Chương 58: Huynh đệ Dụ gia đeo bám

Edit: KangKang

Beta: Tuyết Ảnh Nhi

“Dụ Tịnh, dừng tay!” Nhìn ra Dụ Tịnh động sát khí, Dụ Phi ở hắn bảo kiếm cách Hạng Quân Vãn còn có một tấc thời điểm đem bảo kiếm trong tay Dụ Tịnh đẩy ra, “Thái hậu chưa hạ lệnh, chúng ta không thể giết nàng!”

Hai huynh đệ ý kiến khác nhau, để cho Hạng Quân Vãn tranh thủ thời gian, lúc này, nàng đã bị bọn họ bức đến mép huyền nhai, nhìn biển mây mù mịt phía dưới huyền nhai, Hạng Quân Vãn hít một hơi thật sâu, xoay người nhìn về phía Dụ Phi cùng Dụ Tịnh.

“Ta và các ngươi không thù không oán, các ngươi tại sao phải bắt cóc ta?”

Nghe xong lời của Hạng Quân Vãn, ánh mắt Dụ Tình trầm xuống, “Chúng ta có lệnh trong người, thân bất do kỷ, xin quận chúa không cần khó xử chúng ta.”

Dụ Phi nói như vậy, Hạng Quân Vãn mới nhớ tới chính mình bị Công Tôn Nam sắc phong phong hào Thái Bình quận chúa, phong hào này dễ nghe, nhưng mà cũng không đem đến cho nàng một cuộc sống thái bình.

“Ca, đừng cùng nàng nói lời vô nghĩa, đem nàng bắt trở về!” Dụ Tịnh không thích nữ tử giảo hoạt như Hạng Quân Vãn, có thể từ địa lao trốn ra, dụng độc còn ngoan như vậy, xem ra bọn họ xem nhẹ nàng rất nhiều, đều bị thanh danh “phế vật” giả dối của nàng lừa.

“Các ngươi đừng tới đây, nếu qua đây ta sẽ nhảy xuống!”

Lời này từ miệng Hạng Quân Vãn nói ra, chính nàng đều cảm thấy ghê tởm muốn phun, tình tiết trong phim truyền hình bị nàng mang ra áp dụng, nhưng đôi song bào huynh đệ này cũng không phải kẻ biết thương hương tiếc ngọc, hai người chậm rãi tiến lên, làm cho Hạng Quân Vãn lại tiếp tục lui về sát mép huyền nhai.

“Ta thật sự nhảy nga!”

Hạng Quân Vãn “đe dọa”, khiến cho Dụ Phi nhíu mày, Dụ Tịnh cười lạnh, còn bồi thêm một câu, “Ngươi nhảy đi! Có bản lĩnh ngươi thì nhảy!”

Dụ Tịnh vừa dứt lời, Hạng Quân Vãn tháo khăn che mặt, hướng hắn cười quyến rũ. Nụ cười kia, mặc dù không khuynh quốc khuynh thành, nhưng xứng với ánh mắt biết nói kia của Hạng Quân Vãn, thế nhưng khiến cho Dụ Tịnh chợt thất thần. Ngay lúc hắn ngây người, Hạng Quân Vãn một cước thải nhập không trung, nhảy xuống.

“Mau! Bắt lấy nàng!” Chờ Dụ Phi lao về hướng huyền nhai, Hạng Quân Vãn đã rơi xuống.

Dụ Tịnh không nghĩ tới Hạng Quân Vãn thật sự là nói được thì làm được, hắn có chút hiểu không rõ Hạng Quân Vãn rốt cuộc là nghĩ như thế nào. Lúc trước giảo hoạt chạy trối chết như vậy còn hạ độc bọn họ, lúc này lại ngây ngốc nhảy xuống huyền nhai, chẳng lẽ nàng không biết phía dưới là cái gì?

“Ca, ngươi đi gọi người, dẫn người tìm, ta đi bắt nàng!”

Nói xong, Dụ Tịnh tóm lấy dây mây, nhảy xuống vách núi đen, Dụ Phi cũng không chút do dự, huýt sáo, chỉ chốc lát sau một đám hắc y nhân đều chạy lại đây.

Bởi vì Cẩm thành xây phía trên đỉnh núi, bốn phía đều là huyền nhai, thời điểm Hạng Quân Vãn ở tại phủ tướng quân, đã ở vách núi đen tập luyện quá nhiều cho nên lần này nhảy xuống, nhìn như mạo hiểm, kỳ thật nàng đã sớm nắm giữ kỹ xảo lợi dụng mỏm đá để leo vách, vừa xuống được mười thước đã bắt lấy dây mây trên huyền nhai. Ngay lúc Hạng Quân Vãn muốn trèo lên trên, nghe thấy không trung truyền đến thanh âm, Dụ Tịnh cư nhiên đuổi theo.

Thực phiền toái! Hạng Quân Vãn cắn môi, chẳng lẽ bọn họ không biết đạo “đắc nhiêu nhân xử thả nhiêu nhân yêu”? Nàng đều đã thoái nhượng đến nước này, đối phương vẫn là theo đuổi không bỏ, thật sự là khinh người quá đáng!

*Đắc nhiêu nhân xử thả nhiêu nhân yêu: tìm chỗ, tìm thời điểm mà khoan dung độ lượng.

Hạng Quân Vãn xem xét bốn phía, không có địa phương kín đáo, chỉ có thể dọc theo vách núi đen đi xuống dưới, né tránh Dụ Tịnh truy lùng.

Dụ tịnh đuổi sát Hạng Quân Vãn, càng rơi xuống càng kinh ngạc. Đây là phế vật của phủ tướng quân kia, là tiền Yến vương phi vô năng nhất trong truyền thuyết sao? Cho dù là mọi người trong Hắc Bạch Sát cũng không thể dễ dàng leo lên từ huyền nhai này, hắn đã là hảo thủ trong hảo thủ, còn đuổi không kịp Hạng Quân Vãn, không bắt được nàng.

Theo lý thuyết, một cái cô nương gia không có nội lực không có võ công hẳn phải sợ đến run rẩy, vì sao nàng có thể leo lên tự nhiên, ngay cả hắn đều đuổi theo không kịp? Chẳng lẽ, nàng căn bản là không phải Hạng Quân Vãn, hoặc là, mấy năm nay nàng đều biểu hiện ra giả dối để lừa người? Như vậy, nàng làm như vậy mục đích là cái gì?

Chỉ là vài giây, trong đầu Dụ Tịnh đoán về Hạng Quân Vãn đã có ngàn vạn loại. Những thứ đó, khiến cho Dụ Tịnh càng cảm thấy Hạng Quân Vãn là một nữ tử giảo hoạt, vô luận như thế nào, hắn nhất định phải bắt trở về.

Hai người di chuyển ở huyền nhai, Dụ Tịnh thân thủ tốt, nhưng Hạng Quân Vãn càng thêm linh hoạt, tuy rằng hai người khoảng cách kém cũng không lớn, nhưng Dụ Tịnh luôn không thể đuổi kịp Hạng Quân Vãn.

Nhìn Dụ Tịnh cắn chặt mình không tha, đôi mắt Hạng Quân Vãn tối sầm lại. Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, nàng phải giáo huấn người kia một chút!

Cách đáy vực càng ngày càng gần, Hạng Quân Vãn mới nhìn rõ dưới huyền nhai là một đầm nước sâu, bởi vì thác nước trên núi, khiến cho chỗ trũng bị đánh sâu vào thành hố đá, một cái liên tiếp một cái, địa hình cực kỳ kỳ lạ.

Nhìn thấy tảng đá bên thủy đàm, Hạng Quân Vãn nảy ra ý hay, buông dây mây ra, phi thân dừng ở trên tảng đá lớn.

Hạng Quân Vãn chân vừa rơi xuống đất, Dụ Tịnh theo ngay phía sau. “Quận chúa vẫn là nên ngoan ngoãn theo ta trở về đi! Ta không muốn đả thương ngươi, đừng ép ta động thủ!”

Dụ Tịnh từng bước một tới gần, Hạng Quân Vãn phất tay, bột phấn bay ra. Trải qua lần đầu tiên, Dụ Tịnh vội vàng né sang một bên. Theo hắn thấy, Hạng Quân Vãn là một nữ nhân âm hiểm giả dối, hiện tại trong tay không chừng lại là độc dược.

Đợi trong chốc lát, Dụ Tịnh cũng không cảm giác được khác thường, mới lớn mật đuổi theo.

“Phốc ——” Hạng Quân Vãn lại ném một mảnh bột phấn, Dụ Tịnh lại né tránh. Như thế tới lui bốn năm lần, Dụ Tịnh rốt cục hiểu được, hắn bị Hạng Quân Vãn đùa giỡn, bột phấn này chính là bột mì bình thường, căn bản là không phải độc, hắn lại một lần bị Hạng Quân Vãn đùa bỡn trong tay.

Vừa nghĩ tới chính mình bị thua đi thua lại trong tay một tiểu nha đầu, hỏa trong lòng Dụ Tịnh “xoẹt” một cái bùng lên, ưng trảo trực tiếp chụp vào bả vai Hạng Quân Vãn.

“Ba ——” Không đợi Dụ Tịnh bắt được Hạng Quân Vãn, cả người hắn ngã xuống, thân thể dần dần trở nên cứng ngắc, không thể động đậy.

“Ngươi gạt ta!” Dụ tịnh nhìn chằm chằm Hạng Quân Vãn đang cười khanh khách trước mặt, hận không thể tiến lên một ngụm cắn chết nàng. Nữ nhân lừa đảo này! Hắn biết rõ nàng giảo hoạt như hồ, cư nhiên còn khinh địch. Dụ Tịnh hối hận chính mình lúc trước mềm lòng, mới để cho Hạng Quân Vãn thừa dịp trở mình.

“Anh hùng không hỏi xuất xử, không lừa ngươi làm sao ta thoát thân.” Hạng Quân Vãn đi đến bên Dụ Tịnh, lấy đi chủy thủ trong giầy của hắn, đem áo của hắn xé rách thành từng mảnh, bênh thành thừng, đem Dụ Tịnh trói lại, cuối cùng một cước đem hắn đá vào thủy đàm, chỉ lộ ra đầu ở bên ngoài.

Tuy rằng lúc này đã là ngày mùa hè, nhưng mà nước trong thủy đàm lại là lạnh đến tận xương, khiến cho Dụ Tịnh lạnh thấu tâm.

“Ngươi đừng để bị ta tóm được, nếu không ta nhất định cho ngươi đẹp mặt!” Dụ Tịnh cả người run rẩy, miệng vẫn kiêu ngạo như trước.

“Ngươi bắt được ta? Đợi kiếp sau đi!”

Biết được Dụ Tịnh đang kéo dài thời gian, truy binh đuổi phía sau, Hạng Quân Vãn tùy tay xả một ít cỏ ven thủy đàm nhét vào miệng Dụ Tịnh, sau đó vỗ vỗ tay rời đi, tìm đường ra.

Hai bên đều là núi cao, trên núi còn có truy binh, Hạng Quân Vãn tính dọc theo thủy đàm hướng lên trên chạy. Đi được nửa ngày, sắc trời đã dần dần đen lại, phía trước chỉ có một thủy đàm, không có gì đường ra.

“Nàng khẳng định ở phía trước, tiếp tục đuổi theo!” Ngay lúc Hạng Quân Vãn tính đổi một cái đướng ra, xa xa có thanh âm truyền đến, còn có hơn mười cây đuốc. Bọn họ đuổi theo!

Chapter
1 Chương 51: Hôn môi và nhào tới
2 Chương 52: Lần thứ hai tiến vào Yến vương phủ
3 Chương 53: Nữ nhân mặt dày
4 Chương 54: Lõa nam treo tại Hướng Dương môn
5 Chương 55: Ngươi cũng có ngày hôm nay!!!
6 Chương 56: Tâm tư của Ngọc phu nhân
7 Chương 57: Gặp nạn tại sơn động
8 Chương 58: Huynh đệ Dụ gia đeo bám
9 Chương 59: Kim Ti Xà
10 Chương 60: Thuần hóa Kim Ti Xà
11 Chương 61: Ta là yêu nữ?!
12 Chương 62: Ai dám động đến nữ nhân của ta?
13 Chương 63: Linh Nguyệt châu
14 Chương 64: Nữ nhi lớn không giữ được trong nhà
15 Chương 65: Kẻ nào phiền ta —— Giết!
16 Chương 66: Tổ hợp mẹ con cực phẩm vô sỉ
17 Chương 67: Đại tướng quân uy vũ!
18 Chương 68: Động tâm
19 Chương 69: Cho nàng ăn bế môn canh
20 Chương 70: Tâm tư của Kinh Hồn
21 Chương 71: Thọ yến Thái hậu
22 Chương 72: Phượng Cửu thu hoạch, hoa lệ lệ
23 Chương 73: Cải trắng thượng hạng bị heo vầy
24 Chương 74: Mặt nóng dán mông lạnh, tự rước lấy nhục!
25 Chương 75: Các loại chướng ngại vật
26 Chương 76: Hâm mộ ghen tị đi!
27 Chương 77: Trần ai lạc định (Hết thảy đều kết thúc)
28 Chương 78: Ta muốn hắn!
29 Chương 79: Tỷ muội ác độc
30 Chương 80: Ăn miếng trả miếng
31 Chương 81: Ngươi hận Ai gia?
32 Chương 82: Gian thần? Trung thần!
33 Chương 83: Nam công tử tiến cung
34 Chương 84: Cha con thổ lộ tâm tình
35 Chương 85: Định hôn sự
36 Chương 86: Quận chúa tới chúc mừng?
37 Chương 87: Cứu binh cuối cùng
38 Chương 88: Ác mộng của Vân Tranh
39 Chương 89: Ngươi có muốn tự do không?
40 Chương 90: Xuất giá
41 Chương 91: Tiểu bạch thỏ gặp gỡ đại sói xám
42 Chương 92: Không theo ý lão thái quân
43 Chương 93: Cái chết của lão thái quân
44 Chương 94: Rời khỏi Cẩm thành
45 Chương 95: Hoa rơi trong mộng biết bao nhiêu (thượng)
46 Chương 96: Hoa rơi trong mộng biết bao nhiêu (trung)
47 Chương 97: Hoa rơi trong mộng biết bao nhiêu (hạ)
48 Chương 98: Kết cục
Chapter

Updated 48 Episodes

1
Chương 51: Hôn môi và nhào tới
2
Chương 52: Lần thứ hai tiến vào Yến vương phủ
3
Chương 53: Nữ nhân mặt dày
4
Chương 54: Lõa nam treo tại Hướng Dương môn
5
Chương 55: Ngươi cũng có ngày hôm nay!!!
6
Chương 56: Tâm tư của Ngọc phu nhân
7
Chương 57: Gặp nạn tại sơn động
8
Chương 58: Huynh đệ Dụ gia đeo bám
9
Chương 59: Kim Ti Xà
10
Chương 60: Thuần hóa Kim Ti Xà
11
Chương 61: Ta là yêu nữ?!
12
Chương 62: Ai dám động đến nữ nhân của ta?
13
Chương 63: Linh Nguyệt châu
14
Chương 64: Nữ nhi lớn không giữ được trong nhà
15
Chương 65: Kẻ nào phiền ta —— Giết!
16
Chương 66: Tổ hợp mẹ con cực phẩm vô sỉ
17
Chương 67: Đại tướng quân uy vũ!
18
Chương 68: Động tâm
19
Chương 69: Cho nàng ăn bế môn canh
20
Chương 70: Tâm tư của Kinh Hồn
21
Chương 71: Thọ yến Thái hậu
22
Chương 72: Phượng Cửu thu hoạch, hoa lệ lệ
23
Chương 73: Cải trắng thượng hạng bị heo vầy
24
Chương 74: Mặt nóng dán mông lạnh, tự rước lấy nhục!
25
Chương 75: Các loại chướng ngại vật
26
Chương 76: Hâm mộ ghen tị đi!
27
Chương 77: Trần ai lạc định (Hết thảy đều kết thúc)
28
Chương 78: Ta muốn hắn!
29
Chương 79: Tỷ muội ác độc
30
Chương 80: Ăn miếng trả miếng
31
Chương 81: Ngươi hận Ai gia?
32
Chương 82: Gian thần? Trung thần!
33
Chương 83: Nam công tử tiến cung
34
Chương 84: Cha con thổ lộ tâm tình
35
Chương 85: Định hôn sự
36
Chương 86: Quận chúa tới chúc mừng?
37
Chương 87: Cứu binh cuối cùng
38
Chương 88: Ác mộng của Vân Tranh
39
Chương 89: Ngươi có muốn tự do không?
40
Chương 90: Xuất giá
41
Chương 91: Tiểu bạch thỏ gặp gỡ đại sói xám
42
Chương 92: Không theo ý lão thái quân
43
Chương 93: Cái chết của lão thái quân
44
Chương 94: Rời khỏi Cẩm thành
45
Chương 95: Hoa rơi trong mộng biết bao nhiêu (thượng)
46
Chương 96: Hoa rơi trong mộng biết bao nhiêu (trung)
47
Chương 97: Hoa rơi trong mộng biết bao nhiêu (hạ)
48
Chương 98: Kết cục