Chương 9: Chuyện xưa Phủng sát (2)

Những ngày hè, ánh mặt trời nóng bức. Lộng Triều Viện có vị trí vô cùng tốt, hết sức mát mẻ. Có thể làm cho người ta đang trong khô nóng thỉnh thoảng thỉnh thoảng cảm nhận được mát mẻ.

Lúc này, một cơn gió nhẹ thổi qua. Nhưng lại làm cho đám người Ngọc Hương và Bạch Thiên Hoa cảm thấy lạnh thấu xương. Trên lưng đều đổ mồ hôi lạnh, thấm ướt cả xiêm y.

Thủy Lung ung dung bình thản nhưng ánh mắt lại bức bách sự suy nghĩ của người khác, Bạch Thiên Hoa can đảm lại khuất nhục chìa ra hai tay, bò tới bên cạnh Thủy Lung (Ngữ: tội chưa kìa! Chân bị đá trật khớp, mặt bị oánh như đầu heo :v )

Hai xương chân bánh chè của hắn đều bị Thủy Lung đá trật khớp, không thể đứng thẳng đi đường như bình thường được.

Ngọc Hương nhìn thấy một màn như vậy, cái khăn trong tay bị nắm chặt đều muốn rách ra, do dự không biết có nên đi báo tin cho đại phu nhân hay không?Một bên bốn thiếu niên đứng đó, đối mặt nhìn nhau, lại không dám nhúc nhích.

Thủy Lung nói: “Ngọc Hương, đỡ tiểu đệ qua đây.”

Ngọc Hương liền nói: “Vâng.” Liền nhanh chóng bước tới đỡ Bạch Thiên Hoa.

Thủy Lung lại đối với bốn vị thiếu niên kia nói: “Đem hắn kéo đi ra ngoài.” Dùng ánh mắt ra hiệu, liếc Phó Khiếu Tứ đang nằm trên đất không biết sống hay chết.

Bốn thiếu niên giống như nhận được chiếu lệnh (1), luống cuống tay chân khiêng Phó Khiếu Tứ đi ra ngoài.

Ở phía sau, Thủy Lung không nhanh không chậm nói: “Đừng quên bảo bối của hắn, nhớ rõ phải tự tay đưa tới trong tay của Phó lão gia, nói cho hắn nuôi con mà không dạy là lỗi của cha mẹ, bảo với Phó lão gia thừa dịp còn chưa tới tuổi không thể sinh được, cố gắng nhiều hơn một chút, miễn cho Phó gia bị tuyệt hậu.”

Bốn thiếu niên sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, vội vàng nói ‘vâng’, một người xé xiêm y của chính mình, gói lại bảo bối của Phó Khiếu Tứ, lập tức cùng những người khác biến mất ở ngoài của của Lộng Triều Viện.

Lúc này trong viện chỉ còn lại ba người: Thủy Lung, Bạch Thiên Hoa và Ngọc Hương.

Bạch Thiên Hoa mặt sưng đỏ, ứ máu đều dính nước mắt nước mũi, xem ra thê thảm đến mức chịu không nổi. Nhưng vẫn có thể từ cái đầu heo này nhìn ra vẻ mặt của hắn, vừa sợ hãi lại oán hận, ánh mắt bướng bỉnh không khuất phục.

“Ngồi đi.” Thủy Lung nhìn cái ghế bên cạnh.

Bạch Thiên Hoa muốn phản kháng, nhưng thân thể đau nhức làm cho hắn khó có thể đứng thẳng, ngồi trên ghế vẫn tốt hơn nhiều so với ngồi dưới đất. Huống chi, vào giờ khắc này, Thủy Lung ra oai, hắn không dám phản kháng. Không cam lòng không muốn ngồi trên ghế, Bạch Thiên Hoa không chịu khuất phục trừng Thủy Lung, bên ngoài mãnh liệt bên trong mềm yếu gầm rú: “Ngươi rốt cuộc muốn cái gì?”

“Gọi tỷ.” Thủy Lung giơ tay.

Mặt của Bạch Thiên Hoa co rút có điều kiện, không tình nguyện nghẹn khuất kêu lên: “…Tỷ!”

Âm thanh nghiến răng nghiến lợi, hình như là hàm chứa máu thịt.

Thủy Lung thản nhiên gật đầu, hỏi: “Là đại phu nhân hay Bạch Tuyết Vi tới tìm ngươi?”

Bạch Thiên Hoa ngớ người, lắp bắp: “Ngươi…ngươi nói cái gì?”

“Trả lời câu hỏi của ta.” Thủy Lung lãnh đạm nói, còn có lực đe dọa khiến người ta không dám nghi ngờ.

Bạch Thiên Hoa bị kinh sợ, lắp bắp nói: “Nhị… nhị tỷ… ngày hôm qua… có… có tới tìm ta.”

“Nàng nói gì với ngươi?”

Ngay lập tức vẻ mặt của Bạch Thiên Hoa tràn đầy phẫn uất, lời nói lạnh như băng: “Nhị tỷ tìm ta khóc kể, nói ngươi đánh mẹ, làm hại mẹ phải nằm trên giường hôn mê bất tỉnh đến tận bây giờ, nhị tỷ là người lương thiện, cho nên tự trách bản thân không có bảo vệ được mẹ, đều là do ngươi là người xấu… đều do ngươi làm chuyện ác…”

“Cho nên ngươi liền nóng đầu, chạy tới nơi này ám sát ta, vì mẹ báo thù?” Thủy Lung đánh gãy lời nói của hắn.

Bạch Thiên Hoa kêu to: “Ngươi là đồ ác nhân, giết hại người thân. Chết cũng chưa hết tội!”

Ba!

Lại một cái tát đánh vào mặt Bạch Thiên Hoa, không nhìn vào ánh mắt dày đặc hận ý của hắn, Thủy Lung cười nhạt khinh thường nói: “Bị người ta lợi dụng còn giúp người ta kiếm tiền, đần độn ngốc nghếch, nên đánh!”

Bạch Thiên Hoa không ngốc, sau khi tư duy nóng nảy, liền hiểu được ý tứ trong lời nói của Thủy Lung, hèn mọn nói: “Ngươi đừng hòng nói xấu nhị tỷ, nhị tỷ tâm địa thiện lương, lúc khóc kể với ta, tỷ ấy còn nói tốt cho ngươi, nói ngươi làm như vậy là vì quá mức đau lòng, tinh thần mơ hồ, chỉ có thể trách nàng cùng Vũ vương dây dưa không rõ… Chậc! Ta nói nhiều với người độc ác như ngươi làm cái gì chứ? Dù sao nhị tỷ tốt, còn ngươi một chút cũng không bằng nàng!”

Thủy Lung nhẹ nhàng nhíu mày, lời này không phải ngầm mắng chính mình bị điên hay sao?

“Đại phu nhân cùng Bạch Tuyết Vi thực sự đối với ngươi rất tốt.” Nàng chậm rãi nói.

Bạch Thiên Hoa kiêu ngạo nhướng mày, nói: “Ta từ nhỏ đã anh tuấn lại ngoan ngoãn, mẹ và nhị tỷ đương nhiên tốt với ta, còn ngươi ha ha… A!” Tiếng cười châm chọc chẳng kiêng nể, kết quả nhận được đương nhiên là cái bạt tai của Thủy Lung rồi.

Thủy Lung lạnh nhạt nói: “Ngươi muốn cái gì, các nàng cho ngươi cái đó. Mọi việc chỉ biết khen ngợi ngươi. Cho dù là ngươi bị Phó Khiếu Tứ mang theo làm mấy chuyện khi nam bá nữ, mẹ ngươi cũng chỉ cười ha hả ‘ngươi thích là tốt rồi’, một lời nói làm cho ngươi chìm đắm vào.” Nhìn dáng vẻ có chút xấu hổ của Bạch Thiên Hoa, Thủy Lung mỉm cười nói: “Ngươi cảm thấy đây là mẹ đối với ngươi cưng chiều, đúng không?”

Thằng nhóc này, coi như còn có thể cứu.

Bạch Thiên Hoa ánh mắt lóe lên, ngẩng đầu nói: “Chẳng lẽ không đúng?” Giọng điệu hỏi lại, nói cũng là chắc chắn.

Thủy Lung không đáp, ngược lại nói: “Ta kể cho ngươi nghe một chuyện xưa.”

Bạch Thiên Hoa ngẩn ra. Hình như chuyển đề tài quá nhanh thì phải?

Thủy Lung nằm ngửa ở ghế đằng, đôi mắt cúi xuống nhìn về Bạch Thiên Hoa, trong mắt có chứa một sự thâm sâu khó dò, làm cho lá gan Bạch Thiên Hoa run lên nhưng lại không hiểu vì sao còn có chút hưng phấn, muốn đi tìm hiểu.

“Câu chuyện xưa này tên gọi là: Nâng lên rồi giết.”

“Nâng lên rồi giết?” Bạch Thiên Hoa bị âm thanh mềm mại của Thủy Lung mê hoặc, trong đầu suy nghĩ một lúc, cũng không có tìm được manh mối của câu chuyện xưa này.

Thủy Lung nói: “Ngày xưa, có một viên ngoại thật giàu có, lão ta đã qua sáu mươi tuổi, cưới tám phòng thê thiếp nhưng chỉ sinh được bảy đứa con gái. Căn cứ vào cách nói của lão, bất hiếu có tam: vô hậu vì đại (3). Lão viên ngoại cảm thấy rất buồn rầu, gia nghiệp lớn như vậy lại không có người thừa kế chẳng phải rất đáng tiếc sao? Nghe theo lời thầy tướng số chỉ bảo bến mê, thầy tướng số viết: Nhất định phải tìm một tiểu gia bích ngọc (4) thì mới có thể sinh quý tử, nhưng phải chặt chẽ dạy dỗ, mới thừa truyền con nối dõi.”

Bạch Thiên Hoa xen mồm: “Đây là một câu chuyện xưa nhàm chán.”

Làm hắn nghe chữ ‘giết’, còn tưởng là chuyện giang hồ chém giết.

Thủy Lung liếc mắt nhìn hắn một cái làm cho hắn im miệng, tiếp tục nói: “ Lão viên ngoại làm theo kế hoạch, cưới thêm người thiếp thứ chín. Quả nhiên, sinh ra một tiểu công tử mập mạp, trắng trẻo. Thời gian thấm thoát trôi qua, tiểu công tử ấy đã mãn mười hai tuổi, dáng vẻ anh tuấn tràn đầy sức sống, nghịch ngợm gây sự, làm xằng làm bậy, bị cưng chiều mà sinh hư.”

Ánh mắt Bạch Thiên Hoa chợt lóe, mơ hồ nhận ra cái gì đó.

Bạch Thủy Lung nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, khóe môi cong lên. Coi như thông minh…

“Một ngày nọ, tiểu công tử đứng trên lầu nhà thấy một ông lão bán nồi đất, liền nổi tính xấu lấy tiểu kê kê tiểu vào người ông lão, ông lão hoảng hốt lật úp vài cái nồi đất, ngẩng đầu mới biết là đứa nhỏ đùa giỡn, đành nén cơn giận mà nói: Ngươi rất giỏi! Rất có bãn lĩnh!”

Bạch Thiên Hoa nghe xong hừ, cười: “Lão nhân này coi như biết điều.”

Thủy Lung cũng không trách hắn xen mồm, đạm nhạt nói: “Lại một ngày khác, tiểu công tử đi tiểu vào một thương nhân bán lạc đà, thương nhân kia nói: Con nhà ai mà thông minh vậy, thật đáng yêu. Tiểu công tử thấy thương nhân kia nhếch nhác thì cười hi hi ha ha không ngừng.”

Bạch Thiên Hoa hơi run sợ, sau đó bĩu môi, nhỏ giọng than thở: “Thật sự là chó săn.”

Thủy Lung nói tiếp: “Một ngày kia, tiểu công tử diễn lại trò cũ, nhưng nạn nhân là một vị hiệp khách không nói lý lẽ, chỉ thấy hiệp khách kia nâng tay lên nhanh như tên bắn, tiểu kê kê của tiểu công tử kia bị tước rớt xuống đất (biến thành hoạn quan tiểu thái giám), máu vẩy vào cửa của lầu trên cao, hiệp sĩ kia nghênh ngang rời đi.”

“A.” Bạch Thiên Hoa thấy mọi chuyện thình lình thay đổi bất ngờ bị dọa đờ người.

Thủy Lung nói: “Chuyện xưa đã kể xong.” Quay đầu đối với Ngọc Hương căn dặn: “Ngọc Hương, đưa tiểu đệ trở về.”

“Vâng.” Ngọc Hương cũng không hiểu rõ ý của nàng, nhưng mà thầm nghĩ, để cho tam công tử rời xa nơi ghê tởm này cũng tốt.

Bạch Thiên Hoa được Ngọc Hương nâng dậy, còn chưa đi được ba bước, đột nhiên dừng lại, đối với Thủy Lung hỏi: “Vì sao? Vì sao hiệp khách kia dám làm bị thương vị tiểu công tử kia, hắn không sợ lão viên ngoại trả thù sao?”

Thủy Lung nói nhỏ: “Hiệp khách vốn là người bỏ mạng ở thiên nhai (5), mạng người đối với bọn họ mà nói không đáng giá để nhắc tới, một đứa nhỏ làm nhục hắn mà không có lí do gì khác, vì sao hắn lại không dám làm bị thương tiểu công tử kia? Huống chi, nói không chừng vị hiệp khách kia lại là người có thân phận, cho dù hắn làm bị thương tiểu công tử, lão viên ngoại cũng không dám trả thù hắn.” Nhẹ nhàng mỉm cười, một chút cũng không giống đang nói chuyện huyết tinh tàn khốc: “Tiểu đệ, trên thế giới này người xem trọng tự tôn hơn sinh mệnh có rất nhiều. Người có thân phận cao tột đỉnh cũng rất nhiều, không cẩn thận sẽ gặp phải.”

Sắc mặt của Bạch Thiên Hoa bất ngờ thay đổi, không cam lòng gào rú: “Chuyện xưa của ngươi nói có trăm ngàn chỗ hở, lão viên ngoại nhà giàu như vậy, tiểu công tử được chiều chuộng như vậy, nhất định được học võ công thật tốt, bên người có cao thủ bảo vệ, làm sao có thể bị người khác làm bị thương!”

Thủy Lung nói: “Người đời thường nói muốn luyện võ thì phải chịu khổ, tiểu công tử được cưng chiều như vậy, lão viên ngoại không muốn hắn chịu cực khổ, ngược lại còn muốn đem hắn ôm vào lòng bảo hộ, dỗ dành: Bảo bối ngoan, đau thì không cần luyện nữa, bảo bối của chúng ta trời sinh mệnh phú quý, dùng tiền thuê người là được.” Nói xong cười cười, liếc nhìn Bạch Thiên Hoa một cái.

Sắc mặt của Bạch Thiên Hoa lại biến đổi, cảm thấy ánh mắt của Thủy Lung là âm thầm châm chọc hắn. Bởi vì hắn nhớ rõ, mẹ từng nói với hắn như vậy.

“Ngươi còn chưa nói người bảo vệ tiểu công tử đó ở đâu?”

Thủy Lung không kiên nhẫn, buồn phiền đáp: “Người bảo vệ à? Tiểu công tử tính tình ương bướng, không muốn có người bảo vệ, nhất là nghe bạn tốt nói: Nam tử hán đại trượng phu làm sao có thể để cho người ta che chở linh tinh này nọ, vì thế hắn không muốn cho người bảo vệ đi theo, tiểu công tử mở miệng, lão viên ngoại cưng chiều con cho nên nghe theo.”

Bạch Thiên Hoa hổn hển gầm rú: “Lão viên ngoại này là kẻ ngu ngốc à? Nuông chiều không có giới luật cho nên mới có thể hại chết tiểu công tử!”

“Á…ngươi cũng biết à?” Thủy Lung chậm rãi mỉm cười. Bạch Thủy Lung kinh sợ, hé miệng đều quên khép lại.

Bạch Thủy Lung để tay lên lan can, chống cằm nhìn dáng vẻ ngây ngốc của Bạch Thiên Hoa, nói: “Cưng chiều quá mức ngược lại hại chết tiểu công tử, sau này, lão viên ngoại khóc rống đến hết nước mắt, những người khác lại nở nụ cười.”

“Cười?” Bạch Thiên Hoa sững sờ.

Thủy Lung không nói lời nào.

Bạch Thiên Hoa trừng mắt, kêu to: “Vì sao lại cười? Bọn họ không phải đều cưng chiều tiểu công tử đó sao?”

Thủy Lung vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Cưng chiều cũng có thật và giả. Không phải tất cả đại trạch viện đều giống nhau sao?”

Đại trạch viện đều giống nhau? Chuyện gì…

Bạch Thiên Hoa trong lòng đã có đáp án, chỉ là hắn không chịu tin tưởng.

Âm thanh mềm nhẹ của Thủy Lung truyền đến: “Mẹ ruột của tiểu công tử đã mất sớm, hậu viện nuông chiều hắn đều là nhóm tiểu thiếp của lão viên ngoại, chẳng lẽ bởi vì tiểu công tử đáng yêu, mới yêu thích hắn như vậy sao?”

Bạch Thiên Hoa không trả lời câu hỏi này của nàng, tâm tình của hắn đã hoàn toàn rối loạn, nhớ lại mọi nhận thức về tất cả mọi chuyện của mấy năm qua đều sắp bị đánh nát, làm cho đầu óc của hắn choáng váng, sợ hãi xoay người muốn chạy khỏi nơi này.

“Ôi chao! Tam công tử, ngài cẩn thận một chút.” Ngọc Hương vội vàng đỡ lấy thân mình nhếch nhác, xiêu vẹo của hắn.

Thủy Lung thản nhiên nhìn bóng dáng của bọn họ, mềm nhẹ nhắc nhở Bạch Thiên Hoa: “Tiểu đệ, lấy thân phận là con trai trưởng duy nhất của Bạch phủ, Phó Khiếu Tứ và mấy đứa con trai thuộc chi thứ này không xứng trở thành bằng hữu của ngươi. Nếu ngươi muốn giao du kết bạn thì nên tìm bọn người của Phương Tuấn Hiền, ở chung với đám người Phó Khiếu Tứ, chỉ có thể làm thấp đi thân phận của ngươi.”

Chuyện này, ta đều biết, đại phu nhân là người xem trọng quy củ và thân phận làm sao không thể biết?

Vậy vì sao bà ta không ngăn cản ngươi và đám người Phó Khiếu Tứ chơi chung?

Thủy Lung nhìn bóng lưng hơi co rút của Bạch Thiên Hoa đang rời đi, nàng biết, Bạch Thiên Hoa hiểu được ám chỉ của nàng.

_____________________________________

(1) Chiếu: chiếu chỉ. Lệnh: mệnh lệnh.

(2) Phủng: tâng bóc, tán tụng. Sát: giết. Đọc nội dung ở trên chắc mọi người cũng đã hiểu rồi ^__^ không hiểu thì.. mình bó gối.

(3) Tội bất hiếu có ba điều, mà không con nối dõi là lớn nhất.

(4) Con gái rượu, con gái cưng.

(5) Chân trời, nơi xa xăm.

Chapter
1 Chương 1: Bạch gia hữu nữ (Nhà họ Bạch có con gái.)
2 Chương 2: Không thịt không vui
3 Chương 3: Nói chuyện không hợp ý
4 Chương 4: Trưởng Tôn Lưu Hiến
5 Chương 5: Cuộc đụng độ đầu tiên (Lần đầu giao phong)
6 Chương 6: Bóng đêm kinh hồng
7 Chương 7: Kinh vì thiên nhân
8 Chương 8: Thay trời hành đạo
9 Chương 9: Chuyện xưa Phủng sát (2)
10 Chương 10: Khắp nơi tính kế
11 Chương 11: Đệ đệ trúng độc
12 Chương 12: Gặp lại ở Thái Bạch lâu
13 Chương 13: Không để yên chuyện này
14 Chương 14: Đụng độ một lần nữa
15 Chương 15: Thiên chi kiêu nữ
16 Chương 16: Nhận được chiếu cố
17 Chương 17: Tính kế Vũ vương
18 Chương 18: Tướng quân trở về phủ
19 Chương 19: Trạch môn đại hí (Vở kịch của nhà giàu có)
20 Chương 20: Yêu thương vào tận xương
21 Chương 21: Một khi tỉnh ngộ
22 Chương 22: Trưởng Tôn Vinh Cực
23 Chương 23: Ngây thơ rung động
24 Chương 24: Thắng được xinh đẹp
25 Chương 25: Miệng nói chiến lược
26 Chương 26: Tục nhân tục vật
27 Chương 27: Hỉ nộ bất định
28 Chương 28: Ở chung hài hòa
29 Chương 30: Có gì không dám
30 Chương 31: Hết sức vô sỉ
31 Chương 32: Trò khôi hài ở phủ quận chúa
32 Chương 33: Vợ chồng nghi ngờ lẫn nhau
33 Chương 34: Tiểu nhân khó chơi
34 Chương 35: Nửa đêm đột kích
35 Chương 36: Rất thích
36 Chương 37: Dạy chồng từ thuở còn thơ
37 Chương 38: Vượt quá giới hạn
38 Chương 39: Thư các bí văn
39 Chương 40: Tự quải nam chi
40 Chương 41: Như ngươi mong muốn
41 Chương 42: Lưu Hiến chịu nhục
42 Chương 43: Không cho khi dễ
43 Chương 44: Vệ thị khủng hoảng
44 Chương 45: Vệ thị xong đời
45 Chương 46: Đùa giỡn Tuyết Vi
46 Chương 47: Ngươi ăn thịt giao thú, ta ăn ngươi
47 Chương 48: A Lung – Đế Duyên
48 Chương 49: Làm nũng, cho kẹo ăn
49 Chương 50: Nhìn với cặp mắt khác xưa
50 Chương 51: Từ từ thay đổi thái độ
51 Chương 52: Vòng cấm nghi ngờ
52 Chương 53: Càng thêm yêu thích ngươi
53 Chương 54: Tuyệt sắc như yêu
54 Chương 55: Cắt bào đoạn nghĩa
55 Chương 56: Gặp mặt thái hậu
56 Chương 57: Lãnh chúa kiêu ngạo
57 Chương 58: Hợp tác làm ăn
58 Chương 59: Không cho phép hủy hôn
59 Chương 60: Vinh Cực cầu hôn
60 Chương 61: Sau khi vào triều
61 Chương 62: Vuốt lông, đút ăn
62 Chương 63: Ta đang làm nũng với ngươi
63 Chương 64: Rung động bất ngờ
64 Chương 65: Bí mật của Võ vương
65 Chương 66: Họa từ miệng mà ra
66 Chương 67: Tự bạch của Vinh Cực
67 Chương 68: Đế Duyên là sính lễ
68 Chương 69: Trăng đến rằm trăng tròn
69 Chương 70: Tất cả bí mật
70 Chương 71: Mèo bắt chuột
71 Chương 72: Mèo đêm ăn vụng
72 Chương 73: Cưỡng bức bỏ chồng
73 Chương 74: Bí mật loạn luân
74 Chương 75: Quý nữ tuyên bố
75 Chương 76: Ai lợi dụng ai
76 Chương 77: Có thể đồng ý gặp ta
77 Chương 78: Hai người ở chung
78 Chương 79: Suy nghĩ sáng suốt
79 Chương 80: Hai phần lễ vật
80 Chương 81: Chuyện phiền lòng
81 Chương 82: Sống bằng cách của mình
82 Chương 83: Ngươi không thể so sánh
83 Chương 84: Thịnh yến khói lửa
84 Chương 85: Chuẩn bị xuất giá
85 Chương 86: Bảo vệ người như bảo vật
86 Chương 88: Trời xui đất khiến
87 Chương 89: Phu thê đối thoại
88 Chương 90: Cưng chiều vô hạn
89 Chương 91: Hôn nhân ấm áp
90 Chương 92: Tín vật của hai vợ chồng
91 Chương 93: Có lòng giác ngộ
92 Chương 94: Tự mình giải quyết
93 Chương 95: Gặp lại Túc Ương
94 Chương 96: Một lời thành sấm
95 Chương 97: Thái hậu bị khinh bỉ
96 Chương 98: Ghen tị là độc
97 Chương 99: Độc nhất vô nhị (có một không hai)
98 Chương 100: Hoa nở hai đóa
99 Chương 101: Chơi đùa ầm ĩ thổ lộ tình cảm
100 Chương 102: Thật là lớn mật
101 Chương 103: Cho nhau túng sủng
102 Chương 104: Ngẫu nhiên cãi một chút
103 Chương 105: Chương 105.2: Họa từ miệng mà ra
104 Chương 106: Âm mưu ngầm nổi lên
105 Chương 107: Phá kén thành bướm
106 Chương 108: Chọn một trong ba
107 Chương 109: Thân thể trở lại Nam Vân
108 Chương 110: Tiên cô tha mạng
109 Chương 111: Lấy mạng đổi mạng
110 Chương 112: Trù tính nằm trong tay
111 Chương 113: Ân uy đều có
112 Chương 114: Gặp mặt Đổng công tử
113 Chương 115: Bởi vì người đó
114 Chương 116: Sắp đến
115 Chương 117: Ngói xanh đánh người khác bị thương
116 Chương 118: Buông thả là nên bị phạt
117 Chương 119: Trạc vào chỗ manh
118 Chương 120: Đem ‘gậy gộc’ lấy ra!
119 Chương 121: Tình cảm ấm lên
120 Chương 122: Cạo trọc đầu
121 Chương 123: Nhu cầu vì nàng
122 Chương 125: Một hồi chuyện hài hước
123 Chương 126: Thật mất mặt
124 Chương 127: Dính răng
125 Chương 128: Một câu thích
126 Chương 129: Được nuông chiều mà kiêu căng
127 Chương 130: Thương con như mạng
128 Chương 131: Thiếu nữ thần bí
129 Chương 132: Thủy Lung tỏa sáng
130 Chương 133: Trò đùa chấm dứt
131 Chương 134: Ghen tuông nhỏ ồn ào
132 Chương 135: Thủy Lung liệt căn
133 Chương 136: Tiệc mừng tuổi của thái hậu
134 Chương 137: Để cho nàng vui vẻ
135 Chương 138: Trêu hoa ghẹo nguyệt
136 Chương 139: Chủ mưu là thái hậu
137 Chương 140: Uống say rồi
138 Chương 141: Có chút kì lạ
139 Chương 142: Vinh Cực trả thù
140 Chương 143: Đại Miêu giả bệnh
141 Chương 144: Đêm thăm dò bí mật
142 Chương 145: Có ý tốt
143 Chương 146: Không có tên chương
144 Chương 147: Tỷ ta dạy
145 Chương 148: Thủy Thiên Triệt lâm thời
146 Chương 149: Bảo vật hiếm thấy
147 Chương 150: Có gì kiêu ngạo
148 Chương 151: Khuynh thành ảnh vũ
149 Chương 152: Vạ lây cá trong chậu
150 Chương 153: Ra vẻ cãi nhau
151 Chương 154: Chu Giáng Tử bi thương
152 Chương 155: Tư Quy nhận tội thay
153 Chương 156: Thời cơ biến đổi
154 Chương 157: Sủng vật đầu hói
155 Chương 158: Yêu hận tình thù
156 Chương 159: Thiên diện quỷ y
157 Chương 160: Có gì không dám
158 Chương 161: Chân tướng thật sự
159 Chương 162: Khúc khuỷu
160 Chương 163: Hành động trả thù
161 Chương 164: Xúi quẩy giục giã
162 Chương 165: Thua còn manh giáp
163 Chương 166: Thập Lưỡng Tửu Gia (Quán rượu mười lượng)
164 Chương 167: Họa từ miệng mà ra
165 Chương 168: Thánh tôn đừng làm rộn
166 Chương 169: Mĩ nhân như ngọc
167 Chương 170: Hắn sống tốt
168 Chương 171: Xưng hô thần thánh
169 Chương 172: Ngươi lại sai rồi
170 Chương 173: Ngươi theo ta đi
171 Chương 174: Ta không có giả bộ
172 Chương 175: Bữa tiệc đính hôn
173 Chương 176: Đừng nói lý lẽ
174 Chương 177: Muốn ăn chùa ư?
175 Chương 178: Ngàn dặm gặp gỡ
176 Chương 178-2: Ngàn dặm gặp gỡ (2)
177 Chương 179: Suy nghĩ của Thủy Lung
178 Chương 180: Thánh tôn, Ám Đế
179 Chương 181: Đêm khuya vào phòng
180 Chương 182: Ta coi chừng nàng
181 Chương 183: Kéo theo nàng
182 Chương 184: Huyết quang tai ương
183 Chương 185: Coi là người thay thế
184 Chương 186-3: Sinh nữ nhi tốt (3)
185 Chương 186-2: Sinh nữ nhi tốt (2)
186 Chương 186: Sinh nữ nhi tốt
187 Chương 187: Chúng ta bỏ trốn đi
188 Chương 188: Ghét bọn họ làm phiền
189 Chương 189: Ta chăm sóc nàng
190 Chương 190: Chàng không có tư cách
191 Chương 191:  Thánh Tôn thay đổi sắc mặt
192 Chương 192: Quả nhiên đủ ướt
193 Chương 193-2: Nam nhân giảo hoạt (2)
194 Chương 193-1:  Nam nhân giảo hoạt
195 Chương 194-2: Ôn nhu của hắn (2)
196 Chương 194-1: Ôn nhu của hắn (1)
197 Chương 195-2:  Tổ hợp náo nhiệt (2)
198 Chương 195-1:  Tổ hợp náo nhiệt (1)
199 Chương 196-2:  Ta thua trước rồi (2)
200 Chương 196-1: Ta thua trước rồi (1)
201 Chương 197-2:  Không rời xa nàng (2)
202 Chương 197-1:  Không rời xa nàng (1)
203 Chương 198-1:  Chặt cho chó ăn (1)
204 Chương 198-2:  Chặt cho chó ăn (2)
205 Chương 199-1:  Người của đại miêu
206 Chương 199-2: Người của Đại miêu (2)
207 Chương 200: Lòng ai rối loạn
208 Chương 201: Làm người xem cuộc vui
209 Chương 202:  Nàng đang đau lòng
210 Chương 203: Trưởng Tôn Vinh Cực
211 Chương 204: Thật thật giả giả
212 Chương 205: Đi đánh Vinh Cực
213 Chương 206: Ăn no đánh người
214 Chương 207: Nàng là duy nhất
215 Chương 208: Năm mới vui vẻ
216 Chương 209: Một màn phản bội
217 Chương 210: Thánh Tôn bại lộ* (1)
218 Chương 210-2: Thánh Tôn bại lộ (2)
219 Chương 211: Băn khoăn chuyện gì
220 Chương 212: Không có ranh giới cuối cùng
221 Chương 213: Chỉ để ta nhìn
222 Chương 214: Vật tổ tôn quý
223 Chương 215: Nên xem cuộc vui rồi
224 Chương 216-2: Thủy Lung ra tay(2)
225 Chương 216: Thủy Lung ra tay
226 Chương 217: Thua triệt để (1)
227 Chương 217-2: Thua triệt để (2)
228 Chương 218: Hai tiểu gia hỏa (1)
229 Chương 218-2: Hai tiểu gia hỏa (2)
230 Chương 219: Một nhà bốn miệng
231 Chương 219-2: Một nhà bốn miệng (2)
232 Chương 220-2: Vận mệnh tương ngộ. ϼ2)
233 Chương 220: Vận mệnh tương ngộ. ϼ�1)
234 Chương 221: Trao đổi tín vật
235 Chương 222: Thủy Lung cứu con
236 Chương 223: Mẹ con tương trợ
237 Chương 224: Khách từ xa đến
Chapter

Updated 237 Episodes

1
Chương 1: Bạch gia hữu nữ (Nhà họ Bạch có con gái.)
2
Chương 2: Không thịt không vui
3
Chương 3: Nói chuyện không hợp ý
4
Chương 4: Trưởng Tôn Lưu Hiến
5
Chương 5: Cuộc đụng độ đầu tiên (Lần đầu giao phong)
6
Chương 6: Bóng đêm kinh hồng
7
Chương 7: Kinh vì thiên nhân
8
Chương 8: Thay trời hành đạo
9
Chương 9: Chuyện xưa Phủng sát (2)
10
Chương 10: Khắp nơi tính kế
11
Chương 11: Đệ đệ trúng độc
12
Chương 12: Gặp lại ở Thái Bạch lâu
13
Chương 13: Không để yên chuyện này
14
Chương 14: Đụng độ một lần nữa
15
Chương 15: Thiên chi kiêu nữ
16
Chương 16: Nhận được chiếu cố
17
Chương 17: Tính kế Vũ vương
18
Chương 18: Tướng quân trở về phủ
19
Chương 19: Trạch môn đại hí (Vở kịch của nhà giàu có)
20
Chương 20: Yêu thương vào tận xương
21
Chương 21: Một khi tỉnh ngộ
22
Chương 22: Trưởng Tôn Vinh Cực
23
Chương 23: Ngây thơ rung động
24
Chương 24: Thắng được xinh đẹp
25
Chương 25: Miệng nói chiến lược
26
Chương 26: Tục nhân tục vật
27
Chương 27: Hỉ nộ bất định
28
Chương 28: Ở chung hài hòa
29
Chương 30: Có gì không dám
30
Chương 31: Hết sức vô sỉ
31
Chương 32: Trò khôi hài ở phủ quận chúa
32
Chương 33: Vợ chồng nghi ngờ lẫn nhau
33
Chương 34: Tiểu nhân khó chơi
34
Chương 35: Nửa đêm đột kích
35
Chương 36: Rất thích
36
Chương 37: Dạy chồng từ thuở còn thơ
37
Chương 38: Vượt quá giới hạn
38
Chương 39: Thư các bí văn
39
Chương 40: Tự quải nam chi
40
Chương 41: Như ngươi mong muốn
41
Chương 42: Lưu Hiến chịu nhục
42
Chương 43: Không cho khi dễ
43
Chương 44: Vệ thị khủng hoảng
44
Chương 45: Vệ thị xong đời
45
Chương 46: Đùa giỡn Tuyết Vi
46
Chương 47: Ngươi ăn thịt giao thú, ta ăn ngươi
47
Chương 48: A Lung – Đế Duyên
48
Chương 49: Làm nũng, cho kẹo ăn
49
Chương 50: Nhìn với cặp mắt khác xưa
50
Chương 51: Từ từ thay đổi thái độ
51
Chương 52: Vòng cấm nghi ngờ
52
Chương 53: Càng thêm yêu thích ngươi
53
Chương 54: Tuyệt sắc như yêu
54
Chương 55: Cắt bào đoạn nghĩa
55
Chương 56: Gặp mặt thái hậu
56
Chương 57: Lãnh chúa kiêu ngạo
57
Chương 58: Hợp tác làm ăn
58
Chương 59: Không cho phép hủy hôn
59
Chương 60: Vinh Cực cầu hôn
60
Chương 61: Sau khi vào triều
61
Chương 62: Vuốt lông, đút ăn
62
Chương 63: Ta đang làm nũng với ngươi
63
Chương 64: Rung động bất ngờ
64
Chương 65: Bí mật của Võ vương
65
Chương 66: Họa từ miệng mà ra
66
Chương 67: Tự bạch của Vinh Cực
67
Chương 68: Đế Duyên là sính lễ
68
Chương 69: Trăng đến rằm trăng tròn
69
Chương 70: Tất cả bí mật
70
Chương 71: Mèo bắt chuột
71
Chương 72: Mèo đêm ăn vụng
72
Chương 73: Cưỡng bức bỏ chồng
73
Chương 74: Bí mật loạn luân
74
Chương 75: Quý nữ tuyên bố
75
Chương 76: Ai lợi dụng ai
76
Chương 77: Có thể đồng ý gặp ta
77
Chương 78: Hai người ở chung
78
Chương 79: Suy nghĩ sáng suốt
79
Chương 80: Hai phần lễ vật
80
Chương 81: Chuyện phiền lòng
81
Chương 82: Sống bằng cách của mình
82
Chương 83: Ngươi không thể so sánh
83
Chương 84: Thịnh yến khói lửa
84
Chương 85: Chuẩn bị xuất giá
85
Chương 86: Bảo vệ người như bảo vật
86
Chương 88: Trời xui đất khiến
87
Chương 89: Phu thê đối thoại
88
Chương 90: Cưng chiều vô hạn
89
Chương 91: Hôn nhân ấm áp
90
Chương 92: Tín vật của hai vợ chồng
91
Chương 93: Có lòng giác ngộ
92
Chương 94: Tự mình giải quyết
93
Chương 95: Gặp lại Túc Ương
94
Chương 96: Một lời thành sấm
95
Chương 97: Thái hậu bị khinh bỉ
96
Chương 98: Ghen tị là độc
97
Chương 99: Độc nhất vô nhị (có một không hai)
98
Chương 100: Hoa nở hai đóa
99
Chương 101: Chơi đùa ầm ĩ thổ lộ tình cảm
100
Chương 102: Thật là lớn mật
101
Chương 103: Cho nhau túng sủng
102
Chương 104: Ngẫu nhiên cãi một chút
103
Chương 105: Chương 105.2: Họa từ miệng mà ra
104
Chương 106: Âm mưu ngầm nổi lên
105
Chương 107: Phá kén thành bướm
106
Chương 108: Chọn một trong ba
107
Chương 109: Thân thể trở lại Nam Vân
108
Chương 110: Tiên cô tha mạng
109
Chương 111: Lấy mạng đổi mạng
110
Chương 112: Trù tính nằm trong tay
111
Chương 113: Ân uy đều có
112
Chương 114: Gặp mặt Đổng công tử
113
Chương 115: Bởi vì người đó
114
Chương 116: Sắp đến
115
Chương 117: Ngói xanh đánh người khác bị thương
116
Chương 118: Buông thả là nên bị phạt
117
Chương 119: Trạc vào chỗ manh
118
Chương 120: Đem ‘gậy gộc’ lấy ra!
119
Chương 121: Tình cảm ấm lên
120
Chương 122: Cạo trọc đầu
121
Chương 123: Nhu cầu vì nàng
122
Chương 125: Một hồi chuyện hài hước
123
Chương 126: Thật mất mặt
124
Chương 127: Dính răng
125
Chương 128: Một câu thích
126
Chương 129: Được nuông chiều mà kiêu căng
127
Chương 130: Thương con như mạng
128
Chương 131: Thiếu nữ thần bí
129
Chương 132: Thủy Lung tỏa sáng
130
Chương 133: Trò đùa chấm dứt
131
Chương 134: Ghen tuông nhỏ ồn ào
132
Chương 135: Thủy Lung liệt căn
133
Chương 136: Tiệc mừng tuổi của thái hậu
134
Chương 137: Để cho nàng vui vẻ
135
Chương 138: Trêu hoa ghẹo nguyệt
136
Chương 139: Chủ mưu là thái hậu
137
Chương 140: Uống say rồi
138
Chương 141: Có chút kì lạ
139
Chương 142: Vinh Cực trả thù
140
Chương 143: Đại Miêu giả bệnh
141
Chương 144: Đêm thăm dò bí mật
142
Chương 145: Có ý tốt
143
Chương 146: Không có tên chương
144
Chương 147: Tỷ ta dạy
145
Chương 148: Thủy Thiên Triệt lâm thời
146
Chương 149: Bảo vật hiếm thấy
147
Chương 150: Có gì kiêu ngạo
148
Chương 151: Khuynh thành ảnh vũ
149
Chương 152: Vạ lây cá trong chậu
150
Chương 153: Ra vẻ cãi nhau
151
Chương 154: Chu Giáng Tử bi thương
152
Chương 155: Tư Quy nhận tội thay
153
Chương 156: Thời cơ biến đổi
154
Chương 157: Sủng vật đầu hói
155
Chương 158: Yêu hận tình thù
156
Chương 159: Thiên diện quỷ y
157
Chương 160: Có gì không dám
158
Chương 161: Chân tướng thật sự
159
Chương 162: Khúc khuỷu
160
Chương 163: Hành động trả thù
161
Chương 164: Xúi quẩy giục giã
162
Chương 165: Thua còn manh giáp
163
Chương 166: Thập Lưỡng Tửu Gia (Quán rượu mười lượng)
164
Chương 167: Họa từ miệng mà ra
165
Chương 168: Thánh tôn đừng làm rộn
166
Chương 169: Mĩ nhân như ngọc
167
Chương 170: Hắn sống tốt
168
Chương 171: Xưng hô thần thánh
169
Chương 172: Ngươi lại sai rồi
170
Chương 173: Ngươi theo ta đi
171
Chương 174: Ta không có giả bộ
172
Chương 175: Bữa tiệc đính hôn
173
Chương 176: Đừng nói lý lẽ
174
Chương 177: Muốn ăn chùa ư?
175
Chương 178: Ngàn dặm gặp gỡ
176
Chương 178-2: Ngàn dặm gặp gỡ (2)
177
Chương 179: Suy nghĩ của Thủy Lung
178
Chương 180: Thánh tôn, Ám Đế
179
Chương 181: Đêm khuya vào phòng
180
Chương 182: Ta coi chừng nàng
181
Chương 183: Kéo theo nàng
182
Chương 184: Huyết quang tai ương
183
Chương 185: Coi là người thay thế
184
Chương 186-3: Sinh nữ nhi tốt (3)
185
Chương 186-2: Sinh nữ nhi tốt (2)
186
Chương 186: Sinh nữ nhi tốt
187
Chương 187: Chúng ta bỏ trốn đi
188
Chương 188: Ghét bọn họ làm phiền
189
Chương 189: Ta chăm sóc nàng
190
Chương 190: Chàng không có tư cách
191
Chương 191:  Thánh Tôn thay đổi sắc mặt
192
Chương 192: Quả nhiên đủ ướt
193
Chương 193-2: Nam nhân giảo hoạt (2)
194
Chương 193-1:  Nam nhân giảo hoạt
195
Chương 194-2: Ôn nhu của hắn (2)
196
Chương 194-1: Ôn nhu của hắn (1)
197
Chương 195-2:  Tổ hợp náo nhiệt (2)
198
Chương 195-1:  Tổ hợp náo nhiệt (1)
199
Chương 196-2:  Ta thua trước rồi (2)
200
Chương 196-1: Ta thua trước rồi (1)
201
Chương 197-2:  Không rời xa nàng (2)
202
Chương 197-1:  Không rời xa nàng (1)
203
Chương 198-1:  Chặt cho chó ăn (1)
204
Chương 198-2:  Chặt cho chó ăn (2)
205
Chương 199-1:  Người của đại miêu
206
Chương 199-2: Người của Đại miêu (2)
207
Chương 200: Lòng ai rối loạn
208
Chương 201: Làm người xem cuộc vui
209
Chương 202:  Nàng đang đau lòng
210
Chương 203: Trưởng Tôn Vinh Cực
211
Chương 204: Thật thật giả giả
212
Chương 205: Đi đánh Vinh Cực
213
Chương 206: Ăn no đánh người
214
Chương 207: Nàng là duy nhất
215
Chương 208: Năm mới vui vẻ
216
Chương 209: Một màn phản bội
217
Chương 210: Thánh Tôn bại lộ* (1)
218
Chương 210-2: Thánh Tôn bại lộ (2)
219
Chương 211: Băn khoăn chuyện gì
220
Chương 212: Không có ranh giới cuối cùng
221
Chương 213: Chỉ để ta nhìn
222
Chương 214: Vật tổ tôn quý
223
Chương 215: Nên xem cuộc vui rồi
224
Chương 216-2: Thủy Lung ra tay(2)
225
Chương 216: Thủy Lung ra tay
226
Chương 217: Thua triệt để (1)
227
Chương 217-2: Thua triệt để (2)
228
Chương 218: Hai tiểu gia hỏa (1)
229
Chương 218-2: Hai tiểu gia hỏa (2)
230
Chương 219: Một nhà bốn miệng
231
Chương 219-2: Một nhà bốn miệng (2)
232
Chương 220-2: Vận mệnh tương ngộ. ϼ2)
233
Chương 220: Vận mệnh tương ngộ. ϼ�1)
234
Chương 221: Trao đổi tín vật
235
Chương 222: Thủy Lung cứu con
236
Chương 223: Mẹ con tương trợ
237
Chương 224: Khách từ xa đến