Chương 43: 43: Có Nhận Thua Không

Nhưng Vương Thăng chẳng những không sợ hãi chút nào, ngược lại còn bị khơi dậy tinh thần hiếu chiến.

“Ha!”Hắn hét lớn một tiếng, không sử dụng bất cứ chiêu thức gì, vận dụng kỹ xảo phát lực của Bát Cực Quyền, bộc phát ra toàn bộ sức mạnh, nắm đấm nghênh đón hổ trảo của Sơn Quân.

Hồng hộc!Giữa một người và một thú, sức mạnh đơn thuần lao vào nhau, tạo ra từng đợt sóng không khí, những bụi cây xung quanh đều bị bẻ gãy như thể đã chịu đựng công kích mạnh mẽ, gần như chỉ trong nháy mắt, từ màu xanh tươi dồi dào đã biến thành một mảnh trơ trụi.

Hai bên giằng co một lúc, Vương Thăng bị đánh lui, chân giẫm trên mặt đất bị trước ra xa mấy thước, hình như sức lực có chút thu kém hơn.

Nhưng thật sự chỉ như vậy sao?Nếu như nhìn đôi mắt của hai bên, sẽ phát hiện trong đó tràn ngập kích động.

Đây là đối thủ ngang vai ngang vế!“Gào ~”Lại thêm một tiếng gầm gừ, Sơn Quân lại lao đến!Nó bày ra tư thế mãnh hổ xuống núi, tập trung tất cả sức mạnh của bản thân, bùng nổ ngay trong một khắc xuống núi kia.

Trong lúc ngẩn ngơ, Vương Thăng nhìn thấy một hư ảnh bạch hổ khổng lồ đánh về phía bản thân, giống như muốn cắn nuốt mọi thứ của mình.

Nhưng đúng lúc này, Nội Đan thuật điều khiển khí huyết chi lực trong cơ thể khẽ chuyển động, đánh thức hắn.

Mà lúc này, cự trảo của Sơn Quân đã cách hắn chưa đầy một thước.

“Tốt lắm!”Vương Thăng không lùi mà tiến tới.

Bát Cực Quyền – Bát đại chiêu thức, Phục hổ!Chân phải của hắn duỗi ra ngoài, bất ngờ giẫm xuống đất, khiến mặt đất bị giẫm thành một lỗ thủng không nhỏ, sau đó chân trái duỗi ra, chủ động tiến một bước về phía Sơn Quân, tập trung toàn bộ sức mạnh của bản thân.

Kế đó, cánh tay phải vung ra, khí huyết chi lực bắt đầu khởi động, chặn ngang hổ trảo mà Sơn Quân đang đánh xuống.

Lúc Sơn Quân vẫn chưa kịp phản ứng lại, khuỷu tay trái xoay sang phải, vắt ngang trước ngực mình.

Sơn Quân linh tính được sự bất thường, muốn rút lui lại.

Nhưng lúc này đã muộn rồi, Vương Thăng sải một bước sang trái, chân phải hạ thấp, đột nhiên đá ra, khuỷu tay trái tập trung kinh lực của toàn thân, khí huyết chi lực hoàn toàn bùng nổ, cánh tay vung ra tựa như cây roi, trong lúc vung ra đã quét sạch không khí ở gần đó.

Rắc!Dường như có thứ gì đó đánh nát hư không, sau khi một tiếng giòn giã vang lên, cánh tay của Vương Thăng đã đánh vào trên bụng của Sơn Quân.

Sau khi bị cánh tay vung trúng, da thịt trên phần bụng mềm mại của Sơn Quân xuất hiện từng vòng gợn sóng một, sức mạnh do kình lực và khí huyết kết hợp lan khắp toàn thân Sơn Quân, khiến cơ thể của nó run lên, đồng thời nghiêng đổ về phía sau.

Hành động của Vương Thăng không ngừng, cất bước tiến lên, thân thể như cây cung, thế quyền như mũi tên, lại đánh thêm một chưởng vào trên bụng Sơn Quân.

Băng kình phát động, sức mạnh khổng lồ đánh Sơn Quân bay thẳng ra ngoài, trượt trên mặt đất ra xa mấy thước, để lại một cái rãnh thật sâu mới có thể dừng lại.

“Gào ~”Sơn Quân chỉ cảm thấy mỗi một tấc cơ bắp trên khắp cơ thể đều đang đau đớn.

Đây là đương nhiên, kình lực của Vương Thăng cộng thêm sự gia trì của khí huyết chi lực, gần như đã ngấm sâu vào toàn thân nó, cho dù với thể chất mạnh mẽ của Sơn Quân, vẫn cần thời gian vài ngày mới đủ để có thể khôi phục hoàn toàn như cũ.

Bấy giờ, Sơn Quân không nói là không thể nhúc nhích, nhưng mà cũng chẳng khá hơn là bao.

Ngay cả gầm gừ cũng yếu đi mấy phần.

Vương Thăng không ra tay tiếp nữa, mà là đi đến trước mặt Sơn Quân, chìa nắm đấm của mình ra, tỏ vẻ uy hiếp.

“Có nhận thua hay không?”Trí tuệ của Sơn Quân cao hơn so với lão hổ bình thường, nó rất muốn gầm thét trả lời.

Ngươi nghĩ rằng ta là ai?Ta chính là vương của quần sơn này!Sao có thể nhận thua được!Nhưng tưởng tượng đến sức mạnh nắm đấm của Vương Thăng, lại nghĩ đến bản thân đã nằm gai nếm mặt nhiều năm như vậy vì sức mạnh này.

Vì thế! “G-rào…”Tiếng gầm gừ của Sơn Quân lại yếu đi mấy phần.

Rõ ràng đây là đã chịu thua rồi!“Sao nào, cảm thấy khuất nhục à?”Vương Thăng nhìn thấy một chút khuất nhục trong mắt của Sơn Quân.

Sơn Quân vô thức chỉ chỉ vào đầu hổ của mình.

“Còn rất thông minh.

” Vương Thăng cảm thấy rất thú vị, không hổ là Sơn Quân có thể so với võ giả cấp ba, trí tuệ lại cao như vậy: “Ngươi nên vui mừng vì đã gặp được ta, nếu là võ giả khác thì đoán chừng đã làm thịt ngươi rồi, cả cơ thể của ngươi đều là báu vật, nhìn xem da hổ này, nhìn xem xương hổ này! ”Mỗi lần hắn nói đến thứ gì đều sẽ sờ soạng một lát lên vị trí tương ứng của Sơn Quân.

Cơ thể của Sơn Quân cũng run lẩy bẩy theo, khuất nhục trong mắt cũng gần như biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại hoàn toàn bái phục.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Hoa Cúc
2 Chương 2: 2: Thanh Tiến Trình
3 Chương 3: 3: Thuật Nội Đan
4 Chương 4: 4: Tám Đoạn Cẩm
5 Chương 5: 5: Lý Thúc
6 Chương 6: 6: Cao Hổ Cốt
7 Chương 7: 7: Khí Huyết Sôi Trào Vang Vọng Như Trống
8 Chương 8: 8: Bách Nhật Trúc Cơ
9 Chương 9: 9: Khí Xông Ổ Bệnh 1
10 Chương 10: 10: Khí Xông Ổ Bệnh 2
11 Chương 11: 11: Lý Văn Quang Kinh Ngạc
12 Chương 12: 12: Đến Thu Hoa Cúc
13 Chương 13: 13: Chiếm Được “cái Lý”
14 Chương 14: 14: Giải Trừ Nguy Cơ
15 Chương 15: 15: Chúa Sơn Lâm
16 Chương 16: 16: Ý Tưởng Mới
17 Chương 17: 17: Sách Thuốc
18 Chương 18: 18: Phân Biệt Dược Liệu
19 Chương 19: 19: Chiến Tranh Sắp Nổ Ra
20 Chương 20: 20: Trồng Nhân Sâm
21 Chương 21: 21: Hiệu Quả Đặc Biệt
22 Chương 22: 22: Trồng Dược Liệu
23 Chương 23: 23: Ổ Bệnh Đầu Tiên 1
24 Chương 24: 24: Ổ Bệnh Đầu Tiên 2
25 Chương 25: 25: Dược Hiệu
26 Chương 26: 26: Trồng Trọt Vĩnh Viễn Là Thần!
27 Chương 27: 27: Mai Hoa Bộ
28 Chương 28: 28: Bát Cực Quyền
29 Chương 29: 29: Tiến Triển
30 Chương 30: 30: Bom Hẹn Giờ
31 Chương 31: 31: Bệnh Dịch
32 Chương 32: 32: Bệnh Dịch Võ Giả
33 Chương 33: 33: Có Cách Giải Quyết
34 Chương 34: 34: Do Người Gây Ra
35 Chương 35: 35: Tám Đoạn Cẩm Đột Phá Lần Ba 1
36 Chương 36: 36: Tám Đoạn Cẩm Đột Phá Lần Ba 2
37 Chương 37: 37: Võ Lực Tăng Lên
38 Chương 38: 38: Thỉnh Cầu Của Thôn Trưởng
39 Chương 39: 39: Sơn Quân
40 Chương 40: 40: Sơn Quân 2
41 Chương 41: 41: Ăn Ý
42 Chương 42: 42: Vậy Chiến Thôi
43 Chương 43: 43: Có Nhận Thua Không
44 Chương 44: 44: Thật Sự Phục Rồi!
45 Chương 45: 45: Có Thù Lao Sao Không Nói Sớm
46 Chương 46: 46: Thêm Tiền
47 Chương 47: 47: Giải Quyết Xong Về Thôn
48 Chương 48: 48: Giải Quyết Xong Về Thôn 2
Chapter

Updated 48 Episodes

1
Chương 1: 1: Hoa Cúc
2
Chương 2: 2: Thanh Tiến Trình
3
Chương 3: 3: Thuật Nội Đan
4
Chương 4: 4: Tám Đoạn Cẩm
5
Chương 5: 5: Lý Thúc
6
Chương 6: 6: Cao Hổ Cốt
7
Chương 7: 7: Khí Huyết Sôi Trào Vang Vọng Như Trống
8
Chương 8: 8: Bách Nhật Trúc Cơ
9
Chương 9: 9: Khí Xông Ổ Bệnh 1
10
Chương 10: 10: Khí Xông Ổ Bệnh 2
11
Chương 11: 11: Lý Văn Quang Kinh Ngạc
12
Chương 12: 12: Đến Thu Hoa Cúc
13
Chương 13: 13: Chiếm Được “cái Lý”
14
Chương 14: 14: Giải Trừ Nguy Cơ
15
Chương 15: 15: Chúa Sơn Lâm
16
Chương 16: 16: Ý Tưởng Mới
17
Chương 17: 17: Sách Thuốc
18
Chương 18: 18: Phân Biệt Dược Liệu
19
Chương 19: 19: Chiến Tranh Sắp Nổ Ra
20
Chương 20: 20: Trồng Nhân Sâm
21
Chương 21: 21: Hiệu Quả Đặc Biệt
22
Chương 22: 22: Trồng Dược Liệu
23
Chương 23: 23: Ổ Bệnh Đầu Tiên 1
24
Chương 24: 24: Ổ Bệnh Đầu Tiên 2
25
Chương 25: 25: Dược Hiệu
26
Chương 26: 26: Trồng Trọt Vĩnh Viễn Là Thần!
27
Chương 27: 27: Mai Hoa Bộ
28
Chương 28: 28: Bát Cực Quyền
29
Chương 29: 29: Tiến Triển
30
Chương 30: 30: Bom Hẹn Giờ
31
Chương 31: 31: Bệnh Dịch
32
Chương 32: 32: Bệnh Dịch Võ Giả
33
Chương 33: 33: Có Cách Giải Quyết
34
Chương 34: 34: Do Người Gây Ra
35
Chương 35: 35: Tám Đoạn Cẩm Đột Phá Lần Ba 1
36
Chương 36: 36: Tám Đoạn Cẩm Đột Phá Lần Ba 2
37
Chương 37: 37: Võ Lực Tăng Lên
38
Chương 38: 38: Thỉnh Cầu Của Thôn Trưởng
39
Chương 39: 39: Sơn Quân
40
Chương 40: 40: Sơn Quân 2
41
Chương 41: 41: Ăn Ý
42
Chương 42: 42: Vậy Chiến Thôi
43
Chương 43: 43: Có Nhận Thua Không
44
Chương 44: 44: Thật Sự Phục Rồi!
45
Chương 45: 45: Có Thù Lao Sao Không Nói Sớm
46
Chương 46: 46: Thêm Tiền
47
Chương 47: 47: Giải Quyết Xong Về Thôn
48
Chương 48: 48: Giải Quyết Xong Về Thôn 2