Chương 392: Vô Cùng Chói Tai Và Khó Nghe

Người gỗ liễu đang kiêng dè điều gì?
 
Hơn nữa tại sao người gỗ liễu lại dùng cách này để lừa tôi từ bỏ thân xác.

Ông ấy đang sốt ruột điều gì?
 
Nghĩ tới luồng khí lạnh khi nãy dạy lên trong người…
 
Tôi khó khăn đưa tay lên xoa ngực.

Lúc này cơ thể tôi đã hồi phục lại nhiệt độ bình thường, hơn nữa luồng khí lạnh khi nãy giống như là ảo giác, chỉ thoáng lướt qua.
 
Trong khoảnh khắc đó, đầu tôi đột nhiên hiện lên một suy nghĩ kỳ lạ.
 
Trong cơ thể tôi, hình như vẫn còn thứ gì đó khác tồn tại.
 
“Không thể nào, một tượng người gỗ liễu đã đủ khiến mình chịu không nổi rồi.

Giờ thêm nữa thì mình chịu sao nổi”.
 
Nghĩ tới người gỗ liễu với đôi mắt âm sầm, tôi đành phải vỗ ngực tự an ủi mình.
 
Thế nhưng đây không phải là lúc nằm dưới đất suy nghĩ lung tung.

Tôi thử cử động tứ chi, sau khi xác nhận không hề bị gãy xương thì tôi mới nghiến răng đứng dậy.
 
Tôi sờ s oạng đi về phía có thang treo trước đó thì phát hiện chiếc thang đã biến mất.

Hơn nữa dưới đất là một đống những đoạn rời vụn của chiếc thang bị chặt đứt.
 
Tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Rõ ràng là có người đã chặt đứt cái thang sau khi chúng tôi trèo lên.
 
Người duy nhất có thể làm được điều này chính là người đi sau tôi: Ông Tôn.
 
Nhưng tại sao ông lấy lại làm như vậy? Và tại sao lại ra đòn sát thủ với tôi.
 
Ông ấy làm như vậy không phải là chặn đường sống của chính mình sao?
 
Tôi cảm thấy không hiểu và lo lắng nhìn lên sát khí đen sì phía trên.

Lúc này ở đó vô cùng tĩnh mịch, không hề nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì.
 
Không còn thang treo, tôi chẳng có cách nào đi lên đ ỉnh.

Tôi lại đi vòng hai vòng bên dưới và đành phải lần ra cửa của cao ốc Phương Viên.
 
Thay vì lãng phí thời gian ở đây chi bằng đi tìm Tĩnh Đàn pháp sư, không biết chừng ông ấy có thể cho tôi câu trả lời.
 
Đợi đến khi tôi bước ra cửa cao ốc Phương Viên thì mới phát hiện ra trời đã tối đen.
 
Tĩnh Đàn pháp sư thì vẫn nhắm mắt ngồi trước cửa giống như đang ngủ.
 
Tôi khập khiễng đi tới trước mặt ông ấy, do dự một lúc mà không biết nên mở miệng thế nào.
 
“Trương Ly, cậu tới đúng lúc lắm.

Quỷ môn sắp mở rồi, tôi cần mượn tiên gia trên người cậu”.
 
Tĩnh đàn pháp sư không hề mở mắt.

Ông ấy vẫn nhắm như vậy, và sau khi nói xong với tôi thì bắt đầu đọc Phật âm.
 
Tiếng Phật âm vốn có tác dụng tĩnh thần, vậy mà tôi nghe thì giống như tiết hát gọi ma vậy, vô cùng chói tai và khó nghe.
 
Tôi vô thức đưa tay lên bịt tai nhưng âm thanh cứ truyền vào tai tôi một cách vô cùng rõ ràng.

Chapter
1 Chương 351: Đây Rõ Ràng Là Linh Khí!
2 Chương 352: Rốt Cuộc Cô Ấy Có Điểm Gì Hơn Uy Tinh Chứ”
3 Chương 353: Khoảnh Khắc Đó Tôi Hoàn Toàn Sững Sờ
4 Chương 354: Ảo Ảnh Này Chính Là Do Tôi Tạo Ra
5 Chương 355: Mắt Âm Dương
6 Chương 356: Có Rồi! Chính Là Ở Đó
7 Chương 357: “cũng Là Người Thông Minh Nhỉ”
8 Chương 358: Rốt Cuộc Cô Gái Này Có Lai Lịch Như Thế Nào”
9 Chương 359: Cậu Có Biết Thiên Thạch Không”
10 Chương 360: Dương Gian Cũng Không Bắt Được”
11 Chương 361: Cô Gái Đó Vượng Cho Cậu Đấy À!”
12 Chương 362
13 Chương 363: Đó Chính Là Phản Phệ
14 Chương 364: Tôi Nhìn Ông Ấy Bằng Ánh Mắt Cổ Quái
15 Chương 365: Anh Có Biết Trận Pháp Bách Minh Pha Không
16 Chương 366: Hai Nơi Này Đều Có Thiên Thời Địa Lợi
17 Chương 367: Chẳng Bằng Cả Một Cô Gái”
18 Chương 368: Một Phần Mười Uy Lực Của Nó”
19 Chương 369: Chuyện Mà Khác Thường Ắt Sẽ Có Vấn Đề
20 Chương 370: Tại Sao Lại Là Tam Minh
21 Chương 371
22 Chương 372: Đúng Là Một Sự Sỉ Nhục
23 Chương 373
24 Chương 374: Sư Phụ Là Nhất Nhất Sư Phụ Rồi
25 Chương 375: Cứ Tùy Cơ Ứng Biến Là Được
26 Chương 376: Tôi Càng Leo Lên Cao Thì Càng Sợ
27 Chương 377: Sư Phụ Là Sư Phụ Sao
28 Chương 378: Tôi Kinh Hãi Nhìn Gương Mặt Dữ Dằn Của Ông Ấy
29 Chương 379: Mày Rốt Cuộc Là Thứ Gì
30 Chương 380: Ông Ấy Nhìn Thấy Một Trương Ly Khác Sao
31 Chương 381: Có Lẽ Cũng Sắp Chạm Đất Đến Nơi Rồi
32 Chương 382: Tôi Chắc Chắn Sẽ Chịu Không Nổi
33 Chương 383: Ông Muốn Đàm Phán Gì
34 Chương 384
35 Chương 385: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
36 Chương 386: Có Lẽ Cũng Sắp Chạm Đất Đến Nơi Rồi
37 Chương 387: Tôi Chắc Chắn Sẽ Chịu Không Nổi
38 Chương 388: Ông Muốn Đàm Phán Gì
39 Chương 389: Chương 384
40 Chương 390: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
41 Chương 391: Thứ Gì Đó Đáng Sợ Và Cũng Buông Lỏng
42 Chương 392: Vô Cùng Chói Tai Và Khó Nghe
43 Chương 393: Ông Muốn Đàm Phán Gì
44 Chương 394: Chương 384
45 Chương 395: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
46 Chương 396: Thứ Gì Đó Đáng Sợ Và Cũng Buông Lỏng
47 Chương 397: Vô Cùng Chói Tai Và Khó Nghe
48 Chương 398: Ông Muốn Đàm Phán Gì
49 Chương 399: Chương 384
50 Chương 400: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 351: Đây Rõ Ràng Là Linh Khí!
2
Chương 352: Rốt Cuộc Cô Ấy Có Điểm Gì Hơn Uy Tinh Chứ”
3
Chương 353: Khoảnh Khắc Đó Tôi Hoàn Toàn Sững Sờ
4
Chương 354: Ảo Ảnh Này Chính Là Do Tôi Tạo Ra
5
Chương 355: Mắt Âm Dương
6
Chương 356: Có Rồi! Chính Là Ở Đó
7
Chương 357: “cũng Là Người Thông Minh Nhỉ”
8
Chương 358: Rốt Cuộc Cô Gái Này Có Lai Lịch Như Thế Nào”
9
Chương 359: Cậu Có Biết Thiên Thạch Không”
10
Chương 360: Dương Gian Cũng Không Bắt Được”
11
Chương 361: Cô Gái Đó Vượng Cho Cậu Đấy À!”
12
Chương 362
13
Chương 363: Đó Chính Là Phản Phệ
14
Chương 364: Tôi Nhìn Ông Ấy Bằng Ánh Mắt Cổ Quái
15
Chương 365: Anh Có Biết Trận Pháp Bách Minh Pha Không
16
Chương 366: Hai Nơi Này Đều Có Thiên Thời Địa Lợi
17
Chương 367: Chẳng Bằng Cả Một Cô Gái”
18
Chương 368: Một Phần Mười Uy Lực Của Nó”
19
Chương 369: Chuyện Mà Khác Thường Ắt Sẽ Có Vấn Đề
20
Chương 370: Tại Sao Lại Là Tam Minh
21
Chương 371
22
Chương 372: Đúng Là Một Sự Sỉ Nhục
23
Chương 373
24
Chương 374: Sư Phụ Là Nhất Nhất Sư Phụ Rồi
25
Chương 375: Cứ Tùy Cơ Ứng Biến Là Được
26
Chương 376: Tôi Càng Leo Lên Cao Thì Càng Sợ
27
Chương 377: Sư Phụ Là Sư Phụ Sao
28
Chương 378: Tôi Kinh Hãi Nhìn Gương Mặt Dữ Dằn Của Ông Ấy
29
Chương 379: Mày Rốt Cuộc Là Thứ Gì
30
Chương 380: Ông Ấy Nhìn Thấy Một Trương Ly Khác Sao
31
Chương 381: Có Lẽ Cũng Sắp Chạm Đất Đến Nơi Rồi
32
Chương 382: Tôi Chắc Chắn Sẽ Chịu Không Nổi
33
Chương 383: Ông Muốn Đàm Phán Gì
34
Chương 384
35
Chương 385: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
36
Chương 386: Có Lẽ Cũng Sắp Chạm Đất Đến Nơi Rồi
37
Chương 387: Tôi Chắc Chắn Sẽ Chịu Không Nổi
38
Chương 388: Ông Muốn Đàm Phán Gì
39
Chương 389: Chương 384
40
Chương 390: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
41
Chương 391: Thứ Gì Đó Đáng Sợ Và Cũng Buông Lỏng
42
Chương 392: Vô Cùng Chói Tai Và Khó Nghe
43
Chương 393: Ông Muốn Đàm Phán Gì
44
Chương 394: Chương 384
45
Chương 395: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
46
Chương 396: Thứ Gì Đó Đáng Sợ Và Cũng Buông Lỏng
47
Chương 397: Vô Cùng Chói Tai Và Khó Nghe
48
Chương 398: Ông Muốn Đàm Phán Gì
49
Chương 399: Chương 384
50
Chương 400: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt