Chương 24: Tâm Sự

Gia Luật Long Khánh ôm một trái tim bất an của lão phụ thân ngồi chờ nửa ngày, nhưng chỉ thấy Tiêu Thiệu Củ như người mất hồn đi vào, phía sau còn có bọn thị vệ của ông đi theo.

Vì vậy, Gia Luật Long Khánh trơ mắt nhìn sính lễ của bọn họ đưa tới vẫn còn nguyên vẹn mang ra ngoài, trong lều lập tức trở nên trống trải hơn rất nhiều.

Truyện Mỹ Thực
“Ngươi, ngươi đây là…” Ông nhìn có chút không đành lòng, nhưng vẫn cảm thấy Tiêu Thiệu Củ có chút đáng đời.

“Chuyện hôm nay, là Tiêu Thiệu Củ vượt quá giới hạn, kính xin vương gia bao dung.

” Gia Luật Long Khánh vốn tưởng rằng chàng đang muốn ông che giấu chuyện này, lại không ngờ chàng tới xin lỗi.

Gia Luật Long Khánh hừ lạnh một tiếng, nói, “Bổn vương cũng coi như bội phục tiểu tử ngươi can đảm thật đấy, chuyện vừa rồi thì bỏ qua, ngươi có thể đi.


Tiêu Thiệu Củ gật gật đầu, cung kính hành lễ, sau đó im lặng rời đi.

Lục Ngạn không ngờ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi Tiêu Thiệu Củ đã trở về Thượng Kinh hai lần.

“Thế nào, công chúa có đồng ý không?” Hắn ung dung nhìn Tiêu Thiệu Củ không ngừng rót rượu, hắn vừa nhìn thấy Tiêu Thiệu Củ thì cũng đã đoán được kết quả, nhưng vẫn muốn chọc chàng.

Tiêu Thiệu Củ không để ý tới hắn, vẫn uống say mà không biết.

“Ai ai ai, đừng uống tổ tông à.

” Lục Ngạn nhanh chóng cướp lấy chén, “Không phải ngươi không biết, uống rượu này tác dụng chậm khiến tinh thần trở nên hăng hơn, mạnh hơn à.


“Tại sao chỉ bởi vì ta là cữu cữu nó, vì sao…” Cho dù tửu lượng không tệ nhưng bây giờ Tiêu Thiệu Củ cũng lộ ra vài phần say rượu, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.

Lục Ngạn bên cạnh yên lặng lắng nghe, rốt cuộc cũng hiểu được một chút, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời xám đen cười cười, “Không thể ngờ công chúa Khiết Đan này có một chút tính nết của người Hán chúng ta.


“Người Hán gì?” Mặc dù Tiêu Thiệu Củ có chút không tỉnh táo, nhưng vẫn nghe được Lục Ngạn lẩm bẩm.

Lục Ngạn vỗ vỗ vai Tiêu Thiệu Củ, “Đây là do các nền văn hóa khác nhau rồi, người Khiết Đan các người không trùng danh tiết, việc cháu trai và chú bác kết hôn với anh em họ là điều rất bình thường, nhưng theo chúng ta, đó là hơi khó chấp nhận.


“Chỉ là ta không nghĩ rằng vị công chúa nọ cũng cho là như thế.

” Lục Ngạn sờ sờ đầu, thầm nghĩ có lẽ phủ Tích Tân nằm ở biên giới, nên nói không chừng nàng đã bị ảnh hưởng bởi người Hán.

“Đây không phải là đúng lúc, công chúa không chịu gả cho ngươi, ngươi tiếp tục làm người cô đơn, ta tin ngươi sớm muộn gì cũng có thể đạt được toại nguyện.

” Lục Ngạn cũng không cảm thấy đây là đả kích lớn đối với Tiêu Thiệu Củ, nhưng khi hắn quay đầu lại nhìn thì hơi khiếp sợ.

Tiêu Thiệu Củ một tay chống đầu, nửa khuôn mặt ẩn ở trong bóng tối, nhưng trên khuôn mặt tuấn tú như vậy lại có một vệt nước mắt.

“Nam nhi hữu lệ bất khinh đạn[1].

” Lục Ngạn ha hả cười cười, trong lúc nhất thời lại không biết nói cái gì cho phải.

[1] Nam nhi hữu lệ bất khinh đàn – 男儿有泪不轻弹 – nán ér yǒu lèi bù qīng tán (đàn ông nước mắt không dễ rơi; chỉ đàn ông có khóc cũng không dễ dàng biểu hiện ra bên ngoài; câu này có từ thời Minh trong một quyển gọi là Bảo Kiếm ký; hôm qua xem phim thấy bây giờ dùng cả câu này cho phụ nữ, thay nam nhi thành nữ nhi [20180317]).

(theo Hoa Sinh Anh Ca)
Tiêu Thiệu Củ nửa mở to đôi mắt mông lung say rượu, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng lắc qua lắc lại của Lục Ngạn trước mặt chàng.

“Mẫn Chi, ta từ bỏ rồi, ta chỉ muốn Gia Luật Hoàn Cai.


“Từ bỏ là tốt rồi, từ bỏ là tốt rồi, dù sao chỉ riêng Thượng Kinh cũng đã có nhiều tiểu thư quý tộc muốn gả cho ngươi mà.

” Lục Ngạn nghe thấy Tiêu Thiệu Củ tỏ thái độ, vội vàng vỗ vỗ tay tỏ vẻ ủng hộ: “Nơi đó không giữ người, tự có chỗ giữ người.


“Chờ đã, ngươi nói gì?” Tiếng vỗ tay của hắn đột nhiên ngừng lại, “Ngươi không muốn tương lai tươi sáng của ngươi sao? Vậy những gì ngươi đã làm trong những năm qua có nghĩa gì chứ?”
“Không có tương lai tươi sáng gì hết.

” Tiêu Thiệu Củ cười cười, không biết nghĩ tới cái gì, đường nét trên mặt vốn lạnh lùng cứng rắn đột nhiên nhu hòa, “Đã nhiều năm như vậy, ta trở nên có chút tê liệt.


“Nhưng mỗi lần nhìn thấy Bồ Đề Nô, ta mới cảm thấy mình vốn dĩ cũng cần phải sống vui vẻ một chút, giống như rất lâu trước đây, không cần sống trong chấp niệm nữa.


Tiêu Thiệu Củ thở ra một hơi dài, “Nói cho cùng, qua nhiều năm, ta cũng từ từ biến thành người không khác gì bọn họ.


Lục Ngạn chỉ ngây người nghe, nửa hiểu nửa không hiểu.

Đêm nay, hắn chỉ biết Tiêu Thiệu Củ muốn bày tỏ một nguyện vọng: Chàng muốn dùng nửa đời người kế tiếp sống cùng công chúa nọ.

Dựa trên sự hiểu biết của hắn về Tiêu Thiệu Củ, rất kỳ lạ khi những lời như vậy có thể phát ra từ miệng chàng, nhưng nhìn bộ dạng kiên định của chàng, Lục Ngạn cũng hiểu.

Trên đời này, không ai thoát khỏi một chữ tình.

Mặc dù Tiêu Thiệu Củ đã bị từ chối, nhưng Lục Ngạn có một linh cảm mơ hồ rằng số phận giữa hai người họ còn lâu mới kết thúc.

……
Điều mà Mãn Ca không nghĩ tới chính là, ngay lúc này công chúa lại tha thứ cho mình.

Nhưng trong mắt nàng ấy, bây giờ công chúa đối xử với nàng ấy càng tốt, trong lòng nàng ấy càng áy náy, nhất là nhìn thấy tình trạng của công chúa mấy ngày nay, Mãn Ca liền vô cùng tự trách.

Công chúa dạo này không tệ, ngược lại tốt đến mức ngày nào cũng có thể cười, tốt đến mức suýt chút nữa đã quên mất cái tên Tiêu Thiệu Củ.

Nhưng một người thực sự hạnh phúc làm sao có thể gầy đi rất nhiều trong vòng vài ngày chứ, hơn nữa sau hôm đó, nàng ấy không còn nhìn thấy công chúa cưỡi con ngựa của Tiêu đại nhân tặng nữa.

Nhưng mặc kệ thế nào, Tiêu đại nhân là đệ đệ của Tần quốc phi, đều có quan hệ liên tục với phủ quốc vương Tần Tấn.

Công chúa trốn thoát được một khoảng thời gian, nhưng có thể trốn được cả đời sao?.

Chapter
1 Chương 1: Xuyên Qua
2 Chương 2: Gặp Gỡ
3 Chương 3: Đăng Đồ Tử
4 Chương 4: Về Nhà
5 Chương 5: Trạch Đấu
6 Chương 6: Gặp Cha
7 Chương 7: Trần Thị
8 Chương 8: Tỷ Đệ Gặp Nhau
9 Chương 9: Lén Gặp
10 Chương 10: Ra Ngoài
11 Chương 11: Lạc Trên Núi
12 Chương 12: Mùi Hương
13 Chương 13: Tương Tư
14 Chương 14: Hội Đèn Lồng
15 Chương 15: Một Lời Đã Định
16 Chương 16: Tâm Sự
17 Chương 17: Tán Quan
18 Chương 18-19
19 Chương 20: Xác Định Tình Cảm
20 Chương 21: Ngã Ngựa
21 Chương 22: Cữu Cữu
22 Chương 23: Từ Biệt
23 Chương 24: Tâm Sự
24 Chương 25: Đi Dạo
25 Chương 26-27
26 Chương 28: Thượng Da
27 Chương 29: Cầu Hôn
28 Chương 30: Gặp Thông Gia
29 Chương 31: Xuất Giá
30 Chương 32: Về Chung Một Nhà
31 Chương 33: Đi Chùa Quan Sơn
32 Chương 34: Mình Sẽ Là Ngoại Lệ Sao
33 Chương 35: Hiểu Lầm 1
34 Chương 36: Hiểu Lầm 2
35 Chương 37: Hiểu Lầm 3
36 Chương 38: Cha Đến Thăm
37 Chương 39: Hoăng
38 Chương 40: Nại bát mùa xuân
39 Chương 41: Khoảng thời gian hạnh phúc
40 Chương 42: Thương lượng
41 Chương 43: Uống rượu ngoài trời
42 Chương 44: Nói thật
43 Chương 45: Cứu trợ thiên tai
44 Chương 46: Bị bệnh
45 Chương 47: Hạnh phúc cuối
46 Chương 48: Ta yêu nàng
47 Chương 49: Tái hôn
48 Chương 50: Tạm biệt
49 Chương 51: Tự thuật của Lưu Sở
50 Chương 52: Tiêu Thiệu Củ
51 C40: Nại bát mùa xuân
52 39: Hoăng
53 38: Cha Đến Thăm
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: Xuyên Qua
2
Chương 2: Gặp Gỡ
3
Chương 3: Đăng Đồ Tử
4
Chương 4: Về Nhà
5
Chương 5: Trạch Đấu
6
Chương 6: Gặp Cha
7
Chương 7: Trần Thị
8
Chương 8: Tỷ Đệ Gặp Nhau
9
Chương 9: Lén Gặp
10
Chương 10: Ra Ngoài
11
Chương 11: Lạc Trên Núi
12
Chương 12: Mùi Hương
13
Chương 13: Tương Tư
14
Chương 14: Hội Đèn Lồng
15
Chương 15: Một Lời Đã Định
16
Chương 16: Tâm Sự
17
Chương 17: Tán Quan
18
Chương 18-19
19
Chương 20: Xác Định Tình Cảm
20
Chương 21: Ngã Ngựa
21
Chương 22: Cữu Cữu
22
Chương 23: Từ Biệt
23
Chương 24: Tâm Sự
24
Chương 25: Đi Dạo
25
Chương 26-27
26
Chương 28: Thượng Da
27
Chương 29: Cầu Hôn
28
Chương 30: Gặp Thông Gia
29
Chương 31: Xuất Giá
30
Chương 32: Về Chung Một Nhà
31
Chương 33: Đi Chùa Quan Sơn
32
Chương 34: Mình Sẽ Là Ngoại Lệ Sao
33
Chương 35: Hiểu Lầm 1
34
Chương 36: Hiểu Lầm 2
35
Chương 37: Hiểu Lầm 3
36
Chương 38: Cha Đến Thăm
37
Chương 39: Hoăng
38
Chương 40: Nại bát mùa xuân
39
Chương 41: Khoảng thời gian hạnh phúc
40
Chương 42: Thương lượng
41
Chương 43: Uống rượu ngoài trời
42
Chương 44: Nói thật
43
Chương 45: Cứu trợ thiên tai
44
Chương 46: Bị bệnh
45
Chương 47: Hạnh phúc cuối
46
Chương 48: Ta yêu nàng
47
Chương 49: Tái hôn
48
Chương 50: Tạm biệt
49
Chương 51: Tự thuật của Lưu Sở
50
Chương 52: Tiêu Thiệu Củ
51
C40: Nại bát mùa xuân
52
39: Hoăng
53
38: Cha Đến Thăm