Chương 86: Lưu luyến thời gian 6

Trong bóng đêm, Qua Việt Tú nghe thấy một vài tiếng động.

Trời đang mưa sao? Đó là tiếng những hạt mưa đập vào cửa sổ phòng cô sao? Chắc là vậy, nghe tiếng như thế này hình như là mưa rất lớn, đôi mắt đã mở ra, suy nghĩ vẫn còn chìm đắm trong giấc mộng.

Trong giấc mơ của Qua Việt Tú...

Trong giấc mơ ấy, có một người đàn ông từ đầu tới cuối cứ đứng cách chỗ cô một khoảng không gần không xa, bóng dáng ấy rất đỗi quen thuộc nhưng không hiểu thế nào lại không nhìn rõ mặt mũi, mấy lần cô định bước lên phía trước, nhưng không hiểu sao không có can đảm bước chân. Thời gian trôi đi, người đàn ông kia vẫn đứng yên ở đó.

Một ngày nào đó, trêи đường qua một cái chợ, không biết thế nào tay cô lại dắt theo một đứa bé.

Tại sao lại nhảy ra một đứa bé ở đây? Đó là một cậu bé, cho dù cô có xua đuổi nó thế nào nhưng thằng bé vẫn kiên trì nắm tay cô.

Hơi phiền rồi đấy, hỏi thằng nhóc sao cứ quấn lấy cô mãi vậy, thằng nhóc nói một câu khiến cô giật mình, nhóc đó nói bởi vì cô là mẹ nó.

"Cháu nói bậy gì thế."

"Qua Việt Tú chỉ thuộc về chính bản thân mình, cô không thể trở thành mẹ của bất cứ ai cả." Cô la hét om sòm.

Thằng bé đó cười với cô.

Sau đó cô phát hiện ra một chuyện rất kì lạ, tướng mạo thằng nhóc đó cô đã từng thấy trong một bức tranh, đó là bức tranh mẹ vẽ, trong đám lửa cháy rực, nửa bức vẽ đã bị đốt thành tro tàn, nửa còn lại trông rất sống động, dưới giàn hoa trăm loài đua nở, thiếu niên nho nhỏ mặc áo sơ mi ngắn tay màu trắng mặt trăng, đôi mắt trong trẻo, rõ ràng đó là....đó là đứa trẻ đến từ đảo Greenland.

Ngơ ngác nhìn đứa bé trai, mặc cho thằng bé kéo tay cô đi.

Cuối cùng, thằng nhóc đó đem tay cô giao cho người đàn ông vẫn luôn đứng cách đó không gần không xa, giọng điệu non nớt nói rằng: "Bố, con đưa mẹ tới rồi."

Khi cô nhón chân lên, muốn nhìn người đàn ông kia.

Thì người đàn ông đó đã hóa thành tro bụi.

Giống như năm ấy, bức tranh bị ném vào ngọn lửa cháy hừng hực.

Không đâu, không thể nào.

Không, đừng mà.

Hét to lên: Tống Du Liệt.

Tiếng hét Tống Du Liệt đó bị tiếng mưa lấn át.

Hạt mưa đã thấm ướt quần áo, đầu tóc cô rồi.

Trong mơ trời đang mưa, bên ngoài giấc mơ trời cũng đang mưa.

Chạm vào khóe miệng, tiếng hét Tống Du Liệt dường như vẫn còn vấn vương nơi đó.

Vùi sâu mặt vào gối.

Qua Việt Tú, mau ngủ đi, mày đã quá mệt mỏi rồi, mày cần phải nghỉ ngơi. Cố Lan Sinh nói chỉ cần ngủ một giấc thật ngon thì sẽ không sao rồi.

Đúng, đúng vậy, ngủ một giấc thì sẽ không sao.

Có lẽ đã qua rất lâu, có lẽ chỉ mới qua một chút thời gian, có người mở cửa phòng của cô, tiếng bước chân rất khẽ, dừng trước giường cô.

Dưới tiếng mưa tí tách tí tách, nệm chùng xuống.

Hơi thở quẩn quanh bên tai làm sao cô có thể không nhận ra?

Trở mình một cái, dịch sát vào.

Không ai lên tiếng.

Trong màn đêm âm trầm như vậy, có tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, anh nói thầm bên tai cô, cô muốn anh bảo đảm một lần nữa, trừ hôn ra không được làm gì khác.

Nhận lấy nụ hôn của anh, vất vả lắm mới có không gian để nói chuyện, cô nói với anh cô nằm mơ thấy một đứa bé trai.

"Nó giống anh hồi nhỏ y như đúc, nhưng cũng không hẳn là giống nhau y như đúc, nó còn nói em là mẹ của nó." Hơi thở bắt đầu hỗn loạn.

"Sau đó thì sao?" Anh hỏi

"Sau đó... " trong lòng cô rất sợ hãi, tay ôm chặt lấy anh: "Tống Du Liệt, anh không thể hóa thành tro bụi, anh phải ở bên em thật lâu."

"Được, anh sẽ ở bên em thật lâu."

Tiếng hừ nhẹ thoát ra, ý thức được anh đang làm gì, cô dùng sức đẩy anh: Không phải anh đã đồng ý với em rồi sao, chỉ được hôn không được làm những chuyện khác.

Anh căn bản không coi lời nói của cô ra gì, thậm chí còn phản ứng ngược lại.

Cô cuống đến mức mồ hôi nước mắt đều tuôn ra, miệng liên tục nhấn mạnh, lặp lại một câu: "Tống Du Liệt, ông ngoại đang ở đây đấy."

"Tống Du Liệt, ông ngoại đang ở đây đấy." Vẫn tiếp tục lặp lại, cho đến khi nước mắt rơi xuống khóe miệng cô, cúi xuống, lẩm bẩm vô ích: "Tống Du Liệt, ông ngoại đang ở đây đấy."

Gắng hết sức lực, bật đèn đầu giường lên.

Trong nháy mắt bóng tối bị đẩy lùi về phía góc tường, xung quanh mọi thứ trở nên rất rõ ràng.

Trong ánh sáng màu vàng cam, Qua Việt Tú mở to mắt nhìn trần nhà, nhìn cánh cửa kia có mở ra hay không, có người trong bóng đêm hôn cô không, không biết, không biết nữa.

Thế nhưng, nước mắt chảy xuống khóe môi cô là thật.

Có người nói, nước mắt rất ngọt lành.

Cho đến tận bây giờ Qua Việt Tú chưa từng nếm thử mùi vị ngọt lành của nước mắt, cô chỉ biết mùi vị của nó vẫn luôn là đau khổ.

Ngoài cửa sổ trời vẫn còn đang mưa, Qua Việt Tú để đèn thắp sáng căn phòng cả đêm.

Nếu ánh đèn còn sáng, sẽ không có ai mở cánh cửa kia đi vào, như vậy cô có thể ngủ một giấc thật ngon rồi, cô nghĩ vậy.

Cơn mưa bỗng nhiên ập tới đêm qua cũng không thể ngăn nổi bước chân của ánh mặt trời chiếu tới.

Bình minh đầu đông của Provence treo trêи khung cửa sổ, sắc vàng rực rỡ, hôm nay hẳn là một ngày đẹp trời.

Trời đẹp như vậy cô không có lí do ngồi ì trêи giường, Qua Việt Tú lười biếng duỗi người

Hôm nay là sinh nhật ông ngoại, và cũng trong ngày này ở thị trấn Mossan có một loạt các hoạt động.

Cô còn đặc biệt chuẩn bị hai bộ quần áo cho cho ngày hôm nay, ban ngày thì trang điểm theo phong cách thiếu nữ miền Nam nước Pháp - một chiếc áo sơ mi cổ cao, tay áo phồng, buổi tối ông ngoại còn chuẩn bị cho cô một bộ sườn xám, trong dịp trọng đại này ông lão người phương Đông luôn yêu cầu cô phải ăn mặc cho có bản sắc châu Á.

Nguyên nhân Qua Việt Tú không thể ngồi ì ở trêи giường nữa là: Cố Lan Sinh đã đến đây.

Là chủ nhà, cô phải đưa anh đi dạo khắp chốn một vòng mới được.

Hôm nay ở trấn Mossan có trận đấu bò, Dean nhắc đi nhắc lại cô tuyệt đối không thể bỏ lỡ trận đấu bò ở trấn Mossan, Dean vừa tròn 20 tuổi đã thay mặt bố Dean trở thành một trong những thành viên trong trận đấu bò này, cho dù Dean chỉ xuất hiện trong chiếc mũ cao bồi - biểu tượng của thị trấn Mossan có bốn lần.

Hôm nay là sinh nhật ông ngoại, Đống Đống muốn mình thật vui vẻ và xinh đẹp.

Ánh mắt cô chăm chú nhìn ánh nắng vàng đọng trêи khung cửa sổ, cổ vũ bản thân một cái, Qua Việt Tú đứng dậy khỏi giường.

Vừa đánh răng vừa đến chỗ cửa phòng.

Nếu như cô đoán không lầm...

Mở cửa.

Quả nhiên, Cố Lan Sinh đang đứng ngoài cửa.

Nụ cười của bác sĩ Cố có thể sánh ngang với ánh nắng ấm áp giữa mùa đông Provence.

"Đứng ở đây bao lâu rồi?" Hỏi

"Qua Việt Tú!", Cố Lan Sinh chỉ tay lên khóe miệng cô, vẻ mặt ghét bỏ: "Em không thể lau sạch kem đánh răng rồi hẵng ra nói chuyện sao?"

Lắc đầu, cơ thể ngăn đứng ngăn giữa khe cửa, ý tứ rất rõ ràng, không trả lời được đúng vấn đề thì đừng hòng vào phòng.

"Đứng ở đây bao lâu á...", âm điệu kéo dài, còn giả vờ giả vịt: "Không phải bốn tiếng thì cũng ba tiếng rồi, sáu rưỡi anh đã đến đây chờ."

Bây giờ đã là tám rưỡi, rõ ràng mới hai tiếng thôi mà.

Nhưng hai tiếng cũng không tồi.

Phải biết rằng Qua Việt Tú là một cô gái rất ham hư vinh, Cố Lan Sinh đứng ở cửa chờ Qua Việt Tú hai tiếng đồng hồ giống như việc trong bữa sáng, cô được uống một thức uống giàu năng lượng vậy, còn đủ để cô sảng kɧօáϊ cả một buổi chiều.

"Biết ở trong căn phòng này có một bệnh nhân tâm thần phân liệt mà anh còn đứng chờ hai tiếng, Cố Lan Sinh à, anh thật sự hết thuốc chữa rồi." Lắc đầu, né người ra.

Tắm tát xong, Qua Việt Tú bước ra khỏi nhà tắm.

Không ngoài dự đoán, cô chạm mặt Cố Lan Sinh đang đứng chờ ở cửa.

Được rồi, người này đúng là đang coi cô thành một người bệnh đây mà.

Vén từng lọn tóc che trước mặt cô ra sau, gương mặt không còn gì che chắn xuất hiện trước mắt cố Lan Sinh, hôm nay sắc mặt cô không tệ, tối qua còn náo loạn một trận, dường như đã đánh thức cảm xúc vẫn luôn chôn sâu dưới đáy lòng khiến nó trở nên cẩn trọng hơn.

Qua nửa đêm, cô đã được ngủ một giấc thật ngon.

Bây giờ lòng cô đã bình yên trở lại.

Cố Lan Sinh tỉ mỉ ngắm khuôn mặt cô, chẳng qua....là ánh mắt này không còn quan tâm giống như trước nữa.

Bước chân lùi về phía sau một chút, nhưng cô vẫn không hề kéo xa khoảng cách với Cố Lan Sinh, ngược lại càng lúc càng gần.

Cố La Sinh uống nhầm thuốc rồi hả? Bọn họ chỉ là bạn thôi mà.

Lúc này, Qua Việt Tú và Cố Lan Sinh đã 26 tuổi, 26 tuổi là thời điểm thích hợp để có bạn gái, cô không thể ích kỷ nữa, bởi vì ở bên Cố Lan Sinh cô rất thoải mái, bởi vì Cố Lan Sinh làm bánh bao dưa chua rất ngon nên cô vẫn luôn độc chiếm anh.

Còn tiếp tục như vậy sẽ xảy ra chuyện mất.

Xoay người, quay lưng về phía Cố Lan Sinh, nói: "Cố Lan Sinh, thật đáng tiếc khi tôi không có một người bạn gái xinh đẹp dịu dàng nào, nếu có.... tôi đã giới----."

Tiếng gõ cửa cắt ngang lời nói của Qua Việt Tú.

Cố Lan Sinh mở cửa, động tác mở cửa rất mạnh.

Người đứng ngoài cửa là ông ngoại.

Vội vàng bước lên, phát hiện....ngoài cửa còn có Tống Du Liệt.

Tiếng "ông ngoại" quẩn quanh mấy lần mới lắp bắp bật ra khỏi miệng.

Sau đó là một tràng những lời vừa nhanh vừa cuống quýt, nói cô vừa mới thức dậy, sau khi rời khỏi giường mở cửa đã nhìn thấy ngay Cố Lan Sinh, nói rằng người này chỉ đến sớm hơn ông ngoại....và A Liệt có mấy phút.

Lời này đã khiến Cố Lan Sinh không vừa ý.

Đưa tay lên, nói ngài Hạ à, sáu rưỡi cháu đã đứng ngoài cửa chờ cháu gái ngài, cháu còn tưởng tượng dáng vẻ ngủ say khò khò của cô ấy không dưới trăm lần cơ ạ.

"Vậy dáng vẻ ngủ say khò khò của con bé có đẹp không?" Ông lão hứng thú hỏi.

Cô Lan Sinh chạm lên chóp mũi, ho nhẹ một tiếng: "Đẹp ạ."

Giữa lúc ông ngoại cùng với Cố Lan Sinh kẻ xướng người họa, cho dù luôn tránh né người thứ tư trong phòng, Qua Việt Tú có thể cảm nhận được ánh mắt kia đang dán chặt vào trêи người mình, từ mái tóc đến mặt đến chân, cuối cùng nhìn chằm chằm vào một chỗ.

Theo bản năng tay sờ vào cổ áo ngủ, ở trêи còn có một nút cúc áo chưa cài, có thể đó là nút trêи cùng nên không nhất thiết phải cài, kiểu áo ngủ này đã quá bảo thủ rồi, nếu còn cài nút trêи cùng chắc cô thành nữ tu sĩ quá.

Tay rời khỏi cổ áo ngủ, nhưng ánh mắt kia vẫn còn dán chặt ở chỗ đó, mang theo khí thế áp bức người khác.

Suy nghĩ một lát, cô cài viên cúc trêи cùng lại, lần này đã đủ kín cổng cao tường chưa? Lần này em họ còn muốn nhìn chằm chằm cúc áo ngủ của chị họ mình nữa không?

Sau khi cài xong cúc áo trêи cùng, ngẩng đầu lên, ánh mắt Tống Du Liệt đã rơi trêи khung cửa sổ.

Ông ngoại hỏi thăm tình trạng sức khỏe của cô.

"Giờ đã đỡ hơn nhiều rồi ạ." Đáp

"Có cần gọi điện cho bác sĩ đến khám lại không?"

"Không, không cần đâu ạ." Xua tay.

Sợ ông lão thật sự gọi cho bác sĩ đến, chích cho cô thêm một mũi, Qua Việt Tú biểu diễn chữ mã (马) ngay tại chỗ(*), đây là sở trường của cô.
Lời này không lâu trước đã từng nói trước mặt người nào đó, gò má nóng lên.

Ông ngoại bỗng gọi một tiếng "A Liệt", vội vàng ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt người đối diện, sắc mặt Tống Du Liệt hơi tệ, người tối qua xảy ra chuyện là cô, không phải anh.

Định há miệng, muốn nói điều gì nhưng không thể nói, quay mặt sang nhìn ông ngoại.

Ánh mắt ông ngoại ám chỉ: Đã đến đây rồi, còn không hỏi thăm sức khỏe của chị họ.

"Chú ý nghỉ ngơi." Tống Du Liệt nói.

Gật đầu.

"Uống nhiều nước vào."

"Được."

"Có việc gì thì gọi cho tôi."

"Ừ."

Cách quan tâm này hình như khiến ông lão rất không hài lòng lắm, vì vậy Qua Việt Tú xích lại gần Tống Du Liệt, nói A Liệt cậu thể hiện cách quan tâm thế này rất khó kiếm được bạn gái, để hôm nào chị dạy cho cậu mấy chiêu.

Sự nhiệt tình của cô khi chuyển đến anh lại biến thành lạnh nhạt.

Cắt, ném cho anh một ánh mắt cảnh cáo.

Quản gia ngoài cửa gọi ngài Hạ, ngài có một cuộc gọi từ Geneva.

Hạ Tri Chương và Tống Du Liệt một trước một sau rời khỏi phòng.

Ông ngoại đi trước, Tống Du Liệt theo sau, trước khi cánh cửa khép lại, cánh cửa lại được mở ra hai phần ba, Tống Du Liệt thò nửa người ra khỏi 2/3 cánh cửa, gọi một tiếng: "Anh Cố."

Tiếng "Anh Cố" này khiến Cố Lan Sinh thả nửa quyển sách xuống.

"Hôm ấy chuyện xảy ra dưới tầng hầm tôi còn chưa chính thức nói lời xin lỗi với anh Cố."

Giọng anh chân thành: "Nếu như anh Cố không ngại, tôi dẫn anh ra ngoài chơi, hôm nay là một ngày đẹp trời mà."

Cố Lan Sinh và Tống Du Liệt cùng nhau rời khỏi.

Qua Việt Tú tiếp tục chăm chút bản thân, trang điểm nhẹ, mặc chiếc áo sơ mi cao cổ, là áo sơ mi màu đỏ lựu.

Khoảng chín rưỡi.

Qua Việt Tú đóng cửa phòng.

Trùng hợp là cách vách, Trương Thuần Tình cũng đóng cửa phòng, càng trùng hợp hơn nữa là hôm nay Trương Thuần Tình cũng mặc áo sơ mi màu đỏ lựu.

Hai mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng nói: "Chào buổi sáng." "Chào buổi sáng."

Ở nông thôn muốn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật phải dựa theo phong cách của địa phương, những người bạn già của ông ngoại mời đến một ban nhạc đồng quê miền Nam nước Pháp, còn những đồng nghiệp đã về hưu hơn mấy năm nay mang một đoàn tạp kỹ nổi tiếng đến trấn Mossan. Các thành viên ban nhạc và đoàn tạp kỹ đã tới đây từ sáng sớm.

Nông trại trở nên náo nhiệt hơn hẳn, một số cư dân trấn Mossan cũng đích thân đến giúp đỡ.

Sau bữa trưa này, Qua Việt Tú muốn dẫn Cố Lan Sinh đến đấu trường đấu bò.

Đấu trường đấu bò mấy nghìn chỗ mà giờ không còn một chỗ trống, có mấy trăm người phải đứng ở lan can bên ngoài.

Trước kia Qua Việt Tú từng giúp đỡ sửa sang lại đấu trường đấu bò nên trưởng trấn đã cố ý giữ cho cô hai chỗ ngồi, cũng giữ cho ông ngoại hai chỗ ngồi.

Bốn chỗ ngồi nối thành một đường thẳng, vị trí là hàng đầu tiên, đây là vị trí xem trận đấu tốt nhất.

Ngồi bên trái Qua Việt Tú là Elena, bên phải là Cố Lan Sinh, còn hai chỗ giữ cho ông ngoại còn trống.

Trận đấu bò sẽ bắt đầu sau nửa tiếng nữa.

Elena mang theo kẹo hạnh nhân, Qua Việt Tú đưa cho Cố Lan Sinh một viên kẹo hạnh nhân nhưng anh không nhận lấy ngay mà lại nhìn cô.

Người này bị sao vậy? Không chỉ ít nói hơn bình thường, còn đối xử xa cách với cô, nhiều lần cô gặng hỏi anh mà anh còn không trả lời.

Dường như cả sáng nay Cố Lan Sinh luôn duy trì trạng thái như vậy.

Không phải là..... sáng nay Cố Lan Sinh cùng Tống Du Liệt vai kề vai rời khỏi phòng cô.

Trừng mắt nhìn Cố Lan Sinh, hỏi: "Có phải Tống Du Liệt nói xấu tôi với anh không? Ví dụ như tôi đánh thư ký của bố khiến bà ta phải nhập viện, không chỉ như vậy còn khiến cho hơn mười vị bác sĩ tâm lý phải khúm núm với tôi?

Một lúc sau.

"Còn có chuyện như vậy sao?" Cố Lan Sinh vuốt tóc cô: "Lan thủy tinh tiểu thư ơi, em đúng không phải là chiếc đèn cạn dầu (*) mà."

(*): ý chỉ người vô dụng, không làm nên trò trống gì

Đây là một khởi đầu vô cùng tốt.

Bóc vỏ kẹo hạnh nhân, vỏ kẹo dúi vào tay Cố Lan Sinh, nhét viên kẹo hạnh nhân vào miệng.

Nghe Cố Lan Sinh càu nhàu bên tai: "Em gọi tên em trai họ của mình cũng thuận miệng nhỉ."

Cứng người lại, lập tức lườm Cố Lan Sinh.

"Qua Việt Tú, vì hôm nay em mặc rất đẹp nên anh không tính toán với em." Cố Lan Sinh ghé vào tai cô.

Nói gì cơ? Thế bình thường không đẹp sao?

Ánh mắt rơi trêи người phụ nữ mặc váy dài xanh đen đeo hoa tai trân châu bên cạnh, hỏi Cố Lan Sinh tôi đẹp hay quý cô kia đẹp.

Cố Lan Sinh nhìn cũng không thèm nhìn: "Em đẹp."

Miệng lưỡi ngọt xớt.

Hào quang người phụ nữ ngồi đối diện kia tỏa ra tứ phía, hấp dẫn mọi ánh nhìn của người khác trong đấu trường.

Kéo đầu Cố Lan Sinh dịch sang vị trí của nhóm đấu sĩ, để anh nhìn cho rõ sự thật.

Cố Lan Sinh nói với cô: "Qua Việt Tú, có người đang nhìn em kìa."

"Ở đâu cơ?"

Cố Lan Sinh chỉ tay: "Người có cái đầu cao nhất kia đang nhìn em chằm chằm kìa."

Mừng hụt rồi, người đó là Dean.

Hôm nay Elena ăn mặc rất nổi bật, tên nhóc bị cô mê hoặc trong miệng bác sĩ Cố chẳng qua chỉ xem cô là bia đỡ đạn, trêи thực tế Dean đang ngắm Elena, thanh niên nông thôn có trình độ học vấn không cao này còn hơi tự ti trước cô gái học trường nổi tiếng trong thành phố.

Qua Việt Tú vẫy tay với Dean

"Hai người quen nhau sao?" Cố Lan Sinh hỏi.

Gật đầu.

Một lúc sau, Cố Lan Sinh lại xích lại gần: "Em họ với bạn gái anh ta cũng tới kìa."

Lời này trực tiếp khiến Qua Việt Tú nhíu mày, trong lúc đang lơ đãng, dạ dày bỗng dưng khó chịu.

Ánh mắt tìm đến chỗ lối vào.

"Bọn họ ngồi ngay cạnh chúng ta đấy." Cố Lan Sinh nói với cô.

Cơ thể hơi nghiêng về phía trước, Qua Việt Tú thấy Tống Du Liệt.

Tống Du Liệt ngồi cạnh Cố Lan Sinh, Trương Thuần Tình ngồi cạnh Tống Du Liệt.

Tống Du Liệt đang thì thầm với Trương Thuần Tình chuyện gì đấy.

Chapter
1 Chương 1: Thế giới song song (01)
2 Chương 2: Thế giới song song (02)
3 Chương 3: Thế giới song song (03)
4 Chương 4: Thế giới song song (04)
5 Chương 5: Thế giới song song (05)
6 Chương 6: Thế giới song song (06)
7 Chương 7: Thế giới song song (07)
8 Chương 8: Thế giới song song (08)
9 Chương 9: Thế giới song song (09)
10 Chương 10: Thế giới song song (10)
11 Chương 11: Thế giới song song (11)
12 Chương 12: Thế giới song song (12)
13 Chương 13: Thế giới song song (13)
14 Chương 14: Câu chuyện tuổi trẻ (01)
15 Chương 15: Câu chuyện tuổi trẻ ( 2 )
16 Chương 16: Câu chuyện tuổi trẻ (3)
17 Chương 17: Câu chuyện tuổi trẻ (4)
18 Chương 18: Câu chuyện tuổi trẻ (5)
19 Chương 19: Novichok (Canh 1)
20 Chương 20: Novichok ( Canh hai )
21 Chương 21: Novichok (Canh 3)
22 Chương 22: Novichok (4)
23 Chương 23: Novichok (5)
24 Chương 24: Novichok (6)
25 Chương 25: Novichok (7)
26 Chương 26: Đã lâu không gặp (P.1)
27 Chương 27: Đã lâu không gặp (P.2)
28 Chương 28: Đã lâu không gặp
29 Chương 29: Đã Lâu Không Gặp (P.1)
30 Chương 30: Đã lâu không gặp (P.2)
31 Chương 31: Đã lâu không gặp
32 Chương 32: Đừng chia rẽ ánh trăng
33 Chương 33: Đừng chia rẽ ánh trăng (2)
34 Chương 34: Đừng chia rẽ ánh trăng (3)
35 Chương 35: Đừng chia rẽ ánh trăng (4)
36 Chương 36: Đừng chia rẽ ánh trăng (5)
37 Chương 37: Bệnh tâm thần
38 Chương 38: Bệnh tâm thần (2)
39 Chương 39: Bệnh tâm thần (3)
40 Chương 40: Bệnh tâm thần (4)
41 Chương 41: Bệnh tâm thần (5)
42 Chương 42: Gả cho anh đi (Thượng)
43 Chương 43: Gả cho anh đi (Thượng) (2)
44 Chương 44: Gả cho anh đi (Thượng) (3)
45 Chương 45: Gả cho anh đi (Thượng) (4)
46 Chương 46: Kẹo ngọt vị đắng (* )
47 Chương 47: Kẹo ngọt vị đắng (2)
48 Chương 48: Kẹo ngọt vị đắng (3)
49 Chương 49: Kẹo ngọt vị đắng (4)
50 Chương 50: Kẹo ngọt vị đắng (5)
51 Chương 51: Kẹo ngọt vị đắng (6)
52 Chương 52: Tim đập loạn
53 Chương 53: Tim đập loạn (2)
54 Chương 54: Tim đập loạn (3)
55 Chương 55: Tim đập loạn (4)
56 Chương 56: Tim đập loạn (5)
57 Chương 57: Tim đập loạn (6)
58 Chương 58: Tim đập loạn (7)
59 Chương 59: Tim đập loạn (8)
60 Chương 60: Tim đập loạn (9)
61 Chương 61: Tim đập loạn (10)
62 Chương 62: Hồi ức chết (*), mèo ăn thịt chim hoàng yến
63 Chương 63: Hồi ức chết. Mèo ăn thịt chim hoàng yến (2)
64 Chương 64: Hồi ức chết: Mèo ăn thịt chim hoàng yến (3)
65 Chương 65: Hồi ức chết. Mèo ăn thịt chim hoàng yến (4)
66 Chương 66: Hồi ức chết, mèo ăn thịt chim hoàng yến (5)
67 Chương 67: Hồi ức chết. Mèo ăn thịt chim hoàng yến (6)
68 Chương 68: Hồi ức chết. Mèo ăn thịt chim hoàng yến (7)
69 Chương 69: Hồi ức chết. Mèo ăn thịt chim hoàng yến (8)
70 Chương 70: Qua Việt Tú, tôi phỉ nhổ chị (phiên ngoại)
71 Chương 71: Không từ mà biệt (*)
72 Chương 72: Không từ mà biệt (2)
73 Chương 73: Không từ mà biệt (3)
74 Chương 74: Không từ mà biệt (4)
75 Chương 75: Không từ mà biệt (5)
76 Chương 76: Người của trước đây
77 Chương 77: Người của trước đây (2)
78 Chương 78: Người của trước đây (3)
79 Chương 79: Người của trước đây (4)
80 Chương 80: Người của trước đây (5)
81 Chương 81: Lưu luyến thời gian
82 Chương 82: Lưu luyến thời gian (2)
83 Chương 83: Lưu luyến thời gian (3)
84 Chương 84: Lưu luyến thời gian 4
85 Chương 85: Lưu luyến thời gian 5
86 Chương 86: Lưu luyến thời gian 6
87 Chương 87: Tòa thành pha lê (đặc sắc)
88 Chương 88: Tòa thành pha lê (đặc sắc) 2
89 Chương 89: Tòa thành pha lê (đặc sắc) 3
90 Chương 90: Tòa thành pha lê 4
91 Chương 91: Tòa thành pha lê 5
92 Chương 92: Tòa thành pha lê 6
93 Chương 93: Tòa thành pha lê (đặc sắc) 7
94 Chương 94: Tòa thành pha lê (đặc sắc) 8
95 Chương 95: Hãy ở bên nhau đi
96 Chương 96: Hãy ở bên nhau đi
97 Chương 97: Hãy ở bên nhau đi 3
98 Chương 98: Hãy ở bên nhau đi 4
99 Chương 99: Hãy ở bên nhau đi 5
100 Chương 100: Hãy ở bên nhau đi 6
101 Chương 101: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi
102 Chương 102: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 2
103 Chương 103: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 3
104 Chương 104: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 4
105 Chương 105: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 5
106 Chương 106: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 6
107 Chương 107: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 7
108 Chương 108: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 8
109 Chương 110: Bài ca phúng điếu thiên nga 2
110 Chương 111: Bài ca phúng điếu thiên nga 3
111 Chương 112: Bài ca phúng điếu thiên nga
112 Chương 113: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo
113 Chương 114: Hồi ức chết, chim hoàng yến ăn thịt mèo 2
114 Chương 115: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 3
115 Chương 116: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 4
116 Chương 117: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 5
117 Chương 118: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 6
118 Chương 119: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 7
119 Chương 120: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo
120 Chương 121: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 9
121 Chương 122: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 10
122 Chương 123: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 11
123 Chương 124: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 12
124 Chương 125: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 13
125 Chương 126: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 14
126 Chương 127: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo (1)
127 Chương 128: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo (2)
128 Chương 129: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo (3)
129 Chương 130: Qua Việt Tú, tôi phỉ nhổ em (Phiên ngoại - P1)
130 Chương 131: Qua Việt Tú, tôi phỉ nhổ em (Phiên ngoại - P2)
131 Chương 132: Qua Việt Tú, tôi phỉ nhổ em (Phiên ngoại - P3)
132 Chương 133: Bài ca phúng điếu thiên nga
133 Chương 134: Bài ca phúng điếu thiên nga
134 Chương 135: Bài‌ ‌ca‌ ‌phúng‌ ‌điếu‌ ‌thiên‌ ‌nga‌ ‌ ‌
135 Chương 136: Bài ca phúng điếu thiên nga
136 Chương 137: Bài ca phúng điếu thiên nga
137 Chương 138: Bài ca phúng điếu thiên nga
138 Chương 139: Bài ca phúng điếu thiên nga
139 Chương 140: Gả cho anh đi (Hạ)
140 Chương 141: Gả cho anh đi (Hạ)
141 Chương 142: Gả cho anh đi (Hạ)
142 Chương 143: Gả cho anh đi (Hạ)
143 Chương 144: Gả cho anh đi (Hạ)
144 Chương 145: Những bông hoa trên tầng áp mái (Thượng)
145 Chương 146: Những bông hoa trên tầng áp mái (Thượng)
146 Chương 147: Những bông hoa trên tầng áp mái (Thượng)
147 Chương 148: Những bông hoa trên tầng áp mái (Trung)
148 Chương 149: Những bông hoa trên tầng áp mái (trung)
149 Chương 150: Những bông hoa trên tầng áp mái (Trung)
150 Chương 151: Những bông hoa trên tầng áp mái (hạ)
151 Chương 152: Những bông hoa trên tầng áp mái (hạ)
152 Chương 153: Những bông hoa trên tầng áp mái (hạ)
153 Chương 154: Những bông hoa trên tầng áp mái (hạ)
154 Chương 155: Hai tháng nghe theo trái tim mách bảo (Đại kết cục)
155 Chương 156: Hai tháng nghe theo trái tim mách bảo (Đại kết cục)
156 Chương 157: Tôi (Phiên ngoại đặc sắc không thể bỏ qua)
Chapter

Updated 156 Episodes

1
Chương 1: Thế giới song song (01)
2
Chương 2: Thế giới song song (02)
3
Chương 3: Thế giới song song (03)
4
Chương 4: Thế giới song song (04)
5
Chương 5: Thế giới song song (05)
6
Chương 6: Thế giới song song (06)
7
Chương 7: Thế giới song song (07)
8
Chương 8: Thế giới song song (08)
9
Chương 9: Thế giới song song (09)
10
Chương 10: Thế giới song song (10)
11
Chương 11: Thế giới song song (11)
12
Chương 12: Thế giới song song (12)
13
Chương 13: Thế giới song song (13)
14
Chương 14: Câu chuyện tuổi trẻ (01)
15
Chương 15: Câu chuyện tuổi trẻ ( 2 )
16
Chương 16: Câu chuyện tuổi trẻ (3)
17
Chương 17: Câu chuyện tuổi trẻ (4)
18
Chương 18: Câu chuyện tuổi trẻ (5)
19
Chương 19: Novichok (Canh 1)
20
Chương 20: Novichok ( Canh hai )
21
Chương 21: Novichok (Canh 3)
22
Chương 22: Novichok (4)
23
Chương 23: Novichok (5)
24
Chương 24: Novichok (6)
25
Chương 25: Novichok (7)
26
Chương 26: Đã lâu không gặp (P.1)
27
Chương 27: Đã lâu không gặp (P.2)
28
Chương 28: Đã lâu không gặp
29
Chương 29: Đã Lâu Không Gặp (P.1)
30
Chương 30: Đã lâu không gặp (P.2)
31
Chương 31: Đã lâu không gặp
32
Chương 32: Đừng chia rẽ ánh trăng
33
Chương 33: Đừng chia rẽ ánh trăng (2)
34
Chương 34: Đừng chia rẽ ánh trăng (3)
35
Chương 35: Đừng chia rẽ ánh trăng (4)
36
Chương 36: Đừng chia rẽ ánh trăng (5)
37
Chương 37: Bệnh tâm thần
38
Chương 38: Bệnh tâm thần (2)
39
Chương 39: Bệnh tâm thần (3)
40
Chương 40: Bệnh tâm thần (4)
41
Chương 41: Bệnh tâm thần (5)
42
Chương 42: Gả cho anh đi (Thượng)
43
Chương 43: Gả cho anh đi (Thượng) (2)
44
Chương 44: Gả cho anh đi (Thượng) (3)
45
Chương 45: Gả cho anh đi (Thượng) (4)
46
Chương 46: Kẹo ngọt vị đắng (* )
47
Chương 47: Kẹo ngọt vị đắng (2)
48
Chương 48: Kẹo ngọt vị đắng (3)
49
Chương 49: Kẹo ngọt vị đắng (4)
50
Chương 50: Kẹo ngọt vị đắng (5)
51
Chương 51: Kẹo ngọt vị đắng (6)
52
Chương 52: Tim đập loạn
53
Chương 53: Tim đập loạn (2)
54
Chương 54: Tim đập loạn (3)
55
Chương 55: Tim đập loạn (4)
56
Chương 56: Tim đập loạn (5)
57
Chương 57: Tim đập loạn (6)
58
Chương 58: Tim đập loạn (7)
59
Chương 59: Tim đập loạn (8)
60
Chương 60: Tim đập loạn (9)
61
Chương 61: Tim đập loạn (10)
62
Chương 62: Hồi ức chết (*), mèo ăn thịt chim hoàng yến
63
Chương 63: Hồi ức chết. Mèo ăn thịt chim hoàng yến (2)
64
Chương 64: Hồi ức chết: Mèo ăn thịt chim hoàng yến (3)
65
Chương 65: Hồi ức chết. Mèo ăn thịt chim hoàng yến (4)
66
Chương 66: Hồi ức chết, mèo ăn thịt chim hoàng yến (5)
67
Chương 67: Hồi ức chết. Mèo ăn thịt chim hoàng yến (6)
68
Chương 68: Hồi ức chết. Mèo ăn thịt chim hoàng yến (7)
69
Chương 69: Hồi ức chết. Mèo ăn thịt chim hoàng yến (8)
70
Chương 70: Qua Việt Tú, tôi phỉ nhổ chị (phiên ngoại)
71
Chương 71: Không từ mà biệt (*)
72
Chương 72: Không từ mà biệt (2)
73
Chương 73: Không từ mà biệt (3)
74
Chương 74: Không từ mà biệt (4)
75
Chương 75: Không từ mà biệt (5)
76
Chương 76: Người của trước đây
77
Chương 77: Người của trước đây (2)
78
Chương 78: Người của trước đây (3)
79
Chương 79: Người của trước đây (4)
80
Chương 80: Người của trước đây (5)
81
Chương 81: Lưu luyến thời gian
82
Chương 82: Lưu luyến thời gian (2)
83
Chương 83: Lưu luyến thời gian (3)
84
Chương 84: Lưu luyến thời gian 4
85
Chương 85: Lưu luyến thời gian 5
86
Chương 86: Lưu luyến thời gian 6
87
Chương 87: Tòa thành pha lê (đặc sắc)
88
Chương 88: Tòa thành pha lê (đặc sắc) 2
89
Chương 89: Tòa thành pha lê (đặc sắc) 3
90
Chương 90: Tòa thành pha lê 4
91
Chương 91: Tòa thành pha lê 5
92
Chương 92: Tòa thành pha lê 6
93
Chương 93: Tòa thành pha lê (đặc sắc) 7
94
Chương 94: Tòa thành pha lê (đặc sắc) 8
95
Chương 95: Hãy ở bên nhau đi
96
Chương 96: Hãy ở bên nhau đi
97
Chương 97: Hãy ở bên nhau đi 3
98
Chương 98: Hãy ở bên nhau đi 4
99
Chương 99: Hãy ở bên nhau đi 5
100
Chương 100: Hãy ở bên nhau đi 6
101
Chương 101: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi
102
Chương 102: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 2
103
Chương 103: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 3
104
Chương 104: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 4
105
Chương 105: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 5
106
Chương 106: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 6
107
Chương 107: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 7
108
Chương 108: Vậy thì hãy yêu điên cuồng đi 8
109
Chương 110: Bài ca phúng điếu thiên nga 2
110
Chương 111: Bài ca phúng điếu thiên nga 3
111
Chương 112: Bài ca phúng điếu thiên nga
112
Chương 113: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo
113
Chương 114: Hồi ức chết, chim hoàng yến ăn thịt mèo 2
114
Chương 115: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 3
115
Chương 116: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 4
116
Chương 117: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 5
117
Chương 118: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 6
118
Chương 119: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 7
119
Chương 120: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo
120
Chương 121: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 9
121
Chương 122: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 10
122
Chương 123: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 11
123
Chương 124: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 12
124
Chương 125: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 13
125
Chương 126: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo 14
126
Chương 127: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo (1)
127
Chương 128: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo (2)
128
Chương 129: Hồi ức chết: chim hoàng yến ăn thịt mèo (3)
129
Chương 130: Qua Việt Tú, tôi phỉ nhổ em (Phiên ngoại - P1)
130
Chương 131: Qua Việt Tú, tôi phỉ nhổ em (Phiên ngoại - P2)
131
Chương 132: Qua Việt Tú, tôi phỉ nhổ em (Phiên ngoại - P3)
132
Chương 133: Bài ca phúng điếu thiên nga
133
Chương 134: Bài ca phúng điếu thiên nga
134
Chương 135: Bài‌ ‌ca‌ ‌phúng‌ ‌điếu‌ ‌thiên‌ ‌nga‌ ‌ ‌
135
Chương 136: Bài ca phúng điếu thiên nga
136
Chương 137: Bài ca phúng điếu thiên nga
137
Chương 138: Bài ca phúng điếu thiên nga
138
Chương 139: Bài ca phúng điếu thiên nga
139
Chương 140: Gả cho anh đi (Hạ)
140
Chương 141: Gả cho anh đi (Hạ)
141
Chương 142: Gả cho anh đi (Hạ)
142
Chương 143: Gả cho anh đi (Hạ)
143
Chương 144: Gả cho anh đi (Hạ)
144
Chương 145: Những bông hoa trên tầng áp mái (Thượng)
145
Chương 146: Những bông hoa trên tầng áp mái (Thượng)
146
Chương 147: Những bông hoa trên tầng áp mái (Thượng)
147
Chương 148: Những bông hoa trên tầng áp mái (Trung)
148
Chương 149: Những bông hoa trên tầng áp mái (trung)
149
Chương 150: Những bông hoa trên tầng áp mái (Trung)
150
Chương 151: Những bông hoa trên tầng áp mái (hạ)
151
Chương 152: Những bông hoa trên tầng áp mái (hạ)
152
Chương 153: Những bông hoa trên tầng áp mái (hạ)
153
Chương 154: Những bông hoa trên tầng áp mái (hạ)
154
Chương 155: Hai tháng nghe theo trái tim mách bảo (Đại kết cục)
155
Chương 156: Hai tháng nghe theo trái tim mách bảo (Đại kết cục)
156
Chương 157: Tôi (Phiên ngoại đặc sắc không thể bỏ qua)