Chương 154: Anh hãy dẫn tôi rời khỏi đây

Edit: Sóc Là Ta

Mà ở tại nhà họ Viên, ba của Viên Cổn Cổn — Viên Chính Vũ lắc bả vai nhìn con trai mình, trên mặt hoàn toàn không có chút biểu hiện vui sướng nào.

Ở trong nhà này, Viên Chính Vũ biết mình không có một chút địa vị, thậm chí lời nói của ông cũng không có trọng lượng. Nhưng ông chỉ có Cổn Cổn và Khiêu Khiêu là con gái, thân làm cha của chúng nó thì sao có thể vì chuyện làm ăn mà đem con gái đẩy vào tay người khác được chứ?

“Gia Hào, không có cách nào khác sao? Nhất định phải hi sinh Cổn Cổn và Khiêu Khiêu sao?”

“Ba, ngoại trừ cách này, chúng ta không còn đường lui nữa. Huống chi, được Trương Đổng để mắt đến chính là sự may mắn hiếm có. Sao lại gọi là hy sinh được?”

“Nhưng Trương Đổng đó đường đường là chủ tịch, sao lại để mắt đến hai đứa nó chứ? Dù gì cũng chỉ là con rơi thôi, liệu chúng có thật sự may mắn được ông ta coi trọng hay không?” Nghe chồng mình nói chuyện về đứa con gái của tiện nhân kia, Trương Vân Hà không nhịn được mà nói xen vào.

“Nhưng Trương Đổng cũng đã gần sáu mươi tuổi rồi.” Tuổi của Trương Đổng so với mình còn lớn hơn, còn Cổn Cổn cũng chỉ là một con bé mới mười tám, nếu trao thân mình cho một lão già như vậy thì con bé chính là phải chịu nhiều uỷ khuất rồi.

“Sáu mươi tuổi thì sao? Lão già như vậy vừa giàu vừa có đủ khả năng cứu đại gia đình chúng ta mà. Hôm nay coi như Trương Đổng đã gần trăm tuổi, chỉ cần ông ta có giá trị lợi dụng thì dù là một ngày chúng nó cũng phải hy sinh.”

“Mẹ, không phải hy sinh mà là trèo cao.” Viên Gia Hào sửa lại lời mẹ mình nói sai.

Trương Vân Hà lập tức đổi giọng nói: “Đúng, là trèo cao. Vì lẽ đó, dù ông có đồng ý hay không thì ông cũng cứ cầm lấy thuốc này.”

“Đây là thuốc gì?” Viên Chính Vũ nhìn gói thuốc nhỏ màu trắng bị vợ nhét mạnh vào tay, ông run rẩy nghi ngờ.

“Ông nói thử xem? Đây còn có thể là thuốc gì? Ông cũng không đến nỗi ngốc như thế chứ? Hay muốn tôi trực tiếp nói rõ ràng.” Giọng Trương Vân Hà hừ lạnh nói.

Vừa nghĩ tới con tiện nhân kia sinh ra con gái, bà cảm thấy đau đớn như không muốn sống nữa. Giờ lại nghe có lão già đem nó đi thì cảm thấy vui hẳn lên.

“Tôi... không thể làm như thế.” Chuyện quá đáng như thế, Viên Chính Vũ không thể ra tay được.

“Vậy ý ông là muốn cả gia đình nhà họ Viên phá sản sao?” Trương Vân Hà trừng mắt vỗ bàn. Ngàn vạn lần bà còn không nghĩ tới chồng bà lại muốn nối lại tình cũ với con hồ ly tinh kia.

“Mẹ, mẹ đừng kích động.”

“Nhà chúng ta sắp phá sản rồi, con nói mẹ không kích động sao được?”

“Mẹ, mẹ vào trong trước đi, để con khuyên ba.” Viên Gia Hào dụ dỗ mẹ mình, lại quay đầu muốn lấy lý lẽ nói chuyện với ba mình.

“Ba, con có thể hiểu sự đau khổ trong lòng ba nhưng nếu hi sinh Cổn Cổn Khiêu Khiêu mà có thể làm cho nhà chúng ta sống lại thì chúng ta vẫn phải làm. Huống chi xuân dược này chỉ là loại nhẹ, Cổn Cổn Khiêu Khiêu chỉ có cảm giác lâng lâng mà thôi. Sau khi tỉnh lại, mọi việc đã đâu vào đấy cả rồi, Trương Đổng cũng đã có được cô ấy mà nhà chúng ta lại được cứu khỏi bờ vực của phá sản. “

“Còn Khiêu Khiêu thì sao?”

“Nếu có thể mang lại niềm vui cho Trương Đổng hoặc là có thể lên giường với Trương Đổng khi ông ta muốn thì con cũng sẽ cho mẹ con cô ấy một số tiền. Ba à, cô ấy chính là cơ hội duy nhất của chúng ta, nếu bỏ qua lần này thì nhà họ Viên chúng ta có lẽ vĩnh viễn không vươn mình lên được nữa. Ba nghĩ lại xem, ba cũng mấy chục tuổi rồi, ba muốn phải bôn ba bên ngoài tìm việc làm ở cái tuổi này hay sao? Ba có nhớ lúc trước một tháng lương ba lĩnh chỉ có mấy ngàn thôi, vậy ba muốn trở về như lúc đó sao?” Viên Gia Hào vẽ ra một vài bức tranh khủng bố và tương lai ảm đạm phía trước.

Anh biết ba mình cả đời ngồi văn phòng, cả đời làm chủ tịch, cả đời hô hào người này kẻ nọ, nhất định ông sẽ không chịu hạ mình chịu làm những công việc thấp hèn và khổ sở. Vì vậy ông sẽ chấp nhận hạ dược.

Đúng như dự đoán, vừa nghe con trai mình nói như vậy, sắc mặt Viên Chính Vũ hoàn toàn trắng bệch. Ông đang nghĩ tới mình đang ở cái tuổi gần đất xa trời này, nếu như không làm chủ tịch thì ông có thể làm được việc gì đây?

Nếu trở lại như khi xưa, bạn cũ nhìn thấy, họ sẽ suy nghĩ như thế nào về ông đây?

Viên Gia Hào lại nhét xuân dược vào tay ông “Ba, đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta. Con cũng không muốn ép buộc ba, vì vậy ba tự mình quyết định thôi. Ba có muốn hy sinh các em ấy hay không chính là do ba quyết định. Chỉ cần đó là quyết định của ba thì con cũng sẽ đồng ý vô điều kiện.”

Viên Gia Hào nói rất êm tai, miệng nói tôn trọng quyết định của ba mình nhưng trong lòng lại biết rõ đáp án của ba mình. Anh chỉ cần nói đến thảm cảnh tương lai thì chắc chắn một trăm phần trăm ba anh sẽ đến chỗ các em mình hạ dược và sau đó đưa chúng nó vào phòng Trương Đổng. Đến lúc đó, anh chỉ cần chờ tin tức tốt từ phía Trương Đổng mà thôi.

Hai chân Viên Gia Hào run rẩy, sức lực trong phút chốc bỗng cảm thấy yếu ớt hơn rất nhiều.

...

Sau khi uống ly nước kia, Khiêu Khiêu liền phát hiện thân thể mình dường như không khoẻ.

Chết tiệt, ba cô đã làm chuyện tốt đẹp gì với cô đây? Cô sớm đã có cảnh giác, vì lẽ đó trước cô đã hẹn cùng Cổn Cổn trước đó rồi. Bây giờ cô phải cẩn thận tìm đối sách và kiếm cớ rời khỏi đây.

Tiêu Khiêu Khiêu nhìn ly nước đã bị cô uống cạn, đến chết cô vẫn không tin ba mình sẽ ra tay bỏ thuốc hại mình.

Ba đang muốn làm gì đây? Tại sao muốn bỏ thuốc với cô?

Tiêu Khiêu Khiêu không dám nghĩ ba lại rắp tâm hại mình. Hiện giờ cô chỉ có thể bình tĩnh, ngàn vạn lần không thể để ba nhận ra thuốc đang phát tác. Nếu ông ấy biết, chỉ sợ cô muốn đi cũng đi không được.

Có điều, cũng còn may Cổn Cổn đã rời đi trước đó rồi.

“Mẹ, mẹ nói chuyện với ba đi, con đi toilet.” Tiêu Khiêu Khiêu miễn cưỡng đứng lên. Hơn nữa vì không muốn ba nghi ngờ nên cô không đem theo túi xách. Cô muốn một mình chạy ra từ phía cửa sau.

Nhưng thật khó chịu, tâm trí cô càng lúc càng không rõ ràng. Khiêu Khiêu nhìn thấy không rõ con đường phía trước, chỉ có thể híp mắt, cố gắng duy trì thân thể cân bằng, trong lòng tự nói với mình, tuyệt đối không để mình bị té ngã. Cô phải vào được phòng toilet, chờ thời cơ kêu cứu.

“Xin lỗi!” Cô đụng vào người khác. Đúng rồi, cô có thể mở miệng hỏi đường, có thể tìm người dẫn đường.

Tiêu Khiêu Khiêu híp mắt, vội vàng kéo tay người bị cô đụng phải, hỏi: “Xin hỏi toilet ở đâu?”

Vị tiểu thư kia chỉ vào đằng trước nói: “Ở phía trước kia kìa.”

Vị tiểu thư này nghĩ chắc cô uống cũng nhiều rồi, nếu không toilet ở phía trước thì làm sao cô ấy không nhìn thấy?

Tiêu Khiêu Khiêu đi theo hướng vị tiểu thư kia chỉ, nơi đó xác thực có bảng chỉ dẫn.

Cô men theo bờ tường đi tới, ngẩng đầu nhìn phía trước, tầm mắt cũng đã mơ hồ, không còn nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì. Lúc này cô chỉ có thể dựa vào cảm giác mà đi.

“Cô đang làm gì?” Cô mới tới cửa, cánh tay liền bị người ta tóm lấy.

“Tôi muốn đi toilet.”

“Ở đó là toilet dành cho nam.” Minh Hạo Thiên tình cờ nhìn thấy cô, lần trước ở bệnh viện khi tỉnh lại, cô cứ thế quấn quít lấy anh đòi tiền thuốc thang. Về điểm ấy, anh rất có ấn tượng với cô, chỉ là không ngờ lại gặp cô ở đây, lúc đầu anh còn cho mình bị hoa mắt.

Có điều, anh chợt phát hiện dường như sắc mặt cô không được tốt, thần trí mơ hồ, đi đứng xiêu vẹo. Anh nhận ra có gì đó không đúng nên anh sai thủ hạ quay lại còn mình bước theo cô đến đây.

Lúc anh đuổi theo tới chỗ cô thì nhìn thấy cô muốn xông vào bên trong toilet nam. Không lẽ cô ấy lại hồ đồ đến mức không thể phân biệt được toilet nam hay nữ sao?

“Cô trúng thuốc đúng không?”

“Tôi không có.” Tiêu Khiêu Khiêu khổ sở lắc đầu, muốn để mình tỉnh táo một chút.

Giọng nói của anh ta thật quen thuộc...

“Anh là ai? Chúng ta có quen biết sao?” Tiêu Khiêu Khiêu mắt nhắm mắt mở, muốn nhìn rõ ràng người đang nắm tay mình là ai? Anh ta có đáng tin cậy không? Anh có thể cứu cô không?

“Minh Hạo Thiên.”

Minh Hạo Thiên?

“Tôi không quen anh...” Cô thất vọng nói.

“Lần trước ở bệnh viện, chúng ta đã gặp nhau rồi.” Anh thử khiến cô nhớ lại.

Cuối cùng Tiêu Khiêu Khiêu cũng gật đầu: “Tôi nhớ rồi, anh thật lưu manh, nợ tiền thuốc không trả lại còn sai thủ hạ mắng tôi một trận, cũng không giải thích gì cứ thế doạ tôi sợ gần chết.”

Quan trọng là anh ta rất lạnh lùng, lại không thích cô thì chắc anh ta sẽ không muốn cứu cô. Nhưng bây giờ cô đã trúng thuốc, không thể chịu đựng được nữa. Nếu bây giờ không rời khỏi đây, không biết ba cô sẽ làm chuyện gì với cô nữa. Nghĩ tới đó, Tiêu Khiêu Khiêu cảm thấy thật khổ sở.

Cô thật sự không hiểu nổi cô chẳng cầu mong điều gì, chỉ muốn sống một cuộc sống đơn giản mà tại sao ông trời không buông tha cô? Tại sao lại cho các cô một người ba xấu xa như thế chứ? Bây giờ còn khiến các cô lâm vào tình trạng bế tắc như thế này nữa.

“Anh cứu tôi có được không?” Tiêu Khiêu Khiêu cực kỳ khổ sở nói.

Cô biết rõ người đàn ông lạnh lùng đang đứng trước mặt mình đây sẽ không có cảm tình gì với mình. Vì thế, không lý gì anh ta lại cứu cô nhưng cô vẫn mặt dày hy vọng anh ta đổi ý, ôm chân anh ta và cầu xin được giúp đỡ.

“Anh hãy dẫn tôi rời khỏi nơi này được không? Ba tôi là người xấu... Ông ấy bán tôi... Mà nếu tôi có chuyện gì xảy ra thì tôi sẽ...”

Tiêu Khiêu Khiêu bắt đầu nói năng lộn xộn, trong lòng rõ ràng rất sợ hãi.

Mười tám tuổi, vốn là cái tuổi được ba mẹ thương yêu cưng chìu. Thế nhưng cô lại bị người ba xấu xa bán đứng mình, dùng làm giao dịch đổi chác cho sự nghiệp của ông ta.

Tuy lời nói cô lộn xộn nhưng nhìn dáng vẻ và những lời nói chắp vá của cô, Minh Hạo Thiên có thể tập hợp và suy đoán ra câu chuyện đã xảy ra thế nào. Anh tóm lấy tay Tiêu Khiêu Khiêu nói: “Lên xe, tôi dẫn cô đi.”

Anh biết, anh điên rồi. Anh không quan tâm đến việc giao dịch và đổi chác, cũng như không muốn quản chuyện của cô. Đây không phải là tác phong làm việc của anh, thế nhưng không biết nguyên nhân gì, anh lại không có cách nào không để ý đến cô, cũng có thể cô khá giống với người kia?

“Đừng đi cửa trước... Ba tôi sẽ nhìn thấy...” Tuy thần trí của Tiêu Khiêu Khiêu đã dần bị thuốc che lấp nhưng cô vẫn có chút ý thức, biết mình nếu đi cửa trước sẽ bị ba cô bắt lại.

“Được, chúng ta sẽ đi cửa sau.” Từ nhỏ đến lớn anh chưa từng làm vậy thế mà hôm nay anh đành phải phá lệ.

Minh Hạo Thiên ôm Tiêu Khiêu Khiêu bước nhanh về phía cửa sau, bởi vì anh đã nghe có người gọi tên cô, Khiêu Khiêu, Khiêu Khiêu... Có lẽ đó là giọng của ba cô.

Nhưng anh thật sự không hiểu, trên đời tại sao có thể có loại ba như vậy? Ông ta nhẫn tâm đẩy con gái mình lên giường kẻ khác. Rốt cuộc trong đầu ông ta đang suy nghĩ cái gì?

Khoan đã, đẩy lên giường… Minh Hạo Thiên đột nhiên nghĩ đến điều gì, hỏi: "Ba cô đã cho cô uống gì?”

“Tôi không biết. Tôi chỉ biết là đầu đau quá.”

Choáng váng đầu? Vậy còn tốt.

“Còn có, thân thể tôi nóng quá.”

Thân thể nóng quá sao? Vậy thì không ổn rồi.

“Nhà cô ở đâu?” Minh Hạo Thiên ôm lấy Tiêu Khiêu Khiêu, chạy vào trong xe.

Vì muốn giải quyết củ khoai lang bỏng tay này, anh nhất định phải đưa cô đến một nơi an toàn, khiến cô tin tưởng mình, sau đó từng bước giải quyết những khó khăn đang cản trở anh lúc này.

Nhưng chết tiệt, cô bắt đầu rên rỉ. Ngồi ở vị trí kế bên tài xế, cô như con sâu nhỏ, ngọ nguậy gặm cắn, tự làm khổ chính mình.

Minh Hạo Thiên biết mình cũng không còn bao nhiêu thời gian, anh mạnh mẽ đạp chân ga, xe lập tức phóng đi như hỏa tiễn.

Mẹ kiếp, thực sự nhà dột còn gặp mưa. Trong tình cảnh này, phía trước còn có cảnh sát. Nếu cảnh sát nghe được tiếng rên rỉ thì cũng khó bảo toàn mạng sống cho anh và cô. Cảnh sát sẽ cho rằng là chính anh ra tay hạ dược, làm chuyện bại hoại nhân cách. Ngay lúc đó bất đắc dĩ, Minh Hạo Thiên nhìn thấy con hẻm nhỏ và anh liền quẹo vào đó.

Cho tới nửa giờ sau, thuốc trong người Tiêu Khiêu Khiêu đã phát tác, thân thể có chiều hướng X thấy rõ.

“Cô đừng cởi quần áo.”

Cô mở một cái nút áo, anh liền chụp tay cô ngăn lại, chết tiệt...

“A...” Tiêu Khiêu Khiêu thở hổn hển, nói: “Tôi nóng quá...”

Lại lần nữa cô bắt đầu mở cút áo, còn Minh Hạo Thiên đang đau khổ nhíu mày, suy nghĩ có nên trực tiếp gọi thủ hạ lại đây giúp cô giải quyết chuyện này không?

Chapter
1 Chương 1-1: Ông trùm đứng phía sau (1)
2 Chương 1-2: Ông trùm đứng phía sau (2)
3 Chương 2: Món hàng như cô, không đáng 20 tệ
4 Chương 3: Phi vụ cướp sắc kinh điển
5 Chương 4: Có chút đạo đức đàn ông được không
6 Chương 5: Nổi giận
7 Chương 6: Phí bồi thường
8 Chương 7: Giận dữ
9 Chương 8: Rất phách lối đúng không?
10 Chương 9: Đủ phúc hắc
11 Chương 10: Ép buộc kết hôn
12 Chương 11: Kẻ keo kiệt chạy trốn!
13 Chương 12: Làm sao mình còn để ý đến cái đêm đó như vậy chứ?
14 Chương 13: Một con dê béo múp!
15 Chương 14: Cọ thêm chút dầu
16 Chương 15: Tiền boa năm mươi vạn
17 Chương 16: Hai người lại gặp nhau
18 Chương 17: Ỷ nhiều hiếp ít?
19 Chương 18: Giao ra thứ đáng giá
20 Chương 19: Đàn ông chính là không khen được
21 Chương 20: Nhanh lên một chút, thừa dịp máu chưa có đông lại
22 Chương 21: Nữ giúp việc!
23 Chương 22: Lão đại, anh bị cưỡng bức phải không?
24 Chương 23: Nịnh hót
25 Chương 24: Tên khốn kiếp nào?
26 Chương 25: Hồ bơi
27 Chương 26: Con mẹ nó, buông tay cho tôi
28 Chương 27: Anh có phải là đàn ông hay không?
29 Chương 28: Mau mở miệng, nếu không thì không khách khí
30 Chương 29: Anh ... anh muốn làm gì?
31 Chương 30: Để cô ta phụ trách quản lý cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tôi
32 Chương 31: Xem từ nay về sau anh còn dám hay không!
33 Chương 32: Vừa chính vừa tà khó có thể diễn tả bằng lời
34 Chương 33: Đừng đùa quá trớn
35 Chương 34: Cao quý mà ưu nhã!
36 Chương 35: Tuyệt đối không thể nào
37 Chương 36: Không cẩn thận làm rơi khăn tắm của anh
38 Chương 37: Cô nhóc kia, cô đứng lại đó cho tôi
39 Chương 38: Bị cô gái chết tiệt kia “uy hiếp”?
40 Chương 39: Ép chặt trên làn môi kia của cô không chút khách khí
41 Chương 40: Tôi hôn cô, cô lại dám ngất hả?
42 Chương 41: Nhớ tới cô gái ghê tởm đó!
43 Chương 42: Trong lòng vô cùng thoải mái
44 Chương 43: Đập ruồi
45 Chương 44: Thật là một người phụ nữ ngốc
46 Chương 45: Hật đúng là loại người thiếu văn hóa
47 Chương 46: Xem cô như cái gì? Trái cầu à?
48 Chương 47: Làm sao mà cô chịu nổi chứ!
49 Chương 48: Cảm thấy nước bọt của tôi ghê tởm?
50 Chương 49: Trai đẹp, để lại số điện thoại được không?
51 Chương 50
52 Chương 51: Con bé đã đào hôn
53 Chương 52: Anh đã xem thường lá gan của cô
54 Chương 53: Chờ đó cho anh
55 Chương 54: Thiếu chút nữa thì chuột rút!
56 Chương 55: Thoáng qua cảm giác khác thường!
57 Chương 56: Các cậu có ý gì?
58 Chương 57: Hoàng Bộ Tuyết
59 Chương 58: Ăn cơm tại nhà của mình, cô lại nói tôi phải đưa tiền ư?
60 Chương 59: Ba người cùng giật mình
61 Chương 60: Minh Hạo Thiên
62 Chương 61: Giống như biến mất khỏi thế gian vậy!
63 Chương 62: Có cái gọi là khó chịu, buồn bực!
64 Chương 63: Trốn theo bản năng
65 Chương 64: Khó chịu trong lòng
66 Chương 65: Chịu khổ tính toán
67 Chương 66: Bị chán ghét đến rồi
68 Chương 67: Mẹ nó, lại là cô?
69 Chương 68: Cho đôi chân của cô ta nếm thử niềm vui
70 Chương 69: Không phải là cướp sắc giữa đường đấy chứ?
71 Chương 70: Hai người đàn ông khiến cho người ta giật mình
72 Chương 71: Nói ra ai mà tin cho nổi!
73 Chương 72: Đam Mỹ hiểu không?
74 Chương 73: Cô ấy có vị hôn phu?
75 Chương 74: Câu Lạc Bộ đồng tính? ?
76 Chương 75: Lại gặp Minh Hạo Thiên!
77 Chương 76: Vụng về!
78 Chương 77: Đến PUB tìm người
79 Chương 78: Buổi thảo luận đặc sắc tuyệt luân
80 Chương 79: Mau trả lại tiền cho tôi
81 Chương 80: Làm hộ vệ cho tôi được không?
82 Chương 81: Không phê chuẩn, nên không được nghỉ
83 Chương 82: Một kiểu trai đẹp yêu nghiệt
84 Chương 83: Không nhận ra tôi sao?
85 Chương 84: Khinh người quá đáng!
86 Chương 85: Mọi chuyện đều có thể ‘thương lượng’
87 Chương 86: Có muốn ký hợp đồng hay không?
88 Chương 87-1: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (1)
89 Chương 87-2: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (2)
90 Chương 87-3: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (3)
91 Chương 87-4: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (4)
92 Chương 87-5: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (5)
93 Chương 87-6: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (6)
94 Chương 88-1: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy!
95 Chương 88-2: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (2)
96 Chương 88-3: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (3)
97 Chương 88-4: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (4)
98 Chương 89: Cưng chiều trong không lời (1)
99 Chương 89-2: Cưng chiều trong không lời (2)
100 Chương 89-3: Cưng chiều trong không lời (3)
101 Chương 90-1: Đây xem như là ghen sao?
102 Chương 90-2: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
103 Chương 90-3: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
104 Chương 90-4: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
105 Chương 91-1: Phương pháp tán gái vụng về (1)
106 Chương 91-2: Phương pháp tán gái vụng về (2)
107 Chương 91-3: Phương pháp tán gái vụng về (3)
108 Chương 92-1: Hiểu lầm khi khám thai (1)
109 Chương 92-2: Hiểu lầm khi khám thai (2)
110 Chương 92-3: Hiểu lầm khi khám thai (3)
111 Chương 92-4: Hiểu lầm khi khám thai (4)
112 Chương 93-1: Ăn giấm không được tự nhiên
113 Chương 93-2: Ăn giấm không được tự nhiên
114 Chương 93-3: Ăn giấm không được tự nhiên
115 Chương 94: Muốn mời tiệc sinh nhật
116 Chương 95-1: Phùng Thiên Bảo tìm đến
117 Chương 95-2: Phùng Thiên Bảo tìm đến
118 Chương 96-1: Tìm tới cửa
119 Chương 96-2: Tìm tới cửa
120 Chương 97: Trực tiếp bức hôn!
121 Chương 98: Cô là mẹ các con của anh
122 Chương 99-1: Cướp người ép hôn (1)
123 Chương 99-2: Cướp người ép hôn (2)
124 Chương 100: Vậy thì gả cho tôi!
125 Chương 101: Cô lại dám trốn?
126 Chương 102: Đợi cô tự mình đưa tới cửa
127 Chương 103: Trời sinh khắc tinh
128 Chương 104-1: Em là người phụ nữ tôi (1)
129 Chương 104-2: Em là người phụ nữ tôi (2)
130 Chương 105: Theo đuổi lần nữa
131 Chương 106: Bắt đầu lấy lòng
132 Chương 107: Trì Á Hinh
133 Chương 108: Huyền Vũ Viêm
134 Chương 109
135 Chương 110
136 Chương 111: Cãi nhau ầm ĩ
137 Chương 112-1: Hiểu lầm (1)
138 Chương 112-2: Hiểu lầm (2)
139 Chương 113
140 Chương 114: Cha con ngăn cách!
141 Chương 115: Xá Tinh Hoa
142 Chương 116: Mẹ vợ tương lai
143 Chương 117-1: Bữa ăn khuya
144 Chương 117-2: Bữa ăn khuya (tiếp theo)
145 Chương 118
146 Chương 119
147 Chương 120
148 Chương 121
149 Chương 122: Lãng mạn
150 Chương 123: Hoàng Bộ Tuyết xem mắt
151 Chương 124-1: Bữa tối dưới ánh nến (1)
152 Chương 124-2: Bữa tối dưới ánh nến (2)
153 Chương 124-3: Bữa tối dưới ánh nến (3)
154 Chương 125: Cầu hôn
155 Chương 126: Lời tỏ tình nồng nàng
156 Chương 127: Đòi phúc lợi
157 Chương 128: Nói chút lý lẽ được không?
158 Chương 129: Đi dạo phố
159 Chương 130: Xem như ghen sao???
160 Chương 130-2: Xem như ghen sao??? (tiếp theo)
161 Chương 131: Anh dịu dàng
162 Chương 132: Ngã bệnh
163 Chương 133: Gặp cướp lại đánh
164 Chương 134
165 Chương 135
166 Chương 136
167 Chương 137
168 Chương 138
169 Chương 139
170 Chương 140: Kết hôn!
171 Chương 141
172 Chương 142: Không hiểu ra sao
173 Chương 143-1: Vệ sĩ và người hầu gái
174 Chương 143-2: Vệ sĩ và người hầu gái (tiếp theo)
175 Chương 144
176 Chương 145: Tôi là vợ của Huyền Vũ Thác Hàn
177 Chương 146: Dịu dàng mà cưng chiều
178 Chương 146-2: Dịu dàng mà cưng chiều
179 Chương 147-1: Xem như em lợi hại
180 Chương 147-2: Xem như em lợi hại
181 Chương 147-3: Xem như em lợi hại
182 Chương 148-1: Tim đập thình thịch
183 Chương 148-2: Tim đập thình thịch
184 Chương 148-3: Tim đập thình thịch
185 Chương 149-1: Em không muốn đợi
186 Chương 149-2: Em không muốn đợi
187 Chương 150: Đây đều là tại anh
188 Chương 151-1: Hoàng Bộ Tuyết (1)
189 Chương 151-2: Hoàng Bộ Tuyết (2)
190 Chương 152: Làm bạn gái của tôi!
191 Chương 153
192 Chương 154: Anh hãy dẫn tôi rời khỏi đây
193 Chương 155-1: Lấy chính mình làm thuốc giải
194 Chương 155-2: Lấy chính mình làm thuốc giải (tiếp theo)
195 Chương 156: Cảm giác thứ hai được yêu nhiệt liệt, là một khí trời tốt đáng chết
196 Chương 157: Náo loạn xì căng đan
197 Chương 158: Em vẫn còn chưa tha thứ cho anh đâu
198 Chương 159-1: Kết thúc vui mừng
199 Chương 159-2: Kết thúc vui mừng (2)
200 Chương 159-3: Kết thúc vui mừng (3)
201 Chương 159-4: Kết thúc vui mừng (4)
202 Chương 159-5: Kết thúc vui mừng (5)
203 Chương 159-6: Kết thúc vui mừng (6)
204 Chương 159-7: Kết thúc vui mừng (7)
205 Chương 159-8: Kết thúc vui mừng (8)
206 Chương 159-9: Kết thúc vui mừng (9)
207 Chương 159-10: Kết thúc vui mừng (10)
208 Chương 159-11: Kết thúc vui mừng (11)
209 Chương 159-12: Kết thúc vui mừng (12)
210 Chương 159-13: Kết thúc vui mừng(13)
211 Chương 159-14: Kết thúc vui mừng (14)
212 Chương 159-15: Kết thúc vui mừng (15)
213 Chương 159-16: Kết thúc vui mừng (16)
214 Chương 159-17: Kết thúc vui mừng (17)
215 Chương 159-18: Kết thúc vui mừng (18)
216 Chương 159-19: Kết thúc vui mừng (19)
Chapter

Updated 216 Episodes

1
Chương 1-1: Ông trùm đứng phía sau (1)
2
Chương 1-2: Ông trùm đứng phía sau (2)
3
Chương 2: Món hàng như cô, không đáng 20 tệ
4
Chương 3: Phi vụ cướp sắc kinh điển
5
Chương 4: Có chút đạo đức đàn ông được không
6
Chương 5: Nổi giận
7
Chương 6: Phí bồi thường
8
Chương 7: Giận dữ
9
Chương 8: Rất phách lối đúng không?
10
Chương 9: Đủ phúc hắc
11
Chương 10: Ép buộc kết hôn
12
Chương 11: Kẻ keo kiệt chạy trốn!
13
Chương 12: Làm sao mình còn để ý đến cái đêm đó như vậy chứ?
14
Chương 13: Một con dê béo múp!
15
Chương 14: Cọ thêm chút dầu
16
Chương 15: Tiền boa năm mươi vạn
17
Chương 16: Hai người lại gặp nhau
18
Chương 17: Ỷ nhiều hiếp ít?
19
Chương 18: Giao ra thứ đáng giá
20
Chương 19: Đàn ông chính là không khen được
21
Chương 20: Nhanh lên một chút, thừa dịp máu chưa có đông lại
22
Chương 21: Nữ giúp việc!
23
Chương 22: Lão đại, anh bị cưỡng bức phải không?
24
Chương 23: Nịnh hót
25
Chương 24: Tên khốn kiếp nào?
26
Chương 25: Hồ bơi
27
Chương 26: Con mẹ nó, buông tay cho tôi
28
Chương 27: Anh có phải là đàn ông hay không?
29
Chương 28: Mau mở miệng, nếu không thì không khách khí
30
Chương 29: Anh ... anh muốn làm gì?
31
Chương 30: Để cô ta phụ trách quản lý cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tôi
32
Chương 31: Xem từ nay về sau anh còn dám hay không!
33
Chương 32: Vừa chính vừa tà khó có thể diễn tả bằng lời
34
Chương 33: Đừng đùa quá trớn
35
Chương 34: Cao quý mà ưu nhã!
36
Chương 35: Tuyệt đối không thể nào
37
Chương 36: Không cẩn thận làm rơi khăn tắm của anh
38
Chương 37: Cô nhóc kia, cô đứng lại đó cho tôi
39
Chương 38: Bị cô gái chết tiệt kia “uy hiếp”?
40
Chương 39: Ép chặt trên làn môi kia của cô không chút khách khí
41
Chương 40: Tôi hôn cô, cô lại dám ngất hả?
42
Chương 41: Nhớ tới cô gái ghê tởm đó!
43
Chương 42: Trong lòng vô cùng thoải mái
44
Chương 43: Đập ruồi
45
Chương 44: Thật là một người phụ nữ ngốc
46
Chương 45: Hật đúng là loại người thiếu văn hóa
47
Chương 46: Xem cô như cái gì? Trái cầu à?
48
Chương 47: Làm sao mà cô chịu nổi chứ!
49
Chương 48: Cảm thấy nước bọt của tôi ghê tởm?
50
Chương 49: Trai đẹp, để lại số điện thoại được không?
51
Chương 50
52
Chương 51: Con bé đã đào hôn
53
Chương 52: Anh đã xem thường lá gan của cô
54
Chương 53: Chờ đó cho anh
55
Chương 54: Thiếu chút nữa thì chuột rút!
56
Chương 55: Thoáng qua cảm giác khác thường!
57
Chương 56: Các cậu có ý gì?
58
Chương 57: Hoàng Bộ Tuyết
59
Chương 58: Ăn cơm tại nhà của mình, cô lại nói tôi phải đưa tiền ư?
60
Chương 59: Ba người cùng giật mình
61
Chương 60: Minh Hạo Thiên
62
Chương 61: Giống như biến mất khỏi thế gian vậy!
63
Chương 62: Có cái gọi là khó chịu, buồn bực!
64
Chương 63: Trốn theo bản năng
65
Chương 64: Khó chịu trong lòng
66
Chương 65: Chịu khổ tính toán
67
Chương 66: Bị chán ghét đến rồi
68
Chương 67: Mẹ nó, lại là cô?
69
Chương 68: Cho đôi chân của cô ta nếm thử niềm vui
70
Chương 69: Không phải là cướp sắc giữa đường đấy chứ?
71
Chương 70: Hai người đàn ông khiến cho người ta giật mình
72
Chương 71: Nói ra ai mà tin cho nổi!
73
Chương 72: Đam Mỹ hiểu không?
74
Chương 73: Cô ấy có vị hôn phu?
75
Chương 74: Câu Lạc Bộ đồng tính? ?
76
Chương 75: Lại gặp Minh Hạo Thiên!
77
Chương 76: Vụng về!
78
Chương 77: Đến PUB tìm người
79
Chương 78: Buổi thảo luận đặc sắc tuyệt luân
80
Chương 79: Mau trả lại tiền cho tôi
81
Chương 80: Làm hộ vệ cho tôi được không?
82
Chương 81: Không phê chuẩn, nên không được nghỉ
83
Chương 82: Một kiểu trai đẹp yêu nghiệt
84
Chương 83: Không nhận ra tôi sao?
85
Chương 84: Khinh người quá đáng!
86
Chương 85: Mọi chuyện đều có thể ‘thương lượng’
87
Chương 86: Có muốn ký hợp đồng hay không?
88
Chương 87-1: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (1)
89
Chương 87-2: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (2)
90
Chương 87-3: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (3)
91
Chương 87-4: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (4)
92
Chương 87-5: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (5)
93
Chương 87-6: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (6)
94
Chương 88-1: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy!
95
Chương 88-2: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (2)
96
Chương 88-3: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (3)
97
Chương 88-4: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (4)
98
Chương 89: Cưng chiều trong không lời (1)
99
Chương 89-2: Cưng chiều trong không lời (2)
100
Chương 89-3: Cưng chiều trong không lời (3)
101
Chương 90-1: Đây xem như là ghen sao?
102
Chương 90-2: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
103
Chương 90-3: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
104
Chương 90-4: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
105
Chương 91-1: Phương pháp tán gái vụng về (1)
106
Chương 91-2: Phương pháp tán gái vụng về (2)
107
Chương 91-3: Phương pháp tán gái vụng về (3)
108
Chương 92-1: Hiểu lầm khi khám thai (1)
109
Chương 92-2: Hiểu lầm khi khám thai (2)
110
Chương 92-3: Hiểu lầm khi khám thai (3)
111
Chương 92-4: Hiểu lầm khi khám thai (4)
112
Chương 93-1: Ăn giấm không được tự nhiên
113
Chương 93-2: Ăn giấm không được tự nhiên
114
Chương 93-3: Ăn giấm không được tự nhiên
115
Chương 94: Muốn mời tiệc sinh nhật
116
Chương 95-1: Phùng Thiên Bảo tìm đến
117
Chương 95-2: Phùng Thiên Bảo tìm đến
118
Chương 96-1: Tìm tới cửa
119
Chương 96-2: Tìm tới cửa
120
Chương 97: Trực tiếp bức hôn!
121
Chương 98: Cô là mẹ các con của anh
122
Chương 99-1: Cướp người ép hôn (1)
123
Chương 99-2: Cướp người ép hôn (2)
124
Chương 100: Vậy thì gả cho tôi!
125
Chương 101: Cô lại dám trốn?
126
Chương 102: Đợi cô tự mình đưa tới cửa
127
Chương 103: Trời sinh khắc tinh
128
Chương 104-1: Em là người phụ nữ tôi (1)
129
Chương 104-2: Em là người phụ nữ tôi (2)
130
Chương 105: Theo đuổi lần nữa
131
Chương 106: Bắt đầu lấy lòng
132
Chương 107: Trì Á Hinh
133
Chương 108: Huyền Vũ Viêm
134
Chương 109
135
Chương 110
136
Chương 111: Cãi nhau ầm ĩ
137
Chương 112-1: Hiểu lầm (1)
138
Chương 112-2: Hiểu lầm (2)
139
Chương 113
140
Chương 114: Cha con ngăn cách!
141
Chương 115: Xá Tinh Hoa
142
Chương 116: Mẹ vợ tương lai
143
Chương 117-1: Bữa ăn khuya
144
Chương 117-2: Bữa ăn khuya (tiếp theo)
145
Chương 118
146
Chương 119
147
Chương 120
148
Chương 121
149
Chương 122: Lãng mạn
150
Chương 123: Hoàng Bộ Tuyết xem mắt
151
Chương 124-1: Bữa tối dưới ánh nến (1)
152
Chương 124-2: Bữa tối dưới ánh nến (2)
153
Chương 124-3: Bữa tối dưới ánh nến (3)
154
Chương 125: Cầu hôn
155
Chương 126: Lời tỏ tình nồng nàng
156
Chương 127: Đòi phúc lợi
157
Chương 128: Nói chút lý lẽ được không?
158
Chương 129: Đi dạo phố
159
Chương 130: Xem như ghen sao???
160
Chương 130-2: Xem như ghen sao??? (tiếp theo)
161
Chương 131: Anh dịu dàng
162
Chương 132: Ngã bệnh
163
Chương 133: Gặp cướp lại đánh
164
Chương 134
165
Chương 135
166
Chương 136
167
Chương 137
168
Chương 138
169
Chương 139
170
Chương 140: Kết hôn!
171
Chương 141
172
Chương 142: Không hiểu ra sao
173
Chương 143-1: Vệ sĩ và người hầu gái
174
Chương 143-2: Vệ sĩ và người hầu gái (tiếp theo)
175
Chương 144
176
Chương 145: Tôi là vợ của Huyền Vũ Thác Hàn
177
Chương 146: Dịu dàng mà cưng chiều
178
Chương 146-2: Dịu dàng mà cưng chiều
179
Chương 147-1: Xem như em lợi hại
180
Chương 147-2: Xem như em lợi hại
181
Chương 147-3: Xem như em lợi hại
182
Chương 148-1: Tim đập thình thịch
183
Chương 148-2: Tim đập thình thịch
184
Chương 148-3: Tim đập thình thịch
185
Chương 149-1: Em không muốn đợi
186
Chương 149-2: Em không muốn đợi
187
Chương 150: Đây đều là tại anh
188
Chương 151-1: Hoàng Bộ Tuyết (1)
189
Chương 151-2: Hoàng Bộ Tuyết (2)
190
Chương 152: Làm bạn gái của tôi!
191
Chương 153
192
Chương 154: Anh hãy dẫn tôi rời khỏi đây
193
Chương 155-1: Lấy chính mình làm thuốc giải
194
Chương 155-2: Lấy chính mình làm thuốc giải (tiếp theo)
195
Chương 156: Cảm giác thứ hai được yêu nhiệt liệt, là một khí trời tốt đáng chết
196
Chương 157: Náo loạn xì căng đan
197
Chương 158: Em vẫn còn chưa tha thứ cho anh đâu
198
Chương 159-1: Kết thúc vui mừng
199
Chương 159-2: Kết thúc vui mừng (2)
200
Chương 159-3: Kết thúc vui mừng (3)
201
Chương 159-4: Kết thúc vui mừng (4)
202
Chương 159-5: Kết thúc vui mừng (5)
203
Chương 159-6: Kết thúc vui mừng (6)
204
Chương 159-7: Kết thúc vui mừng (7)
205
Chương 159-8: Kết thúc vui mừng (8)
206
Chương 159-9: Kết thúc vui mừng (9)
207
Chương 159-10: Kết thúc vui mừng (10)
208
Chương 159-11: Kết thúc vui mừng (11)
209
Chương 159-12: Kết thúc vui mừng (12)
210
Chương 159-13: Kết thúc vui mừng(13)
211
Chương 159-14: Kết thúc vui mừng (14)
212
Chương 159-15: Kết thúc vui mừng (15)
213
Chương 159-16: Kết thúc vui mừng (16)
214
Chương 159-17: Kết thúc vui mừng (17)
215
Chương 159-18: Kết thúc vui mừng (18)
216
Chương 159-19: Kết thúc vui mừng (19)