Chương 92

2192.

Nhưng mà, nhìn mục tiêu của cô, thật ra đến bắn còn gặp khó khăn, mà kế bên, Dạ Trạch Hạo bất luận cử chỉ hoặc tư thế đều đẹp trai mê người, không có gì lạ khi bộ phim cảnh sát anh quay rất chân thực, diễn xuất siêu quần, đó cũng là dobình thường anh có rèn luyện rồi!

Thời gian vui chơi luôn trôi qua rất nhanh, chớp mắt là tới giờ ăn trưa rồi.

Dạ Trạch Hạo chọn một nhà hàng thức ăn tây, hai người họ tản bộ qua đó, trong nhà hàng tâycó xây một cái vũ đài cỡ nhỏ, một cô gái trẻ đẹp đang kéo đàn violon, tiếng cầm du dương dễ nghe, làm trái tim và linh hồn thư thái.

Ghế sofa rất phong phú màu sắc và trần nhà màu vàng kim tạo nên hình tượng sa hoa cho nhà hàng.

Hôm nay khách nơi này không nhiều, im lặng, lại còn có loại khí chất mà chỉ giới thượng lưu mới có.

Ngồi ở vị trí gần cửa sổ, Tô Lạc Lạc cầm thực đơn nhìn, có tiếng anh và tiếng trung hai loại ngôn ngữ, giá mì cũng làm cô lén tặc lưỡi.

"Muốn ăn gì thì gọi, không cần tiết kiệm giúp cho anh." Dạ Trạch Hạo giống như nhìn thấu được tâm tư của cô vậy.

Tô Lạc Lạc lúng túng, "Anh ở đây ăn vài bữa, đều gần bằng tiền lương của tôi rồi."

"Vậy đừng có khách khí, muốn ăn cái gì, cứ chọn." Dạ Trạch Hạo nhoẻn miệng cười.

Và lúc này đây, trước cửa lại truyền đến âm thanh tiếp đón khách của nhân viên, Tô Lạc lạc vô ý hướng về cửa nhìn một cái.

Cái nhìn vô ý này, lại làm cô giật cả mình.

Trời!

Tại sao lại là Long Dạ Tước?

Long Dạ Tước mặc áo sơ mi sọc xám thẳng tắp, thân dưới phối quần tây ôm người, đôi chân dài kiêu ngạo, bước chân vững chãi, bên cạnh anh là một người đàn ông trẻ người nước ngoài, hai người vừa nói chuyện vừa bước vào.

Tờ thực đơn trên tay Tô Lạc Lạc bất ngờ được đưa lên che mặt lại, không biết tại sao, cô không muốn để anh ta phát hiện.

Nhưng mà,cái động tác này của cô ngược lại khiến Long Dạ Tước bị thu hút chú ý hơn, mắt của anh nhanh chóng nhìn sang, khi nhìn thấy Dạ Trạch Hạo, rồi nhìn cô gái che giấu mặt mũi đối diện anh, sắc mặt anh từ từ lạnh trầm xuống.

Lúc người phục vụ chuẩn bị mời bọn họ đến vị trí gần cửa sổ, Long Dạ Tước kéo vị trí phía trước ra, mời ngài Odinson ngồi xuống trước, còn anh từ tốn đi đến vị trí đối diện Tô Lạc Lạc, đôi chân dài tao nhã vắt qua ngồi xuống.

Đôi mắt to của Tô Lạc Lạc từ tờ thực đơn lộ ra ngoài, lúc nhìn thấy người đàn ông ngồi ngay ngắn ở hướng đối diện trước mặt cô, cô cảm thấy không nói nên lời.

Tô Lạc Lạc im im hít một hơi, cái thành phố này nhỏ vậy sao? Tại sao ra khỏi cửa đều là đụng mặt anh ta?

Dạ Trạch Hạo tâm trạng cũng rất tốt, vốn dĩ chỉ là đến chơi khuây khỏa thôi, không ngờ đến còn có thể đụng phải Long Dạ Tước, bây giờ, khoảng thời gian buổi chiều có vẻ trở nên thú vị rồi đây.

Tô Lạc Lạc đâu còn lòng dạ nào mà ăn cơm nữa? Dưới ánh mắt như tia x của Long Dạ Tước, khẩu vị của cô cũng mất rồi.

Dạ Trạch Hạo đảo nhanh đôi mắt sáng, khóe miệng có nét cười không rõ ý gì, lúc đó, một phần kem của Tô Lạc Lạc đã được đem tới trước.

Tô Lạc Lạc cười nhận lấy, nhìn thấy ly kem rất đẹp, cô có chút không nhẫn tâm ăn, nhưng vẫn cầm cái muỗng ăn một miếng, mùi dầu sữa lập tức hòa tan trong miệng, làm cô cười híp mắt.

“Thật là ngon.” Cô nhịn không được khen ngợi.

Dạ Trạch Hạo nhoẻn miệng cười, “Cô thích là được rồi.”

Long Dạ Tước và ông Odinson đang dùng tiếng anh giao tiếp, ánh mắt rõ ràng là đang cười, nhưng mà, khi liếc qua người Tô Lạc Lạc, lập tức có thể đông kết thàng băng ngay.

Tô Lạc Lạc vốn dĩ không tự tại rồi, bây giờ, lại bị anh ta nhìn trừng trừng, cô có chút cảm xúc cực kì chán nản, cô không biết người đàn ông này có cái gì để tức giận nữa.

Không lẽ cô và ai khác ra ngoài ăn bữa cơm còn phải xem sắc mặt của anh ta sao?

Tô Lạc Lạc ăn kem một cách mơ màng, không biết khóe miệng đã bị dính một chút kem, Dạ Trạch Hạo bật cười, đưa ngón tay về hướng cô ngoắt lại, “Đến gần đây chút.”

Tô Lạc Lạc bị nụ cười mê hoặc của anh, cười đến nỗi tim đập thình thịch, cô cứ thế đến gần anh, “Sao thế?”

Nhìn thấy ngón tay thon dài của Dạ Trạch Hạo đưa đến khóe miệng quẹt một cái, “Dính kem rồi.”

Hai má Tô Lạc Lạc tức khắc ửng đỏ!

Cô thậm chí cũng không dám nhìn biểu cảm của Long Dạ Tước, nhưng lại có thể cảm giác được hai ánh nhìn dường như có thể xuyên qua cô, biểu cảm của anh ta chắc là đang cười nhạo.

Tô Lạc lạc chỉ muốn bữa ăn này nhanh kết thúc.

Ngược lại, Dạ Trạch Hạo rất chậm rãi, đôi mắt sao ranh mãnh nhìn vào chăm chú vào Tô Lạc Lạc, dường như chứa đựng tất cả sự đam mê trong ánh nhìn đó.

Tô Lạc Lạc chớp chớp đôi mắt to, lại tiếp tục chớp mắt, “Mặt tôi có dính gì dơ à?”

“Không có.”

“Không có, vậy anh làm gì cứ nhìn chằm chằm tôi?” Tô Lạc Lạc nhỏ tiếng nói.

“Vì em đẹp mà!” Dạ Trạch Hạo âm thanh không to không nhỏ, đủ để truyền đến tai của người đàn ông nào đó. Tô Lạc Lạc không nghĩ Dạ Trạch Hạo lại dám trong trường hợp này nói những lời đầy tình tứ như vậy, cô thìđang như ngồi trên đống lửa, liên tục uống liền hai ly nước vì lo lắng, ánh mắt cô hơi hơi nhìn sang Long Dạ Tước, chỉ thấy khuôn mặt anh tuấn của anh nở một nụ cười tôn quí, chuyên tâm chú ý lắng nghe lời nói của vị khách, ánh sáng ấm áp từ cửa sổ thủy tinh phản chiếu lên người anh, khí chất cao ngạo lạnh lùng trầm tĩnh, Tô Lạc Lạc không thể không thừa nhận rằng, trên người Long Dạ Tước toát ra khí chất mê người cao quí.

“Này.. anh ở đây cơ, ánh mắt của em nhìn đi đâu vậy?” Dạ Trạch Hạo không vui cắt ngang ánh nhìn của cô.

Tô Lạc Lạc giật mình cái, mới phát hiện bản thân vô thức nhìn chằm chằm Long Dạ Tước có đến mấy giây, cô có chút mắc cỡ, chống tay ôm má, “Buổi chiều mình sẽ làm gì?”

“Cưỡi ngựa.’

Tô Lạc Lạc nghe thấy, có chút hứng thú, nhưng mà, cô cũng không biết cưỡi.

Món chính đến rồi, hai người cùng chọn bít tết, còn bảy tám món tráng miệng ngọt sau khi ăn, dưới ánh sáng càng hấp dẫn hơn, làm người ta thực sự muốn động cả mười ngón tay để ăn.

Mà lúc đó, Tô Lạc Lạc cũng hoàn toàn làm lơ Long Dạ Tước phía đối diện, cô chỉ muốn ăn uống ngon lành, Dạ Trạch Hạo đối diện dùng một đôi mắt ấm áp nhìn cô, trong mắt của người ngoài thì đây là biểu hiện của sự sủng ái.

Lúc này, trong mắt Long Dạ Tước, hiển nhiên, quan hệ giữa họ không còn đơn giản nữa rồi.

Tô Lạc Lạc đang ăn, vừa rồi cô uống hơi nhiều nước, nên cảm thấy có một chút cần đi vệ sinh, cô bỏ dao nĩa xuống nói với Dạ Trạch Hạo, “Tôi vào nhà vệ sinh cái.”

Dạ Trạch Hạo hưởng thụ mỹ thực trong dĩa của anh, ngẩng đầu ừ một tiếng, Tô Lạc Lạc đứng dậy hỏi đường người phục vụ hướng của nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh không xây trong nhà ăn, mà là kế bên một bức tường vàng kim huy hoàng, ở phía cuối hành lang nhà ăn, Tô Lạc Lạc nhàn nhã bước về hướng nhà vệ sinh.

Ánh mắt Dạ Trạch Hạo sau khi nhìn ra cửa sổ một hồi, anh quay đầu lại nhìn vị trí Long Dạ Tước, phát hiện anh ta không có ở đó nữa.

Trong tâm anh lo lắng, Long Dạ Tước đi đâu rồi?

Tô Lạc Lạc vội vã đi vào phòng vệ sinh để giải quyết nỗi buồn, mở cửa ra, lúc chuẩn bị rửa tay, đột nhiên, nhìn thấy kế bên bồn rửa tay là hình dáng một người đàn ông cao to đang đứng dựa vào.

Mặt của Tô Lạc Lạc đỏ lên, chết tiệt, cái người đàn ông này đều nghe thấy hết rồi? “Long thiếu gia, anh đi sai nhà vệ sinh rồi đó! Đây là nhà vệ sinh bên nữ.” Cô lên tiếng cười nhạt. Xem thêm...

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
173 Chương 173
174 Chương 174
175 Chương 175
176 Chương 176
177 Chương 177
178 Chương 178
179 Chương 179
180 Chương 180
181 Chương 181
182 Chương 182
183 Chương 183
184 Chương 184
185 Chương 185
186 Chương 186
187 Chương 187
188 Chương 188
189 Chương 189
190 Chương 190
191 Chương 191
192 Chương 192
193 Chương 193
194 Chương 194
195 Chương 195
196 Chương 196
197 Chương 197
198 Chương 198
199 Chương 199
200 Chương 200
201 Chương 201
202 Chương 202
203 Chương 203
204 Chương 204
205 Chương 205
206 Chương 206
207 Chương 207
208 Chương 208
209 Chương 209
210 Chương 210
211 Chương 211
212 Chương 212
213 Chương 213
214 Chương 214
215 Chương 215
216 Chương 216
217 Chương 217
218 Chương 218
219 Chương 219
220 Chương 220
221 Chương 221
222 Chương 222
223 Chương 223
224 Chương 224
225 Chương 225
226 Chương 226
227 Chương 227
228 Chương 228
229 Chương 229
230 Chương 230
231 Chương 231
232 Chương 232
233 Chương 233
234 Chương 234
235 Chương 235
Chapter

Updated 235 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương 185
186
Chương 186
187
Chương 187
188
Chương 188
189
Chương 189
190
Chương 190
191
Chương 191
192
Chương 192
193
Chương 193
194
Chương 194
195
Chương 195
196
Chương 196
197
Chương 197
198
Chương 198
199
Chương 199
200
Chương 200
201
Chương 201
202
Chương 202
203
Chương 203
204
Chương 204
205
Chương 205
206
Chương 206
207
Chương 207
208
Chương 208
209
Chương 209
210
Chương 210
211
Chương 211
212
Chương 212
213
Chương 213
214
Chương 214
215
Chương 215
216
Chương 216
217
Chương 217
218
Chương 218
219
Chương 219
220
Chương 220
221
Chương 221
222
Chương 222
223
Chương 223
224
Chương 224
225
Chương 225
226
Chương 226
227
Chương 227
228
Chương 228
229
Chương 229
230
Chương 230
231
Chương 231
232
Chương 232
233
Chương 233
234
Chương 234
235
Chương 235