Chương 106

Hứa Chi Hạ tức giận đến run cả người.

Nhưng cô không biết cãi nhau, cũng không biết đánh nhau.

Cô chỉ có thể rời đi.

Hứa Chính Khanh sốt ruột giữ cô lại: “Hạ Hạ, Hạ Hạ, con đừng đi, ba còn nhiều điều muốn nói với con.”

Mợ lập tức chắn cửa, thô lỗ nói: “Con không được đi!”

Hứa Chi Hạ mặc kệ, tiến lên đẩy: “Bà tránh ra! Đây không phải là làng Lan! Nếu bà không tránh ra, tôi sẽ gọi cảnh sát!”

Mợ đứng chắn cửa, không nhúc nhích: “Cứ gọi đi, chúng ta cũng đang định gọi cảnh sát để bắt tên buôn người chuyên dụ dỗ trẻ vị thành niên đó!”

Hứa Chi Hạ giận đến không nói nên lời: “Bà… bà…”

Hứa Chính Khanh vội vàng trấn an: “Hạ Hạ, ba đã đến đây, con đừng sợ, ba sẽ bảo vệ con, ba sẽ không tha thứ cho kẻ đã bắt nạt con!”

Nghe thấy câu này, mợ và cậu rõ ràng có chút chột dạ, ánh mắt dao động.

Hứa Chi Hạ dường như đã hiểu tại sao họ lại có thái độ như vậy.

Vì thân phận của Hứa Chính Khanh.

Ông là họa sĩ.

Một họa sĩ nổi tiếng.

Mợ và cậu muốn lợi dụng mối quan hệ này, đồng thời đổ tội cho Tiêu Dã.

Hứa Chi Hạ có thể bỏ đi, nhưng cô không thể để Tiêu Dã bị vu oan.

Cô quay đầu nhìn thẳng vào Hứa Chính Khanh, chỉ tay về phía mợ và cậu, lớn tiếng: “Kẻ bắt nạt tôi chính là bọn họ!”

Hứa Chính Khanh hoàn toàn mơ hồ: “Hạ Hạ…”

Mợ chột dạ, hiện nguyên hình: “Năm đó mẹ con mất, ai đã đón con về nhà, ai đã cho con ăn? Cả làng đều biết con giữa đêm khuya bỏ trốn theo một gã đàn ông lạ mặt! Con là con gái, không giữ được phẩm hạnh, giờ còn dám vu khống gia đình sao?”

Cậu thấy mợ nói năng không kiêng nể, vội vàng kéo bà lại.

Mợ nhanh chóng nhận ra mình lỡ lời, giả vờ rưng rưng nước mắt: “Con có biết mợ và cậu đã lo lắng cho con thế nào không? Tất cả là do gã đàn ông đó mê hoặc con, tẩy não con rồi!”

Hứa Chi Hạ quay lại, dùng chính lời mợ để chất vấn: “Các người nói lo lắng, quan tâm đến tôi, vậy sao suốt bao năm qua không tìm tôi? Không thấy mâu thuẫn sao?”

Mợ định mở miệng.

Hứa Chi Hạ lập tức cướp lời: “Nếu muốn tìm một người sống, sao không báo cảnh sát? Có báo cáo mất tích không?”

Mợ không phải người dễ bị lấn át, bà đã nghĩ sẵn lý do: “Con đã làm chuyện xấu hổ như vậy, chúng ta sao dám rêu rao?! Con là con gái, danh tiếng rất quan trọng! Mợ và cậu con đã lặng lẽ tìm con khắp nơi!”

Thì ra con người có thể lật ngược trắng đen, vô sỉ đến mức này.

Ban đầu khi nhìn thấy họ, Hứa Chi Hạ đã không kiềm chế được nỗi sợ hãi bản năng.

Nhưng cô đã trưởng thành.

Cô có người cần bảo vệ.

Hứa Chi Hạ tiến tới đối diện mợ, lần đầu tiên trong đời trở nên sắc sảo: “Khi mẹ tôi còn sống, bà mắng bà ấy là quả phụ. Khi mẹ tôi qua đời, bà nói bà ấy xui xẻo! Bà còn không muốn chôn cất bà ấy, tuỳ tiện rải tro cốt đi. Bà dám phủ nhận không?”

Mợ ấp úng, nhưng vẫn cố chối: “Tôi… con… con nhớ nhầm rồi. Ai nói với con vậy? Sao chúng ta có thể làm chuyện thất đức như thế!”

Hứa Chi Hạ cười lạnh.

Thì ra kẻ ác cũng biết điều đó là thất đức!

Cô lau nước mắt sắp rơi, không trả lời, tiếp tục theo dòng suy nghĩ của mình: “Bà để tôi sống trong cái chòi ẩm ướt, dột nát! Ép tôi làm việc từ sáng đến tối, nếu không thì không cho ăn! Bà cướp điện thoại của tôi cho con trai bà, cướp quần áo của tôi cho con gái bà! Bà phá hủy giá vẽ của tôi, ném hết bút vẽ đi!”

Những tội ác của họ nhiều không kể xiết.

Từng ký ức tuyệt vọng hiện về trong đầu Hứa Chi Hạ: “Tôi khóc, bà đánh tôi! Bà không vui, bà cũng đánh tôi! Bà tát vào mặt tôi, dùng đũa đánh miệng tôi, cầm chổi rượt đánh tôi! Bà lừa tôi, nói chỉ cần nghe lời, làm việc kiếm tiền thì sẽ được đi học tiếp. Nhưng tôi lại nghe nói bà tìm bà mối để gả tôi, khi đó tôi mới 15 tuổi! Vừa tròn 15 tuổi!!”

Nhiều chuyện, mợ và cậu đã quên.

Nhưng chuyện tìm bà mối, họ không thể quên.

Lúc đó, bà mối nói Hứa Chi Hạ còn quá nhỏ, phải đợi thêm 2-3 năm. Mợ tức giận chửi mắng suốt đường về, rồi tìm cớ đánh Hứa Chi Hạ một trận mới hả giận.

Hứa Chi Hạ: “Bà đừng hòng chối! Những chuyện này, cả làng Lan đều biết!”

Mợ không cãi được, chỉ biết đổ tội cho người khác: “Anh xem đi, anh rể, xem mà xem! Con bé bị gã đàn ông đó mê hoặc rồi, nghĩ rằng gia đình không tốt với nó! Gia đình làm gì cũng đều hại nó! Con bé mới 15 tuổi, vẫn còn là trẻ con, lại bỏ theo một gã đàn ông. Bao năm qua không biết đã bị hành hạ thế nào, chịu bao nhiêu đau khổ!”

Những lời này ám chỉ rất rõ ràng.

Nhằm vào cả Hứa Chi Hạ lẫn Tiêu Dã.

Hứa Chi Hạ không tranh cãi với mợ. Cô vốn không mong họ biết sai, xin lỗi hay hối cải.

Mục đích của cô là nói những điều này cho nhân vật chính của cuộc náo loạn hôm nay nghe.

Cô nhìn thẳng vào Hứa Chính Khanh: “Anh ấy tên là Tiêu Dã. Năm đó, tôi tự nguyện đi theo anh ấy. Vì mẹ tôi từng giúp đỡ anh ấy, nên anh ấy thấy tôi đáng thương mới giúp tôi.”

Nói đến Tiêu Dã, nước mắt Hứa Chi Hạ không kiềm được mà rơi: “Khi anh ấy đưa tôi thoát khỏi làng Lan, anh ấy chỉ mới 18 tuổi.”

Cô lau nước mắt, vừa khóc vừa kể: “Anh ấy sửa xe để kiếm tiền cho tôi đi học, còn cho tôi học vẽ.”

Cô hít sâu, cố gắng nói rõ ràng: “Học vẽ tốn bao nhiêu tiền, không cần tôi phải nói, đúng không? Tất cả đều là tiền anh ấy kiếm được từ việc sửa xe.”

Hứa Chi Hạ khóc nấc, giọng đầy đau xót: “Kỳ thi chung… kỳ thi chuyên… kỳ thi đại học… đều có anh ấy bên cạnh. Anh ấy coi tôi như em gái, em gái ruột thịt, chưa bao giờ vượt qua giới hạn…”

Người muốn vượt qua giới hạn luôn là cô.

Nếu anh ấy có chút ý đồ xấu…

Nhưng anh ấy hoàn toàn không có.

Hứa Chi Hạ siết chặt tay, hít một hơi sâu, nhìn mợ và cậu, quả quyết: “Tôi không cho phép các người bôi nhọ anh ấy như vậy!”

Cô lại quay sang nhìn người đàn ông tự nhận là ba mình: “Tôi không biết ông. Tôi chỉ có một người thân tên là Tiêu Dã.”

Hứa Chính Khanh: “Hạ Hạ…”

Hứa Chi Hạ: “Thực ra, ông cũng đâu hiểu tôi. Nếu ông thực sự hiểu, ông sẽ không đưa hai con người độc ác này đến trước mặt tôi.”

Hứa Chính Khanh đau lòng nhưng không biết phải nói gì.

Hứa Chi Hạ quay mặt đi, giọng nghẹn ngào: “Ông thấy tôi ở ngôi trường này, tưởng rằng điều đó dễ dàng sao? Anh trai tôi đã phải trả giá thế nào, ông có tưởng tượng được không?”

Hứa Chính Khanh: “Hạ Hạ, ba xin lỗi, ba không biết…”

Hứa Chi Hạ: “Người ông đang nhìn thấy bây giờ là tôi trong phiên bản may mắn nhất từ sau khi mẹ tôi qua đời.”

Nói hết lời, Hứa Chi Hạ không muốn dây dưa thêm, cô quay người đi về phía cửa.

Vừa mở nắm tay cửa, cô lập tức bị mợ túm lấy cánh tay.

Mợ hét lên: “Anh rể! Con gái anh lại định chạy đi tìm gã đàn ông đó rồi! Mau giữ nó lại!”

Hứa Chi Hạ nói rành rọt, rõ ràng, lại trưởng thành vượt trội.

Hứa Chính Khanh vì quá bối rối nên đã không suy xét kỹ những lời nói mâu thuẫn từ đầu đến cuối của cặp vợ chồng này.

Nghĩ lại, tất cả đều rất bất hợp lý.

Hứa Chi Hạ cảm thấy ghê tởm với mợ mình, giọng đầy chán ghét: “Bà buông tôi ra!”

Hứa Chính Khanh không thể chịu đựng thêm, đẩy mạnh mợ ra: “Bà buông con bé ra! Đồ đàn bà chanh chua!”

Mợ dù là phụ nữ, cũng không thể chống lại sức mạnh của đàn ông, nhưng vẫn không muốn làm căng: “Tôi chỉ đang giúp anh thôi mà, anh rể!”

Hứa Chi Hạ không quan tâm đến sự tranh cãi của họ, quay đầu chạy đi.

Cô không về ký túc xá, cứ chạy rồi dừng, cuối cùng đến phía sau thư viện của trường.

Cô tựa vào tường thở dốc, đôi chân mềm nhũn, ngồi thụp xuống, gục đầu khóc.

Không biết bao lâu sau, cô nghe thấy tiếng mèo kêu.

Hứa Chi Hạ ngẩng mặt lên từ cánh tay mình, nước mắt trên khuôn mặt đã khô từ lúc nào.

Chú mèo nhỏ nhìn cô, kêu thêm một tiếng.

Hứa Chi Hạ khàn giọng, áy náy nói: “Hôm nay chị không có sữa chua cho em.”

Chú mèo lại kêu lên một tiếng, sau đó quay đầu bỏ đi.

Trời đã tối, bóng cây đung đưa trong gió.

Hứa Chi Hạ ngồi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng đưa ra quyết định.

Nếu bọn họ cứ dây dưa không dứt, nếu họ dám làm gì Tiêu Dã, cô nhất định sẽ liều mạng!

Hứa Chi Hạ muốn đứng dậy, nhưng chân tê cứng không nhấc lên được, cô ngồi phịch xuống đất.

Cô xoa xoa chân rồi hà hơi vào lòng bàn tay.

Đầu ngón tay đã tê cóng đến đau nhức.

Cô lấy điện thoại ra xem giờ.

Đã hơn 6 giờ.

Hơn nữa, có đến hơn 20 cuộc gọi nhỡ.

Cô mở danh sách cuộc gọi, tất cả đều là của Tiêu Dã.

Buổi chiều trên xe, các bạn đều ngủ nên Hứa Chi Hạ đã tắt chuông và chế độ rung.

Giờ đây, cô vội vàng gọi lại.

Điện thoại chỉ reo nửa hồi chuông đã được bắt máy.

Giọng Tiêu Dã trầm xuống, như bầu trời đầy sương mù ở Bắc Đô suốt cả ngày: “Hứa Chi Hạ, tốt nhất là em nói rõ cho tôi biết, em vừa làm gì?”

Cô không thể nói thật, sợ anh lo lắng.

Từ Ngọc Hòa đến Bắc Đô, khoảng cách quá xa, thêm một người cũng chỉ khiến mọi chuyện rối ren hơn.

Hứa Chi Hạ đành nói dối: “Em… đang vẽ.”

Nhưng cô không giỏi nói dối, Tiêu Dã lập tức nhận ra.

Anh cười khẩy bên kia điện thoại: “Học được cách nói dối rồi sao?”

Hứa Chi Hạ cắn môi, giọng hơi nghèn nghẹn: “Em không muốn nói.”

Bên kia im lặng hơn 10 giây.

Hứa Chi Hạ cảm thấy như đi trên băng mỏng.

Tiêu Dã đè nén cảm xúc: “Bây giờ em đang ở đâu?”

“…”

“Ở đâu cũng không muốn nói, đúng không?”

Hứa Chi Hạ lập tức trả lời: “Em đang ở trường.”

“Với ai?”

“Một mình.”

“Lúc nãy em ở cùng ai?”

Hứa Chi Hạ lại im lặng.

Tiêu Dã đã gần như mất hết kiên nhẫn, từng từ nặng nề: “Nói-chuyện!”

Mắt Hứa Chi Hạ lập tức đỏ lên, giọng mang đầy uất ức: “Anh có thể đừng dữ như vậy được không?”

Chapter
1 Chương 1: Mua say
2 Chương 2: Con mồi
3 Chương 3: Tuyên bố chủ quyền
4 Chương 4: Như một tên cướp
5 Chương 5: Tiểu tổ tông
6 Chương 6: Kẻ Giết Người
7 Chương 7: Thuê nhà
8 Chương 8: Lưu manh
9 Chương 9: Không thể đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài
10 Chương 10: Môi Trường Mới
11 Chương 11: Bạo Lực
12 Chương 12: Anh Trai
13 Chương 13: Chặn lại
14 Chương 14: Khởi đầu của cơn ác mộng
15 Chương 15: Nhẫn nại
16 Chương 16: Báo cảnh sát
17 Chương 17: Quan tòa khó xử việc nhà
18 Chương 18: Phải đi bệnh viện
19 Chương 19: Vay Tiền
20 Chương 20: Liên quan gì đến cô?
21 Chương 21: Xảy ra chuyện
22 Chương 22: Tin đồn
23 Chương 23: Phản kháng
24 Chương 24: Bắt Nạt
25 Chương 25: Cô đã đến kỳ kinh nguyệt
26 Chương 26: Bị Thương
27 Chương 27: Bôi Thuốc
28 Chương 28: Ông ta muốn giết tôi
29 Chương 29: Nắm Đấm Đánh Vào Bông
30 Chương 30: Mọi chuyện kêt thúc
31 Chương 31: Những cảm xúc không nên có
32 Chương 32: Thế giới này không công bằng
33 Chương 33: Tạm biệt
34 Chương 34: Tiêu Dã sắp phát điên
35 Chương 35: Đồ Vô lại
36 Chương 36: Bảo bối
37 Chương 37: Mọi chuyện bất ngờ thay đổi
38 Chương 38: Cảm ơn anh
39 Chương 39: Em có muốn đi với tôi không?
40 Chương 40: Lén đi
41 Chương 41: Suy nghĩ bẩn thỉu
42 Chương 42: Trả gấp đôi
43 Chương 43: Đau đến mức nhảy dựng lên
44 Chương 44: Cô ấy quá ngoan
45 Chương 45: Gọi “anh”
46 Chương 46: Thân Thiết
47 Chương 47: Lo lắng cho em
48 Chương 48: Đánh em rồi thì không đánh anh nữa đâu
49 Chương 49: Giận Dữ
50 Chương 50: Chúng Ta Hẹn Hò Nhé
51 Chương 51: Tính khí anh thất thường
52 Chương 52: Hôn nhẹ một cái
53 Chương 53: Cãi nhau
54 Chương 54: Không cần anh nuôi em
55 Chương 55: Có một mái nhà
56 Chương 56: Anh bị thương
57 Chương 57: Quản đông quản tây
58 Chương 58: Hạ Chí
59 Chương 59: Không phải giấc mơ
60 Chương 60: Bạn trai
61 Chương 61: Chị dâu
62 Chương 62: Cảm giác chiếm hữu
63 Chương 63: Cảm thấy chột dạ
64 Chương 64: Anh, em đau quá
65 Chương 65: Quán bar
66 Chương 66: Phòng Tiêu Chuẩn
67 Chương 67: Tắm Rửa
68 Chương 68: Nước mắt trào ra
69 Chương 69: Ghen tuông
70 Chương 70: Uống rượu
71 Chương 71: Hung dữ
72 Chương 72: Rất đau
73 Chương 73: 250
74 Chương 74: Dỗ Dành
75 Chương 75: Anh có thể thích em không?
76 Chương 76: Ngọt quá
77 Chương 77: Chi Hạ là ai?
78 Chương 78: Có phải đang yêu rồi không?
79 Chương 79: Gắn bó cả đời
80 Chương 80: Muốn uống thì uống
81 Chương 81: Cậu đã làm cái quái gì với con bé sau lưng tôi?
82 Chương 82: Em không đồng ý! Anh cũng không được phép
83 Chương 83: Cãi nhau
84 Chương 84: Không về
85 Chương 85: Địa điểm check-in bạn trai của Hứa Chi Hạ
86 Chương 86: Người đàn ông đó là ai?
87 Chương 87: Không thể kiềm chế
88 Chương 88: Trưởng thành
89 Chương 89: Kem
90 Chương 90: Không Nên
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
173 Chương 173
174 Chương 174
175 Chương 175
176 Chương 176
177 Chương 177
178 Chương 178
179 Chương 180
Chapter

Updated 179 Episodes

1
Chương 1: Mua say
2
Chương 2: Con mồi
3
Chương 3: Tuyên bố chủ quyền
4
Chương 4: Như một tên cướp
5
Chương 5: Tiểu tổ tông
6
Chương 6: Kẻ Giết Người
7
Chương 7: Thuê nhà
8
Chương 8: Lưu manh
9
Chương 9: Không thể đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài
10
Chương 10: Môi Trường Mới
11
Chương 11: Bạo Lực
12
Chương 12: Anh Trai
13
Chương 13: Chặn lại
14
Chương 14: Khởi đầu của cơn ác mộng
15
Chương 15: Nhẫn nại
16
Chương 16: Báo cảnh sát
17
Chương 17: Quan tòa khó xử việc nhà
18
Chương 18: Phải đi bệnh viện
19
Chương 19: Vay Tiền
20
Chương 20: Liên quan gì đến cô?
21
Chương 21: Xảy ra chuyện
22
Chương 22: Tin đồn
23
Chương 23: Phản kháng
24
Chương 24: Bắt Nạt
25
Chương 25: Cô đã đến kỳ kinh nguyệt
26
Chương 26: Bị Thương
27
Chương 27: Bôi Thuốc
28
Chương 28: Ông ta muốn giết tôi
29
Chương 29: Nắm Đấm Đánh Vào Bông
30
Chương 30: Mọi chuyện kêt thúc
31
Chương 31: Những cảm xúc không nên có
32
Chương 32: Thế giới này không công bằng
33
Chương 33: Tạm biệt
34
Chương 34: Tiêu Dã sắp phát điên
35
Chương 35: Đồ Vô lại
36
Chương 36: Bảo bối
37
Chương 37: Mọi chuyện bất ngờ thay đổi
38
Chương 38: Cảm ơn anh
39
Chương 39: Em có muốn đi với tôi không?
40
Chương 40: Lén đi
41
Chương 41: Suy nghĩ bẩn thỉu
42
Chương 42: Trả gấp đôi
43
Chương 43: Đau đến mức nhảy dựng lên
44
Chương 44: Cô ấy quá ngoan
45
Chương 45: Gọi “anh”
46
Chương 46: Thân Thiết
47
Chương 47: Lo lắng cho em
48
Chương 48: Đánh em rồi thì không đánh anh nữa đâu
49
Chương 49: Giận Dữ
50
Chương 50: Chúng Ta Hẹn Hò Nhé
51
Chương 51: Tính khí anh thất thường
52
Chương 52: Hôn nhẹ một cái
53
Chương 53: Cãi nhau
54
Chương 54: Không cần anh nuôi em
55
Chương 55: Có một mái nhà
56
Chương 56: Anh bị thương
57
Chương 57: Quản đông quản tây
58
Chương 58: Hạ Chí
59
Chương 59: Không phải giấc mơ
60
Chương 60: Bạn trai
61
Chương 61: Chị dâu
62
Chương 62: Cảm giác chiếm hữu
63
Chương 63: Cảm thấy chột dạ
64
Chương 64: Anh, em đau quá
65
Chương 65: Quán bar
66
Chương 66: Phòng Tiêu Chuẩn
67
Chương 67: Tắm Rửa
68
Chương 68: Nước mắt trào ra
69
Chương 69: Ghen tuông
70
Chương 70: Uống rượu
71
Chương 71: Hung dữ
72
Chương 72: Rất đau
73
Chương 73: 250
74
Chương 74: Dỗ Dành
75
Chương 75: Anh có thể thích em không?
76
Chương 76: Ngọt quá
77
Chương 77: Chi Hạ là ai?
78
Chương 78: Có phải đang yêu rồi không?
79
Chương 79: Gắn bó cả đời
80
Chương 80: Muốn uống thì uống
81
Chương 81: Cậu đã làm cái quái gì với con bé sau lưng tôi?
82
Chương 82: Em không đồng ý! Anh cũng không được phép
83
Chương 83: Cãi nhau
84
Chương 84: Không về
85
Chương 85: Địa điểm check-in bạn trai của Hứa Chi Hạ
86
Chương 86: Người đàn ông đó là ai?
87
Chương 87: Không thể kiềm chế
88
Chương 88: Trưởng thành
89
Chương 89: Kem
90
Chương 90: Không Nên
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 180