Chương Chương 79: 79

NGOẠI TRUYỆN 3: MỘT VÀI CHUYỆN SAU KHI ĐĂNG CƠ (2)
Edit: Khả Khả.
Mười tháng hoài thai, một sớm sinh nở.
Khoảng cách ngày sinh ngày một đến gần, Cô Minh Châu càng vội, nàng vội muốn nhanh chóng sinh hài tử ra, nàng thật sự chịu đựng đủ các loại tra tấn trong thời gian mang thai rồi.
Còn một người nữa cũng sốt ruột, đó là Hàn Mẫn.

Cố Minh Châu bị thời gian mang thai tra tấn còn Hàn Mẫn lại bị Cố Minh Châu tra tấn, cho nên tâm trạng nôn nóng của hắn cũng giống nàng.
Sinh sớm ngày nào, nhẹ nhàng ngày ấy.
Nhưng Hàn Mẫn cũng có suy nghĩ không giống Cố Minh Châu, đó là hắn còn tồn tại cảm giác lo lắng kia, hắn sợ khi nàng sinh…Nỗi lo này hắn không dám nói với Cố Minh Châu, hắn sợ nàng thêm lo lắng đành ôm một mình chịu đựng.
Trong lúc tâm tình phụ mẫu phức tạp thì hài tử cuối cùng cũng được sinh ra.
Nửa đêm Cố Minh Châu chuyển dạ, Hàn Mẫn nằm bên cạnh nàng là người nhạy cảm phát hiện đầu tiên, hắn lập tức cuống quýt gọi người, sau đó hắn lấy chăn bông cẩn thận bọc lấy người Cố Minh Châu sau đó ôm nàng đến phòng sinh.
May mắn là suốt quá trình dù hắn có hoảng loạn nhưng bước đi vẫn vững chắc.
Sắp làm phụ thân khiến hắn hoảng loạn vô cùng, ngược lại người sắp làm mẫu thân lại không chút lo lắng nào, còn bình tĩnh bỏ qua từng cơn gò đau đớn mà ăn chút điểm tâm.

Ăn xong rồi, Cố Minh Châu vung tay lên: “Đưa Hoàng thượng ra ngoài.”
Hàn Mẫn không chịu, hắn muốn ở bên cạnh Cố Minh Châu.
Cố Minh Châu nhìn hắn ghét bỏ: “Chàng ở đây làm gì? Để làm phiền ta sao?”
Hạ nhân bên cạnh đều biết, khi Đế Hậu cùng ra quyết định, trước tiên không cần nghĩ ngợi gì, cứ nghe lời Hoàng hậu nương nương là được, dù sao Hoàng thượng cũng nghe theo lời Hoàng hậu.

Chẳng sợ lúc ấy Hoàng đế nghi hoặc nhìn bọn họ, bọn họ vẫn cứ nghe theo lời Hoàng hậu nương nương, bởi vì khi xong chuyện, cơn giận qua đi Hoàng thượng cũng sẽ nghe lời hoàng hậu.
Cho nên, cung nhân nào không kiên định sẽ rất xui xẻo.
Hiện giờ, mặc kệ Hàn Mẫn không chịu thế nào, các cung nhân đều theo lời Cố Minh Châu phân phó mà đưa người rời khỏi phòng.

Nhưng lúc Hàn Mẫn phản kháng kịch liệt, các cung nhân lại không dám dùng sức sợ đả thương đến hắn, nhất thời lúc đó phòng sinh trở nên hỗn loạn.
Vẫn là Cố Minh Châu lợi hại, nàng đau chịu không nổi, mồ hôi nhễ nhại, sắc mặt tái nhợt.
Nàng thấy nam nhân kia nhìn thấy nàng chịu khổ đau đớn như vậy mà còn không chịu nghe lời, nàng lập tức phát hỏa, quát lớn: “Rốt cuộc chàng có nghe lời ta không? Đi ra ngoài! ”
Lúc này Hàn Mẫn mới chịu lui ra, nhưng trong lòng hắn vẫn rất lo lắng, vừa ra đến cửa liền quay lại nói lớn: “Châu nhi, nàng có mệnh hệ gì ta quyết không sống một mình!”
Nếu không phải hiện tại là thời điểm Hoàng hậu sắp sinh, các cung nhân đều phải quỳ xuống trước Hàn Mẫn.
Bệ hạ à bệ hạ, người đang làm cái gì vậy?!!
Cố Minh Châu nổi trận lôi đình, hét lớn: “Cút!”
Không biết có phải bị chọc tức hay không, Cố Minh Châu dùng sức sinh hài tử này ra, sau một canh giờ đã sinh ra được, ngay cả những bà mụ kinh nghiệm dày dạn cũng cảm thán Cố Minh Châu sinh hài tử vô cùng thuận lợi.
Sinh xong hài tử, Cố Minh Châu không còn chút sức lực nào, nàng yếu ớt nói: “Hài tử của ta đâu?”
Bà mụ vội đem hài tử đến cho nàng nhìn, vui vẻ nói: “Chúc mừng nương nương, là tiểu hoàng tử.”
Hài tử vừa mới sinh, nét ngài còn nhăn nhó không đẹp, Cố Minh Châu biết vậy nên có chút ghét bỏ.

Đến khi nhìn thấy hài tử, trái tim nàng tan chảy thành nước, nàng đưa tay cẩn thận chạm nhẹ lên mặt hài tử, nụ cười trên mặt nàng đích thị là của người mẹ hiền nhìn con mình.
“Gọi hắn vào nhìn mặt hài tử đi, sợ rằng hắn đang lo lắng lắm rồi.”

Bà mụ theo bản năng định nói là phòng sinh dơ bẩn Hoàng thượng vào sẽ không tốt, nhưng lại nghĩ lúc nãy Hoàng thượng còn muốn ở bên cạnh chăm sóc sinh nở, bà liền nuốt những lời trong miệng xuống, bảo cung nữ đi thỉnh Bệ hạ vào.
Đây là đôi phu thê tôn quý nhất thiên ha, không chút kiêng kị nào.
Giống như Cố Minh Châu nói, Hàn Mẫn vô cùng lo lắng, thậm chí còn tiều tụy hơn Cố Minh Châu, bước chân liêu xiêu đi vào.
Hắn ba bước nhập một vọt thẳng tới bên cạnh Cố Minh Châu, cẩn thận quan sát nàng từ trên xuống dưới một hồi lâu, thấy nàng không có gì đáng ngại mới có chút yên tâm.

Hắn chỉ lẳng lặng mà nhìn nàng, một bước cũng không muốn rời đi.
Cố Minh Châu khẽ mỉm cười nói: “Chàng không muốn nhìn thấy con của chúng ta sao?”
Hàn Mẫn giống như giật mình tỉnh mộng, tầm mắt dừng bên cạnh người Cố Minh Châu, đứa trẻ được bao bọc quấn kín trong tã lót kia là hài tử của của hắn và Cố Minh Châu, là huyết mạnh của bọn họ.
Trái tim của hắn như bị treo lên rồi rơi xuống thật mạnh.
Hắn tiến lên phía trước nhìn qua, nghiêm túc quan sát hài tử.
Cố Minh Châu sợ đánh thức hài tử liền thấp giọng nói: “Là nam hài tử.”
Hàn Mẫn cũng hạ giọng theo: “Ừ!”
Hai người yên lặng ngắm nhìn hài tử một lúc, Cố Minh Châu đột nhiên mở miệng: “Hàn Mẫn, nếu chúng ta đã đưa nó đến thế gian này thì sau này chúng ta nhất định phải có trách nhiệm dạy dỗ tốt cho nó.”
Đáy lòng Hàn Mẫn khẽ chấn động, chuyện xưa lần lượt hiện lên trước mắt hắn.
Một lúc sau, hắn khàn giọng nói: “Được, chúng ta nhất định yêu thương, dạy dỗ nó nên người.”
Trẻ con vô tội.

Chuyện lúc trước, hắn không nên tự trách bản thân, bởi vì hắn không sai gì cả, hắn vô tội.
Hàn Mẫn cười dịu dàng, cuối cùng buông bỏ khúc mắc.
Hắn không phải tha thứ cho những người đó, chỉ là buông xuống không giữ lại để nặng lòng, hiện tại thứ quan trọng duy nhất trong lòng hắn chính là thê tử cùng hài tử.
Hàn Mẫn nói: “Ta sợ ta không thể làm phụ thân tốt được.”
Cố Minh Châu đáp: “Không sao, ta cũng lần đầu làm mẫu thân, nó cũng là lần đầu làm hài tử, chúng ta có thể học.”
Hàn Mẫn bật cười: “Được.”
“Đúng rồi, chàng có chọn được cái tên tốt cho hài tử không?”
“Chọn được, tên một chữ Chiêu, Nhật Nguyệt Chiêu Chiêu, nàng cảm thấy thế nào?”
Chiêu: Sáng sủa, sáng tỏ, tỏa sáng
“Rất hay!”
“Ừm, vậy từ giờ nó là Chiêu nhi của chúng ta.”
Ngoại trừ Cố Minh Châu, nó cũng là ánh sáng của cuộc đời hắn..

Chapter
1 Chương 1: 1: Tuyển Phi
2 Chương 2: 2: Minh Châu Cố Gia
3 Chương 3: 3: Xuyên Sách
4 Chương 4: 4: Yêu Thích Mỹ Nhân
5 Chương 5: 5: An Vương Hàn Mẫn
6 Chương 6: 6: An Vương Là Một Mỹ Nam
7 Chương 7: 7: Cố Minh Châu Cảm Thấy Rất Tốt!
8 Chương 8: 8: Cố Tiểu Thư Là Một Cô Nương Tốt
9 Chương 9: 9: Cấm Túc
10 Chương 10: 10: Không Chỉ Là Thích Điểm Tâm
11 Chương 11: 11: Quan Trọng Là Hắn Lớn Lên Đẹp Trai
12 Chương 12: 12: Nam Chính Vẫn Chưa Lên Sàn
13 Chương 13: 13: Phụng Chỉ Hẹn Hò
14 Chương 14: 14: Hẹn Hò Ở Thú Viên
15 Chương 15: 15: Hẹn Hò Với Quốc Bảo!
16 Chương 16: 16: Lần Đầu Hẹn Hò Bắt Đầu Nuôi Dưỡng
17 Chương 17: 17: Hẹn Hò – Bản Vương Thích Câu Cá
18 Chương 18: 18: Hẹn Hò – Người Xấu Xa!
19 Chương 19: 19: Hẹn Hò – Lỗi Của Ông Trời!
20 Chương 20: 20: Dựa Vào Cái Gì
21 Chương 21: 21: Ngươi Thấy Ngày Nào Thì Được
22 Chương 22: 22: Trắc Phi Đến Buổi Tiệc!
23 Chương 23: 23: Trắc Phi Không Bình Thường
24 Chương 24: 24: Chướng Mắt!
25 Chương 25: 25: Cách Giải Quyết Của Thái Tử!
26 Chương 26: 26: Nàng Không Tin Hắn!
27 Chương 27: 27: Không Phải Người Nào Cũng Có Thể!
28 Chương 28: 28: Phu Thê Đồng Lòng
29 Chương 29: 29: Không Được
30 Chương 30: 30: Dạy Dỗ!
31 Chương 31: 31: Gả Chồng
32 Chương 32: 32: Bái Đường!
33 Chương 33: 33: Chỉ Có Mình Nàng!
34 Chương 34: 34: Động Phòng
35 Chương 35: 35: Đút Ăn
36 Chương 36: 36: Năm Phần!
37 Chương 37: 37: Đối Lập
38 Chương 38: 38: Người Tính Không Bằng Trời Tính
39 Chương 39: 39: Hư Hỏng!
40 Chương 40: 40: Nói Chung Là
41 Chương 41-42: 41: Thái Tử Xảy Ra Chuyện - 42: SAU LƯNG CÓ QUỶ!
42 Chương 43-44: 43: THÌ RA LÀ THẾ - 44: Kinh Ngạc
43 Chương 46: 45: CƯỚP CON TRAI. - 46: Kim Bài
44 Chương 47: 47: Bôi Thuốc
45 Chương 48-49: 48: Đứa Nhỏ Cũng Muốn Chăm Chút Bản Thân Mình - 49: ĐỒN ĐÃI HẠI NGƯỜI!
46 Chương 50: 50: Che Giấu
47 Chương 51: 51: Tự Chơi
48 Chương 52: 52: Hay Là Ta Không Thể Thoả Mãn Cho Nàng
49 Chương 53: 53: Ta Dùng Tốt Hơn Món Đồ Kia - 54: LI3M HUYỆT CHO NÀNG (MỘT CHÚT THỊT VỤN)
50 Chương 55-56: 55: Bại Lộ - 56: CHE GIẤU VẾT THƯƠNG
51 Chương 57: 57: Ôm Ta Sẽ Không Đau Nữa!
52 Chương 58: 58: Hôn Lên Vết Sẹo
53 Chương 59: 59: Mưu Tính Ra Ngoài Cung
54 Chương 61-62: 61: Cùng Nhau Ăn Tết! - 62: CÙNG NHAU NGÂM SUỐI NƯỚC NÓNG!
55 Chương 63-64: 63: Nhìn - 64: KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
56 Chương 65: 65: Thái Tử Muốn Xuống Tay Với Huynh
57 Chương 66: 66: Ngay Cả Đứa Trẻ Cũng Bị Thái Tử Ghét
58 Chương 67: 67: Quản Giáo Tiểu Bá Vương
59 Chương 68: 68: Mỗi Ngày Của Tiểu Bá Vương
60 Chương 69: 69: Nàng Vẫn Quan Trọng Nhất! - 70: THẤT TỊCH ĐẾN RỒI!
61 Chương 71: 71: Thật Lòng Chúc Phúc
62 Chương 72: 72: Khẩu Giao Cho Hắn
63 Chương 73-74: 73: Hồi Cung - 74: NỔI GIÓ
64 Chương 75: 75: Thái Tử Mưu Phản
65 Chương 76: 76: Ta Nguyện Ý End
66 Chương 77-78
67 Chương Chương 79: 79
68 Chương Chương 80: 80
Chapter

Updated 68 Episodes

1
Chương 1: 1: Tuyển Phi
2
Chương 2: 2: Minh Châu Cố Gia
3
Chương 3: 3: Xuyên Sách
4
Chương 4: 4: Yêu Thích Mỹ Nhân
5
Chương 5: 5: An Vương Hàn Mẫn
6
Chương 6: 6: An Vương Là Một Mỹ Nam
7
Chương 7: 7: Cố Minh Châu Cảm Thấy Rất Tốt!
8
Chương 8: 8: Cố Tiểu Thư Là Một Cô Nương Tốt
9
Chương 9: 9: Cấm Túc
10
Chương 10: 10: Không Chỉ Là Thích Điểm Tâm
11
Chương 11: 11: Quan Trọng Là Hắn Lớn Lên Đẹp Trai
12
Chương 12: 12: Nam Chính Vẫn Chưa Lên Sàn
13
Chương 13: 13: Phụng Chỉ Hẹn Hò
14
Chương 14: 14: Hẹn Hò Ở Thú Viên
15
Chương 15: 15: Hẹn Hò Với Quốc Bảo!
16
Chương 16: 16: Lần Đầu Hẹn Hò Bắt Đầu Nuôi Dưỡng
17
Chương 17: 17: Hẹn Hò – Bản Vương Thích Câu Cá
18
Chương 18: 18: Hẹn Hò – Người Xấu Xa!
19
Chương 19: 19: Hẹn Hò – Lỗi Của Ông Trời!
20
Chương 20: 20: Dựa Vào Cái Gì
21
Chương 21: 21: Ngươi Thấy Ngày Nào Thì Được
22
Chương 22: 22: Trắc Phi Đến Buổi Tiệc!
23
Chương 23: 23: Trắc Phi Không Bình Thường
24
Chương 24: 24: Chướng Mắt!
25
Chương 25: 25: Cách Giải Quyết Của Thái Tử!
26
Chương 26: 26: Nàng Không Tin Hắn!
27
Chương 27: 27: Không Phải Người Nào Cũng Có Thể!
28
Chương 28: 28: Phu Thê Đồng Lòng
29
Chương 29: 29: Không Được
30
Chương 30: 30: Dạy Dỗ!
31
Chương 31: 31: Gả Chồng
32
Chương 32: 32: Bái Đường!
33
Chương 33: 33: Chỉ Có Mình Nàng!
34
Chương 34: 34: Động Phòng
35
Chương 35: 35: Đút Ăn
36
Chương 36: 36: Năm Phần!
37
Chương 37: 37: Đối Lập
38
Chương 38: 38: Người Tính Không Bằng Trời Tính
39
Chương 39: 39: Hư Hỏng!
40
Chương 40: 40: Nói Chung Là
41
Chương 41-42: 41: Thái Tử Xảy Ra Chuyện - 42: SAU LƯNG CÓ QUỶ!
42
Chương 43-44: 43: THÌ RA LÀ THẾ - 44: Kinh Ngạc
43
Chương 46: 45: CƯỚP CON TRAI. - 46: Kim Bài
44
Chương 47: 47: Bôi Thuốc
45
Chương 48-49: 48: Đứa Nhỏ Cũng Muốn Chăm Chút Bản Thân Mình - 49: ĐỒN ĐÃI HẠI NGƯỜI!
46
Chương 50: 50: Che Giấu
47
Chương 51: 51: Tự Chơi
48
Chương 52: 52: Hay Là Ta Không Thể Thoả Mãn Cho Nàng
49
Chương 53: 53: Ta Dùng Tốt Hơn Món Đồ Kia - 54: LI3M HUYỆT CHO NÀNG (MỘT CHÚT THỊT VỤN)
50
Chương 55-56: 55: Bại Lộ - 56: CHE GIẤU VẾT THƯƠNG
51
Chương 57: 57: Ôm Ta Sẽ Không Đau Nữa!
52
Chương 58: 58: Hôn Lên Vết Sẹo
53
Chương 59: 59: Mưu Tính Ra Ngoài Cung
54
Chương 61-62: 61: Cùng Nhau Ăn Tết! - 62: CÙNG NHAU NGÂM SUỐI NƯỚC NÓNG!
55
Chương 63-64: 63: Nhìn - 64: KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
56
Chương 65: 65: Thái Tử Muốn Xuống Tay Với Huynh
57
Chương 66: 66: Ngay Cả Đứa Trẻ Cũng Bị Thái Tử Ghét
58
Chương 67: 67: Quản Giáo Tiểu Bá Vương
59
Chương 68: 68: Mỗi Ngày Của Tiểu Bá Vương
60
Chương 69: 69: Nàng Vẫn Quan Trọng Nhất! - 70: THẤT TỊCH ĐẾN RỒI!
61
Chương 71: 71: Thật Lòng Chúc Phúc
62
Chương 72: 72: Khẩu Giao Cho Hắn
63
Chương 73-74: 73: Hồi Cung - 74: NỔI GIÓ
64
Chương 75: 75: Thái Tử Mưu Phản
65
Chương 76: 76: Ta Nguyện Ý End
66
Chương 77-78
67
Chương Chương 79: 79
68
Chương Chương 80: 80