Chương 43-44: 43: THÌ RA LÀ THẾ – 44: Kinh Ngạc

43: THÌ RA LÀ THẾ

Thái Tử nghi ngờ cái gì? Hắn nghi ngờ Bùi Liên Nhi thích Hàn Mẫn.

Thái tử hồ đồ là thật nhưng hắn không phải đần độn, lần đầu tiên thấy Bùi Liên Nhi bất thường hắn đã thấy không ổn, hắn hơi nghi ngờ. Một số hành động sau này của nàng làm nghi ngờ trong hắn tăng cao. Thái tử vẫn không dám tin, hắn tìm cung nữ giám sát nàng, sau khi cung nữ bẩm báo mọi việc, hắn không thể không tin.

Hắn yêu nữ nhân này không màng điều gì, ngay cả chống lại Phụ Hoàng và Hoàng tổ mẫu hắn cũng phải cưới được nàng, vậy mà nữ nhân này trước giờ không yêu hắn cũng không thích hắn. Người nàng thích là Hàn Mẫn.

Tình trạng của Thái tử hiện giờ rất khốn đốn, vốn dĩ sự tín nhiệm của Phụ Hoàng và Hoàng tổ mẫu dành cho hắn đã không còn, tất cả đều đổi thành thất vọng. Còn thần tử trong triều cảm thấy hắn hành sự bất công không chiu được việc làm của hắn…Trong lúc này cố tình đả kích, hắn chịu không nổi cũng là điều dễ hiểu.

Hơn nữa hắn cũng nghe lời đồn bên ngoài, bọn họ đồn rằng Bùi Liên Nhi có tà ma ngoại đạo, nói hắn từ khi gặp nàng đầu óc bắt đầu hồ đồ…Đôi khi hắn ngẫm lại, quả đúng là như thế thật, trong lòng hắn ít nhiều có bất mãn với nàng.

Đến đại hôn của Hàn Mẫn, Hoàng đế lại cho phép Hàn Mẫn làm lễ ở Thừa Đức Cung, hành động này càng khiến Thái tử thêm bất an. Áp lực từ nhiều phía khiến hắn không chịu được mà uống quá nhiều rượu, lại thêm ở lễ thành thân của Hàn Mẫn, tất cả mọi người đều bàn tán về Hàn Mẫn, gì mà nói hắn là nhi tử tốt…Thái tử như muốn phát điên, hắn muốn đi tìm Hàn Mẫn thì bị cung nhân bên cạnh ngăn cản, cố sức đưa về Đông Cung, khi trở về Đông Cung hắn lại tìm Bùi Liên Nhi đối chất.

Trong lúc cãi vả, Thái Tử luôn hạ thấp Hàn Mẫn, nói gì mà “Hắn cùng lắm chỉ là một phế nhân” vô cùng khó nghe.

Đối với chuyện này Bùi Liên Nhi một mực phủ nhận, mặc dù nàng thích Hàn Mẫn là thật nhưng nàng biết mình không thể thừa nhận, một khi nàng thừa nhận thì nàng sẽ tiêu đời. Cho dù đối với tri kỷ mình cực kỳ tin tưởng cũng vậy, Bùi liên nhi cũng không ngu ngốc mà nói thật ra.

Mặc kệ là Thái tử hay là Chu Thừa bọn họ đều không phải kẻ khờ, ngược lại vô cùng thông minh, liếc mắt một cái có thể biết được lời nào Bùi Liên Nhi nói là thật, lời nào là giả.

Suy cho cùng thì Bùi Liên Nhi có chút năng lực, vẫn lừa được Thái tử, nhưng ít nhiều gì nàng cũng cảm giác được Thái tử không còn tin tưởng nàng như ban đầu nữa.

Trong lòng Bùi Liên Nhi bất an, nhịn không được nói ra hết với Chu Thừa đang an ủi nàng, đương nhiên lời kể của nàng mang tính chủ quan, tùy hứng rất nhiều, còn tỏ vẻ đạo đức công kích hạ thấp Thái tử và Hàn Mẫn.

Chu Thừa biết không? Hắn biết rất rõ. Nhưng với hắn mà nói lời nói lung tung đầy phiến diện như vậy cũng không quan trọng, quan trọng là tin tức trong đó đủ để hắn làm Thái Tử

Vì đâu mà hắn, một phú thương đại thịnh lại muốn làm Thái tử? Là vì Bùi Liên Nhi.

Không lật đổ Thái tử sao hắn có cơ hội đến với Bùi Liên Nhi?

Đương nhiên cũng có thể có ẩn tình khác.

Tóm lại, mặc kệ là thế nào, hắn muốn làm Thái tử Lần này không lật đổ được Thái tử, hắn cũng khiến Thái Tử thân bại danh liệt.

Cho nên chuyện lần này, chỉ mới qua một đêm mà toàn bộ kinh thành đều biết hết.

……

Hàn Mẫn nói: “Phụ Hoàng đối với Thái Tử đã tới cực hạn của bao dung nhẫn nhịn rồi, tiếp theo có lẽ phụ hoàng sẽ..”

Phế Thái Tử.

Trong lòng Cố Minh Châu bổ sung, nàng cũng không đồng tình với cách làm của Thái Tử, nàng xem cuốn tiểu thuyết rách nát kia miêu tả về Thái Tử, nàng cảm thấy hắn không xứng làm trữ quân.

Hàn Mẫn lại nói: “Chỉ là Hoàng tổ mẫu còn tiếc cho hắn, người sẽ khuyên nhủ phụ hoàng, nhưng nếu thái tử còn tiếp tục hồ đồ nữa, thì dù người không muốn cũng không có cách nào ngăn cản Phụ hoàng.”

Cố Minh Châu suy nghĩ một hồi lâu, liền bừng tỉnh: “Chẳng trách người nói giúp chàng, không cho Phụ hoàng đưa chàng vào triều làm việc…Thì ra là như vậy.”

Dứt lời, nàng nhìn Hàn Mẫn buồn rầu mà thở dài.

44: Kinh Ngạc

Edit: Khả Khả
Đau lòng trong mắt Cố Minh Châu nhiều đến mức sắp tràn ra ngoài, ngược lại bộ dáng Hàn Mẫn tỏ ra không có việc gì, thậm chí còn cười an ủi nàng: “Không sao, ta không thèm để ý mấy chuyện đó đâu.”
Hắn nói lời này xong, Cố Minh Châu càng thêm đau lòng.
“Sau này chàng đã có ta rồi.”
Cố Minh Châu vươn tay nắm lấy tay Hàn Mẫn, đầu ngón tay Hàn Mẫn khẽ run, đan mười ngón tay vào nhau.
Hàn Mẫn rũ mắt xuống che dấu tia sáng vụt qua trong đáy mắt.
“Ừm!”
Hàn Mẫn nghĩ bản thân là người ti tiện đã sớm không thèm để ý tới bọn họ, nhưng không ngờ vì điều này hắn lại có thể nhận lấy thương xót của Cố Minh Châu, thậm chí hắn còn vui vẻ nhận lấy.
Châu Nhi, ta muốn nàng mãi nhìn về phía ta, chỉ nhìn về phía ta thôi.
……
Qua khúc cua, đoàn người đến được Thú Viên.
Vừa mới vào liền nghe âm thanh ầm ĩ vọng lại, Cố Minh Châu ngạc nhiên, không biết giờ này ai lại đến Thú Viên.
Hàn Mẫn khẽ cau mày, trong lòng thầm đoán.

“Nhớ, lát nữa có phát sinh chuyện gì cũng không cần phải sợ, có ta ở đây.”
Cố Minh Châu còn không biết được gì sao hắn lại nói như vậy, ngay sau đó nàng liền hiểu, kia là Thái Tử và Bùi Liên Nhi.
Thái Tử nắm tay Bùi Liên Nhi đứng bên kia, mà thái giám bên cạnh Thái tử đang khiển trách một tiểu thái giám khác.

Thái giám của Thái tử liên tục đấm đá mắng chửi tiểu thái giám, tiểu thái giám kia mặc kệ chỉ lo che chắn cái lồ ng thú sau lưng.
Cố Minh Châu nhớ tiểu thái giám kia, hắn là người phụ trách chăm sóc Cổn Cổn.

Lần đó Hàn Mẫn muốn để người ở phủ tới tiếp nhận chăm sóc Cổn Cổn, nhưng Cố Minh Châu thấy hắn nhiệt tình lại thích Cổn Cổn liền giữ hắn lại.

Hàn Mẫn đương nhiên không phản đối quyết định của nàng, mọi việc cứ vậy mà làm.
Sau này hai người thư từ qua lại, Hàn Mẫn cũng nhắc tới tiểu thái giám này, nói hắn rất nghiêm túc làm việc, chăm sóc Cổn Cổn rất tốt, còn nói sau này nhận hắn về An Vương phủ để hắn tiếp tục chăm sóc Cổn Cổn.
Tiểu thái giám này là người được chọn của An Vương phủ, nếu đã như vậy thì người trước nay đều bênh vực người nhà như Cố Minh Châu không thể nhìn người nhà mình bị ăn hiếp được.

Nàng mặc kệ người đánh chửi tiểu thái giám của nàng là người của ai, ngay lập tức rút dây roi ra quất về phía đó.
Hàn Mẫn: “……?!!”
Đừng nói là Hàn Mẫn bị dọa, những người nơi đây đều bị dọa đến nơi rồi.
Trong đó Bùi Liên Nhi có phản ứng lớn nhất, nàng nhớ lần trước bị Cố Minh Châu nắm tay, siết rất chặt.

Bàn tay hiện tại đã bình thường nhưng nhìn thấy cảnh tượng này bàn tay có cảm giác đau trở lại, nàng không khỏi lui về trốn sau lưng Thái tử.
Hàn Mẫn ngồi bên cạnh nàng hoàn hồn, phản ứng đầu tiên là hỏi nàng: “Roi này nàng giấu ở đâu?”
Hắn nhìn dây roi, cảm thấy rất quen nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nhớ ra được.
Cố Minh Châu chớp mắt tỏ vẻ vô tội: “Bình thường dùng nó làm đai lưng.”
Hàn Mẫn nghe vậy nhìn xuống hông nàng, quả thật thiếu món trang sức…mà đồ kia không phải dùng để trang trí sao?
Còn nữa, sao hắn lại không biết nàng dùng roi thạo đến vậy?
Minh Châu, nàng còn có cái gì mà ta chưa biết nữa?
Cố Minh Châu không rảnh quan tâm đ ến Hàn Mẫn ngập ngừng, cổ tay nàng vừa vung ra dây roi rơi trên mặt đất vang lên một tiếng “chát”, trước mặt tên thái giám kia vẽ ra một vòng tròn trắng xóa.
Mặt nàng cười dịu dàng, ngữ khí ôn nhu: “Không biết là tiểu thái giám của ta đây phạm phải sai lầm gì mà bị công công ngươi trách phạt?”
Tên thái giám kia lúc đánh người kiêu ngạo bao nhiêu hiện tại sợ hãi bấy nhiêu.
Mồ hôi giữa trán chảy xuống, tên thái giám không dám lại gần, cố gắng nói: “Bởi vì…bởi vì…”
Ánh mắt Hàn Mẫn sắc bén bổ sung giúp hắn: “Bởi vì hắn không chịu đưa Gấu trúc cho ngươi phải không?”

Chapter
1 Chương 1: 1: Tuyển Phi
2 Chương 2: 2: Minh Châu Cố Gia
3 Chương 3: 3: Xuyên Sách
4 Chương 4: 4: Yêu Thích Mỹ Nhân
5 Chương 5: 5: An Vương Hàn Mẫn
6 Chương 6: 6: An Vương Là Một Mỹ Nam
7 Chương 7: 7: Cố Minh Châu Cảm Thấy Rất Tốt!
8 Chương 8: 8: Cố Tiểu Thư Là Một Cô Nương Tốt
9 Chương 9: 9: Cấm Túc
10 Chương 10: 10: Không Chỉ Là Thích Điểm Tâm
11 Chương 11: 11: Quan Trọng Là Hắn Lớn Lên Đẹp Trai
12 Chương 12: 12: Nam Chính Vẫn Chưa Lên Sàn
13 Chương 13: 13: Phụng Chỉ Hẹn Hò
14 Chương 14: 14: Hẹn Hò Ở Thú Viên
15 Chương 15: 15: Hẹn Hò Với Quốc Bảo!
16 Chương 16: 16: Lần Đầu Hẹn Hò Bắt Đầu Nuôi Dưỡng
17 Chương 17: 17: Hẹn Hò – Bản Vương Thích Câu Cá
18 Chương 18: 18: Hẹn Hò – Người Xấu Xa!
19 Chương 19: 19: Hẹn Hò – Lỗi Của Ông Trời!
20 Chương 20: 20: Dựa Vào Cái Gì
21 Chương 21: 21: Ngươi Thấy Ngày Nào Thì Được
22 Chương 22: 22: Trắc Phi Đến Buổi Tiệc!
23 Chương 23: 23: Trắc Phi Không Bình Thường
24 Chương 24: 24: Chướng Mắt!
25 Chương 25: 25: Cách Giải Quyết Của Thái Tử!
26 Chương 26: 26: Nàng Không Tin Hắn!
27 Chương 27: 27: Không Phải Người Nào Cũng Có Thể!
28 Chương 28: 28: Phu Thê Đồng Lòng
29 Chương 29: 29: Không Được
30 Chương 30: 30: Dạy Dỗ!
31 Chương 31: 31: Gả Chồng
32 Chương 32: 32: Bái Đường!
33 Chương 33: 33: Chỉ Có Mình Nàng!
34 Chương 34: 34: Động Phòng
35 Chương 35: 35: Đút Ăn
36 Chương 36: 36: Năm Phần!
37 Chương 37: 37: Đối Lập
38 Chương 38: 38: Người Tính Không Bằng Trời Tính
39 Chương 39: 39: Hư Hỏng!
40 Chương 40: 40: Nói Chung Là
41 Chương 41-42: 41: Thái Tử Xảy Ra Chuyện - 42: SAU LƯNG CÓ QUỶ!
42 Chương 43-44: 43: THÌ RA LÀ THẾ - 44: Kinh Ngạc
43 Chương 46: 45: CƯỚP CON TRAI. - 46: Kim Bài
44 Chương 47: 47: Bôi Thuốc
45 Chương 48-49: 48: Đứa Nhỏ Cũng Muốn Chăm Chút Bản Thân Mình - 49: ĐỒN ĐÃI HẠI NGƯỜI!
46 Chương 50: 50: Che Giấu
47 Chương 51: 51: Tự Chơi
48 Chương 52: 52: Hay Là Ta Không Thể Thoả Mãn Cho Nàng
49 Chương 53: 53: Ta Dùng Tốt Hơn Món Đồ Kia - 54: LI3M HUYỆT CHO NÀNG (MỘT CHÚT THỊT VỤN)
50 Chương 55-56: 55: Bại Lộ - 56: CHE GIẤU VẾT THƯƠNG
51 Chương 57: 57: Ôm Ta Sẽ Không Đau Nữa!
52 Chương 58: 58: Hôn Lên Vết Sẹo
53 Chương 59: 59: Mưu Tính Ra Ngoài Cung
54 Chương 61-62: 61: Cùng Nhau Ăn Tết! - 62: CÙNG NHAU NGÂM SUỐI NƯỚC NÓNG!
55 Chương 63-64: 63: Nhìn - 64: KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
56 Chương 65: 65: Thái Tử Muốn Xuống Tay Với Huynh
57 Chương 66: 66: Ngay Cả Đứa Trẻ Cũng Bị Thái Tử Ghét
58 Chương 67: 67: Quản Giáo Tiểu Bá Vương
59 Chương 68: 68: Mỗi Ngày Của Tiểu Bá Vương
60 Chương 69: 69: Nàng Vẫn Quan Trọng Nhất! - 70: THẤT TỊCH ĐẾN RỒI!
61 Chương 71: 71: Thật Lòng Chúc Phúc
62 Chương 72: 72: Khẩu Giao Cho Hắn
63 Chương 73-74: 73: Hồi Cung - 74: NỔI GIÓ
64 Chương 75: 75: Thái Tử Mưu Phản
65 Chương 76: 76: Ta Nguyện Ý End
66 Chương 77-78
67 Chương Chương 79: 79
68 Chương Chương 80: 80
Chapter

Updated 68 Episodes

1
Chương 1: 1: Tuyển Phi
2
Chương 2: 2: Minh Châu Cố Gia
3
Chương 3: 3: Xuyên Sách
4
Chương 4: 4: Yêu Thích Mỹ Nhân
5
Chương 5: 5: An Vương Hàn Mẫn
6
Chương 6: 6: An Vương Là Một Mỹ Nam
7
Chương 7: 7: Cố Minh Châu Cảm Thấy Rất Tốt!
8
Chương 8: 8: Cố Tiểu Thư Là Một Cô Nương Tốt
9
Chương 9: 9: Cấm Túc
10
Chương 10: 10: Không Chỉ Là Thích Điểm Tâm
11
Chương 11: 11: Quan Trọng Là Hắn Lớn Lên Đẹp Trai
12
Chương 12: 12: Nam Chính Vẫn Chưa Lên Sàn
13
Chương 13: 13: Phụng Chỉ Hẹn Hò
14
Chương 14: 14: Hẹn Hò Ở Thú Viên
15
Chương 15: 15: Hẹn Hò Với Quốc Bảo!
16
Chương 16: 16: Lần Đầu Hẹn Hò Bắt Đầu Nuôi Dưỡng
17
Chương 17: 17: Hẹn Hò – Bản Vương Thích Câu Cá
18
Chương 18: 18: Hẹn Hò – Người Xấu Xa!
19
Chương 19: 19: Hẹn Hò – Lỗi Của Ông Trời!
20
Chương 20: 20: Dựa Vào Cái Gì
21
Chương 21: 21: Ngươi Thấy Ngày Nào Thì Được
22
Chương 22: 22: Trắc Phi Đến Buổi Tiệc!
23
Chương 23: 23: Trắc Phi Không Bình Thường
24
Chương 24: 24: Chướng Mắt!
25
Chương 25: 25: Cách Giải Quyết Của Thái Tử!
26
Chương 26: 26: Nàng Không Tin Hắn!
27
Chương 27: 27: Không Phải Người Nào Cũng Có Thể!
28
Chương 28: 28: Phu Thê Đồng Lòng
29
Chương 29: 29: Không Được
30
Chương 30: 30: Dạy Dỗ!
31
Chương 31: 31: Gả Chồng
32
Chương 32: 32: Bái Đường!
33
Chương 33: 33: Chỉ Có Mình Nàng!
34
Chương 34: 34: Động Phòng
35
Chương 35: 35: Đút Ăn
36
Chương 36: 36: Năm Phần!
37
Chương 37: 37: Đối Lập
38
Chương 38: 38: Người Tính Không Bằng Trời Tính
39
Chương 39: 39: Hư Hỏng!
40
Chương 40: 40: Nói Chung Là
41
Chương 41-42: 41: Thái Tử Xảy Ra Chuyện - 42: SAU LƯNG CÓ QUỶ!
42
Chương 43-44: 43: THÌ RA LÀ THẾ - 44: Kinh Ngạc
43
Chương 46: 45: CƯỚP CON TRAI. - 46: Kim Bài
44
Chương 47: 47: Bôi Thuốc
45
Chương 48-49: 48: Đứa Nhỏ Cũng Muốn Chăm Chút Bản Thân Mình - 49: ĐỒN ĐÃI HẠI NGƯỜI!
46
Chương 50: 50: Che Giấu
47
Chương 51: 51: Tự Chơi
48
Chương 52: 52: Hay Là Ta Không Thể Thoả Mãn Cho Nàng
49
Chương 53: 53: Ta Dùng Tốt Hơn Món Đồ Kia - 54: LI3M HUYỆT CHO NÀNG (MỘT CHÚT THỊT VỤN)
50
Chương 55-56: 55: Bại Lộ - 56: CHE GIẤU VẾT THƯƠNG
51
Chương 57: 57: Ôm Ta Sẽ Không Đau Nữa!
52
Chương 58: 58: Hôn Lên Vết Sẹo
53
Chương 59: 59: Mưu Tính Ra Ngoài Cung
54
Chương 61-62: 61: Cùng Nhau Ăn Tết! - 62: CÙNG NHAU NGÂM SUỐI NƯỚC NÓNG!
55
Chương 63-64: 63: Nhìn - 64: KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
56
Chương 65: 65: Thái Tử Muốn Xuống Tay Với Huynh
57
Chương 66: 66: Ngay Cả Đứa Trẻ Cũng Bị Thái Tử Ghét
58
Chương 67: 67: Quản Giáo Tiểu Bá Vương
59
Chương 68: 68: Mỗi Ngày Của Tiểu Bá Vương
60
Chương 69: 69: Nàng Vẫn Quan Trọng Nhất! - 70: THẤT TỊCH ĐẾN RỒI!
61
Chương 71: 71: Thật Lòng Chúc Phúc
62
Chương 72: 72: Khẩu Giao Cho Hắn
63
Chương 73-74: 73: Hồi Cung - 74: NỔI GIÓ
64
Chương 75: 75: Thái Tử Mưu Phản
65
Chương 76: 76: Ta Nguyện Ý End
66
Chương 77-78
67
Chương Chương 79: 79
68
Chương Chương 80: 80