Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?

Thời gian trôi qua cũn được 1 tháng. Tạm thời thì chẳng có trở ngại gì, mỗi ngày mỗi ngày chỉ toàn là tiếng cười do nó, Khải, Nguyên và Thiên gây lên, buồn cười thật đấy từ khi Khải xuất viện đến giờ Nam, Băng, Hyun, Hoàng, Khánh Anh và Ranny mất tích luôn. Băng thì ngày nào cũng gọi điện làm phiền nó và Khải hết chêu này nọ khiến hai người tức điên, máu xôi tới não, nhà sắp bốc hỏa chạy tàn cháy rụi luôn cũng nên.Nam thì hỏi thăm nó và Khải, hai người hạnh phúc lắm, mẹ Khải đã đưa giấy kí giấy kết hôn nhưng chỉ là trên danh nghĩa hợp pháp chứ chưa là thật sự, chỉ muốn gắn tình cảm của nó và anh sẽ gần xát hơn, như một sợi dây dài chói buộc hai người lại. Khải cũng 21 tuổi rồi còn đâu, 25 tuổi anh mới công khai tình cảm cơ mà. Nghĩ lại khi mình còn bé mẹ anh đã nói “Tiểu Khải 25 tuổi con mới được yêu biết chưa, giờ là phải học kia kìa và ước mơ của con đang ở phía trước, con mà yêu trước 25 tuổi là mẹ đuổi ra khỏi nhà “ đấy mẹ anh nói vậy đấy, vậy mà giờ còn ủng hộ anh nữa mới ghê.

Nó ở nhà cứ chí chóe la hét om xòm liên lụy tới nhà hàng xóm, mặc dù bị nhắc nhở rất nhiều chứng nào tật lấy vẫn chưa chừa, nhà thì có cây táo quả ra rất nhiều lên là Nguyên Thiên sáng sớn đã rình mò nhà người ra để leo cây vặt táo rồi, mà cũng chẳng hiểu sao vào kiêu gì mà hay thật đấy, chắc leo tường đây mà Nguyên thì muốn vặt ngay mà ăn luôn háo hức mà cứ chèo tưởng chèo thì hết sức chi là bá đạo thế là bị Thiên dìm hàng. Vào nhà người ta không thèm bấm chuông, rất im lặng và hành động, nhiều khi rủ Khải đi cùng thế nhưng anh lại quá vướng mắc về show diễn và quản cáo, đóng phim nên chẳng có thời gian.

Khi hai người đã xâm nhập được vào nhà nó, không khác gì ăn trộm đường đường là người nổi tiếng mà hành động như vậy là không được TDT TTV TCH sẽ thế nào nhỉ???

- Thế hai cậu định ăn hết cây táo nhà tớ hả -- nó đứng dựa núp vào tường trong nhà nãy giờ nhìn hai người mà không khỏi ngượng cười, thật ra cũng không phải nhà nó nà là nhà riêng của Khánh Anh và Ranny, hai người đi chới cùng với mấy cặp đôi kia nên nhờ nó giữ hộ căn nhà, mà trong nhà này toàn thấy hình ảnh của Khánh Anh và Ranny đang đánh nhau thôi ( đùa ý)

Thiên và Nguyên giật nảy mình vậy là đã bị chủ nhà bắt được hai người nghĩ người quen nên chắc không mất tiền và không sai đâu nhỉ.

- Đâu có đâu Tuyết Nhi, tớ chỉ ăn có vài quả thôi mờ -- Nguyên cười

- Nhiều là bao nhiêu..

- chắc mấy chục gì đấy, mỗi ngày đi học về diễn mới chụp ảnh về là tụi tớ chạy vào đây vặt em táo luôn, chứ một ngày không ăn tụi mình nhớ em táo lắm ấy, nhịn không nổi -- Nguyên

Nguyên nói mà Thiên không thể nhịn được cười cái cách mà Nguyên nói quá đỗi đáng yêu..

- Thế cậu đền đi, nhà tớ mỗi cây táo kiến sống qua ngày mà cậu lỡ lòng nào chém gần hết cây vậy từ nay về sau tớ kiếm gì ăn hả? Hay các cậu định mua quả giả lắp vào chỗ các cậu vặt -- nó nói, giả bộ kinh khủng, toàn chém mà chém quá là nhà nó sụp luôn rồi đấy.

Hai anh chàng đơ ra, cạn lời rồi nhà thì đại gia mà nói như kẻ ăn mày vậy trời.

- Khi nào Đại Ca về thì Đại Ca trả hết nha, có gì cứ đòi anh ấy tụi tớ thì là em anh ấy mà có gì thì Đại Ca gánh hết, có phúc cùng hưởng có họa tự gánh nhưng đây lại là có phúc cùng hưởng có họa thì đổ tất lên đầu tên đầu đàn hehe -- Thiên nói

- Cậu học nhiều quá giờ bị nhiễm hả?

Khải đứng ngoài cười chán cả ra, cười không nhìn thấy tổ quốc đâu luôn, nhưng lại trở về trạng thái nghiêm túc để trừng trị hai đứa em phản bội này.

- Mấy em định tạo phản hả? Sao lại do anh gánh tất hai đứa tự chịu đi -- Khải bước vào lên tiếng.

Thiên và Nguyên quay ra hốt hoảng, sao cứ như tàng hình vậy nè, có cần hù dọa người ta bằng kiểu đó không?

- Đại ca còn cách nào hù dọa tụi em nhẹ hơn hông? Tim em muốn nhảy ra ngoài luôn -- Nguyên vuốt vuốt ngực.

- hem hem -- nó

- Đưa 2 bị cáo vào nhà xét xử, bị cáo bị vu khống vào nốt để chủ tòa xét thể -- nó chệ nhưng không kém phần nghiêm túc.

Mặt 3 anh chàng đơ ra gì mà bị cáo mới chủ tòa sao nghe giống phim hành động á lộn phim gì gì đấy quên rồi.

Vậy là chẳng vào nhà ngồi hẳn ngoài sân cỏ luôn.

- Nghe chủ tòa nói bị cáo Vương Nguyên và Dịch Dương Thiên Tỉ sao tên này dài zữ vậy “nói nhỏ”, hai bị cáo đã bị tội là ăn trộm táo nhà bạn thân là Hoàng Tuyết Nhi đây tôi tôi vinh hạnh quá “vẫy vẫy tay cười như đi thi hoa hậu vậy” hai người còn tội xâm nhập trái phép như trèo tường, trèo cây..( bảo trộm táo lại còn) hai người còn vi khống anh Vương Tuấn Khải sao tên này nghe hay vậy “nói nhỏ” hai người biết tội chưa.

- Thưa chủ tòa chủ tòa có bằng chứng không vậy? Ít nhất phải có 3 người làm chứng trở lên, nói vô căn cứ không đầu đuôi gì hết, nói mà toàn thiếu thôi phải có giả thuyết kết luận rồi mới giải ra chì, không có câu chủ để luôn nói không biết nói theo kiểu tổng phân hợp hay diễn dịch quy nạp, nói không có công thức ví dụ lực hút của bị cáo đây có liên quan gì đến chủ tòa hay không? Không rõ nguồn gốc gì cả, -- Nguyên Nhi nói

- Lại còn nữa bị cáo đây ăn hết bao nhiêu quả táo phải nói ra, rồi mới tính xem quat táo có bao nhiêu hạt trên cây bao nhiêu lá, cây có khắc tên chủ tòa hay không, cây có phải di chủ tòa trồng hay không hay là do thời tiết tự nhiên mới phân bón, cây này cao mét bao nhiêu phải rõ ra chì thế người ta mới nể phục -- Thiên tiếp lời.

Mặt của Khả và nó giãn ra như dây chun, hao người này sao hôm nay nói nhiều vậy nè đã thế còn nói toàn áp dụng vào toán học, văn, sinh, vật lí.. vv nữa chớ bộ học nhiều quá nên là bị thừa à, mà áp dụng vào đây làm gì..

- Mấy cậu nói sao toàn liên quan đến học tập vậy hả?

- Cô giáo nói học phải biết cách áp dụng -- Thiên nói.

- Thôi dẹp dẹp, nghe tôi hỏi bị cáo Vương Tuấn Khải anh có chịu tất hình phạt dành cho hai bị cáo này không?

- Thưa chủ tòa là không, ngu đâu mà đâm vào...

- KHÔNG HẢ “ nó lườm nhấn mạnh” đồng loạt toát mồ hôi “ vậy thôi nghỉ chơi, “trạng thái bình thường rồi kìa”-- thế là kết thúc.

Cả lũ chêu nhau rồi lấy vòi nước chơi nhau sao mà vui thế không biết thế mà chẳng để ý gì tới người ngoài cổng kia nhìn với con mắt dao đâm đáng sợ.

Cho Yun nhận xét với ạ ^^. Xie xie ni.

Chapter
1 Chương 1: Tạm biệt
2 Chương 2: Về nhà
3 Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4 Chương 4: Khải khao
5 Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6 Chương 6: Đi sang nhật
7 Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8 Chương 8: Đi sang trùng khánh
9 Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10 Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11 Chương 11: Hiểu lầm
12 Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13 Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14 Chương 14: Ngày cuối cùng
15 Chương 15: Câu nói không nói được
16 Chương 16: Về mĩ
17 Chương 17: Lấy chồng ư?
18 Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19 Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20 Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21 Chương 21: Nhập học trường Kas
22 Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23 Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24 Chương 24: Lại Khải
25 Chương 25: Trò chơi hại não
26 Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27 Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28 Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29 Chương 29: Hello New York 1
30 Chương 30: Hello New York 2
31 Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32 Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33 Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34 Chương 34: Bi kịch - đau thương
35 Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36 Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37 Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38 Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39 Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40 Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41 Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42 Chương 42: Là rắn thật đó
43 Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44 Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45 Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46 Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47 Chương 47: Nguy hiểm
48 Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49 Chương 49: Lũ quỷ
50 Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51 Chương 51: Nhớ em
52 Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53 Chương 53: Bài hát về em
54 Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55 Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56 Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57 Chương 57: Ngủ chung
58 Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59 Chương 59
60 Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61 Chương 61: Sự trở lại
62 Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63 Chương 63: Bí mật
64 Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65 Chương 65: Bại lộ
66 Chương 66: Cảm xúc sung đột
67 Chương 67: Khải mất tích
68 Chương 68: Đi tìm
69 Chương 69: Cái chết
70 Chương 70: Tỉnh dậy
71 Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72 Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73 Chương 73: Phần kết
Chapter

Updated 73 Episodes

1
Chương 1: Tạm biệt
2
Chương 2: Về nhà
3
Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4
Chương 4: Khải khao
5
Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6
Chương 6: Đi sang nhật
7
Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8
Chương 8: Đi sang trùng khánh
9
Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10
Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11
Chương 11: Hiểu lầm
12
Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13
Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14
Chương 14: Ngày cuối cùng
15
Chương 15: Câu nói không nói được
16
Chương 16: Về mĩ
17
Chương 17: Lấy chồng ư?
18
Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19
Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20
Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21
Chương 21: Nhập học trường Kas
22
Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23
Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24
Chương 24: Lại Khải
25
Chương 25: Trò chơi hại não
26
Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27
Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28
Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29
Chương 29: Hello New York 1
30
Chương 30: Hello New York 2
31
Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32
Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33
Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34
Chương 34: Bi kịch - đau thương
35
Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36
Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37
Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38
Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39
Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40
Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41
Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42
Chương 42: Là rắn thật đó
43
Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44
Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45
Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46
Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47
Chương 47: Nguy hiểm
48
Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49
Chương 49: Lũ quỷ
50
Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51
Chương 51: Nhớ em
52
Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53
Chương 53: Bài hát về em
54
Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55
Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56
Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57
Chương 57: Ngủ chung
58
Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59
Chương 59
60
Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61
Chương 61: Sự trở lại
62
Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63
Chương 63: Bí mật
64
Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65
Chương 65: Bại lộ
66
Chương 66: Cảm xúc sung đột
67
Chương 67: Khải mất tích
68
Chương 68: Đi tìm
69
Chương 69: Cái chết
70
Chương 70: Tỉnh dậy
71
Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72
Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73
Chương 73: Phần kết