Chương 57: Ngủ chung

Buổi tối 8h, tại bar

Diễm Kiều cô ta đang ngồi ở đó, cầm ly rượu lên rồi cười nhếch mép

Âm thanh ngày ngày càng lớn, những ánh đèn leg chiếu khắp phòng bar

-Hức.. các người coi tôi là cái gì chớ, yêu một người là có lỗi sao.. anh ấy nói yêu tôi cơ mà.. hức.. Nguyên, Thiên các người sẽ phải trả giá vì những lời nói của mình -- cô ta nhìn vào cốc rượu và nói trong thù hận

-Rốt cuộc thì điểm gì em không bằng con nhỏ đó chứ, con nhỏ đó thì có mọi thứ còn tôi thì cói gắng bao nhiêu vẫn không vừa lòng các người, con nhỏ đó thì có gì tốt hơn tôi lúc nào cũng mang cái vẻ mặt thánh thiện đó, cô chết rồi cũng không tha cho tôi sao cũng muốn dành cướp Khải và mọi thứ với tôi à, Khải tại sao không thể là của tôi, tại sao????

Uống hết ly rượu rồi gục luôn, người cô nồng nặc rượu, đây là ly thứ 10 của cô ta bảo sao không gục cho được

-Ê đại ca, đại ca nhìn con nhỏ kia kìa trông cũng ngon phết nhể, -- một tên to đại nói

-Uh nhường cho tụi bay tao không hứng thú với con nhỏ đó -- tên cầm đầu nói

-Cảm ơn đại ca nha, tụi bay chén thôi chứ nhỉ -- tên kia nhướn mày

-Haha -- tên đàn em cười khẩy

-Kế hoạch thế này nhé, làm như vậy sẽ xó lợi nhưng cô ta sẽ không biết.....bla bla

------------- yun ngăn cách thời gian cái này tốt nhất là không nên đọc hihi -------

11h đêm khuya

Cô ta nằm trên chiếc giường tại bar, cô nhức đầu nhăn mặt lắc nhẹ cái cho tỉnh táo, cô bước xuống giường ra khỏi phòng này, tiếng ồn ào vẫn vậy cô chập choạng bước về phía cô phục vụ

-Cô ơi cho tôi hỏi giờ là mấy giờ rồi?

-Thưa cô giờ là 11h đêm rồi

-Thôi chết muộn vậy sao, may là bác Hồng không có nhà chứ để mụ ta biết được thì mất điểm trước mặt mẹ Khải

-À cô tại sao tôi vào được phòng này vậy?

-À là chúng tôi thấy cô say quá nên đưa vào phòng thôi

-Um cảm ơn cô

-Không có gì

Cô ra khỏi quán bar bắt taxi về,nhìn bộ dạng của cô ta bây giờ rất thảm hại,quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bời

15p sau cô ta về tới nhà Khải

Cô gắng tỉnh táo để không bị phát hiện, cô chỉnh lại trang phục và đầu tóc

Cô nghĩ giờ đã khuya nên sẽ nghĩ Khải đã ngủ, cô lén lút vào phòng của anh,tiến lại phía giường anh đang ngủ, có thể thấy rõ khuôn mặt nam thần của anh qua ánh điện ngủ, tim cô đập nhanh hơn một nhịp, bỗng cơn thèm khát của cô dâng lên, một thứ gì đó đang dâng trào, nhìn con người đó đang ngủ như có cái gì cuốn cô vào. Cô nằm bên cạnh anh mỉm cười, cô sờ từng nét trên khuôn mặt của anh khuôn mặt thật hoàn mĩ, cô hôn anh vào má và ôm anh trọn vẹn trong cánh tay nhỏ bé này

Sánh hôm sau

Khải nheo mắt tỉnh dậy, có cái gì khiến anh mệt mỏi, buổi tối qua 10h anh mới chợp mắt được vì phải viết bài hát để kịp ra MV mới, anh quay sang mắt anh mở căng ra khi người đang nằm bên cạnh, nằm chung giường luôn người đang ôm anh đâu là Diễm Kiều. Anh hoảng hồn bật dậy, cô ta cũng từ từ giật mình tỉnh giấc

-Sáng rồi sao? -- cô ta hỏi ngây ngô như vẫn không biết chuyện gì sảy ra

-Cô đang làm cái trò gì vầm hả, sao dám vào phòng của tôi lại còn nằm bên cạnh giường của tôi nữa, cô bị mất trí à, đừng tưởng có mẹ tôi đỡ cho cô là cô làm tới nha -- Khải lườm nhìn ánh mắt dao đâm nhìn cô tức giận

-Em không biết truyện gì hết, trả phải là tốt sao sau này lấy nhau rồi thì sẽ quen thôi -- cô ta vẫn bình thản nói

-Cô mặt dày đến vậy sao, tôi chỉ yêu một người và duy nhất một người đó là Tuyết Nhi chứ không phải cô, cô càng làm như vậy tôi càng thấy ghét cô thôi, thật kinh tởm mà -- anh gằn lên rồi đứng dậy

-Thật ra thì em kém cô ta ở điểm nào chứ, chẳng lẽ em không bằng cô ta sao,cô ta chết rồi anh hãy nên nhớ điều đó,

-Im đi, biến ra khỏi phòng tôi ngay, truyện này tôi cấm cô được nói với người thứ 3 nếu không thì tôi sẽ giết cô

-Được thôi cứ thử xem, tôi ra ngoài là được chứ gì, anh nhất định phải là của tôi -- nói xong cô ta đi ra ngoài

Khải ôm đầu, vò đầu tức giận anh ném hết những thứ gì anh với được, anh đang làm truyện ngu ngốc gì đây, truyện kia chưa đủ sao giờ lại tới truyện này, anh không biết là cuộc sống của mình lên đặt vào đâu cho vừa phải, cuộc sống này sẽ trôi dạt về đâu anh trả thể định hướng được

-Anh có lỗi với em Tuyết Nhi à -- anh khóc vì xó lỗi với nó, anh chỉ là thằng tồi như Nguyên Nhi nói, anh nghĩ “ tình cảm này cả đời anh trả thể bù đắp cho người mà anh yêu nhất, nếu như có kiếp sau xin một lần để anh trả nợ hết tình yêu này”

Xin lỗi các độc giả vì chap ra chậm, dạo này tác giả phải ôn thi học kì nên mới tranh thủ viết chap này nói với các độc giả rằng là sẽ ngưng viết, bao giờ thi xong ổn định tác giả sẽ bù lại sau. Đừng ai bơ truyện của Yun nhé. Đảm bảo mấy chap sau sẽ thú vị và kịch tính hơn

Chapter
1 Chương 1: Tạm biệt
2 Chương 2: Về nhà
3 Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4 Chương 4: Khải khao
5 Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6 Chương 6: Đi sang nhật
7 Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8 Chương 8: Đi sang trùng khánh
9 Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10 Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11 Chương 11: Hiểu lầm
12 Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13 Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14 Chương 14: Ngày cuối cùng
15 Chương 15: Câu nói không nói được
16 Chương 16: Về mĩ
17 Chương 17: Lấy chồng ư?
18 Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19 Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20 Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21 Chương 21: Nhập học trường Kas
22 Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23 Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24 Chương 24: Lại Khải
25 Chương 25: Trò chơi hại não
26 Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27 Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28 Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29 Chương 29: Hello New York 1
30 Chương 30: Hello New York 2
31 Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32 Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33 Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34 Chương 34: Bi kịch - đau thương
35 Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36 Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37 Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38 Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39 Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40 Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41 Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42 Chương 42: Là rắn thật đó
43 Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44 Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45 Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46 Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47 Chương 47: Nguy hiểm
48 Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49 Chương 49: Lũ quỷ
50 Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51 Chương 51: Nhớ em
52 Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53 Chương 53: Bài hát về em
54 Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55 Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56 Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57 Chương 57: Ngủ chung
58 Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59 Chương 59
60 Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61 Chương 61: Sự trở lại
62 Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63 Chương 63: Bí mật
64 Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65 Chương 65: Bại lộ
66 Chương 66: Cảm xúc sung đột
67 Chương 67: Khải mất tích
68 Chương 68: Đi tìm
69 Chương 69: Cái chết
70 Chương 70: Tỉnh dậy
71 Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72 Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73 Chương 73: Phần kết
Chapter

Updated 73 Episodes

1
Chương 1: Tạm biệt
2
Chương 2: Về nhà
3
Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4
Chương 4: Khải khao
5
Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6
Chương 6: Đi sang nhật
7
Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8
Chương 8: Đi sang trùng khánh
9
Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10
Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11
Chương 11: Hiểu lầm
12
Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13
Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14
Chương 14: Ngày cuối cùng
15
Chương 15: Câu nói không nói được
16
Chương 16: Về mĩ
17
Chương 17: Lấy chồng ư?
18
Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19
Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20
Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21
Chương 21: Nhập học trường Kas
22
Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23
Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24
Chương 24: Lại Khải
25
Chương 25: Trò chơi hại não
26
Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27
Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28
Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29
Chương 29: Hello New York 1
30
Chương 30: Hello New York 2
31
Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32
Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33
Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34
Chương 34: Bi kịch - đau thương
35
Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36
Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37
Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38
Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39
Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40
Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41
Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42
Chương 42: Là rắn thật đó
43
Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44
Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45
Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46
Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47
Chương 47: Nguy hiểm
48
Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49
Chương 49: Lũ quỷ
50
Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51
Chương 51: Nhớ em
52
Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53
Chương 53: Bài hát về em
54
Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55
Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56
Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57
Chương 57: Ngủ chung
58
Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59
Chương 59
60
Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61
Chương 61: Sự trở lại
62
Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63
Chương 63: Bí mật
64
Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65
Chương 65: Bại lộ
66
Chương 66: Cảm xúc sung đột
67
Chương 67: Khải mất tích
68
Chương 68: Đi tìm
69
Chương 69: Cái chết
70
Chương 70: Tỉnh dậy
71
Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72
Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73
Chương 73: Phần kết