Chương 47: Nguy hiểm

Sau 5 tiếng ngồi trên máy bay tất cả bước xuống sân bay với tâm trạng mệt mỏi, Khải thì có lẽ chưa thể về Trùng Khánh đượcĐến núi Hoa Sơn ( ở phía tây) ngọn núi cao, là một trong năm ngọn núi Ngũ Nhạc Danh Sơn của Trung Quốc, theo lời của giáo viên thì tất cả sẽ đến núi cao nhất Nam Phong được gọi là Lạc Nhạn 2.154,9 m. Ngọn núi bao bọc bởi toàn đá hoa cương,từ xa vọng về, hình núi dựng đứng như một bông hoa vì thế được gọi là Hoa Sơn, trên đường đi lên đỉnh núi vì có bậc thang lên nên cũng bớt đi phần nào khó khăn, mất mấy chục phút mới có thể leo lên được chỗ dừng chân, vì đỉnh núi cao nên tất cả chỉ có thể đứng dưới mà ngắm thôi, tất cả dừng chân ở một hang động gần đó nói là sẽ ở đây qua đêm vì trả thể nào mà xuống thêm lần nữa rồi sáng mai dậy sớm leo lên, tất cả lớp khác thì leo lên ngọn núi khác.

Nó ngồi một mình trên chiếc ghế gần gốc cây, nhìn về phía xa của ngọn núi, nhìn xuống dưới chỉ nhìn thấy toàn là sương mù bao phủ quanh ngọn núi, nó thở dài không biết làm gì ngoài một mình suy nghĩ tất cả những chuyện đã xảy ra giá như có Hoàng ở đây thì hay biết mấy, Hoàng có thể nghe những tâm tư của nó

Nam nhìn nó đôi mắt buồn cụp xuống cả người mệt lừ, nhìn em gái của mình như vậy anh không can tâm, anh tin là em gái mình không làm những chuyện như vậy, ngày trước thì dù có giận dỗi anh vẫn ra an ủi nó còn giờ thì trả thể anh sợ nó không muốn nghe mình nói một người tồi tệ như anh của nó

----------------

Sáng

Nó tỉnh dậy bước ra ngoài thấy Diễm Kiều ở ngoài rồi, nó tiến lại gần

-Lên đỉnh núi tôi có chuyện muốn nói-- nó nói luôn rồi bước đi

Kiều nhìn cô ta nhíu mày lại suy nghĩ xem nó định làm gì mình, Kiều bước theo cô ta lên đỉnh núi

Đến nơi

-Cô có chuyện gì nói nhanh đi tôi không rảnh đứng đây lâu đâu -- Kiều hống hách nói

-Là cô đúng không? -- nó quay lại nói

-Cô nói gì tôi trả hiểu gì hết -- Kiều

-Là cô đã bày trò ra chuyện tôi đi ngủ với người đàn ông đó đúng không? Rõ ràng đó không phải là sự thật cô biết mà

-Tôi hại cô được gì chứ, cô có bằng chứng không mà kết tội tôi

-Cô còn chối sao, chứ trả phải là cô muốn chia rẽ tôi và Khải sao

-Cô không ngu như tôi tưởng, cô đã biết rồi thì tôi nói thẳng luôn phải là do tôi làm cô gái trong bức hình đó không phải là cô đó chỉ là ảnh ghép thôi, tôi đã cảnh cáo cô gì nào tránh xa Khải của tôi ra nếu không thì cô phải chịu hậu quả thôi, giờ cô còn trách tôi nữa sao cô bị như vậy là đáng, giờ thì Khải là của tôi haha -- cô ta cười gian sảo

Nó bây giờ rất tức giận

-Vậy là cô lái chiếc xe đó rồi bỏ trốn, chính cô là người đâm vào Hoàng,,.-- Nó hét lên

-Gì phải lớn tiếng vậy bộ lạ hả tôi không muốn thế đâu từ đầu tôi đâu phải muốn hại chết anh ấy, người tôi muốn hại muốn cô chết là tôi,

-Cô... -- nó định dơ tay tát cô ta nhưng bị tay cô ta túm chặt lại

-Vô ích thôi cô đâu còn mạnh mẽ như trước kia võ của cô cũng trả còn, cô giờ chỉ là người thảm bại mà thôi -- cô ta chợn trừng mắt văng tay nó ra

-Cô không cảm thấy có lỗi sao?

-Tại sao chứ? Là do cô cơ mà không phải vì cứu cô Hoàng mới chết và ra đi khi mới 20 tuổi sao cô phải cảm thấy có lỗi mới đúng chứ

Nó cứ thế mà bước đi bỏ mặc cô ta, cho tới khi nó bị phát hiện nó đang cố dấu cái điện thoại đang ghi âm ấy đi nhưng bị cô ta nhìn thấy, cô ta túm tóc nó lại cố giằng lại chiếc điện thoại

- đưa nó đây cho tôi -- Diễm Kiều cố với lấy chiếc ghi âm

- tôi không đưa đây sẽ là bằng chứng để kết tội cô cũng như rửa sạch nỗi oan của tôi

- vậy đừng trách tao ác

Cô ta dùng chân đạp một phát vào bụng nó nó ngã khụy xuống tay vẫn nắm chặt cái điện thoại chịu đựng, giờ đây khi mà không còn một chút võ nào nó trả thể nào làm gì được cô ta

- đưa đây cho tôi

Nó lấy chân đạp vào chân cô ta cố đứng dậy rồi bước thật nhanh

Cô ta ôm cái chân đau đớn của mình đứng dậy

- Con khốn hôm nay tao phải giết mày

Á.. -- nó kêu khi bị cô ta túm tóc, nhăn nhó mặt chịu đựng

Rồi cứ giằng co nhau mà không hề hay biết rằng cả hai đang trong tình thế nguy hiểm, đều gần vực sâu chỉ còn cách vài bước chân là có thể rơi xuống vực thẳm

Nó nhìn xuống cảm giác lo sợ, sợ một điều gì đó không may sảy ra

Cô ta cũng vậy nhìn xuống dưới mặt cười nham hiểm nhìn nó, và nó cũng thấy nụ cười đó

- Nếu đã vậy thì cô chỉ còn cách chết mà thôi

Á... -- nó bị đẩy xuống nhưng may sao túm được cành cây dai ở gần đó, điện thoại cô ta cũng cướp đi rồi, khuân mặt ướt đẫm mồ hôi của nó cố kếu cứu nhưng dường như vô ích, nước mắt tràn ra,nó chưa thấy lần nào mình lại yếu đuối đến như thế

- Chết đi -- cô ta đẩy tay nó ra khỏi cành cây bỗng chốc tay của nó tuột khỏi cành cây và rơi xuống

Chapter
1 Chương 1: Tạm biệt
2 Chương 2: Về nhà
3 Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4 Chương 4: Khải khao
5 Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6 Chương 6: Đi sang nhật
7 Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8 Chương 8: Đi sang trùng khánh
9 Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10 Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11 Chương 11: Hiểu lầm
12 Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13 Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14 Chương 14: Ngày cuối cùng
15 Chương 15: Câu nói không nói được
16 Chương 16: Về mĩ
17 Chương 17: Lấy chồng ư?
18 Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19 Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20 Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21 Chương 21: Nhập học trường Kas
22 Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23 Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24 Chương 24: Lại Khải
25 Chương 25: Trò chơi hại não
26 Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27 Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28 Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29 Chương 29: Hello New York 1
30 Chương 30: Hello New York 2
31 Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32 Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33 Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34 Chương 34: Bi kịch - đau thương
35 Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36 Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37 Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38 Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39 Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40 Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41 Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42 Chương 42: Là rắn thật đó
43 Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44 Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45 Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46 Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47 Chương 47: Nguy hiểm
48 Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49 Chương 49: Lũ quỷ
50 Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51 Chương 51: Nhớ em
52 Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53 Chương 53: Bài hát về em
54 Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55 Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56 Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57 Chương 57: Ngủ chung
58 Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59 Chương 59
60 Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61 Chương 61: Sự trở lại
62 Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63 Chương 63: Bí mật
64 Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65 Chương 65: Bại lộ
66 Chương 66: Cảm xúc sung đột
67 Chương 67: Khải mất tích
68 Chương 68: Đi tìm
69 Chương 69: Cái chết
70 Chương 70: Tỉnh dậy
71 Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72 Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73 Chương 73: Phần kết
Chapter

Updated 73 Episodes

1
Chương 1: Tạm biệt
2
Chương 2: Về nhà
3
Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4
Chương 4: Khải khao
5
Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6
Chương 6: Đi sang nhật
7
Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8
Chương 8: Đi sang trùng khánh
9
Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10
Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11
Chương 11: Hiểu lầm
12
Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13
Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14
Chương 14: Ngày cuối cùng
15
Chương 15: Câu nói không nói được
16
Chương 16: Về mĩ
17
Chương 17: Lấy chồng ư?
18
Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19
Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20
Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21
Chương 21: Nhập học trường Kas
22
Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23
Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24
Chương 24: Lại Khải
25
Chương 25: Trò chơi hại não
26
Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27
Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28
Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29
Chương 29: Hello New York 1
30
Chương 30: Hello New York 2
31
Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32
Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33
Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34
Chương 34: Bi kịch - đau thương
35
Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36
Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37
Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38
Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39
Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40
Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41
Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42
Chương 42: Là rắn thật đó
43
Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44
Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45
Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46
Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47
Chương 47: Nguy hiểm
48
Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49
Chương 49: Lũ quỷ
50
Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51
Chương 51: Nhớ em
52
Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53
Chương 53: Bài hát về em
54
Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55
Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56
Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57
Chương 57: Ngủ chung
58
Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59
Chương 59
60
Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61
Chương 61: Sự trở lại
62
Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63
Chương 63: Bí mật
64
Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65
Chương 65: Bại lộ
66
Chương 66: Cảm xúc sung đột
67
Chương 67: Khải mất tích
68
Chương 68: Đi tìm
69
Chương 69: Cái chết
70
Chương 70: Tỉnh dậy
71
Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72
Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73
Chương 73: Phần kết