Chương 27: 27: Sợ Hãi

Cô ta dường như chẳng để cô vào mắt.

Mặc dù làm biết bao chuyện khuất tất sau lưng Đoàn Dương cũng không một chút ái ngại hay lo lắng.

Hạng phụ nữ như vậy cô việc gì phải nhúng tay vào? Duệ Y không vạch trần cô ta nhưng cũng muốn cảnh cáo một chút để tránh hoạ vạ sau này.

Chỉ là thật đáng tiếc cho một người con trai hết lòng yêu cô ta, một mực si mê người con gái thực dụng như vậy.

Cô không phải thần thánh cũng không phải người tò mò chuyên đi săm soi cuộc sống của người khác, chỉ là muốn nhắc nhở hắn một chút về " vị hôn thê " hiện tại của mình để sau này không hối hận.
Sau lần gặp đó dường như Kiều Lệ Yến đã chú ý đến cô hơn, cô ta theo dõi từng hành động của cô cho dù là nhỏ nhất.

Cô dường như chẳng muốn bận tâm, cô ta có ăn ngủ cùng anh thì cũng đâu đến lượt cô lên tiếng.

Bây giờ anh là chồng cô nhưng biết đâu được sau này sẽ là chồng người khác.
Nhưng có một điều kì lạ khiến cô phải để tâm.

Đó là suốt một tuần qua luôn có người gửi cho cô những bó hoa thơm mà đặc biệt là hoa linh lan trắng vào buổi sáng sớm khi mọi người trong Sở thị còn chưa thức dậy.

Người làm trong nhà cũng chỉ nghĩ rằng có người mến mộ cô nên muốn tỏ lòng yêu mến mà không dám ra mặt.

Nhưng cô thì không nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy.
- Lại là hoa linh lan trắng sao?
Nhìn quản gia Thẩm cầm bó hoa vào bên trong mà cô có chút ái ngại.

Vốn dĩ là người đã có gia đình lại đang bụng mang dạ chửa như vậy nếu để người khác biết cô được người lạ tặng hoa mỗi ngày thì có chút không hay.

- Vâng, bó hoa vẫn được đặt ở cổng của Sở gia.

Sáng sớm nay người làm quét dọn đã nhìn thấy nó.

Cô đặt tách trà trên tay xuống rồi nhìn bó hoa trên tay quản gia Thẩm sau đó đứng dậy đi đến bên cạnh ông rồi nhẹ nhàng chạm vào những cánh hoa trắng tinh khiết.

- Để cháu tự mang lên phòng được rồi, chú đi làm việc đi.

Quản gia Thẩm cũng không nói gì đưa cho cô bó hoa rồi quay trở vào trong.

Cô cầm lấy bó hoa rồi cũng không nghi ngờ gì mà mang lên trên phòng.

Những bông hoa linh lan trắng cứ héo đi theo từng ngày nhưng sẽ được thay mới vào mỗi buổi sáng hôm sau.

Mùa đông kéo dài hơn cô nghĩ, năm nay lại lạnh hơn năm trước rất nhiều.

Cầm lấy những bông linh lan, cô thay nó vào trong bình hoa thế chỗ cho những bông hồng đã héo từ bao giờ.

- Nhanh thật đấy, sắp hết một năm rồi.

Đêm nay là giao thừa, Sở gia đang tất bật trang trí lại ngôi nhà cũng mua thêm rất nhiều đồ.

Cô không quan tâm lắm, năm mới đến thì có sao kia chứ? Vốn dĩ trước đây cô rất mong chờ cái ngày Tết đoàn viên xum họp nhưng có lẽ năm nay cô không nên mong chờ gì ở người đàn ông cô không gặp mặt được quá hai lần trong ngày.

Đối lập với cái ấm cúng của ngày đoàn viên, có lẽ cô sẽ phải đón năm mới một mình trong căn nhà rộng lớn mà lạnh lẽo.

Cô cũng muốn về Giản gia nhưng lại sợ mẹ cô hỏi về chuyện gia đình, chồng con, cô không biết phải nói như nào chỉ báo rằng sẽ ăn Tết bên nội để mẹ không hỏi thêm.

Một ngày trôi qua trong sự não nề của thời tiết cùng với tâm trạng không được tốt của cô.

Đồng hồ đã điểm đến mười một giờ tối nhưng vẫn chưa thấy anh về, cô vứt hết hy vọng nhìn qua khung cửa tuyết phủ trắng.

Năm nay sao lại ảm đạm đến vậy.
" Cốc, cốc, cốc.

"
- Phu nhân, người có trong đó không?
Giọng nói trầm ấm của quản gia Thẩm vang lên sau cánh cửa đóng chặt.

Cô ngồi một mình trên chiếc ghế đơn trong phòng, ánh mắt nhìn ra ngoài nơi thiên nhiên đang dần chuyển động.

Nghe thấy tiếng gọi của quản gia cô mới chợt nhớ ra bây giờ đã là gần đến thời khắc giao thừa.

Anh vẫn chưa về.

Cô thở dài đứng dậy, có lẽ bổn phận làm thiếu phu nhân không cho phép cô ngồi trong phòng cả một ngày dài như vậy.

Không có anh cô cần phải quản lí mọi việc trong Sở gia.

- Có, cháu ra...
Câu nói còn chưa kịp nói hết đầu cô bắt đầu choáng váng đến không thể đứng vững.

Mọi thứ trước mắt dường như chẳng còn nhìn thấy rõ, cô khó chịu ôm lấy đầu.

Những cơn buồn nôn dâng lên đến cổ họng, trong người nôn nao nóng bừng lên như muốn nổ tung.

Nghe thấy tiếng động lớn quản gia Thẩm lo lắng đập mạnh vào cửa phòng gọi cô.

- Phu nhân, phu nhân, cô không sao chứ?
Bên trong im lặng không có tiếng trả lời.

Quản gia Thẩm lại càng lo lắng hơn.

Ông vội vã chạy đi lấy chìa khoá dự phòng để mở cửa.

Bên trong căn phòng tối, cô ngã khuỵa xuống ôm lấy đầu.

Thời tiết đang rất lạnh nhưng cơ thể cô lại nóng ran.

Những cơn buồn nôn không buông tha cho cô, tất cả mọi thứ trước mặt dần tối đi để lại một khoảng trống vô định.

Bụng cô đau, rất đau.
Những cơn đau hành hạ cô khiến bụng cô đau như bị ai đó mổ xẻ.

Đầu óc choáng váng không còn ý thức được xung quanh đang xảy ra chuyện gì.

Chỉ biết rằng rất lâu sau cô nghe thấy tiếng quản gia Thẩm gọi cô nhưng lúc đó cô đã không còn đủ ý thức để đáp lại lời ông nữa.

- Mau gọi xe cấp cứu.

Giọng quản gia Thẩm hét lớn rồi ôm cô dậy.

Lúc này cô đã mất hết ý thức.

Duệ Y chìm trong thế giới riêng của bản thân, những việc xung quanh đã không còn ảnh hưởng được đến cô nữa.

Từ chân chảy ra một dòng máu tươi, máu chảy xuống thấm vào chiếc váy trắng làm một vùng loang đỏ như đoá hoa đang nở.
" Mẹ ơi...!"
Duệ Y giật mình mở mắt ra, xung quanh tối đen như mực.

Cô nghe thấy tiếng trẻ con, một đứa bé đang gọi cô là mẹ nhưng cô lại không thể nhìn thấy hình hài đứa bé.

Cô giật mình cúi xuống, bụng cô đã bé lại từ lúc nào, phẳng lì như chưa từng có sự xuất hiện của con cô.

Có cái gì đó ấm nóng chảy ra từ chân cô, là máu.

Duệ Y giật mình, hoàng loạn trong sợ hãi.

Cô bò mãi, bò mãi trong hoang mang tìm đường trốn chạy.

" Mẹ ơi.

"
" Mẹ ơi.

"
Những tiếng gọi văng vẳng từ nơi tiềm thức, cô sợ hãi thu mình lại nhìn về tứ phía.

Con của cô, con của cô đâu rồi? Duệ Y đứng dậy cố gắng chạy thoát khỏi nơi tối tăm như địa ngục, cô muốn đi tìm con cô, con cô không còn ở trong bụng cô nữa rồi, nó đã bỏ cô đi đâu rồi.
Cô cứ chạy mãi, chạy mãi mà không biết bản thân đã đi đến đâu và đi được bao xa.

Bất giác chân cô mất đi sức lực mà khuỵa xuống, xung quanh cô hiện lên hình ảnh những đứa trẻ không có mặt mũi chạy qua chạy lại.

Tiếng cười của chúng khiến cô sợ hãi, ánh mắt cô vô định nhìn về một hướng.

Bất chợt một đứa bé hiện ra, nó có làn da trắng cùng gương mặt bầu bĩnh đáng yêu.

Cô vội vã chạy đến cố gắng với lấy đưa nhỏ đang lơ lửng trên cao.

Nhưng dường như càng với đứa bé lại xa dần, xa dần rồi biến mất.

" Mẹ ơi, tạm biệt.

"
Giọng nói trẻ thơ non nớt ấy lại vang lên bên tai, cô sợ hãi chạy đuổi theo nhưng đã muộn.

Tất cả trả lại một khoảng trống vắng chỉ còn một mình cô ngồi trong bóng tối.

" Không...!không, đừng đem con tôi đi, làm ơn, đừng đem con tôi đi.

Mau trả con lại cho tôi, trả con lại cho tôi...!"
Cô sợ hãi ôm lấy mặt, những giọt nước mắt mặn chát lã chã rơi.

Con của cô, đứa bé cô đã nuôi bằng da bằng thịt, bằng máu, bằng những tháng ngày mệt nhọc ốm nghén.

Cô không muốn mất nó, cô không muốn mất con.

Chapter
1 Chương 1: 1: Buông Bỏ Hay Bắt Đầu
2 Chương 2: 2: Đại Hôn
3 Chương 3: 3: Hợp Đồng Hôn Nhân
4 Chương 4: 4: Ngày Mới Ở Sở Gia
5 Chương 5: 5: Anh Không Thích Tôi Càng Làm
6 Chương 6: 6: Là Hận Hay Yêu
7 Chương 7: 7: Xích Mích
8 Chương 8: 8: Thất Vọng Trong Yêu Thương
9 Chương 9: 9: Ốm Nghén
10 Chương 10: 10: Cuộc Trò Chuyện Với Giáo Sư
11 Chương 11: 11: Sự Cầu Cứu Của Đoàn Dương
12 Chương 12: 12: Trở Về Văn Phòng
13 Chương 13: 13: Người Phụ Nữ Mệnh Khổ
14 Chương 14: 14: Bão Tố Trong Tim
15 Chương 15: 15: Sự Thay Đổi Bất Ngờ
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Là Vợ Chồng
17 Chương 17: 17: Mẹ Chồng Nàng Dâu
18 Chương 18: 18: Ác Mộng
19 Chương 19: 19: Một Buổi Sáng Bất Ổn
20 Chương 20: 20: Vợ Thắt Cà Vạt Cho Anh
21 Chương 21: 21: Ngọt Ngào
22 Chương 22: 22: Siêu Âm
23 Chương 23: 23: Cảm Giác Ảm Đạm Đến Đáng Sợ
24 Chương 24: 24: Đụng Mặt Kiều Lệ Yến
25 Chương 25: 25: Mãi Mãi Không Yêu Cô
26 Chương 26: 26: Cuộc Gặp Mặt Không Mong Muốn
27 Chương 27: 27: Sợ Hãi
28 Chương 28: 28: Cuộc Chiến Bắt Đầu
29 Chương 29: 29: Trở Về Cô Nhi Viện
30 Chương 30: 30: Làm Càn
31 Chương 31: 31: Bất Thường
32 Chương 32: 32: Tôi Sẽ Đòi Lại Công Bằng Cho Cô
33 Chương 33: 33: Níu Kéo Cũng Vô Dụng
34 Chương 34: 34: Ngược
35 Chương 35: 35: Bệnh Nhân Nguy Kịch
36 Chương 36: 36: Tuyệt Vọng Trong Nước Mắt
37 Chương 37: 37: Dịch Khải Liêm
38 Chương 38: 38: Liệu Rằng Còn Có Thể Hay Không
39 Chương 39: 39: Xin Đừng Gặp Lại Nhau
40 Chương 40: 40: Nhớ Mong
41 Chương 41: 41: Cậu Là Cảm Xúc Tuyệt Vời Nhất
42 Chương 42: 42: Thay Đổi
43 Chương 43: 43: Hiểu Lầm
44 Chương 44: 44: Mật Ngọt
45 Chương 45: 45: Kì Dừng Lại
46 Chương 46: 46: Đừng Rời Xa Tôi
47 Chương 47: 47: Chạy Trốn
48 Chương 48: 48: Kẻ Phản Bội Sở Thị
49 Chương 49: 49: Sẽ Chờ Em Và Tin Em
50 Chương 50: 50: Ác Mộng Chủ Tịch Giản Thị
51 Chương 51: 51: Cuộc Giao Dịch
52 Chương 52: 52: Dấu Son Của Ai
53 Chương 53: 53: Ly Rượu Có Thuốc
54 Chương 54: 54: Sự Thật Sau Lớp Vỏ Nguỵ Tạo
55 Chương 55: 55: Vị Trí Sở Phu Nhân Chỉ Dành Cho Một Người
56 Chương 56: 56: Cô Thật Đáng Thương
57 Chương 57: 57: Nóng
58 Chương 58: 58: Ham Muốn Dập Tắt
59 Chương 59: 59: Mới Chỉ Là Bắt Đầu
60 Chương 60: 60: Chính Kì Mở Mắt Ra Đi
61 Chương 61: 61: Ai Cho Em Lấy Người Khác
62 Chương 62: 62: Chồng À
63 Chương 63: 63: Là Anh Cười Em Trước
64 Chương 64: 64: Nên Trả Hết Nợ Rồi
65 Chương 65: 65: Cô Có Thể Giúp Tôi Được Không
66 Chương 66: 66: Sự Thật
67 Chương 67: 67: Anh Ta Là Đoàn Dương
68 Chương 68: 68: Dịu Dàng Của Riêng Em
69 Chương 69: 69: Có Thai Ngoài Ý Muốn
70 Chương 70: 70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài
71 Chương 71: 71: Tôi Sẽ Giúp Cô
72 Chương 72: 72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
73 72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
74 71: Tôi Sẽ Giúp Cô
75 70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài
Chapter

Updated 75 Episodes

1
Chương 1: 1: Buông Bỏ Hay Bắt Đầu
2
Chương 2: 2: Đại Hôn
3
Chương 3: 3: Hợp Đồng Hôn Nhân
4
Chương 4: 4: Ngày Mới Ở Sở Gia
5
Chương 5: 5: Anh Không Thích Tôi Càng Làm
6
Chương 6: 6: Là Hận Hay Yêu
7
Chương 7: 7: Xích Mích
8
Chương 8: 8: Thất Vọng Trong Yêu Thương
9
Chương 9: 9: Ốm Nghén
10
Chương 10: 10: Cuộc Trò Chuyện Với Giáo Sư
11
Chương 11: 11: Sự Cầu Cứu Của Đoàn Dương
12
Chương 12: 12: Trở Về Văn Phòng
13
Chương 13: 13: Người Phụ Nữ Mệnh Khổ
14
Chương 14: 14: Bão Tố Trong Tim
15
Chương 15: 15: Sự Thay Đổi Bất Ngờ
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Là Vợ Chồng
17
Chương 17: 17: Mẹ Chồng Nàng Dâu
18
Chương 18: 18: Ác Mộng
19
Chương 19: 19: Một Buổi Sáng Bất Ổn
20
Chương 20: 20: Vợ Thắt Cà Vạt Cho Anh
21
Chương 21: 21: Ngọt Ngào
22
Chương 22: 22: Siêu Âm
23
Chương 23: 23: Cảm Giác Ảm Đạm Đến Đáng Sợ
24
Chương 24: 24: Đụng Mặt Kiều Lệ Yến
25
Chương 25: 25: Mãi Mãi Không Yêu Cô
26
Chương 26: 26: Cuộc Gặp Mặt Không Mong Muốn
27
Chương 27: 27: Sợ Hãi
28
Chương 28: 28: Cuộc Chiến Bắt Đầu
29
Chương 29: 29: Trở Về Cô Nhi Viện
30
Chương 30: 30: Làm Càn
31
Chương 31: 31: Bất Thường
32
Chương 32: 32: Tôi Sẽ Đòi Lại Công Bằng Cho Cô
33
Chương 33: 33: Níu Kéo Cũng Vô Dụng
34
Chương 34: 34: Ngược
35
Chương 35: 35: Bệnh Nhân Nguy Kịch
36
Chương 36: 36: Tuyệt Vọng Trong Nước Mắt
37
Chương 37: 37: Dịch Khải Liêm
38
Chương 38: 38: Liệu Rằng Còn Có Thể Hay Không
39
Chương 39: 39: Xin Đừng Gặp Lại Nhau
40
Chương 40: 40: Nhớ Mong
41
Chương 41: 41: Cậu Là Cảm Xúc Tuyệt Vời Nhất
42
Chương 42: 42: Thay Đổi
43
Chương 43: 43: Hiểu Lầm
44
Chương 44: 44: Mật Ngọt
45
Chương 45: 45: Kì Dừng Lại
46
Chương 46: 46: Đừng Rời Xa Tôi
47
Chương 47: 47: Chạy Trốn
48
Chương 48: 48: Kẻ Phản Bội Sở Thị
49
Chương 49: 49: Sẽ Chờ Em Và Tin Em
50
Chương 50: 50: Ác Mộng Chủ Tịch Giản Thị
51
Chương 51: 51: Cuộc Giao Dịch
52
Chương 52: 52: Dấu Son Của Ai
53
Chương 53: 53: Ly Rượu Có Thuốc
54
Chương 54: 54: Sự Thật Sau Lớp Vỏ Nguỵ Tạo
55
Chương 55: 55: Vị Trí Sở Phu Nhân Chỉ Dành Cho Một Người
56
Chương 56: 56: Cô Thật Đáng Thương
57
Chương 57: 57: Nóng
58
Chương 58: 58: Ham Muốn Dập Tắt
59
Chương 59: 59: Mới Chỉ Là Bắt Đầu
60
Chương 60: 60: Chính Kì Mở Mắt Ra Đi
61
Chương 61: 61: Ai Cho Em Lấy Người Khác
62
Chương 62: 62: Chồng À
63
Chương 63: 63: Là Anh Cười Em Trước
64
Chương 64: 64: Nên Trả Hết Nợ Rồi
65
Chương 65: 65: Cô Có Thể Giúp Tôi Được Không
66
Chương 66: 66: Sự Thật
67
Chương 67: 67: Anh Ta Là Đoàn Dương
68
Chương 68: 68: Dịu Dàng Của Riêng Em
69
Chương 69: 69: Có Thai Ngoài Ý Muốn
70
Chương 70: 70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài
71
Chương 71: 71: Tôi Sẽ Giúp Cô
72
Chương 72: 72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
73
72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
74
71: Tôi Sẽ Giúp Cô
75
70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài