Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành

Tá Nguyệt nhìn thấy một chiếc ván trượt nằm cô đơn lạc lõng trong góc, kế bên là thùng rác to chù ụ, rác bên trong đầy ắp trông có vẻ sắp sửa trào ra đến nơi, một cái ván trượt trông không đến nỗi tệ nằm bên cạnh một cái thùng rác bốc mùi trông lạc quẻ bỏ bố ra.

Trông nó vẫn còn mới, không giống như là cố ý bị vứt đi, có lẽ là của người bạn nhỏ xấu số nào đó không may làm mất rồi đó ha.

Và thế là cậu quyết định cho nó một ‘cơ hội’.

Khoảnh khắc Tá Nguyệt nhặt ván trượt lên, Acacia vẫn chưa biết số phận mình sắp sửa rơi vào tay một racing boy.

Cho đến khi Tá Nguyệt cầm nó đến trước mặt Acacia thì vẻ buồn ngủ trên mặt thiếu niên tóc đen đã bay hết sạch rồi, trong khi Acacia vẫn còn mơ màng trong cơn buồn ngủ thì Tá Nguyệt đã đặt ván xuống dưới chân mình, chân phải dẫm lên mặt ván thử độ nhạy của bánh xe, vẫn còn tốt.

“Nào, ‘lên xe’ thôi”
Tá Nguyệt nói thế thì Acacia cũng tình nguyện tin tưởng cậu, mà thật ra là do y buồn ngủ quá nên đầu óc bớt nhạy bén hẳn, có nhận biết gì nữa đâu nên là cứ thế mà bước lên phần còn lại của ván trượt, đứng sau lưng Tá Nguyệt y thậm chí còn hối cậu mau di chuyển.

Rồi kết quả là hối hận xanh cả ruột.

Những tưởng thiếu niên tóc đen biết lướt ván nhưng không, cậu đâu biết! Tất cả những gì Tá Nguyệt làm là bước lên ván và dùng dị năng như một động lực đẩy, thổi cả hai lao đi vùn vụt trên con đường vắng bóng, giờ này mọi người đều hiếm ra đường, rất phù hộp cho dân tổ lái…
“Á!!!!!!!! Chậm lại coi!”
Một con chó hoang đang gặm một cái đùi gà bị ăn dở trên đường, nó giật mình sợ hãi phát ra tiếng gầm gừ đe dọa ngay khi âm thanh gào thét thảm thiết của người nào đó vang lên, hai con mắt đục ngầu nhìn chằm chằm về một hướng, nó cúi gằm đầu xuống chuẩn bị tư thế tấn công…

Nhưng chẳng có cái gì xảy ra cả.

Chỉ thấy một cái bóng đen trắng lướt qua mắt nó như một làn gió, kéo theo vài tờ báo bị cuống bay lên rồi lặn lẽ rơi xuống mặt đất, kèm theo đó là tiếng kêu la thảm thiết của Acacia rồi hết.

Con chó cũng không hiểu gì đang xảy ra, chầm chậm quay về tiếp tục gặm thịt ‘thơm ngon’ của mình.

Tá Nguyệt rất hưởng thụ tốc độ này, nhưng Acacia thì không hề nhé!
Y nhớ mình đồng ý ngồi ‘xe’ của Tá Nguyệt, với niềm tin giành cho thằng bạn cùng nhà, y trao trọn cuộc đời thanh xuân này cho cậu vậy mà cuối cùng y nhận ra mình lên ‘xe’ của dân tổ lái à?!
“Chậm lại cái coi! Có bị chó rượt đâu mà chạy nhanh thế!”
Cơn buồn ngủ bay biến, Acacia túm chặt vai áo của Tá Nguyệt những vẫn không giữ vững nổi trước những cú lạn lách đánh võng của thiếu niên tóc đen, gió bao bọc xung quanh bánh xe của ván trượt, đẩy nó lăn bánh với một tốc độ kinh hoàng, thỉnh thoảng còn rung lắc vài cái khiến cho thiếu niên tóc trắng suýt chút bay ra khỏi ván trượt…
Cuối cùng, dưới sự bất lực cùng cực, Acacia triệu hồi Abyss, những đóa hoa đỏ thắm nở rộ dưới chân y, dùng những cánh hoa mỏng mềm của mình bấu víu lấy đôi dép của Acacia để ngăn không cho y bay lên vỉa hè nằm…
Được rồi, nếu không thể dừng ‘ngựa’ được thì việc y cần làm chính là tập thích nghi với vị racing boy này.

Racing boy-Tá Nguyệt thật sự vui sướng quên luôn người ở phía sau, ở trong lòng bàn tay thiếu niên nắm lấy hai ngọn gió nhỏ, dưới chân là màu xanh nhạt êm dịu cuống lấy bánh xe, đóng vai trò động cơ kéo nó di chuyển thật nhanh, cậu không thể bay lên nhưng tốc độ này so với bay cũng không kém là bao.

Bầu trời đêm trên cao treo lơ lửng những vì sao lấp lánh đủ màu, hành tinh thú nhân dường như cũng phát sáng trong đêm, một màu đỏ nhạt tranh đua cùng ánh trăng rọi xuống mặt đất, những hành tinh khác tuy cách xa tinh cầu Noah nhưng cũng không chịu thua kém, ánh sáng đủ màu sắc khác biệt tỏa ra như những hòn ngọc quý giá của vũ trụ, mặc sức khoe ra vẻ đẹp của chính mình.

Phía trước là những tòa nhà cao tầng sáng rực như ngọn tháp mạ vàng, đủ loại ánh đèn ôm lấy thành phố rộng lớn tân tiến, bóng của những con đường vòng vèo như mê cung đè xuống khu phố nhỏ dưới chân nó, tạo thành bóng ma âm u, Tá Nguyệt lên dốc rồi lao vụt xuống như một cơn gió thực thụ, thiếu niên hơi híp mắt lại, thoải mái thở dài một tiếng trước sự mát mẻ tự do và tĩnh lặng này…

Trong vô thức, hai tay thiếu niên đan vào nhau tạo thành tư thế như đang cầu nguyện, chẳng biết cậu đang cầu cái gì hoặc cũng có lẽ chỉ là động tác làm ra khi không có suy nghĩ, nhưng cho dù cậu đang làm gì cảm giác thư thái khi được đắm mình trong khoảng lặng đêm khuya này là điều khiến thiếu niên thỏa mãn nhất ngay bây giờ.

Acacia cũng dần quen thuộc với nhịp điệu này, y nghiên mình nhìn ngắm cảnh vật tối đen xung quanh mình, con đường đi đến khu đấu ngầm tuy có nhà nhưng tất cả đều đóng cửa tắt đèn, nó không nhộn nhịp như ở trung tâm mà trái lại có vẻ u buồn hơn, tuy nhiên y lại thích không khí này.

Tá Nguyệt cũng thích.

Tuy không đẹp đẽ huyền bí như Verlassen, cũng không hợp để đi dạo nhưng thỉnh thoảng đi ngang qua cũng không tệ chút nào.

Tá Nguyệt rất thích cho nên cậu lấy trí năng ra chụp lại bầu trời đầy sao, thành phố đèn đuốc sáng trưng trước mắt và một góc của con đường dẫn đến sân đấu ngầm, sau đó gửi ngay cho Elrey.

Acacia đang ngắm sao biết mình sắp bị thồn cơm chó, y quá chai lỳ với hai người này rồi nên cũng không ý định xen vào làm gì, nhưng nhìn thấy cột điện sắp sửa lao vào hai người, y không thể nào không lên tiếng được:
“Nhìn đường dùm cái ông cháu ơi!”
Tá Nguyệt “à” một cái rồi điêu luyện rẽ một vòng cung méo mó tránh thoát khỏi cột điện, sau khi gửi tin nhắn cho Elrey thì cậu tắt trí năng, tiếp tục công cuộc làm tay đua khét lẹt của mình.

Tốc độ rất nhanh nên hai người đã đến khu trung tâm, không hổ là thành phố, khuya rồi mà người trên đường lẫn trên trời vẫn còn đông lắm, vì phi hành khí bay đầy trên trời nên không có tình trạng kẹt xe, Tá Nguyệt nhanh nhẹn lách qua hàng người đi bộ rồi lao vào con đường tắc dẫn đến nhà mình.

Tiếng chuông thông báo của Tá Nguyệt và Acacia đồng loạt vang lên, Tá Nguyệt giảm tốc độ lại, để cho gió tùy tiện đưa ván trượt đi với tốc độ chầm rì, cậu mở trí năng ra đọc tin nhắn của Elrey.

Lão Daddy: Khuya rồi sao em còn chưa ngủ?
Thỏ nhỏ: Em đi dạo phố với bạn.

Một chữ “bạn” đập vào mắt của Elrey, không hiểu sao lại ngứa mắt lạ, anh bỗng nhớ đến người mặc áo đen hôm đó rời khỏi sân đấu cùng với Tá Nguyệt, người đó là ai, trước giờ Elrey không biết Tá Nguyệt có người bạn bí ẩn như thế đấy.

Mặc dù cảm thấy nguy cơ lắm nhưng Elrey không hỏi bởi vì đó là chuyện riêng tư của Tá Nguyệt, mà hai người chỉ mới bước vào mối quan hệ mập mờ, anh không muốn vì một người không rõ mà làm quan hệ giữa anh và Tá Nguyệt trở nên lúng túng.

Lão Daddy: Về ngủ đi, mai còn đi học.

Lão Daddy: Trẻ con đừng thức khuya như thế không tốt cho sức khỏe.

Thỏ nhỏ: Em không phải trẻ con! Mọi thứ trên người em đều trưởng thành đầy đủ rồi đó nhé.

Tá Nguyệt bĩu môi, không thèm để ý hòn đá nhỏ dưới chân, bánh xe ván trượt va phải tạo nên một trận xóc nảy, Tá Nguyệt thì không sao nhưng Acacia đang xem trí năng suýt chút ngã xuống đường…
Mịa nó chứ, có người yêu cái là không quan tâm thằng bạn này nữa rồi.

Acacia tức đến mức khuôn mặt nghẹn ứ đỏ bừng…
Trí năng của thiếu niên tóc đen báo gửi đến tin nhắn mới.

Lão Daddy: Ồ, chỗ nào trưởng thành? Nói ta nghe xem nào.

Tá Nguyệt tức xì khói đầu: Tất cả!
Elrey vui vẻ đọc tin nhắn của thỏ nhỏ, nụ cười chưa từng tắt trên môi của người đàn ông, điều này khiến sĩ quan vào đưa tài liệu cho rằng mình bị loạn thị rồi.

Lão Daddy: Thế khi nào gặp nhau em chứng minh cho ta xem đi.

Thỏ nhỏ: Được thôi.

Khi nào vậy anh?
Cắn câu rồi.

Elrey cười đến là tà râm… tà mị.

Lão Daddy: Cuối tuần nhé.

Tá Nguyệt: “???!!!”
Tá Nguyệt hơi bị sốc, có chút chùn bước lại nhưng nghĩ đến tôn nghiêm đàn ông, cậu đành đâm lao phải theo lao thôi.

Thế là thiếu niên quyết tâm đâm đầu vào hang sói, tự dâng mình lên như một con thỏ ngây thơ không biết sợ đời.

Thỏ nhỏ: Được!.

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm