Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao

Tá Nguyệt mơ màng ngồi dựa đầu vào vai Elrey ngắm nhìn khung cảnh trước mặt, mặt hồ trong vắt dưới ánh trăng tỏa ra màu xanh như ngọc, Thố Đằng La vì sợ hãi Elrey nên không dám đuổi theo hai người nữa, bây giờ chỉ có cậu và anh ngồi trên một mỏm đá nhô lên ở bên bờ hồ, ngắm cảnh.

Tình huống này chính Tá Nguyệt cũng không biết là thế nào.

Mới đây hai người vừa ôm nhau hôn đến trời đất quay cuồng, hôn đến mức mặt mũi cậu đỏ bừng, hai tai ù lên như trong đầu có lắp cái máy cày, cũng may cậu còn biết dùng mũi để thở chứ không chắc giờ đã ngất xỉu vì thiếu khí rồi.

Tình hình lúc đó cực-kỳ-căng-thẳng.

Tá Nguyệt không thể nào tin được cái người đu trên thân Elrey như con lười leo cây đó lại là cậu, sống gần hai mươi năm kiếp trước cộng thêm một năm kiếp này, đây là lần đầu tiên Tá Nguyệt nhận ra mình lại thèm khát đến thế…
Ngay khi Elrey tách môi Tá Nguyệt ra định thả cậu xuống thì hai chân thiếu niên như bị dính keo, dùng hết sức quặp lấy eo người đàn ông không chịu buông, hai tay kéo cổ Elrey, một lần nữa tự mình dâng môi lên.

Elrey là ai? Miếng thịt tự mình đưa tới cửa mà không ăn thì phải xem lại tư cách làm đàn ông của mình.

Và thế là hai người lao vào hôn nhau tiếp.

Hôn đến mức đầu óc nổ tung, cả cơ thể đều ngập trong hương vị của đối phương.

Mật ngọt tràn qua từ đôi môi không có kẽ hở hòa quyện với đầu lưỡi của người kia rồi dần dần hóa thành mê dược thúc tình khiến ai nếm phải cũng đều choáng váng không kìm được bản thân muốn nhiều hơn, hơn nữa…
Tham lam trỗi dậy trong lòng người đàn ông, anh ôm Tá Nguyệt, đè cậu lên bức tường bị bao phủ bởi sắc hoa tím nhạt gần đó, những cành hoa mềm mại của Thố Đằng La bị dọa sợ nhưng không dám phun phấn hoa, cũng không dám rút đi cho nên chỉ đành ngậm ngùi làm ‘đệm’ cho Tá Nguyệt dựa vào.

Tá Nguyệt dùng hai tay ôm chặt cổ Elrey, mà người đàn ông thì dùng một tay ép chặt đầu cậu vào mình không cho cậu trốn, tay còn lại vuốt v3 làn da mềm mịn dưới áo thiếu niên.

Găng tay bị một ngọn lửa màu lam bao lấy, đốt cháy, lòng bàn tay thô ráp lần mò từ xương sống, eo, xương sườn rồi như con rắn bò lên ngực của Tá Nguyệt, tìm đến nơi có nụ hoa hồng hồng kia, tàn nhẫn nhéo một cái.

“Ư!”
Tá Nguyệt bị đau rên lên một tiếng nhưng vẫn lì đòn không chịu nhả môi anh ra, Elrey híp mắt cười trầm một tiếng, để mặc cho cậu làm loạn.

Tay anh chuyển dần từ nhéo sang xoa, đầu v ú của thiếu niên thật mềm, sờ vào rất thích, dưới sự tác động của anh nó dần dần trương lên như đói khát thèm muốn được an ủi, màu sắc đỏ tươi như lựu chín thơm ngọt.

Elrey tách môi thiếu niên ra, Tá Nguyệt mơ màng không hiểu gì lại đi tìm anh lần nữa, nhưng người đàn ông đã cúi xuống, cậu cảm thấy ngực mình hơi ngứa, hơi thở của anh áp lại gần đó, nóng rực như bị lửa thiêu, cậu khó chịu cựa quậy thân mình đồng thời cũng vô thức đưa nụ hoa trước ngực tới gần môi anh hơn.

Elrey ngậm lấy, hút mạnh.

“Không…”
Đầu vai của thiếu niên rụt lại cậu bật thốt lên một tiếng nỉ non không biết là vui sướng hay là đau đớn, nơi mỏng manh như thế vừa bị cắn rồi lại l i ế m m ú t khiến cậu mẫn cảm không chịu nổi, hai chân bắt đầu vẫy đạp muốn thoát ra.

Người đàn ông bị làm phiền khi đang thưởng thức bữa ăn, anh không hài lòng mà siết chặt eo thiếu niên ép buộc cậu phải ưỡn ngực ra, sống lưng của Tá Nguyệt run rẩy dưới bàn tay anh, chân cũng run dưới xúc cảm kì lạ trước ngực, cậu ôm lấy vai anh không ngừng thở d ốc, hai mắt rơi xuống những giọt nước trong suốt.

Elrey là một tên cực kỳ kén chọn và ưa sạch sẽ với vẻ ngoài thanh nhã lịch sự khiến anh càng trông cao ngạo không thể chạm vào, cho đến khi cho nếm ngon ngọt thì mới lộ bản chất ra, anh không có h@m muốn với thú vui thể xác, hoặc nói thẳng ra là chê, nhưng đối với Tá Nguyệt thì lại khác, cậu là duy nhất.

Anh không chỉ muốn ăn sạch cậu, còn muốn tròng dây xích vào cổ cậu để thiếu niên ngày ngày ở bên mình, để anh chỉ cần vươn tay là chạm vào được chú thỏ xinh đẹp mềm mại này.

Ngậm lấy đầu v* thơm ngon của thiếu niên, tay Elrey bóp lấy bờ m ông quả đào của cậu, mạnh mẽ x0a nắn, xúc cảm tuyệt vời đến nỗi chỉ cần nghĩ đến đâm thứ đó của anh vào người cậu cũng đủ để Elrey nguyện chết trên người thiếu niên.

Tá Nguyệt biết Elrey rất mạnh, nhưng ấn tượng của cậu chỉ dừng lại ở dị năng và quyền lực của anh mà quên đi mất thể chất của dị năng giả đỉnh cấp cũng cực kỳ phi nhân loại.

Dưới cái kìm kẹp của Elrey, cậu cũng là đàn ông, cho dù dị năng bây giờ còn thấp nhưng sức lực cũng không phải loại yếu nhớt gì, thế mà bây giờ cậu hòan toàn không thể cử động dù chỉ một chút, điều này càng khiến Tá Nguyệt cảm thấy khó mà tin được, cậu biết Elrey sẽ không làm hại mình, hơn nữa cảm giác bị khống chế tuyệt đối này khiến Tá Nguyệt có cảm giác bản thân hưng phấn một cách khác thường.

Cơn đau tê ngứa ở ngực, cánh tay siết chặt đến phát đau ở eo và bàn tay ở mông cậu, tất cả đều khiến hồn Tá Nguyệt như muốn bay lên cao.

M ọ e kiếp, thì ra cậu là M sao?
Lũ thỏ đã sớm ngáng ngẩm cái cảnh ‘vật lộn’ của hai nhân loại này nên đã tản đi chơi rồi, bây giờ chỉ còn lại hai thân thể quấn lấy nhau không ngừng dây dưa trong không gian mờ ảo, hơi thở nóng bỏng cùng tiếng r3n rỉ thỉnh thoảng bật thốt lên khiến ai nghe cũng phải mặt đỏ tim đập.

Áo sơ mi trắng thuần của Tá Nguyệt đã bị cởi ra nằm vắt vẻo trên tay cậu, hai chân cũng rã rời gắng gượng bên hông Elrey, toàn bộ cơ thể cậu đều dựa vào lực cánh tay của Elrey để cố định không bị rơi xuống.

Elrey cũng sắp sửa đến cực hạn, sợi dây lý trí chuẩn bị đứt phựt, anh có ý định chơi Tá Nguyệt ngay bây giờ, tại đây, phải chiếm lấy cậu ấy.

Dưới âm thanh r3n rỉ nén nhịn của Tá Nguyệt, Elrey có thủ hóa cầm thú ngay và luôn.

Nghĩ là làm, ngay khi người đàn ông tính xé nát quần của thiếu niên thì lý trí chết tiệt đã gắng gượng đánh bay bản năng của mình.

Anh nghe thấy giọng nói yếu ớt trong đầu mình vang lên nhắc nhở anh: cậu ấy chưa trưởng thành.

Động tác thô bạo của người đàn ông khựng lại, như người máy thông minh bị hết năng lượng hoạt động, trong lòng là hơi ấm quyến rũ của thiếu niên, trong đầu lại đang gào thét bảo anh dừng lại…
Đúng rồi, Tá Nguyệt vẫn còn nhỏ… cậu ấy sẽ không chịu nổi mất.

Mình không thể hủy hoại bảo bối khó khăn lắm mới tìm thấy này được.

Cậu ấy vẫn chưa sẵn sàng, cậu ấy còn nhỏ, mình sẽ làm cậu ấy tổn thương, cậu ấy sẽ chết mất, phải dừng lại thôi…
Không được, dừng lại ngay!
Cơ thể cao lớn run lên rất nhẹ, đôi mắt màu xám bạc dần dần lấy lại tỉnh táo sau khi bị tình d ụ c lấn áp, anh như kẻ nghiện thuốc sau bao năm chiến đấu với cơn nghiện lần đầu tiên lấy được tỉnh táo, nhìn thiếu niên run rẩy yếu ớt trong lòng mình, Elrey bỗng cảm thấy hối hận sâu sắc.

Thiếu niên trong mắt anh bị bắt nạt đến thảm thương, áo quần không chỉnh tề khó khăn lắm mới trụ được trên người cậu, bờ môi sưng đỏ sau trận chà đạp kinh khủng của mình, bên eo cũng đỏ lên vì lực tay của anh, đặc biệt là đầu v* yếu ớt run rẩy đỏ hồng đáng thương kia, một vòng dấu răng bao quanh nó trông vừa đau vừa s@c tình…
Hai mắt Tá Nguyệt có chút sưng, còn có nước mắt.

Chắc cậu ấy phải sợ lắm.

Elrey bỗng cảm thấy tức giận với bản thân mình vô cùng, anh nhẹ nhàng ôm lấy cậu cực kỳ cẩn thận, sợ làm cậu đau, bao trọn cậu ấy trong vòng tay cứng cáp của mình…

“Tôi xin lỗi, em đừng sợ mà… Tá Nguyệt à.


Tá Nguyệt đang đê mê trong cơn phê thì bỗng dưng người đàn ông dừng lại, còn ôm cậu vỗ vỗ lưng an ủi cậu như thể anh vừa làm gì có lỗi với cậu lắm.

Ủa chuyện gì thế?!
Cậu sợ hồi nào?! Uả alo! Thượng Tướng ơi, súng lên nóng rồi mà bỏ là thế nào?!!!!
Sau đó cậu bị Elrey bế như em bé đi thẳng một đường, đến khi nhận thức lại được thì phát hiện mình đang ngồi trong lòng Elrey, ngắm cảnh.

___________________
Elrey: Muốn chơi em ấy lắm nhưng vẫn còn nhỏ, không làm được.

Tá Nguyệt: Ủa gì? Em đủ tuổi rồi mà!! (tuổi ở thế giới cũ)
Elrey (thở dài): Không, em chưa đủ, ngoan nào, chờ đến trưởng thành nhé.

Tá Nguyệt nhìn Elrey, nghi ngờ: Ngài chờ được hả?
Elrey: …
______________________
Cà: Sự thật thì mọi người đừng vội khen định lực của Lão Daddy sớm, anh ta sớm muộn gì cũng abc Tá Nguyệt thôi.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm