Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16

“Abyss!”
Không biết có phải do trùng hợp hay không mà ngay lúc tiếng gào của Huyết Lệ Nữ trở nên cao vút hơn bình thường thì kiếm của Acacia vung lên một vòng cung tuyệt đẹp chém vào da thịt của một ‘dị năng giả’, từng đóa hoa đỏ tươi mềm mại nở rộ trên da thịt của nó, trong chớp mắt hóa thành những lưỡi gió sắc bén mà xé nát da thịt của cái xác.

Không có máu, chỉ đơn giả là da và một chút thịt vụng vương vãi khắp nơi cùng những những khúc xương trắng hếu, có lẽ như bọn chúng khi sống là người nên không có khả năng tái tạo lại da thịt, chết một cái coi như xong… mà cũng đâu tính là chết đâu, vốn dĩ bọn họ đã chết từ khi gặp Petunia rồi, bây giờ căn bản chỉ là những con rối không có cảm xúc bị Petunia điều khiển như một thứ công cụ mà thôi.

Việc Acacia có thể dễ dàng phá hủy một con rối của mình như thế khiến Petunia không lường trước được mà hơi thất thần một chút, nó cau mày không hiểu kia là cái kiểu dị năng quái đảng gì, nó chưa từng gặp qua, nó chăm chú nhìn thiếu niên trước mặt, nếu như cứ để như thế mà không tiêu diệt y thì sớm muộn gì cũng trở thành tai họa.

Hôm nay y bắt buộc phải chết ở đây.

Con rối của Petunia giống như một đám zombie, trừ khi phá nát đầu của nó bằng không chỉ chặt đứt tay chân là không đủ để tiêu diệt, Abyss tiêu hao rất nhiều tinh lực của Acacia, phải nói là rất nhiều mới đúng, mà con rối của Petunia thì lại rất nhiều, cái cặp đỏ trên vai nó cứ như một cái không gian thu nhỏ, liên tục có con rối chui ra từ trong đó.

Số lượng nhiều kinh người.

Thậm chí còn có cả con rối cấp năm.

Nó là dị năng hệ tốc độ, cả thân thể ốm tong teo nhưng nhanh kinh người, Acacia cố lắm cũng chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh của nó, nếu chỉ có một mình nó thì y còn có khả năng chống chọi, nhưng không may xung quanh còn có rất nhiều con rối khác, bọn chúng không ngừng xông lên chèn ép Acacia, rất nhanh y đã bị thương, tuy vết thương nhỏ nhưng lại nhiều, trông không được tốt lắm.

Mà hiện tại người điều khiển cơ thể là Acacia cho nên dị năng trị liệu phát huy được cũng rất ít, vết thương liền lại khá chậm, thể lực cũng vậy.

Petunia không tham gia vào trận đấu, nó hoàn toàn mất hứng bởi vì người trước mặt đây không phải Tá Nguyệt, nó cất công trốn Arisa đến đây chỉ vì mong muốn được “gặp” Tá Nguyệt, thế mà kết quả nó nhận được lại là một tên con người có ngoài hình giống cậu, điều này khiến nó phẫn nộ vô cùng, nó muốn giày vò Acacia thật nhiều, để y biết hậu quả chọc giận nó là như thế nào.

Qủa thật suy nghĩ của Petunia đã được thực hiện, con rối dị năng tốc độ kia nhân lúc Acacia bị cầm tay cầm chân bởi những cái xác xanh ởn kia thì nó đã tìm được cơ hội nhảy tới đằng sau y, móng tay sắt nhọn như một cây đao cắm phập vào trong cổ của y.

Acacia chỉ cảm thấy một cơn đau thấu tim gan đến từ cổ, bàn tay của con rối tốc độ nhanh chóng bị Abyss xâm nhập vào, tuy nhiên đã muộn, nó đã thành công cắt vào cổ Acacia rồi.

Ngửi thấy mùi máu thơm ngọt lan tràn trong không khí khiến Petunia vui vẻ không ngừng được, nó vỗ tay cười giòn tan như một đứa trẻ, mặc dù mất một con rối cấp năm nhưng cũng không đáng tiếc, gϊếŧ được Acacia làm tâm tình nó tốt hơn rất nhiều.

Nó định bụng sẽ ăn hết nội tạng của Acacia rồi sẽ chế y thành một con rối thật xinh đẹp, biến y thành bộ sưu tập mĩ miều của nó, Arisa hẳn cũng sẽ thích cho mà xem.

Đầu của Acacia gục xuống một góc độ quỷ dị, trạng thái xương cổ đã bị gãy, máu đỏ tươi chảy ra thấm ướt một nửa mái tóc bạc của y, trông y có vẻ như đã chết rồi, đồng tử cũng đã mất đi tiêu cự trở nên trống rỗng vô hồn, sau khi con rối cấp năm bị Abyss xé xác thì y cũng mất đi điểm tựa mà ngã xuống như một con diều bị đứt dây… mọi chuyện có vẻ như đã kết thúc… Nếu cơ thể này chỉ có một mình Acacis…
Mái tóc bạc chậm rãi chuyển dần sang mau đen tuyền…
Trong chớp mắt, không gian màu xám xịt bao trùm lấy phạm vi mười mét xung quanh, tiếng lá cây xào xạc bởi những cơn gió thổi qua kẽ lá im bặc bất thường, toàn bộ màu sắc đều chuyển sang một màu trắng đen như tranh thủy mặc, kể cả Petunia đang bước đế gần thiếu niên cũng thế, nụ cười chiến thắng trên mặt nó cứng lại trông méo mó buồn cười một cách kỳ dị.

Đồng tử màu đỏ dần chuyển sang sắc đen, năm cái lỗ máu trên cổ thiếu niên từ từ khép lại cho đến khi chỉ còn chút sẹo mờ thì thiếu niên vốn dĩ đã chết bỗng nhiên hít sâu một hơi rồi ho sặc sụa, cậu co người lại như con tôm, không ngừng ho khan, màu môi trắng bệch cũng dần chuyển sang hồng nhuận như thường, đôi mắt đen linh động bị cơn ho làm cho ngấn ra từng giọt lệ trong suốt.

Thiếu niên tóc đen này chính là Tá Nguyệt.

Khoảnh khắc Acacia chết thì bản thân cậu ngay lập tức thế chỗ cho y để chữa trị vết thương, chỉ cần chậm một chút là cả hai đều đi toang luôn cái mạng rồi.

Vết thương chí mạng trong chớp mắt đã biến mất không thấy tăm hơi, tốc độ khôi phục chẳng khác gì một tên quái thai, Acacia nhìn mà ê hết cả răng, y thầm nghĩ, với tốc độ liền vết thương này thì mai sau khi Tá Nguyệt thành dị năng giả cấp cao thì có lẽ không ai gϊếŧ được cậu mất…

“…Tôi… bị con nhỏ này tấn công… vào cổ hai lần rồi đó…khụ…khụ…”
Tá Nguyệt chưa cảm nhận được điều kì lạ ở xung quanh, vẫn còn ho rất nhiệt tình, ho đến mức Acacia trong tiềm thức cũng quan ngại rằng cậu bị lao phổi…
Nhưng không đợi cậu sặc cho đã mồm thì không gian thủy mặc không báo trước một tiếng đã biến mất đột ngột, một cơn gió mát thổi nhẹ qua mái tóc của Tá Nguyệt mang theo mùi hương của cậu lướt qua Petunia.

Bước chân của nó khựng lại rõ ràng, nó chớp mắt như không thể tin được nhìn người trước mặt mình, mùi thơm đặc trưng của cậu nó chưa từng quên, đêm đó nó cũng vì cái mùi này mà tìm đến, hôm nay cũng vì chủ nhân của mùi hương mà bất chấp chạy đến đây, nó chưa từng quên, dường như đã ngấm vào trong máu thịt của nó, là anh ấy…
“Tá Nguyệt!!” Petunia gào lên tên của cậu rồi bất chợt nước miếng trong mồm cũng không tự chủ được mà chảy ra, tơ máu chằn chịt nổi lên trong mắt của nó, trông Petunia bây giờ không khác gì một con quái vật nhìn thấy mĩ vị trước mắt, nó hoàn toàn mất hết bình tĩnh, cũng không quan tâm vì sao Tá Nguyệt xuất hiện ở đây đã chuyển từ bước đi thành lo về phía cậu.

Hơi thở của Tá Nguyệt còn chưa thông thuận lắm đã phải đón nhận một cú vồ đến từ con quỷ nhỏ này, cậu nâng kiếm đỡ lấy hai móng vuốt sắc nhọn của nó, đồng thời cũng thấy luôn bộ dáng trào nước miếng thèm thuồng nhìn mình…
Cái này đã vượt quá tiêu chuẩn thị giác của cậu luôn rồi…
“Thôi cậu lên đi Acacia” Tá Nguyệt tỏ vẻ mình hơi bị ám ảnh con nhỏ Petunia này.

Acacia đã chờ thời khắc này từ lâu, Petunia còn chưa kịp cắn một cái cho đã thèm thì thiếu niên trước mắt bỗng nhiên nở nụ cười với nó thật tươi, y cười trông còn lập dị hơn cả lũ dị khủng Petunia từng gặp qua, mà mái tóc đen chuyển sang trắng tinh, mùi thơm cũng theo đó mà thay đổi, còn chưa kịp nhận ra chuyện gì thì bên tai nó nghe y nói: “A-b-y-s-s”
Vô số đóa hoa đỏ thắm mềm mại nở rộ trên hai tay của Petunia rồi dần dần lang lên trên vai của nó, Petunia thất kinh nhảy ra xa Acacia, cảm giác tê nhức dần dần xâm chiếm hai tay của nó, đồng thời cũng lấy đi khả năng cử động của Petunia, nó biết nếu để đám hoa đỏ rực này chui vào tim thì chỉ có một con đường chết, nó nhanh chóng gọi một con rối khác đi đến nhanh nhẹn xé đứt hai tay của Petunia ra khỏi người nó.

Máu đen hôi thôi phun ra như vòi rồng từ vị trí bị xé nát tay của Petunia nhuộm đen mảnh đất dưới chân nó, chiếc váy học sinh trên người cũng bị máu tưới thành một mảng ẩm ướt dơ bẩn, Petunia nhịn đau, căm hận trừng mắt nhìn Acacia.

Hoa đỏ còn chưa kịp cắm rễ vào tim đã bị đứt nguồn dinh dưỡng ngay lập tức nổ tung xé nát hai cánh tay của Petunia lẫn con rối, Acacia nhanh chân tính chuồng đi nhưng số xui rủi làm sao đằng sau y còn có một đám xác khô bao ở xung quanh, sau lưng là tiếng la hét vừa là tức giận vừa là đau đớn của Petunia: “Gϊếŧ y, gϊếŧ y, gϊếŧ y, gϊếŧ!!!!!”
Đám rối xác người kia cũng bị ảnh hưởng bởi tâm tình của Petunia, miệng chúng thở ra một luồng khói nhạt, đồng loạt xông về phía Acacia…
Silay cuối cùng cũng tìm đến nơi phát ra âm thanh, dọc đường hắn có đi ngang qua một nơi, hắn phải nói như thế nào để diễn tả khung cảnh đó đây… Ngắn gọn chính là địa ngục trần gian, bên trong là cả trăm thi thể người lẫn dị khủng nằm vươn vãi khắp nơi, không có lấy một cái toàn vẹn, tất cả đều bị rạch bụng, nội tạng bên trong bị khuẩy đảo hết lên trông như kẻ gây ra chuyện này đang tìm kiếm cái gì đó, cả một khu rừng xanh tươi bị nhuộm một màu sắc ủ dột do máu tươi bắn lên, ngay cả mặt đất cũng biến thành một cái hồ máu.

Xem ra tổn thất lần này cũng đủ để khiến học viện và phụ hoàng đau đầu đây.

Silay cũng phải sững sờ trước sự tàn bạo của con dị khủng biến dị kia.

Nhưng giờ đây khi nhìn cảnh tượng trước mắt, hắn lại nghĩ chủ nhân của những đóa hoa tươi đẹp kia mới thật sự xứng đáng với hai chữ ‘đáng sợ’, vô vàn đóa hoa nở rộ trên thân thể xấu xí của dị khủng, trông dịu dàng đáng yêu đến thế, chớp mắt đã hóa thành những lưỡi đao phá tan máu thịt, một khung cảnh hoàn toàn thoát khỏi giới hạn của ‘tàn bạo’ nhưng mang đến đau đớn, ám ảnh tận cùng.

Máu thịt không ngừng tái tạo đồng nghĩa với việc cơn đau da thịt vẫn tiếp tục, hoa vẫn nở như chưa bao giờ biến mất, khả năng tái tạo đáng sợ giờ đây trở thành ác mộng của nó, nó sẽ liên tục trải qua sự sống rồi lại chết không ngừng nghỉ cho đến khi cơ thể kiệt quệ không còn khả năng khôi phục nữa thì có lẽ lúc đó nó sẽ được chết.

Còn bây giờ… ai biết được chứ.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm