Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11

Dị khủng phát điên, bốn người biết không thể chạy được nữa đành phải liều mạng đáp trả lại, nhìn xác chết không còn nguyên vẹn của đám người vừa đi ngang qua khiến Tá Nguyệt không khỏi rùng mình, cậu hoàn toàn không thấy được mấy người kia chết như thế nào, trông cứ như bị dẫm nát, không còn gì nguyên vẹn cả, tốc độ gϊếŧ người quá nhanh rồi đi…
Chỉ mất mấy giây để Huyết Lệ Nữ gϊếŧ chết một đội thí sinh.

Liệu bọn họ mất bao nhiêu thời gian đây, trong khi chỉ mới đầu trận thì Karl đã bị đánh cho gãy mất mấy cái xương sườn…
Tá Nguyệt không muốn chữa cho hắn nhưng không thể không làm, nhìn dáng vẻ dần dần hồi phục của Karl dưới dị năng của mình khiến trong lòng Tá Nguyệt sinh ra cảm xúc dị dạng, cậu muốn ném hắn cho Huyết Lệ Nữ, vì gã gϊếŧ con của nó, vì gã không chịu ném cái lọ kia đi thậm chí còn làm vỡ khiến Huyết Lệ Nữ đánh hơi được máu của con nó khiến nó phát điên lên.

Tất cả đều là vì Karl.

Cánh tay đang đặt bên sườn của Karl bỗng dưng siết chặt gần như muốn bẻ nát xương gã, Karl nhịn đau tính chửi Tá Nguyệt vậy mà khi nhìn vào hai mắt cậu thì lời đến bên miệng như bị thứ gì đó chặn cứng không thể phun ra một từ…
Đó là đôi mắt như thế nào, gã không diễn tả được, chỉ biết nó vẫn giống con người nhưng lại pha thêm chút điên rồ hỗn loạn bên trong làm gã không thể không nghĩ đến vòng xoáy tử thần giữa đại dương đang điên cuồng hút những con thuyền trôi dạt lênh đênh vào bên trong rồi lạnh lùng vặn nát tất cả…
Gã không biết tại sao một dị năng hệ trị liệu như Tá Nguyệt lại có ánh mắt như thế, ban đầu mắt cậu rất trong, sạch sẽ, điều gì khiến cậu trở nên như thế? Phải rồi, cơn đau ở xương sườn đã cho gã câu trả lời, chính là vì gã, kẻ đã khiến cả đội lâm vào tình trạng như bây giờ.

Gã nhìn Diệp Hoa đang lao lực chiến đấu và Mộ Hàm Bạch dốc hết sức để làm động tác của Huyết Lệ Nữ giảm lại, nếu dị năng hắn không bị ức chế thì hắn có thể ngưng đọng cả thời gian của con dị khủng này, nhưng bất lực rồi, chỉ đành giúp được gì thì giúp, Karl nhận ra những kẻ này không tầm thường, thế thì sao? Rồi cũng chết thôi mà.

Tầm mắt lại quay về nhìn thiếu niên, cậu có vẻ như đã trở lại bình thường hưng vẫn trầm mặt không nói gì, cho nên Karl là người khơi chuyện với cậu: “Mày đoán xem hai đứa kia có thể trụ được bao lâu?”
Tá Nguyệt không trả lời, tất nhiên rồi, và gã cũng không quan tâm cậu có trả lời hay không.

“Tao đoán là tầm ba phút nữa”
Tá Nguyệt dứt tay ra khỏi người Karl, cậu không chữa nữa, cậu ghét gã lắm rồi, kệ xác gã đi.

Rồi cậu liều mạng gia nhập vào cuộc chiến để hồi sức cho Mộ Hàm Bạch và Diệp Hoa, cả ba người không hề để ý đến Karl ở đằng sau đang đỡ ngực chậm rãi ngồi dậy, gã lấy ra một chiếc găng tay cao su đeo vào rồi cầm cái lọ chứa máu của dị khủng lên…
Một bước… Hai bước…
Huyết Lệ Nữ cũng cảm nhận được mùi của con mình càng thêm điên cuồng hơn.

Dường như đã hồi phục được chút ít, Diệp Hoa gật đầu với Tá Nguyệt ý bảo cậu hãy nghỉ ngơi lấy sức đi, cô và Mộ Hàm Bạch chỉ cần trụ cho đến khi “cứu viện” tới là được.

Nhưng phòng địch lại quên phòng ta, Tá Nguyệt vừa quay đầu đã bị tạt cho một chậu máu đầy mặt, cậu ngơ ngác nhìn cái lọ trống rỗng trong tay Karl, mùi tanh tưởi xộc vào mũi như minh chứng cho thứ đang ở trên người mình là gì, Tá Nguyệt dường như phát điên lên nhưng Karl lại làm ra hành động còn điên rồ hơn, gã rút dị năng làm thành một thanh kiếm, không chút nghĩ ngợi gì đã đâm xuyên qua bụng của Diệp Hoa.

Ngay cả Mộ Hàm Bạch cũng bị ám khí của gã làm cho bị thương, máu của hai người tràn ra như một liều kí©Ꮒ ŧᏂí©Ꮒ vị giác của Huyết Lệ Nữ, nó càng hung hăng hơn.

“Mẹ mày… thằng chó!” đầu gối Mộ Hàm Bạch bị thương không thể đứng lên được, hắn điên tiết lên nhìn kẻ đầu xỏ đang đứng bước về phía Tá Nguyệt, đời này hắn chưa từng cảm thấy nhục nhã như vậy, bị một nhãi con đâm lén lại còn không đánh nổi một con dị khủng cấp năm biến dị, bây giờ còn không bảo vệ nổi thiếu niên mà Thượng Tướng giao cho bọn họ…
Lần này trở về xem Thượng Tướng có lột da hai người hắn không…
Karl cười cười nhìn thiếu niên đứng đơ ra như khúc gỗ, khuôn mặt đầy chất lỏng màu đen trượt dài trên làn da trắng nõn của cậu tạo thành hai sắc thái đối lập nhau, trông kì dị đến lạ, gã chỉ cười mà không nói rồi cầm một con dao làm bằng dị năng cắm vào vai cậu, nhìn máu chảy ra màu đỏ nhiễm với màu đen của dị khủng, gã cười khẩy thả tay ra: “Thì ra mày là người à, lúc nãy mày nhìn tao như thế làm tao còn tưởng là dị khủng đấy haha, thôi thì ở lại chơi vui vẻ nhé”
Dứt lời gã nhanh chóng rời đi để mặc ba người họ ở lại, mục đích rõ ràng là dùng họ làm mồi nhử cho gã, hơn nữa gã còn tạt cả máu dị khủng lên người Tá Nguyệt, bây giờ thì cậu hoàn toàn biến thành mục tiêu của Huyết Lệ Nữ rồi…

Diệp Hoa nhìn thanh kiếm vàng kim xuyên qua bụng mình, cô nén nhịn đau đớn đỡ lấy đòn của dị khủng, máu trong cổ họng không ngừng xộc lên miệng, cô nén nhịn đau đớn xoay người gào lên với Tá Nguyệt: “Chạy mau đi!”
Nhưng đáp lại cô chỉ có bóng dáng đứng bất động như gỗ của thiếu niên, cô cho rằng cậu bị dọa sợ rồi nên không dám chạy đi, Mộ Hàm Bạch cũng nghĩ như vậy, hắn thầm chửi mười tám đời tổ tông nhà Karl đồng thời cũng lê thân mình đau đớn đến bên cạnh Tá Nguyệt, rồi lại kinh ngạc nhìn hiện trạng của cậu.

Một đầu toàn là máu đen là do thằng chó kia hại, trên vai còn bị cắm gần một nửa thanh kiếm, vậy mà cậu không rên một tiếng nào… không thấy đau sao?
Mộ Hàm Bạch không rãnh quan tâm cậu bị gì nữa, hắn kéo tay cậu muốn bảo cậu chạy đi nhưng làm cách nào cũng không thể kéo đi được, cả thân thể Tá Nguyệt giờ đây như một quả tạ ngàn cân, ngay cả một dị năng giả cũng kéo đi không nổi, lại đưa tay rút con dao trên vai cậu ra, kì lạ là rút mãi cũng không ra, cứ như nó đã bị khảm vào da thịt cậu vậy.

Cái quái gì thế này?
Hắn nhìn Tá Nguyệt, dần dần cảm thấy không đúng lắm, chẳng quan tâm đây có phải là người mà Thượng Tướng hay không nữa, Mộ Hàm Bạch hung hăng đưa tay nâng đầu Tá Nguyệt lên để cậu nhìn thẳng vào mắt mình, môi tím tái, đồng tử dại ra chằn chịt tơ máu, trên mặt cũng gồ lên mạch máu xanh tím như mạng nhện… cậu bị trúng độc rồi!
“Tá Nguyệt! Có nghe rõ tôi nói không?! Mau dùng dị năng giải độc đi, này cậu bị làm sao thế? Này!!”
Mộ Hàm Bạch điên cuồng vỗ vào mặt Tá Nguyệt, trên tay không ngừng truyền dị năng vào cơ thể làm chậm lại tộc độ chảy của máu nhưng điều này cũng chẳng khiến Tá Nguyệt khá hơn là bao, trừ khi có dị năng trị liệu ở đây chữa cho cậu hoặc tự bản thân cậu kích phát dị năng ra… nhưng có vẻ như đầu óc của Tá Nguyệt hiện tại cũng không được ổn định.

Bỗng nhiên bóng dáng một người bay thẳng về phía sau lưng Tá Nguyệt quật bay cả hai người, Mộ Hàm Bạch khó khăn nhổm người dậy phát hiện đó là Diệp Hoa, cô bị thương rất nặng, không chỉ là vết thương ở bụng mà xung quanh còn chi chít vết cắt sâu nông có đủ, máu điên cuồng chảy ra, tất cả đều màu đỏ tươi, chỉ có vết thương chảy ra ở bụng là màu đen… mà cô thì đã thần trí không rõ.

Diệp Hoa cũng bị trúng độc…

Mộ Hàm Bạch kiểm tra vết thương trên chân của mình, máu cũng bắt đầu chuyển sang màu đen…
Hắn không ngờ thằng nhãi nhà Nakile kia thâm độc đến như vậy, ngang nhiên bôi máu dị khủng lên vũ khí để tấn công bọn họ…
Trước mắt là người phụ nữ đẫm máu đang bước lại gần bàa người, tiếng khóc nỉ non như kim nhọn châm chích vào màng nhĩ, Huyết Lệ Nữ không có mắt, bởi vì đã bị đám người trong phòng thí nghiệm khoét đi rồi, là lấy đi bằng dụng cụ đặc chế cho dị khủng nên nó không thể tái tạo được nữa, nó rất hận con người, hận bọn chúng tàn nhẫn, càng hận sau khi thoát ra còn bị mất con, chất lỏng màu đen không ngừng chảy ra từ hốc mắt tối om, nó cúi đầu giống như là đang nhìn chằm chằm vào ba người… cuối cùng nhìn thiếu niên bị máu nhuộm đen cả mặt.

Bàn tay to lớn hất văng Diệp Hoa đi, nó bóp cổ Tá Nguyệt nâng cậu lên ngang với mình, móng tay sắt nhọn chầm chậm chĩa về phía đầu của cậu, chậm rãi dùng lực đâm vào: “Con của ta… ăn… ta sẽ ăn ngươi….


Mộ Hàm Bạch thất thanh gào lên: “Không!”
-----------------------------------------
Tâm thư nhỏ của bạn tác giả (Cà): Mình muốn kết bạn với các độc giả lắm!.

:>> có ai muốn kết bạn với mình hong :

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm