Chương 93

“Nguyệt nhi, xảy ra chuyện gì?”  Thấy bảo bối mặc vào y bào xuất ngoại, Ti Ngự Thiên kì quái hỏi, trời đã tối rồi, nhìn bộ dáng không giống như là đi luyện công a.

“Có việc,”  Cầm ly trà phụ hoàng đưa, uống xong chỉ nói một câu,  “đôn phẩm  (thức ăn hầm) ta trở về sẽ ăn.”  bỏ lại một câu, Hàn Nguyệt xoay người rời khỏi tẩm cung phụ hoàng.

Nhìn bóng dáng rời đi, đặt ly trà xuống bàn, Ngự Thiên tựa vào bên bàn viết lắc đầu cười cười:“Thật không có biện pháp giữ nó…” Bất quá ngày mai hắn cũng sẽ biết bảo bối đêm nay đi làm cái gì , cho nên hắn hiện tại một điểm đều “Không” Tò mò.

………………

“…… Phu xe (người điều khiển xe), đến phủ ngũ vương gia……”

“Dạ, thái tử điện hạ…”

“Chuẩn bị ngựa cho bổn vương…”

“Dạ, vương gia…”

“Di?! Người đến a, bổn vương muốn đến phủ Ngũ ca… phu xe phu xe…”

“Dạ, vương gia, tiểu nhân lập tức chuẩn bị.”

“………”

“Vương gia, trễ như vậy ngài còn đi đâu…”

“Ân, nói cho lão phu nhân thất ca có chuyện tìm ta.”

“Dạ…… Vương gia.”

“Thập đệ… Ngươi xem…”

“Chúng ta cùng đi a, vừa lúc ngươi ngồi xe ngựa của ta cùng nhau đi.”

“Hảo.”

Ban đêm Hồng Tụ Thiêm Hương vẫn náo nhiệt như trước, trong một gian phòng lúc này mấy người ngồi vây quanh cùng một chỗ uống rượu trêu đùa.  “Triệu đại nhân, mấy ngày nay ngài không tới tìm Thanh Ngọc a.” Một vị tướng công thân lụa xanh mỏng chuốc rượu cho người bên cạnh, ngữ ngậm oán giận.

“Ha hả, gần đây có một số việc bận rộn phải làm cho xong, không phải ta hôm nay đã tới rồi sao, mau đến đây với ta a.”  Triệu đại nhân dị thường hưng phấn ôm Thanh Ngọc, thỉnh thoảng trộm vuốt ve.

“Triệu đại nhân, hiện tại quốc thái dân an , nơi nào xảy ra chuyện khiến ngài bận rộn a.”  Lục Nhị ngồi bên cạnh một gã nam nhân béo phệ, không tin hô lên.

“Ngươi đây là không hiểu rồi.”  vuốt ve tay Lục Nhị, nam tử trung niên uống rượu, liếm liếm môi:“Rượu ngon,ha hả, Lục Nhị a, ngươi đã được bát vương gia bao hạ a, bổn quan còn tưởng rằng sẽ không được gặp lại ngươi .”

“Lục Nhị mặc dù hiện tại không thể hầu hạ Lâm đại nhân, nhưng bồi Lâm đại nhân uống rượu, tâm sự thiên tổng hành (cùng tâm sự chuyện trên trời dưới đất), bát vương gia gần đây phải luyện binh, cũng không còn tới đây nữa.” -Lục nhị mặc bạc sam màu xanh biếc, lồng ngực nửa mở rúc vào lòng Lâm đại nhân.

“Luyện binh?!”  Triệu đại nhân vừa nghe xong thần sắc liền sửng sốt, nhìn về phía Lâm đại nhân, Lâm đại nhân cũng bất an nhìn qua, không có nghe nói a.

“Sao vậy? Hai vị đại nhân có chuyện gì khó khăn sao, hay là hai vị cũng không biết?”  Lục nhị liếc mắt với Thanh Ngọc một cái, tò mò nhìn hai vị đại nhân.

“Ha hả, chuyện luyện binh là của thất điện hạ, trừ bỏ hoàng thượng cùng mấy vị điện hạ những người khác đều không được quan tâm .”  Lâm đại nhân phản ứng rất nhanh, bỏ qua vấn đề này.

“Di? Thất điện hạ khó tính lại hiểu cách dụng binh sao?”  Thanh Ngọc sùng bái nhìn Triệu đại nhân, “Thanh Ngọc nghe qua không ít tin đồn về thất điện hạ, nhưng chưa từng nghe thất điện hạ còn hiểu mấy thứ này.”

“Thất điện hạ há chỉ là hiểu đạo luyện binh, quả thực là…… A a!!!”  uống quá nhiều rượu khiến Triệu đại nhân có chút lỡ miệng, đang chuẩn bị nói thất điện hạ trong lúc luyện binh thần dũng như thế nào, đột nhiên một chuôi phi đao bắn thủng bàn tay đang đặt trên bàn của hắn rồi cắm thẳng vào bàn.

“A!!!”

Thình lình xảy ra biến cố khiến tất cả mọi người ở đây kêu lên kinh hãi, một bàn rượu và thức ăn khác bị hất đổ xuống đất. Lâm đại nhân sắc mặt tái nhợt nhìn về ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy một người toàn thân hắc y, chỉ lộ ra hai mắt đứng bên cạnh cửa sổ…… Cư nhiên là ám nhãn!!! Lục nhị cùng Thanh Ngọc sợ hãi nhìn hắc y nhân, mà Triệu đại nhân kia sớm đã hôn mê.

“Theo lệnh của thất điện hạ, mọi người trong Hồng Tụ Thiêm Hương đều xuống dưới lầu… nếu bỏ trốn, giết không tha!” Lúc này ngoài cửa sổ truyền đến giọng nói vang vọng, đám người ở đây ai cũng giật mình, Lâm đại nhân toàn thân đã bắt đầu phát run.

Hắc y nhân bên cửa sổ đi đến bên bàn,  “Lén đàm luận chuyện luyện binh của thất điện hạ, lấy tội phản quốc giao cho hình bộ!” Nói xong rút con dao đang cắm trong tay Triệu đại nhân ra, hắn bây giờ vẫn còn ngất xỉu, một hắc y nhân khác từ ngoài nhảy vọt vào.

“Đều đi xuống!”

……………………

Hồng Tụ Thiêm Hương trong đại sảnh lầu một lúc này đã đứng đầy người, cơ hồ sắc mặt mỗi người đều tái nhợt, nhìn ngự lâm quân tầng tầng lớp lớp vây xung quanh Hồng tiểu lâu, lại nhìn phía trước hơn mười hắc y nhân, lão bản Thanh Thành trong lòng dị thường bất an khủng hoảng, thất điện hạ Ti Hàn Nguyệt cư nhiên lại tới nơi này, chẳng lẽ…… khó có khả năng, sẽ không ……

Tử Yên đỡ Lục Nhị sắc mặt tái nhợt cả người phát run đang đứng một bên, cắn môi nhìn ra ngoài cửa, ngày này cuối cùng cũng đến sao?

Lúc này có mấy người vây quanh một thân người áo choàng đen đi vào, người mặc áo choàng không cao lắm, trên mặt chỉ lộ ra cái cằm nhỏ trắng nõn xinh đẹp, mơ hồ có thể nhìn ra thân hình gầy yếu, so sánh cùng mấy người thân áo màu bạc phía sau với những hắc y nhân kia thì dị thường nhỏ xinh.

“…… Hạ quan khấu kiến thất điện hạ, thất điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

Trong đó có mấy vị quan viên nhận ra thất điện hạ liền run rẩy quỳ xuống hành lễ. Những người khác vừa nghe xong cũng vội vàng quỳ xuống, tề hô thiên tuế.

“Đứng lên… Đều ngẩng đầu .” Ti Hàn Nguyệt lạnh lùng nói, trong Hồng Tụ Thiêm Hương chưa ai nghe qua tiếng nói của Hàn Nguyệt đều cả người chấn động, tiếp đó bối rối đứng lên. Đám người Thanh Thành kinh ngạc nhìn thất điện hạ Ti Hàn Nguyệt, người này, thanh âm người này……

“Chủ tử…” Biết thân thể chủ tử vừa mới khỏi bệnh, vội vàng đưa đến một nhuyễn ỷ đặt phía sau chủ tử, Hàn Nguyệt liếc nhìn Dạ một cái rồi chậm rãi ngồi xuống, giơ tay ra lệnh.

“Không phải người của Hồng Tụ Thiêm Hương đứng sang một bên.” Ngự lâm quân tham tướng Trần Kiêu lập tức tiến lên hạ lệnh, những dân thường tới đây tìm hoan đứng sang một bên, sợ đi chậm một bước sẽ bị thất điện hạ chộp luôn. Mấy chục ngự lâm quân phía sau đột nhiên vọt vào đem toàn bộ người trong Hồng Tụ Thiêm Hương bao gồm tiểu quan và tạp dịch vây quanh, nhất thời kinh thanh nổi lên bốn phía.

“Hết thảy câm miệng!”  Trần Kiêu quát lớn, điện hạ không thích ồn ào, những người này cư nhiên dám ồn ào như thế.

“Thất điện hạ, thất điện hạ! Oan uổng a, Hồng Tụ Thiêm Hương tuy là thanh lâu, nhưng cũng đang lúc sinh ý, nếu như Hồng tiểu lâu có chỗ nào chọc giận điện hạ, mong rằng điện hạ minh kì, Thanh Thành sau này chắc chắn vạn phần cẩn thận, tuyệt không tái phạm!” Thanh Thành giãy ra, cách Hàn Nguyệt vài bước chân quỳ xuống.

………

Phủ Ngũ vương gia

“Các ngươi sao lại tới đây hết vậy?” Ti Cẩm Sương nhìn mấy người đang tụ tập ở đây, dị thường buồn bực.

“Tới đại sảnh trước đi.” Ti Lam Hạ vắng lặng nói một câu, rồi đi về phía trước, Ti Cẩm Sương trầm mi đi theo, mấy người khác cũng nối gót.

Ngồi trong đại sảnh, đám người hai mặt nhìn nhau:“Cuối cùng là sao, nói lại?”  Cẩm Sương lại hỏi.

“Ngươi xem đi…”  Lam Hạ đem tờ giấy trên tay giao cho Cẩm Sương, Lam Hạ lại ngồi trở về, sau đó những người khác cũng lần lượt giao mật hàm cho Cẩm Sương, Cẩm Sương xem qua từng cái càng thêm khó hiểu:“Thất đệ hắn… có ý gì?”

“Không biết, hắn bảo chúng ta đến đây .”  chậm rãi nhấp ngụm trà hạ nhân đem tới, Lam Hạ lắc đầu.

Lúc này một hắc y nhân đột nhiên xuất hiện tại đại sảnh:“Thủ hạ theo lệnh thất điện hạ đến đây chuyển lời, thỉnh chư vị điện hạ trước tiên vẫn ở yên đây, chủ tử ước chừng một canh giờ sau sẽ đến.”  Hắc y nhân nói xong từ trên mặt đất đứng lên, cúi đầu một cái lập tức nghiêng mình biến mất.

“Ách…… Tứ ca, ta có dự cảm không tốt…”  Thanh Lâm ngơ ngác nhìn tứ ca.

Lam Hạ bất động thanh sắc nhìn ra ngoài, gõ tay lên mặt bàn, rồi nhìn về phía Cẩm Sương:“Gọi Ngưng Nguyệt đến đây.”

Cẩm Sương thoáng sửng sốt , trầm nhãn xuống:“Người đâu, gọi Ngưng Nguyệt đến đại sảnh.”

“Dạ, vương gia!”

Thấy yêu cầu của Lam Hạ, bọn họ cũng trở nên nghiêm túc.

……………

Hồng Tụ Thiêm Hương, trong đại sảnh an tĩnh không một tiếng động, nhìn Triệu đại nhân nằm trên mặt đất máu chảy không ngừng, tất cả mọi người không dám lên tiếng, trái tim kịch liệt đập thình thịch bên tai như muốn văng khỏi lồng ngực. Mới vừa rồi Triệu đại nhân bị người ném xuống dưới chân Hàn Nguyệt, trên tay vẫn còn dấu vết bị dao đâm xuyên, liền bị Hàn Nguyệt hung hăng giẫm vỡ, tiếng kêu thảm thiết của Triệu đại nhân trong nháy mắt đã bị một vị hắc y nhân chặn lại.

Nhìn con người đang nằm chết ngất trên đất , Hàn Nguyệt chuyển hướng sang Thanh Thành lúc này đã kinh hoảng:“Đang lúc sinh ý sao? Lão bản chân chính của Hồng Tụ Thiêm Hương là ai, ngươi so với ta hẳn là rõ ràng hơn.”

Thanh Thành mở lớn đôi mắt nhìn Hàn Nguyệt , hắn cố gắng trấn an tinh thần xuống:“Lão bản Hồng tiểu lâu quả thật không phải ta, là Phong lão bản cùng Tiền lão bản ở kinh thành, chỉ bất quá Phong lão bản đang làm ăn ở phương nam, cho nên không có ở đây.” Tay áo bị hạ thủ đã bắt đầu chảy máu.

Hàn Nguyệt cau mày, cái mùi ở đây làm cho hắn cực kỳ khó chịu, quét mắt nhìn đám người chung quanh một cái, Hàn Nguyệt đứng lên:“Ngươi để cho bọn họ điều tra chuyện luyện binh của ta, là đang lúc sinh ý sao?”

Hàn Nguyệt vừa nói xong, vài tên tiểu quan sắc mặt đại biến, lập tức từng người cúi đầu, Thanh Thành toàn thân càng phát run dữ dội, có mấy người vừa nghe vội vàng quỳ xuống hô to:“Thỉnh điện hạ minh xét, hạ quan cái gì cũng không biết, cái gì cũng đều chưa nói qua……”  Đầu dập xuống nền nhà vang lên âm thanh đặc biệt làm cho người ta run sợ.

“Làm quan đại thần trong triều, nếu muốn nói những lời không nên nói, vậy chức quan này cũng không cần thiết đảm đương nữa.”  Đá con người nằm bên chân một cái, Hàn Nguyệt ngữ điệu lãnh liệt nói:“Đưa đến hình bộ!” Lập tức hai gã ngự lâm quân tiến lên đem Triệu đại nhân còn chưa kịp xin tha mạng kéo ra ngoài.

Nhìn đám người trong Hồng tiểu lâu, Hàn Nguyệt xoay người về phía Dạ:“Đem mấy người kia áp đến phủ Ti Cẩm Sương, những người khác đưa đến hình bộ thẩm tra, không được phép của ta bất luận kẻ nào cũng không được thăm hỏi, trái lệnh luận xử tội thông địch bán nước.”  Nói xong liền đi ra ngoài, sau  khi Hàn Nguyệt và các ám nhãn rời khỏi Hồng tiểu lâu, ngự lâm quân bên ngoài lập tức tiến vào Hồng Tụ Thiêm Hương……

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4: Pn1
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9: Pn2
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18: Pn3
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132 Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133 Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134 Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135 Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136 Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137 Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4: Pn1
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9: Pn2
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18: Pn3
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132
Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133
Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134
Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135
Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136
Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137
Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)