Chương 5

[A Ngưng muội muội.]

Mấy ngày nay tuyết rơi liên miên, mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng, không khí náo nhiệt sắp Tết cũng không thể xua tan lớp tuyết này.

Từ sau hôm ở Mãn Hương lâu, Lê Ngưng mấy ngày liền không ra khỏi cửa.

Đợi trời quang mây tạnh, Lê Ngưng sai người chuẩn bị một chiếc bàn dài trong sân, ngay trước mặt mấy cây hoa mai.

Tranh thủ lúc nắng ấm, Lê Ngưng ngồi trong sân vẽ tranh.

Cành mai cứng cáp, trên cành phủ đầy tuyết trắng, những bông hoa trắng hồng nở rộ, còn có một vài nụ hoa chưa hé nở.

Một canh giờ trôi qua, bức tranh cơ bản đã hoàn thành, chỉ còn chờ tô màu.

Lê Ngưng nhìn trái nhìn phải, cầm lấy son, trực tiếp dùng đầu ngón tay chấm son tô màu cho hoa mai.

Chấm xong nụ hoa cuối cùng, Lê Ngưng hài lòng nhìn ngắm một hồi, rồi sai người đợi mực khô rồi cất đi.

"Quận chúa." Đông Tuyết thấy Lê Ngưng cuối cùng cũng xong việc, bước tới nói: "Vừa rồi nha hoàn bên chỗ Vĩnh Lạc trưởng công chúa đến, bảo người mau chóng qua đó."

Lúc này còn một canh giờ nữa mới đến giờ dùng bữa trưa, Lê Ngưng thong thả rửa sạch son còn dính trên đầu ngón tay.

"Có nói là chuyện gì không?"

"Không ạ." Đông Tuyết nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Hình như là có khách đến phủ."

Đầu ngón tay vẫn còn lưu lại một chút son đỏ, Lê Ngưng lấy khăn tay bên cạnh lau sạch tay, rồi dẫn Đông Tuyết đến chính sảnh.

Nếu Lê Ngưng biết "khách" đến là Bùi Trác, nàng nhất định sẽ không đến, hoặc là sẽ lần lữa đến khi Bùi Trác rời đi rồi mới tới.

Vĩnh Lạc trưởng công chúa thấy Lê Ngưng khựng bước, vẫy tay gọi nàng lại gần.

Lê Ngưng miễn cưỡng đi tới.

"Chẳng lẽ lâu ngày không gặp, đến mức không nhận ra nhau nữa rồi sao?" Vĩnh Lạc trưởng công chúa mỉm cười hỏi Lê Ngưng, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Bùi Trác.

"Là do con đường đột, không thể khiến quận chúa liếc mắt một cái đã nhận ra."

Trên mặt Bùi Trác quả nhiên lộ ra vẻ áy náy.

Lê Ngưng kinh ngạc nhìn hắn.

Hắn bày ra vẻ khiêm tốn trước mặt mẫu thân nàng làm gì chứ, bọn họ đâu phải mới gặp nhau vài lần?

Vĩnh Lạc trưởng công chúa nhìn hai đứa trẻ, nhớ lại chuyện cũ, khẽ thở dài: "Quả thật là trở nên xa cách. Trước đây con vẫn luôn gọi muội muội, bây giờ lại gọi là quận chúa."

Bùi Trác dường như cũng nhớ lại chuyện trước kia. Lê Ngưng cũng nhớ lại chuyện trước kia.

Nhưng Bùi Trác nghĩ gì nàng không biết, nàng chỉ biết trước kia hắn cố tình gọi nàng là muội muội trước mặt Vĩnh Lạc trưởng công chúa là cố ý trêu chọc nàng, chiếm tiện nghi của nàng!

"May mắn bây giờ thiên hạ thái bình, con có nhiều thời gian ở lại hoàng thành, có thể thường xuyên bầu bạn với A Ngưng muội muội, để chúng ta làm quen lại với nhau."

Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ "muội muội".

Lê Ngưng trừng mắt nhìn hắn chỗ Vĩnh Lạc trưởng công chúa không nhìn thấy.

Sau đó, Vĩnh Lạc trưởng công chúa lại trò chuyện với Bùi Trác về những chuyện hắn trải qua ở biên quan mấy năm nay, ân cần hỏi han hắn sống có tốt không, rồi lại nói đến dự định sắp xếp cho tương lai.

Nhìn thiếu niên mình chăm sóc từ nhỏ đến nay đã trưởng thành, trở nên chín chắn, Vĩnh Lạc trưởng công chúa trong lòng cũng rất an ủi.

Vĩnh Lạc trưởng công chúa thương cảm nói: "Khổ cho con rồi, mấy năm nay vất vả rồi."

Bùi Trác lắc đầu, ánh mắt kiên định: "Được phân ưu cho bệ hạ, cho Đại Tề là vinh hạnh của con."

Nhìn cảnh hai người trò chuyện qua lại, tựa như "mẫu tử tình thâm", Lê Ngưng thầm nghĩ Bùi Trác còn giống con trai của mẫu thân nàng hơn cả nàng.

"Đúng rồi, lần này từ Tây Bắc trở về, con có mang một chút quà cho di mẫu." Bùi Trác lấy ra một chiếc hộp đặt trước mặt Vĩnh Lạc trưởng công chúa, mở hộp ra, bên trong đựng toàn bảo thạch đặc trưng của vùng Tây Bắc.

"Biết di mẫu thích các loại ngọc, không biết mấy viên đá này có lọt vào mắt xanh của di mẫu không."

Bảo thạch trong hộp lấp lánh muôn màu muôn vẻ, hình dạng khác nhau, dưới ánh sáng phát ra những tia sáng rực rỡ.

Vĩnh Lạc trưởng công chúa vừa nhìn đã yêu thích không rời mắt, bà rất hài lòng với những bảo thạch này, càng hài lòng với tấm lòng của Bùi Trác.

Ngay cả khi ở biên quan cũng không quên bà - di mẫu của hắn.

Lê Ngưng cũng nhìn thấy những bảo thạch đó, vừa nhìn đã biết không phải là hàng tầm thường. Đắt đỏ lại xinh đẹp, ngay cả nàng vốn không hứng thú với ngọc cũng có chút ngứa ngáy.

Nhưng mà —

"Những thứ này vừa nhìn đã biết không rẻ, huynh ở Tây Bắc lấy đâu ra tiền mua những bảo thạch này?" Lê Ngưng hỏi.

Bùi Trác cúi đầu, vẻ mặt hổ thẹn: "Ta đúng là không mua nổi, đều là mua đá thô giá rẻ từ tay thương nhân, rồi tự mình học cách mài dũa từng chút một."

Vĩnh Lạc trưởng công chúa càng thêm kinh ngạc, bà đứng dậy nắm lấy tay Bùi Trác, vỗ nhẹ mấy cái: "Đứa trẻ ngoan, có lòng rồi! Di mẫu rất thích những bảo thạch này."

Vĩnh Lạc trưởng công chúa đóng hộp lại, sai người cẩn thận cất đi.

Xúc động xong, nhìn sang đứa con gái của mình đứng bên cạnh, cả ngày chỉ biết ăn chơi, không có chút chính sự nào, so sánh như vậy, Vĩnh Lạc trưởng công chúa càng nhìn Lê Ngưng càng thêm chướng mắt.

Thế là, sau đó Vĩnh Lạc trưởng công chúa khen Bùi Trác một câu thì lại mắng Lê Ngưng một câu.

Lê Ngưng bị mắng một câu thì lại trừng mắt lườm Bùi Trác một cái.

Bùi Trác bị trừng mắt một cái, khóe miệng lại nhếch lên một chút.

Mãi đến khi tới giờ dùng bữa trưa mới thôi.

Vĩnh Lạc trưởng công chúa muốn giữ Bùi Trác ở lại dùng bữa, Bùi Trác từ chối: "Hôm nay con chỉ rảnh nửa ngày, giờ Ngọ phải đến quân doanh."

"Sao con không nói sớm." Vĩnh Lạc trưởng công chúa giả vờ giận dữ.

Thì ra Bùi Trác tranh thủ nửa ngày rảnh rỗi này đến thăm bà. Vĩnh Lạc trưởng công chúa càng thêm cảm động.

Hỏi ra mới biết hắn phải đi ngay, Vĩnh Lạc trưởng công chúa liền muốn tiễn Bùi Trác ra cửa, nhưng bị hắn từ chối.

Thế là Vĩnh Lạc trưởng công chúa kéo Lê Ngưng đang định chuồn êm bên cạnh lại, bảo Lê Ngưng đi tiễn.

Bùi Trác dường như không tiện từ chối nữa, bèn đồng ý.

Còn cách cổng phủ Vĩnh Lạc trưởng công chúa một đoạn xa, Lê Ngưng quay đầu lại nhìn, thấy đến đây thì Vĩnh Lạc trưởng công chúa đã không nhìn thấy bọn họ nữa. Nàng liền đi chậm lại, muốn để Bùi Trác tự mình đi ra ngoài, lúc nàng quay về cũng đỡ phải đi một đoạn đường.

"A Ngưng muội muội, muội định lười biếng à?"

Bùi Trác phát hiện ra, lập tức dừng lại vạch trần nàng.

Giọng Bùi Trác không nhỏ, Lê Ngưng sợ kinh động đến Vĩnh Lạc trưởng công chúa, vội vàng bảo hắn im miệng, cũng không còn thời gian để ý đến cách xưng hô của hắn nữa.

Lần này Bùi Trác đi sau nàng, đề phòng Lê Ngưng nhân lúc hắn không chú ý lại giở trò.

Lê Ngưng chỉ hận không thể hắn đi nhanh hơn một chút.

"Huynh không phải còn phải đến quân doanh sao, sao không đi nhanh lên?"

Bùi Trác vẫn giữ nguyên tốc độ, ung dung nói: "A Ngưng muội muội đi trước mặt ta, muội đi nhanh lên thì ta mới có thể đi theo muội nhanh lên chứ?"

"..."

"Không được gọi ta như vậy!"

"Được, ta nghe lời A Ngưng muội muội."

"..."

Cuối cùng cũng đưa được người đến tận cổng lớn, Lê Ngưng xoay người định rời đi thì cổ tay bỗng bị giữ lại. Nàng khựng người, quay đầu.

Bùi Trác lập tức buông tay nàng ra, lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc hộp nhỏ.

Chiếc hộp này nhỏ hơn chiếc hộp mà Bùi Trác đưa cho Trưởng công chúa lúc nãy rất nhiều.

Hắn đưa chiếc hộp nhỏ đang mở ra trên tay về phía Lê Ngưng.

"Đây là cái gì?" Lê Ngưng nhìn chiếc hộp với vẻ nghi ngờ, rồi lại nhìn Bùi Trác.

Nàng không tin hắn tốt bụng đến mức đó, ngay cả ba năm ở biên quan cũng nhớ đến nàng, còn biết mang quà về cho nàng.

Bùi Trác nắm tay lại che miệng, ho nhẹ một tiếng: "Đây là quà xin lỗi chuyện ở Mãn Hương lâu lần trước."

Lê Ngưng kinh ngạc.

Hắn đắc tội nàng còn ít sao, sao lần này lại biết xin lỗi rồi?

Do dự một hồi, Lê Ngưng bán tín bán nghi đưa tay ra nhận lấy.

Đầu ngón tay mềm mại của nàng lướt qua lòng bàn tay hắn. Bùi Trác khẽ động đậy ngón tay, sau khi lòng bàn tay trống không liền nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, giấu ra sau lưng.

Cuối cùng cũng tống khứ được cái của nợ này ra khỏi cửa, Lê Ngưng không mở hộp xem bên trong là gì, xoay người rời đi.

Chờ đến khi bóng dáng Lê Ngưng khuất sau khúc quanh, không thấy đâu nữa, Bùi Trác mới lên ngựa phóng về phía ngoại ô.

Ăn cơm trưa xong, trở về Lăng Sương viện, Lê Ngưng mới lấy chiếc hộp nhỏ ra, không mấy để tâm bảo Đông Tuyết mở ra xem bên trong là gì.

Đông Tuyết mở hộp, kinh ngạc kêu lên, lấy đồ vật trong hộp ra đưa đến trước mặt Lê Ngưng: "Quận chúa mau nhìn, là một khối ngọc bội màu hồng!"

Nói chính xác thì đây là một khối ngọc bội hình hoa mai, kích thước lớn hơn hoa mai bình thường một chút.

Nhụy hoa màu đỏ tươi, cánh hoa chuyển dần sang màu hồng phấn, trông đầy đặn và tròn trịa hơn hoa mai bình thường.

Lê Ngưng dùng hai ngón tay cầm khối ngọc bội hoa mai lên ngắm nghía.

Chẳng lẽ đây cũng là do hắn tự tay mài dũa sao?

Nhìn mặt sau, Lê Ngưng phát hiện có một rãnh nhỏ. Rãnh này không giống như vết nứt trên ngọc, mà giống như được mài dũa cố ý để gắn vào thứ gì đó. Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp bề ngoài của khối ngọc bội hoa mai.

Lê Ngưng rất thích khối ngọc bội này. Thích hơn bất kỳ viên đá quý nào nàng từng thấy trước đây.

"Cất cẩn thận, đừng để va đập." Lê Ngưng dặn dò.

"Quận chúa yên tâm." Đông Tuyết nhận ra Lê Ngưng rất thích khối ngọc bội này, không dám lơ là. Nàng ta lại hỏi: "Có cần chuẩn bị quà đáp lễ cho Bùi công tử không ạ?"

Trước đây, bất kể quận chúa nhận được quà gì, nàng cũng đều chuẩn bị một món quà tương tự để tặng lại.

Đông Tuyết không chắc chắn, nhưng vẫn nhắc nhở một câu.

Lê Ngưng suy nghĩ một chút, đây là quà xin lỗi của Bùi Trác, không phải quà tặng gì khác, nàng cũng không cần phải xin lỗi Bùi Trác, đương nhiên cũng không cần phải đáp lễ.

Lê Ngưng đi về phía giường, giọng nói lười biếng vang lên: "Không cần."

Nếu là người khác, nàng có thể sẽ cân nhắc việc đáp lễ, nhưng Bùi Trác...

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17: Bảo vệ
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28: “Mua son môi giúp bản quận chúa”
29 Chương 29: Đại hôn
30 Chương 30: Bước cuối cùng của hôn lễ
31 Chương 31: Cành Mai
32 Chương 32: "Sao quận chúa lúc nào cũng không tính đến ta vậy?"
33 Chương 33: Hắn thật sự rất muốn ngay lúc này hóa thành cầm thú một phen
34 Chương 34: “A Ngưng có phải đang đau lòng Bùi công tử không?”
35 Chương 35: Mua son
36 Chương 36: Bị quận chúa ôm, thật sự không thoát ra được
37 Chương 37: Một chữ sai biệt, cách đối xử khác nhau một trời một vực
38 Chương 38: Có một bàn tay vươn về phía Lê Ngưng, đẩy eo nàng một cái
39 Chương 39: Chủ động
40 Chương 40: Xem thoại bản
41 Chương 41: Bùi Trác ôm nàng ngủ, lòng yên ổn
42 Chương 42: Trả thù cho nàng
43 Chương 43: Say rượu
44 Chương 44: Hôn môi
45 Chương 45: Trồng cây
46 Chương 46: Quận chúa có thể ở lại đây tắm cùng ta.
47 Chương 47: Quận chúa tới trễ thêm chút nữa, xiêm y của ta đã khô rồi
48 Chương 48: Có một cách không cần cởi quần áo
49 Chương 49: “Ta còn tưởng quận chúa xấu hổ chạy về phủ Trưởng công chúa.”
50 Chương 50: “A Ngưng, ăn nhiều một chút.”
51 Chương 51: La thị - Bùi Triệt
52 Chương 52: "Nếu quận chúa không biết, để ta làm."
53 Chương 53: Bằng hữu cũ
54 Chương 54: Giận dỗi
55 Chương 55: Bùi Trác chính là người vẽ vòng tròn
56 Chương 56: Anh em hòa thuận
57 Chương 57: Bùi Trác sẽ bên nàng đến già
58 Chương 58: Bây giờ hắn lại cùng Vĩnh Lạc quận chúa tình chàng ý thiếp
59 Chương 59: Ta thật sự càng ngày càng yêu thích quận chúa.
60 Chương 60: Muốn uống rượu mơ
61 Chương 61: Thật sự muốn uống rượu mơ sao?
62 Chương 62: Ánh mắt
63 Chương 63: Phận làm phu quân đành phải bế nàng xuống
64 Chương 64: Bồi bổ bằng thuốc
65 Chương 65: Hỏa tính quá vượng
66 Chương 66: Quận chúa có muốn xem không?
67 Chương 67: Quận chúa và ta ân ái không rời
68 Chương 68: Lúc trước chẳng phải người thích Lục công tử sao?
69 Chương 69: Quận chúa dám nói, ta dám tin.
70 Chương 70: Những gì quận chúa nợ ta, đến lúc đó sẽ đòi lại hết.
71 Chương 71: Quận chúa xứng đáng nhận được sự yêu thích của tất cả mọi người.
72 Chương 72: Ta chỉ có một mình Lê Ngưng làm thê tử.
73 Chương 73: Chẳng lẽ hắn không nên nhân cơ hội này lấy lòng nàng sao?
74 Chương 74: Việc nhỏ như động phòng, có gì khó?
75 Chương 75: Tất cả là tại Bùi Trác!
76 Chương 76: “Không đến nỗi chán ghét”
77 Chương 77: "Vậy cứ quyết định như thế nhé"
78 Chương 78: Mất mặt rồi…
79 Chương 79: "Bùi Trác, chàng thật nhẫn tâm."
80 Chương 80: Dương đông kích tây
81 Chương 81: "Tùy quận chúa xử trí"
82 Chương 82: Có lẽ chiến sự giữa Đại Tề và Tây Khương sẽ sớm nổ ra.
83 Chương 83: Tên thân mật
84 Chương 84: Thiếu niên chiến thần quyết đoán, sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào?
85 Chương 85: Lê Ngưng bảo hắn đi tìm nàng
86 Chương 86: Ra khỏi thành
87 Chương 87: Cành mơ
88 Chương 88: Một mạng đổi một mạng
89 Chương 89: “Lê Ngưng, ta tới muộn rồi.”
90 Chương 90: Hòa Thục xin lỗi
91 Chương 91: Đừng giảm bớt tình ý với ta
92 Chương 92: Niềm vui trùng phùng
93 Chương 93: Hắn còn nhận khăn tay do nữ nhân khác tặng?!
94 Chương 94: "Nằm mơ đi!"
95 Chương 95: Mạo hợp thần ly
96 Chương 96: Nàng lập tức đưa tay về phía Bùi Trác, cong môi cười.
97 Chương 97: Chiếc khăn tay kiểu gì, mà khiến Bùi Trác nhớ mãi không quên?
98 Chương 98: "Từ đầu đến cuối, ta chỉ yêu mình quận chúa"
99 Chương 99: “Tất cả là vì ta yêu thích Quận chúa”
100 Chương 100: Hai lòng yêu nhau
101 Chương 101: Xuân cung đồ
102 Chương 102: Chuyện của bọn họ, bọn họ tự lo, quận chúa chi bằng lo cho ta đi.
103 Chương 103: Góc nhìn của Bùi Trác (1)
104 Chương 104: Góc nhìn của Bùi Trác (2)
105 Chương 105: Góc nhìn của Bùi Trác (3)
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17: Bảo vệ
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28: “Mua son môi giúp bản quận chúa”
29
Chương 29: Đại hôn
30
Chương 30: Bước cuối cùng của hôn lễ
31
Chương 31: Cành Mai
32
Chương 32: "Sao quận chúa lúc nào cũng không tính đến ta vậy?"
33
Chương 33: Hắn thật sự rất muốn ngay lúc này hóa thành cầm thú một phen
34
Chương 34: “A Ngưng có phải đang đau lòng Bùi công tử không?”
35
Chương 35: Mua son
36
Chương 36: Bị quận chúa ôm, thật sự không thoát ra được
37
Chương 37: Một chữ sai biệt, cách đối xử khác nhau một trời một vực
38
Chương 38: Có một bàn tay vươn về phía Lê Ngưng, đẩy eo nàng một cái
39
Chương 39: Chủ động
40
Chương 40: Xem thoại bản
41
Chương 41: Bùi Trác ôm nàng ngủ, lòng yên ổn
42
Chương 42: Trả thù cho nàng
43
Chương 43: Say rượu
44
Chương 44: Hôn môi
45
Chương 45: Trồng cây
46
Chương 46: Quận chúa có thể ở lại đây tắm cùng ta.
47
Chương 47: Quận chúa tới trễ thêm chút nữa, xiêm y của ta đã khô rồi
48
Chương 48: Có một cách không cần cởi quần áo
49
Chương 49: “Ta còn tưởng quận chúa xấu hổ chạy về phủ Trưởng công chúa.”
50
Chương 50: “A Ngưng, ăn nhiều một chút.”
51
Chương 51: La thị - Bùi Triệt
52
Chương 52: "Nếu quận chúa không biết, để ta làm."
53
Chương 53: Bằng hữu cũ
54
Chương 54: Giận dỗi
55
Chương 55: Bùi Trác chính là người vẽ vòng tròn
56
Chương 56: Anh em hòa thuận
57
Chương 57: Bùi Trác sẽ bên nàng đến già
58
Chương 58: Bây giờ hắn lại cùng Vĩnh Lạc quận chúa tình chàng ý thiếp
59
Chương 59: Ta thật sự càng ngày càng yêu thích quận chúa.
60
Chương 60: Muốn uống rượu mơ
61
Chương 61: Thật sự muốn uống rượu mơ sao?
62
Chương 62: Ánh mắt
63
Chương 63: Phận làm phu quân đành phải bế nàng xuống
64
Chương 64: Bồi bổ bằng thuốc
65
Chương 65: Hỏa tính quá vượng
66
Chương 66: Quận chúa có muốn xem không?
67
Chương 67: Quận chúa và ta ân ái không rời
68
Chương 68: Lúc trước chẳng phải người thích Lục công tử sao?
69
Chương 69: Quận chúa dám nói, ta dám tin.
70
Chương 70: Những gì quận chúa nợ ta, đến lúc đó sẽ đòi lại hết.
71
Chương 71: Quận chúa xứng đáng nhận được sự yêu thích của tất cả mọi người.
72
Chương 72: Ta chỉ có một mình Lê Ngưng làm thê tử.
73
Chương 73: Chẳng lẽ hắn không nên nhân cơ hội này lấy lòng nàng sao?
74
Chương 74: Việc nhỏ như động phòng, có gì khó?
75
Chương 75: Tất cả là tại Bùi Trác!
76
Chương 76: “Không đến nỗi chán ghét”
77
Chương 77: "Vậy cứ quyết định như thế nhé"
78
Chương 78: Mất mặt rồi…
79
Chương 79: "Bùi Trác, chàng thật nhẫn tâm."
80
Chương 80: Dương đông kích tây
81
Chương 81: "Tùy quận chúa xử trí"
82
Chương 82: Có lẽ chiến sự giữa Đại Tề và Tây Khương sẽ sớm nổ ra.
83
Chương 83: Tên thân mật
84
Chương 84: Thiếu niên chiến thần quyết đoán, sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào?
85
Chương 85: Lê Ngưng bảo hắn đi tìm nàng
86
Chương 86: Ra khỏi thành
87
Chương 87: Cành mơ
88
Chương 88: Một mạng đổi một mạng
89
Chương 89: “Lê Ngưng, ta tới muộn rồi.”
90
Chương 90: Hòa Thục xin lỗi
91
Chương 91: Đừng giảm bớt tình ý với ta
92
Chương 92: Niềm vui trùng phùng
93
Chương 93: Hắn còn nhận khăn tay do nữ nhân khác tặng?!
94
Chương 94: "Nằm mơ đi!"
95
Chương 95: Mạo hợp thần ly
96
Chương 96: Nàng lập tức đưa tay về phía Bùi Trác, cong môi cười.
97
Chương 97: Chiếc khăn tay kiểu gì, mà khiến Bùi Trác nhớ mãi không quên?
98
Chương 98: "Từ đầu đến cuối, ta chỉ yêu mình quận chúa"
99
Chương 99: “Tất cả là vì ta yêu thích Quận chúa”
100
Chương 100: Hai lòng yêu nhau
101
Chương 101: Xuân cung đồ
102
Chương 102: Chuyện của bọn họ, bọn họ tự lo, quận chúa chi bằng lo cho ta đi.
103
Chương 103: Góc nhìn của Bùi Trác (1)
104
Chương 104: Góc nhìn của Bùi Trác (2)
105
Chương 105: Góc nhìn của Bùi Trác (3)