Chương 158: Hoa không phải hoa, sương không phải sương

Khi một người nghe nói mình đã trúng độc, sẽ có phản ứng gì?

Tùy hạng người, mỗi hạng người có mỗi phản ứng khác nhau.

Có người sợ đến mức toàn thân run rẩy, mặt tái nhợt, cả la cứu mạng cũng la không nổi.

Có người lập tức quỳ xuống xin tha mạng, cầu tha mạng.

Có người khẩn trương muốn ói mửa, cái gì ăn vào cũng đều ói ra hết.

Có người không một chút khẩn trương, chỉ hoài nghi, cười lạnh, dùng lời nói hỏi dò.

Có người nói gằn từng tiếng, xông tới động thủ, không cần biết có thật sự trúng độc hay không, cũng không cần biết trúng loại độc gì, trước tiên đánh tới gần chết rồi mới nói.

Nhưng cũng có người hoàn toàn không có phản ứng gì, cả một chút phản ứng cũng đều không có.

Cho nên nhìn không ra hắn có tin không? Hay là không sợ? Có khủng hoảng không? Hay đang giận dữ?

Hạng người đó đương nhiên khó đối phó nhất.

Sở Lưu Hương đương nhiên là hạng người khó đối phó nhất.

Cho nên chàng căn bản không có một chút phản ứng, chỉ bất quá nhìn thất thần.

Nhìn thất thần vào đôi chân của Trương Khiết Khiết đang đong đưa.

Trong đám nữ nhân, Trương Khiết Khiết không còn nghi ngờ gì nữa có thể coi là nữ nhân nhẫn nhịn phi thường.

Nàng đã đợi rất lâu, đợi xem phản ứng của Sở Lưu Hương. Nhưng hiện tại nàng đã không còn nhịn được nữa, phải hỏi:

- Tôi nói chàng có nghe không?

Sở Lưu Hương gật gật đầu, bộ dạng như đang thất thần không để ý gì hết.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Nếu đã nghe rõ, chàng đang nghĩ gì vậy?

Sở Lưu Hương đáp:

- Ta đang nghĩ...

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Nghĩ gì?

Sở Lưu Hương đáp:

- Ta đang nghĩ nếu nàng hiện tại đi chân không, nhất định càng dễ nhìn hơn.

Trương Khiết Khiết không khỏi nhìn xuống đôi chân đang đong đưa của mình.

Nàng vụt phóng người dậy, đứng trên nhánh cây, bỗng lại từ trên nhánh cây nhảy xuống, đứng trước mặt Sở Lưu Hương, trừng mắt nhìn Sở Lưu Hương.

Nàng cho dù đang trừng mắt nhìn người ta, đôi mắt vẫn cong cong, nhỏ nhỏ, giống như đôi vầng trăng khuyết.

Cho dù có giả giận dữ, ánh mắt tinh minh vẫn tươi tắn như một đóa hoa, vui vẻ như một làn sương, làm người ta không thể sợ nàng, cũng không thể giận nàng.

Sở Lưu Hương hiện tại không nhìn chân nàng.

Sở Lưu Hương nhìn thẳng vào mắt nàng - - nhìn thất thần vào mắt nàng.

Trương Khiết Khiết cắn môi, nói lớn:

- Tôi cho chàng biết chàng đã trúng độc, hơn nữa còn là loại độc rất lợi hại, chàng lại nghĩ về chân tôi... chàng... chàng là người hay là heo?

Sở Lưu Hương đáp:

- Người.

Chàng hồi đáp cực nhanh:

- Cho nên ta cũng nghĩ tới chuyện khác.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Nghĩ gì vậy?

Sở Lưu Hương đáp:

- Ta đang nghĩ chân của nàng có phải cũng đẹp như quần áo của nàng không?

Chàng nhìn vào mắt nàng, bộ dạng rất đàng hoàng, nói tiếp:

- Nàng không cần nói, người mặc quần áo dễ nhìn tịnh không nhất định có bộ ngực dễ nhìn.

Mặt Trương Khiết Khiết không đỏ hồng.

Nàng tịnh không phải là một cô gái dễ đỏ mặt.

Nàng cũng nhìn thẳng vào mắt Sở Lưu Hương, cũng bộ dạng rất đàng hoàng, từ từ thốt:

- Sau này tôi tuyệt không hỏi chàng là người hay là heo nữa.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Sao vậy?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Bởi vì tôi đã phát giác chàng không phải là người, vô luận chàng là giống gì đi nữa, nhưng tuyệt không phải là người.

Sở Lưu Hương "ồ" một tiếng.

Trương Khiết Khiết lại nói:

- Trên trời dưới đất tuyệt không có giống người như chàng, nghe nói mình trúng độc, lại vẫn xoay tay giành ăn đậu hủ của người ta.

Sở Lưu Hương bỗng cười cười:

- Nàng có biết vì sao không?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Không biết.

Sở Lưu Hương đáp:

- Đó chỉ vì ta biết trên trái nhãn đó tuyệt không có độc.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Chàng biết con khỉ khô.

Nàng cười lạnh, lại hỏi:

- Chàng có phải nghĩ mình rất rành độc dược, vô luận là loại độc dược nào, một khi lọt vào tay chàng là lập tức có thể biết liền?

Sở Lưu Hương đáp:

- Bậy nè.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Vậy chàng bằng vào cái gì mà dám nói trên trái nhãn đó không có độc?

Sở Lưu Hương đáp:

- Chỉ bằng vào một điểm.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Điểm gì?

Sở Lưu Hương nhìn nàng mỉm cười:

- Có lẽ ta cái gì khác đều không hiểu, cái gì khác đều không biết, nhưng một người đối với ta tốt hay xấu, ta đều biết.

Ánh mắt của của chàng xem chừng cũng dâng chín tầng mây, vui vẻ như làn sương, thanh âm cũng biến thành nhẹ nhàng êm dịu như mây khói.

Chàng từ từ nói tiếp:

- Bằng vào một điểm đó, ta biết trái nhãn đó không có độc, bởi vì nàng tuyệt đối không hạ độc hại ta.

Trương Khiết Khiết nghênh nghênh mặt.

Nhưng ánh mắt của nàng lại nhíu lại, mũi cũng nhăn lại.

Trên thế gian rất ít có người có thể hiểu được, lúc một cô gái làm mặt xấu nhăn mũi, bộ dạng đó khả ái đến chừng nào.

Tim Trương Khiết Khiết đập thình thịch, tay cũng run lẩy bẩy, chừng như cả chùm nhãn cũng cầm không nổi.

Nàng từ từ cúi đầu, dịu dàng thốt:

- Tôi thật sự tưởng không được...

Sở Lưu Hương hỏi:

- Tưởng không được?

Trương Khiết Khiết lại ngẩng đầu, nhìn chàng:

- Tôi tưởng không được con người chàng không ngờ vẫn còn phân biệt được tốt xấu.

Bởi vì trên thế gian tuyệt không có hoa nào động lòng người bằng, sương nào khả ái bằng, ánh trăng nào động lòng người bằng.

Cho nên Sở Lưu Hương bước qua, bước đến rất gần.

Gần đến nỗi cơ hồ đã có thể nghe được tiếng thở dồn dập của nàng.

Nếu như có một cô gái như vậy, dùng đôi mắt như vậy nhìn mình, mình còn không bước qua, mình nhất định đã cụt hai giò, hơn nữa còn là một ngốc tử cụt hết hai giò.

Bởi vì mình nếu không phải là ngây ngốc, cho dù có cụt chân, cũng phải lăn lết qua.

Sở Lưu Hương bước qua, dịu dàng nâng cằm nàng, âu yếm thốt:

- Ta đương nhiên là biết, nàng đến đây là vì muốn giúp ta đánh gục bọn người đó, cũng là vì để cứu ta, nếu cả điểm đó đều không biết, ta thật sự là con heo.

Trương Khiết Khiết từ từ khép mắt.

Nàng không nói gì, bởi vì nàng bất tất phải nói.

Khi nâng cằm một cô gái, nếu nàng nhắm mắt, người đó nên hiểu ý tứ của nàng.

Sở Lưu Hương cúi thấp đầu, môi cũng hạ thấp.

Nhưng môi của chàng tịnh không tìm môi của nàng, chàng kề môi sát tai nàng, dịu dàng thốt:

- Hà huống ta còn biết một chuyện khác.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Ừm...

Lần này nàng không dùng ánh mắt để nói, cũng không dùng miệng.

Nàng dùng mũi.

Khi con gái dùng giọng mũi để nói, thông thường còn mê hồn hơn so với dùng ánh mắt.

Sở Lưu Hương thốt:

- Ta biết nàng là dạng nữ nhân cho dù có muốn giết ta, cũng phải chọn phương pháp vừa cổ quái, vừa đặc biệt, có phải không?

Trương Khiết Khiết mở miệng.

Nàng mở miệng không phải để nói, mà để cắn người.

Nàng nhắm tai Sở Lưu Hương mà cắn.

Thế gian có rất nhiều chuyện kỳ quái.

Thứ trên người có thể dùng để nói, vốn không chỉ có miệng.

Nam nhân có kinh nghiệm đều biết, nữ nhân dùng ánh mắt nói cũng được, dùng mũi nói cũng được, dùng tay và chân nói cũng được, đều khả ái hơn so với dùng miệng.

Miệng vốn luôn để nói.

Cũng có rất nhiều nam nhân tin rằng, khi nữ nhân dùng miệng cắn, cũng khả ái hơn so với lúc nàng nói. Hắn thà bị nàng cắn cả ngày, cũng không chịu nghe nàng hả miệg nói.

Cho nên nữ nhân thông minh đều nên hiểu rõ một chuyện.

Trước mặt nam nhân, tốt nhất là ít hả miệng nói.

Trương Khiết Khiết còn chưa cắn được.

Lúc nàng hả miệng, phát hiện Sở Lưu Hương đã không còn ở trước mặt nàng.

Đợi đến lúc nàng mở mắt, Sở Lưu Hương đã phóng vào nhà qua cửa sổ.

Chàng chừng như còn chưa quên vợ lão chủ quán, còn muốn gặp ả.

Nhưng vợ lão chủ quán lại đã không còn có thể gặp được.

Vợ lão chủ quán vừa trắng vừa tròn, hiện tại toàn thân đều đã biến thành màu tím bầm, mắt nhắm khít, răng cắn chặt, miệng còn ngậm một vật gì đó.

Ả hiển nhiên đã bị người hạ độc chết.

Bị thứ độc gì giết?

Sở Lưu Hương bóp miệng ả, có một vật trong miệng ả.

Một trái nhãn.

Đằng sau có thanh âm nấc lên một tiếng.

Sở Lưu Hương quay người, trừng trừng nhìn khuôn mặt Trương Khiết Khiết đang ló đầu qua song cửa sổ.

Trên mặt Trương Khiết Khiết cũng mang biểu tình thất kinh, hỏi:

- Chàng trừng tôi làm gì? Bộ nghĩ tôi là kẻ giết ả sao?

Sở Lưu Hương vẫn trừng trừng nhìn nàng.

Trương Khiết Khiết cười lạnh:

- Hạng nữ nhân trọng sắc khinh bạn như vậy, tuy chết một người đỡ một người, nhưng lại không phải tôi giết ả, ả căn bản không đáng để tôi giết ả.

Sở Lưu Hương đột nhiên thở dài:

- Ta biết nàng không giết ả, khi ả chết, nàng còn ở bên ngoài nói chuyện với ta.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Chàng minh bạch cũng tốt, không minh bạch cũng không quan hệ gì, tôi căn bản vốn không để ý gì.

Đương nhiên là nói dỗi.

Con gái khi nói dỗi, thông thường chỉ có một hành động - - nói xong là quay đầu bỏ đi.

Sở Lưu Hương đã sớm chuẩn bị.

Trương Khiết Khiết vừa quay đầu đã thấy Sở Lưu Hương phóng đến trước mặt nàng.

Đã đứng tồng ngồng trước mặt nàng.

Trương Khiết Khiết lại không thèm nhìn chàng, cười lạnh:

- Chó ngoan không cản đường, chàng cản đường tôi làm gì?

Sở Lưu Hương đáp:

- Bởi vì nàng không lo lắng, ta lại lo lắng.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Chàng lo lắng cái gì?

Sở Lưu Hương đáp:

- Ta lo cho nàng.

Trương Khiết Khiết chớp chớp mắt, băng giá trong ánh mắt đã dần dần tan biến.

Sở Lưu Hương thốt:

- Bởi vì ta biết nàng vì ta mà đến đây, nhưng sao nàng lại biết ta ở đây? Nàng...

Trương Khiết Khiết đột nhiên ngắt lời chàng, la lớn:

- Nguyên lai chàng tịnh không thật sự lo lắng cho tôi, chỉ bất quá hoài nghi tôi, hoài nghi tôi có phải thông đồng cùng bọn họ, nếu không phải vì vậy, cho dù tôi có chết, chàng cũng tuyệt không lo lắng.

Đó vẫn là nói dỗi.

Cho nên Trương Khiết Khiết vừa nói xong, lại lập tức quay đầu.

Lần này nàng đi nhanh hơn.

Khi nàng thật sự muốn đi, cả Sở Lưu Hương cũng không thể ngăn cản.

Lúc Sở Lưu Hương đuổi theo, đã không còn thấy người nàng - - chỉ thấy bảy tám người nằm dưới đất hồi nãy.

Bảy tám người đó hồi nãy tuy trào máu, nhưng vẫn còn sống.

Hiện tại bọn họ xem chừng không còn chảy máu, người lại đã chết.

Bởi vì mặt mũi bọn họ đã biến thành màu tím bầm, không khác gì màu máu.

Sở Lưu Hương nắm chặt song quyền, sắc mặt đã biến thành màu tím bầm.

Đó biểu thị chàng đã phẫn nộ đến cực điểm, chàng thù ghét giết người, thống hận bạo lực.

Chàng cũng thống hận mình sơ xuất, hồi nãy đáng lẽ nên giải khai huyệt đạo cho đám người đó, hiện tại có lẽ bọn họ đã không chết, hiện tại chàng có cảm giác đám người đó vì chàng mà chết.

Thậm chí cả tay chàng cũng phát run.

Một bàn tay từ đằng sau nắm nhẹ tay chàng, thanh âm dịu dàng như làn sương lập tức vang lên trong tai chàng:

- Tay chàng lạnh quá.

Tay Sở Lưu Hương quả thật lạnh, hơn nữa còn rướm mồ hôi.

Bàn tay như vậy, thật sự đang cần nữ nhân dịu dàng vuốt ve nắm giữ.

Nhưng chàng lại đẩy tay nàng ra.

Đó có lẽ là lần thứ nhất Sở Lưu Hương đẩy tay nữ nhân ra.

Trương Khiết Khiết cúi đầu, không ngờ không giận dữ, cũng không bỏ chạy, thanh âm trái lại càng ôn nhu:

- Những người đó chỉ bất quá là sát thủ đê hèn, vì hai mươi lượng bạc mà chịu đi giết người, bọn chúng đã chết, tại sao chàng lại khó chịu như vậy?

Sở Lưu Hương bỗng quay đầu trừng mắt nhìn nàng, gằn từng tiếng:

- Không sai, bọn họ đều là những người rất ti tiện, nhưng nàng tốt hơn hết đừng quên bọn họ cũng là người.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Nhưng... nhưng là người cũng có rất nhiều hạng, hạng người như bọn chúng...

Sở Lưu Hương nói:

- Hạng người như bọn họ, chết đương nhiên cũng không đáng để đồng tình, nhưng bọn họ cũng có thân nhân của bọn họ, vợ con của bọn họ, những người đó thì sao? Có phải là vô tội không?

Trương Khiết Khiết không nói gì.

Sở Lưu Hương thốt:

- Cho nên lúc nàng có muốn giết người, cho dù người đó thật sự đáng chết, nàng cũng nên nghĩ lại, nghĩ về những người vô tội, những người mà sự sống đang lệ thuộc vào người đó, sự sinh tồn của những người đó bi thảm ra sao, trong tâm làm sao mà không khó chịu được.

Trương Khiết Khiết cúi đầu.

Nàng tuy cúi đầu, nhưng Sở Lưu Hương vẫn còn có thể nhìn được ánh mắt nàng.

Ánh mắt phảng phất vĩnh viễn vui tươi hiện tại đã biến thành nước mắt lưng tròng.

Không lăn dài, chỉ lấp lánh ánh lệ.

Sở Lưu Hương là người có nguyên tắc, chàng tôn trọng người có nguyên tắc.

Chàng tôn trọng nguyên tắc của người ta, cũng giống như tôn trọng nguyên tắc của mình.

Chàng tuyệt không tranh biện với con gái, tuyệt không làm tổn thương sự tự tôn của con gái.

Chàng không thích nghiêm mặt dạy dỗ người ta, càng không chịu nghiêm mặt đối phó con gái.

Bởi vì chàng có cảm giác đem nụ cười để khuyến cáo, luôn luôn hữu dụng hơn nhiều so với nghiêm mặt khuyến cáo.

Hôm nay chàng đột nhiên phát hiện mình đã vi phạm nguyên tắc của mình.

Đối với chàng mà nói, đó đơn giản là chuyện không thể tưởng tượng được.

Đó có phải bởi vì chàng đã không còn đối đãi với nàng như một hài tử, có phải bởi vì chàng đã coi nàng là bằng hữu rất tri tâm, người rất thân cận?

Con người, chỉ có trước mặt bằng hữu thân mật nhất của mình, mới dễ dàng làm sai nhất.

Bởi vì chỉ có lúc đó, tâm tình của y mới hoàn toàn phóng túng, không những quên đi cảnh giới của người ta, cũng quên đi cảnh giới của chính mình.

Đặc biệt là trước mặt tình nhân mình, mỗi một nam nhân đều rất dễ dàng quên đi tất cả, thậm chí có thể biến thành một đứa bé.

"Có phải ta thật sự đã xem nàng như tri kỷ của ta? Như tình nhân của ta? Tại sao ta ở trước mặt nàng lại dễ dàng nói sai, làm sai, mọi phán đoán đều rối beng?" "Ta sao lại ra nông nỗi này? Ta đã hiểu thấu nàng được bao nhiêu phần?" Sở Lưu Hương nhìn Trương Khiết Khiết, nhìn vào mắt nàng.

Đôi mắt đó lúc cười cố nhiên rất khả ái, lúc bi ai lại càng làm cho người ta động tâm.

Giống như một vầng trăng khuyết, đột nhiên bị một làn sương mờ mịt bao phủ.

Nhưng ngoại trừ điểm đó ra, Sở Lưu Hương đối với tất cả mọi chuyện của nàng, cơ hồ đều hoàn toàn không biết.

"Ta thậm chí cả chân nàng nhìn có đẹp hay không cũng đều không biết".

Sở Lưu Hương sờ sờ chót mũi, cười khổ.

Trước đây chàng đã từng thấy nàng khóc. Nhưng lần đó khác. Lần đó nàng khóc vẫn có lúc như tức giận, có lúc như nũng nịu. Lần này Sở Lưu Hương nhận ra nàng thật sự bi ai, thật sự cảm động.

Chàng bỗng phát hiện cô gái hoang dại này cũng có phần thiện lương ôn nhu, có lẽ chàng chỉ có thể biết thêm một chút đó về nàng.

Nhưng một chút đó đã đủ.

Bờ dương liễu. Ánh trăng dịu dàng.

Trương Khiết Khiết nắm tay Sở Lưu Hương, tản bộ trên bờ đê hun hút.

Sóng nước vỗ nhẹ vào bờ đê, nhẹ như mái tóc mây của nàng.

Nàng đã tháo dải lụa cột tóc, để gió lùa mây tóc phất phơ, vương vấn bên má Sở Lưu Hương, quấn quít trên cổ Sở Lưu Hương.

Tóc mây dịu dàng, nhẹ như sóng nước vỗ về.

Vầng trăng khuyết trong vắt, chỉ có ánh trăng thanh, không có gì khác.

Trong tâm Sở Lưu Hương cũng không còn gì khác, chỉ còn một hơi ấm nhè nhẹ, vời vợi, ngòn ngọt.

Khi con người có cảm giác mình hạnh phúc nhất, mới có thứ tâm lý kỳ dị như vậy.

Sao lại như vậy?

Trương Khiết Khiết bỗng hỏi:

- Chàng có biết câu tôi thích nhất là câu gì không?

Sở Lưu Hương đáp:

- Nàng nói đi.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Chàng đoán đi.

Sở Lưu Hương ngẩng đầu, rặng liễu lao xao trong gió, ánh trăng trắng nhợt, bờ đê trắng nhợt.

Sóng nước vỗ về như khúc nhạc.

Sở Lưu Hương không khỏi sinh tình, khẽ ngâm:

"Kim tiêu tửu tỉnh hà xứ, dương liễu ngạn, hiểu phong tàn nguyệt".

Tay Trương Khiết Khiết bỗng nắm chặt tay chàng, người cũng dựa vào vai chàng.

Nàng không nói gì. Nàng bất tất phải nói gì.

Hai người nếu tâm ý tương thông, hà tất phải nói gì.

"Kim tiêu tửu tỉnh hà xứ, dương liễu ngạn, hiểu phong tàn nguyệt".

Đêm nay tỉnh rượu chốn nào, bờ dương liễu, gió sớm lùa trăng tàn.

Phong cảnh lý tưởng làm sao, tiêu sái làm sao, lại thê lương làm sao, tịch mịch làm sao!

Sở Lưu Hương đã từng biết rất nhiều cô gái, chàng đã từng yêu bọn họ, cũng đã thông hiểu bọn họ.

Nhưng không biết vì sao, chỉ có khi chàng cùng Trương Khiết Khiết dựa vai nhau, mới thật sự có thể lãnh hội được tư vị của cảnh ý lý tưởng đó.

Khi một người cùng người tri tâm nhất của mình vai kề vai, thông thường cảm thấy có một thứ tịch mịch thê lương. Nhưng tịnh không phải thật sự là thê lương, không phải thật sự là tịch mịch.

Đó không phải là bi ai, không phải là tịch mịch.

Đó chỉ là cái đẹp.

Đẹp đến nỗi làm cho người ta tiêu hồn, đẹp đến nỗi làm cho người ta tiêu ý.

Một người nếu chưa từng trải qua cảnh ý lý tưởng như vậy, đời hắn mới chân chính là tịch mịch.

Bờ đê đã tận.

Vô luận là đường dài tới đâu, đều có lúc tận.

Đường nếu đã đi hết, không phải đã đến lúc chia tay sao?

Sở Lưu Hương thở dài nhè nhẹ, thì thầm:

- Nàng phải đi?

Trương Khiết Khiết cúi đầu, cắn môi:

- Còn chàng?

Sở Lưu Hương hỏi lại:

- Ta?

Trương Khiết Khiết thốt:

- Chàng luôn có chỗ chàng phải đi?

Sở Lưu Hương đáp:

- Ta có.

Mỗi người đều có.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Nhưng chàng chưa từng hỏi tôi, hỏi tôi từ đâu đến? Hỏi tôi phải đi đâu?

Sở Lưu Hương đáp:

- Ta chưa từng hỏi qua.

Chàng rất ít khi hỏi.

Bởi vì chàng biết có chuyện nếu người ta chịu nói, căn bản vốn bất tất phải hỏi.

Nếu không chịu nói, chàng càng hà tất phải hỏi.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Chàng chỉ hỏi tôi chủ nhân của đôi tay đó là ai? Người ở đâu?

Sở Lưu Hương gật gật đầu.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Nhưng... nhưng chàng hôm nay sao lại không hỏi tôi?

Sở Lưu Hương đáp:

- Cái gì ta đã hỏi qua, hà tất phải hỏi lại.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Chàng nghĩ tôi không chịu nói?

Sở Lưu Hương mỉm cười:

- Nàng nếu nguyện ý nói ra, hà tất ta phải hỏi.

Trương Khiết Khiết thốt:

- Đó có lẽ chỉ vì chàng nghĩ cả tôi trước đó cũng không biết.

Sở Lưu Hương cười cười, điềm đạm nói:

- Vô luận ra sao, ta lại đã không muốn hỏi nữa.

Trương Khiết Khiết chớp chớp mắt:

- Sao vậy?

Sở Lưu Hương đáp:

- Ta trước đây ngẫu nhiên gặp nàng, lúc đó thật sự muốn thám thính tin tức nàng biết, cho nên mới hỏi, nhưng hiện tại...

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Hiện tại thì sao?

- Hiện tại... hiện tại mỗi lần gặp nàng, chỉ bất quá là muốn nhìn thấy nàng, không muốn hỏi gì khác.

Trương Khiết Khiết ngẩng đầu, ngưng thị đăm đăm nhìn chàng. Nàng như đang say, thân người run nhè nhẹ.

Có phải vì gió lạnh thoảng qua? Hay là vì nhiệt tình trong tâm nàng?

Nàng bỗng ngã vào lòng chàng.

Bờ dương liễu.

Đêm đã gần tàn, trăng đã gần tàn.

Trương Khiết Khiết vuốt nhẹ mái tóc rối.

Ngực Sở Lưu Hương vạm vỡ.

Thật ra trong ngực chàng có thể dung nạp bao nhiêu yêu thương? Bao nhiêu cừu hận? Trương Khiết Khiết gối đầu trên ngực chàng, rất lâu, rất lâu, đột nhiên thốt:

- Đứng dậy, theo tôi đi.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Đi đâu?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Một chỗ tốt.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Đi làm gì?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Đi tìm một người.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Tìm ai?

Trương Khiết Khiết láy mắt, nói từng tiếng:

- Chủ nhân của đôi bàn tay đó.

Con gái rất kỳ diệu, thật sự rất kỳ diệu.

Nếu muốn hỏi nàng, lúc hỏi, nàng không nói ra, chết cũng không nói.

Không hỏi, nàng có lẽ nhất định phải nói ra.

Tường đá.

Tường cao đến nỗi Sở Lưu Hương ngẩng đầu cũng không thấy gì. Trăng sáng phảng phất ở đầu tường.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Nàng muốn dẫn ta tới đây?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Ừm.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Nơi đây là đâu?

Trương Khiết Khiết không đáp, hỏi ngược:

- Chàng có leo lên bức tường này được không?

Sở Lưu Hương đáp:

- Trên thế gian không có bức tường nào không thể leo lên.

Trương Khiết Khiết hỏi:

- Vậy thì chàng leo lên đi.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Sau đó?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Sau đó nhảy xuống bên kia.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Nhảy xuống rồi làm gì?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Dưới tường có một con đường nhỏ lát đá hoa cương.

Sở Lưu Hương thốt:

- Được, đường nhỏ lát đá hoa cương.

Trương Khiết Khiết nói tiếp:

- Chàng nếu không dám dùng chân đi, dùng tay đi cũng được, vô luận chàng đi cách nào, đi đến tận cuối đường, là thấy một mảnh rừng hoa, chừng như là đào hoa, trong rừng hoa có căn gác nhiều tầng.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Sau đó?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Chàng đi đến căn gác đó, là có thể tìm ra người chàng muốn tìm.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Đơn giản như vậy?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Đơn giản như vậy.

Nàng cười một tiếng, lại nói:

- Thiên hạ có nhiều chuyện như vậy, chuyện xem càng phức tạp, kỳ thật thông thường lại càng đơn giản.

Sở Lưu Hương thốt:

- Nàng ít ra nên nói cho ta biết nơi đây là chỗ nào, căn gác đó có người nào?

Trương Khiết Khiết đáp:

- Chàng sớm biết thôi, hà tất tôi phải nói ra.

Sở Lưu Hương hỏi:

- Nhưng sao nàng lại biết? Sao lại biết người đó nhất định ở trong căn gác đó?

Trương Khiết Khiết nghênh mặt:

- Không nói!

Sở Lưu Hương hít một hơi dài, cười khổ:

- Ta đã sớm biết, ta cho dù có hỏi nàng, nàng nhất định không chịu nói.

Trương Khiết Khiết ngẩng đầu, trừng mắt nhìn chàng:

- Chàng có phải cũng sớm biết chàng nếu cố ý không hỏi, tôi lại nói cho chàng biết?

Sở Lưu Hương bỗng ho sù sụ.

Trương Khiết Khiết trừng mắt, bỗng nhéo mũi chàng một cái nặng nề, nhảy dựng toàn thân, lăng không phi thân, người đã ra xa ngoài bốn năm trượng:

- Chàng đơn giản không phải là người, là con heo, con heo đáng chết, con heo không biết xấu hổ đáng chết!

Tiếng của nàng còn vọng trong tai Sở Lưu Hương, người đã biến mất.

Tường cao, cao thật cao.

Nhưng trên thế gian có bức tường nào mà Sở Lưu Hương không vượt qua được?

Sở Lưu Hương đứng trên đầu tường, gió đêm thoảng nhẹ, người chàng thanh tỉnh, nhưng trong tâm lại vẫn rối loạn hỗn độn, cũng không biết là tư vị gì.

Trương Khiết Khiết thật ra đầu óc ra sao, chàng thật sự vô phương hiểu nỗi.

Nhưng hiện tại tuyệt không phải là lúc nghĩ ngợi những chuyện đó.

Sở Lưu Hương miễn cưỡng chuẩn bị phóng người xuống, chàng biết mình hiện tại nếu không thể bình tĩnh, có lẽ vĩnh viễn vô phương bình tĩnh.

Đình viên thâm trầm, tuy le lói ánh đèn, xem ra vẫn là một màn hắc ám.

"Leo lên đầu tường, nhảy xuống".

Nhưng bên dưới là chỗ nào đây?

Trong bóng tối còn có thứ gì chực chờ chàng?

Sở Lưu Hương không biết, nhưng chàng quyết tâm phải mạo hiểm một phen.

Chàng đã nhảy xuống.

Chapter
1 Chương 1: Bạch ngọc mỹ nhân
2 Chương 2: Mây trôi mặt biển
3 Chương 3: Thiên nhất thần thủy
4 Chương 4: Một trăm mười ba
5 Chương 5: Ba mươi vạn lượng
6 Chương 6: Nhất điểm hồng
7 Chương 7: Một việc trên sức
8 Chương 8: Trăng sáng gió lành
9 Chương 9: Tai họa và mỹ nhân
10 Chương 10: Bóng chim tăm cá
11 Chương 11: Canh bạc phi thường
12 Chương 12: Độc bá võ lâm
13 Chương 13: Bạch ngọc ma cái
14 Chương 14: Tróc hồn như ý câu
15 Chương 15: Một bức thư tình
16 Chương 16: Diệu tăng vô hoa
17 Chương 17: Thiên phong thập tứ lang
18 Chương 18: Kẻ chết sống dậy
19 Chương 19: Một nước cờ cao
20 Chương 20: Hé dần bí mật
21 Chương 21: Khuôn mặt mỹ nhân
22 Chương 22: Phơi bày mặt thật
23 Chương 23: Huynh đệ tương tàn
24 Chương 24: Đuổi theo hung thủ
25 Chương 25: Thiên phong đại sư
26 Chương 26: Pháp luật trang nghiêm
27 Chương 27: Tự đền tội chết
28 Chương 28: Bạn xưa đất lạ
29 Chương 29: Nhân gia phú quý
30 Chương 30: Không thể cao hơn
31 Chương 31: Đường về đại qua bích
32 Chương 32: Phong quang sa mạc
33 Chương 33: Cứu nhân, nhân trả oán
34 Chương 34: Cực lạc tinh
35 Chương 35: Lục châu hoang mạc
36 Chương 36: Tỳ bà công chúa
37 Chương 37: Quy tư quốc vương
38 Chương 38: Cao xanh xuống phước
39 Chương 39: Dây tự đáy lòng
40 Chương 40: Hộ giá quá chậm
41 Chương 41: Phong vân sa mạc
42 Chương 42: Phúc từ đâu đến
43 Chương 43: Máu nhuộm động phòng
44 Chương 44: Mưu thâm kế độc
45 Chương 45: Mến tiếc chân tài
46 Chương 46: Nhát kiếm thận trọng
47 Chương 47: Thuyền trên sa mạc
48 Chương 48: Bám như đỉa đói
49 Chương 49: Chết vì tri kỷ
50 Chương 50: Rượu say, việc hỏng
51 Chương 51: Liệu việc như thần
52 Chương 52: Hoa biển mê hồn
53 Chương 53: Cốt cách trời sanh
54 Chương 54: Rơm không sợ lửa
55 Chương 55: Đường ranh sống chết
56 Chương 56: Chim họa mi
57 Chương 57: Chặt tay kết bạn
58 Chương 58: Tâm lý nữ nhân
59 Chương 59: Khi người khi ta
60 Chương 60: Rượu mừng thành công
61 Chương 61: Đương nhiên phải làm
62 Chương 62: Hồng phấn cô lâu
63 Chương 63: Giã từ sa mạc
64 Chương 64: Không mày, vẽ mày
65 Chương 65: Anh hùng hội
66 Chương 66: Ám khí chi vương
67 Chương 67: Bạo vũ lê hoa
68 Chương 68: Anh hùng bất lực
69 Chương 69: Những cái bất ngờ
70 Chương 70: Cái nghề giết người
71 Chương 71: Phải chiếm tiên cơ
72 Chương 72: Thiên hạ vô địch
73 Chương 73: Kỳ dị phu thê
74 Chương 74: Luận về kiếm đạo
75 Chương 75: Tạ ơn mượn kiếm
76 Chương 76: Thế gia vọng tộc
77 Chương 77: Lấy ân báo oán
78 Chương 78: Tử vị tử vong
79 Chương 79: Một gút trăm mối
80 Chương 80: Cái tội bạo tàn
81 Chương 81: Ngươi chết, ta sống
82 Chương 82: Tiên cảnh và địa ngục
83 Chương 83: Tác phong tiền bối
84 Chương 84: Chiếc mặt nạ da người
85 Chương 85: Nhân vi tài tử
86 Chương 86: Cái thế độc hành
87 Chương 87: Đường ranh sống chết
88 Chương 88: Ủ mộng xuân tình
89 Chương 89: Hổ huyệt long đàm
90 Chương 90: Thủy mẫu âm cơ
91 Chương 91: Ta sống ngươi chết
92 Chương 92: Tâm lý biến đổi
93 Chương 93: Đánh nhau dưới nước
94 Chương 94: Cái hôn giết người
95 Chương 95: Ra không phải dễ
96 Chương 96: Kiếm, vật vô tri
97 Chương 97: Thiết huyết truyền kỳ
98 Chương 98: Biết người biết ta
99 Chương 99: Bất bại tướng quân
100 Chương 100: Mượn xác hoàn sinh
101 Chương 101: Tiến thoái duy nan
102 Chương 102: Tâm lang kiếm quyết
103 Chương 103: Kỳ ngộ mỹ nhân
104 Chương 104: Bí thất ám toán
105 Chương 105: Hoang sơn chứng thực
106 Chương 106: Tình vượt gian truân
107 Chương 107: Công lực thông huyền
108 Chương 108: Kiếm vũ hoán phong
109 Chương 109: Huynh chính đệ tà
110 Chương 110: Chân tình khó kiếm
111 Chương 111: Giang hồ ân oán
112 Chương 112: Một tô miến kỳ quái
113 Chương 113: Tân nguyệt trên khăn tay lụa
114 Chương 114: Một người thương hương tiếc ngọc
115 Chương 115: Son, phấn, dầu
116 Chương 116: Một cây gậy trúc
117 Chương 117: Quân tử trên rường nhà
118 Chương 118: Người trả giá cao nhất
119 Chương 119: Sát cơ trong mưa bão
120 Chương 120: Giấc mộng xuân đi không dấu tích
121 Chương 121: Khó nhận ân tình người đẹp
122 Chương 122: Bí mật của sở lưu hương
123 Chương 123: Một người không thể nào lường được
124 Chương 124: Lửa dậy sông dài
125 Chương 125: Giây ngọc bí mật
126 Chương 126: Suy diễn sự tình
127 Chương 127: Bày trò quỷ quái
128 Chương 128: Người khách chết
129 Chương 129: Chết người khách
130 Chương 130: Ngọn nến trắng
131 Chương 131: Bóng tử thần
132 Chương 132: Ai là hung thủ ?
133 Chương 133: Người thứ tám
134 Chương 134: Hung thủ
135 Chương 135: Chiếc rương da đen
136 Chương 136: Bí mật trong quan tài
137 Chương 137: Đèn trên mặt biển
138 Chương 138: Đêm sâu người chưa ngủ
139 Chương 139: Sóng gió
140 Chương 140: Người cá
141 Chương 141: Sợ hão
142 Chương 142: Ngưỡng cửa địa ngục
143 Chương 143: Dơi trong khoang thuyền
144 Chương 144: Dơi trong địa ngục
145 Chương 145: Địa ngục trần gian
146 Chương 146: Ta bội phục ta
147 Chương 147: Tình nồng trong địa ngục
148 Chương 148: Hung thủ là ta
149 Chương 149: Ánh sáng huy hoàng
150 Chương 150: Quyết chiến
151 Chương 151: Cầm như vô hình
152 Chương 152: Thiên hạ đệ nhất
153 Chương 153: Trở vào địa ngục
154 Chương 154: Vạn phúc vạn thọ viên
155 Chương 155: Bối hồn ngọc thủ
156 Chương 156: Bình minh
157 Chương 157: Mộng đẹp khó thành
158 Chương 158: Hoa không phải hoa, sương không phải sương
159 Chương 159: Đêm đoạn hồn, người đoạn trường
160 Chương 160: Trên cửu khúc kiều
161 Chương 161: Trăng trong nước, nước dưới trăng
162 Chương 162: Người ngọc ở đâu
163 Chương 163: Thần bí lão ẩu
164 Chương 164: Núi hư vô, mây phiêu diêu
165 Chương 165: Kỳ tích
166 Chương 166: Hữu tình nhân chung thành quyến thuộc
167 Chương 167: Đã đến, đã sống, đã yêu
168 Chương 168: Thiết đại gia
169 Chương 169: Ty lộ
170 Chương 170: Ty sĩ, tử sĩ
171 Chương 171: Cái đêm trước trận quyết chiến
172 Chương 172: Đêm quyết chiến
173 Chương 173: Chiến dịch thiêu thân
174 Chương 174: Người lấy mạng
175 Chương 175: Thằng tiểu quỷ cắt đầu người
176 Chương 176: Một bức địa đồ
177 Chương 177: Yến hội
178 Chương 178: Trung nguyên nhất điểm hồng
179 Chương 179: Luận cuộc phi chiến
180 Chương 180: Lan hoa truyền kỳ
181 Chương 181: Kết cuộc
Chapter

Updated 181 Episodes

1
Chương 1: Bạch ngọc mỹ nhân
2
Chương 2: Mây trôi mặt biển
3
Chương 3: Thiên nhất thần thủy
4
Chương 4: Một trăm mười ba
5
Chương 5: Ba mươi vạn lượng
6
Chương 6: Nhất điểm hồng
7
Chương 7: Một việc trên sức
8
Chương 8: Trăng sáng gió lành
9
Chương 9: Tai họa và mỹ nhân
10
Chương 10: Bóng chim tăm cá
11
Chương 11: Canh bạc phi thường
12
Chương 12: Độc bá võ lâm
13
Chương 13: Bạch ngọc ma cái
14
Chương 14: Tróc hồn như ý câu
15
Chương 15: Một bức thư tình
16
Chương 16: Diệu tăng vô hoa
17
Chương 17: Thiên phong thập tứ lang
18
Chương 18: Kẻ chết sống dậy
19
Chương 19: Một nước cờ cao
20
Chương 20: Hé dần bí mật
21
Chương 21: Khuôn mặt mỹ nhân
22
Chương 22: Phơi bày mặt thật
23
Chương 23: Huynh đệ tương tàn
24
Chương 24: Đuổi theo hung thủ
25
Chương 25: Thiên phong đại sư
26
Chương 26: Pháp luật trang nghiêm
27
Chương 27: Tự đền tội chết
28
Chương 28: Bạn xưa đất lạ
29
Chương 29: Nhân gia phú quý
30
Chương 30: Không thể cao hơn
31
Chương 31: Đường về đại qua bích
32
Chương 32: Phong quang sa mạc
33
Chương 33: Cứu nhân, nhân trả oán
34
Chương 34: Cực lạc tinh
35
Chương 35: Lục châu hoang mạc
36
Chương 36: Tỳ bà công chúa
37
Chương 37: Quy tư quốc vương
38
Chương 38: Cao xanh xuống phước
39
Chương 39: Dây tự đáy lòng
40
Chương 40: Hộ giá quá chậm
41
Chương 41: Phong vân sa mạc
42
Chương 42: Phúc từ đâu đến
43
Chương 43: Máu nhuộm động phòng
44
Chương 44: Mưu thâm kế độc
45
Chương 45: Mến tiếc chân tài
46
Chương 46: Nhát kiếm thận trọng
47
Chương 47: Thuyền trên sa mạc
48
Chương 48: Bám như đỉa đói
49
Chương 49: Chết vì tri kỷ
50
Chương 50: Rượu say, việc hỏng
51
Chương 51: Liệu việc như thần
52
Chương 52: Hoa biển mê hồn
53
Chương 53: Cốt cách trời sanh
54
Chương 54: Rơm không sợ lửa
55
Chương 55: Đường ranh sống chết
56
Chương 56: Chim họa mi
57
Chương 57: Chặt tay kết bạn
58
Chương 58: Tâm lý nữ nhân
59
Chương 59: Khi người khi ta
60
Chương 60: Rượu mừng thành công
61
Chương 61: Đương nhiên phải làm
62
Chương 62: Hồng phấn cô lâu
63
Chương 63: Giã từ sa mạc
64
Chương 64: Không mày, vẽ mày
65
Chương 65: Anh hùng hội
66
Chương 66: Ám khí chi vương
67
Chương 67: Bạo vũ lê hoa
68
Chương 68: Anh hùng bất lực
69
Chương 69: Những cái bất ngờ
70
Chương 70: Cái nghề giết người
71
Chương 71: Phải chiếm tiên cơ
72
Chương 72: Thiên hạ vô địch
73
Chương 73: Kỳ dị phu thê
74
Chương 74: Luận về kiếm đạo
75
Chương 75: Tạ ơn mượn kiếm
76
Chương 76: Thế gia vọng tộc
77
Chương 77: Lấy ân báo oán
78
Chương 78: Tử vị tử vong
79
Chương 79: Một gút trăm mối
80
Chương 80: Cái tội bạo tàn
81
Chương 81: Ngươi chết, ta sống
82
Chương 82: Tiên cảnh và địa ngục
83
Chương 83: Tác phong tiền bối
84
Chương 84: Chiếc mặt nạ da người
85
Chương 85: Nhân vi tài tử
86
Chương 86: Cái thế độc hành
87
Chương 87: Đường ranh sống chết
88
Chương 88: Ủ mộng xuân tình
89
Chương 89: Hổ huyệt long đàm
90
Chương 90: Thủy mẫu âm cơ
91
Chương 91: Ta sống ngươi chết
92
Chương 92: Tâm lý biến đổi
93
Chương 93: Đánh nhau dưới nước
94
Chương 94: Cái hôn giết người
95
Chương 95: Ra không phải dễ
96
Chương 96: Kiếm, vật vô tri
97
Chương 97: Thiết huyết truyền kỳ
98
Chương 98: Biết người biết ta
99
Chương 99: Bất bại tướng quân
100
Chương 100: Mượn xác hoàn sinh
101
Chương 101: Tiến thoái duy nan
102
Chương 102: Tâm lang kiếm quyết
103
Chương 103: Kỳ ngộ mỹ nhân
104
Chương 104: Bí thất ám toán
105
Chương 105: Hoang sơn chứng thực
106
Chương 106: Tình vượt gian truân
107
Chương 107: Công lực thông huyền
108
Chương 108: Kiếm vũ hoán phong
109
Chương 109: Huynh chính đệ tà
110
Chương 110: Chân tình khó kiếm
111
Chương 111: Giang hồ ân oán
112
Chương 112: Một tô miến kỳ quái
113
Chương 113: Tân nguyệt trên khăn tay lụa
114
Chương 114: Một người thương hương tiếc ngọc
115
Chương 115: Son, phấn, dầu
116
Chương 116: Một cây gậy trúc
117
Chương 117: Quân tử trên rường nhà
118
Chương 118: Người trả giá cao nhất
119
Chương 119: Sát cơ trong mưa bão
120
Chương 120: Giấc mộng xuân đi không dấu tích
121
Chương 121: Khó nhận ân tình người đẹp
122
Chương 122: Bí mật của sở lưu hương
123
Chương 123: Một người không thể nào lường được
124
Chương 124: Lửa dậy sông dài
125
Chương 125: Giây ngọc bí mật
126
Chương 126: Suy diễn sự tình
127
Chương 127: Bày trò quỷ quái
128
Chương 128: Người khách chết
129
Chương 129: Chết người khách
130
Chương 130: Ngọn nến trắng
131
Chương 131: Bóng tử thần
132
Chương 132: Ai là hung thủ ?
133
Chương 133: Người thứ tám
134
Chương 134: Hung thủ
135
Chương 135: Chiếc rương da đen
136
Chương 136: Bí mật trong quan tài
137
Chương 137: Đèn trên mặt biển
138
Chương 138: Đêm sâu người chưa ngủ
139
Chương 139: Sóng gió
140
Chương 140: Người cá
141
Chương 141: Sợ hão
142
Chương 142: Ngưỡng cửa địa ngục
143
Chương 143: Dơi trong khoang thuyền
144
Chương 144: Dơi trong địa ngục
145
Chương 145: Địa ngục trần gian
146
Chương 146: Ta bội phục ta
147
Chương 147: Tình nồng trong địa ngục
148
Chương 148: Hung thủ là ta
149
Chương 149: Ánh sáng huy hoàng
150
Chương 150: Quyết chiến
151
Chương 151: Cầm như vô hình
152
Chương 152: Thiên hạ đệ nhất
153
Chương 153: Trở vào địa ngục
154
Chương 154: Vạn phúc vạn thọ viên
155
Chương 155: Bối hồn ngọc thủ
156
Chương 156: Bình minh
157
Chương 157: Mộng đẹp khó thành
158
Chương 158: Hoa không phải hoa, sương không phải sương
159
Chương 159: Đêm đoạn hồn, người đoạn trường
160
Chương 160: Trên cửu khúc kiều
161
Chương 161: Trăng trong nước, nước dưới trăng
162
Chương 162: Người ngọc ở đâu
163
Chương 163: Thần bí lão ẩu
164
Chương 164: Núi hư vô, mây phiêu diêu
165
Chương 165: Kỳ tích
166
Chương 166: Hữu tình nhân chung thành quyến thuộc
167
Chương 167: Đã đến, đã sống, đã yêu
168
Chương 168: Thiết đại gia
169
Chương 169: Ty lộ
170
Chương 170: Ty sĩ, tử sĩ
171
Chương 171: Cái đêm trước trận quyết chiến
172
Chương 172: Đêm quyết chiến
173
Chương 173: Chiến dịch thiêu thân
174
Chương 174: Người lấy mạng
175
Chương 175: Thằng tiểu quỷ cắt đầu người
176
Chương 176: Một bức địa đồ
177
Chương 177: Yến hội
178
Chương 178: Trung nguyên nhất điểm hồng
179
Chương 179: Luận cuộc phi chiến
180
Chương 180: Lan hoa truyền kỳ
181
Chương 181: Kết cuộc