Chương 253: Phiên ngoại — Quá khứ không chịu nổi

Kỳ thật cho dù Lâm Phi không nói ra trong lòng nàng cũng hiểu được, trước năm mười ba tuổi nàng nàng vẫn cho rằng mình là thiên kim tiểu thư Lâm gia, nhưng sau ngày hôm đó, sự thật nháy mắt đem nàng từ trong mộng đánh tỉnh!

Sáu tuổi nàng được Lâm gia đưa vào trong cung, trở thành tiểu đồng bồi đọc cho Tử Lạc Vân, sau đó cũng chưa từng xuất cung. Mãi cho đến khi tròn mười ba tuổi bởi vì muốn đi lễ chùa, cho nên nàng mới xuất cung trở về Lâm gia.

Trở lại Lâm gia nàng bắt đầu phát hiện ánh mắt của phụ thân và ca ca nhìn nàng không còn lãnh đạm giống trước đây mà đột nhiên nhiệt tình. Ánh mắt nhìn nàng như hổ đói còn mang theo ý cười không rõ, không biết vì sao nàng thực sợ hãi.

Nàng cũng không phải đứa ngốc, bởi vì từ nhỏ bồi đọc cho Tử Lạc Vân, từ trong sách nàng biết rất nhiều điều, cũng hiểu được ánh mắt của phụ thân và ca ca đại biểu cho cái gì, đó là tham muốn trần trụi muốn chiếm lấy.

Kể từ đó trong lòng nàng bắt đầu cảm thấy bất an, nhưng nàng luôn an ủi chính mình hai ngươi kia dù sao cũng là ruột thịt, bọn họ sẽ không đối xử với nàng như thế.

Nhưng vào ngày hôm đó tất cả mọi thứ đều tan vỡ. Tối hôm đó nàng mới chợp mắt không lâu chợt nghe tiếng đập cửa rất mạnh, nàng mở cửa chỉ thấy phụ thân đang đứng trước cửa khuê phòng mình, nhưng mà ông ta còn không đợi nàng nói chuyện liền từng bước ôm lấy nàng đẩy vào trong phòng.

Nàng bị dọa sợ thét lên chói tai, thân là phụ thân của nàng ông ta làm sao có thể đối với nàng làm ra sự tình vô sỉ như thế? Nhưng là tiếng thét của nàng như chìm sâu vào trong biển rộng, toàn bộ Lâm phủ giống như không một ai nghe thấy tiếng kêu cứu của nàng.

Dần dần nàng bắt đầu tuyệt vọng, nàng khóc hướng lão nam nhân đang không ngừng thoát đi y phục của nàng chất vấn:

-“Phụ thân, làm sao ông có thể đối với ta làm ra những chuyện như vậy?”

Mà câu trả lời của ông ta dường như hoàn toàn ném nàng vào trong hầm băng, lạnh ngắt tuyệt vọng:

-“Ngươi chẳng qua chỉ là một đứa con hoang của tiện nhân kia cùng tên nam nhân khác! Ngươi căn bản không phải là nữ nhi của ta! Uổng cho ta năm đó yêu nàng như vậy, nàng lại để ta đội một cái nón xanh, hừ tiện nhân kia đã có lỗi với ta, hôm nay ta liền dùng thân thể con gái nàng đền bù!”

Nàng sợ ngây người nàng không thể tin được, người nàng vẫn luôn xem là phụ thân đột nhiên lại đối với nàng nói ra những lời như vậy, nàng không thể tin được nàng chỉ là một đứa con hoang!

Ở một khắc này nàng cơ hồ muốn chết, nguyên lai hết thảy đều là giả, nàng rốt cuộc biết vì sao sau khi nàng tiến cung vài năm mẫu thân đột nhiên chết, nàng cũng rốt cuộc biết vì sao mẫu thân còn trẻ như vậy liền ‘ bệnh ’ tử! Nguyên lai cái gọi là bệnh nặng bộc phát mà chết chỉ để nói cho nàng nghe thôi. Mà mẫu thân sở dĩ qua đời chính là bị người ta giết!

Nàng hoàn toàn tuyệt vọng không còn sức mà giãy dụa, tùy ý để lão nam nhân kia xé rách y phục mỏng manh trên người. Rất nhanh thân thể nàng liền bại lộ dưới con mắt cầm thú của ông ta. Tuy rằng nàng mới chỉ mười ba tuổi nhưng thân thể đã tương đối phát triển, hơn nữa bởi vì là xử nữ càng đối với nam nhân có sức hấp dẫn trí mạng!

Quả nhiên lão nam nhân kia sau khi nhìn chằm chằm thân thể nàng, bàn tay bắt đầu không an phận, thân thể nàng khẽ run, ông ta giống như một lão cẩu hạ lưu không ngừng ma sát vào từng tấc da thịt.

Động tác này khiến nàng cảm thấy vô cùng ghê tởm, nhưng trong nội tâm nàng lại dâng lên một cỗ khoái cảm xa lạ, nàng muốn giết lão nam nhân này, nàng muốn giết hắn vì nương báo thù!

Nhưng ngay tại thời điểm nàng lặng lẽ nhổ xuống cây trâm cài tóc cửa khuê phòng đột nhiên bị người ta một cước dùng sức đá văng ra, người tiến vào lúc này không phải ai xa lạ chính là ca ca của nàng Lâm Phi!

Nhìn thấy Lâm Phi lão nam nhân hơi sững sờ nhưng cũng không kinh hoảng, hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn Lâm Phi phát giận nói:

-“Phi nhi ngươi làm cái gì vậy? Còn không mau lui ra?”

Đáng tiếc lão nam nhân hiện tại thân thể trần truồng vừa quát lên một tiếng gần như mất hết sức lực chẳng những không có nửa điểm uy nghiêm ngược lại làm người ta cảm thấy ghê tởm buồn nôn!

Khóe miệng nàng nhếch lên một chút ý cười trào phúng, nam nhân trong thiên hạ đều chết trong tay nữ nhân, cho dù là cha con hay huynh đệ cũng sẽ vì mình mà phản bội! Lâm Phi không vì thế mà lùi bước, hắn lạnh lùng đứng ở nơi đó nhìn phụ thân mình, giọng nói đầy vẻ khinh miệt:

-“Phụ thân, người bây giờ không thể động vào nàng, phụ thân đừng quên nàng bây giờ là người bên cạnh thái tử!”

Lời của Lâm Phi làm lão nhân gia trong lòng có điểm không vui, bất quá hắn vẫn từ trên người nàng bò dậy, sau đó chậm rãi mặc quần áo trừng mắt liếc nhìn nàng một cái, cuối cùng hừ một tiếng bước ra ngoài.

Thân thể nàng lõa lồ nằm trên nền đất lạnh lẽo, cho dù hiện tại Lâm Phi nổi lên dục vọng đối với nàng nàng cũng sẽ không để ý, nàng còn ở Lâm phủ một ngày thì sẽ chạy không thoát khỏi bàn tay lão nam nhân kia, mà Lâm Phi tuy rằng nàng cũng rất hận hắn, nhưng hắn cuối cùng vẫn là tuổi trẻ tuấn mỹ, chỉ bằng điểm này cũng ăn đứt lão nam nhân kia gấp trăm gấp ngàn lần!

Nhưng Lâm Phi đứng một hồi lâu vẫn không có làm gì, từ trong mắt hắn nàng có thể thấy được dục vọng nóng rực, nhưng cuối cùng hắn chỉ cởi áo khoác ném xuống thân thể nàng lạnh lùng thốt:

-“Mặc vào theo ta đi!”

Phiên ngoại — Lâm Oánh Nhi cừu hận

Edit: Muỗi Vove

Dù sao nếu không phải hắn nàng hiện tại đã bị lão nam nhân vẫn xưng là phụ thân giày vò thê thảm! Nhưng là sự tình lại không đơn giản như nàng tưởng, sau khi nàng mặc xong quần áo Lâm Phi bỗng nhiên kéo nàng đi ra khỏi khuê phòng hướng hậu viện nơi hắn ở, đi vào hậu viện hắn cũng không dừng mà trực tiếp đem nàng vào một cái ôn tuyền gần đó, bắt buộc nàng cởi y phục ra tẩy sạch thân thể.

Nhưng ác mộng vẫn chưa chấm dứt, nàng vĩnh viễn không quên được ngày đó trong ôn tuyền tội ác dơ bẩn nhất, nàng bị Lâm Phi đặt ở dưới thân tàn nhẫn đoạt đi lần đầu tiên! Nương theo ánh sáng của dạ minh châu, nàng có thể nhìn thấy trong làn nước bỏng rát dấu vết lạc hồng, thân thể đau nhức khiến nàng thanh tỉnh lại, nàng biết thứ ở bên cạnh nàng trong suốt mười ba năm thứ quý giá nhất cuối cùng đã mất! Nhưng không ngờ lại bị hủy trong tay người mang danh ca ca nàng.

Người nam nhân ghê tởm đó vẻ mặt hưng phấn không ngừng luật động, thân thể kiều nhỏ của nàng không ngừng co rúm, nhưng trên mặt hắn vẫn không có một tia biểu tình, chỉ có hai hàng nước mắt theo hai thân thể lay động chậm rãi trôi xuống ôn tuyền hòa tan vào dòng nước dơ bẩn biến mất không dấu vết. Nàng hận! Thực sự rất hận! Nàng hận Lâm phủ hận tất cả mọi ngươi, càng hận nam nhân này! Nếu trong tay nàng hiện tại có đao nàng nhất định sẽ không chút do dự cắm sâu vào trong ngực hắn!

Đúng lúc này nàng chợt nhớ tới Tử Lạc Vân, nghĩ đến khuôn mặt đắc ý kiêu ngạo của hắn! Nghĩ đến hắn nàng thật vất vả kìm nén, nước mắt nháy mắt lại uất ức chảy ra, thiếu niên tuấn mỹ tôn quý đó nàng đã không có tư cách đi thương hắn rồi! Nàng đã mất đi thứ quý giá nhất, nàng cũng mất đi tư cách để yêu! Nhưng nàng thực sự không muốn buông tay, nàng không cam lòng! Nàng muốn báo thù! Vì mình cũng vì mẫu thân! Tử Lạc Vân là cơ hội duy nhất! Nàng muốn mượn tay Tử Lạc Vân đem toàn bộ người trong Lâm gia đuổi tận giết tuyệt, để thi cốt của bọn họ bị dẫm đạp dưới chân nàng.

Chính hành động hôm nay của phụ tử Lâm Phi đã thôi thúc quyết định báo thù của nàng! Bất luận như thế nào nàng cũng phải có được Tử Lạc Vân, sau đó lợi dụng hắn xóa bỏ toàn bộ Lâm gia!

Lâm Phi trong lòng hưng phấn nên không phát hiện ra trong mắt nàng mãnh liệt hận ý! Qua một hồi lâu hắn thỏa mãn ôm lấy nàng, bàn tay dơ bẩn nhẹ nhàng vuốt ve hai má nàng ý vị nói:

-“Không thể tưởng được thân thể ngươi mê người đến thế! May mắn không bị lão già kia chiếm tiện nghi!”

Nàng không nói gì, khóe miệng nhếch lên một chút cười lạnh. Phản ứng của nàng Lâm Phi dường như không thèm để ý, hắn trầm mặc một hồi bỗng nhiên có điểm tiếc hận nói:

-“Đáng tiếc về sau không thể thường thường nhấm nháp ngươi!”

Kế tiếp nàng mới biết được dã tâm của Lâm gia cùng âm mưu của Lâm Phi! Lâm Phi muốn nàng ở lại trong cung tiếp tục mê hoặc Tử Lạc Vân, để ngày sau lợi dụng nàng giúp Lâm gia có thể một bước lên trời, có được càng nhiều tài sản phú quý và quyền thế. Nàng bình tĩnh tiếp nhận những gì Lâm Phi an bài trở thành quân cờ của Lâm gia!

Nàng biết nàng không có cách nào cự tuyệt, hơn nữa nàng cũng không muốn cự tuyệt, bởi vì nàng muốn trở thành nữ nhân bên cạnh Tử Lạc Vân, nàng muốn báo thù! Lâm Oánh Nhi đắm chìm trong hồi ức thống khổ, nàng nguyên tưởng rằng bằng mỹ mạo của mình Tử Lạc Vân nhất định sẽ khuynh đảo, nhưng từ sau khi Vệ Lan xuất hiện mọi thứ đều thay đổi!

Là nữ nhân tuy rằng Vệ Lan vừa mới đến ngắn ngủn mấy canh giờ nhưng nàng có thể nhìn ra Tử Lạc Vân thực để ý đến nàng ta, hắn thậm chí cơ hồ ở lần đầu tiên gặp mặt đã bị nàng ta hấp dẫn. Bởi vì Vệ Lan sở hữu thứ mà nàng không bao giờ có được đó là nụ cười trong sáng như thiên thần cùng tính cách đơn thuần. Trên người nàng ta có một khí chất rất thuần khiết làm nàng cảm thấy bản thân mình thực dơ bẩn!

Nàng không thích Vệ Lan, bởi vì nàng ta vừa xuất hiện liền nhiễu loạn toàn bộ kế hoạch báo thù của nàng, hơn nữa nàng yêu Tử Lạc Vân, nàng tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào cướp đi hắn!

//Bản sao của Diệp Linh đây rồi//

Thật lâu không có được câu trả lời của Lâm Oánh Nhi Lâm Phi đã thập phần không kiên nhẫn, hắn lạnh lùng nhìn Lâm Oánh Nhi nói:

-“Lâm Oánh Nhi, ngươi đừng dại dột cùng ta chơi đùa, ta cho ngươi biết nếu ngươi không muốn bị người đời gièm pha, tốt nhất liền ngoan ngoãn nghe lời, nếu không ta sẽ cho toàn bộ kinh thành biết ngươi chẳng qua chỉ là một cái tàn hoa bại liễu!”

Lâm Phi vừa dứt lời trong mắt Lâm Oánh Nhi xẹt qua một tia hận ý, nàng cắn chặt răng nói:

-“Lâm Phi! Ngươi không nên quá phận! Cho dù ta bị hủy đối với Lâm gia các ngươi cũng không tốt đẹp gì! Ngươi muốn gì thì cứ việc nói thẳng thôi!”

Lâm Phi trào phúng liếc mắt nhìn nàng khẽ cười một tiếng:

-“Lâm Oánh Nhi, ta biết ngươi thích Tử Lạc Vân, nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta cam đoan Tử Lạc Vân cho dù về sau sủng ái ngươi cũng sẽ không biết ngươi chỉ là một tàn hoa bại liễu, bất quá điều kiện tiên quyết là ngươi phải giúp ta có được một người!”

Lâm Oánh Nhi nghe xong lời của Lâm Phi nhất thời cảm thấy bất ngờ, bất quá nàng rất nhanh liền lộ ra một chút ý cười khinh miệt lạnh lùng thốt:

-“Ta cũng biết ngươi luôn nghĩ đến Vệ Lan, ngươi yên tâm chuyện này ta nhất định sẽ giúp ngươi! Bất quá ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ những lời ngươi đã hứa! Nếu không đừng trách ta đến lúc đó trở mặt! Cho dù ta khó thoát khỏi cái chết ta cũng sẽ lôi cả Lâm gia các ngươi chôn cùng!”

Lâm Phi khẽ hừ một tiếng, thanh âm lạnh lùng nói:

-“Ngươi yên tâm, ta Lâm Phi từ hôm nay trở đi tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt ngươi!

Nói xong Lâm Phi không hề để ý tới Lâm Oánh Nhi thẳng xoay người rời đi. Lâm Oánh Nhi oán hận nhìn theo bóng lưng của Lâm Phi cắn cắn môi, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh:

-“Lâm Phi, ngươi cũng đừng trách ta, đây đều là bản thân mình tự tìm đến, ngươi có trách thì trách chính mình không nên ham sắc đẹp thôi!”

Phiên ngoại — Hoàng đế, phi tử

Edit: Muỗi Vove

Trong tẩm cung Dạ Vân điện một mảnh đèn đuốc sáng trưng, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt xem ra rất khẩn trương của Vệ Lan, chỉ thấy cặp mắt to đen láy không ngừng chuyển động, hai tay vừa ấn vừa xoa liên tục.

Tử Lạc Vân ngồi sau thư án nhìn xem tấu chương, trong tẩm cung hoàn toàn yên tĩnh cơ hồ có thể nghe được tiếng hít thở rất nhỏ.

Bỗng nhiên Tử Lạc Vân thả tấu chương xuống bàn, tùy tay bưng lên một chén trà bạch ngọc, lại phát hiện trong chén trà không biết từ lúc nào chỉ còn sót lại vài lá trà úa màu, thản nhiên nhìn thoáng qua Vệ Lan vẻ mặt khẩn trương đứng ở cách đó không xa đáy mắt xẹt qua ý cười như có như không:

-“Vệ thị vệ còn không mau đổi một ly trà khác cho bản thái tử.”

Tử Lạc Vân đột nhiên lên tiếng làm Vệ Lan hoảng sợ ngẩng đầu, có chút bất mãn cong môi nói:

-“Thái tử gia, hiện tại đã muộn rồi, còn uống trà làm gì, nên sớm đi nghỉ thôi!”

Nói xong cúi đầu xuống lẩm bẩm:

-“Ai bảo bản thân đuổi hết cung nữ đi, cho dù bây giờ muốn uống trà cũng không biết đi đâu tìm nước.”

Tử Lạc Vân bất đắc dĩ buông chén trà trong tay, đứng lên nói:

-“Thôi, là bản thái tử sai, bản thái tử không uống nữa, còn không được sao?”

Lời của Tử Lạc Vân làm khuôn mặt Vệ Lan sáng bừng, ánh mắt xoay tròn linh động nói:

-“Vậy thái tử gia có phải hay không muốn đi nghỉ?”

Tử Lạc Vân mỉm cười sủng nịnh nói:

-“Ừ!”

Vệ Lan cao hứng vui vẻ ra mặt, nàng nhìn Tử Lạc Vân thêm vài phần cảm tình, hướng hắn hành lễ nói:

-“Vậy thuộc hạ cáo lui trước.”

Nói xong cũng không đợi Tử Lạc Vân chấp thuận liền xoay người, nhưng mà còn không kịp đi ra cửa đã thấy trước mắt chợt lóe, thân ảnh Tử Lạc Vân đứng chắn ngang trước mặt, Vệ Lan lui về phía sau từng bước có điểm kinh hoảng nhìn Tử Lạc Vân ngạc nhiên nói:

-“Thái tử gia không phải muốn nghỉ ngơi sao, như thế nào còn không đi?”

Tử Lạc Vân mỉm cười trêu chọc:

-“Xấu nha đầu còn chưa hầu hạ bản thái tử thay quần áo, làm sao đã muốn chạy?”

Vệ lan đề phòng tử thủ, thanh âm kháng nghị nói:

-“Thái tử gia, thuộc hạ là thị vệ, không có nghĩa vụ phải hầu hạ thái tử gia thay quần áo.”

Đối mặt với kháng nghị của Vệ Lan Tử Lạc Vân căn bản không để ý tới, chỉ thấy bên môi nhếch lên một chút ý cười xấu xa nhìn Vệ Lan:

-“Chẳng lẽ hầu hạ bản thái tử thay quần áo cũng khó như vậy sao?”

Vệ Lan cảnh giác nhìn Tử Lạc Vân, nàng phải cẩn thận mới được, lần trước không hiểu cho nên mới bị chiếm tiện nghi, chẳng lẽ hiện tại còn muốn chiếm tiện nghi sao?

Nghĩ đến đây Vệ Lan tức giận chỉ thẳng vào Tử Lạc Vân nói:

-“Không phải ngươi thích Oánh nhi tỷ tỷ sao? Vậy thì gọi Oánh nhi tỷ tỷ đến giúp ngươi thay quần áo, vì sao cứ muốn khi dễ ta?”

Tử Lạc Vân bỗng nhiên bước lên từng bước, hai tay nắm lấy bả vai nhu nhược của Vệ Lan trừng mắt nói:

-“Ai nói ta thích Lâm Oánh Nhi?”

Vệ Lan tức giận xoay đầu, không dám nhìn thẳng Tử Lạc Vân, vội vàng nói:

-“Là Oánh nhi tỷ nói, tỷ ấy cũng thích ngươi, chẳng lẽ còn không phải sao?”

Tuy rằng Vệ Lan ngữ khí cường ngạnh, nhưng tâm lại bởi vì hắn đột nhiên tới gần mà khống chế không nổi, lần trước trong lúc vô ý bị hôn nàng vẫn luôn trốn tránh hắn, cũng bởi vì việc này mà đặc biệt gửi một phong thư về cho sư phó, kết quả sư phó hồi âm hỏi nàng có thích Tử Lạc Vân không, nếu là thích vậy không có việc gì, còn nếu không phải nên nhớ nam nữ thụ thụ bất thân, không thể cùng Tử Lạc Vân như vậy.

Nhưng bản thân nàng cũng không biết mình có hay không thích Tử Lạc Vân, còn có người Tử Lạc Vân thích không phải Lâm Oánh Nhi sao? Lâm Oánh Nhi cũng thích hắn. Nàng từ lâu đã rất hâm mộ tình cảm của sư phó và sư phụ, cũng có một tâm nguyện về sau sẽ giống như sư phó tìm được một nam nhân chân chính yêu mình làm tướng công, có thể giống sư phó và sư phụ cùng nhau ẩn cư ở trong núi sâu, làm một đôi uyên ương bầu bạn. Mà Tử Lạc Vân về sau sẽ trở thành hoàng đế, hắn căn bản không phù hợp yêu cầu, vừa nghĩ tới Tử Lạc Vân sau này trở thành hoàng đế có tam cung lục viện, phi tử nhiều không đếm xuể, trong lòng Vệ Lan phút chốc cảm thấy vô cùng tức giận, nàng bỗng nhiên đẩy Tử Lạc Vân ra nhếch môi nói:

-“Thái tử gia về sau không được đối với thuộc hạ như vậy.”

Tử Lạc Vân giật mình sững sờ, bất quá rất nhanh liền nghiền ngẫm nhìn Vệ Lan nói:

-“Không thể đối với ngươi như vậy? Vì sao?”

Nghĩ đến nụ hôn ngày đó khuôn mặt Vệ Lan nháy mắt đỏ bừng, nàng cúi đầu có điểm tức giận:

-“Về sau ngươi còn có phi tử, ta cũng phải gả, làm sao có thể. . . . . . Làm sao có thể như vậy…”

Nghe Vệ Lan nói mình phải gả dung nhan tuấn mỹ của Tử Lạc Vân nhất thời đen đi, không khỏi tức giận nói:

-“Cái gì phi tử? Cái gì gả? Xấu nha đầu bị đụng hư đầu óc rồi sao? Còn ở đây nói hươu nói vượn.”

Vệ Lan hừ một tiếng không vui nói:

-“Ngươi mới bị đụng hư đầu óc, sư phó nói hoàng đế về sau sẽ có rất nhiều phi tử, cho nên không thể làm như vậy, ta cũng phải gả đi nữa, sư phó nói những việc như vậy chỉ có thể cùng tướng công mình làm.”

Vệ Lan vừa dứt lời khuôn mặt Tử Lạc Vân càng thêm xanh đen, nhìn xem mẫu thân dạy xấu nha đầu này những thứ gì, Tử Lạc Vân vươn tay nhéo má Vệ Lan, buồn bực nói:

-“Đừng nghe mẫu thân nói hươu nói vượn, ai nói hoàng đế là phải có tam cung lục viện, hoàng thúc hiện tại cũng là hoàng đế nhưng ngay cả một phi tử cũng không có.”

Chapter
1 Chương 1: thành thân
2 Chương 2: Đằng sau việc hôn nhân
3 Chương 3: vắng vẻ
4 Chương 4: sóng ngầm mãnh liệt
5 Chương 5: nạp phi 1
6 Chương 6: Nạp Phi 2
7 Chương 7: Quyết định của hoàng thượng
8 Chương 8: Xua đuổi
9 Chương 9: Tâm kế của Diệp Linh
10 Chương 10: Xử phạt của Tử Dạ
11 Chương 11: ủy khuất 1
12 Chương 12: ủy khuất 2
13 Chương 13: Làm khó dễ 1
14 Chương 14: làm khó dễ 2
15 Chương 15: Đối lập
16 Chương 16: Giá lâm
17 Chương 17: Tranh chấp
18 Chương 18: Tâm sự của hoàng đế 1
19 Chương 19: Tâm sự của hoàng đế 2
20 Chương 20: xung đột 1
21 Chương 21: xung đột 2
22 Chương 22: lại mặt 1
23 Chương 23: lại mặt 2
24 Chương 24: Ban thưởng
25 Chương 25: Điều kiện
26 Chương 26: áo choàng chồn bạc
27 Chương 27: Yêu cầu của Diệp Linh
28 Chương 28: Sóng ngầm
29 Chương 29: Thế thái mỏng lạnh
30 Chương 30: Thân tình lãnh đạm 1
31 Chương 31: Thân tình lãnh đạm 2
32 Chương 32: Tử y nhân
33 Chương 33: Ứng Vương gia
34 Chương 34: Khuất nhục
35 Chương 35: Diễn trò
36 Chương 36: Nhục nhã
37 Chương 37: Diệp Linh oán hận
38 Chương 38: Lời đồn đại
39 Chương 39: Mang thai
40 Chương 40: Mưu đồ bí mật 1
41 Chương 41: Mưu đồ bí mật 2
42 Chương 42: Tâm tính vặn vẹo
43 Chương 43: Đau thương
44 Chương 44: Đêm gặp ứng Vương
45 Chương 45: Tình tố ám sinh*
46 Chương 46: Lòng đố kị
47 Chương 47: Nổi giận
48 Chương 48: Rối rắm 1
49 Chương 49: Rối rắm 2
50 Chương 50: Nhẫn nhục
51 Chương 51: Đẻ non
52 Chương 52: Nghi hung
53 Chương 53: Khách không mời mà đến
54 Chương 54: Hình đường
55 Chương 55: Báo tin
56 Chương 56: Cố nhân
57 Chương 57: Phiêu linh
58 Chương 58: Ảm đạm
59 Chương 59: Tàn khốc
60 Chương 60: Không thể nhịn được nữa
61 Chương 61: Diệp Linh đến
62 Chương 62: Gian kế
63 Chương 63: Khâm vật ban thưởng
64 Chương 64: Hoa hồng
65 Chương 65: Đều có tâm cơ
66 Chương 66: Nguyền rủa
67 Chương 67: Sát ý
68 Chương 68: Quỷ dị
69 Chương 69: Thái độ kỳ quái
70 Chương 70: Khả nghi
71 Chương 71: Ngăn trở
72 Chương 72: Âm mưu
73 Chương 73: Tuyệt vọng
74 Chương 74: Huyết Yến
75 Chương 75: Báo ứng
76 Chương 76: Núi Thiên Hoa
77 Chương 77: Bị tập kích
78 Chương 78: Rơi xuống vách núi
79 Chương 79: giải độc 1
80 Chương 80: Giải độc 2
81 Chương 81: Mất trí nhớ
82 Chương 82: Nghi hoặc
83 Chương 83: Lãnh khốc vô tình
84 Chương 84: Mẫu tử xung đột
85 Chương 85: Tâm sự của Yến Đào
86 Chương 86: Đồng tình chi tâm
87 Chương 87: Kháng cự
88 Chương 88: Xa lạ
89 Chương 89: Mất trí nhớ
90 Chương 90: Nàng
91 Chương 91: Xuất cốc
92 Chương 92: Tâm sự của Du Hàn
93 Chương 93: Kế hoạch của Diệp Linh
94 Chương 94: Dụng tâm kín đáo
95 Chương 95: Chán ghét
96 Chương 96: Không thể trốn tránh
97 Chương 97: ức vua thoái vị 1
98 Chương 98: Bức vua thoái vị 2
99 Chương 99: Quyết định thống khổ
100 Chương 100: Thương nghị
101 Chương 101: Điểm đáng ngờ
102 Chương 102: Phản bội
103 Chương 103: Mối hận năm đó
104 Chương 104: Mộng
105 Chương 105: Giãy dụa thống khổ
106 Chương 106: Cô phụ
107 Chương 107: Tâm tê phế liệt
108 Chương 108: Buồn bã
109 Chương 109: Tranh đoạt
110 Chương 110: Ứng Vương tuyên chiến
111 Chương 111: Có thai
112 Chương 112: Bi phẫn
113 Chương 113: Uy hiếp
114 Chương 114: Bất đắc dĩ của Du Hàn
115 Chương 115: Thanh Nhi sầu não
116 Chương 116: Quyết định của Tử Ảnh
117 Chương 117: Đều có tâm tư
118 Chương 118: Ngoan độc kế
119 Chương 119: Mưa gió điềm báo
120 Chương 120: Tàn nhẫn thương tổn 1
121 Chương 121: Tàn nhẫn thương tổn 2
122 Chương 122: Chân tướng đích thực
123 Chương 123: Tử Dạ không yên
124 Chương 124: Du Hàn phẫn nộ
125 Chương 125: Ngoài ý liệu
126 Chương 126: Che dấu tâm sự 1
127 Chương 127: Che dấu tâm sự 2
128 Chương 128: Một đêm quỷ dị
129 Chương 129: Một đêm quỷ dị
130 Chương 130: Tranh chấp
131 Chương 131: Hiệp thương
132 Chương 132: Nữ tử thần bí
133 Chương 133: Thích khách
134 Chương 134: Hành động
135 Chương 135: Triều đình phong vân 1
136 Chương 136: Triều đình phong vân 2
137 Chương 137: Máu tươi triều đình
138 Chương 138: Họa thủy
139 Chương 139: Hận ý
140 Chương 140: Hoàn cảnh xấu hổ
141 Chương 141: Thảm đạm kết thúc
142 Chương 142: Khả nghi
143 Chương 143: Thân phận bại lộ
144 Chương 144: Yêu hận đan xen
145 Chương 145: Trùng hợp
146 Chương 146: Thống khổ quyết định
147 Chương 147: Địa lao
148 Chương 148: Tra tấn lẫn nhau
149 Chương 149: Hình đường thẩm vẫn
150 Chương 150: Chân tướng
151 Chương 151: Tỷ muội gặp lại không nhận thức
152 Chương 152: Điên cuồng sát ý
153 Chương 153: Tỷ muội tương tàn
154 Chương 154: Ranh giới sống chết
155 Chương 155: Tư tâm
156 Chương 156: Buông tay
157 Chương 157: Khóc lóc om sòm
158 Chương 158: Đại công tử Diệp Hạo
159 Chương 159: Chuyện cũ
160 Chương 160: Tình cảm cấm kị
161 Chương 161: Người trong bức họa
162 Chương 162: Điên
163 Chương 163: Thủy Vân cung
164 Chương 164: Mất trí nhớ
165 Chương 165: Khó có thể chấp nhận
166 Chương 166: Sai chỗ
167 Chương 167: Lừa gạt
168 Chương 168: Gặp gỡ trong đêm
169 Chương 169: Nghi ngờ
170 Chương 170: Chất vấn
171 Chương 171: Trúng độc
172 Chương 172: Mất mát
173 Chương 173: Thanh y nam tử
174 Chương 174: Linh Sơn tiên tử
175 Chương 175: Manh mối
176 Chương 176: Dã tâm
177 Chương 177: Trên đường đi gặp
178 Chương 178: Chọn tú
179 Chương 179: Xuyên qua
180 Chương 180: Tưởng niệm
181 Chương 181: Đột nhiên thay đổi thái độ
182 Chương 182: Sát tâm
183 Chương 183: Giống như đã từngquen biết
184 Chương 184: Sự thực tàn khốc (188)
185 Chương 185: Niềm vui ngoài ý muốn
186 Chương 186: Tư Lạc viện
187 Chương 187: Hương Linh công chúa
188 Chương 188: Sách lược
189 Chương 189: Mất mát
190 Chương 190: Bỏ qua khúc mắc (200)
191 Chương 191: Khó có thể chấp nhận
192 Chương 192: Đối chọi gay gắt 1
193 Chương 193: Dạ yến
194 Chương 194: Vô Ảnh
195 Chương 195: Quyết tuyệt
196 Chương 196: Rời đi
197 Chương 197: Nhu tình
198 Chương 198: Hiểu lầm
199 Chương 199: Điên cuồng
200 Chương 200: Tuyên bố việc hôn nhân
201 Chương 201: Dễ dàng thu phục lòng người
202 Chương 202: Yến Đào bi thương 1
203 Chương 203: Tâm sự của Mộc nhi
204 Chương 204: Chuyển biến tâm tư
205 Chương 205: Âm mưu kinh thiên động địa
206 Chương 206: Quyết định
207 Chương 207: Huynh muội gặp lại (232)
208 Chương 208: Chuyện cũ như mây khói
209 Chương 209: Vĩnh viễn là đại ca của muội
210 Chương 210: Oan gia ngõ hẹp
211 Chương 211: Rơi vào bẫy
212 Chương 212: Chuyện cũ 2
213 Chương 213: Chấp nhận chờ đợi
214 Chương 214: Suy nghĩ của Diệp Linh 1
215 Chương 215: Suy nghĩ của Diệp Linh 3(248)
216 Chương 216: Suy nghĩ của Diệp Linh 5
217 Chương 217: Gió thổi mưa giông trước cơn bão
218 Chương 218: Âm mưu sau lưng
219 Chương 219: Đuổi theo
220 Chương 220: Ngẫu nhiên biết chân tướng
221 Chương 221: Tra tấn
222 Chương 222: U lan và mẫu đơn (262)
223 Chương 223: Oán hận
224 Chương 224: Hủy diệt
225 Chương 225: Đoán
226 Chương 226: Sóng gió 1
227 Chương 227: Sóng gió 3
228 Chương 228: Sóng gió 5
229 Chương 229: Người xa lạ
230 Chương 230: Người áo xám
231 Chương 231: Kế sách ứng đối
232 Chương 232: Cái chết bất minh
233 Chương 233: Quyết định
234 Chương 234: Tâm ý
235 Chương 235: Công thành 1
236 Chương 236: Công thành 3
237 Chương 237: Đánh lui kẻ địch
238 Chương 238: Không đồng sinh nhưng cộng tử
239 Chương 239: Ba người gặp nhau
240 Chương 240: Bị chặn đường
241 Chương 241: Yến Đào
242 Chương 242: Hảo hảo yêu nàng
243 Chương 243: Đồng môn tương tàn
244 Chương 244: Vì yêu sinh hận
245 Chương 245: Giãy dụa 2
246 Chương 246: Đại kết cục 2 – Ấm áp từ Diệp Hạo
247 Chương 247: Phiên ngoại – Thành thân
248 Chương 248: Phiên ngoại – Lòng chua xót
249 Chương 249: Phiên ngoại – Mười năm hẹn ước
250 Chương 250: Phiên ngoại — Bạch y thiếu nữ
251 Chương 251: Phiên ngoại — Một bụng đen tối 2
252 Chương 252: Phiên ngoại — Lâm Phi
253 Chương 253: Phiên ngoại — Quá khứ không chịu nổi
254 Chương 254: Phiên ngoại — Thiếu niên xúc động
255 Chương 255: Phiên ngoại — Âm mưu 1
256 Chương 256: Phiên ngoại — Đại kết cục văn
Chapter

Updated 256 Episodes

1
Chương 1: thành thân
2
Chương 2: Đằng sau việc hôn nhân
3
Chương 3: vắng vẻ
4
Chương 4: sóng ngầm mãnh liệt
5
Chương 5: nạp phi 1
6
Chương 6: Nạp Phi 2
7
Chương 7: Quyết định của hoàng thượng
8
Chương 8: Xua đuổi
9
Chương 9: Tâm kế của Diệp Linh
10
Chương 10: Xử phạt của Tử Dạ
11
Chương 11: ủy khuất 1
12
Chương 12: ủy khuất 2
13
Chương 13: Làm khó dễ 1
14
Chương 14: làm khó dễ 2
15
Chương 15: Đối lập
16
Chương 16: Giá lâm
17
Chương 17: Tranh chấp
18
Chương 18: Tâm sự của hoàng đế 1
19
Chương 19: Tâm sự của hoàng đế 2
20
Chương 20: xung đột 1
21
Chương 21: xung đột 2
22
Chương 22: lại mặt 1
23
Chương 23: lại mặt 2
24
Chương 24: Ban thưởng
25
Chương 25: Điều kiện
26
Chương 26: áo choàng chồn bạc
27
Chương 27: Yêu cầu của Diệp Linh
28
Chương 28: Sóng ngầm
29
Chương 29: Thế thái mỏng lạnh
30
Chương 30: Thân tình lãnh đạm 1
31
Chương 31: Thân tình lãnh đạm 2
32
Chương 32: Tử y nhân
33
Chương 33: Ứng Vương gia
34
Chương 34: Khuất nhục
35
Chương 35: Diễn trò
36
Chương 36: Nhục nhã
37
Chương 37: Diệp Linh oán hận
38
Chương 38: Lời đồn đại
39
Chương 39: Mang thai
40
Chương 40: Mưu đồ bí mật 1
41
Chương 41: Mưu đồ bí mật 2
42
Chương 42: Tâm tính vặn vẹo
43
Chương 43: Đau thương
44
Chương 44: Đêm gặp ứng Vương
45
Chương 45: Tình tố ám sinh*
46
Chương 46: Lòng đố kị
47
Chương 47: Nổi giận
48
Chương 48: Rối rắm 1
49
Chương 49: Rối rắm 2
50
Chương 50: Nhẫn nhục
51
Chương 51: Đẻ non
52
Chương 52: Nghi hung
53
Chương 53: Khách không mời mà đến
54
Chương 54: Hình đường
55
Chương 55: Báo tin
56
Chương 56: Cố nhân
57
Chương 57: Phiêu linh
58
Chương 58: Ảm đạm
59
Chương 59: Tàn khốc
60
Chương 60: Không thể nhịn được nữa
61
Chương 61: Diệp Linh đến
62
Chương 62: Gian kế
63
Chương 63: Khâm vật ban thưởng
64
Chương 64: Hoa hồng
65
Chương 65: Đều có tâm cơ
66
Chương 66: Nguyền rủa
67
Chương 67: Sát ý
68
Chương 68: Quỷ dị
69
Chương 69: Thái độ kỳ quái
70
Chương 70: Khả nghi
71
Chương 71: Ngăn trở
72
Chương 72: Âm mưu
73
Chương 73: Tuyệt vọng
74
Chương 74: Huyết Yến
75
Chương 75: Báo ứng
76
Chương 76: Núi Thiên Hoa
77
Chương 77: Bị tập kích
78
Chương 78: Rơi xuống vách núi
79
Chương 79: giải độc 1
80
Chương 80: Giải độc 2
81
Chương 81: Mất trí nhớ
82
Chương 82: Nghi hoặc
83
Chương 83: Lãnh khốc vô tình
84
Chương 84: Mẫu tử xung đột
85
Chương 85: Tâm sự của Yến Đào
86
Chương 86: Đồng tình chi tâm
87
Chương 87: Kháng cự
88
Chương 88: Xa lạ
89
Chương 89: Mất trí nhớ
90
Chương 90: Nàng
91
Chương 91: Xuất cốc
92
Chương 92: Tâm sự của Du Hàn
93
Chương 93: Kế hoạch của Diệp Linh
94
Chương 94: Dụng tâm kín đáo
95
Chương 95: Chán ghét
96
Chương 96: Không thể trốn tránh
97
Chương 97: ức vua thoái vị 1
98
Chương 98: Bức vua thoái vị 2
99
Chương 99: Quyết định thống khổ
100
Chương 100: Thương nghị
101
Chương 101: Điểm đáng ngờ
102
Chương 102: Phản bội
103
Chương 103: Mối hận năm đó
104
Chương 104: Mộng
105
Chương 105: Giãy dụa thống khổ
106
Chương 106: Cô phụ
107
Chương 107: Tâm tê phế liệt
108
Chương 108: Buồn bã
109
Chương 109: Tranh đoạt
110
Chương 110: Ứng Vương tuyên chiến
111
Chương 111: Có thai
112
Chương 112: Bi phẫn
113
Chương 113: Uy hiếp
114
Chương 114: Bất đắc dĩ của Du Hàn
115
Chương 115: Thanh Nhi sầu não
116
Chương 116: Quyết định của Tử Ảnh
117
Chương 117: Đều có tâm tư
118
Chương 118: Ngoan độc kế
119
Chương 119: Mưa gió điềm báo
120
Chương 120: Tàn nhẫn thương tổn 1
121
Chương 121: Tàn nhẫn thương tổn 2
122
Chương 122: Chân tướng đích thực
123
Chương 123: Tử Dạ không yên
124
Chương 124: Du Hàn phẫn nộ
125
Chương 125: Ngoài ý liệu
126
Chương 126: Che dấu tâm sự 1
127
Chương 127: Che dấu tâm sự 2
128
Chương 128: Một đêm quỷ dị
129
Chương 129: Một đêm quỷ dị
130
Chương 130: Tranh chấp
131
Chương 131: Hiệp thương
132
Chương 132: Nữ tử thần bí
133
Chương 133: Thích khách
134
Chương 134: Hành động
135
Chương 135: Triều đình phong vân 1
136
Chương 136: Triều đình phong vân 2
137
Chương 137: Máu tươi triều đình
138
Chương 138: Họa thủy
139
Chương 139: Hận ý
140
Chương 140: Hoàn cảnh xấu hổ
141
Chương 141: Thảm đạm kết thúc
142
Chương 142: Khả nghi
143
Chương 143: Thân phận bại lộ
144
Chương 144: Yêu hận đan xen
145
Chương 145: Trùng hợp
146
Chương 146: Thống khổ quyết định
147
Chương 147: Địa lao
148
Chương 148: Tra tấn lẫn nhau
149
Chương 149: Hình đường thẩm vẫn
150
Chương 150: Chân tướng
151
Chương 151: Tỷ muội gặp lại không nhận thức
152
Chương 152: Điên cuồng sát ý
153
Chương 153: Tỷ muội tương tàn
154
Chương 154: Ranh giới sống chết
155
Chương 155: Tư tâm
156
Chương 156: Buông tay
157
Chương 157: Khóc lóc om sòm
158
Chương 158: Đại công tử Diệp Hạo
159
Chương 159: Chuyện cũ
160
Chương 160: Tình cảm cấm kị
161
Chương 161: Người trong bức họa
162
Chương 162: Điên
163
Chương 163: Thủy Vân cung
164
Chương 164: Mất trí nhớ
165
Chương 165: Khó có thể chấp nhận
166
Chương 166: Sai chỗ
167
Chương 167: Lừa gạt
168
Chương 168: Gặp gỡ trong đêm
169
Chương 169: Nghi ngờ
170
Chương 170: Chất vấn
171
Chương 171: Trúng độc
172
Chương 172: Mất mát
173
Chương 173: Thanh y nam tử
174
Chương 174: Linh Sơn tiên tử
175
Chương 175: Manh mối
176
Chương 176: Dã tâm
177
Chương 177: Trên đường đi gặp
178
Chương 178: Chọn tú
179
Chương 179: Xuyên qua
180
Chương 180: Tưởng niệm
181
Chương 181: Đột nhiên thay đổi thái độ
182
Chương 182: Sát tâm
183
Chương 183: Giống như đã từngquen biết
184
Chương 184: Sự thực tàn khốc (188)
185
Chương 185: Niềm vui ngoài ý muốn
186
Chương 186: Tư Lạc viện
187
Chương 187: Hương Linh công chúa
188
Chương 188: Sách lược
189
Chương 189: Mất mát
190
Chương 190: Bỏ qua khúc mắc (200)
191
Chương 191: Khó có thể chấp nhận
192
Chương 192: Đối chọi gay gắt 1
193
Chương 193: Dạ yến
194
Chương 194: Vô Ảnh
195
Chương 195: Quyết tuyệt
196
Chương 196: Rời đi
197
Chương 197: Nhu tình
198
Chương 198: Hiểu lầm
199
Chương 199: Điên cuồng
200
Chương 200: Tuyên bố việc hôn nhân
201
Chương 201: Dễ dàng thu phục lòng người
202
Chương 202: Yến Đào bi thương 1
203
Chương 203: Tâm sự của Mộc nhi
204
Chương 204: Chuyển biến tâm tư
205
Chương 205: Âm mưu kinh thiên động địa
206
Chương 206: Quyết định
207
Chương 207: Huynh muội gặp lại (232)
208
Chương 208: Chuyện cũ như mây khói
209
Chương 209: Vĩnh viễn là đại ca của muội
210
Chương 210: Oan gia ngõ hẹp
211
Chương 211: Rơi vào bẫy
212
Chương 212: Chuyện cũ 2
213
Chương 213: Chấp nhận chờ đợi
214
Chương 214: Suy nghĩ của Diệp Linh 1
215
Chương 215: Suy nghĩ của Diệp Linh 3(248)
216
Chương 216: Suy nghĩ của Diệp Linh 5
217
Chương 217: Gió thổi mưa giông trước cơn bão
218
Chương 218: Âm mưu sau lưng
219
Chương 219: Đuổi theo
220
Chương 220: Ngẫu nhiên biết chân tướng
221
Chương 221: Tra tấn
222
Chương 222: U lan và mẫu đơn (262)
223
Chương 223: Oán hận
224
Chương 224: Hủy diệt
225
Chương 225: Đoán
226
Chương 226: Sóng gió 1
227
Chương 227: Sóng gió 3
228
Chương 228: Sóng gió 5
229
Chương 229: Người xa lạ
230
Chương 230: Người áo xám
231
Chương 231: Kế sách ứng đối
232
Chương 232: Cái chết bất minh
233
Chương 233: Quyết định
234
Chương 234: Tâm ý
235
Chương 235: Công thành 1
236
Chương 236: Công thành 3
237
Chương 237: Đánh lui kẻ địch
238
Chương 238: Không đồng sinh nhưng cộng tử
239
Chương 239: Ba người gặp nhau
240
Chương 240: Bị chặn đường
241
Chương 241: Yến Đào
242
Chương 242: Hảo hảo yêu nàng
243
Chương 243: Đồng môn tương tàn
244
Chương 244: Vì yêu sinh hận
245
Chương 245: Giãy dụa 2
246
Chương 246: Đại kết cục 2 – Ấm áp từ Diệp Hạo
247
Chương 247: Phiên ngoại – Thành thân
248
Chương 248: Phiên ngoại – Lòng chua xót
249
Chương 249: Phiên ngoại – Mười năm hẹn ước
250
Chương 250: Phiên ngoại — Bạch y thiếu nữ
251
Chương 251: Phiên ngoại — Một bụng đen tối 2
252
Chương 252: Phiên ngoại — Lâm Phi
253
Chương 253: Phiên ngoại — Quá khứ không chịu nổi
254
Chương 254: Phiên ngoại — Thiếu niên xúc động
255
Chương 255: Phiên ngoại — Âm mưu 1
256
Chương 256: Phiên ngoại — Đại kết cục văn