Chương 242: Hảo hảo yêu nàng

Tiếng động từ trong phòng truyền ra ngoài, cũng truyền vào lỗ tai Vệ Tử Thanh cùng Thanh nhi, hai người sau khi kịp phản ứng nháy mắt đỏ bừng mặt.

Hai người đỏ mặt nhìn thoáng qua đối phương, lại cực kỳ nhanh né tránh ánh mắt đối phương, sau đó không ai bảo ai đều làm bộ như vô tình nhìn về phía xa xa.

Không biết qua bao lâu thanh âm làm người ta đỏ mặt trong phòng ngủ rốt cục ngừng lại, hai người đứng ngoài cửa không hẹn mà cùng thả lỏng hít một hơi, trên mặt Thanh nhi rạng mây đỏ vẫn chưa tan, giờ phút này nàng cúi đầu vô cùng xấu hổ, đến dũng khi liếc nhìn Vệ Tử Thanh một cái cũng không có.

Mà Vệ Tử Thanh tuy rằng mặt không chút thay đổi, nhưng vệt đỏ khả nghi trên làn da ngăm đen đã bán đứng hắn, lúc này kỳ thật tâm tình hắn cùng với Thanh nhi giống nhau cũng biết thanh âm kỳ quái cùng tiếng thở dốc kia đại biểu cho cái gì, chỉ là hắn vì không muốn làm cho Thanh nhi xấu hổ mà làm bộ không biết thôi.

Hai người đang quấn lấy nhau trong phòng căn bản không biết chuyện tốt của bọn họ đã bị người đứng ở ngoài cửa nghe hết toàn bộ, rõ ràng không sót một cái gì, lúc này bọn họ đang gắt gao ôm chặt nhau, từ từ phục hồi tinh thần lại.

Thời khắc bị Tử Dạ ôm chặt trong ngực, Diệp Lạc xấu hổ không dám ngẩng đầu lên nhìn hắn, trên khuôn mặt đỏ bừng diễm lệ, bởi vì vừa mới kịch liệt vận động làm nàng giờ phút này thở hổn hển, hô hấp của nàng làm khuôn ngực nhấp nhô như ẩn như hiện thoạt nhìn thật là…

Bàn tay hữu lực nhẹ nhàng mà ở trên sống lưng trơn bóng của Diệp Lạc di động, trải qua một trận kích tình cuồng nhiệt, thần trí hắn đã hoàn toàn thanh tỉnh, hắn chưa từng cảm thấy thỏa mãn như giờ phút này.

Từ sau khi Diệp Lạc rời đi, hắn chưa từng chạm qua nữ nhân nào, bởi vì trong lòng hắn bất kể là tình cảm hay thân thể, toàn bộ đều thuộc về Diệp Lạc.

Theo lý thuyết nếu kịch độc trong người hắn vẫn chưa được bức ra, thân thể hẳn là suy yếu không chịu nổi mới đúng, nhưng vừa rồi hắn lại cảm thấy mình vô cùng dư thừa khí lực, hắn dường như muốn nàng không đủ, bởi vì hương vị của nàng thật sự làm hắn không thể buông tay.

Bọn họ cứ như vậy lặng yên ôm nhau, không biết qua bao lâu Diệp Lạc đỏ bừng nghiêm mặt nhẹ nhàng đẩy Tử Dạ ra, muốn đứng lên nhưng không ngờ vừa định rời đi đã bị Tử Dạ vươn tay kéo lại.

Diệp Lạc thở nhẹ một tiếng, nàng cảm giác được nàng lại cùng hắn thân thể tương liên, còn có bộ phận đàn ông của hắn ở trong cơ thể nàng bành trướng bằng tốc độ kinh người làm nàng nháy mắt xấu hổ đến một cử động cũng không dám.

Con ngươi đen bóng của Tử Dạ trở nên thâm trầm, hai tay hắn vòng quanh vòng eo mảnh khảnh của Diệp Lạc, cúi đầu xuống kề sát bên tai nàng nhẹ giọng nói:

-“Lạc nhi, đừng nhúc nhích, để cho ta yêu nàng, được chứ?”

Diệp Lạc xấu hổ muốn chết, đầu nàng cúi xuống cơ hồ sắp cùng mặt nước chạm vào nhau.

Tử Dạ không muốn nàng trốn tránh, lấy tay nhẹ nhàng nâng cằm cưỡng ép nàng đối mặt với mình, sau đó nháy mắt dán môi vào tai nàng, thanh âm khàn khàn nói:

-“Lạc nhi, đừng sợ, đem hết thảy đều giao cho ta, để cho ta hảo hảo yêu nàng.”

Nhìn ánh mắt ôn nhu của Tử Dạ, Diệp Lạc đỏ mặt cơ hồ cắn chặt môi dưới, nàng biểu tình có điểm bối rối nhìn Tử Dạ, không biết vì sao khi đối mặt với ánh mắt thâm tình của hắn, trong nội tâm thế nhưng từ từ bình tĩnh lại.

Nàng thẹn thùng nhẹ giọng nói:

-“Nhưng là chất độc trên người chàng vẫn còn chưa được giải hết. . . . . . . . . .”

Mà Tử Dạ cũng không đợi Diệp Lạc nói xong, cúi đầu xuống tiếp tục hôn lên môi nàng, đôi môi đỏ mọng vừa được giải thoát của Diệp Lạc lại tiếp tục đón chờ đợt công thành tiếp theo.

Một lát sau Diệp Lạc bỗng nhiên phát ra một tiếng thở nhẹ, chỉ thấy Tử Dạ ôm lấy nàng đứng lên bước ra khỏi thùng gỗ, sau đó đi nhanh đến cái giường cách đó không xa.

Nàng bị hắn ôm gọn vào trong ngực, thân thể của hai người dính sát vào nhau, cùng với động tác tiêu sái của Tử Dạ không ngừng truyền đến từng đợt luật động, khoái cảm cơ hồ đem toàn bộ tri giác Diệp Lạc bao trùm.

Trong phòng ngủ lại vang lên từng trận thở dốc, lúc này đây động tác của Tử Dạ cũng không còn cuồng nhiệt như vừa rồi mà trở nên ôn nhu vô cùng, hắn tiểu tâm dực dực nhẹ nhàng vuốt ve cố gắng lấy lòng nàng, nháy mắt trong phòng ngủ đã tràn ngập sắc xuân khôn cùng.

Một hồi mưa rền gió giật rốt cục đi qua, trên thân thể trơn bóng của Diệp Lạc đọng lại một tầng mồ hôi mỏng manh, nàng lúc này cả người không có một chút khí lực, chính là kiều nhuyễn vô lực nằm trong vòng tay mạnh mẽ của Tử Dạ.

Tử Dạ lặng yên ôm Diệp Lạc, đôi mắt thâm tình ngắm nhìn người trong lòng, hắn chưa từng cảm thấy thỏa mãn như thế trong quá khứ, trước khi yêu Diệp Lạc hắn không phải là không có nữ nhân, nhưng những nữ nhân này vĩnh viễn không đem lại cho hắn cảm giác như nàng.

Hắn hiện tại rốt cục hiểu được, nguyên lai yêu một người không chỉ là thân thể còn có tâm hồn cũng phải đồng điệu, chỉ nàng mới có thể làm cho tâm hồn hắn tràn đầy mùa xuân, chỉ có nàng mới có thể khiến hắn an tâm.

Trong phòng ngủ sắc xuân vô hạn, lại khổ cho Vệ Tử Thanh và Thanh nhi, thời điểm tiếng động trong phòng truyền đến, Vệ Tử Thanh cùng Thanh nhi trong khoảnh khắc cơ hồ đồng thời hỏng mất cảm giác! Cũng cơ hồ đồng thời muốn cướp đường bỏ chạy, nhưng bọn họ ngay cả động cũng không dám động, cứ như vậy thân thể cứng ngắc không nhúc nhích, nếu không phải trên mặt dần lây nhiễm một màu đỏ hồng, người khác cơ hồ nghĩ rằng đứng ở trước phòng ngủ chỉ là hai pho tượng không có sinh mệnh.

Ám sát

Edit: Muỗi Vove

Không biết qua bao lâu Diệp Lạc rốt cục quần áo chỉnh tề, mái tóc dài đen bóng xõa xuống che khuất bờ vai mảnh khảnh, trên khuôn mặt còn sót lại những dấu vết hoan ái, nhìn thoáng qua thật sự càng thêm quyến rũ mê người.

Một thân y phục màu trắng, nàng giơ tay nhấc chân đều lộ ra một loại quyến rũ phong tình, cảm giác giống như thiên tiên xuất hiện trước mặt Vệ Tử Thanh và Thanh nhi.

Vệ Tử Thanh cùng Thanh nhi sau khi Diệp Lạc mở cửa đều nhất tề quay đầu nhìn lại nhìn thần thái phi dương của Diệp Lạc trong nháy mắt cơ hồ thần trí lơ lửng.

Đối mặt với ánh mắt như biết hết của Vệ Tử Thanh và Thanh nhi, tâm tình Diệp Lạc vốn đang bình tĩnh lại bắt đầu hỗn loạn, khuôn mặt hồng nhuận nháy mắt đỏ bừng, nàng sớm đã quên ngoài cửa phòng ngủ còn có Vệ Tử Thanh cùng Thanh nhi, vừa nghĩ tới nàng kêu lớn tiếng như vậy không biết hai người này có nghe được hay không, thật xấu hổ vô cùng.

Nhìn trên mặt Diệp Lạc có những vệt đỏ ửng khả nghi, Vệ Tử Thanh chỉ cảm thấy trong lòng nhộn nhạo, tuy rằng hắn biết nàng vĩnh viễn không thuộc về mình, nhưng khi tận mắt chứng kiến nàng cùng hoàng thượng đắm chìm trong hạnh phúc, tâm vẫn không khống chế được mà run rẩy.

Bất quá dù trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót, nhưng thật ra chỉ là phản ứng đầu tiên của Vệ Tử Thanh, hắn rất nhanh liền áp chế tâm sự như không có việc gì hướng Diệp Lạc hỏi:

-“Nương nương, hoàng thượng thế nào?”

Thanh nhi nghe Vệ Tử Thanh hỏi câu này không khỏi trợn trắng mắt, lấy những thanh âm vừa truyền đến kia, không hỏi cũng biết Tử Dạ rất tốt, nếu không còn có thể làm ra loại sự tình kia sao? Hơn nữa còn không phải một lần!

Lời của Vệ Tử Thanh nháy mắt khiến Diệp Lạc đứng ngồi không yên, nàng cúi đầu cơ hồ muốn chôn mặt xuống đất, cũng không nói lời nào mà chỉ khẽ gật đầu.

Vệ Tử Thanh lời vừa ra khỏi miệng mới biết mình sai lầm rồi, hắn quay đầu đi chỗ khác khó khăn nói:

-“Thuộc hạ có việc phải đi trước!”

Nói xong hắn không đợi Diệp Lạc đáp lời liền rất nhanh rời đi, động tác kia phảng phất giống như đang chạy trốn.

-“Khụ!”

Sau khi Vệ Tử Thanh rời đi, Thanh nhi ho nhẹ một tiếng, biểu tình có điểm mất tự nhiên hỏi:

-“Tiểu thư người có khỏe không?”

Diệp Lạc nhìn thoáng qua đỏ bừng cả mặt, biểu tình cực kỳ mất tự nhiên, nàng hiểu ra việc tốt của nàng cùng Tử Dạ vừa rồi đã bị Vệ Tử Thanh và Thanh nhi nghe được, lập tức trong lòng ngượng ngùng mãi không thôi.

Diệp Lạc đỏ mặt gật đầu loạn xạ, xem như trả lời Thanh nhi, sau đó nói:

-“Thanh nhi, muội đi gọi cung nữ mang thùng gỗ trong phòng ra, ta đi chuẩn bị dược vật cho ngày mai!

Nói xong nàng không đợi Thanh nhi đáp lời liền vội vàng rời đi.

Nhìn bóng lưng vội vàng của Diệp Lạc, Thanh nhi không thể tin mở to mắt, đó là tiểu thư nhà nàng luôn luôn bình tĩnh tính tình lạnh nhạt sao?

Qua một lúc lâu Thanh nhi mới nhẹ nhàng đánh vào cái miệng nhỏ của mình, khe khẽ nói:

-“Đều tại ngươi không biết cách nói chuyện? Đem tiểu thư dọa chạy rồi!”

Một lát sau Thanh nhi lại nở nụ cười, nàng gọi vài cung nữ nhẹ nhàng đi vào, thùng nước bên trong chỉ còn lại một nửa nước, nhìn trong phòng ngủ xung quanh thùng gỗ nước bắn ra tung tóe thấm ướt một mảng thảm dệt lớn, trên mặt Thanh nhi càng thêm đỏ bừng!

Chờ sửa sang lại hết thảy, nàng cơ hồ cũng chạy trốn chết.

Ra khỏi phòng ngủ Vệ Tử Thanh vẫn chưa trở về, nàng liền lẳng lặng đứng ở một bên chờ Vệ Tử Thanh.

//Muốn Thanh nhi và Vệ Tử Thanh thành một cặp, nhưng hình như Thanh nhi lại có cảm tình với Diệp Hạo rồi thì phải, tiếc//

Bởi vì Diệp Lạc từng nói qua hiện tại Tử Dạ trúng kịch độc, thân thể không thể so sánh với người bình thường, nếu lúc này bị người ta hạ độc thủ tuyệt đối không có sức phản kháng, cho nên nàng phải cùng vệ Tử Thanh thủ ở chỗ này bảo hộ Tử Dạ.

Bất quá hiện tại Thanh nhi đối với lời nói của Diệp Lạc có điểm không cho là đúng, nàng cảm thấy một nam nhân trúng kịch độc thân thể suy yếu có thể dũng mãnh đến như vậy sao?

Nếu không phải nàng chính tai nghe được, nàng sẽ không dám tin vừa mới ở bên trong đã xảy ra chuyện gì.

Không có sự cho phép bất cứ ai cũng không thể tiếp cận phòng ngủ Tử Dạ, cho nên bây giờ ở nơi này trừ bỏ Thanh nhi thì không có những người khác.

Thanh nhi nhàm chán đứng ở cửa phòng ngủ, bỗng nhiên ở cách đó không xa một thân ảnh xẹt qua, thân ảnh kia mặc dù thân pháp nhanh nhẹn nhưng vẫn không qua được ánh mắt Thanh nhi.

Thanh nhi nhìn thoáng qua phương hướng cái bóng kia biến mất chần chờ một chút, sau đó thi triển khinh công lập tức đuổi theo.

Mà thời điểm Thanh nhi rời đi không lâu, một thân ảnh khác lén lút lẻn vào trong phòng ngủ.

Người tới sau khi vào phòng ngủ cũng không lập tức hành động, mà chỉ yên lặng nghe ngóng, trong chốc lát xác định trong phòng ngủ không có người nào khác, thế này mới chậm rãi hướng về phía trước cẩn thận bước đi.

Người tới trên mặt che kín bằng khăn lụa, không ai thấy rõ dung nhan của nàng, nhưng nhìn phục sức cung nữ trên người nàng cùng dáng người kiều nhỏ, có thể thấy nàng là một nữ nhân.

//Ừ thì xưng nàng rồi còn không phải nữ nhân thì là nam nhân chắc…oài//

Giờ khắc này trong mắt nàng lộ hung quang, trên tay phải nắm chặt một thanh chủy thủ từng bước một đi về phía Tử Dạ.

Mắt thấy còn vài bước liền tới bên giường, đúng lúc này người nằm trên giường lại đột nhiên mở mắt ra, biểu tình bình tĩnh liếc mắt một cái, lạnh lùng thốt:

-“Ngươi là ai? Muốn làm cái gì?”

Người kia hiển nhiên không nghĩ đến Tử Dạ đột nhiên mở mắt ra, nàng hoảng sợ lắp bắp kinh hãi, bất quá cũng rất nhanh liền lấy lại bình tĩnh, hừ lạnh một tiếng nói:

-“Ngươi không cần biết ta là ai! Hôm nay ta tới đây chính là muốn mạng ngươi! Tử Dạ, ngươi chờ chết đi!”

Nói xong người kia vung tay, chủy thủy trong ánh sáng hàn quang lòe lòe hướng Tử Dạ đang nằm trên giường xông đến!

Bị thương

Edit: Muỗi Vove

Tốc độ của người đến cực nhanh, mắt thấy hàn quang của chủy thủ lóe lên sắp đâm vào Tử Dạ, mà Tử Dạ theo bản năng lăn một vòng ngã nhào xuống đất, nhờ vậy mới tránh được một nhát.

Tử Dạ ngã nhào xuống đất không dám dừng lại một lát, võ công của hắn tuy rằng bởi vì kịch độc tác động không thể dùng nội lực, nhưng thân pháp so với người bình thường vẫn nhanh hơn rất nhiều.

Sau khi ngã xuống đất hắn lập tức dùng tốc độ nhanh nhất đứng dậy chạy ra ngoài cửa.

Người bịt mặt hiển nhiên biết chiêu thứ nhất của nàng thất bại, chỉ hơi dừng một chút rất nhanh phản ứng hướng Tử Dạ đuổi theo.

Cửa phòng ngủ chỉ khép hờ, cho nên Tử Dạ rất khó khăn bỏ chạy được ra ngoài, nhưng ngoài phòng ngủ không một bóng người, chung quanh hoàn toàn im ắng, không có thân ảnh Vệ Tử Thanh và Thanh nhi.

Tử Dạ mới chạy ra khỏi phòng ngủ, còn không kịp thở dốc, người bịt mặt kia đã ép tới.

Nếu là bình thường Tử Dạ cũng không e ngại, chỉ là hắn hiện tại ngay cả một chút sức lực cũng không có, cho nên dưới loại tình huống này hắn muốn chạy cũng chạy không thoát.

Người bịt mặt từng bước ép sát, rất nhanh bức Tử Dạ vào một góc, đối mặt với tình cảnh nguy hiểm như thế Tử Dạ lại vô cùng bình tĩnh lại, hắn đứng tại chỗ không hề động mà chỉ lạnh lùng nhìn người bịt mặt hỏi:

-“Là ai phái ngươi tới giết trẫm?”

Người bịt mặt cười lạnh một tiếng cũng không để ý tới Tử Dạ, nàng giơ chủy thủ trong tay cười thành tiếng:

-“Rất nhanh sẽ biến thành người thiên cổ, ngươi hỏi nhiều như thế làm gì? Nếu ngươi muốn biết hãy xuống địa ngục mà hỏi diêm vương đi!”

Tử Dạ phân tích người bịt mặt, trong lòng biết địch nhân nhất định có chuẩn bị mà đến, hơn nữa Vệ Tử Thanh cùng Thanh nhi không thể vô duyên vô cớ rời đi, chắc chắn có người cố ý dẫn dắt, cho nên hắn mới cố ý hỏi mục đích chính là kéo dài thời gian.

Đáng tiếc người bịt mặt kia hiển nhiên hiểu ý tứ của Tử Dạ, nàng căn bản không để ý đến câu hỏi của Tử Dạ, chỉ thấy nàng giơ tay lên thanh chủy thủ sắc nhọn từng bước từng bước ép về phía hắn.

Nháy mắt Tử Dạ lâm vào hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm, hắn bất đắc dĩ nhắm hai mắt lại, ở một khắc này hắn chưa từng cảm thấy mình bất lực đến thế, hắn thậm chí có thể cảm nhận được hàn ý phát ra từ thanh chủy thủ kia.

Nói thì chậm khi đó mắt thấy chủy thủ trong tay người bịt mặt sẽ đâm trúng mình, Tử Dạ cũng không nghĩ nhiều trong nháy mắt dùng hết khí lực toàn thân đánh ra một chưởng, người bịt mặt không ngờ rằng Tử Dạ vẫn còn có thể phản kháng, không kịp đề phòng, thanh chủy thủ còn cách yết hầu Tử Dạ một tấc bị chếch xuống vai hắn, để lại trên đó một vết thương thật dài.

Nhưng người bịt mặt cũng bởi vì trúng một chưởng của Tử Dạ, cả người giống như diều đứt dây bị hất văng về phía sau té ngã trên mặt đất.

Sắc mặt Tử Dạ tái nhợt như tờ giấy, vết thương trên vai giờ phút này nhuộm một màu đỏ ghê ngươi, máu tươi không ngừng từ miệng vết thương chảy ra thấm ướt tẩm y màu trắng trên người hắn.

Máu tươi phản chiếu lên khuôn mặt tái nhợt, với cơ thể hắn không thể vận nội lực, nếu làm trái nội lực trong cơ thể hắn sẽ đẩy nhanh tốc độ phát tác của kịch độc, đến lúc đó thực sự nguy đến tính mạng.

Nhưng vừa rồi hắn bất chấp vận nội lực dùng hết toàn lực đánh bay người bịt mặt, cho nên hiện tại hắn cũng nhịn không được nữa, chỉ cảm thấy trong miệng đầy vị tanh ngọt, bỗng nôn ra một ngụm máu tươi, sau đó cả người mềm oặt trượt dần xuống đất.

Mà người bịt mặt tuy rằng trúng một chưởng của Tử Dạ cũng bị thương, nhưng nàng dù sao võ công cao cường, hơn nữa Tử Dạ thân trúng kịch độc công lực đã tổn hao quá nửa, cho nên vết thương của nàng so với Tử Dạ tốt hơn rất nhiều.

Chỉ thấy nàng chậm rãi đứng dậy đi về phía Tử Dạ giờ phút này ngồi yên không động đậy, có lẽ vừa rồi bị Tử Dạ ám toán hai mắt người bịt mặt lộ ra sát ý mãnh liệt, nhưng động tác của nàng cẩn thận hơn rất nhiều.

Tử Dạ nhìn người bịt mặt bước từng bước về phía hắn lại vô lực không thể làm gì, vừa rồi hắn bất chấp vận nội lực làm chất độc còn sót lại trong thân thể nhanh chóng phát tác, hắn chỉ cảm thấy từng đợt đau đớn kịch liệt đánh úp, trước mắt một mảnh mơ hồ không rõ, thần trí cũng bắt đầu không còn tỉnh táo.

Rốt cục người bịt mặt đã đi đến trước mặt hắn, thời điểm hai tay nàng giơ lên hai mắt hắn liền tối sầm, cứ như vậy ngất đi.

Đúng lúc này chỉ nghe keng một tiếng, chủy thủ trong tay người bịt mặt bị một kiếm ngăn lại, thân ảnh Thanh nhi xuất hiện ngay trước mặt hai người.

Người bịt mặt oán độc nhìn Thanh nhi căm hận nói:

-“Là ngươi?”

Thanh nhi nghe giọng nói này, có điểm bất ngờ bất quá nàng rất nhanh liền khôi phục trấn tĩnh, cười cười nói:

-“Yến Đào? Ngươi xuất hiện ở đây làm gì?”

Người bịt mặt bị Thanh nhi nói đúng thân phận nhưng cũng không kinh hoảng, nàng cười lạnh một tiếng nói:

-“Đúng vậy, ngươi còn nhớ rõ bổn hộ pháp sao?”

Chapter
1 Chương 1: thành thân
2 Chương 2: Đằng sau việc hôn nhân
3 Chương 3: vắng vẻ
4 Chương 4: sóng ngầm mãnh liệt
5 Chương 5: nạp phi 1
6 Chương 6: Nạp Phi 2
7 Chương 7: Quyết định của hoàng thượng
8 Chương 8: Xua đuổi
9 Chương 9: Tâm kế của Diệp Linh
10 Chương 10: Xử phạt của Tử Dạ
11 Chương 11: ủy khuất 1
12 Chương 12: ủy khuất 2
13 Chương 13: Làm khó dễ 1
14 Chương 14: làm khó dễ 2
15 Chương 15: Đối lập
16 Chương 16: Giá lâm
17 Chương 17: Tranh chấp
18 Chương 18: Tâm sự của hoàng đế 1
19 Chương 19: Tâm sự của hoàng đế 2
20 Chương 20: xung đột 1
21 Chương 21: xung đột 2
22 Chương 22: lại mặt 1
23 Chương 23: lại mặt 2
24 Chương 24: Ban thưởng
25 Chương 25: Điều kiện
26 Chương 26: áo choàng chồn bạc
27 Chương 27: Yêu cầu của Diệp Linh
28 Chương 28: Sóng ngầm
29 Chương 29: Thế thái mỏng lạnh
30 Chương 30: Thân tình lãnh đạm 1
31 Chương 31: Thân tình lãnh đạm 2
32 Chương 32: Tử y nhân
33 Chương 33: Ứng Vương gia
34 Chương 34: Khuất nhục
35 Chương 35: Diễn trò
36 Chương 36: Nhục nhã
37 Chương 37: Diệp Linh oán hận
38 Chương 38: Lời đồn đại
39 Chương 39: Mang thai
40 Chương 40: Mưu đồ bí mật 1
41 Chương 41: Mưu đồ bí mật 2
42 Chương 42: Tâm tính vặn vẹo
43 Chương 43: Đau thương
44 Chương 44: Đêm gặp ứng Vương
45 Chương 45: Tình tố ám sinh*
46 Chương 46: Lòng đố kị
47 Chương 47: Nổi giận
48 Chương 48: Rối rắm 1
49 Chương 49: Rối rắm 2
50 Chương 50: Nhẫn nhục
51 Chương 51: Đẻ non
52 Chương 52: Nghi hung
53 Chương 53: Khách không mời mà đến
54 Chương 54: Hình đường
55 Chương 55: Báo tin
56 Chương 56: Cố nhân
57 Chương 57: Phiêu linh
58 Chương 58: Ảm đạm
59 Chương 59: Tàn khốc
60 Chương 60: Không thể nhịn được nữa
61 Chương 61: Diệp Linh đến
62 Chương 62: Gian kế
63 Chương 63: Khâm vật ban thưởng
64 Chương 64: Hoa hồng
65 Chương 65: Đều có tâm cơ
66 Chương 66: Nguyền rủa
67 Chương 67: Sát ý
68 Chương 68: Quỷ dị
69 Chương 69: Thái độ kỳ quái
70 Chương 70: Khả nghi
71 Chương 71: Ngăn trở
72 Chương 72: Âm mưu
73 Chương 73: Tuyệt vọng
74 Chương 74: Huyết Yến
75 Chương 75: Báo ứng
76 Chương 76: Núi Thiên Hoa
77 Chương 77: Bị tập kích
78 Chương 78: Rơi xuống vách núi
79 Chương 79: giải độc 1
80 Chương 80: Giải độc 2
81 Chương 81: Mất trí nhớ
82 Chương 82: Nghi hoặc
83 Chương 83: Lãnh khốc vô tình
84 Chương 84: Mẫu tử xung đột
85 Chương 85: Tâm sự của Yến Đào
86 Chương 86: Đồng tình chi tâm
87 Chương 87: Kháng cự
88 Chương 88: Xa lạ
89 Chương 89: Mất trí nhớ
90 Chương 90: Nàng
91 Chương 91: Xuất cốc
92 Chương 92: Tâm sự của Du Hàn
93 Chương 93: Kế hoạch của Diệp Linh
94 Chương 94: Dụng tâm kín đáo
95 Chương 95: Chán ghét
96 Chương 96: Không thể trốn tránh
97 Chương 97: ức vua thoái vị 1
98 Chương 98: Bức vua thoái vị 2
99 Chương 99: Quyết định thống khổ
100 Chương 100: Thương nghị
101 Chương 101: Điểm đáng ngờ
102 Chương 102: Phản bội
103 Chương 103: Mối hận năm đó
104 Chương 104: Mộng
105 Chương 105: Giãy dụa thống khổ
106 Chương 106: Cô phụ
107 Chương 107: Tâm tê phế liệt
108 Chương 108: Buồn bã
109 Chương 109: Tranh đoạt
110 Chương 110: Ứng Vương tuyên chiến
111 Chương 111: Có thai
112 Chương 112: Bi phẫn
113 Chương 113: Uy hiếp
114 Chương 114: Bất đắc dĩ của Du Hàn
115 Chương 115: Thanh Nhi sầu não
116 Chương 116: Quyết định của Tử Ảnh
117 Chương 117: Đều có tâm tư
118 Chương 118: Ngoan độc kế
119 Chương 119: Mưa gió điềm báo
120 Chương 120: Tàn nhẫn thương tổn 1
121 Chương 121: Tàn nhẫn thương tổn 2
122 Chương 122: Chân tướng đích thực
123 Chương 123: Tử Dạ không yên
124 Chương 124: Du Hàn phẫn nộ
125 Chương 125: Ngoài ý liệu
126 Chương 126: Che dấu tâm sự 1
127 Chương 127: Che dấu tâm sự 2
128 Chương 128: Một đêm quỷ dị
129 Chương 129: Một đêm quỷ dị
130 Chương 130: Tranh chấp
131 Chương 131: Hiệp thương
132 Chương 132: Nữ tử thần bí
133 Chương 133: Thích khách
134 Chương 134: Hành động
135 Chương 135: Triều đình phong vân 1
136 Chương 136: Triều đình phong vân 2
137 Chương 137: Máu tươi triều đình
138 Chương 138: Họa thủy
139 Chương 139: Hận ý
140 Chương 140: Hoàn cảnh xấu hổ
141 Chương 141: Thảm đạm kết thúc
142 Chương 142: Khả nghi
143 Chương 143: Thân phận bại lộ
144 Chương 144: Yêu hận đan xen
145 Chương 145: Trùng hợp
146 Chương 146: Thống khổ quyết định
147 Chương 147: Địa lao
148 Chương 148: Tra tấn lẫn nhau
149 Chương 149: Hình đường thẩm vẫn
150 Chương 150: Chân tướng
151 Chương 151: Tỷ muội gặp lại không nhận thức
152 Chương 152: Điên cuồng sát ý
153 Chương 153: Tỷ muội tương tàn
154 Chương 154: Ranh giới sống chết
155 Chương 155: Tư tâm
156 Chương 156: Buông tay
157 Chương 157: Khóc lóc om sòm
158 Chương 158: Đại công tử Diệp Hạo
159 Chương 159: Chuyện cũ
160 Chương 160: Tình cảm cấm kị
161 Chương 161: Người trong bức họa
162 Chương 162: Điên
163 Chương 163: Thủy Vân cung
164 Chương 164: Mất trí nhớ
165 Chương 165: Khó có thể chấp nhận
166 Chương 166: Sai chỗ
167 Chương 167: Lừa gạt
168 Chương 168: Gặp gỡ trong đêm
169 Chương 169: Nghi ngờ
170 Chương 170: Chất vấn
171 Chương 171: Trúng độc
172 Chương 172: Mất mát
173 Chương 173: Thanh y nam tử
174 Chương 174: Linh Sơn tiên tử
175 Chương 175: Manh mối
176 Chương 176: Dã tâm
177 Chương 177: Trên đường đi gặp
178 Chương 178: Chọn tú
179 Chương 179: Xuyên qua
180 Chương 180: Tưởng niệm
181 Chương 181: Đột nhiên thay đổi thái độ
182 Chương 182: Sát tâm
183 Chương 183: Giống như đã từngquen biết
184 Chương 184: Sự thực tàn khốc (188)
185 Chương 185: Niềm vui ngoài ý muốn
186 Chương 186: Tư Lạc viện
187 Chương 187: Hương Linh công chúa
188 Chương 188: Sách lược
189 Chương 189: Mất mát
190 Chương 190: Bỏ qua khúc mắc (200)
191 Chương 191: Khó có thể chấp nhận
192 Chương 192: Đối chọi gay gắt 1
193 Chương 193: Dạ yến
194 Chương 194: Vô Ảnh
195 Chương 195: Quyết tuyệt
196 Chương 196: Rời đi
197 Chương 197: Nhu tình
198 Chương 198: Hiểu lầm
199 Chương 199: Điên cuồng
200 Chương 200: Tuyên bố việc hôn nhân
201 Chương 201: Dễ dàng thu phục lòng người
202 Chương 202: Yến Đào bi thương 1
203 Chương 203: Tâm sự của Mộc nhi
204 Chương 204: Chuyển biến tâm tư
205 Chương 205: Âm mưu kinh thiên động địa
206 Chương 206: Quyết định
207 Chương 207: Huynh muội gặp lại (232)
208 Chương 208: Chuyện cũ như mây khói
209 Chương 209: Vĩnh viễn là đại ca của muội
210 Chương 210: Oan gia ngõ hẹp
211 Chương 211: Rơi vào bẫy
212 Chương 212: Chuyện cũ 2
213 Chương 213: Chấp nhận chờ đợi
214 Chương 214: Suy nghĩ của Diệp Linh 1
215 Chương 215: Suy nghĩ của Diệp Linh 3(248)
216 Chương 216: Suy nghĩ của Diệp Linh 5
217 Chương 217: Gió thổi mưa giông trước cơn bão
218 Chương 218: Âm mưu sau lưng
219 Chương 219: Đuổi theo
220 Chương 220: Ngẫu nhiên biết chân tướng
221 Chương 221: Tra tấn
222 Chương 222: U lan và mẫu đơn (262)
223 Chương 223: Oán hận
224 Chương 224: Hủy diệt
225 Chương 225: Đoán
226 Chương 226: Sóng gió 1
227 Chương 227: Sóng gió 3
228 Chương 228: Sóng gió 5
229 Chương 229: Người xa lạ
230 Chương 230: Người áo xám
231 Chương 231: Kế sách ứng đối
232 Chương 232: Cái chết bất minh
233 Chương 233: Quyết định
234 Chương 234: Tâm ý
235 Chương 235: Công thành 1
236 Chương 236: Công thành 3
237 Chương 237: Đánh lui kẻ địch
238 Chương 238: Không đồng sinh nhưng cộng tử
239 Chương 239: Ba người gặp nhau
240 Chương 240: Bị chặn đường
241 Chương 241: Yến Đào
242 Chương 242: Hảo hảo yêu nàng
243 Chương 243: Đồng môn tương tàn
244 Chương 244: Vì yêu sinh hận
245 Chương 245: Giãy dụa 2
246 Chương 246: Đại kết cục 2 – Ấm áp từ Diệp Hạo
247 Chương 247: Phiên ngoại – Thành thân
248 Chương 248: Phiên ngoại – Lòng chua xót
249 Chương 249: Phiên ngoại – Mười năm hẹn ước
250 Chương 250: Phiên ngoại — Bạch y thiếu nữ
251 Chương 251: Phiên ngoại — Một bụng đen tối 2
252 Chương 252: Phiên ngoại — Lâm Phi
253 Chương 253: Phiên ngoại — Quá khứ không chịu nổi
254 Chương 254: Phiên ngoại — Thiếu niên xúc động
255 Chương 255: Phiên ngoại — Âm mưu 1
256 Chương 256: Phiên ngoại — Đại kết cục văn
Chapter

Updated 256 Episodes

1
Chương 1: thành thân
2
Chương 2: Đằng sau việc hôn nhân
3
Chương 3: vắng vẻ
4
Chương 4: sóng ngầm mãnh liệt
5
Chương 5: nạp phi 1
6
Chương 6: Nạp Phi 2
7
Chương 7: Quyết định của hoàng thượng
8
Chương 8: Xua đuổi
9
Chương 9: Tâm kế của Diệp Linh
10
Chương 10: Xử phạt của Tử Dạ
11
Chương 11: ủy khuất 1
12
Chương 12: ủy khuất 2
13
Chương 13: Làm khó dễ 1
14
Chương 14: làm khó dễ 2
15
Chương 15: Đối lập
16
Chương 16: Giá lâm
17
Chương 17: Tranh chấp
18
Chương 18: Tâm sự của hoàng đế 1
19
Chương 19: Tâm sự của hoàng đế 2
20
Chương 20: xung đột 1
21
Chương 21: xung đột 2
22
Chương 22: lại mặt 1
23
Chương 23: lại mặt 2
24
Chương 24: Ban thưởng
25
Chương 25: Điều kiện
26
Chương 26: áo choàng chồn bạc
27
Chương 27: Yêu cầu của Diệp Linh
28
Chương 28: Sóng ngầm
29
Chương 29: Thế thái mỏng lạnh
30
Chương 30: Thân tình lãnh đạm 1
31
Chương 31: Thân tình lãnh đạm 2
32
Chương 32: Tử y nhân
33
Chương 33: Ứng Vương gia
34
Chương 34: Khuất nhục
35
Chương 35: Diễn trò
36
Chương 36: Nhục nhã
37
Chương 37: Diệp Linh oán hận
38
Chương 38: Lời đồn đại
39
Chương 39: Mang thai
40
Chương 40: Mưu đồ bí mật 1
41
Chương 41: Mưu đồ bí mật 2
42
Chương 42: Tâm tính vặn vẹo
43
Chương 43: Đau thương
44
Chương 44: Đêm gặp ứng Vương
45
Chương 45: Tình tố ám sinh*
46
Chương 46: Lòng đố kị
47
Chương 47: Nổi giận
48
Chương 48: Rối rắm 1
49
Chương 49: Rối rắm 2
50
Chương 50: Nhẫn nhục
51
Chương 51: Đẻ non
52
Chương 52: Nghi hung
53
Chương 53: Khách không mời mà đến
54
Chương 54: Hình đường
55
Chương 55: Báo tin
56
Chương 56: Cố nhân
57
Chương 57: Phiêu linh
58
Chương 58: Ảm đạm
59
Chương 59: Tàn khốc
60
Chương 60: Không thể nhịn được nữa
61
Chương 61: Diệp Linh đến
62
Chương 62: Gian kế
63
Chương 63: Khâm vật ban thưởng
64
Chương 64: Hoa hồng
65
Chương 65: Đều có tâm cơ
66
Chương 66: Nguyền rủa
67
Chương 67: Sát ý
68
Chương 68: Quỷ dị
69
Chương 69: Thái độ kỳ quái
70
Chương 70: Khả nghi
71
Chương 71: Ngăn trở
72
Chương 72: Âm mưu
73
Chương 73: Tuyệt vọng
74
Chương 74: Huyết Yến
75
Chương 75: Báo ứng
76
Chương 76: Núi Thiên Hoa
77
Chương 77: Bị tập kích
78
Chương 78: Rơi xuống vách núi
79
Chương 79: giải độc 1
80
Chương 80: Giải độc 2
81
Chương 81: Mất trí nhớ
82
Chương 82: Nghi hoặc
83
Chương 83: Lãnh khốc vô tình
84
Chương 84: Mẫu tử xung đột
85
Chương 85: Tâm sự của Yến Đào
86
Chương 86: Đồng tình chi tâm
87
Chương 87: Kháng cự
88
Chương 88: Xa lạ
89
Chương 89: Mất trí nhớ
90
Chương 90: Nàng
91
Chương 91: Xuất cốc
92
Chương 92: Tâm sự của Du Hàn
93
Chương 93: Kế hoạch của Diệp Linh
94
Chương 94: Dụng tâm kín đáo
95
Chương 95: Chán ghét
96
Chương 96: Không thể trốn tránh
97
Chương 97: ức vua thoái vị 1
98
Chương 98: Bức vua thoái vị 2
99
Chương 99: Quyết định thống khổ
100
Chương 100: Thương nghị
101
Chương 101: Điểm đáng ngờ
102
Chương 102: Phản bội
103
Chương 103: Mối hận năm đó
104
Chương 104: Mộng
105
Chương 105: Giãy dụa thống khổ
106
Chương 106: Cô phụ
107
Chương 107: Tâm tê phế liệt
108
Chương 108: Buồn bã
109
Chương 109: Tranh đoạt
110
Chương 110: Ứng Vương tuyên chiến
111
Chương 111: Có thai
112
Chương 112: Bi phẫn
113
Chương 113: Uy hiếp
114
Chương 114: Bất đắc dĩ của Du Hàn
115
Chương 115: Thanh Nhi sầu não
116
Chương 116: Quyết định của Tử Ảnh
117
Chương 117: Đều có tâm tư
118
Chương 118: Ngoan độc kế
119
Chương 119: Mưa gió điềm báo
120
Chương 120: Tàn nhẫn thương tổn 1
121
Chương 121: Tàn nhẫn thương tổn 2
122
Chương 122: Chân tướng đích thực
123
Chương 123: Tử Dạ không yên
124
Chương 124: Du Hàn phẫn nộ
125
Chương 125: Ngoài ý liệu
126
Chương 126: Che dấu tâm sự 1
127
Chương 127: Che dấu tâm sự 2
128
Chương 128: Một đêm quỷ dị
129
Chương 129: Một đêm quỷ dị
130
Chương 130: Tranh chấp
131
Chương 131: Hiệp thương
132
Chương 132: Nữ tử thần bí
133
Chương 133: Thích khách
134
Chương 134: Hành động
135
Chương 135: Triều đình phong vân 1
136
Chương 136: Triều đình phong vân 2
137
Chương 137: Máu tươi triều đình
138
Chương 138: Họa thủy
139
Chương 139: Hận ý
140
Chương 140: Hoàn cảnh xấu hổ
141
Chương 141: Thảm đạm kết thúc
142
Chương 142: Khả nghi
143
Chương 143: Thân phận bại lộ
144
Chương 144: Yêu hận đan xen
145
Chương 145: Trùng hợp
146
Chương 146: Thống khổ quyết định
147
Chương 147: Địa lao
148
Chương 148: Tra tấn lẫn nhau
149
Chương 149: Hình đường thẩm vẫn
150
Chương 150: Chân tướng
151
Chương 151: Tỷ muội gặp lại không nhận thức
152
Chương 152: Điên cuồng sát ý
153
Chương 153: Tỷ muội tương tàn
154
Chương 154: Ranh giới sống chết
155
Chương 155: Tư tâm
156
Chương 156: Buông tay
157
Chương 157: Khóc lóc om sòm
158
Chương 158: Đại công tử Diệp Hạo
159
Chương 159: Chuyện cũ
160
Chương 160: Tình cảm cấm kị
161
Chương 161: Người trong bức họa
162
Chương 162: Điên
163
Chương 163: Thủy Vân cung
164
Chương 164: Mất trí nhớ
165
Chương 165: Khó có thể chấp nhận
166
Chương 166: Sai chỗ
167
Chương 167: Lừa gạt
168
Chương 168: Gặp gỡ trong đêm
169
Chương 169: Nghi ngờ
170
Chương 170: Chất vấn
171
Chương 171: Trúng độc
172
Chương 172: Mất mát
173
Chương 173: Thanh y nam tử
174
Chương 174: Linh Sơn tiên tử
175
Chương 175: Manh mối
176
Chương 176: Dã tâm
177
Chương 177: Trên đường đi gặp
178
Chương 178: Chọn tú
179
Chương 179: Xuyên qua
180
Chương 180: Tưởng niệm
181
Chương 181: Đột nhiên thay đổi thái độ
182
Chương 182: Sát tâm
183
Chương 183: Giống như đã từngquen biết
184
Chương 184: Sự thực tàn khốc (188)
185
Chương 185: Niềm vui ngoài ý muốn
186
Chương 186: Tư Lạc viện
187
Chương 187: Hương Linh công chúa
188
Chương 188: Sách lược
189
Chương 189: Mất mát
190
Chương 190: Bỏ qua khúc mắc (200)
191
Chương 191: Khó có thể chấp nhận
192
Chương 192: Đối chọi gay gắt 1
193
Chương 193: Dạ yến
194
Chương 194: Vô Ảnh
195
Chương 195: Quyết tuyệt
196
Chương 196: Rời đi
197
Chương 197: Nhu tình
198
Chương 198: Hiểu lầm
199
Chương 199: Điên cuồng
200
Chương 200: Tuyên bố việc hôn nhân
201
Chương 201: Dễ dàng thu phục lòng người
202
Chương 202: Yến Đào bi thương 1
203
Chương 203: Tâm sự của Mộc nhi
204
Chương 204: Chuyển biến tâm tư
205
Chương 205: Âm mưu kinh thiên động địa
206
Chương 206: Quyết định
207
Chương 207: Huynh muội gặp lại (232)
208
Chương 208: Chuyện cũ như mây khói
209
Chương 209: Vĩnh viễn là đại ca của muội
210
Chương 210: Oan gia ngõ hẹp
211
Chương 211: Rơi vào bẫy
212
Chương 212: Chuyện cũ 2
213
Chương 213: Chấp nhận chờ đợi
214
Chương 214: Suy nghĩ của Diệp Linh 1
215
Chương 215: Suy nghĩ của Diệp Linh 3(248)
216
Chương 216: Suy nghĩ của Diệp Linh 5
217
Chương 217: Gió thổi mưa giông trước cơn bão
218
Chương 218: Âm mưu sau lưng
219
Chương 219: Đuổi theo
220
Chương 220: Ngẫu nhiên biết chân tướng
221
Chương 221: Tra tấn
222
Chương 222: U lan và mẫu đơn (262)
223
Chương 223: Oán hận
224
Chương 224: Hủy diệt
225
Chương 225: Đoán
226
Chương 226: Sóng gió 1
227
Chương 227: Sóng gió 3
228
Chương 228: Sóng gió 5
229
Chương 229: Người xa lạ
230
Chương 230: Người áo xám
231
Chương 231: Kế sách ứng đối
232
Chương 232: Cái chết bất minh
233
Chương 233: Quyết định
234
Chương 234: Tâm ý
235
Chương 235: Công thành 1
236
Chương 236: Công thành 3
237
Chương 237: Đánh lui kẻ địch
238
Chương 238: Không đồng sinh nhưng cộng tử
239
Chương 239: Ba người gặp nhau
240
Chương 240: Bị chặn đường
241
Chương 241: Yến Đào
242
Chương 242: Hảo hảo yêu nàng
243
Chương 243: Đồng môn tương tàn
244
Chương 244: Vì yêu sinh hận
245
Chương 245: Giãy dụa 2
246
Chương 246: Đại kết cục 2 – Ấm áp từ Diệp Hạo
247
Chương 247: Phiên ngoại – Thành thân
248
Chương 248: Phiên ngoại – Lòng chua xót
249
Chương 249: Phiên ngoại – Mười năm hẹn ước
250
Chương 250: Phiên ngoại — Bạch y thiếu nữ
251
Chương 251: Phiên ngoại — Một bụng đen tối 2
252
Chương 252: Phiên ngoại — Lâm Phi
253
Chương 253: Phiên ngoại — Quá khứ không chịu nổi
254
Chương 254: Phiên ngoại — Thiếu niên xúc động
255
Chương 255: Phiên ngoại — Âm mưu 1
256
Chương 256: Phiên ngoại — Đại kết cục văn