Chương 65: Mơ hồ dồn dập

Thuần Vu Thông hết sức ái ngại chờ cho nàng ngồi yên rồi hỏi:

- Cô nương cứ từ từ nói, tiểu thư của cô nương đi đâu?

Lan Nhi nghiến răng:

- Tiểu thư bị Chưởng môn giam giữ trong địa lao ấy!

Thuần Vu Thông giật mình:

- Thực có vậy ư?

Lan Nhi buồn bã:

- Tôi mạo hiểm thập tử nhất sinh mới đến được đây báo cho công tử biết, chẳng lẽ còn nói dối công tử?

Chàng vội nói:

- Ta vẫn biết đương nhiên cô nương không hề dối ta, bất quá ta còn nhớ trong Bảo này làm gì có địa lao?

- Trong Bảo vốn không có địa lao, nhưng bây giờ vừa mới xây xong ...

Ánh mắt nàng chuyển động nhìn Thuần Vu Thông:

- Hiện thời trong Bảo vẫn đang đào cái hầm bí mật, bố trí cơ quan, mời đến hơn hai trăm công thợ, tất cả sau khi xây dựng xong đều bị giam giữ...

Thuần Vu Thông kinh hoảng:

- Có việc ấy thực sao?

- Đương nhiên là thực, nghe nói tất cả cái ấy là để đối phó với công tử đấy.

Họ đào ngày đào đêm, chỉ có hôm nay vì có công tử đến nên mới tạm dừng, nhưng có lẽ đêm nay sẽ tiếp tục...

Thuần Vu Thông chợt hiểu ra những tiếng động chàng mới nghe rồi chính là tiếng đục đẽo dưới lòng đất, chàng nghiến răng:

- Thượng Quan lão tặc, ta đã cố ý lưu cho lão một đường sống, bất quá chỉ vì nể tình Thượng Quan Tố cô nương, nhưng đến nước này ta không thể tha cho lão được nữa.

Lan Nhi vội nói:

- Công tử, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?

- Đương nhiên trước tiên phải cứu tiểu thư cô nương... Mau dẫn ta đi đến địa lao.

Lan Nhi tỏ ra hơi do dự, nhất thời cúi đầu không nói gì. Thuần Vu Thông chau mày:

- Chẳng lẽ cô nương không bằng lòng cho ta cứu tiểu thư?

Lan Nhi vội vã lắc đầu:

- Không! Không... bất quá...

- Bất quá sao chứ?

- Một là vì địa lao canh gác rất nghiêm mật, hai là tiểu thư hình như không bằng lòng để công tử cứu.

Thuần Vu Thông ngạc nhiên:

- Thế là sao, cô nương có gặp tiểu thư chăng?

Lan Nhi gật đầu:

- Chính tiểu thư sai tôi đến báo với công tử, tiểu thư nói... nếu công tử nhớ đến tiểu thư xin công tử cứ yên tâm, Thượng Quan Chưởng môn không làm gì tiểu thư đâu. Đồng thời, tiểu thư còn xin công tử chớ chống lại Thượng Quan Chưởng môn và tha cho Chưởng môn. Tiểu thư cứ dặn đi dặn lại mấy lần xin tôi cầu xin công tử...

Thuần Vu Thông cười khổ:

- Điều ấy khó quá ...! Lan Nhi, theo cô nương ta phải làm gì bây giờ?

Lan Nhi chớp mắt:

- Công tử có muốn nghe tôi nói không?

- Chỉ cần cô nương nói hợp lý ta xin nghe.

Lan Nhi kinh động nói:

- Theo tôi trước tiên phải giết chết Chưởng môn nhân rồi hãy cứu tiểu thư...

Công tử võ học cực cao, chắc dư sức giết chết Thượng Quan Chưởng môn chứ?

Chàng lấy làm lạ:

- Vì sao cô nương oán hận Chưởng môn đến thế?

- Vì hắn cực ác độc, công tử chưa biết hắn đối xử tệ bạc với tiểu thư đến thế nào đâu. Chẳng những nhốt tiểu thư trong địa lao mà còn trói tiểu thư trên đầu một trụ đá, một ngày chỉ cho một bát cơm nhỏ...

Thuần Vu Thông lại nghiến răng:

- Nếu hắn ngược đãi tiểu thư đến thế, sao tiểu thư không để ta cứu nàng?

Lan Nhi thở dài:

- Tiểu thư tôi là một người con gái chí hiếu, tiểu thư nói bất luận bị gia gia đối xử ra sao nàng vẫn cam chịu để báo đáp công dưỡng dục của gia gia...

Lan Nhi oán hận tiếp:

- Theo tôi thấy tiểu thư cũng dại thật.

- Cách ấy của cô nương không phải không làm được nhưng ta không muốn.

- Vì sao?

- Vì tiểu thư chí hiếu như thế nếu ta lỡ giết chết gia gia nàng, tất nàng sẽ bi thương lắm!

Lan Nhi chau mày:

- Thế chúng ta làm sao bây giờ?

Suy nghĩ một chút, chàng nói:

- Hãy cứ cứu tiểu thư trước rồi hãy tính.

Lan Nhi đành miễn cưỡng:

- Thôi tùy công tử vậy... Tôi xin dẫn đường cho công tử.

Thuần Vu Thông không chút do dự đi theo sang liền. Chỉ thấy nàng nhẹ nhàng dẫn thẳng chàng vòng xuống phía vườn sau. Vườn sau là những đình đài lâu tạ, giả sơn hồ sen nguyên là nơi an dưỡng trong Tứ Minh Bảo. Trong một góc vườn có một thạch thất nhỏ xinh xắn vốn là nơi ở của những gia nô coi sóc vườn, Lan Nhi dẫn chàng thẳng vào thạch thất ấy. Thuần Vu Thông lấy làm nghi hoặc theo chân Lan Nhi, cánh cửa thạch thất mở rộng, Lan Nhi mau bước chạy thẳng vào.

Thuần Vu Thông chưa kịp bước theo bỗng nghe Lan Nhi kêu thất thanh, đột ngột chạy ra hoảng loạn kêu lên:

- Chết rồi... công... tử... ơi...

Lời không thành câu, một lúc lâu mà không nói ra được sự việc gì đã xảy ra.

Thuần Vu Thông cũng kinh hoảng vội vàng bước vào thạch thất. Vật đầu tiên đập vào mắt chàng là hai xác chết, nhìn hình dạng thì là hai tên canh gác địa lao.

Nguyên địa lao này mới được xây ở sau vườn, địa đạo vào địa lao chính nằm trong thạch thất này.

Chàng thấy cánh cửa địa lão mở rộng, một con đường ngầm dốc dẫn xuống địa lao chỉ dài độ ba trượng đã dẫn tới lao phòng. Lao phòng có tới mấy gian, gian thứ nhất ở giữa dựng một cột đá lớn, dưới chân cột đã còn vất lại mấy sợi dây thừng đứt đoạn, chẳng còn thấy bóng người nào trong ấy.

Lan Nhi cũng vội chạy theo chàng đến nơi, nhìn căn phòng giam trống rỗng kêu lên thảng thốt.

- Tiểu thư vốn bị tù ở đây, bây giờ... sao chẳng thấy đâu!

Tình hình đã quá rõ ràng, nếu thực Lan Nhi không nói láo, tất Thượng Quan Tố đã được ai đó cứu đi mất rồi. Nhưng ai là người cứu nàng? Ý nghĩ Thuần Vu Thông thoáng qua như chớp, liền nhớ tới phu thê Thất Tâm Nhân Vu Trường Thanh và Bình Nhi. Chỉ có họ đến đây mới có khả năng cứu Thượng Quan Tố, trừ họ ra có lẽ chẳng còn ai nữa cả.

Lan Nhi lo lắng:

- Công tử, bấy giờ biết làm sao, tiểu thư không còn ở đây, nhất định bị Chưởng môn nhân giết mất rồi!

Thuần Vu Thông vội chận nàng lại:

- Đừng lo, tiểu thư nhất định không bị giết đâu. Vì nếu là Chưởng môn nhân, đâu đến nỗi giết hai tên canh gác kia làm chi?

Lan Nhi cau mày nghĩ ngợi:

- Công tử nói phải lắm, nhưng tiểu thư đi đâu mới được chứ?

- Rõ ràng tiểu thư đã được cứu thoát, nhưng ai là người cứu nàng, nhất thời khó mà đoán định, nhưng ta tin nàng tuyệt đối được bình an.

Lan Nhi khẽ quẹt nước mắt:

- Thế ư, nhưng chúng ta làm gì bây giờ đây?

- Cô nương ở đâu hãy về nơi ấy, chớ nên tiết lộ chuyện này cho ai biết, nhớ không?

Lan Nhi vội vã gật đầu:

- Xin nhớ, còn công tử?

Chàng mỉm cười:

- Tự nhiên ta cũng về thư phòng, mau đi thôi.

Lan Nhi ảo não gật đầu:

- Vậy tiểu thiếp xin đi trước.

Không đợi dứt lời, nàng tung thân đi khỏi. Sau khi Lan Nhi đi rồi, Thuần Vu Thông hơi trầm tư một chút rồi vươn mình biến thành một luồng khói trở về thư phòng.

Chưa đến tiểu viện, hốt nhiên chàng cảm thấy một nhân ảnh từ hướng khác cũng phi thân vào tiểu viện. Thuần Vu Thông kinh ngạc vì thân pháp nhân ảnh ấy đã đến mức tuyệt cao, tuyệt không kém chàng chút nào. Người ấy là ai? Thượng Quan Thụy Kỳ chưa đạt được thân pháp cao đến thế, trong Tứ Minh Bảo cũng chẳng hề có người nào khinh công thân pháp cao hơn. Thuần Vu Thông động linh cơ sực tưởng người ấy có lẽ là Vô Vi Tử. Tâm vừa động, chàng lập tức đề khởi công lực, phi thân vào tiểu viện.

Bóng người ấy tực hồ đang quan sát tiểu viện, khi chàng tới gần người ấy chính đang đứng trước cửa thư phòng. Thuần Vu Thông xuất chỉ quát to định điểm tới, nhưng lập tức chàng kịp thu tay lại vì chàng đã phát hiện người ấy là Thất Nhân Tâm.

Chàng lấy làm kinh ngạc vội vàng kêu lên:

- Vu lão tiền bối!

Vu Trường Thanh cũng nhận ra Thuần Vu Thông, lão hân hoan:

- Khéo quá, khéo quá ...! Tình hình thế nào?

Chàng vội vàng đáp:

- Lão tiền bối bôn ba lao khổ, không biết ... là tiền bối cứu Thượng Quan cô nương đi đâu?

Vu Trường Thanh giật mình:

- Công tử nói cái gì?

Thuần Vu Thông cũng giật mình:

- Chẳng lẽ Thượng Quan cô nương không phải là do lão tiền bối cứu thoát ư?

Vu Trường Thanh lắc đầu:

- Lão phu tới đây chưa lâu đang định ngầm tra xét tình hình trong Tứ Minh Bảo, không ngờ vừa đến đã gặp công tử ở đây, đâu biết chuyện gì của Thượng Quan cô nương...

Thuần Vu Thông ấp úng:

- Thế thì lạ thực...

Vu Trường Thanh nghi hoặc:

- Vừa rồi công tử hỏi lão phu có phải cứu Thượng Quan cô nương hay không, chẳng biết vì sao mà hỏi vậy, chẳng lẽ Thượng Quan cô nương gặp hoạn nạn gì?

- Thượng Quan cô nương bị gia gia giam ở địa lao, vãn bối nghe tin đến cứu nhưng phát giác hai tên gác cửa đã bị giết không biết nàng đã đi đâu mất!

Vu Trường Thanh suy nghĩ một chút:

- Thế thì có lẽ có hai khả năng, một là có ai đó đã vào Tứ Minh Bảo, hai là chính người trong Tứ Minh Bảo cứu nàng vì cũng có thể có người oán hận Thượng Quan Chưởng môn nên cứu Thượng Quan cô nương!

Thuần Vu Thông gật đầu:

- Cũng có thể lắm... Đoan Mộc tiền bối và tiểu muội Bình Nhi đâu rồi?

- Họ đương nhiên cũng đến đây với lão phu nhưng vẫn còn ở dưới chân núi Tứ Minh chứ chưa vào Tứ Minh Bảo...

- Khi tiền bối đến đây có nghe tin tức gì không biết Vô Vi Tử...

Vu Trường Thanh mỉm cười:

- Trước khi vào Tứ Minh Bảo lão phu có gặp Lôi Kiếm Hồng...

- Cùng Gia Bang Bang chủ ấy ư? Họ cũng đến cả đấy rồi ư?

Vu Trường Thanh gật đầu:

- Chẳng những họ đến, mà còn có cả Tử Yến Cung, Quỷ Vương Bảo cũng đã đến, nhưng hình như chưa tới Tứ Minh Sơn, có lẽ ngày mai sẽ đến đông đủ cả.

- Tiền bối có nghe tin gì về Vô Vi Tử chăng?

- Lão phu sẽ nói tới bây giờ đây, tin tức này là do Lôi Bang chủ cho biết, cứ theo giả thuyết thì Vô Vi Tử đã từ Lĩnh Nam trên đường tới Tứ Minh, theo hành trình, hôm qua y phải đến Tứ Minh Bảo rồi mới phải.

Thuần Vu Thông nghiến răng:

- Nói vậy y đã ở trong Tứ Minh Bảo này?

Nào ngờ Vu Trường Thanh lắc đầu:

- Không có...

Chàng kỳ lạ:

- Chẳng lẽ y lại quay đi nơi khác?

Vu Trường Thanh lại lắc đầu:

- Đúng là có chuyện kỳ lạ, cứ theo Lôi Bang chủ nói, khi y đến Tam Quan trấn cách đây năm mươi dặm, hốt nhiên bị mất tích...

- A ... Hoặc là y nghe phong thanh gì đó nên hóa trang lên đường không bị ai phát giác?

Vu Trường Thanh lắc đầu:

- Không có lẽ, các đệ tử Cùng Gia Bang ai nấy đều tinh thông lão luyện, bất luận Vô Vi Tử cải trang thành gì đi nữa cũng khó trốn khỏi sự giám thị của họ.

Huống gì canh giữ ngoài Tam Quan trấn đều là cao thủ Cùng Gia Bang, làm sao y qua mặt họ được?

- Hoặc là y đã đi đến nơi khác rồi chăng?

- Lôi Bang chủ và lão phu cũng chưa hiểu ra sao, thực là khó giải thích, giống như y đột nhiên biến mất khỏi thế giới này vậy!

- Hoặc là y tiềm phục ở Tam Quan trấn chưa chịu rời khỏi nơi đó?

- Cái đó lại càng không thể, vì khi đệ tử Cùng Gia Bang phát hiện ra y ở lại Tam Quan trấn quá lâu họ liền ngầm tra xét nghiêm mật toàn trấn, căn bản vẫn không thấy tăm tích y đâu.

Thuần Vu Thông thở dài hỏi:

- Thực là khó hiểu, có lẽ y ra khỏi Tứ Minh Bảo rồi chăng?

- Lại càng không thể vì Cùng Gia Bang đã cho đệ tử cao thủ bao vây Tứ Minh Bảo mấy ngày nay dù một con ruồi bay ra cũng bị họ phát giác!

Chàng lắc đầu thở dài:

- Thượng Quan Tố được ai đó cứu thoát, Vô Vi Tử bí mật biến mất... cái ấy...

ồ...

Vu Trường Thanh vội nói:

- Công tử bắt đầu ưu phiền, mấy việc ấy từ từ ta sẽ tìm hiểu tất sẽ biết rõ thôi... lão phu không thể ở đây lâu, không biết công tử...

- Ý vãn bối là cứ ở đây vài ngày rồi tùy cơ ứng biến.

Vu Trường Thanh gật đầu:

- Như vậy cũng được, với võ công tạo chỉ của công tử chỉ cần cẩn thận một chút, có lẽ khó xảy ra biến cố gì, lão phu xin tạm biệt...

Chàng vội ôm song quyền:

- Vãn bối đa tạ lão tiền bối.

Vu Trường Thanh mỉm cười xua tay:

- Không cần khách sáo, tạm biệt!

Thân hình lay động, lão vọt lên không trung biến mất.

Chapter
1 Chương 1: Dũng nghĩa đồng kim
2 Chương 2: Hàm sa - xạ ảnh
3 Chương 3: Thân tình - kiếm anh
4 Chương 4: Ngọc nhân - bửu kiếm
5 Chương 5: Tam kiếm thành danh
6 Chương 6: Hào hiệp lừng non thái
7 Chương 7: Giết cướp ngồi cao
8 Chương 8: Tình chàng ý thiếp
9 Chương 9: Thanh phong kiếm - kim cương sa
10 Chương 10: Những kẻ không chết
11 Chương 11: Gái núi lô - già sông hoàng
12 Chương 12: Biện pháp vạn toàn
13 Chương 13: Lung linh bát tuấn đồ
14 Chương 14: Hiệp nghĩa trên hết
15 Chương 15: Ta cao - người cao hơn
16 Chương 16: Răng chống răng - mắt chống mắt
17 Chương 17: Nổi oai sấm sét
18 Chương 18: Lòng chàng ý thiếp
19 Chương 19: Máu đổ rừng già
20 Chương 20: Chàng đâu thiếp đó
21 Chương 21: Thả đoạn tơ tình
22 Chương 22: Kỳ thuật trị độc
23 Chương 23: Tổ tông tương phùng
24 Chương 24: Thiên nam tứ quái
25 Chương 25: Đại giác hòa thượng
26 Chương 26: Lão nhân cổ quái
27 Chương 27: Hẹn ở hoàng lương
28 Chương 28: Chùa tam kiếp
29 Chương 29: Kiếp nạn khó tránh
30 Chương 30: Lấy đức báo đức
31 Chương 31: hồng y thiếu nữ
32 Chương 32: Vì nghĩa tha người
33 Chương 33: Lòng tham không đáy
34 Chương 34: Huyết án không đầu
35 Chương 35: Dương uy tiêu cục
36 Chương 36: tam hồ ác long
37 Chương 37: Phi hoa lãnh
38 Chương 38: Cửu chỉ thiên vương
39 Chương 39: Núi cao đột khởi
40 Chương 40: Trong núi chia tay
41 Chương 41: Nữ đồng thần bí
42 Chương 42: phi hồng công chúa
43 Chương 43: vạn niên sâm
44 Chương 44: thần công kinh hồn
45 Chương 45: Từ dưới địa lao
46 Chương 46: Núi non đột khởi
47 Chương 47: cao thâm khó lường
48 Chương 48: Bạch vân lão lão
49 Chương 49: ác đấu tam quan
50 Chương 50: Giai nhân bỗng đến
51 Chương 51: đau lòng đứt ruột
52 Chương 52: mẫu tử tình thâm
53 Chương 53: nghi vấn lòa mây
54 Chương 54: Thật giả khó phân
55 Chương 55: kỳ nhân bỗng đến
56 Chương 56: vạn lý truyền tin
57 Chương 57: thần bí khó lường
58 Chương 58: độc mưu phản đồ
59 Chương 59: Vô ưu lão nhân
60 Chương 60: ngồi yên đợi địch
61 Chương 61: sư phụ và ác đồ
62 Chương 62: Vì nghĩa quên thù
63 Chương 63: Về lại tứ minh
64 Chương 64: nửa đêm nghi hoặc
65 Chương 65: Mơ hồ dồn dập
66 Chương 66: Hung đồ xuất hiện
67 Chương 67: Kết cục mỹ mãn
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chương 1: Dũng nghĩa đồng kim
2
Chương 2: Hàm sa - xạ ảnh
3
Chương 3: Thân tình - kiếm anh
4
Chương 4: Ngọc nhân - bửu kiếm
5
Chương 5: Tam kiếm thành danh
6
Chương 6: Hào hiệp lừng non thái
7
Chương 7: Giết cướp ngồi cao
8
Chương 8: Tình chàng ý thiếp
9
Chương 9: Thanh phong kiếm - kim cương sa
10
Chương 10: Những kẻ không chết
11
Chương 11: Gái núi lô - già sông hoàng
12
Chương 12: Biện pháp vạn toàn
13
Chương 13: Lung linh bát tuấn đồ
14
Chương 14: Hiệp nghĩa trên hết
15
Chương 15: Ta cao - người cao hơn
16
Chương 16: Răng chống răng - mắt chống mắt
17
Chương 17: Nổi oai sấm sét
18
Chương 18: Lòng chàng ý thiếp
19
Chương 19: Máu đổ rừng già
20
Chương 20: Chàng đâu thiếp đó
21
Chương 21: Thả đoạn tơ tình
22
Chương 22: Kỳ thuật trị độc
23
Chương 23: Tổ tông tương phùng
24
Chương 24: Thiên nam tứ quái
25
Chương 25: Đại giác hòa thượng
26
Chương 26: Lão nhân cổ quái
27
Chương 27: Hẹn ở hoàng lương
28
Chương 28: Chùa tam kiếp
29
Chương 29: Kiếp nạn khó tránh
30
Chương 30: Lấy đức báo đức
31
Chương 31: hồng y thiếu nữ
32
Chương 32: Vì nghĩa tha người
33
Chương 33: Lòng tham không đáy
34
Chương 34: Huyết án không đầu
35
Chương 35: Dương uy tiêu cục
36
Chương 36: tam hồ ác long
37
Chương 37: Phi hoa lãnh
38
Chương 38: Cửu chỉ thiên vương
39
Chương 39: Núi cao đột khởi
40
Chương 40: Trong núi chia tay
41
Chương 41: Nữ đồng thần bí
42
Chương 42: phi hồng công chúa
43
Chương 43: vạn niên sâm
44
Chương 44: thần công kinh hồn
45
Chương 45: Từ dưới địa lao
46
Chương 46: Núi non đột khởi
47
Chương 47: cao thâm khó lường
48
Chương 48: Bạch vân lão lão
49
Chương 49: ác đấu tam quan
50
Chương 50: Giai nhân bỗng đến
51
Chương 51: đau lòng đứt ruột
52
Chương 52: mẫu tử tình thâm
53
Chương 53: nghi vấn lòa mây
54
Chương 54: Thật giả khó phân
55
Chương 55: kỳ nhân bỗng đến
56
Chương 56: vạn lý truyền tin
57
Chương 57: thần bí khó lường
58
Chương 58: độc mưu phản đồ
59
Chương 59: Vô ưu lão nhân
60
Chương 60: ngồi yên đợi địch
61
Chương 61: sư phụ và ác đồ
62
Chương 62: Vì nghĩa quên thù
63
Chương 63: Về lại tứ minh
64
Chương 64: nửa đêm nghi hoặc
65
Chương 65: Mơ hồ dồn dập
66
Chương 66: Hung đồ xuất hiện
67
Chương 67: Kết cục mỹ mãn