Chương Chương 6: 6: 2-3

Khi hắn định bước đi theo,Tam Hỉ kêu hắn lại một tiếng.

Văn Ngọc Minh quay đầu hai người tầm mắt giao nhau, tuy thời gian ở chung không dài, nhưng hắn cảm thấy Tam Hỉ là kiểu người không tồi, ở chung cũng nảy ra một chút tình cảm.

Nên tuy hai chân hắn run run hắn vẫn cố nở ra một nụ cười, trấn an nói:
" Yên tâm, ta không có việc gì "
........Không có gì cái rắm.

Rất có thể hắn vừa đi theo....!liền sau đó....không còn phản ứng mà trở về.

Văn Ngọc Minh đi theo tên thái giám kia, lần đầu tiên sau khi hắn tiến cung nhiều ngày được đưa đến địa điểm chính của hoàng cung.Hoàng cung dĩ nhiên vô cùng to lớn, đồ sộ, hoa lệ, đẹp đẽ.Thế nhưng mạng nhỏ của hắn còn khó giữ được nơi nào có tâm tình mà thưởng thức.

Hắn muốn từ miệng của thái giám moi ra chút tin tức nhưng đối phương chỉ tủm tỉm cười làm ra bộ dáng thực dễ nói chuyện, nhưng bên trong lại tích nước không nói, là cái dạng hũ nút.

Văn Ngọc Minh chỉ có thể im lặng, trầm mặc mà đi tới một tòa cung điện kim bích ở phía trước.Hắn mới vừa bước vào, cửa liền tự động bị đóng sập lại, tiếng vang khẽ phịch một tiếng như nện vào trong lòng hắn, làm hắn hơi khẽ run lên một chút.

Mục Trạm ngồi giữa chỗ ngồi, trước mặt trên bàn bày đầy những món ngon tinh xảo và phong phú, mùi hương tỏa ra thơm ngào ngạt.

Văn Ngọc Minh nháy mắt liền cảm thấy đói bụng.

Hiện tại cũng không sai biệt lắm là giờ cơm trưa.

Mục Trạm vẫn ngồi ở đó, một tay chống cằm, biểu tình lãnh đạm, đối mặt với những món ngon mê người đều làm như không thấy, không có một chút bộ dáng hứng thú.

Văn Ngọc Minh nhịn không được len lén liếc nhìn, trộm nuốt xuống nước miếng.

Bởi vì không biết vì cái gì bạo quân kêu hắn tới đây chi nên hắn vừa vào điện liền đứng một chỗ không dám cử động.

Mi mắt Mục Trạm hơi nhấc lên, nhàn nhạt mà liếc nhìn hắn, " Lại đây ngồi xuống"
Văn Ngọc Minh có chút kinh ngạc nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời đi qua.

Nhìn nhìn ghế không biết mình nên ngồi chỗ nào.

Mục Trạm gõ nhẹ vị trí bên người mình.

.

ngôn tình sủng
Văn Ngọc Minh lấp tức ngồi xuống, động tác nhanh đến độ có vẻ đôi chỗ không khách khí, nhưng hắn đương nhiên không có, chỉ là sợ chậm một chút bạo quân không cao hứng lại đem đầu hắn chém làm cơm.

Mục Trạm chống căm bình tĩnh nói:
"Ngươi tên gì? "
"Văn Ngọc Minh"
Theo phản xạ có điều kiện mà trả lời.

Văn Ngọc Minh hơi dừng một chút,.

May mà tên của nguyên thân và hắn phát âm giống nhau, cũng không tính là nói sai.

Nhưng vừa dứt lời, hắn liền cảm thấy được một đạo ánh mắt sâu kín từ trên đỉnh đầu đột nhiên đâm tới.

Phía sau lưng lạnh căm căm, đến trái tim còn phải dừng đập.

Sao lại thế này? Bạo quân không thích tên của hắn?
" Là chữ nào? "
Mục Trạm hỏi một câu.

Văn Ngọc Minh lần này không cần phải suy nghĩ, đem tên của nguyên thân giải thích một chút.

Kết quả khi nói xong Mục Trạm sắc mặt lạnh hơn trước.

Văn Ngọc Minh mờ mịt, lúng túng.

Cái tên này nghe thật tốt, nơi nào trêu chọc ngươi, ta con mẹ nó....!Sửa còn không được sao?!
Trong lòng chính mình bất mãn, cằm bỗng chốc chợt lạnh, bị một bàn tay thon dài tái nhợt nắm lấy.

Văn Ngọc Minh bị bắt ngẩng đầu cùng Mục Trạm nhìn nhau, trên cằm ngón tay hơi dùng sức, nhéo một chút, lại tinh tế chậm rãi mà vuốt ve khuôn mặt.
Ngón tay có chút lạnh, tựa như con rắn độc chậm rãi bò qua bò lại, làm cho người phía sau lưng phát hoảng, trái tim kinh hoàng.

Tinh tế vuốt ve qua một lúc lâu, đầu ngón tay xẹt qua lỗ tai hắn, ở trên vành tai xoa nhẹ một chút.

Chưa bao giờ cùng ai thân mật đụng chạm, làm cho Văn Ngọc Minh không được tự nhiên, không tự chủ run rẩy một chút.

Muốn dịch ra một chút lại bị chế trụ chặt chẽ không tránh thoát được.

Văn Ngọc Minh cũng không hiểu ra sao, hoàn toàn không biết bạo quân đột nhiên phát điên cái gì.

Đột nhiên bị niết cằm, sờ mặt, đau ơi là đau như vậy rất nhanh sẽ bị dọa chết.Chính mình như thể biến thành một con ếch xanh bị giải phẫu trên bàn thực nghiệm.

Tầm mắt đối phương như xuyên qua da thịt hắn nhìn hết thảy nội tâm, bị chạm qua nơi nào đó cũng không thể hiểu được mà có chút ẩn ẩn nóng lên đến tê dại.

Mục Trạm sờ soạng một lúc sau lại tựa hồ không có hứng thú, hơi hơi thu liễm, thu hồi tay, lười nhác mà dựa vào lưng ghế sắc mặt tối đi một phần.

Cho nên.....Như vậy rốt cuộc là có ý tứ gì?
Văn Ngọc Minh một đầu đầy chấm hỏi nhưng vẫn khẽ meo meo mà nhẹ nhàng thở ra.

Hắn lúc nãy thiếu chút nữa cho rằng bạo quân có hứng thú với việc lột da người.

Nếu vậy thì thực là khủng bố.

Bầu không khí đầy quỷ dị và trầm mặc.

Văn Ngọc Minh nhịn không được trộm liếc mắt nhìn đồ ăn trên bàn vài cái.

Hắn cũng không nghĩ nhiều, thiệt là thơm quá đi!
"Muốn ăn? "
Thanh âm trầm thấp thình lình vang lên, Văn Ngọc Minh kinh ngạc đôi chút, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Mục Trạm giống như là một con vật nhỏ đột nhiên bị dọa tới, hai mắt trừng lớn, tròn xoe, lông trên người đều dựng thẳng lên.

Nhưng mà, hắn thực mau lấy lại tinh thần, lộ ra tươi cười, vẻ mặt đơn thuần và lắc đầu từ chối:
" Không có a "
Đây là đồ ăn của hoàng đế, boàng đế cũng chưa ăn, hắn làm sao giám có cái mơ ước này, này không phải là tự tìm đường chết sao.

Khóe miệng Mục Trạm hơi hơi cong lên một độ cung nhè nhẹ, cũng cười chỉ là ý cười không đến đáy mắt, không có biểu cảm gì là sung sướng ngược lại lộ ra vài phần lạnh lẽo

" Nếu người không muốn ăn.....!Người đâu, đồ ăn này là ai làm? "
Khoan đã, làm cái gì?
Văn Ngọc Minh có điểm ngốc, bất quá Mục Trạm đã giúp hắn giải đáp nghi hoặc, thanh âm nặng nề nói:
" Làm ra đồ ăn mà người khác không hề muốn ăn, giữ lại có ích lợi gì.

"
Mẹ nó, thật không hổ là bạo quân, đột nhiên là phải giết người.

Văn Ngọc Minh đương nhiên không nghĩ tới có người vì hắn mà chết, vội vàng cầm đũa, nhanh tay gắp một miếng thịt cho vào trong miệng, vẻ mặt kinh hỉ mà cười nói: " Ăn thật ngon"
Đúng là ngự thiện của hoàng đế quả nhiên là mỹ vị, hương vị quả thật đẳng cấp, hai mắt hắn tỏa ra một chút ánh sáng.

Mục Trạm phất tay với tổng quản vừa mới tiến vào ý bảo hắn lui ra, nhìn Văn Ngọc Minh biểu tình cười như không cười, " Vừa rồi không phải ngươi nói là không muốn ăn sao? "
Văn Ngọc Minh cong cong mi mắt, " Bởi vì chúng nó thoạt nhìn đều ăn quá ngon nha.

"
Mục Trạm: " Vậy ngươi ăn đi"
Ha, hắn thực có thể ăn sao, cái này là uy hiếp đi.

Văn Ngọc Minh vẻ mặt ngoan ngoãn mà trả lời, vùi đầu liền ăn ăn ăn, chuyên tâm ăn cơm.

Da vịt chiên giòn, sườn xào chua ngọt, canh tổ yến, tôm bóc vỏ chiên xù, phật nhảy tường cho vào miệng là tan.....!
Ngự thiện mỹ vị đến cực điểm, chỉ là khó có thể bỏ qua tầm mắt mãnh liệt thả từ trên đỉnh đầu nhìn xuống, nhìn chằm chằm đến mức khiến da đầu hắn tê dại, áp lực tâm lý quá lớn.

Mỹ thực còn chưa có thực hưởng thụ ăn uống, nhấm nháp, có chút chút khó chịu đi..

Chapter
1 Chương 1: 1: Xuyên Qua
2 Chương 2: 2: Xuyên Qua 2
3 Chương 3: 3: Xuyên Qua 3
4 Chương Chương 4: 4: 2-1
5 Chương Chương 5: 5: 2-2
6 Chương Chương 6: 6: 2-3
7 Chương 7: 7: Ngủ
8 Chương 8: 8: Ngủ
9 Chương 9: 9: Linh Vật
10 Chương 10: 10: Linh Vật
11 Chương 11: 11: Linh Vật 3
12 Chương 12: 12: Linh Vật 4
13 Chương 13: 13: Quả Nho
14 Chương 14: 14: Quả Nho
15 Chương 15: 15: Quả Nho 3
16 Chương 16: 16: Tin Tức Tố
17 Chương 17: 17: Tin Tức Tố 2
18 Chương 18: 18: Cảnh Trong Mơ
19 Chương 19: 19: Thỏ Xù Lông
20 Chương 20: 20: Thỏ Say Rượu
21 Chương 21: 21: Uy Rượu
22 Chương 22: 22: Tính Sổ
23 Chương 23: 23: Nốt Chu Sa
24 Chương 24: 24: Bánh Thỏ
25 Chương 25: 25: Bí Mật
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91: Kết thúc (Hết chính văn)
92 Chương 92: Phiên ngoại một
93 92: Phiên Ngoại Một
94 91: Kết Thúc Hết Chính Văn
Chapter

Updated 94 Episodes

1
Chương 1: 1: Xuyên Qua
2
Chương 2: 2: Xuyên Qua 2
3
Chương 3: 3: Xuyên Qua 3
4
Chương Chương 4: 4: 2-1
5
Chương Chương 5: 5: 2-2
6
Chương Chương 6: 6: 2-3
7
Chương 7: 7: Ngủ
8
Chương 8: 8: Ngủ
9
Chương 9: 9: Linh Vật
10
Chương 10: 10: Linh Vật
11
Chương 11: 11: Linh Vật 3
12
Chương 12: 12: Linh Vật 4
13
Chương 13: 13: Quả Nho
14
Chương 14: 14: Quả Nho
15
Chương 15: 15: Quả Nho 3
16
Chương 16: 16: Tin Tức Tố
17
Chương 17: 17: Tin Tức Tố 2
18
Chương 18: 18: Cảnh Trong Mơ
19
Chương 19: 19: Thỏ Xù Lông
20
Chương 20: 20: Thỏ Say Rượu
21
Chương 21: 21: Uy Rượu
22
Chương 22: 22: Tính Sổ
23
Chương 23: 23: Nốt Chu Sa
24
Chương 24: 24: Bánh Thỏ
25
Chương 25: 25: Bí Mật
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91: Kết thúc (Hết chính văn)
92
Chương 92: Phiên ngoại một
93
92: Phiên Ngoại Một
94
91: Kết Thúc Hết Chính Văn