Chương 60: Địa phủ

Lê Ngạo híp mắt nhìn cô muốn khóc nhưng lại không dám khóc, nội tâm của y khẽ xao động.

“Ngươi vẫn còn muốn nhìn tiếp sao?”

“Tôi muốn nhìn thử cầu Nại Hà” Cô hít sâu áp chế nỗi xúc động muốn khóc.

Lời của cô vừa thốt ra, bọn họ liền rời
khỏi nơi đây, chờ cho một lần nữa mở mắt, cảnh tượng trước mắt cô toàn
bộ đều thay đổi, ở đây xuất hiện một cây cầu nhìn không thấy điểm dừng,
mặt cầu lót đá xanh, bậc thang có ngũ cách (1), ở đây sương mù lượn lờ, không một ai biết phía trước rốt cuộc là cái gì?

( (1) Ngũ cách: Là chỉ thiên
cách, địa cách, nhân cách, tổng cách, ngoại cách trong tính danh học
(tính danh = họ tên, cách tính họ tên), tương đối có ảnh hưởng trong
cách đặt tên.

Tính danh học: Lấy âm, hình, nghĩa, rồi
dựa theo tượng, số, lý, để tổng hợp âm dương ngũ hành và có thể dự đoán
hay cảm ứng để tìm ra được sự biến hoá cùng cát hung (may mắn và xui
xẻo) đặc thù của người và sự vật trong họ tên. Từ mặt chữ có thể xuất
hiện cũng như diễn biến hình thành bốn loại trạng thái hai loại ý nghĩa. Tóm lại nói cho dễ hiểu đây là một lại bói bằng tên.)

“Nơi đây chính là cầu Nại Hà, đi qua cầu Nại Hà có một cái đài gọi là đài Vọng Hương (2), tại chỗ đó ngươi có thể nhìn thấy người thân của ngươi ở Phàm Gian một lần sau cuối, bên cạnh đài Vọng Hương chính là Mạnh Bà (3), ta tin chắc ngươi lúc ở Phàm Gian cũng đã biết rồi?” Y nói một cách dửng dưng.

( (2) Đài Vọng Hương: Vốn chỉ cổ đại người không có nơi để về hoặc lưu lạc bên ngoài vì muốn vọng về
cố hương mà leo lên đài cao (Đài này có thể là do người tạo thành, mà
cũng có thể là hình thành do tự nhiên). Sau đó, cùng với sự trưởng thành trong quan niệm quỷ thần của Đạo giáo, cũng như sự giới thiệu hệ thống
địa ngục của Phật giáo, dần dần từ một kiến trúc hiện thực đã biến thành huyền hoặc, trở thành một thần thoại truyền thuyết, các linh hồn tiến
vào Địa Ngục có thể từ nơi này ngóng về gia đình ở Dương Thế xem tình
hình, cũng có lúc dùng để chỉ Âm Giới.

(3) Mạnh Bà: Trú ngụ bên cạnh cầu Nại Hà ở Địa Ngục. Công việc của bà là bảo đảm chắc chắn những linh hồn trước khi đầu thai, đều không nhớ một thứ gì đến kiếp trước của bản thân cũng như ở Địa Ngục.

Canh Mạnh Bà: Là một loại trà trong
truyền thuyết khi uống xong có thể quên mọi sự phiền não, mọi yêu hận
tình thù. Khi bạn rời khỏi thế giới này để đến một thế giới khác, thì nó sẽ được Mạnh Bà bưng trong tay, ở trước cầu Nại Hà đưa cho bạn. Nhân
sinh tại thế (= sống ở kiếp này), nhiều khó khăn gian khổ, uống bát này, là một loại thư thái, mọi thứ của kiếp trước sẽ được cắt đứt một cách
triệt để.)

“Vậy, có phải tất cả mọi ‘người’ qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà xong liền có thể đi đầu thai?” Tô Tiểu Thiến vội hỏi.

Ai ngờ lời nói của cô vừa thốt ra, Lê Ngạo cười nhạt một tiếng, sau đó ngữ khí cực kỳ châm biếm: “Ngươi cho rằng kẻ tội ác tày trời cũng có thể đầu thai?” Ngữ khí lạnh lẽo của y khiến cô rùng mình.

“Ngươi lẽ nào lại quên còn có 18 tầng Địa Ngục (4) sao?” Y lại một lần nữa lạnh lùng nhắc nhở.

( (4) 18 tầng Địa Ngục: Là
nơi các linh hồn có tội chịu phạt. Mức độ nặng nhẹ được xếp theo thứ tự, tầng càng thấp thì hình phạt cùng cực hình càng nặng. Tầng này chịu khổ gấp 10 lần tầng trước, già đi gấp đôi. Mỗi tầng đều có những hình phạt
khác nhau tuỳ theo những tội lỗi đã làm khi ở Trần Gian. Xem chi tiết ở
dưới.)

“Anh… ý của anh là…” Cô không dám nói tiếp, ánh mắt bắt đầu trở nên khủng hoảng.

“Chiếc cầu này có thể thông đến Thiên Quốc (= trời), thông đến Minh Phủ (5), thông đến Địa Phủ (6), người tốt tự nhiên sẽ lên Thiên Quốc, kẻ xấu tất nhiên phải ‘hưởng thụ’ 18 tầng Địa Ngục cho dù có là người chết oan, dương thọ chưa tận đi
chăng nữa, tự nhiên cũng chỉ có thể thông đến Minh Phủ làm ma quỷ thôi,
những kẻ đó ở Phàm Gian các ngươi thường gọi là cô hồn dã quỷ đó”

( (5) Minh Phủ: Nơi Lê Ngạo
đang ở và cai quản. Nơi này cũng dành cho những linh hồn chưa đến ngày
đi đầu thai hoặc chết oan dừng chân sinh sống .

(6) Địa Phủ: Nơi các linh hồn có tội chịu trừng phạt.)

Tô Tiểu Thiến nghe xong tim ‘bùm’ một tiếng giống như bị hòn đá nện vào vậy.

“Nhưng mà… nhưng mà tại sao tôi ở
Phàm Gian nghe nói có một số hồn ma có ký ức, nếu như không có ký ức,
vậy Phàm Gian đốt giấy tiền vàng bạc, bọn họ làm sao nhận được chứ?”

“Đó là…”

“Vậy chú của tôi thì sao, chú tôi là chết oan đó, vậy ông bây giờ vẫn còn ở Minh Giới sao?” Tô Tiểu Thiến bỗng ngắt lời của Lê Ngạo, giờ mới nhớ lại, chú của cô là cứu người mà chết, vậy không phải bây giờ làm ma sao?

“Ngươi cho rằng ta sẽ nói cho ngươi sao?” Y hỏi ngược lại.

“Anh…” Tô Tiểu Thiến bị y làm cho tức đến nỗi không biết làm sao phản bác, im lặng một hồi, cô chỉ đành
tiếp tục câu hỏi đã hỏi khi nãy: “Vậy câu hỏi lúc nãy…” Cho dù
không biết chú có đầu thai hay không, chỉ cần có thể nhận được tiền, vậy thì cô cũng có thể yên tâm rồi, không còn cách nào Minh Giới còn thực
tế hơn Phàm Gian, làm cái gì cũng đều cần tiền.

“Linh hồn thông đến Minh Giới tự
nhiên là có ký ức, trừ khi đầu thai, nếu không, sẽ không có cơ hội uống
được canh Manh Bà đâu, uống canh Mạnh Bà hàm ý cũng chính là một khởi
đầu mới”

Cô nghe xong tảng đá trong lòng như được trút bỏ, vậy thì thật tốt, có ký ức, tiền cũng có thể nhận được, bọn cô mỗi năm Thanh Minh (7) đều đốt tiền giấy cũng coi như là một loại gửi gắm, bọn cô hy vọng chú ở dưới đó có thể sống tốt, có thể sớm
ngày lên thế giới cực lạc.

( (7) Thanh Minh: khoảng thời gian bắt đầu từ khoảng ngày 4 hay 5 tháng 4 khi kết thúc tiết xuân phân và kết thúc vào khoảng ngày 20 hay 21 tháng 4 trong lịch hiện đại theo
các múi giờ Đông Á khi tiết cốc vũ bắt đầu.

Nói đến Tết Thanh Minh thì bao giờ người ta cũng nghĩ đến lễ tảo mộ và hội đạp thanh. Nhân ngày Thanh Minh,
người dân các nước có nền văn hóa tương đồng và chịu ảnh hưởng của nền
văn minh Trung Hoa đều có tục đi tảo mộ gia tiên và làm lễ cúng gia tiên sau cuộc tảo mộ. Trước đây, nam nữ thanh niên cũng nhân dịp này để du
xuân nên mới có tên gọi hội đạp thanh (tức giẫm lên cỏ). Ngày nay, ở
Việt Nam lễ hội này có lẽ không còn, nhưng ở Trung Quốc thì một vài nơi
vẫn còn duy trì được.)

Tô Tiểu Thiến lại một lần nữa ngẩng đầu
nhìn tốp ‘người’ qua cầu Nại Hà, cô của lúc này, trong lòng có sự khổ sở không thốt nên lời.

Trầm mặc vài giây, trong đầu của cô đột nhiên xuất hiện một bức tranh.

Sông Vong Xuyên, cầu Nại Hà, đá Tam Sinh (8), canh Mạnh Bà!

( (8) Đá Tam Sinh: Đầu cầu
Nại Hà cũng có một tảng đá lớn được gọi là đá Tam Sinh trên đó có ghi
lại tiền kiếp hậu sinh của mỗi linh hồn. Trước khi đầu thai linh hồn sẽ
lên đài Vọng Hương để một lần cuối nhìn lại gia đình thân bằng quyến
thuộc của mình, sau đó uống bát canh Mạnh Bà sẽ quên sạch các chuyện vui buồn ở kiếp trước để bắt đầu một kiếp trầm luân mới lại.

Tam Sinh bắt nguồn từ học thuyết nhân
quả luân hồi của Phật giáo, sau trở thành vật tượng trưng bao hàm ý định tình chung thân. Tam Sinh trong đá Tam Sinh được phân biệt đại biểu cho ‘kiếp trước’ ‘kiếp này’ ‘kiếp sau’, tình yêu của nhiều người đều là bắt đầu từ một loại cảm giác như đã từng quen biết, sau khi yêu thương bọn
họ lại nhất định sẽ chờ mong ‘duyên định tam sinh’(= duyên định sẵn ba
kiếp).)

Trong nháy mắt , cô dường như biết hết thảy cả quá trình vậy, Tô Tiểu Thiến vội vàng lắc đầu, không muốn nghĩ tiếp nữa.

Y nhìn ra lòng cô để đâu đâu, bèn một lần nữa huơ tay, cả hai liền trở lại cung điện.

Đợi đến khi trở về chỗ cũ, cô mới phản
ứng lại mình đã trở về rồi, trong chớp mắt, sự việc ngượng ngùng vừa nãy toàn bộ bốc lên đầu.

“Minh Vương…” Hê hê, cười thôi, có thể nịnh hót được bao nhiêu thì liền nịnh bấy nhiêu vậy!

“Hửm?” Y nhíu mày không thèm nhìn cô, nhưng ngữ khí không hề vui vẻ gì!

“Minh Vương… Ngài mệt mỏi rồi, không thì ngài nghỉ ngơi sớm một chút đi ha?” Cô đột nhiên nói ra cái âm thanh nũng nịu khiến ngay cả bản thân cô
cũng cảm thấy ghê tởm, cũng hết cách, y là lão đại của Minh Giới, có thể tránh được thì tránh thôi!

“Bổn vương lại không dám ngủ nha, một là sợ bị ăn đậu hủ, hai là sợ bị chửi rủa” Y bất ngờ xoay người lại đôi mắt tím phát sáng nhìn cô không chớp mắt.

Tô Tiểu Thiến bị y nói như vậy cũng rất xấu hổ, khuôn mặt sớm đã xanh còn hơn cải xanh luôn rồi.

“Ủa, Tô thị nữ làm sao vậy, lẽ nào không thoải mái, sao sắc mặt của ngươi nhìn lại kém dữ vậy nha?” Y đã biết rồi mà còn hỏi.

Nội tâm Tô Tiểu Thiến đang kháng nghị
mãnh liệt, tên đại biến thái anh, anh rõ ràng biết còn cố hỏi nữa! Sớm
biết vậy, tôi nên cho anh một trận nhừ tử rồi!

Hít thật sâu một cái, Tô Tiểu Thiến làm ra bộ dáng bất chấp cái chết nói: “Được rồi, tôi sai rồi, ngài muốn xử trí tôi ra sao thì tuỳ ý ngài vậy”

Y hơi khựng lại, đôi mắt trong suốt tựa như nước chảy thoáng qua ý cười, “Vậy à?”

Tô Tiểu Thiến đối với ánh mắt cười mà như không cười của y, trong lòng có một loại sự cảm không lành, “Chờ chút” Cô bỗng giơ tay nói.

“Tôi… lời của tôi còn chưa nói hết, tuy rằng tôi làm sai đó, tuỳ ý ngài xử lý làm sao cũng được, nhưng mà…”

“Hửm?” Y bình thản nhìn cô, trái lại y muốn xem thử cô còn có thể giở thêm trò gì nữa đây!

Nuốt nước bọt, che giấu nội tâm hoang mang, “Nhưng mà, ngài là vua của Minh Giới cao cao tại thượng (= ở trên cao), tôi nghĩ, ngài sẽ không bắt tôi đi chịu sự đãi ngộ của kẻ không phải là ma quỷ chứ?”

“Sao lại là đãi ngộ không phải là ma quỷ?” Y thích thú hỏi.

“À… chính là lên núi đao, xuống chảo đầu, bị ép đầu, bị rút xương, bị rạch bụng, bị cối xay nghiền như đậu hủ…” Cô càng nói càng nhỏ, ở Phàm Gian, cô đã từng xem qua một số tư liệu,
18 tầng Địa Ngục nhất định rất khủng bố, cực hình ở đó khiến người ta
sởn tóc gáy, kinh hoàng khiếp sợ.

Lê Ngạo nghe xong, đưa một tay nắm lấy cằm, không nhịn không được nghi hoặc nói: “Tô thị nữ đối với cực hình của Minh Giới rất là quen thuộc nha? Trừ khi trước đây ngươi đã nếm qua?” Y nhíu mày hỏi.

Tô Tiểu Thiến nghe vậy, bị doạ đến răng va lập cập, “Không… không… là đọc được trên sách thôi, hà hà, ý… Minh Vương ngài sẽ không cùng với người hầu như tôi tính toán đó chứ?” Cô cẩn thận hỏi, nội tâm sớm đã bị doạ không biết phải làm sao rồi.

“Ha ha, Tô thị nữ ngươi nghĩ sai rồi, Bổn vương không chỉ thích cùng kẻ khác tính toán, mà còn, có thù tất
báo, mà còn… là hoàn trả gấp ngàn lần nữa kìa”

Nghe xong, đại não Tô Tiểu Thiến không nghe theo sai khiến nữa, hai mắt dại ra, chân mềm nhũn ngã xuống mặt đất.

“Tô thị nữ chẳng lẽ thích Bổn vương ôm ngươi, cho nên mới cố ý té ngã trên đất hoài như vậy?” Cô với khuôn mặt trắng bệch được Lê Ngạo ôm trong lòng trêu ghẹo.

“Anh… anh… anh rốt cuộc thì muốn thế nào?” Cô lắp bắp hỏi.

Y cười, cười một cách gian trá thế kia,
cười đến mà kỳ dị, cười đến mà làm cho người ta nổi da gà, tiếp theo,
bỗng nhiên cô bị y bế bổng.

“Anh… anh bế tôi làm cái gì? Hu hu,
tôi sai rồi, hu hu, tôi không nên mắng anh ngu ngốc, không nên mắng anh
đần độn, cũng không nên mắng cái đám đàn bà ngu xuẩn của anh, còn có
không nên mắng anh tướng mạo xấu xí, càng không nên mắng anh là biến
thái, hu hu, tôi sai rồi, ngài, ngài tha cho tôi đi mà, hu hu, tôi vẫn
còn trẻ, tôi còn chưa có muốn chết mà, không muốn bị ép đầu đâu!” Cô ở trong lòng y không ngừng lải nhải.

“Câm miệng” Y cáu nói, y vẫn chưa gặp qua người nữ nhân nào ồn ào như vậy.

Bị Y rống, mắt cô ngấn lệ đáng thương hề hề nhìn hắn.

Y cười một cách tà ác, đột nhiên cuối đầu xuống khẽ nói bên tai cô: “Ngươi vừa nãy không phải muốn ăn đậu hủ ta sao? Vậy thì… lần này đổi lại là ta” Dứt lời, y ôm lấy Tô Tiểu Thiến đang bị doạ ngây ngốc đi vào trong phòng.

(4) 18 tầng Địa Ngục: Là nơi các linh hồn có tội chịu phạt. Mức độ nặng nhẹ được xếp theo thứ tự, tầng càng thấp thì hình phạt cùng cực hình càng
nặng. Tầng này chịu khổ gấp 10 lần tầng trước, già đi gấp đôi. Mỗi tầng
đều có những hình phạt khác nhau tuỳ theo những tội lỗi đã làm khi ở
Trần Gian.

Bình thường
khi nói đến 18 tầng địa ngục, về số mục thì đúng nhưng trên ý nghĩa thì
không thể lý giải được. Trong Thập Bát Nê Lê Kinh nói về 18 tầng địa
ngục cũng có sai biệt, chủ yếu không phải về không gian mà là thời gian
và hình pháp không tương đồng.

18 tầng Địa
Ngục sắp xếp theo thời gian dài ngắn chịu tội và đẳng cấp nặng nhẹ của
tội hành. Nếu lấy thời gian thọ mệnh ở Địa Ngục so sánh với thời gian ở
Dương Gian thì 1 ngày ở Địa Ngục là bằng 1750 năm tại Dương Thế, 30 ngày là 1 tháng, 12 tháng là 1 năm, nhẹ nhất cũng phải ở đến 1 vạn năm, tức
là 13 tỷ 500 triệu năm mới hết thọ, thoát ngục và chuyển tiếp sang ngục
khác. Mỗi tầng địa ngục dưới đều tăng lên 20 lần khổ sở và gấp đôi thời
gian so với tầng trên nó. Đợi đến tầng địa ngục thứ 18 thì thật không
thể nào hình dung và tính toán nổi ngày tháng nữa.

Chapter
1 Chương 1: Chia tay
2 Chương 2: Trướng bụng?
3 Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4 Chương 4: Quái thai
5 Chương 5: Con là con trai người
6 Chương 6: Con tên Minh Diệm
7 Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8 Chương 8: Khách đến thăm
9 Chương 9: Thành thật thú tội
10 Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11 Chương 11: Lễ phép
12 Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13 Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14 Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15 Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16 Chương 16: Khủng hoảng
17 Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18 Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19 Chương 19: Gửi nuôi?
20 Chương 20: Về việc nấu ăn
21 Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22 Chương 22: Món quà
23 Chương 23: Cảm ứng
24 Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25 Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26 Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27 Chương 27: Người chim
28 Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29 Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30 Chương 30: Vũ
31 Chương 31: Tình cờ gặp
32 Chương 32: Huyết
33 Chương 33: Huyết tư tế
34 Chương 34: Ma ăn thịt người
35 Chương 35: Cuộn tranh u linh
36 Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37 Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38 Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39 Chương 40: Hút máu biến đổi
40 Chương 41: Vũ mất (1)
41 Chương 42: Vũ mất (2)
42 Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43 Chương 44: Trao đổi điều kiện
44 Chương 45: Để ngươi khó xử
45 Chương 46: Tự cho thông minh
46 Chương 47: Dần dần biến hoá
47 Chương 48: Ngủ quên rồi
48 Chương 49: Chuyện cười
49 Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50 Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51 Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52 Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53 Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54 Chương 55: Mở mắt nói dối
55 Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56 Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57 Chương 58: Trút giận
58 Chương 59: Anh… không có ngủ?
59 Chương 60: Địa phủ
60 Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61 Chương 62: Cưỡng hôn
62 Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63 Chương 64: Trừng phạt
64 Chương 65: Cầm phi
65 Chương 66: Gặp mặt
66 Chương 67
67 Chương 68
68 Chương 69
69 Chương 70
70 Chương 71
71 Chương 72
72 Chương 73
73 Chương 74
74 Chương 75
75 Chương 76
76 Chương 77
77 Chương 78
78 Chương 79
79 Chương 80
80 Chương 81
81 Chương 82
82 Chương 83
83 Chương 84
84 Chương 85
85 Chương 86
86 Chương 87
87 Chương 88
88 Chương 89
89 Chương 90
90 Chương 91
91 Chương 92
92 Chương 93
93 Chương 94
94 Chương 95
95 Chương 96
96 Chương 97
97 Chương 98
98 Chương 99
99 Chương 100
100 Chương 101
101 Chương 102
102 Chương 103
103 Chương 104
104 Chương 105
105 Chương 106
106 Chương 107
107 Chương 108
108 Chương 109
109 Chương 110
110 Chương 111
111 Chương 112
112 Chương 113
113 Chương 114
114 Chương 115
115 Chương 116
116 Chương 117
117 Chương 118
118 Chương 119
119 Chương 120
120 Chương 121
121 Chương 122
122 Chương 123
123 Chương 124
124 Chương 125
125 Chương 126
126 Chương 127
127 Chương 128
128 Chương 129
129 Chương 130
130 Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131 Chương 132: Bị bắt
132 Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133 Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134 Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135 Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136 Chương 137: Kinh hỉ
137 Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138 Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139 Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140 Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141 Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142 Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143 Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144 Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145 Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146 Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147 Chương 146: Thúc trường đan???
148 Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149 Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150 Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151 Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152 Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153 Chương 150: U Tĩnh uyển
154 Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155 Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156 Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157 Chương 154
158 Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159 Chương 156
160 Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161 Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162 Chương 159
163 Chương 160: Truy tìm con trai
164 Chương 161: Dấu vết
165 Chương 162: Dụ dỗ
166 Chương 163: Yêu thuật
167 Chương 164
168 Chương 165
169 Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Chia tay
2
Chương 2: Trướng bụng?
3
Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4
Chương 4: Quái thai
5
Chương 5: Con là con trai người
6
Chương 6: Con tên Minh Diệm
7
Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8
Chương 8: Khách đến thăm
9
Chương 9: Thành thật thú tội
10
Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11
Chương 11: Lễ phép
12
Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13
Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14
Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15
Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16
Chương 16: Khủng hoảng
17
Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18
Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19
Chương 19: Gửi nuôi?
20
Chương 20: Về việc nấu ăn
21
Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22
Chương 22: Món quà
23
Chương 23: Cảm ứng
24
Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25
Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26
Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27
Chương 27: Người chim
28
Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29
Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30
Chương 30: Vũ
31
Chương 31: Tình cờ gặp
32
Chương 32: Huyết
33
Chương 33: Huyết tư tế
34
Chương 34: Ma ăn thịt người
35
Chương 35: Cuộn tranh u linh
36
Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37
Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38
Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39
Chương 40: Hút máu biến đổi
40
Chương 41: Vũ mất (1)
41
Chương 42: Vũ mất (2)
42
Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43
Chương 44: Trao đổi điều kiện
44
Chương 45: Để ngươi khó xử
45
Chương 46: Tự cho thông minh
46
Chương 47: Dần dần biến hoá
47
Chương 48: Ngủ quên rồi
48
Chương 49: Chuyện cười
49
Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50
Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51
Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52
Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53
Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54
Chương 55: Mở mắt nói dối
55
Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56
Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57
Chương 58: Trút giận
58
Chương 59: Anh… không có ngủ?
59
Chương 60: Địa phủ
60
Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61
Chương 62: Cưỡng hôn
62
Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63
Chương 64: Trừng phạt
64
Chương 65: Cầm phi
65
Chương 66: Gặp mặt
66
Chương 67
67
Chương 68
68
Chương 69
69
Chương 70
70
Chương 71
71
Chương 72
72
Chương 73
73
Chương 74
74
Chương 75
75
Chương 76
76
Chương 77
77
Chương 78
78
Chương 79
79
Chương 80
80
Chương 81
81
Chương 82
82
Chương 83
83
Chương 84
84
Chương 85
85
Chương 86
86
Chương 87
87
Chương 88
88
Chương 89
89
Chương 90
90
Chương 91
91
Chương 92
92
Chương 93
93
Chương 94
94
Chương 95
95
Chương 96
96
Chương 97
97
Chương 98
98
Chương 99
99
Chương 100
100
Chương 101
101
Chương 102
102
Chương 103
103
Chương 104
104
Chương 105
105
Chương 106
106
Chương 107
107
Chương 108
108
Chương 109
109
Chương 110
110
Chương 111
111
Chương 112
112
Chương 113
113
Chương 114
114
Chương 115
115
Chương 116
116
Chương 117
117
Chương 118
118
Chương 119
119
Chương 120
120
Chương 121
121
Chương 122
122
Chương 123
123
Chương 124
124
Chương 125
125
Chương 126
126
Chương 127
127
Chương 128
128
Chương 129
129
Chương 130
130
Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131
Chương 132: Bị bắt
132
Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133
Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134
Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135
Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136
Chương 137: Kinh hỉ
137
Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138
Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139
Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140
Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141
Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142
Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143
Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144
Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145
Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146
Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147
Chương 146: Thúc trường đan???
148
Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149
Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150
Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151
Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152
Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153
Chương 150: U Tĩnh uyển
154
Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155
Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156
Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157
Chương 154
158
Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159
Chương 156
160
Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161
Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162
Chương 159
163
Chương 160: Truy tìm con trai
164
Chương 161: Dấu vết
165
Chương 162: Dụ dỗ
166
Chương 163: Yêu thuật
167
Chương 164
168
Chương 165
169
Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi