Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp

Tĩnh Nghi cũng không biết tại sao bản thân lại ngủ trên chiếc ghế lắc (1) ngoài ban công, dụi dụi đôi mắt, chầm chậm mở ra, cả một khoảng không
ửng lên nhiều tầng màu sắc vàng đỏ đập vào mắt cô, màu sắc đỏ rực biến
ảo của sự kỳ diệu, cuối cùng biến thành một bức tranh đen đặc, tạo nên
sự xinh đẹp kỳ lạ.

Ý? Cái mùi gì vậy? Sao lại có chút khét, không không phải là mùi khói thuốc (lá). Mùi khói thuốc?

“A…” Tĩnh Nghi theo bản năng la thất thanh, sau đó chạy vào nhà bếp, tiêu
rồi, cô vừa mới giận dỗi với thằng nhãi ranh định ra ban công muốn nghỉ
ngơi chút xíu, ai ngờ nằm xuống liền ngủ luôn.

‘Rầm’ một tiếng, cửa bị mở ra, khói mù mịt khắp phòng ngay lập tức xông ra ngoài.

“Ách-xì” Tĩnh Nghi bị đám khói mù mịt làm cho sặc liên tục hắt hơi, còn thủ phạm lại phát ra lời nói càng khủng bố hơn, “Woa, cháy rồi kìa” Nói xong, nó liền nhanh chóng chạy vào phòng khách, đồng thời chỉ vào nhà bếp hét lên với cô “Cái đồ ngu ngốc, ngươi còn ngẩn ra đó làm gì? Cứu hoả đi.”

“Cái gì?” Tĩnh Nghi vẫn còn chưa phản ứng kịp, thì ngọn lửa đỏ rực đã bùng lên.

“Gọi gọi gọi 119 mau.” Tĩnh Nghi gào to lên, cũng nhanh chóng chạy ra phòng khách cầm lấy di động gọi.

Nửa tiếng sau.

Trong đội
cứu hoả mặc bộ đồng phục màu cam, có một đôi mắt hung hăng trừng Tĩnh
Nghi, Tĩnh Nghi bị nhìn đến toàn thân mất tự nhiên, trong lòng không cầm được thầm đoán, cái người này có bệnh phải không ta? Làm gì mà nhìn
mình dữ vậy?

“Cô làm mẹ cái kiểu gì vậy hả?”

“Cái gì?” Tĩnh Nghi ngơ ngác một chút, cái gì mà mẹ?

Người nhân viên cứu hoả vẫn hung dữ nói: “Người mẹ như cô thật chẳng ra làm sao hết, nhìn cô mốt như vậy, trẻ trung như vậy, lại để con trai cô nấu cơm? Cô thật độc ác mà.”

“Hả?” Lúc này Tĩnh Nghi nghe đã hiểu, chỉ là, cô khi nào trở thành mẹ của nó? Trừ khi là…

“Chú cứu hoả, chú đừng nói như vậy với bà, haizz, ai kêu mệnh của con khổ,
bà thì mỗi ngày chỉ cho con ăn mì gói, con… con thật sự nuốt không nổi
nữa mới nấu cơm, xin lỗi, đã gây thêm phiền phức cho các chú rồi.” Minh Diệm bỗng nhiên nói với khuôn mặt tràn đầy u sầu, cộng thêm khuôn
mặt lem luốt của nó càng làm cho nhân viên cứu hoả cực kỳ đồng tình.

“Ê, mày có ý gì hả?” Tĩnh Nghi không vui quát lớn lên.

“Cô
gào cái gì hả? Tôi nói cho cô biết, tôi không chỉ là nhân viên cứu hoả
còn từng làm luật sư, cái hạng ngược đãi, hù doạ trẻ em giống như cô
cũng phải chịu sự xử phạt của pháp luật, nhìn cô ăn mặc thì giống người
hành động thì giống chó, không ngờ lại độc ác như vậy.” Người nhân viên cứu hoả này cũng không biết bị rút gân ở chỗ nào, cứ xăm xoi vấn đề này không chịu tha.

“Nè, anh…”

“A Phi, rút quân.” Đột nhiên xuất hiện một người đàn ông hơi lớn tuổi ra lệnh với người nhân viên cứu hoả ngu ngốc này.

“Dạ, đội trưởng.” A Phi hành lễ bèn rời khỏi căn phòng.

“Cô
ơi, xin lỗi nha, cũng vì sự lơ là của mẹ cậu ấy nên mẹ cậu ấy mới mất
đi, tôi nghĩ cậu ấy là không hy vọng đứa bé này có một tuổi thơ không
vui vẻ như cậu ấy thôi.” Đội trưởng thương cảm giải thích.

“Nhưng mà tôi…”

“Được rồi, sự việc đã giải quyết xong, chúng tôi cũng đi đây, lần sau chú ý nha.” Đội trưởng không cho Tĩnh Nghi cơ hội mở miệng bèn nhanh chóng rời khỏi.

Toàn bộ
người đều rời đi, trong phòng lại yên tĩnh trở lại, không khí cũng dường như trở nên căng thẳng, cảm giác giống như chỉ cần chạm phải một cái
liền bùng nổ.

“Nói – - – - – chuyện này là sao?” Tĩnh Nghi lạnh lùng mở miệng.

Minh Diệm không thèm chấp nhún nhún vai, “Ngươi đừng dùng cái ánh mắt đó mà nhìn ta, ta cũng chả nói bậy bạ cái gì.”

Tĩnh Nghi tức giận đứng dậy, hai tay chống hông, bắt đầu trách mắng “Mày không nói gì mà người ta lại tưởng rằng tao là mẹ của mày hả? Tao có
già đến như vậy không, hứ, mày cũng nghe được cái ngữ khí của cái tên
thối tha kia rồi đó.” Tức chết cô luôn rồi nè.

Minh Diệm chau mày, cười ha ha nói, “Mẹ ta nói ngươi thật ra rất ‘dịu dàng’ nha, ta tin là bây giờ tiểu thư
Tĩnh Nghi ‘dịu dàng’ đáng lẽ không nên so đo gì với người nhân viên cứu
hoả kia chứ mới phải chứ.” Nó đặc biệt nhấn mạnh hơn hai chữ ‘dịu dàng’.

Tĩnh Nghi bị lời nói của nó ngẩn ra một lát.

Giây kế tiếp, khoé miệng cô hơi nhếch lên, cúi người trả lời nó: “Mẹ của mày nói mày là ‘anh linh’ của quý tộc, tao tưởng là ‘quý tộc’ chí cao vô thượng (*) sẽ không chơi khăm trêu đùa loài người nữa chứ?”

( (*) Chí cao vô thượng: Chỗ tối cao, cao nhất.)

“Ngươi…”

“Ha – ha- ha -” Tĩnh Nghi nhìn thấy dáng vẻ giận dỗi của nó, cười lớn ba tiếng, hứ, đấu với cô, cô lại không phải là Tô Tiểu Thiến ngốc nghếch! Mới không có
ngu xuẩn như vậy!

Chapter
1 Chương 1: Chia tay
2 Chương 2: Trướng bụng?
3 Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4 Chương 4: Quái thai
5 Chương 5: Con là con trai người
6 Chương 6: Con tên Minh Diệm
7 Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8 Chương 8: Khách đến thăm
9 Chương 9: Thành thật thú tội
10 Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11 Chương 11: Lễ phép
12 Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13 Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14 Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15 Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16 Chương 16: Khủng hoảng
17 Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18 Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19 Chương 19: Gửi nuôi?
20 Chương 20: Về việc nấu ăn
21 Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22 Chương 22: Món quà
23 Chương 23: Cảm ứng
24 Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25 Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26 Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27 Chương 27: Người chim
28 Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29 Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30 Chương 30: Vũ
31 Chương 31: Tình cờ gặp
32 Chương 32: Huyết
33 Chương 33: Huyết tư tế
34 Chương 34: Ma ăn thịt người
35 Chương 35: Cuộn tranh u linh
36 Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37 Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38 Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39 Chương 40: Hút máu biến đổi
40 Chương 41: Vũ mất (1)
41 Chương 42: Vũ mất (2)
42 Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43 Chương 44: Trao đổi điều kiện
44 Chương 45: Để ngươi khó xử
45 Chương 46: Tự cho thông minh
46 Chương 47: Dần dần biến hoá
47 Chương 48: Ngủ quên rồi
48 Chương 49: Chuyện cười
49 Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50 Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51 Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52 Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53 Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54 Chương 55: Mở mắt nói dối
55 Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56 Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57 Chương 58: Trút giận
58 Chương 59: Anh… không có ngủ?
59 Chương 60: Địa phủ
60 Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61 Chương 62: Cưỡng hôn
62 Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63 Chương 64: Trừng phạt
64 Chương 65: Cầm phi
65 Chương 66: Gặp mặt
66 Chương 67
67 Chương 68
68 Chương 69
69 Chương 70
70 Chương 71
71 Chương 72
72 Chương 73
73 Chương 74
74 Chương 75
75 Chương 76
76 Chương 77
77 Chương 78
78 Chương 79
79 Chương 80
80 Chương 81
81 Chương 82
82 Chương 83
83 Chương 84
84 Chương 85
85 Chương 86
86 Chương 87
87 Chương 88
88 Chương 89
89 Chương 90
90 Chương 91
91 Chương 92
92 Chương 93
93 Chương 94
94 Chương 95
95 Chương 96
96 Chương 97
97 Chương 98
98 Chương 99
99 Chương 100
100 Chương 101
101 Chương 102
102 Chương 103
103 Chương 104
104 Chương 105
105 Chương 106
106 Chương 107
107 Chương 108
108 Chương 109
109 Chương 110
110 Chương 111
111 Chương 112
112 Chương 113
113 Chương 114
114 Chương 115
115 Chương 116
116 Chương 117
117 Chương 118
118 Chương 119
119 Chương 120
120 Chương 121
121 Chương 122
122 Chương 123
123 Chương 124
124 Chương 125
125 Chương 126
126 Chương 127
127 Chương 128
128 Chương 129
129 Chương 130
130 Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131 Chương 132: Bị bắt
132 Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133 Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134 Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135 Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136 Chương 137: Kinh hỉ
137 Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138 Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139 Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140 Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141 Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142 Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143 Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144 Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145 Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146 Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147 Chương 146: Thúc trường đan???
148 Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149 Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150 Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151 Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152 Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153 Chương 150: U Tĩnh uyển
154 Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155 Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156 Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157 Chương 154
158 Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159 Chương 156
160 Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161 Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162 Chương 159
163 Chương 160: Truy tìm con trai
164 Chương 161: Dấu vết
165 Chương 162: Dụ dỗ
166 Chương 163: Yêu thuật
167 Chương 164
168 Chương 165
169 Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Chia tay
2
Chương 2: Trướng bụng?
3
Chương 3: Cô sắp sinh rồi!
4
Chương 4: Quái thai
5
Chương 5: Con là con trai người
6
Chương 6: Con tên Minh Diệm
7
Chương 7: Tốc độ trưởng thành
8
Chương 8: Khách đến thăm
9
Chương 9: Thành thật thú tội
10
Chương 10: Điểm đặc biệt của Tô Tiểu Thiến
11
Chương 11: Lễ phép
12
Chương 12: Quái thai bệnh rồi
13
Chương 13: Chút khó khăn trước mắt
14
Chương 14: Xuyên tâm thuật kỳ dị (1)
15
Chương 15: Xuyên tâm thuật kỳ dị (2)
16
Chương 16: Khủng hoảng
17
Chương 17: Điềm báo trước của cơn bão
18
Chương 18: Thấu tâm thuật (*) ((*) Thấu tâm thuật: Thuật nhìn thấu tâm tư)
19
Chương 19: Gửi nuôi?
20
Chương 20: Về việc nấu ăn
21
Chương 21: Hoả thiêu nhà bếp
22
Chương 22: Món quà
23
Chương 23: Cảm ứng
24
Chương 24: Dị không gian (*) ((*) Dị không gian: Không gian khác)
25
Chương 25: Màu trắng trong thế giới màu xanh (*) ((*) Nguyên văn: Bạch sắc trong Lục Giới)
26
Chương 26: Sinh vật bất minh có cánh
27
Chương 27: Người chim
28
Chương 28: Khẩu thị tâm phi (*) ((*) Khẩu thị tâm phi: Miệng nói vậy mà lòng không phải như vậy)
29
Chương 29: Minh Vương lãnh khốc
30
Chương 30: Vũ
31
Chương 31: Tình cờ gặp
32
Chương 32: Huyết
33
Chương 33: Huyết tư tế
34
Chương 34: Ma ăn thịt người
35
Chương 35: Cuộn tranh u linh
36
Chương 36: Tình yêu cấm kỵ
37
Chương 38: Chờ đợi thời cơ
38
Chương 39: Thứ nàng muốn, ta đều cho nàng
39
Chương 40: Hút máu biến đổi
40
Chương 41: Vũ mất (1)
41
Chương 42: Vũ mất (2)
42
Chương 43: Kiếp nạn kết thúc, trở về!
43
Chương 44: Trao đổi điều kiện
44
Chương 45: Để ngươi khó xử
45
Chương 46: Tự cho thông minh
46
Chương 47: Dần dần biến hoá
47
Chương 48: Ngủ quên rồi
48
Chương 49: Chuyện cười
49
Chương 50: Nỗi sợ hãi của mỗi người
50
Chương 51: Tí tuổi vạn người mê
51
Chương 52: Tĩnh Nghi ngượng ngùng
52
Chương 53: Tặng quà cho ngươi
53
Chương 54: Nụ hôn trêu ghẹo
54
Chương 55: Mở mắt nói dối
55
Chương 56: Thi triển ‘tài hoa’
56
Chương 57: ‘Cái gọi là’ cầm nghệ
57
Chương 58: Trút giận
58
Chương 59: Anh… không có ngủ?
59
Chương 60: Địa phủ
60
Chương 61: Ngươi nói xem ta muốn làm gì?
61
Chương 62: Cưỡng hôn
62
Chương 63: Vũ? Là anh sao?
63
Chương 64: Trừng phạt
64
Chương 65: Cầm phi
65
Chương 66: Gặp mặt
66
Chương 67
67
Chương 68
68
Chương 69
69
Chương 70
70
Chương 71
71
Chương 72
72
Chương 73
73
Chương 74
74
Chương 75
75
Chương 76
76
Chương 77
77
Chương 78
78
Chương 79
79
Chương 80
80
Chương 81
81
Chương 82
82
Chương 83
83
Chương 84
84
Chương 85
85
Chương 86
86
Chương 87
87
Chương 88
88
Chương 89
89
Chương 90
90
Chương 91
91
Chương 92
92
Chương 93
93
Chương 94
94
Chương 95
95
Chương 96
96
Chương 97
97
Chương 98
98
Chương 99
99
Chương 100
100
Chương 101
101
Chương 102
102
Chương 103
103
Chương 104
104
Chương 105
105
Chương 106
106
Chương 107
107
Chương 108
108
Chương 109
109
Chương 110
110
Chương 111
111
Chương 112
112
Chương 113
113
Chương 114
114
Chương 115
115
Chương 116
116
Chương 117
117
Chương 118
118
Chương 119
119
Chương 120
120
Chương 121
121
Chương 122
122
Chương 123
123
Chương 124
124
Chương 125
125
Chương 126
126
Chương 127
127
Chương 128
128
Chương 129
129
Chương 130
130
Chương 131: Khúc nhạc của Tô Tiểu Thiến
131
Chương 132: Bị bắt
132
Chương 133: Phong hào Ngọt phi
133
Chương 134: Ca ca hắn thật gầy
134
Chương 135: Ai muốn ăn cơm ngươi làm. ta còn chưa muốn chết đâu!
135
Chương 136: Bản vương nhất định phải chiến thắng!
136
Chương 137: Kinh hỉ
137
Chương 138: Ngươi là Vương Hậu của Minh Giới?
138
Chương 139: Sao Ngưu Lang - Chức Nữ
139
Chương 140: Chúng ta viên phòng đi!
140
Chương 141: Viên phòng không là được rồi sao
141
Chương 142: Ta kêu người giết nàng sao?
142
Chương 143: Ta sẽ bảo hộ nàng, vĩnh viễn
143
Chương 144: Nằm ngắm trăng (1)
144
Chương 144-2: Nằm ngắm trăng (2)
145
Chương 145: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó
146
Chương 145-2: Ta là thúc thúc của nó, ta không chỉ phải bảo vệ muội, ta cũng phải bảo vệ nó (2)
147
Chương 146: Thúc trường đan???
148
Chương 147: Ta muốn cưới nàng
149
Chương 147-2: Ta muốn cưới nàng 2
150
Chương 147-3: Ta muốn cưới nàng 3
151
Chương 148: Không nên vứt bỏ ta
152
Chương 149: Chúng ta đã kết làm bạn tốt
153
Chương 150: U Tĩnh uyển
154
Chương 151: Cũng chỉ có Cầm phi ta mà thôi!
155
Chương 152: Cuộc sống ở U Tĩnh uyển
156
Chương 153: Minh Diễm bị bắt
157
Chương 154
158
Chương 155: Một hai ba tiễn ngươi về Tây thiên
159
Chương 156
160
Chương 157: Bây giờ hắn có thể làm chính là bù đắp
161
Chương 158: Mang thai nghiệt chủng
162
Chương 159
163
Chương 160: Truy tìm con trai
164
Chương 161: Dấu vết
165
Chương 162: Dụ dỗ
166
Chương 163: Yêu thuật
167
Chương 164
168
Chương 165
169
Chương 166: Lão thái bà ngươi sống lâu như vậy, nên chết rồi