Quyển Chương 2 – 25: Họp chỉ thị

Trước khi đến dự,
chúng tôi đều không biết tính chất của cuộc họp chỉ thị lần đó, bây giờ
nghĩ lại thì thấy nó giống buổi học bồi dưỡng hơn.

Đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp anh Điền dưới “lòng đất”.

Tôi và Vương Tứ Xuyên đều rất ngạc nhiên, không ngờ cả anh ấy cũng bị kéo
vào chuyện này. Chúng tôi và anh Điền không quen nhau lắm, chỉ gặp vài
lần trong trường Đảng hệ đại học.

Trong lều treo một tấm bảng
đen, anh Điền đeo cặp kính mắt dày mang tính thương hiệu, ngồi phía
trước sắp xếp tài liệu. Lúc tôi gặp anh ấy ở lớp dự bị Đảng, trông anh
ấy cũng y chang như thế. Trong ấn tượng của tôi thì anh ấy chỉ hơn tôi
bảy, tám tuổi, nhưng nhìn anh ấy như người thuộc thế hệ trước, nghe nói
tổ chức giới thiệu cho anh ấy một cô vợ, nhưng có vẻ hôn nhân không
khiến anh ấy thay đổi nên hôm nay nhìn anh ấy vẫn chẳng khá hơn trước
chút nào.

Thời đó luôn sản sinh ra những con người khác thường
như thế, hồi tưởng lại những năm tháng ấy, tôi thấy mình đúng là thuộc
tuýp người sống khá tỉnh táo.

Sau khi lớp học đã đông đủ, chúng
tôi đều rút cuốn sổ ghi chép bìa xi măng được phát từ trước ra, rồi cầm
bút bi cán vàng chuẩn bị ghi chép. Thời ấy, những loại văn phòng phẩm
này rất quý hiếm, chỉ dùng để phát thưởng, bởi vậy chúng tôi đều bắt đầu ghi chép từ tận đầu trang để viết được nhiều chữ hơn một chút.

Anh Điền rất giỏi ứng phó tình huống kiểu này, anh đứng dậy điểm danh, rồi
bắt đầu giảng bài cho chúng tôi. Anh Điền vẽ một đường hình bậc thang
trên bảng đen và nói hôm nay sẽ phổ cập cho chúng tôi một số thông tin
về tình hình vực sâu ở đây.

Vương Tứ Xuyên liên tục ngáp như
người nghiện, giọng miền bắc của anh Điền đôi lúc rất khó hiểu, nhưng
tôi vẫn chăm chú lắng nghe vì tôi vô cùng có hứng thú với miệng vực sâu
hun hút này.

Bài giảng của anh Điền chia ra làm mấy giai đoạn,
nói thực, anh ấy thích hợp đi giảng địa chất học hơn. Ở một lớp bao gồm
các phần tử tri thức hỗn hợp, mỗi mảng biết một ít như chúng tôi thì cần một giảng viên biết cách dựa vào tiết tấu để tạo ra không khí học tập,
anh Điền quả thật không hợp với vai trò này.

Anh ấy nói cho chúng tôi biết, trong thời gian vừa rồi, thông qua một vài phương pháp họ đã
tiến hành đo đạc độ sâu của vực, phát hiện phần đáy vực có kết cấu hình
bậc thang.

Cách đập nước từ năm trăm đến một ngàn mét, thì độ sâu lớn nhất của con vực là chín mươi mét, nếu ngoài một ngàn mét thì độ
sâu lớn nhất của nó là khoảng hai trăm ba mươi mét.

Hình dáng của nó hao hao giống một cầu thang, khu vực trong sương mù ở độ sâu chín
mươi mét phía dưới con đập chính là “bậc thang” thứ nhất, độ dài của
“bậc thang” một này là năm trăm đến một ngàn mét. Phương pháp đo đạc mà
họ sử dụng là phương pháp trắc địa parabol, đây là phương pháp sử dụng
pháo truy kích bắn xuống các góc khác nhau, sau đó đo tầm bắn đại khái
của đạn pháo và thời gian nghe thấy tiếng nổ - cũng chính là thời gian
tiếp đất - để tính ra độ sâu ước chừng của vực đá.

Chín mươi mét
không phải khoảng cách sâu lắm, với kĩ thuật dò quặng hiện nay thì thậm
chí chỉ cần dùng dây thừng là có thể xuống được tới nơi. Họ cảm thấy,
tín hiệu điện báo có lẽ phát ra từ dưới lòng đất. Có lẽ quân Nhật đã đặt thiết bị ở đó, còn nhiệm vụ mới của chúng tôi là xuống “bậc thang” thứ
nhất để thăm dò sơ bộ. Ngoài nhiệm vụ này ra còn phải ra rìa của “bậc
thang” để thăm dò thông tin chính xác của “bậc thang” thứ hai và xem có
tồn tại khả năng xuất hiện đường nứt thứ ba hay không. Từ đó, lãnh đạo
mới cân nhắc được chuyện đưa lính công binh xuống.

Anh Điền đưa
ra suy đoán, giả sử hang động này vốn là huyệt động nguyên thủy, thời kì đầu, có lẽ nó không rộng như bây giờ và nằm chìm trong địa tầng giống
như một bóng khí lớn.

Hiện tượng sụt lở xung quanh bóng khí dường như khiến bóng khí bắt đầu phình to và ăn ruỗng vách đá xung quanh.
Chẳng bao lâu sau, mức độ sụp lún ở bốn phía diễn ra ngày càng nghiêm
trọng hơn. Đầu tiên các lỗ khí xuất hiện do sụt lở sẽ to lên một cách
nhanh chóng, rồi nó to mãi cho đến khi đạt đến mức độ ổn định thì mới
dừng lại.

Sau đó, những huyệt động mới hình thành xung quanh hang động nguyên thủy lại bắt đầu tiếp tục ăn ruỗng các vách đá xung quanh
và bành trướng một vòng mới, chu trình ấy không ngừng lặp đi lặp lại rồi dần dần hình thành nên một khoảng hư không khổng lồ như bây giờ.

Những giả thuyết này có thể giải thích sơ bộ về nguyên nhân xuất hiện địa mạo hình bậc thang của vực sâu.

Căn cứ vào giả thuyết ấy có thể phán đoán thời điểm sự vận động ăn mòn đã
tiến hành đến quy mô cỡ nào, trung tâm hang động bị sụp đổ khiến cả
khoang rỗng khổng lồ sụp thành vô số hang động nhỏ dưới đất, nhưng chỉ
cần cơ chế ăn mòn đá vôi vẫn còn tồn tại thì chẳng bao lâu nữa - thời
gian chẳng bao lâu này được tính theo niên biểu địa chất - những khoang
rỗng này sẽ còn tiếp tục ăn mòn bốn vách đá xung quanh và dần dần lại
bắt đầu hòa nhập thành một thể.

Không những vậy, hiện giờ tổ chức cũng đã có kết quả phân tích về sương khí dưới vực sâu. Anh Điền nói
trong sương khí chứa hàm lượng hơi thủy ngân rất cao, có lẽ đá vôi ở đây là loại đá quặng chứa nhiều thủy ngân, sau khi dòng sông ngầm chảy vào
vực sâu, thì dòng khí lưu sẽ khiến sương thủy ngân ở dưới lòng đất bốc
hơi ngược lên trên và vô tình hình thành nên một loại vũ khí giết người
vô cùng nguy hiểm.

Hơi thủy ngân là một loại chất kịch độc, sau
khi nhiễm độc sẽ lập tức cảm thấy các triệu chứng như: đầu óc quay
cuồng, buồn nôn, mất trí nhớ, rối loạn thần kinh, trường hợp nghiêm
trọng có thể tử vong. Các công trình được quân Nhật xây dựng vào thời kì đầu ở đây đều sử dụng lượng lớn đá chứa hàm lượng thủy ngân rất cao làm vật liệu xây dựng, những loại đá này được trộn lẫn với xi măng để tạo
thành bê tông, bởi vậy hàm lượng thủy ngân trong cả con đập cao ngoài
sức tưởng tượng.

Sau khi đá quặng chứa thủy ngân bị đèn pha chiếu vào, nó sẽ tỏa ra một lượng lớn hơi thủy ngân, lũ lính Nhật mà chúng
tôi phát hiện trong khu vực khí độc đều tử vong vì nguyên nhân nhiễm độc thủy ngân, sau đó họ áp dụng phương pháp che các khe hở trên tường bằng các tấm sắt và kéo dài các đường dây trực giao để mắc thêm đèn, nhưng
vì khu nhà ở bị nhiễm độc thủy ngân quá nghiêm trọng, nên cuối cùng họ
đã niêm phong luôn khu này.

Lời đồn ma xuất hiện trong bóng chính là do hơi thủy ngân bốc lên làm ánh sáng bị gấp khúc, thể khí không màu không mùi này lan tỏa lên không trung và gây nhiễu loạn bóng sáng.

Vì sông ngầm nơi đây nằm trong khu vực địa nhiệt phong phú, nó hàm chứa
một loại vật chất khoáng vật lưu huỳnh, mà lưu huỳnh có thể trung hòa
thủy ngân, bởi vậy nó có thể dịu bớt tình hình ô nhiễm kim loại nặng ở
một mức độ nào đó.

Nghe xong, tôi vẫn thấy lơ mơ chưa hiểu rõ,
thám trắc địa chất và hóa học có mối quan hệ rất sâu sắc với nhau nhưng
đáng tiếc là mối quan hệ ấy không được kế truyền đến tôi. Vào những năm
ấy, những thành viên thám trắc địa chất như chúng tôi chỉ có mỗi than và dầu hỏa trong đầu, cùng lắm là nhét thêm được khoáng sắt và khoáng
đồng, chứ chúng tôi thực sự chưa bao giờ chú ý đến các nguyên tố như
thủy ngân.

Có đồng chí nghe vậy liền hỏi: “Nếu hàm chứa lưu huỳnh thì chẳng phải môi trường sông ngầm mang tính axit rất cao sao? Không
biết nó có gây hại cho cơ thể người không?”

Anh Điền lắc đầu:
“Các suối nước nóng thông thường đều là loại nước hàm chứa lưu huỳnh,
loại nước này có thể dùng để dưỡng thương, trị các bệnh ngoài da và
nhiễm độc, chỉ cần ta không uống trong thời gian dài, thì việc sử dụng
một, hai tháng hoàn toàn không gây nguy hại gì cho cơ thể; chỉ có điều
vì hàm lượng lưu huỳnh trong nước sông khá cao nên nhiều công trình kiến trúc ở đây bị ăn mòn rất nghiêm trọng, nhiều nơi còn xảy ra tình trạng
sụp đổ, sụt lún.”

Anh Điền nói: “Mực nước ở đây chỉ lên cao vào
mùa mưa, còn bình thường mực nước khá thấp, nhưng dẫu vậy thì môi trường ẩm ướt và mang tính axit vẫn khiến các công trình quân sự hóa kiên cố
bị ăn ruỗng dần và hỏng hẳn, may mà chúng ta kịp thời phát hiện sớm, chỉ thêm mười năm nữa thôi thì cả cơ sở hạ tầng của con đập không khéo đều
bị sụp đổ hết rồi.” Nói đến đây, anh Điền đưa mắt nhìn bốn phía, phát
hiện bọn Nhật đã quét sơn chống axit ăn mòn ở nhiều nơi, bằng không thì
tình trạng bào mòn diễn ra còn nghiêm trọng hơn.

Tôi nghĩ anh
Điền quả là uyên bác, ngay cả chuyện này mà anh cũng biết, tôi hồi tưởng lại chặng đường đã qua, thì thấy đúng là phần lớn cửa sắt và lưới thép
đều bị han gỉ khá nghiêm trọng, ban đầu tôi cho rằng đó là vì thời gian
trôi qua đã lâu, chẳng ngờ lại còn có nguyên nhân khác nữa.

Anh
Điền nói xong, chúng tôi đều vỗ tay cho phải phép, lòng nghĩ thầm cuối
cùng cũng thoát, nhưng thấy anh ấy chỉ ra ngoài dặn dò vài lời, rồi một
nhóm sĩ quan khác đi tới, khênh màn chiếu vào trong.

Cùng lúc ấy, tôi còn nhìn thấy một chiếc máy chiếu.

Viên sĩ quan nói vài câu, tôi hơi giật mình khi thấy anh ta ra hiệu cho chúng tôi giơ tay tuyên thệ.

Lúc này, tôi đã biết đích xác, phỏng đoán của mình là hoàn toàn đúng, chuyện này vẫn chưa kết thúc.

Sau đó, viên sĩ quan cho chúng tôi xem cuộn phim, nội dung của cuộn phim
chính là nội dung mà chúng tôi từng xem trong phòng chiếu nằm trong con
đập.

Lúc ấy, trạng thái tâm lý của tôi rất kì quái, có cảm giác
như thể xem là chết, nên chỉ muốn đứng dậy bỏ ra ngoài, bởi hễ biết
thông tin này có nghĩa là bạn đã trở thành thành viên trong chuyến hành
động sắp sửa tiến hành dưới lòng đất mà không có quyền rút lui.

Nhưng cuộc họp chỉ thị lần này mang tính cưỡng chế, tôi không thể tự tiện bỏ
ra ngoài được, dẫu nhắm mắt lại cũng chẳng tác dụng gì.

Máy chiếu phim hôm nay có chất lượng tốt hơn lần trước tôi xem nhiều lần, các
cảnh quay cũng tương đối rõ ràng và ổn định, nhưng dẫu vậy tôi cũng
không nhận ra thêm thông tin gì khác. Trong quá trình chiếu phim, tôi và Vương Tứ Xuyên đưa mắt nhìn nhau, mặt cậu ấy cũng tái như gà cắt tiết.
Lúc này, tôi đã ý thức được vì sao lúc làm báo cáo, họ lại hoàn toàn
không hề để tâm đến việc tôi và Vương Tứ Xuyên từng xem nội dung cuốn
phim này hay chưa, bởi vì bản thân họ đã quyết định sẽ cho chúng tôi xem cuộn băng, thế nên hoàn toàn không cần thiết phải truy hỏi.

Tôi
phấp phỏng đợi cuốn phim chiếu hết, mặt những người chưa được xem phim
đều biến sắc chẳng khác gì lúc chúng tôi mới xem lần đầu, sau đó viên sĩ quan bắt đầu giảng giải về kế hoạch kế tiếp.

Đầu tiên, anh ta
nói đến những suy đoán của cấp trên về nơi này, cấp trên đã cho kiểm tra phía trong con đập, ngoại trừ số đạn pháo trong xưởng để máy cẩu ra thì mọi nơi khác trong hầm băng đều là đạn đúc thủy ngân. Đạn đúc thủy ngân là loại đầu đạn đặc chủng vô cùng đáng sợ, sau khi loại đạn này phát nổ sẽ hình thành những đám mây hơi thủy tinh dày đặc, nó nặng hơn không
khí sáu lần, có thể dồn tụ trong một khu vực nào đó, khiến mọi sinh vật
thuộc khu vực đó nhanh chóng tử vong, không những vậy nó còn để lại tình trạng ô nhiễm kim loại nặng vô cùng nghiêm trọng, vĩnh viễn không thể
trồng trọt hoặc chăn nuôi bất cứ thứ gì.

Đạn đúc thủy ngân thường được sử dụng trên các chiến trường tấn công và phòng thủ trọng yếu, có
lẽ quân Nhật dự định sẽ dùng số đạn này trong chiến tranh cò cưa kéo dài ở biên giới Trung - Xô, chẳng ngờ bộ đội cơ giới hóa của Liên Xô kéo
đến quá nhanh khiến chúng không kịp trở tay.

Họ còn phát hiện
xưởng chiết xuất thủy ngân ở phía trong con đập, từ đó cấp cao phán đoán ban đầu bọn Nhật định khai thác quặng thủy ngân ở đây, sau này mới thấy hứng thú với vực đá sâu hun hút nằm cạnh đó.

Loạt công trình
kiến trúc đầu tiên được xây dựng ở đây là những bệ đỡ đơn giản được gá
bằng các tấm lưới thép bắc trên lòng chảo sông, sau đó là quần thể công
trình kiến trúc bằng xi măng xây dọc theo hai bên bờ sông, cuối cùng là
hệ thống đường sân bay giúp máy bay cất cánh được xây ở đập và phía sau
đập.

Toàn bộ giấy tờ tài liệu giao nộp về đều đã được dịch sang
tiếng Trung, đương nhiên họ không cần thiết phải nói cho chúng tôi tất
cả những nội dung bí mật đó, mà chỉ tiết lộ cho chúng tôi về bức điện
được phát trở về trạm từ dưới vực sâu, ý nghĩa của bức điện sau khi giải mã là: “Đã đến nơi an toàn.”

Ban đầu, cấp trên cho rằng có lẽ
quân Nhật đã xuống được tới nơi, nhưng sau đó anh Điền sử dụng pháo truy kích để đo độ sâu thì phát hiện phía dưới con đập là một mặt bằng sâu
chín mươi mét, có lẽ tín hiệu kia được phát về từ chỗ mặt bằng đó, phía
dưới chắc chắn còn tồn tại các công trình kiến trúc của quân Nhật. Chính vì vậy, cấp trên quyết định tổ chức một đội tiếp tục xuống dưới vực sâu hơn để thăm dò.

Tất cả những người có mặt trong buổi họp chỉ thị hôm nay chính là những thành viên được chọn vào đội ngũ đó.

Nghe xong, tôi và Vương Tứ Xuyên đều tái mét mặt, lòng ngàn vạn lần không muốn đi.

Chỉ ở trên vực sâu đầu tiên mà chúng tôi đã thập tử nhất sinh, phía dưới đó sương khí giăng mù mịt, ngay cả người Nhật nổi tiếng với những hành vi
quái đản mà còn không giải thích nổi thì có trời mới biết sau khi xuống
dưới ấy sẽ xảy ra chuyện gì. Tôi thực sự không muốn lại bị rơi vào cảnh
ngộ đó lần nữa.

Có điều tôi biết dẫu có phản đối cũng vô dụng,
chúng tôi là nhóm người phù hợp nhất, nói cách khác, đây là nhiệm vụ mà
chỉ chúng tôi mới có thể gánh vác nổi, trước đó lãnh đạo còn cho chúng
tôi xem cả tài liệu mật, chứng tỏ họ chắc chắn không bao giờ đồng ý nếu
ai đó có ý định rút lui, bây giờ chúng tôi chẳng còn đường nào để lui
bước nữa cả.

Tôi đang thầm nghĩ xem có cách gì thoái thác được
không thì một giọng nói khác trong đầu chợt vang lên, giả sử tôi may mắn hoàn thành nhiệm vụ thì có lẽ con đường tương lai sau này chắc chắn sẽ
thuận lợi hơn nhiều, dựa vào lý lịch này thì khi trở về có lẽ sẽ được
làm tiểu đoàn trưởng, như thế sẽ không cần phơi gió phơi sương nữa.

Nếu sự việc phát triển đúng theo hướng tôi nghĩ thì có lẽ sẽ có được kết
quả ấy thật, nhưng chẳng ai ngờ đại cách mạng văn hóa lại nổ ra, cuộc
đời con người bỗng chốc trở nên chẳng biết đâu mà lần, song đó là chuyện sau này.

Về sau, cuộc họp chỉ thị phân công nhiệm vụ cho từng
thành viên, tôi và Vương Tứ Xuyên tất nhiên là thành viên bắt buộc, tôi
là đội trưởng, còn Vương Tứ Xuyên là đội phó, anh Điền là chuyên gia hỗ
trợ, ngoài ra còn dẫn thêm ba cậu lính công binh nữa.

Xem ra họ
đều là những thanh niên tuổi đời độ mười chín đôi mươi, tôi lại nhớ đến
Mã Tại Hải, tuy sau đó cậu ta cũng được truy phong liệt sĩ và thăng chức tiểu đội trưởng, nhưng tất cả đều quá muộn. Giá như trước khi ra đi,
cậu ấy có thể cảm nhận chút vinh dự này thì tốt biết mấy, đáng tiếc giờ
đây vinh dự có lớn lao hơn nữa thì cậu ấy cũng chẳng thể nào biết được.

Tôi khá hài lòng với cách phân công của lãnh đạo, chỉ hơi lờ mờ nhận thấy
anh Điền sẽ là một rắc rối cho chúng tôi. Đội ngũ phần tử trí thức vẫn
là thành phần khó dẫn dắt nhất, nhưng anh ấy lại là thành viên bắt buộc
phải tham gia, chúng tôi cần anh ấy đưa ra những tính toán chuẩn xác hơn cho mọi hành động lần này, anh ấy bắt buộc phải tự tay lấy đá mẫu và
quan sát chi tiết; mặt khác, anh Điền cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội, anh
ấy biết rất rõ vì sao mình có vị trí như ngày hôm nay.

Tôi đang nghĩ, đợi khi thực sự xuống dưới đó, anh ấy nhất định sẽ hối hận về quyết định ngày hôm nay của mình.

Sau đó, anh Điền lại giảng giải về một số kiến thức cơ bản, còn tôi thì bắt đầu lơ mơ buồn ngủ, nhưng vì lãnh đạo đang ở đây nên không dám vô kỉ
luật, đành cố gắng giương mắt lên chịu trận. Sau khi hội nghị kết thúc
lại là màn trao đổi, lúc ra khỏi lều, tôi nhìn đồng hồ thì đã năm giờ
chiều.

Tôi nghĩ vẫn chưa đến giờ khu cứu thương đóng cửa, phải
tranh thủ thời gian đi xem có cơ hội gặp Viên Hỷ Lạc hay không. Trong vô thức, bước chân đã đưa tôi đến vòng ngoài khu cứu thương, đưa mắt nhìn
lều của cô ấy từ đằng xa, tôi phát hiện y tá đang lũ lượt rủ nhau đi ăn
cơm.

Tôi nhớ đến lời bà y tá trung tuổi nói mấy hôm trước, thực
ra lời bà ấy cũng có lý, một mình tôi đến thăm cô ấy đúng là không được
hợp lý lắm, hay là gọi mấy người đi cùng, rồi mang chút quà vào giả bộ
như đến thăm bệnh nhân, nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng tôi quyết định thôi
không vào nữa, trong lòng lại càng thêm hụt hẫng, trống trải.

Đang định bỏ đi thì đột nhiên, tôi nghe thấy có người trong đám y tá gọi í ới câu gì đó.

Ban đầu tôi không nghĩ là gọi mình nên chuẩn bị rảo bước, nhưng phía đó kêu lên “Chờ chút đã!”

Tôi ngẩng đầu lên thì thấy bà y tá trung tuổi nọ vội vã đi về phía mình,
vừa đi vừa gọi lớn, mấy cô y tá phía sau cũng tò mò nhìn về phía tôi.

Tôi chẳng hiểu gì nên chỉ đứng yên tại chỗ, nếu người nào hay ngại chưa
biết chừng đã co giò bỏ chạy cũng nên, nhưng tính tôi vốn lì nên cứ
nghênh mặt đi về phía cổng khu cứu thương, bà y tá trung tuổi cũng vừa
đến nơi.

“Sao cậu cứ lảng vảng mãi ở đây thế?” - Bà ấy vẫn giữ vẻ mặt khiến người ta nhìn mà phát ớn.

“Tôi…” - Tôi chỉ về phía sau lều - “Vừa mới họp xong, trong đó khói thuốc nhiều quá nên tôi muốn ra ngoài cho thoáng.”

“Cậu đánh rơi đồ này, may quá gặp cậu ở đây, tôi đỡ mất công đi tìm, cậu cầm lấy đi!” - Nói xong bà ấy móc một vật trong túi ra và đưa cho tôi.

Thoáng nhìn tôi đã phát hiện vật đó chính là bao thuốc tôi ngầm giấu dưới gối của Viên Hỷ Lạc.

Nhất thời tôi không biết nên phản ứng thế nào, nên đành cầm lấy, bà y tá trung tuổi liền quay người bỏ đi.

Nhìn dáng dấp chị cả của bà ấy, tôi ước chừng chắc bà ấy phải làm tới cấp y
tá trưởng, có lẽ bà ấy phát hiện thấy bao thuốc này trong lúc dọn dẹp
giường cho bệnh nhân, chẳng lẽ Viên Hỷ Lạc vẫn chưa nhìn thấy bao thuốc
lá mà tôi cố ý để lại? Hơn nữa, không khéo bà cô già kia nhìn thấy bao
thuốc đã nhận ra được mục đích của tôi nên mới tịch thu và mang trả lại
cho chủ nhân cũng nên.

Tôi nhìn bóng dáng bà ấy thấp thoáng đằng
xa mà lòng bất giác thấy thật buồn, nghĩ mình sao ngốc thế, mấy hôm
trước còn tự an ủi mình, nhưng giờ thì tất cả hóa ra chỉ là ôm ảo tưởng.

Thôi vậy, dẫu sao cũng vừa hết thuốc lá, càng đỡ mất tiền mua.

Tôi giở bao thuốc, định rút một điếu ra hút, nhưng bất ngờ phát hiện hình
như trọng lượng của bao thuốc hơi khác thường, ngoài thuốc ra, có vẻ
trong đó còn chứa thứ khác.

Tôi rút hết thuốc ra thì phát hiện
phía dưới là một chiếc đồng hồ nữ tinh xảo, vừa nhìn tôi liền nhận ra đó là đồng hồ đeo tay của Viên Hỷ Lạc. Đồng thời, tôi còn nhìn thấy một
mảnh giấy nhỏ, nhờ ánh sáng của đèn khí, tôi nhìn thấy trên mảnh giấy
viết mấy chữ: “Em rất muốn gặp anh - Hỷ Lạc.”

Cô ấy viết cho tôi, trong phút chốc tôi kinh ngạc không nói nên lời, lẽ nào thần kinh của
cô ấy đã hoàn toàn hồi phục rồi sao? Sau đó, tim tôi đập thình thịch như muốn ngạt thở, thời gian cơ hồ ngừng trôi, tôi ngây người đứng hồi lâu
trong gió lạnh. Một cảm giác ngọt ngào không lời cứ thế trào dâng mà
chẳng thể kiểm soát nổi, đột nhiên tôi rất muốn gặp cô ấy và ôm cô ấy
vào lòng.

Chapter
1 Chương 1: Lời mở đầu
2 Quyển Chương 1 - 1: Công trình 723
3 Quyển Chương 1 - 2: Đích đến
4 Quyển Chương 1 - 3: Bộ phim số không
5 Quyển Chương 1 - 4: Máy bay Shinzan
6 Quyển Chương 1 - 5: Hang động
7 Quyển Chương 1 - 6: Chia nhóm
8 Quyển Chương 1 - 7: Manh mối
9 Quyển Chương 1 - 8: Một xác chết
10 Quyển Chương 1 - 9: Bãi đá ngầm
11 Quyển Chương 1 - 10: Hi sinh
12 Quyển Chương 1 - 11: Mẩu giấy
13 Quyển Chương 1 - 12: Người mới đến
14 Quyển Chương 1 - 13: Viên hỷ lạc
15 Quyển Chương 1 - 14: Một người điên
16 Quyển Chương 1 - 15: Lồng sắt
17 Quyển Chương 1 - 16: Quỷ nước
18 Quyển Chương 1 - 17: Cửa sắt
19 Quyển Chương 1 - 18: Lũ dâng
20 Quyển Chương 1 - 19: Cứu viện
21 Quyển Chương 1 - 20: Nghỉ ngơi và chỉnh đốn
22 Quyển Chương 1 - 21: Đối tượng cứu viện thực sự
23 Quyển Chương 1 - 22: Máy bay hạng nhẹ
24 Quyển Chương 1 - 23: Đội quân vô danh
25 Quyển Chương 1 - 24: Sóng điện vĩnh cửu
26 Quyển Chương 1 - 25: Mẩu giấy thứ hai
27 Quyển Chương 1 - 26: Lọn tóc
28 Quyển Chương 1 - 27: Đỉa
29 Quyển Chương 1 - 28: Shinzan dưới dòng nước
30 Quyển Chương 1 - 29: Thám hiểm “Shinzan”
31 Quyển Chương 1 - 30: Còi báo động phòng không
32 Quyển Chương 1 - 31: Vực sâu
33 Quyển Chương 1 - 32: Không kích
34 Quyển Chương 1 - 33: Khoang sắt
35 Quyển Chương 1 - 34: Bủa vây
36 Quyển Chương 1 - 35: Mất tích
37 Quyển Chương 1 - 36: Đường ống thông gió
38 Quyển Chương 1 - 37: Lại một người nữa
39 Quyển Chương 1 - 38: Buồng lặn
40 Quyển Chương 1 - 39: Sương mù
41 Quyển Chương 1 - 40: Sương giá
42 Quyển Chương 1 - 41: Trở về từ vực thẳm
43 Quyển Chương 1 - 42: Ám hại
44 Quyển Chương 1 - 43: Lính nhật
45 Quyển Chương 1 - 44: Anh miêu
46 Quyển Chương 1 - 45: Điện báo
47 Quyển Chương 1 - 46: Thây nữ
48 Quyển Chương 1 - 47: Tận cùng nhà kho
49 Quyển Chương 1 - 48: Bên ngoài con đập
50 Quyển Chương 1 - 49: Phòng điều khiển
51 Quyển Chương 1 - 50: Cuộn phim
52 Quyển Chương 2 - 1: Không ảnh
53 Quyển Chương 2 - 2: Tin tình báo tuyệt mật
54 Quyển Chương 2 - 3: Kì quan dưới vực sâu
55 Quyển Chương 2 - 4: Bóng lạ trong sương mù
56 Quyển Chương 2 - 5: Cảnh khốn cùng
57 Quyển Chương 2 - 6: Lối thoát
58 Quyển Chương 2 - 7: Căn phòng bị niêm phong
59 Quyển Chương 2 - 8: Âm thanh lạ trong hành lang
60 Quyển Chương 2 - 9: Kẻ điên
61 Quyển Chương 2 - 10: Uy hiếp trong con đập
62 Quyển Chương 2 - 11: Trong bóng có ma
63 Quyển Chương 2 - 12: Chiếc bóng quái dị
64 Quyển Chương 2 - 13: Bóng “ma”
65 Quyển Chương 2 - 14: Hành lang xác chết
66 Quyển Chương 2 - 15: “Trạm lánh nạn”
67 Quyển Chương 2 - 16: Thân mật
68 Quyển Chương 2 - 17: Gã đặc vụ
69 Quyển Chương 2 - 18: Bế tắc
70 Quyển Chương 2 - 19: Mạo hiểm
71 Quyển Chương 2 - 20: Biến cố
72 Quyển Chương 2 - 21: Tất cả chỉ mới bắt đầu
73 Quyển Chương 2 - 22: Uẩn khúc
74 Quyển Chương 2 - 23: Báo cáo
75 Quyển Chương 2 - 24: Bất an
76 Quyển Chương 2 - 25: Họp chỉ thị
77 Quyển Chương 2 - 26: Nỗi nhớ
78 Quyển Chương 2 - 27: Cáp thép
79 Quyển Chương 2 - 28: Không thể hiểu thấu
80 Quyển Chương 2 - 29: Viên đá mang về từ vực sâu
81 Quyển Chương 2 - 30: Ivan
82 Quyển Chương 2 - 31: Suy đoán
83 Quyển Chương 2 - 32: Trực diện
84 Quyển Chương 2 - 33: Thâm nhập tầng thứ nhất
85 Quyển Chương 2 - 34: Rơi xuống
86 Quyển Chương 2 - 35: Bờ vực đích thực
87 Quyển Chương 2 - 36: Bí mật vĩ đại
88 Quyển Chương 2 - 37: Trở về
89 Quyển Chương 2 - 38: Hội nghị sớm
90 Quyển Chương 2 - 39: Cất cánh
91 Quyển Chương 2 - 40: Nhật trình chuyến bay
92 Quyển Chương 2 - 42: Phía dưới vực sâu
93 Quyển Chương 2 - 43: Nhào lộn
94 Quyển Chương 2 - 44: Bóng người
95 Quyển Chương 2 - 45: Bùi thanh
96 Quyển Chương 2 - 46: Sự tĩnh lặng của đêm tối
97 Quyển Chương 2 - 47: Cơn ác mộng
98 Quyển Chương 2 - 48: Cõi nhân gian
99 Quyển Chương 2 - 49: Điều quái lạ
100 Quyển Chương 2 - 50: Những vị khách không mời
101 Quyển Chương 2 - 51: Dò la tin tức
102 Quyển Chương 2 - 52: Lịch sử tốt đẹp nhất
103 Quyển Chương 2 - 53: Kế hoạch
104 Quyển Chương 2 - 54: Biến cố
105 Quyển Chương 2 - 55: Không thể kháng cự
106 Quyển Chương 2 - 56: Cứu viện
107 Quyển Chương 2 - 57: Hoài công vô ích
108 Quyển Chương 2 - 58: Tất nhiên dẫn đến tất nhiên
109 Quyển Chương 2 - 59: Trở lại
110 Quyển Chương 2 - 60: Cuộc chiến giữa ma với ma
111 Quyển Chương 2 - 61: Ép cung
112 Quyển Chương 2 - 62: Thương
113 Quyển Chương 2 - 63: Xoay chuyển 180o
114 Quyển Chương 2 - 64: Tôi và “tôi”
115 Quyển Chương 2 - 65: Giày vò
116 Quyển Chương 2 - 66: Hậu kí
117 Quyển 1 - Chương 1: Công trình 723
118 Quyển 1 - Chương 2: Đích đến
119 Quyển 1 - Chương 3: Bộ phim số không
120 Quyển 1 - Chương 4: Máy bay Shinzan
121 Quyển 1 - Chương 5: Hang động
122 Quyển 1 - Chương 6: Chia nhóm
123 Quyển 1 - Chương 7: Manh mối
124 Quyển 1 - Chương 8: Một xác chết
125 Quyển 1 - Chương 9: Bãi đá ngầm
126 Quyển 1 - Chương 10: Hi sinh
127 Quyển 1 - Chương 11: Mẩu giấy
128 Quyển 1 - Chương 12: Người mới đến
129 Quyển 1 - Chương 13: Viên hỷ lạc
130 Quyển 1 - Chương 14: Một người điên
131 Quyển 1 - Chương 15: Lồng sắt
132 Quyển 1 - Chương 32: Không kích
133 Quyển 1 - Chương 33: Khoang sắt
134 Quyển 1 - Chương 34: Bủa vây
135 Quyển 1 - Chương 35: Mất tích
136 Quyển 1 - Chương 36: Đường ống thông gió
137 Quyển 1 - Chương 37: Lại một người nữa
138 Quyển 1 - Chương 38: Buồng lặn
139 Quyển 1 - Chương 39: Sương mù
140 Quyển 1 - Chương 40: Sương giá
141 Quyển 1 - Chương 41: Trở về từ vực thẳm
142 Quyển 1 - Chương 42: Ám hại
143 Quyển 1 - Chương 43: Lính nhật
144 Quyển 1 - Chương 44: Anh miêu
145 Quyển 1 - Chương 45: Điện báo
146 Quyển 1 - Chương 46: Thây nữ
147 Quyển 1 - Chương 47: Tận cùng nhà kho
148 Quyển 2 - Chương 14: Hành lang xác chết
149 Quyển 2 - Chương 15: “Trạm lánh nạn”
150 Quyển 2 - Chương 16: Thân mật
151 Quyển 2 - Chương 17: Gã đặc vụ
152 Quyển 2 - Chương 18: Bế tắc
153 Quyển 2 - Chương 19: Mạo hiểm
154 Quyển 2 - Chương 20: Biến cố
155 Quyển 2 - Chương 21: Tất cả chỉ mới bắt đầu
156 Quyển 2 - Chương 22: Uẩn khúc
157 Quyển 2 - Chương 23: Báo cáo
158 Quyển 2 - Chương 24: Bất an
159 Quyển 2 - Chương 25: Họp chỉ thị
160 Quyển 2 - Chương 26: Nỗi nhớ
161 Quyển 2 - Chương 27: Cáp thép
162 Quyển 2 - Chương 28: Không thể hiểu thấu
163 Quyển 2 - Chương 29: Viên đá mang về từ vực sâu
164 Quyển 2 - Chương 47: Cơn ác mộng
165 Quyển 2 - Chương 48: Cõi nhân gian
166 Quyển 2 - Chương 49: Điều quái lạ
167 Quyển 2 - Chương 50: Những vị khách không mời
168 Quyển 2 - Chương 51: Dò la tin tức
169 Quyển 2 - Chương 52: Lịch sử tốt đẹp nhất
170 Quyển 2 - Chương 53: Kế hoạch
171 Quyển 2 - Chương 54: Biến cố
172 Quyển 2 - Chương 55: Không thể kháng cự
173 Quyển 2 - Chương 56: Cứu viện
Chapter

Updated 173 Episodes

1
Chương 1: Lời mở đầu
2
Quyển Chương 1 - 1: Công trình 723
3
Quyển Chương 1 - 2: Đích đến
4
Quyển Chương 1 - 3: Bộ phim số không
5
Quyển Chương 1 - 4: Máy bay Shinzan
6
Quyển Chương 1 - 5: Hang động
7
Quyển Chương 1 - 6: Chia nhóm
8
Quyển Chương 1 - 7: Manh mối
9
Quyển Chương 1 - 8: Một xác chết
10
Quyển Chương 1 - 9: Bãi đá ngầm
11
Quyển Chương 1 - 10: Hi sinh
12
Quyển Chương 1 - 11: Mẩu giấy
13
Quyển Chương 1 - 12: Người mới đến
14
Quyển Chương 1 - 13: Viên hỷ lạc
15
Quyển Chương 1 - 14: Một người điên
16
Quyển Chương 1 - 15: Lồng sắt
17
Quyển Chương 1 - 16: Quỷ nước
18
Quyển Chương 1 - 17: Cửa sắt
19
Quyển Chương 1 - 18: Lũ dâng
20
Quyển Chương 1 - 19: Cứu viện
21
Quyển Chương 1 - 20: Nghỉ ngơi và chỉnh đốn
22
Quyển Chương 1 - 21: Đối tượng cứu viện thực sự
23
Quyển Chương 1 - 22: Máy bay hạng nhẹ
24
Quyển Chương 1 - 23: Đội quân vô danh
25
Quyển Chương 1 - 24: Sóng điện vĩnh cửu
26
Quyển Chương 1 - 25: Mẩu giấy thứ hai
27
Quyển Chương 1 - 26: Lọn tóc
28
Quyển Chương 1 - 27: Đỉa
29
Quyển Chương 1 - 28: Shinzan dưới dòng nước
30
Quyển Chương 1 - 29: Thám hiểm “Shinzan”
31
Quyển Chương 1 - 30: Còi báo động phòng không
32
Quyển Chương 1 - 31: Vực sâu
33
Quyển Chương 1 - 32: Không kích
34
Quyển Chương 1 - 33: Khoang sắt
35
Quyển Chương 1 - 34: Bủa vây
36
Quyển Chương 1 - 35: Mất tích
37
Quyển Chương 1 - 36: Đường ống thông gió
38
Quyển Chương 1 - 37: Lại một người nữa
39
Quyển Chương 1 - 38: Buồng lặn
40
Quyển Chương 1 - 39: Sương mù
41
Quyển Chương 1 - 40: Sương giá
42
Quyển Chương 1 - 41: Trở về từ vực thẳm
43
Quyển Chương 1 - 42: Ám hại
44
Quyển Chương 1 - 43: Lính nhật
45
Quyển Chương 1 - 44: Anh miêu
46
Quyển Chương 1 - 45: Điện báo
47
Quyển Chương 1 - 46: Thây nữ
48
Quyển Chương 1 - 47: Tận cùng nhà kho
49
Quyển Chương 1 - 48: Bên ngoài con đập
50
Quyển Chương 1 - 49: Phòng điều khiển
51
Quyển Chương 1 - 50: Cuộn phim
52
Quyển Chương 2 - 1: Không ảnh
53
Quyển Chương 2 - 2: Tin tình báo tuyệt mật
54
Quyển Chương 2 - 3: Kì quan dưới vực sâu
55
Quyển Chương 2 - 4: Bóng lạ trong sương mù
56
Quyển Chương 2 - 5: Cảnh khốn cùng
57
Quyển Chương 2 - 6: Lối thoát
58
Quyển Chương 2 - 7: Căn phòng bị niêm phong
59
Quyển Chương 2 - 8: Âm thanh lạ trong hành lang
60
Quyển Chương 2 - 9: Kẻ điên
61
Quyển Chương 2 - 10: Uy hiếp trong con đập
62
Quyển Chương 2 - 11: Trong bóng có ma
63
Quyển Chương 2 - 12: Chiếc bóng quái dị
64
Quyển Chương 2 - 13: Bóng “ma”
65
Quyển Chương 2 - 14: Hành lang xác chết
66
Quyển Chương 2 - 15: “Trạm lánh nạn”
67
Quyển Chương 2 - 16: Thân mật
68
Quyển Chương 2 - 17: Gã đặc vụ
69
Quyển Chương 2 - 18: Bế tắc
70
Quyển Chương 2 - 19: Mạo hiểm
71
Quyển Chương 2 - 20: Biến cố
72
Quyển Chương 2 - 21: Tất cả chỉ mới bắt đầu
73
Quyển Chương 2 - 22: Uẩn khúc
74
Quyển Chương 2 - 23: Báo cáo
75
Quyển Chương 2 - 24: Bất an
76
Quyển Chương 2 - 25: Họp chỉ thị
77
Quyển Chương 2 - 26: Nỗi nhớ
78
Quyển Chương 2 - 27: Cáp thép
79
Quyển Chương 2 - 28: Không thể hiểu thấu
80
Quyển Chương 2 - 29: Viên đá mang về từ vực sâu
81
Quyển Chương 2 - 30: Ivan
82
Quyển Chương 2 - 31: Suy đoán
83
Quyển Chương 2 - 32: Trực diện
84
Quyển Chương 2 - 33: Thâm nhập tầng thứ nhất
85
Quyển Chương 2 - 34: Rơi xuống
86
Quyển Chương 2 - 35: Bờ vực đích thực
87
Quyển Chương 2 - 36: Bí mật vĩ đại
88
Quyển Chương 2 - 37: Trở về
89
Quyển Chương 2 - 38: Hội nghị sớm
90
Quyển Chương 2 - 39: Cất cánh
91
Quyển Chương 2 - 40: Nhật trình chuyến bay
92
Quyển Chương 2 - 42: Phía dưới vực sâu
93
Quyển Chương 2 - 43: Nhào lộn
94
Quyển Chương 2 - 44: Bóng người
95
Quyển Chương 2 - 45: Bùi thanh
96
Quyển Chương 2 - 46: Sự tĩnh lặng của đêm tối
97
Quyển Chương 2 - 47: Cơn ác mộng
98
Quyển Chương 2 - 48: Cõi nhân gian
99
Quyển Chương 2 - 49: Điều quái lạ
100
Quyển Chương 2 - 50: Những vị khách không mời
101
Quyển Chương 2 - 51: Dò la tin tức
102
Quyển Chương 2 - 52: Lịch sử tốt đẹp nhất
103
Quyển Chương 2 - 53: Kế hoạch
104
Quyển Chương 2 - 54: Biến cố
105
Quyển Chương 2 - 55: Không thể kháng cự
106
Quyển Chương 2 - 56: Cứu viện
107
Quyển Chương 2 - 57: Hoài công vô ích
108
Quyển Chương 2 - 58: Tất nhiên dẫn đến tất nhiên
109
Quyển Chương 2 - 59: Trở lại
110
Quyển Chương 2 - 60: Cuộc chiến giữa ma với ma
111
Quyển Chương 2 - 61: Ép cung
112
Quyển Chương 2 - 62: Thương
113
Quyển Chương 2 - 63: Xoay chuyển 180o
114
Quyển Chương 2 - 64: Tôi và “tôi”
115
Quyển Chương 2 - 65: Giày vò
116
Quyển Chương 2 - 66: Hậu kí
117
Quyển 1 - Chương 1: Công trình 723
118
Quyển 1 - Chương 2: Đích đến
119
Quyển 1 - Chương 3: Bộ phim số không
120
Quyển 1 - Chương 4: Máy bay Shinzan
121
Quyển 1 - Chương 5: Hang động
122
Quyển 1 - Chương 6: Chia nhóm
123
Quyển 1 - Chương 7: Manh mối
124
Quyển 1 - Chương 8: Một xác chết
125
Quyển 1 - Chương 9: Bãi đá ngầm
126
Quyển 1 - Chương 10: Hi sinh
127
Quyển 1 - Chương 11: Mẩu giấy
128
Quyển 1 - Chương 12: Người mới đến
129
Quyển 1 - Chương 13: Viên hỷ lạc
130
Quyển 1 - Chương 14: Một người điên
131
Quyển 1 - Chương 15: Lồng sắt
132
Quyển 1 - Chương 32: Không kích
133
Quyển 1 - Chương 33: Khoang sắt
134
Quyển 1 - Chương 34: Bủa vây
135
Quyển 1 - Chương 35: Mất tích
136
Quyển 1 - Chương 36: Đường ống thông gió
137
Quyển 1 - Chương 37: Lại một người nữa
138
Quyển 1 - Chương 38: Buồng lặn
139
Quyển 1 - Chương 39: Sương mù
140
Quyển 1 - Chương 40: Sương giá
141
Quyển 1 - Chương 41: Trở về từ vực thẳm
142
Quyển 1 - Chương 42: Ám hại
143
Quyển 1 - Chương 43: Lính nhật
144
Quyển 1 - Chương 44: Anh miêu
145
Quyển 1 - Chương 45: Điện báo
146
Quyển 1 - Chương 46: Thây nữ
147
Quyển 1 - Chương 47: Tận cùng nhà kho
148
Quyển 2 - Chương 14: Hành lang xác chết
149
Quyển 2 - Chương 15: “Trạm lánh nạn”
150
Quyển 2 - Chương 16: Thân mật
151
Quyển 2 - Chương 17: Gã đặc vụ
152
Quyển 2 - Chương 18: Bế tắc
153
Quyển 2 - Chương 19: Mạo hiểm
154
Quyển 2 - Chương 20: Biến cố
155
Quyển 2 - Chương 21: Tất cả chỉ mới bắt đầu
156
Quyển 2 - Chương 22: Uẩn khúc
157
Quyển 2 - Chương 23: Báo cáo
158
Quyển 2 - Chương 24: Bất an
159
Quyển 2 - Chương 25: Họp chỉ thị
160
Quyển 2 - Chương 26: Nỗi nhớ
161
Quyển 2 - Chương 27: Cáp thép
162
Quyển 2 - Chương 28: Không thể hiểu thấu
163
Quyển 2 - Chương 29: Viên đá mang về từ vực sâu
164
Quyển 2 - Chương 47: Cơn ác mộng
165
Quyển 2 - Chương 48: Cõi nhân gian
166
Quyển 2 - Chương 49: Điều quái lạ
167
Quyển 2 - Chương 50: Những vị khách không mời
168
Quyển 2 - Chương 51: Dò la tin tức
169
Quyển 2 - Chương 52: Lịch sử tốt đẹp nhất
170
Quyển 2 - Chương 53: Kế hoạch
171
Quyển 2 - Chương 54: Biến cố
172
Quyển 2 - Chương 55: Không thể kháng cự
173
Quyển 2 - Chương 56: Cứu viện