Chương 259: Bạc tình

Tiết Oánh cứng đờ tại chỗ, trừng lớn hai mắt, cơ hồ như nhìn thấy quỷ, “Cô, Thẩm Thiên Dao, sao có thể là cô?”

Sở Diễm không kiên nhẫn nhíu mi, cởi ngoại bào ra choàng lấy thân thể nửa trần trụi của Thiên Dao, đồng thời trầm giọng mở miệng nói: “Trẫm hình như nói qua, người tự tiện xông vào Vị Ương cung, nhất loạt trảm, tuyệt không nhân nhượng. Hiền phi là xem lời trẫm nói như gió thoảng bên tai sao?”

“Thần thiếp không dám.” Tiết Oánh hồi phục lại tinh thần, lảo đảo quỳ rạp xuống đất, nước mắt lập tức lại dâng lên, “Thần thiếp nhất thời nóng lòng, không biết Dao phi hồi cung, mong hoàng thượng thứ tội.”

“Cút ra ngoài.” Sở Diễm hừ lạnh một tiếng, mà ánh mắt nhìn Thiên Dao lại ôn nhu.

“Hoàng thượng.” Tiết Oánh khàn khàn giọng khóc gọi, bò trên mặt đất cẩm thạch lạnh buốt tới dưới chân Sở Diễm, giơ tay kéo lấy một góc áo của hắn. Hiện giờ, nàng rốt cuộc cũng không chú ý được những cái khác, một lòng chỉ muốn có thể lưu lại một chút huyết mạch Tiết thị nhất tộc. “Hoàng thượng khai ân, tha thứ cho mẫu gia thần thiếp, phụ thân thiếp tuy có sai nhưng cũng khẩn cầu hoàng thượng niệm tình ông từng vì Đại Hàn, vì hoàng thượng lập bao công lao chinh chiến, tha cho tánh mạng toàn tộc thần thiếp đi. Hoàng thượng…”

“Cùng một lời trẫm không thích nói lần thứ hai, cút.” Sở Diễm càng lúc càng không kiên nhẫn, một cước đá văng Tiết Oánh ra, cũng cúi xuống ôm Thiên Dao dậy, đi về hướng giường rộng.

Tiết Oánh khóc đến kiệt sức, lại bò lên, nhưng bị Ngự Lâm quân canh giữ ngoài cửa kéo ra ngoài. Ngự Lâm quân là người hầu cận đế vương, trước giờ xuống tay không có nặng nhẹ, đối đãi với vương phi đế vương bất quá cũng như nô bộc bình thường, kéo ra ngoài giống như kéo thi thể vậy. Tiết Oánh không ngừng khóc rống, thị vệ Ngự Lâm quân liền không kiên nhẫn đánh một chưởng vào gáy nàng, hôn mê.

Bên tai cuối cùng cũng yên tĩnh lại, nhưng cảm xúc của Thiên Dao lại lãnh đạm đi rất nhiều. Mà bị Tiết Oánh quậy phá như vậy, Sở Diễm cũng không có tâm tư tiếp tục, ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, buông tay thì không nỡ, mà không buông thì tình cảnh này thật sự là giết phong tình mà.

“Nàng ngoan ngoãn ở lại trong cung, trẫm xử lý chính vụ xong sẽ trở về với nàng.” Sở Diễm ấm giọng nói lời nhỏ nhẹ, hôn lên gò má nàng.

“Toàn tộc Tiết gia sắp bị trảm rồi phải không, nếu không phải tình thế bắt buộc, Tiết phi cũng sẽ không để mình chật vật như vậy. Quả thật đáng thương.” Thiên Dao than nhẹ, nhưng không mở miệng xin khoan dung cho Tiết gia. Dù sao, hành động việc làm của Tiết gia, thiên lý khó dung. Chỉ là, “Phụ tử Tiết gia tội ác tày trời, nhưng trẻ nhỏ vô tội, hoàng thượng không thể nương tay sao?”

Sở Diễm bất đắc dĩ cười nhẹ, ngồi xuống bên cạnh nàng, ấm giọng mở miệng, “Dao Nhi chẳng lẽ không hiểu sao? Lửa dại không diệt tận, gió xuân thổi lại phùng lên. Trẫm buông tha trẻ nhỏ Tiết gia, nếu như bọn hắn an phận nhận mệnh thì tốt, nếu như tâm bọn hắn ôm hận, ngày khác nhất định sẽ là tai họa, cho nên, nhổ cỏ tận gốc cũng là việc bất đắc dĩ.”

Thiên Dao trầm mặc không nói, nàng không cách nào bình luận đúng sai của Sở Diễm, có lẽ, đây cũng là sách lược của đế vương. Có lẽ, Quân Ninh của nàng, tương lai cũng sẽ trở thành một người như phụ thân y.

“Hoàng thượng tính xử trí Tiết phi thế nào?” Thiên Dao lại hỏi.

“Nàng ta?” Sở Diễm tùy ý nói, bất quá cũng chỉ là nhân vật không quan trọng. Lúc trước nàng ta bất quá là một quân cờ của hoàng gia cùng Tiết gia, hiện tại, Tiết gia sụp đổ, nàng đương nhiên cũng mất đi giá trị. “Sao cũng được, nếu như nàng ta muốn sống thì ở trong lãnh cung đến cuối đời, nếu như không muốn, ban cho nàng ta một dải lụa trắng là được.”

Thiên Dao khẽ nhăn mi tâm, nàng đối với Tiết Oánh này cơ hồ không có ấn tượng gì, nhưng nàng ta là phi tần trong cung, Sở Diễm đối với nàng ta lại lạnh lùng đến vậy, Thiên Dao không thích Sở Diễm không hợp tình người như vậy, khiến cho nàng có chút sợ hãi.

Sở Diễm cúi đầu nhìn chằm chằm nàng, giống như dễ dàng nhìn ra tâm sự của nàng vậy. Lắc đầu bật cười, “Dao Nhi lại muốn thế nào? Nói trẫm bạc tình vô nghĩa?”

“Nàng ta, nàng ta nói thế nào cũng là nữ nhân của chàng, hà tất tuyệt tình đến vậy.” Giọng nói Thiên Dao có mấy phần không nghe thấy.

Lần này, Sở Diễm không phản bác, mặc dù mấy năm nay Sở Diễm không hề chạm qua Tiết Oánh nhưng nàng đích thật là nữ nhân của hắn. Lúc Tiết Oánh gả cho hắn, hắn đối với Thiên Dao vẫn chưa là tình thâm trọng, hoặc cũng có thể nói, hắn còn chưa nhận ra được tình yêu của chính mình đối với Thiên Dao không cách nào thoát khỏi.

“Dao Nhi muốn xử trí nàng ta thế nào thì làm thế đó đi.” Sở Diễm than nhẹ một tiếng, đối với nàng dung túng đã đến tận cùng.

“Vậy để Cảnh Nhân cung là phạm vi sinh hoạt, để cho nàng ta sống trong cung an bình đi.” Thiên Dao nhạt giọng nói, nếu như vậy, thì cũng là chỗ quay về vô cùng tốt, so với lãnh cung gió sương vẫn tốt hơn rất nhiều.

Mi tâm Sở Diễm thoáng chau lên nhưng vẫn lại gật đầu. Nguyên nhân hắn không muốn lưu lại phế phi đương nhiên cũng vì nàng. Năm đó Linh Lung bị giam trong lãnh cung, vậy mà vẫn làm mưa làm gió, suýt nữa hại Dao Nhi. Tiết Oánh mặc dù tâm trí không như Linh Lung nhưng cũng là nữ nhân tâm cơ thâm trầm, nếu không, nàng ta sao lại có thể xúi giục Sở Uyển mưu hại Thiên Dao, có năng lực chỉ lo cho thân mình. Hắn không tính toán với nàng ta lúc ấy chỉ vì bận tâm Tiết thị nhất tộc, cũng không phải hắn hoàn toàn không biết gì.

“Ta tha cho Tiết Oánh một con đường sống, nàng hồi cung về lại bên ta, được không?”

Thiên Dao khẽ ngây người, hóa ra, hắn thuận theo cũng là có điều kiện. “Nhất định phải ở lại trong cung sao? Như bây giờ không phải cũng tốt sao, ta có tự do, chàng cũng có thể thường xuyên thấy ta.” Bàn tay nhỏ của nàng kéo lấy một góc áo của hắn, bộ dạng đáng thương tội nghiệp. Sở Diễm quả thật có chút không đành lòng từ chối, thử nghĩ đổi lại lúc này bất luận nam nhân nào chỉ sợ không cách nào cự tuyệt nàng, nhưng Thiên Dao ở mãi ngoài cung, mặc dù phái ám vệ bảo hộ, chung quy cũng không an tâm bằng ở bên cạnh mình.

“Vậy thì cho nàng ở ngoài cung thêm một thời gian, sau cuối năm, ngoan ngoãn ở lại bên cạnh ta. Lại nói, hài tử cũng nhớ nàng rồi.”

“Ừm.” Thiên Dao mỉm cười gật đầu, cái gọi là trộm được phù dung nửa ngày rảnh rỗi, có thể thêm được một ngày thì là một ngày vậy.

Khi Sở Diễm rời khỏi Vị Ương cung trở lại Ngự thư phòng mới phát hiện Tiết Oánh vậy mà quỳ ở ngoài điện, không quá nửa ngày đã thành bộ dạng tiều tụy. Đôi mắt đã không còn sinh khí, nhìn thấy Sở Diễm mới miễn cưỡng lộ ra chút ánh sáng, bò tới dưới chân hắn. Bây giờ, nàng không dám làm càn đụng vào người hắn, chỉ dập đầu liên tục trên đất từng cái một, rất nhanh đã thấm máu tươi.

“Hoàng thượng, cầu xin người khai ân tha cho phụ huynh thần thiếp một con đường sống đi, phụ thân thiếp tuổi già, hoàng thượng coi như là nuôi chó canh nhà, để cho ông có thể sống rồi chết ở nhà là được. Thần thiếp van xin người, nể chút tình xưa, người tha cho ông ấy đi.”

Sở Diễm toàn thân long bào minh hoàng, quanh thân tản ra khí chất thanh lãnh, từ trên cao nhìn xuống nàng, chậm rãi mở miệng, “Tiết Oánh, nàng chỉ biết mạng phụ huynh nàng, có từng nghĩ tới mấy năm nay, Tiết gia nàng dựa vào thiên ân, hung hăng càn quấy. Phụ thân nàng ăn hối lộ, cắt xén thuế má, bỏ tiền túi riêng. Tiết Đức Hải càng khi nam ức hiếp nữ, tội ác tày trời. Mạng người bị bọn họ hại chết đâu chỉ là ngàn vạn. Trẫm cũng không phải không nhắc nhở phụ thân nàng, nếu như ông ta hiểu được mà thu tay làm sao dẫn đến cục diện ngày hôm nay, tự tạo nghiệt không thể sống.” Hắn dứt lời, xoay người vào trong điện.

“Hoàng thượng, hoàng thượng.” Tiết Oánh khóc đến tê tâm liệt phế, mà đáp lại nàng chỉ có không khí lạnh lùng. Sau đó, Sở Diễm vẫn tránh không gặp, Tiết Oánh vẫn chấp nhất quỳ ngoài Ngự thư phòng, ở bên cạnh nàng vẫn là tiểu nha đầu Bội Nhi. Trong lòng các nàng đều rõ, chỉ cần còn một tia hi vọng quyết không thể từ bỏ, nếu như không còn Tiết gia, Tiết Oanh cũng không là gì nữa.

Mỗi một ngày qua đi, chớp mắt đã đến ngày cả nhà Tiết gia bị trảm, quan giám trảm là Hữu tướng Nam Cung Mạc, Nguyệt Nga năn nỉ Thiên Dao lất lâu, sau cùng quỳ gối trước mặt nàng, Thiên Dao mới cố gắng để nàng trà trộn trong nhóm thị vệ, tận mắt chứng kiến đại thù được báo. Thiên Dao lặng lẽ thở dài, hình ảnh máu tanh như vậy, nàng vốn không muốn nàng ấy nhìn thấy.

Đao nâng lên hạ xuống, lưỡi đao sáng bạc dưới ánh mặt trời đặc biệt chói mắt, máu tươi bắn tung tóe, từng đầu người lăn ra, trong lúc này tiếng kêu khóc một mảnh, máu chảy thành sông. Nguyệt Nga xen lẫn trong nhóm thị vệ, toàn thân mặc nam trang, thân thể đều không ngừng run rẩy. Nàng trơ mắt nhìn đầu Tiết Đức Hải bị chém rớt, mang theo máu loãng văng ra xa, ánh mắt trợn to cực kỳ làm người ta sợ hãi. Mà Nguyệt Nga lại không có tí ti sợ hãi nào, ngược lại cảm thấy phấn chấn. Hàm oan của biểu ca và nàng rốt cuộc đã được giải.

Nguyệt Nga không nhớ rõ mình quay về phủ như thế nào, dọc đường đi nàng cứ ngây ngô cười. Thế nhưng, đại thù được báo, trong lòng ngược lại trống rỗng suy sụp, nàng không biết bản thân còn có thể vì cái gì mà sống, phía trước một mảng trắng xanh.

Lúc trở về phủ, Thiên Dao cũng không có trở về, rất nhiều khi, Thiên Dao đều không ở trong phủ, nàng đã quen rồi, hơn nữa cũng không hỏi nhiều. Thiên Dao hứa với nàng sẽ vì nàng báo thù, nàng ấy làm được như vậy là tốt, Nguyệt Nga chưa bao giờ hi vọng xa vời. Mà Thẩm Thiên Dao, Nguyệt Nga tuy biết lời nàng nói với mình không thật, thân phận của nàng chỉ sợ không đơn giản, nhưng nghĩ lại một phen, như vậy cũng tốt, ít nhất, không có nàng Thiên Dao vẫn có thể sống vui vẻ.

Đẩy cửa phòng Đỗ Tử Mặc ra, nam nhân trên giường vẫn ngủ say, dung mạo bình tĩnh mà an tường. Nguyệt Nga nhẹ nhàng ngồi bên cạnh giường hắn, bắt lấy cánh tay hắn đặt lên đôi má mình, dịu dàng ma sát. “Biểu ca, huynh vẫn cứ ngủ say không chịu tỉnh lại sao?” Nàng cười chua xót, lại nói: “Không sao, Nguyệt Nga có thể trong lúc ngủ mơ đi tìm huynh, sau đó, đánh thức huynh dậy. Biểu ca, huynh còn có tiền đồ, huynh từng nói sẽ làm vẻ vang cửa nhà…”

Nàng mới nói một nửa đã nghẹn ngào rồi. Đỗ Tử Mặc từng thề trước bài vị tổ tiên, chắc chắn sẽ làm rạng rỡ nhà Đỗ thị, nở mày nở mặt nghênh cưới nàng vào cửa lớn Đỗ gia. Nguyệt Nga nghĩ, quả thật vận mệnh trêu người, nếu như không gặp phải Tiết Đức Hải, nàng cùng Đỗ Tử Mặc sớm đã thành đôi phu thê ân ái, lời hắn thề năm đó cũng thực hiện từng cái một. Có lẽ ông trời ghen tị với hạnh phúc của bọn họ, mới cướp đi toàn bộ khổ tận cam lai trong khoảnh khắc.

“Biểu ca, Nguyệt Nga không oán. Có thể ở bên cạnh biểu ca hơn mười năm, Nguyệt Nga đã cảm thấy mãn nguyện rồi. Biểu ca, nếu như một ngày kia huynh có thể tỉnh lại, hãy quên Nguyệt Nga đi, tìm một danh môn khuê tú bên nhau cả đời.” Hai dòng nước mắt theo đôi má Nguyệt Nga rơi vào cánh tay Đỗ Tử Mặc, nàng nhẹ nhàng lau đi, lại không ngừng được nước mắt chảy xuống. Mặc dù đại thù đã báo, nhưng nàng đã là tàn hoa bại liễu, cho dù hắn có thể tỉnh lại nàng cũng không xứng với hắn. Nếu như còn có kiếp sau, nàng hi vọng vẫn còn duyên phận gặp hắn, bù đắp lại tình duyên dang dở kiếp này.

Nàng đi đến bàn bên cạnh, lấy bút ra lưu lại một phong thư, là viết cho Thiên Dao. Nội dung rất đơn giản, chỉ mong Thiên Dao quan tâm đến Đỗ Tử Mặc, đại ân đại đức kiếp sau sẽ báo đáp. Niêm phong thư lại, đặt ở bên cạnh người Đỗ Tử Mặc, sau đó, cả gan đặt một nụ hôn lên trán hắn, thản nhiên nói, “Biểu ca, vĩnh biệt.”

Nguyệt Nga ngồi trước bàn trang điểm, trên người mặc một bộ váy áo mới tinh, màu đỏ diễm lệ giống như ngày nàng gả cho Đỗ Tử Mặc. Chỉ là, tấm áo kia bị tên súc sinh Tiết Đức Hải xé rách, nàng về sau dùng từng đường kim mũi chỉ may lại, muốn mặc nó đến hoàng tuyền, kiếp sau có phải có thể đường đường chính chính gả cho hắn không.

Nàng cầm chiếc lược gỗ trong tay từng chút từng chút chải mái tóc như thác nước, trên đầu chỉ có một cây trâm bạc đơn thuần, nhưng nàng vẫn như cũ là một mỹ nhân không hơn không kém. Nàng gỡ cây trâm bạc ra nắm trong lòng bàn tay, cũng vén tay áo lên lộ ra cổ tay trắng nõn như ngọc, cây trâm bén nhọn từng chút cắt qua da thịt cổ tay, vẽ ra miệng vết thương sâu hoắm. Máu tươi từng giọt chảy xuống theo đầu ngón tay, trong nháy mắt rơi thành vũng lớn trên mặt đất.

Khóe môi Nguyệt Nga vẫn mang ý cười, ngoái đầu nhìn lại, lẳng lặng ngóng nhìn Đỗ Tử Mặc trên chiếc giường nhỏ, trong đầu không khỏi hiện ra cảnh tượng lúc còn nhỏ. Khi đó, bọn họ mặc dù nghèo đói nhưng cực kỳ vui vẻ. Bọn họ chạy trốn trong ruộng lúa, hắn ngắt một đóa hoa dại cài lên tóc nàng, lớn tiếng hô, nói là lớn lên muốn cưới nàng làm nương tử. Khi đó, bọn họ thật sự cực kỳ hạnh phúc.

Nguyệt Nga mỉm cười rời đi, dung nhan bình tĩnh mà an tường.

Cùng ngày Thiên Dao từ trong hoàng cung trở về, thân thể Nguyệt Nga đã lạnh ngắt. Nàng run rẩy vuốt ve khuôn mặt nàng ấy, ngực không khỏi đau đớn, nước mắt lặng lẽ chảy ra. Nguyệt Nga trẻ như thế, mặc dù nàng ấy đã trải qua chuyện không chịu nổi nhưng đây không phải lỗi của nàng ấy, vì sao lại để nàng ấy gánh lấy toàn bộ hậu quả, chuyện này không công bằng, tuyệt đối không công bằng.

Dương Vân cũng quá sợ hãi, bà không nghĩ tới Nguyệt Nga ngày thường nhìn dịu dàng mà tính tình cực kỳ cương trực, lại bước lên con đường cực đoan không có đường về này. “Thật là làm bậy mà.” Bà bất đắc dĩ lắc đầu thở dài.

Ngực Thiên Dao đau đớn, có chút không khống chế được liêu xiêu đi đến bên giường Đỗ Tử Mặc, giơ tay kéo hắn dậy, lớn tiếng trách cứ, “Đỗ Tử Mặc, huynh còn là nam nhân sao! Ngay cả thê tử của mình cũng không bảo vệ được. Huynh là đồ nhu nhược, chỉ biết trốn tránh trách nhiệm, vì sao huynh còn không tỉnh lại, nếu huynh tỉnh, Nguyệt Nga sẽ luyến tiếc cuộc sống này, nàng ấy sẽ không chết. Đỗ Tử Mặc!”

Chapter
1 Chương 1: Tử tù trong thiên lao (1)
2 Chương 2: Tử tù trong thiên lao (2)
3 Chương 3: Tử tù trong thiên lao (3)
4 Chương 4: Tử tù trong thiên lao (4)
5 Chương 5: Tử tù trong thiên lao (5)
6 Chương 6: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (1)
7 Chương 7: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (2)
8 Chương 8: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (3)
9 Chương 9: Thâm tình không thọ
10 Chương 10: Thật sự không hối hận sao?
11 Chương 11: Hồng nhan bạc mệnh
12 Chương 12: Nhan sắc mất, tình cũng nhạt phai(1)
13 Chương 13: Hồng nhan thán
14 Chương 14: Thập toàn thập mỹ
15 Chương 15: Âm tình bất định
16 Chương 16: U minh chưởng
17 Chương 33: Mục tiêu công kích
18 Chương 34: Ảo ảnh
19 Chương 35: Thuỷ quân là ai?
20 Chương 36: Thiên thượng nhân gian
21 Chương 37: Không hiểu phong tình
22 Chương 38: Máu chảy thành sông (1)
23 Chương 39: Máu chảy thành sông (2)
24 Chương 40: Chờ một người
25 Chương 41: Chỉ có thể nói: Khuynh quốc khuynh thành
26 Chương 42: Ham muốn
27 Chương 43: Thay bọn họ tiếp tục sống
28 Chương 44: Giang sơn mỹ nhân
29 Chương 45: Lãnh cung vu hằng điện
30 Chương 46: Nhưng mà, ta muốn (1)
31 Chương 47: Nhưng mà, ta muốn (2)
32 Chương 48: Có thể không yêu ngươi nữa
33 Chương 65: Điểm yếu trí mạng (2)
34 Chương 66: Đánh cuộc sinh mạng
35 Chương 67: Tàn nhẫn yêu (1)
36 Chương 68: Tàn nhẫn yêu (2)
37 Chương 69: Thiếu
38 Chương 70: Tàn nhẫn yêu (4)
39 Chương 71: Nhớ kỹ, nàng là của ta (1)
40 Chương 72: Nhớ kỹ, nàng là của ta (2)
41 Chương 73: Mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
42 Chương 74: Nhìn lén
43 Chương 75: Bổn vương không cần nàng phối hợp (1)
44 Chương 76: Bổn vương không cần nàng phối hợp (2)
45 Chương 77: Chàng càng cần ngươi
46 Chương 78: Chàng hiểu được (1)
47 Chương 79: Chàng hiểu được (2)
48 Chương 80: Bá đạo
49 Chương 97: Công chúa tháp na
50 Chương 98: Hàm tuyết đã đến
51 Chương 99: Duyên tần tấn*
52 Chương 100: Chịu tội thay
53 Chương 101: Thân bất do kỷ (1)
54 Chương 102: Thân bất do kỷ (2)
55 Chương 103: Không thể chết sớm
56 Chương 104: Lựa chọn (1)
57 Chương 105: Lựa chọn (2)
58 Chương 106: Tuyệt cảnh
59 Chương 107: Người thương nhất
60 Chương 108: Cái gọi là chân tướng
61 Chương 109: Rõ ràng là vô lại (1)
62 Chương 110: Rõ ràng là vô lại (2)
63 Chương 111: Kim ốc tàng kiều
64 Chương 112: Vĩnh biệt người thương
65 Chương 129: Khiến cho nàng yêu một lần nữa
66 Chương 130: Cảnh khang đế
67 Chương 131: Trường Dạ Vị Ương*
68 Chương 132: Không thấy bẩn sao?
69 Chương 133: Lòng Người Khó Dò (1)
70 Chương 134: Lòng Người Khó Dò (2)
71 Chương 135: Huỷ Diệt
72 Chương 136: Đừng sợ, ta ở đây
73 Chương 137: Ngóng nhìn nhau (1)
74 Chương 138: Ngóng nhìn nhau (2)
75 Chương 139: Ngóng nhìn nhau (3)
76 Chương 140: Cảm giác yêu chính là đau (1)
77 Chương 141: Cảm giác yêu chính là đau (2)
78 Chương 142: Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi*
79 Chương 143: Người tính không bằng trời tính
80 Chương 144: Tháng Sáu Tuyết Rơi
81 Chương 161: Muôn vàn sủng ái (3)
82 Chương 162: Muôn vàn sủng ái (4)
83 Chương 163: Muôn vàn sủng ái (5)
84 Chương 164: Muôn vàn sủng ái (6)
85 Chương 165: Muôn vàn sủng ái (7)
86 Chương 166: Do dự (1)
87 Chương 167: Do dự (2)
88 Chương 168: Do dự (3)
89 Chương 169: Do dự (4)
90 Chương 170: Do dự (5)
91 Chương 171: Do dự (6)
92 Chương 172: Do dự (7)
93 Chương 173: Canh gác (1)
94 Chương 174: Canh gác (2)
95 Chương 175: Canh gác (3)
96 Chương 176: Canh Gác (4)
97 Chương 193: Ly Thương (12)
98 Chương 194: Ly Thương (13)
99 Chương 195: Ly Thương (14)
100 Chương 196: Ly Thương (15)
101 Chương 197: Năm Năm (1)
102 Chương 198: Năm Năm (2)
103 Chương 199: Năm Năm (3)
104 Chương 200: Mưa Dầm Giang Nam (1)
105 Chương 201: Mưa Dầm Giang Nam (2)
106 Chương 202: Mưa Dầm Giang Nam (3)
107 Chương 203: Mưa Dầm Giang Nam (4)
108 Chương 204: Mưa Dầm Giang Nam (5)
109 Chương 205: Mưa Dầm Giang Nam (6)
110 Chương 206: Mưa Dầm Giang Nam (7)
111 Chương 207: Mưa Dầm Giang Nam (8)
112 Chương 208: Yêu Là Do Thiên Ý (1)
113 Chương 225: Nếu đây là kết cục ngươi muốn (2)
114 Chương 226: Muốn thời gian quay ngược lại (1)
115 Chương 227: Muốn thời gian quay ngược lại (2)
116 Chương 228: Muốn thời gian quay ngược lại (3)
117 Chương 229: Nàng hiểu được
118 Chương 230: Yêu, trường dạ vị ương (1)
119 Chương 231: Yêu, trường dạ vị ương (2)
120 Chương 232: Ban ngày ban mặt, hai người…
121 Chương 233: Công chúa khiết nhi (1)
122 Chương 234: Công chúa khiết nhi (2)
123 Chương 235: Cỏ vong tình
124 Chương 236: Trước mặt dạy con, sau lưng dạy vợ
125 Chương 237: Ngươi là ai? ta là ai?
126 Chương 238: Tâm bệnh cần phải có tâm dược chữa trị
127 Chương 239: Hoa rơi thành mưa
128 Chương 240: Đợi chàng bên bờ luân hồi
129 Chương 257: Sở diễm, chàng thật đáng sợ
130 Chương 258: Nghịch chuyển
131 Chương 259: Bạc tình
132 Chương 260: Tuyệt không giẫm lên vết xe đổ
133 Chương 261: Lấy lùi làm tiến
134 Chương 262: Bình yên trước cơn bão táp
135 Chương 263: Vì sao không phải là hoàng hậu?
136 Chương 264: Chinh phục (1)
137 Chương 265: Chinh phục (2)
138 Chương 266: Chinh phục (3)
139 Chương 267: Chinh phục (4)
140 Chương 268: Yêu và có được (1)
141 Chương 269: Yêu và có được (2)
142 Chương 270: Kiệt tác
143 Chương 271: Trả lại
144 Chương 272: Tính kế (1)
145 Chương 289: Ta vẫn luôn ở đây (1)
Chapter

Updated 145 Episodes

1
Chương 1: Tử tù trong thiên lao (1)
2
Chương 2: Tử tù trong thiên lao (2)
3
Chương 3: Tử tù trong thiên lao (3)
4
Chương 4: Tử tù trong thiên lao (4)
5
Chương 5: Tử tù trong thiên lao (5)
6
Chương 6: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (1)
7
Chương 7: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (2)
8
Chương 8: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (3)
9
Chương 9: Thâm tình không thọ
10
Chương 10: Thật sự không hối hận sao?
11
Chương 11: Hồng nhan bạc mệnh
12
Chương 12: Nhan sắc mất, tình cũng nhạt phai(1)
13
Chương 13: Hồng nhan thán
14
Chương 14: Thập toàn thập mỹ
15
Chương 15: Âm tình bất định
16
Chương 16: U minh chưởng
17
Chương 33: Mục tiêu công kích
18
Chương 34: Ảo ảnh
19
Chương 35: Thuỷ quân là ai?
20
Chương 36: Thiên thượng nhân gian
21
Chương 37: Không hiểu phong tình
22
Chương 38: Máu chảy thành sông (1)
23
Chương 39: Máu chảy thành sông (2)
24
Chương 40: Chờ một người
25
Chương 41: Chỉ có thể nói: Khuynh quốc khuynh thành
26
Chương 42: Ham muốn
27
Chương 43: Thay bọn họ tiếp tục sống
28
Chương 44: Giang sơn mỹ nhân
29
Chương 45: Lãnh cung vu hằng điện
30
Chương 46: Nhưng mà, ta muốn (1)
31
Chương 47: Nhưng mà, ta muốn (2)
32
Chương 48: Có thể không yêu ngươi nữa
33
Chương 65: Điểm yếu trí mạng (2)
34
Chương 66: Đánh cuộc sinh mạng
35
Chương 67: Tàn nhẫn yêu (1)
36
Chương 68: Tàn nhẫn yêu (2)
37
Chương 69: Thiếu
38
Chương 70: Tàn nhẫn yêu (4)
39
Chương 71: Nhớ kỹ, nàng là của ta (1)
40
Chương 72: Nhớ kỹ, nàng là của ta (2)
41
Chương 73: Mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
42
Chương 74: Nhìn lén
43
Chương 75: Bổn vương không cần nàng phối hợp (1)
44
Chương 76: Bổn vương không cần nàng phối hợp (2)
45
Chương 77: Chàng càng cần ngươi
46
Chương 78: Chàng hiểu được (1)
47
Chương 79: Chàng hiểu được (2)
48
Chương 80: Bá đạo
49
Chương 97: Công chúa tháp na
50
Chương 98: Hàm tuyết đã đến
51
Chương 99: Duyên tần tấn*
52
Chương 100: Chịu tội thay
53
Chương 101: Thân bất do kỷ (1)
54
Chương 102: Thân bất do kỷ (2)
55
Chương 103: Không thể chết sớm
56
Chương 104: Lựa chọn (1)
57
Chương 105: Lựa chọn (2)
58
Chương 106: Tuyệt cảnh
59
Chương 107: Người thương nhất
60
Chương 108: Cái gọi là chân tướng
61
Chương 109: Rõ ràng là vô lại (1)
62
Chương 110: Rõ ràng là vô lại (2)
63
Chương 111: Kim ốc tàng kiều
64
Chương 112: Vĩnh biệt người thương
65
Chương 129: Khiến cho nàng yêu một lần nữa
66
Chương 130: Cảnh khang đế
67
Chương 131: Trường Dạ Vị Ương*
68
Chương 132: Không thấy bẩn sao?
69
Chương 133: Lòng Người Khó Dò (1)
70
Chương 134: Lòng Người Khó Dò (2)
71
Chương 135: Huỷ Diệt
72
Chương 136: Đừng sợ, ta ở đây
73
Chương 137: Ngóng nhìn nhau (1)
74
Chương 138: Ngóng nhìn nhau (2)
75
Chương 139: Ngóng nhìn nhau (3)
76
Chương 140: Cảm giác yêu chính là đau (1)
77
Chương 141: Cảm giác yêu chính là đau (2)
78
Chương 142: Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi*
79
Chương 143: Người tính không bằng trời tính
80
Chương 144: Tháng Sáu Tuyết Rơi
81
Chương 161: Muôn vàn sủng ái (3)
82
Chương 162: Muôn vàn sủng ái (4)
83
Chương 163: Muôn vàn sủng ái (5)
84
Chương 164: Muôn vàn sủng ái (6)
85
Chương 165: Muôn vàn sủng ái (7)
86
Chương 166: Do dự (1)
87
Chương 167: Do dự (2)
88
Chương 168: Do dự (3)
89
Chương 169: Do dự (4)
90
Chương 170: Do dự (5)
91
Chương 171: Do dự (6)
92
Chương 172: Do dự (7)
93
Chương 173: Canh gác (1)
94
Chương 174: Canh gác (2)
95
Chương 175: Canh gác (3)
96
Chương 176: Canh Gác (4)
97
Chương 193: Ly Thương (12)
98
Chương 194: Ly Thương (13)
99
Chương 195: Ly Thương (14)
100
Chương 196: Ly Thương (15)
101
Chương 197: Năm Năm (1)
102
Chương 198: Năm Năm (2)
103
Chương 199: Năm Năm (3)
104
Chương 200: Mưa Dầm Giang Nam (1)
105
Chương 201: Mưa Dầm Giang Nam (2)
106
Chương 202: Mưa Dầm Giang Nam (3)
107
Chương 203: Mưa Dầm Giang Nam (4)
108
Chương 204: Mưa Dầm Giang Nam (5)
109
Chương 205: Mưa Dầm Giang Nam (6)
110
Chương 206: Mưa Dầm Giang Nam (7)
111
Chương 207: Mưa Dầm Giang Nam (8)
112
Chương 208: Yêu Là Do Thiên Ý (1)
113
Chương 225: Nếu đây là kết cục ngươi muốn (2)
114
Chương 226: Muốn thời gian quay ngược lại (1)
115
Chương 227: Muốn thời gian quay ngược lại (2)
116
Chương 228: Muốn thời gian quay ngược lại (3)
117
Chương 229: Nàng hiểu được
118
Chương 230: Yêu, trường dạ vị ương (1)
119
Chương 231: Yêu, trường dạ vị ương (2)
120
Chương 232: Ban ngày ban mặt, hai người…
121
Chương 233: Công chúa khiết nhi (1)
122
Chương 234: Công chúa khiết nhi (2)
123
Chương 235: Cỏ vong tình
124
Chương 236: Trước mặt dạy con, sau lưng dạy vợ
125
Chương 237: Ngươi là ai? ta là ai?
126
Chương 238: Tâm bệnh cần phải có tâm dược chữa trị
127
Chương 239: Hoa rơi thành mưa
128
Chương 240: Đợi chàng bên bờ luân hồi
129
Chương 257: Sở diễm, chàng thật đáng sợ
130
Chương 258: Nghịch chuyển
131
Chương 259: Bạc tình
132
Chương 260: Tuyệt không giẫm lên vết xe đổ
133
Chương 261: Lấy lùi làm tiến
134
Chương 262: Bình yên trước cơn bão táp
135
Chương 263: Vì sao không phải là hoàng hậu?
136
Chương 264: Chinh phục (1)
137
Chương 265: Chinh phục (2)
138
Chương 266: Chinh phục (3)
139
Chương 267: Chinh phục (4)
140
Chương 268: Yêu và có được (1)
141
Chương 269: Yêu và có được (2)
142
Chương 270: Kiệt tác
143
Chương 271: Trả lại
144
Chương 272: Tính kế (1)
145
Chương 289: Ta vẫn luôn ở đây (1)