Chương 240: Đợi chàng bên bờ luân hồi

“Vương gia, đừng mà!” Tô Oánh kinh hoảng kêu lên một tiếng, lảo đảo bò tới chân Sở Hạo, ôm lấy chân hắn, sợ hãi tới rơi lệ đầy mặt. Nàng ở bên Sở Hạo nhiều năm, làm sao không biết tâm tính hắn. Hắn cũng là người kiêu ngạo, nhân nhượng đủ điều với Thiên Dao đã là khó thấy, mà cho đến hôm nay, hắn đã bị Sở Diễm bức không còn đường lui, như vậy, liền nhất định muốn ngọc nát đá tan. “Vương gia hãy suy nghĩ kỹ, Dao phi vừa chết, Cảnh Khang đế nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ, chỉ sợ sẽ huyết tẩy Cô Thành. Vương gia, chúng ta bây giờ còn có đường lui…”

“Đường lui?” Sở Hạo cô lãnh cười to, “Năm năm trước binh bại, bổn vương đã không còn đường lui rồi. Nếu như bổn vương phải chết cũng nhất định lôi nàng chôn cùng.” Sở Hạo cường bạo lôi Thiên Dao ra ngoài, không chút nào để tâm Tô Oánh ở phía sau kêu khóc điên cuồng

Hai ngày chưa dùng cơm, Thiên Dao cơ hồ không còn chút sức lực, cũng chỉ có thể tùy Sở Hạo bài bố. Nàng bị hắn giam ở phủ công chúa mấy tháng trời, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh trí Cô Thành. Chỉ vì lúc này nàng đã bị Sở Hạo mang đến chỗ cao nhất Cô Thành. Nàng bị ép đứng trên đỉnh núi, áo trắng bồng bềnh, đưa mắt nhìn về phía xa. Cô Thành ba mặt là núi vây quanh, mà một bên núi lại là biển, dưới đỉnh núi, nước biển cuồn cuộn gào thét. Mà mặt bên kia lại là núi tuyết trắng xóa, cao vút trong làn mây. Nàng lẳng lặng ngóng nhìn, đột nhiên lại cảm thấy quen thuộc như vậy.

“Nhớ ra chưa? Đó là Thiên Sơn, là nơi nàng lớn lên. Sau khi gặp được nàng, bổn vương thường nghĩ, có phải băng tuyết trên Thiên Sơn đã tạo thành tính tình lạnh lùng của nàng hay không. Nhưng sau này, bổn vương phát hiện nàng không phải vô tình, mà tình của nàng đều đặt trên người Sở Diễm.” Chẳng biết từ lúc nào hắn đã đứng bên cạnh nàng, bàn tay dùng lực nắm lấy cằm nàng. Thiên Dao bị đau, bị ép ngước mắt nhìn về phía hắn.

“Nghe nói các ngươi bắt đầu từ nơi này, thế thì, cũng kết thúc từ đây đi.” Sở Hạo cười lạnh nhưng lại không có chút nhiệt độ. Thiên Dao nghĩ, nam nhân tên Sở Diễm kia thật đã bức hắn đến đường cùng. Mà giọng nói lạnh như băng của hắn vẫn vang bên tai nàng, “Lấy thiên hạ làm sính lễ, ta sẽ cưới nàng làm nữ tử tôn quý nhất trên đời này.” Sở Hạo cười to, lời này quả thật chỉ có Thất đệ cuồng vọng kia của hắn mới có thể nói ra.

Thiên Dao mông lung thất thần nhìn hắn, chỉ cảm thấy đau đớn từ từ nổ tung trong lòng, sau đó lan tràn khắp người. Một giọt nước mắt trong suốt không hề dự liệu chảy xuống theo gò má. Thiên Dao nghĩ, bất luận là nhớ hay không nhớ, nàng đều đau vì hắn như vậy, đau đến mất cảm giác.

“Nàng khóc? Khóc vì hắn?” Ngón tay đang kiềm chế cằm nàng đột nhiên nắm chặt, Thiên Dao chỉ cảm thấy trên cằm truyền đến đau đớn. Nàng mím chặt môi, ngăn lệ chảy thành dòng.

“Yên tâm, nàng rất nhanh sẽ nhìn thấy hắn thôi. Nhất định không nhớ ra bộ dạng của hắn phải không, trước khi chết, bổn vương sẽ thành toàn tâm nguyện của nàng.” Sở Hạo dứt lời, lại càn rỡ cười. Hắn buông nàng ra, lui nhanh về phía sau, sau đó, cung thủ bắt đầu giương cung lên, từng mũi tên nhắm về phía nàng, vây khốn nàng ngay vách núi đen.

Thiên Dao lại không mảy may sợ hãi, sa y tuyết trắng nghênh gió tung bay, như bươm bướm muốn giương cánh bay. Chỗ tầm mắt nhìn tới đều là một mảng mênh mông. Trong ngày đông, nước biển điên cuồng gào thét tỏa ra băng hàn rét thấu xương.

Dưới chân núi, một đội nhân mã thần tốc hướng đỉnh núi mà đến, người không nhiều nhưng nhìn ra được đều là tinh nhuệ. Trên tuấn mã dẫn đầu là nam tử tuyệt mỹ mũ ngọc cẩm bào. Thiên Dao nheo mắt nhìn chăm chú, tuấn nhan dần hiện rõ trong đôi mắt trong suốt, mà trong đầu vẫn hỗn độn một mảnh, ngoại trừ đau đớn như xé rách không còn gì khác.

Trong nháy mắt, đội nhân mã kia đã đi tới vách núi, Sở Diễm xoay người xuống ngựa, phía sau Quân Ninh cùng Xích Diễm theo sát. Khi thấy bên vách núi hiện lên bóng dáng trắng như tuyết, sắc mặt Sở Diễm mặc dù bình tĩnh, huyết dịch trong thân thể đã sớm sôi trào. Một lần lại một lần mất đi, hắn chịu đủ rồi, cũng sợ rồi.

“Mẫu thân!” Quân Ninh lớn tiếng la lên, chung quy tuổi còn nhỏ, còn thiếu kiên nhẫn.

“Đã lâu không gặp, Thất đệ!” Sở Hạo cao giọng cười, khoảng cách với Sở Diễm lúc đó bất quá chỉ hơn một trượng.

Khóe môi Sở Diễm khẽ động, mặc dù cười nhưng trong mắt lại băng lãnh. “Nhị ca đại nạn không chết, trái lại thật đáng mừng.” Hắn khoanh tay đứng, trường bào xanh nhạt theo gió biển khẽ động. Nếu như biết sẽ có kiếp nạn này, ngày đó hắn sẽ không cho phép Sở Hạo kéo dài hơi tàn. Hắn có thể mơ tưởng đến giang sơn Đại Hàn, nhưng Sở Diễm tuyệt đối không cho phép hắn thương tổn nữ nhân của mình.

“Bổn vương không chết, Thất đệ nhất định cực kỳ thất vọng mới phải.” Sở Hạo cười tà mị, liếc mắt nhìn về phía bóng dáng tuyết trắng đơn bạc trên đỉnh núi kia. Lúc này, nàng cũng nhìn về phía bọn hắn, chỉ là ánh mắt lưu luyến dịu dàng kia vẫn theo sát Sở Diễm, mang theo mê mang cùng đau đớn. Mà Sở Diễm cũng nhìn lại nàng như vậy, ánh mắt bọn họ giao nhau giữa không trung, không ngừng dây dưa.

Bàn tay ẩn dưới ống tay áo Sở Hạo đã nắm chặt thành quyền, một màn này ánh vào trong mắt nhưng lại chói mắt như vậy.

“Dao phi của trẫm vừa mới ra tháng đã được Nhị ca mời đến Cô Thành, chỉ sợ thân thể còn chưa được điều dưỡng thích đáng. Vách núi kia gió lớn, dễ cảm nhiễm phong hàn. Nhị ca vẫn nên để nàng xuống đây trước đi, có yêu cầu gì, cứ việc nói ra.” Đôi mắt Sở Diễm thâm thúy, dậy sóng lớn. Thiên Dao vẫn còn đứng trên đỉnh vách núi, gió gào rít thổi qua, giống như một khắc sau sẽ thổi nàng rơi xuống biển vậy.

“Sở Diễm, bổn vương không vòng vo với ngươi, ngươi muốn Dao phi của ngươi, có thể. Dù sao bổn vương giữ một nữ nhân không có tim cũng vô dụng. Chỉ là, muốn lấy giang sơn của ngươi tới đổi!”

“Càn rỡ, loạn thần tặc tử, có tư cách gì ra điều kiện với hoàng thượng.” Xích Diễm lạnh giọng quát lớn, bảo kiếm bên hông rút ra khỏi vỏ, chỉ thẳng về hướng Sở Hạo.

“Xích Diễm!” Sở Diễm trầm giọng khiển trách, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua Xích Diễm ở phía sau. Xích Diễm cắn chặt răng, cũng không dám lỗ mãng.

Thân thể cao lớn của Sở Diễm đứng thẳng trong gió rít gào, tuấn nhan tuyệt thế bình tĩnh, giống như tiên giáng trần. Giang sơn cùng mỹ nhân, hắn tựa hồ cuối cùng cũng gặp phải lựa chọn tiến thoái lưỡng nan. Nhưng bây giờ, hắn tuyệt sẽ không phụ Thiên Dao nữa. Ánh mắt hắn ôn nhuận nhìn về nữ tử đang đứng ở dốc núi, nàng nhíu mi nhìn hắn, ánh mắt trong suốt mờ mịt.

Sở Diễm ôn nhuận cười, chậm rãi nói, “Dao Nhi, nàng còn nhớ không? Lấy thiên hạ làm sính lễ, ta sẽ cưới nàng làm nữ tử tôn quý nhất trên đời. Thiên hạ này vốn là sính lễ ta dành cho nàng, bây giờ dùng nó đổi lấy bình an của nàng, thật cũng không quá đáng.”

“Hoàng thượng nên cân nhắc lại.” Lời này vừa nói ra, không chỉ Xích Diễm mà ám vệ phía sau hết thảy đều quỳ gối xuống đất. Vì một nữ nhân vứt bỏ giang sơn, có thể nói Sở Diễm là người duy nhất của Đại Hàn hoàng triều.

Trong lòng Thiên Dao chua xót, khóe môi lại nở nụ cười thư thái. Mặc dù đã mất đi trí nhớ nhưng nàng cảm nhận được hắn cực kỳ yêu nàng. Có phu quân như vậy, cuộc đời này còn cầu gì hơn.

Sở Hạo ngửa mặt lên trời cười to, trên mặt lại không nhìn ra vui mừng, mà hiển nhiên, đây không phải là thứ hắn mong muốn. “Sở Diễm, ngươi thông minh khôn ngoan như vậy, nhưng bổn vương cũng không phải kẻ ngốc. Đại Hàn ở trong tay ngươi nhiều năm sớm đã vững như bàn thạch. Bổn vương giờ phút này có đạt được, cũng tuyệt đối ngồi không vững ngôi vị hoàng đế này, trừ phi…”

Mắt phượng Sở Diễm lạnh lùng nheo lại, chờ câu sau của hắn. Trong lòng hắn đã có dự liệu, hiện giờ trong tay Sở Hạo có tấm vương bài ‘Thiên Dao’ này, đương nhiên hẳn không dễ dàng buông tha.

“Trừ phi lưu mạng của ngươi lại. Sở Diễm, dùng mạng của ngươi đổi mạng Thiên Dao, thế nào?” Sở Hạo chợt nhíu mày.

Sở Diễm vẫn chưa trả lời, chỉ thâm tình ngóng nhìn nữ tử trên vách núi. Nàng nhìn hắn, im lặng lắc đầu.

Sở Diễm cười có chút chua xót, hắn cùng Sở Hạo đấu nhau mười mấy năm, đương nhiên hiểu rõ tính tình hắn, chiếm không được liền hủy diệt. Nếu như hôm nay hắn không lưu mạng này lại, Thiên Dao khó thoát kiếp nạn này. Dao Nhi của hắn đã chịu quá nhiều thương tổn, mỗi một lần nàng đều vì hắn ra sống vào chết, bây giờ, để cho hắn vì nàng trả giá một lần đi.

Hắn hơi xoay người, nhìn về phía Quân Ninh ở sau lưng cách đó không xa. Dù sao vẫn là một đứa bé, Quân Ninh giờ phút này cơ hồ đứng cứng ngắc tại chỗ. Thân thể không khống chế được run rẩy.

“Ninh Nhi.” Sở Diễm nhẹ giọng gọi một câu, “Gọi ta một tiếng ‘phụ thân’ đi.”

Quân Ninh mím chặt môi không nói, ánh mắt trong suốt từ từ nhòe đi.

“Ta nhớ con từng nói, có mẫu thân con mới có nhà. Hiện tại, nàng đã ở trước mặt con, Ninh Nhi, ta chỉ là phụ thân của con, không phải phụ hoàng. Không có quần thần triều cương, chúng ta chỉ là người một nhà bình thường.” Sở Diễm ôn nhuận nhìn Quân Ninh.

Quân Ninh cố nén không cho nước mắt tràn ra, lại vẫn như cũ không chịu mở miệng. Sở Diễm bất đắc dĩ nhẹ cười, xoay người lại nhìn về phía Sở Hạo. “Trẫm đồng ý với ngươi, chỉ hi vọng ngươi có thể giữ lời, thả cho Thiên Dao cùng Quân Ninh một con đường sống.”

Vừa dứt lời, bảo kiếm Phi Hồng rút ra khỏi vỏ, bảo kiếm Phi Hồng ra khỏi vỏ nhất định nhiễm máu tươi. Thân kiếm màu đỏ ánh lên ánh sáng băng lãnh kiêu ngạo, cũng giống như chủ nhân nó vậy.

“Đừng mà!” Quân Ninh hô lớn một tiếng, mới vừa muốn tiến lên lại bị cánh hoa quỳnh từ trong cổ tay áo Sở Diễm điểm trúng huyệt đạo. Sở Diễm mỉm cười nhìn y, môi khẽ động nhưng lại không phát thành tiếng. Nhưng Quân Ninh lại hiểu được, hắn nói tiếp, “Làm một vị hoàng đế tốt, bảo vệ giang sơn Đại Hàn, bảo vệ mẫu thân cùng muội muội con.”

Mặc dù con đường này khó đi nhưng hắn tin tưởng Quân Ninh nhất định sẽ làm được, bởi vì y là nhi tử của Sở Diễm, là huyết mạch hoàng thất Đại Hàn.

“Phụ thân, phụ thân.” Quân Ninh tê tâm liệt phế khóc gọi, thanh âm lại tiêu tán trong gió lạnh bên dốc núi.

Sắc mặt Sở Diễm bình tĩnh, đối mặt với sinh tử lại không chút dao động, bảo kiếm nắm chặt trong tay đã lẳng lặng đặt trên cần cổ.

“Dừng tay!” Thiên Dao đứng ở trên đỉnh núi rốt cuộc mở miệng. Nàng nhìn hắn, rõ ràng đau lòng lại phải làm bộ vô tình cùng băng lãnh. “Sở Diễm, ngươi là đồ ngốc sao! Ta đã không nhớ rõ ngươi, ngươi hà tất vì một nữ nhân không yêu ngươi mà hi sinh tính mạng.”

Sở Diễm cười khổ, ánh mắt ngóng nhìn nàng trước sau ôn nhu như nước. “Nàng nhớ cũng được, quên cũng được, nàng đều là Dao Nhi của ta. Chỉ cần nàng biết, ta yêu nàng đã vượt qua khỏi sinh mệnh.” Dứt lời, hắn cơ hồ không do dự thêm, lưỡi dao sắc bén đã rạch trên cổ.”

“Đợi một chút!” Thiên Dao lại thét một tiếng kinh hãi, lảo đảo bước lên trước hai bước, lại bị đám cung thủ ngăn lại. Hai dòng nước mắt chảy xuống gò má tuyệt mỹ trắng bệch, một lát sau, nàng mở miệng lần nữa. “Sở Diễm, ta muốn hát cho ngươi nghe một bài.”

“Chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn đẹp không thể giấu, người ở bên mình như cảnh xuân mộng chết không hối tiếc. Quốc sắc thiên hương mặc do dây dưa vướng mắc, chỉ sợ đời người ngắn ngủi, chàng tình thiếp nguyện chàng đến thiếp ở sao có thể chờ thành đôi. Để thiếp chắp tay vái Hà Sơn tìm niềm vui cho chàng, vạn chúng cùng hát vang lời truyền thiên cổ, chàng xem Viễn Sơn mỉm cười nước trôi dạt dào, đời đời kiếp kiếp sông cạn đá mòn. A, một ngày có chàng một ngày say, yêu thích không buông tay vẻ đẹp của nàng, đừng để tóc trắng mới hối hận…”

Làn môi Thiên Dao khẽ nhúc nhích, tiếng ca chầm chậm như tiếng trời mà ra, diện dung trắng xanh nhưng bình tĩnh, nàng tùy ý lấy tay vuốt lấy mái tóc hỗn loạn. Ánh mắt đạm mạc như nước lưu chuyển trên người Sở Diễm, ánh nước trong veo tràn động trong mắt nàng. Dưới chân từng bước nhẹ nhàng, trong lúc bất tri bất giác đã từng bước tới gần bờ vực vách núi. Khóe môi nàng nở một nụ cười, nàng giẫm lên bên vách núi, đón gió mà đứng, góc áo bồng bềnh giống như bươm bướm giang cánh chuẩn bị bay.

“Dao Nhi!” Lúc này, Sở Diễm theo bản năng đã ý thức được chuyện gì, trầm giọng gọi tên nàng. “Dao Nhi, nguy hiểm, mau xuống đây.”

Thiên Dao ngoái đầu lại nhìn, cười đẹp đến mê hoặc chúng sinh. Nụ cười lại ẩn chứa sự nhẹ nhõm. Môi mỏng của nàng khẽ động, dùng khẩu hình nói với hắn. “Sở Diễm, vĩnh biệt, hãy quên ta đi.” Sau đó, nàng giang hai tay ra, không hề do dự thả người theo vách núi rơi xuống biển.

Trong nháy mắt rơi xuống, nàng nhắm chặt mắt, khóe môi vẫn giữ nụ cười, nụ cười giải thoát. Chỉ nghe tiếng gió rít gào bên tai, xen lẫn tiếng hét tê tâm liệt phế của Sở Diễm.

Cứ như vậy đi, đau vì hắn một lần cuối, nàng đã không nhớ được quá khứ cùng hắn, thống khổ ngược lại nhẹ đi rất nhiều. Nếu như người sau khi chết còn có thể yêu, vậy thì, Sở Diễm, hãy để ta ở bên bờ luân hồi chờ chàng xuất hiện. Lúc da thịt chạm vào giá lạnh, chìm trong đáy biển, Thiên Dao thầm nói trong lòng: ‘Vĩnh biệt, Sở Diễm, phu quân ta bị ép quên đi.’

Trơ mắt nhìn bóng dáng trắng thuần biến mất trong biển xanh, bị con sóng lớn cuốn đi. Sở Diễm lảo đảo bước tới trước mấy bước, thân thể cao lớn đột nhiên khụy xuống. Hắn quỳ một gối xuống đất, phát ra tiếng khóc kêu hô tê tâm liệt phế, rung trời tách đất, “Thiên Dao…” Máu đỏ tươi bất ngờ phun ra nhiễm trên trường bào màu xanh nhạt, đỏ tươi chói mắt như đóa hàn mai nở rộ trên đất.

Quân Ninh cứng ngắc tại chỗ, hoàn toàn không có phản ứng. Nếu không phải không ngừng được nước mắt, mặc cho ai thấy đều sẽ cho rằng y chỉ là một pho tượng gỗ.

“Hoàng thượng!” Xích Diễm tiến nhanh đến, một tay đỡ Sở Diễm.

Đầu Sở Diễm cúi xuống cực thấp, vì thế không có bất kỳ ai nhìn thấy được vẻ mặt của hắn, chỉ thấy hắn phất tay áo, gian nan phun ra mấy chữ, “Không lưu một kẻ nào.”

Chapter
1 Chương 1: Tử tù trong thiên lao (1)
2 Chương 2: Tử tù trong thiên lao (2)
3 Chương 3: Tử tù trong thiên lao (3)
4 Chương 4: Tử tù trong thiên lao (4)
5 Chương 5: Tử tù trong thiên lao (5)
6 Chương 6: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (1)
7 Chương 7: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (2)
8 Chương 8: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (3)
9 Chương 9: Thâm tình không thọ
10 Chương 10: Thật sự không hối hận sao?
11 Chương 11: Hồng nhan bạc mệnh
12 Chương 12: Nhan sắc mất, tình cũng nhạt phai(1)
13 Chương 13: Hồng nhan thán
14 Chương 14: Thập toàn thập mỹ
15 Chương 15: Âm tình bất định
16 Chương 16: U minh chưởng
17 Chương 33: Mục tiêu công kích
18 Chương 34: Ảo ảnh
19 Chương 35: Thuỷ quân là ai?
20 Chương 36: Thiên thượng nhân gian
21 Chương 37: Không hiểu phong tình
22 Chương 38: Máu chảy thành sông (1)
23 Chương 39: Máu chảy thành sông (2)
24 Chương 40: Chờ một người
25 Chương 41: Chỉ có thể nói: Khuynh quốc khuynh thành
26 Chương 42: Ham muốn
27 Chương 43: Thay bọn họ tiếp tục sống
28 Chương 44: Giang sơn mỹ nhân
29 Chương 45: Lãnh cung vu hằng điện
30 Chương 46: Nhưng mà, ta muốn (1)
31 Chương 47: Nhưng mà, ta muốn (2)
32 Chương 48: Có thể không yêu ngươi nữa
33 Chương 65: Điểm yếu trí mạng (2)
34 Chương 66: Đánh cuộc sinh mạng
35 Chương 67: Tàn nhẫn yêu (1)
36 Chương 68: Tàn nhẫn yêu (2)
37 Chương 69: Thiếu
38 Chương 70: Tàn nhẫn yêu (4)
39 Chương 71: Nhớ kỹ, nàng là của ta (1)
40 Chương 72: Nhớ kỹ, nàng là của ta (2)
41 Chương 73: Mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
42 Chương 74: Nhìn lén
43 Chương 75: Bổn vương không cần nàng phối hợp (1)
44 Chương 76: Bổn vương không cần nàng phối hợp (2)
45 Chương 77: Chàng càng cần ngươi
46 Chương 78: Chàng hiểu được (1)
47 Chương 79: Chàng hiểu được (2)
48 Chương 80: Bá đạo
49 Chương 97: Công chúa tháp na
50 Chương 98: Hàm tuyết đã đến
51 Chương 99: Duyên tần tấn*
52 Chương 100: Chịu tội thay
53 Chương 101: Thân bất do kỷ (1)
54 Chương 102: Thân bất do kỷ (2)
55 Chương 103: Không thể chết sớm
56 Chương 104: Lựa chọn (1)
57 Chương 105: Lựa chọn (2)
58 Chương 106: Tuyệt cảnh
59 Chương 107: Người thương nhất
60 Chương 108: Cái gọi là chân tướng
61 Chương 109: Rõ ràng là vô lại (1)
62 Chương 110: Rõ ràng là vô lại (2)
63 Chương 111: Kim ốc tàng kiều
64 Chương 112: Vĩnh biệt người thương
65 Chương 129: Khiến cho nàng yêu một lần nữa
66 Chương 130: Cảnh khang đế
67 Chương 131: Trường Dạ Vị Ương*
68 Chương 132: Không thấy bẩn sao?
69 Chương 133: Lòng Người Khó Dò (1)
70 Chương 134: Lòng Người Khó Dò (2)
71 Chương 135: Huỷ Diệt
72 Chương 136: Đừng sợ, ta ở đây
73 Chương 137: Ngóng nhìn nhau (1)
74 Chương 138: Ngóng nhìn nhau (2)
75 Chương 139: Ngóng nhìn nhau (3)
76 Chương 140: Cảm giác yêu chính là đau (1)
77 Chương 141: Cảm giác yêu chính là đau (2)
78 Chương 142: Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi*
79 Chương 143: Người tính không bằng trời tính
80 Chương 144: Tháng Sáu Tuyết Rơi
81 Chương 161: Muôn vàn sủng ái (3)
82 Chương 162: Muôn vàn sủng ái (4)
83 Chương 163: Muôn vàn sủng ái (5)
84 Chương 164: Muôn vàn sủng ái (6)
85 Chương 165: Muôn vàn sủng ái (7)
86 Chương 166: Do dự (1)
87 Chương 167: Do dự (2)
88 Chương 168: Do dự (3)
89 Chương 169: Do dự (4)
90 Chương 170: Do dự (5)
91 Chương 171: Do dự (6)
92 Chương 172: Do dự (7)
93 Chương 173: Canh gác (1)
94 Chương 174: Canh gác (2)
95 Chương 175: Canh gác (3)
96 Chương 176: Canh Gác (4)
97 Chương 193: Ly Thương (12)
98 Chương 194: Ly Thương (13)
99 Chương 195: Ly Thương (14)
100 Chương 196: Ly Thương (15)
101 Chương 197: Năm Năm (1)
102 Chương 198: Năm Năm (2)
103 Chương 199: Năm Năm (3)
104 Chương 200: Mưa Dầm Giang Nam (1)
105 Chương 201: Mưa Dầm Giang Nam (2)
106 Chương 202: Mưa Dầm Giang Nam (3)
107 Chương 203: Mưa Dầm Giang Nam (4)
108 Chương 204: Mưa Dầm Giang Nam (5)
109 Chương 205: Mưa Dầm Giang Nam (6)
110 Chương 206: Mưa Dầm Giang Nam (7)
111 Chương 207: Mưa Dầm Giang Nam (8)
112 Chương 208: Yêu Là Do Thiên Ý (1)
113 Chương 225: Nếu đây là kết cục ngươi muốn (2)
114 Chương 226: Muốn thời gian quay ngược lại (1)
115 Chương 227: Muốn thời gian quay ngược lại (2)
116 Chương 228: Muốn thời gian quay ngược lại (3)
117 Chương 229: Nàng hiểu được
118 Chương 230: Yêu, trường dạ vị ương (1)
119 Chương 231: Yêu, trường dạ vị ương (2)
120 Chương 232: Ban ngày ban mặt, hai người…
121 Chương 233: Công chúa khiết nhi (1)
122 Chương 234: Công chúa khiết nhi (2)
123 Chương 235: Cỏ vong tình
124 Chương 236: Trước mặt dạy con, sau lưng dạy vợ
125 Chương 237: Ngươi là ai? ta là ai?
126 Chương 238: Tâm bệnh cần phải có tâm dược chữa trị
127 Chương 239: Hoa rơi thành mưa
128 Chương 240: Đợi chàng bên bờ luân hồi
129 Chương 257: Sở diễm, chàng thật đáng sợ
130 Chương 258: Nghịch chuyển
131 Chương 259: Bạc tình
132 Chương 260: Tuyệt không giẫm lên vết xe đổ
133 Chương 261: Lấy lùi làm tiến
134 Chương 262: Bình yên trước cơn bão táp
135 Chương 263: Vì sao không phải là hoàng hậu?
136 Chương 264: Chinh phục (1)
137 Chương 265: Chinh phục (2)
138 Chương 266: Chinh phục (3)
139 Chương 267: Chinh phục (4)
140 Chương 268: Yêu và có được (1)
141 Chương 269: Yêu và có được (2)
142 Chương 270: Kiệt tác
143 Chương 271: Trả lại
144 Chương 272: Tính kế (1)
145 Chương 289: Ta vẫn luôn ở đây (1)
Chapter

Updated 145 Episodes

1
Chương 1: Tử tù trong thiên lao (1)
2
Chương 2: Tử tù trong thiên lao (2)
3
Chương 3: Tử tù trong thiên lao (3)
4
Chương 4: Tử tù trong thiên lao (4)
5
Chương 5: Tử tù trong thiên lao (5)
6
Chương 6: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (1)
7
Chương 7: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (2)
8
Chương 8: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (3)
9
Chương 9: Thâm tình không thọ
10
Chương 10: Thật sự không hối hận sao?
11
Chương 11: Hồng nhan bạc mệnh
12
Chương 12: Nhan sắc mất, tình cũng nhạt phai(1)
13
Chương 13: Hồng nhan thán
14
Chương 14: Thập toàn thập mỹ
15
Chương 15: Âm tình bất định
16
Chương 16: U minh chưởng
17
Chương 33: Mục tiêu công kích
18
Chương 34: Ảo ảnh
19
Chương 35: Thuỷ quân là ai?
20
Chương 36: Thiên thượng nhân gian
21
Chương 37: Không hiểu phong tình
22
Chương 38: Máu chảy thành sông (1)
23
Chương 39: Máu chảy thành sông (2)
24
Chương 40: Chờ một người
25
Chương 41: Chỉ có thể nói: Khuynh quốc khuynh thành
26
Chương 42: Ham muốn
27
Chương 43: Thay bọn họ tiếp tục sống
28
Chương 44: Giang sơn mỹ nhân
29
Chương 45: Lãnh cung vu hằng điện
30
Chương 46: Nhưng mà, ta muốn (1)
31
Chương 47: Nhưng mà, ta muốn (2)
32
Chương 48: Có thể không yêu ngươi nữa
33
Chương 65: Điểm yếu trí mạng (2)
34
Chương 66: Đánh cuộc sinh mạng
35
Chương 67: Tàn nhẫn yêu (1)
36
Chương 68: Tàn nhẫn yêu (2)
37
Chương 69: Thiếu
38
Chương 70: Tàn nhẫn yêu (4)
39
Chương 71: Nhớ kỹ, nàng là của ta (1)
40
Chương 72: Nhớ kỹ, nàng là của ta (2)
41
Chương 73: Mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
42
Chương 74: Nhìn lén
43
Chương 75: Bổn vương không cần nàng phối hợp (1)
44
Chương 76: Bổn vương không cần nàng phối hợp (2)
45
Chương 77: Chàng càng cần ngươi
46
Chương 78: Chàng hiểu được (1)
47
Chương 79: Chàng hiểu được (2)
48
Chương 80: Bá đạo
49
Chương 97: Công chúa tháp na
50
Chương 98: Hàm tuyết đã đến
51
Chương 99: Duyên tần tấn*
52
Chương 100: Chịu tội thay
53
Chương 101: Thân bất do kỷ (1)
54
Chương 102: Thân bất do kỷ (2)
55
Chương 103: Không thể chết sớm
56
Chương 104: Lựa chọn (1)
57
Chương 105: Lựa chọn (2)
58
Chương 106: Tuyệt cảnh
59
Chương 107: Người thương nhất
60
Chương 108: Cái gọi là chân tướng
61
Chương 109: Rõ ràng là vô lại (1)
62
Chương 110: Rõ ràng là vô lại (2)
63
Chương 111: Kim ốc tàng kiều
64
Chương 112: Vĩnh biệt người thương
65
Chương 129: Khiến cho nàng yêu một lần nữa
66
Chương 130: Cảnh khang đế
67
Chương 131: Trường Dạ Vị Ương*
68
Chương 132: Không thấy bẩn sao?
69
Chương 133: Lòng Người Khó Dò (1)
70
Chương 134: Lòng Người Khó Dò (2)
71
Chương 135: Huỷ Diệt
72
Chương 136: Đừng sợ, ta ở đây
73
Chương 137: Ngóng nhìn nhau (1)
74
Chương 138: Ngóng nhìn nhau (2)
75
Chương 139: Ngóng nhìn nhau (3)
76
Chương 140: Cảm giác yêu chính là đau (1)
77
Chương 141: Cảm giác yêu chính là đau (2)
78
Chương 142: Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi*
79
Chương 143: Người tính không bằng trời tính
80
Chương 144: Tháng Sáu Tuyết Rơi
81
Chương 161: Muôn vàn sủng ái (3)
82
Chương 162: Muôn vàn sủng ái (4)
83
Chương 163: Muôn vàn sủng ái (5)
84
Chương 164: Muôn vàn sủng ái (6)
85
Chương 165: Muôn vàn sủng ái (7)
86
Chương 166: Do dự (1)
87
Chương 167: Do dự (2)
88
Chương 168: Do dự (3)
89
Chương 169: Do dự (4)
90
Chương 170: Do dự (5)
91
Chương 171: Do dự (6)
92
Chương 172: Do dự (7)
93
Chương 173: Canh gác (1)
94
Chương 174: Canh gác (2)
95
Chương 175: Canh gác (3)
96
Chương 176: Canh Gác (4)
97
Chương 193: Ly Thương (12)
98
Chương 194: Ly Thương (13)
99
Chương 195: Ly Thương (14)
100
Chương 196: Ly Thương (15)
101
Chương 197: Năm Năm (1)
102
Chương 198: Năm Năm (2)
103
Chương 199: Năm Năm (3)
104
Chương 200: Mưa Dầm Giang Nam (1)
105
Chương 201: Mưa Dầm Giang Nam (2)
106
Chương 202: Mưa Dầm Giang Nam (3)
107
Chương 203: Mưa Dầm Giang Nam (4)
108
Chương 204: Mưa Dầm Giang Nam (5)
109
Chương 205: Mưa Dầm Giang Nam (6)
110
Chương 206: Mưa Dầm Giang Nam (7)
111
Chương 207: Mưa Dầm Giang Nam (8)
112
Chương 208: Yêu Là Do Thiên Ý (1)
113
Chương 225: Nếu đây là kết cục ngươi muốn (2)
114
Chương 226: Muốn thời gian quay ngược lại (1)
115
Chương 227: Muốn thời gian quay ngược lại (2)
116
Chương 228: Muốn thời gian quay ngược lại (3)
117
Chương 229: Nàng hiểu được
118
Chương 230: Yêu, trường dạ vị ương (1)
119
Chương 231: Yêu, trường dạ vị ương (2)
120
Chương 232: Ban ngày ban mặt, hai người…
121
Chương 233: Công chúa khiết nhi (1)
122
Chương 234: Công chúa khiết nhi (2)
123
Chương 235: Cỏ vong tình
124
Chương 236: Trước mặt dạy con, sau lưng dạy vợ
125
Chương 237: Ngươi là ai? ta là ai?
126
Chương 238: Tâm bệnh cần phải có tâm dược chữa trị
127
Chương 239: Hoa rơi thành mưa
128
Chương 240: Đợi chàng bên bờ luân hồi
129
Chương 257: Sở diễm, chàng thật đáng sợ
130
Chương 258: Nghịch chuyển
131
Chương 259: Bạc tình
132
Chương 260: Tuyệt không giẫm lên vết xe đổ
133
Chương 261: Lấy lùi làm tiến
134
Chương 262: Bình yên trước cơn bão táp
135
Chương 263: Vì sao không phải là hoàng hậu?
136
Chương 264: Chinh phục (1)
137
Chương 265: Chinh phục (2)
138
Chương 266: Chinh phục (3)
139
Chương 267: Chinh phục (4)
140
Chương 268: Yêu và có được (1)
141
Chương 269: Yêu và có được (2)
142
Chương 270: Kiệt tác
143
Chương 271: Trả lại
144
Chương 272: Tính kế (1)
145
Chương 289: Ta vẫn luôn ở đây (1)