Chương 82: Tính sổ

Thiều Nguyệt lưu luyến máu Hoa Thiên Cốt không thôi, sau khi đã hút hết sạch toàn bộ số máu còn sót lại trong miệng nàng, Thiều Nguyệt mới gượng dậy, hai mắt vô hồn nhìn Hoa Thiên Cốt chằm chằm, Hoa Thiên Cốt hơi ngượng ngùng, nhỏ giọng thì thầm, "Sư tôn..."

Dựa vào khứu giác, Thiều Nguyệt lại cúi người xuống, liếm liếm khóe môi Hoa Thiên Cốt, sau đó cô lại từ từ hạ xuống, tới bên cổ nàng. Toàn thân Hoa Thiên Cốt run rẩy, nàng cho rằng Thiều Nguyệt muốn... nhưng Thiều Nguyệt vẫn chỉ dừng lại ở động mạch trên cổ Hoa Thiên Cốt, liếm đi liếm lại vị trí ấy, đột nhiên Hoa Thiên Cốt hiểu ra ý định của Thiều Nguyệt. Mặc dù thất vọng, song Hoa Thiên Cốt vẫn rất vui, chỉ cần sư tôn muốn thì nàng có thể cho đi tất cả. Hoa Thiên Cốt ôm chặt lấy đầu Thiều Nguyệt, dịu dàng nói, "Sư tôn à, nếu máu của con có thể khiến người thấy tốt hơn thì xin người đừng nên do dự." Dứt lời, nàng nhấn đầu Thiều Nguyệt xuống, để nó có thể chạm gần hơn nữa mạch đập của nàng.

Ánh mắt Thiều Nguyệt chợt lạnh, cô há miệng ra, nhưng khi sắp cắn đến nơi thì lại dừng, miệng không ngừng lẩm bẩm, "Không thể khiến Tiểu Cốt bị thương, không thể khiến Tiểu Cốt bị thương..."

Hoa Thiên Cốt còn đang thắc mắc không biết sao tự dưng Thiều Nguyệt lại ngưng, nàng chợt nghe thấy lời thủ thỉ của cô, hốc mắt nóng bừng, nàng bật nức nở, "Sư tôn, không sao hết, Tiểu Cốt cam tâm tình nguyện mà."

Hai tay Thiều Nguyệt đột nhiên chống đất, cô lắc đầu lia lịa, cố gắng chế trụ loại tham vọng đối với máu của nàng, "Tiểu Cốt, mau.. mau đi đi... tránh xa ta ra.... ta sợ ta sẽ... không kìm được..."

Hoa Thiên Cốt nâng người lên, lắc đầu, "Không, sư tôn, Tiểu Cốt không đi, sư tôn muốn máu thì Tiểu Cốt sẽ cho người, sư tôn đừng cố nhẫn nhịn nữa."

"Không được!" Thiều Nguyệt hét lên, cô lập tức rời khỏi người Hoa Thiên Cốt, lùi dần về đằng sau, "Tiểu Cốt, con đi đi!"

Hoa Thiên Cốt đứng dậy, tiến lại gần cô, "Không, Tiểu Cốt không đi!"

Thiều Nguyệt nhất mực lùi lại, đến tận khi cô đã dựa lưng vào vách núi, không còn đường lui, cô cố nén dục vọng lại, mắt thấy khoảng cách giữa mình và Hoa Thiên Cốt ngày càng gần, cô mới ôm đầu, "Không được, không được làm hại Tiểu Cốt, tuyệt đối không thể, aaaa!" Thiều Nguyệt hét to, Hoa Thiên Cốt dừng lại, nàng trông thấy Thiều Nguyệt phất tay một cái, thanh Mẫn Sinh bay vào trong tay Thiều Nguyệt, sau đó cô cầm Mẫn Sinh, gồng mình tự đâm chính bản thân, Hoa Thiên Cốt kinh hãi, "Sư tôn, đừng!"

Bấy giờ một luồng ánh sáng màu bạc lóe lên, Kinh Lôi trong cơ thể Thiều Nguyệt dùng sấm sét phản lại Mẫn Sinh, Mẫn Sinh cũng phát ra ánh sáng hồng như muốn ngăn cản Thiều Nguyệt, pháp lực hai thanh kiếm va chạm, phát sinh ra một nguồn năng lực vô cùng lớn. Hoa Thiên Cốt bị đánh bay đi, còn Thiều Nguyệt đang ở ngay trung tâm chấn động thì lập tức rơi vào hôn mê, ngã xuống đất. Mẫn Sinh và Kinh Lôi nằm chéo nhau dưới nền, phát ra những tiếng leng keng yếu ớt như người bị thương.

Bạch Tử Họa ngự kiếm phi hành bỗng cảm thấy có một luồng linh lực mạnh mẽ ở đâu đây, chàng phát hiện ra đó là của Kinh Lôi với Mẫn Sinh, bèn tức khắc đổi phương hướng, bay về phía khu rừng.

Đường Bảo cùng Tử Mạch tới Thục Sơn, Đường Bảo vừa thấy Đông Phương Úc Khanh đã cao hứng chạy lại, "Cha ơi!"

Đông Phương Úc Khanh bật cười, "Đường Bảo, con tới rồi."

Đường Bảo gật đầu, quắt ngoắt bốn phía, "Cốt Đầu đâu?"

Đông Phương Úc Khanh thở dài, Vân Ẩn tiến đến, "Chưởng môn đã bám theo thanh Mẫn Sinh để đi tìm Kiếm tôn rồi."

"Chủ nhân ư?" Tử Mạch nãy giờ vẫn trầm mặc đột nhiên mở miệng, "Chủ nhân làm sao?"

Vân Ẩn chưa từng gặp Tử Mạch, hắn thắc mắc, "Vị cô nương này là?"

Đường Bảo lập tức trả lời, "Tỷ ấy tên là Tử Mạch, là.. ờ thì... của Kiếm tôn..." Nhất thời Đường Bảo chưa thể hình dung nổi.

Đông Phương Úc Khanh vội giải thích, "Tử Mạch là bông hoa Kiếm tôn chăm sóc, giống như Đường Bảo của Cốt Đầu vậy."

"Ồ, thì ra là thế." Vân Ẩn gật gù.

Tử Mạch thấy giới thiệu xong xuôi bèn lo lắng hỏi, "Rốt cuộc thì chủ nhân bị làm sao?"

Thế là Vân Ẩn thuật lại một hồi, nghe xong, vẻ mặt Đường Bảo như đưa đám, "Kiếm tôn trúng độc cũng là vì Cốt Đầu, vậy không phải Cốt Đầu sẽ áy náy muốn chết sao?"

"Chủ nhân sẽ không để ý đâu, bây giờ quan trọng là phải mau chóng tìm ra được bọn họ." Tử Mạch nhíu mày, sau đó nàng đi lại trong sân, nhắm mắt cảm thụ tiên lực của Thiều Nguyệt.

"Cô ấy đang làm gì vậy?" Vân Ẩn không hiểu.

Đường Bảo mải mốt đặt ngón trỏ bên miệng, "Xuỵt..." rồi nhỏ giọng đáp, "Tỷ ấy đang cảm nhận tiên lực của Kiếm tôn, chắc chắn sẽ nhanh chóng tìm được người thôi."

"Ồ? Thần kỳ như vậy!" Vân Ẩn thán phục.

Đông Phương Úc Khanh cũng hứng thú quan sát Tử Mạch, ngay cả linh trùng của lầu Dị Hủ cũng không có khả năng như nàng ta, Thiều Nguyệt à, bí mật trên người cô ngày càng nhiều rồi.

"Tất nhiên, Tử Mạch đã sống nhờ nguồn tiên khí bối bổ của Kiếm tôn mà, cho nên tỷ ấy là người quen thuộc nhất đối với tiên khí của Kiếm tôn đấy, các người đừng ai quấy rầy tỷ ấy." Đường Bảo nhìn Vân Ẩn với ánh mắt cảnh cáo, Vân Ẩn gật đầu lia lịa.

Tử Mạch nín thở ngưng thần, chăm chú cảm nhận hết thảy mọi thứ trên thế gian, gió, cây, núi, hồ, không có nơi nào có tiên khí của Thiều Nguyệt, nàng khẽ cau mày, đột nhiên nàng lại cảm nhận được một luồng linh lực chập chờn, Tử Mạch mở mắt, Đường Bảo vội tiến đến, "Tử Mạch tỷ tỷ, sao rồi?"

Tử Mạch cúi đầu trầm tư, "Mới vừa rồi ta cảm nhận được một luồng linh lực kỳ lạ, trong đó có cả sấm sét của chủ nhân."

"Tốt quá, chúng ta mau tới đó đi!" Đường Bảo cao hứng nói, vội vàng kéo Tử Mạch đi.

Đông Phương Úc Khanh và Vân Ẩn nhìn nhau, sau đó cũng bám theo hai người.

Nghê Mạn Thiên tới dưới chân đồi Ngọc Trọc, "Đây là đồi Ngọc Trọc ư?"

Lúc này, một đệ tử đồi Ngọc Trọc đi ra, nhìn thấy hai người bèn kêu lên, "Ai, dám cả gan xông vào đồi Ngọc Trọc!"

"A, thật lớn miệng đấy, đúng không, Sóc Phong," Nghê Mạn Thiên tiến lên một bước, "Ta là đệ tử Trường Lưu - Nghê Mạn Thiên, ta đến tìm Chưởng môn Ôn Phong Dư của các người để tính sổ!"

"To gan! Lại dám gọi thẳng tên của Chưởng môn chúng ta, đệ tử đồi Ngọc Trọc nghe lệnh, ngăn bọn họ lại!" Đệ tử kia la lớn, ngay sau đó xuất hiện một đám đệ tử đồi Ngọc Trọc, vây kín xung quanh Nghê Mạn Thiên và Sóc Phong.

Nghê Mạn Thiên với Sóc Phong lưng dựa lưng, nàng quay đầu lại, "Sóc Phong, hôm nay chúng ta hãy đánh thật sảng khoái đi, xem ai hạ gục nhiều kẻ địch nhất nhé!" Dứt lời, Nghê Mạn Thiên tiên phong xông lên, Sóc Phong lắc đầu đầy bất đắc dĩ, nâng kiếm bám theo sau. 

Trong điện Thất Sát, Thiện Xuân Thu lo lắng đi lại tới lui, thanh âm của Khoáng Dã Thiên vang lên, "Hộ pháp..."

Thiện Xuân Thu dừng bước, cả giận, "Im miệng! Không phải ngươi đã bảo đan Hành Thi chỉ khiến cho Thánh quân nghe lời ta, cướp đoạt Thần Khí thôi sao? Tại sao đến tận giờ này rồi mà Thánh quân vẫn chưa tỉnh?"

"À..." Khoáng Dã Thiên khổ sở trả lời, "Thuộc hạ cũng đâu biết, Lục Giới Toàn Thư đã ghi thì sao có thể sai được."

"Hừ!" Thiện Xuân Thu phất ống tay áo, hàng lông mày màu trắng của gã vốn dĩ trông đã như dính lấy nhau nay lại càng gần kề.

Bấy giờ, Sát Thiên Mạch chợt rên khẽ, hắn ôm trán ngồi dậy, Thiện Xuân Thu mải mốt quỳ xuống bên giường, "Thánh quân, ngài thấy thế nào rồi?"

Sát Thiên Mạch lắc đầu, tâm trí hỗn loạn, hắn trông thấy Thiện Xuân Thu quỳ bên giường bèn thắc mắc, "Thiện Xuân Thu đấy à?"

Thiện Xuân Thu ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ, gật đầu, "Là thuộc hạ, Thánh quân, ngài thấy thế nào rồi?"

"Sao ta lại ở đây?" Sát Thiên Mạch hỏi.

"À..." Thiện Xuân Thu trầm mặc chốc lát, sau đó gã vội giải thích, "Thánh quân, là do ngài tu luyện quá mức mệt mỏi nên mới nghỉ lại đây."

"Vậy ư?" Sát Thiên Mạch nhìn Thiện Xuân Thu, Thiện Xuân Thu chột dạ cúi đầu, khẳng định lại, "Đúng vậy, thưa Thánh quân!"

Sát Thiên Mạch đứng lên, "Được rồi, ta muốn bế quan, Thất Sát giao lại cho ngươi."

"Thánh quân, mai là..." Thiện Xuân Thu thử dò xét, "Lưu Hạ...."

"Lưu Hạ?" Sát Thiên Mạch nheo mắt, "Lưu Hạ là ai?"

Thiện Xuân Thu mừng rỡ, "Không có gì, Thánh quân à, ngài hãy cứ an tâm bế quan, thuộc hạ nhất định sẽ cai quản Thất Sát cho tốt."

"Ừ." Sát Thiên Mạch phất ống tay áo, bước vào bên trong điện Thất Sát, rồi lập tức biến mất tại đại điện, Thiện Xuân Thu khom người hành lễ, "Cung tiễn Thánh quân!"

Khoáng Dã Thiên lên tiếng, "Hộ pháp, lần này Thánh quân bế quan thật sự là một cơ hội tốt cho chúng ta."

Thiện Xuân Thu gật đầu, "Không sai, chúng ta có thể thoải mái đánh một trận lớn rồi, ha ha..." sau đó gã gọi, "Bàn Nhược Hoa!"

Bàn Nhược Hoa xuất hiện bên cạnh Thiện Xuân Thu, "Hộ pháp!"

"Triệu tập toàn bộ đệ tử, chúng ta tấn công đồi Ngọc Trọc, mang lư Bốc Nguyên về đây!" Thiện Xuân Thu chộp một cái giữa không trung như muốn bắt lấy một vật gì đó.

"Dạ!" Bàn Nhược Hoa bật cười tà mị.

Ôn Phong Dư đang ngồi trong đại điện thì một đồ đệ chạy vào, "Bẩm báo Chưởng môn, có người tấn công đồi."

"Cái gì?" Ôn Phong Dư bật dậy, sau đó nghĩ đối phương có lẽ là người của Trường Lưu, y vội hỏi, "Là người ở đâu?"

"Tự xưng là Nghê Mạn Thiên của Trường Lưu."

"Nghê Mạn Thiên?" Ôn Phong Dư không hiểu, y còn tưởng Bạch Tử Họa sẽ đích thân đến tỉnh số y cơ, "Ngoài con bé ra thì còn ai nữa?"

"Ở bên cô ta còn một người đàn ông, nhưng không biết là ai, nhìn trang phục thì có vẻ như cũng là đệ tử Trường Lưu."

"Được rồi, ta sẽ đến đấy." Ôn Phong Dư rời khỏi đại điện.

Dưới chân đồi Ngọc Trọc, Nghê Mạn Thiên và Sóc Phong đã đánh ngã rất nhiều đệ tử đồi Ngọc Trọc, Nghê Mạn Thiên kiêu ngạo hét lên, "Còn ai thì xông tới đây luôn đi!"

Đệ tử đồi Ngọc Trọc trố mắt nhìn nhau, giơ kiếm lên nhưng không có ý định tiến tới, Ôn Phong Dư xuất hiện, đứng ở trên sườn đồi quan sát cảnh tượng thảm hại kia, y khẽ nhíu mày, "Nghê Mạn Thiên, ta và cha con là bạn tốt, sao con lại dám đến đồi Ngọc Trọc của ta, lại còn gây tổn hại cho đệ tử của ta, coi như ta nể mặt cha con nên không so đo làm gì, con còn không mau rời đi!"

"Hừ! Ai cần ông nể mặt mũi cha ta chứ, ta còn phải so đo cùng ông chắc, ông hại Kiếm tôn trúng độc, ta nhất định phải đòi lại món nợ này." Nghê Mạn Thiên lấy kiếm chỉ về phía Ôn Phong Dư, tức giận nói.

Ôn Phong Dư tự biết đây là lỗi của mình, y áy náy đáp, "Cũng không thể đổ hết lỗi cho ta, ta bị Vân Ế lừa, hết thảy đều là bởi quỷ kế của Thất Sát!"

"Nếu không phải vì ông vẫn luôn bất mãn với Trường Lưu thì sao lại có thể để Thất Sát có cơ hội lợi dụng chứ?" Từ bữa tiệc mừng tại núi Thái Bạch, Nghê Mạn Thiên đã nhận ra Ôn Phong Dư và cha nàng luôn tỏ thái độ không phục Trường Lưu, lúc nào cũng tìm cớ để châm chọc Trường Lưu, nàng không thể trách móc cha mình, nhưng cái lão Ôn Phong Dư này, nàng đã sớm muốn trừng phạt một phen rồi.

"Nhưng..." Ôn Phong Dư cứng họng, y không thể phản bác.

Nghê Mạn Thiên nâng kiếm phi thân, đệ tử đồi Ngọc Trọc thấy thế bèn rối rít xông đến hòng bảo vệ Ôn Phong Dư, Ôn Phong Dư vung tay, hạ lệnh, "Đệ tử đồi Ngọc Trọc nghe lệnh, không cho phép bất cứ ai ra tay với đệ tử Trường Lưu!"

Đệ tử đồi Ngọc Trọc chần chừ nhìn Chưởng môn, Ôn Phong Dư liếc mắt một cái, ánh nhìn sắc bén đưa về phía bọn họ, bấy giờ bọn họ mới chắp tay lại, "Dạ vâng, thưa Chưởng môn!"

Sau đó Ôn Phong Dư tiến lên phía trước, giao chiến trên không trung với Nghê Mạn Thiên, Nghê Mạn Thiên vừa đánh vừa nói, "Đừng tưởng ông làm thế thì ta sẽ giơ cao đánh khẽ!"

"Hừ, ta đường đường là Chưởng môn một phái, còn cần phải để một đệ tử bé nhỏ như con giơ cao đánh khẽ hay sao?" Ôn Phong Dư giận dữ, sau đó hai người đánh đến khó phân thắng bại, song dù sao thì Ôn Phong Dư cũng cao hơn Nghê Mạn Thiên một bậc, chỉ một lát sau, Nghê Mạn Thiên bị đánh rơi xuống, Sóc Phong vội vã phi thân đỡ lấy nàng. Hai người nhìn nhau bật cười, cùng tìm cách đối phó với Ôn Phong Dư.

Tử Mạch căn cứ vào cảm nhận về tiên khí để tới một khu rừng rậm rạp, Đường Bảo nhìn xung quanh, lo lắng hỏi, "Tử Mạch tỷ tỷ ơi, tỷ có chắc là ở chỗ này không thế? Nơi này lớn như vậy, sao chúng ta tìm được đây?"

"Ta cảm giác được mà, nếu là nơi chủ nhân từng đi qua thì nhất định sẽ có dấu vết in lại trên cây cỏ." Tử Mạch đáp.

"Vâng, vậy thì tốt, tỷ mau xem xem." Đường Bảo bất an.

Tử Mạch gật đầu, nàng trông thấy một bông hoa ở dưới chân bèn ngồi xuống vuốt ve nó, sau đó nhắm mắt lại, trao đổi cùng bông hoa, Đường Bảo, Đông Phương Úc Khanh và Vân Ẩn thấy thế cũng lẳng lặng đứng chờ. Lát sau, Tử Mạch đứng dậy, "Tôn thượng đã đến đây."

"Tôn thượng ư?" Đường Bảo thắc mắc, "Thế còn Cốt Đầu?"

Tử Mạch lắc đầu, "Không thấy dấu vết của chủ nhân."

"Phía đông khu rừng mà không có thì chúng ta sang phía tây, không có thì lại sang phía nam và phía bắc, nếu như Cốt Đầu thực sự ở đây thì sẽ luôn có một nơi lưu giữ lại dấu tích của hai người." Đông Phương Úc Khanh đề nghị.

"Vâng, cha nói đúng đấy, Tử Mạch tỷ tỷ, chúng ta đi thôi." Đường Bảo hùng hùng hổ hổ kéo Tử Mạch về hướng tây, Đông Phương Úc Khanh với Vân Ẩn cũng vội bám theo sau.

Chapter
1 Chương 1-1: Giới thiệu
2 Chương 1-2: Xuyên thư
3 Chương 2: Trường Lưu
4 Chương 3: Thu nhận
5 Chương 4: Tuyệt Tình điện
6 Chương 5: Trúc Nhiễm
7 Chương 6: Ngũ Thượng tiên
8 Chương 7: Hợp tấu cầm tiêu
9 Chương 8: Thu nhận tân đệ tử
10 Chương 9: Khảo hạch
11 Chương 10: Lưu Hạ
12 Chương 11: Lưu Quang cầm
13 Chương 12: Sát Thiên Mạch
14 Chương 13: Lưu Hạ chết
15 Chương 14: Tìm kiếm
16 Chương 15: Thiên Sát Cô Tinh
17 Chương 16: Thấm thoắt
18 Chương 17: Sinh nhật
19 Chương 18: Rời xa
20 Chương 19: Gặp gỡ
21 Chương 20: Lại gặp lại
22 Chương 21: Quên đi
23 Chương 22: Thuyên Thiên Liên
24 Chương 23: Không quen
25 Chương 24: Tạm biệt
26 Chương 25: Sinh tử kiếp
27 Chương 26: Đường Bảo ra đời
28 Chương 27: Tại Trường Lưu Sơn
29 Chương 28: Gia nhập Trường Lưu
30 Chương 29: Tu luyện
31 Chương 30: Chịu phạt
32 Chương 31: Chưởng môn phái Thục Sơn
33 Chương 32: Tạm lưu
34 Chương 33: Lên đường
35 Chương 34: Trở về Thục Sơn
36 Chương 35: Sát tỷ tỷ
37 Chương 36: Tri kỉ
38 Chương 37: Thục Sơn gặp nạn
39 Chương 38: Sát niệm
40 Chương 39: Dị Hủ các
41 Chương 40: Người đàn ông mặc đồ đen
42 Chương 41: Tạm biệt Thục Sơn
43 Chương 42: Quay về Trường Lưu
44 Chương 43: Trước đại hội Tiên Kiếm
45 Chương 44: Đại hội Tiên Kiếm (Phần 1)
46 Chương 45: Đại hội Tiên Kiếm (Phần II)
47 Chương 46: Đại điển bái sư
48 Chương 47: Sư đồ (Phần I)
49 Chương 48: Sư đồ (Phần II)
50 Chương 49: Cảm hóa
51 Chương 50: Chuyện thường ngày
52 Chương 51: Cám dỗ
53 Chương 52: Châm độc
54 Chương 53: Thẩm vấn
55 Chương 54: Tử Mạch
56 Chương 55: Tri vi
57 Chương 56: Kết nghĩa kim lan
58 Chương 57: Xuống núi lịch luyện
59 Chương 58: Nước Thục
60 Chương 59: Rắc rối phức tạp
61 Chương 60: Thanh kiếm Mẫn Sinh (Phần I)
62 Chương 61: Thanh kiếm Mẫn Sinh (Phần II)
63 Chương 62: Quái dị
64 Chương 63: Thái Bạch gặp nguy
65 Chương 64: Đánh lùi kẻ địch
66 Chương 65: Kiểm tra
67 Chương 66: Bữa tiệc mừng
68 Chương 67: Phát hiện
69 Chương 68: Say rượu
70 Chương 69
71 Chương 70: Phát hiện
72 Chương 71
73 Chương 72: Giao chiến
74 Chương 73: Trị thương
75 Chương 74: Cảnh trong mơ
76 Chương 75: Thôn Hoa Liên
77 Chương 76: Nhớ lại
78 Chương 77: Đại điển kế nhiệm
79 Chương 78: Kế hoạch
80 Chương 79: Trúng độc
81 Chương 80: Cam kết
82 Chương 81: Nụ hôn máu
83 Chương 82: Tính sổ
84 Chương 83
85 Chương 84: Ngọc Viêm Thủy
86 Chương 85: Sóc Phong
87 Chương 86: Cướp đoạt Thần Khí (Phần I)
88 Chương 87: Cướp đoạt Thần Khí (Phần II)
89 Chương 88: Cướp đoạt Thần Khí (Phần III)
90 Chương 89: Cướp đoạt Thần Khí (Phần IV)
91 Chương 90: Tấn công Trường Lưu
92 Chương 91: Thần Khí hội tụ
93 Chương 92: Quay về chốn cũ
94 Chương 93: Động hoang phế
95 Chương 94: Yêu Thần
96 Chương 95: Ngày nơi bí cảnh
97 Chương 96: Phong ấn
98 Chương 97: Tiên lao
99 Chương 98: Buổi xét xử công khai
100 Chương 99: Đinh Tiêu Hồn
101 Chương 100: Đảo Bồng Lai
102 Chương 101: Dấu hiệu
103 Chương 102: Nụ hôn bất ngờ
104 Chương 103: Điều tra
105 Chương 104: Căn phòng bí mật
106 Chương 105: Liên Thành
107 Chương 106: Vô Cấu
108 Chương 107: Vân Nha
109 Chương 108: Hiểu nhầm
110 Chương 109: Hồ Tuyệt Tình
111 Chương 110: Sát cánh bên nhau
112 Chương 111: Lưu đày
113 Chương 112: Man Hoang
114 Chương 113: Hồng Hoang
115 Chương 114: Đông Hoa
116 Chương 115: Cái giá phải trả
117 Chương 116: Đại chiến Trường Lưu
118 Chương 117: Phá vỡ
119 Chương 118: Tương khắc
Chapter

Updated 119 Episodes

1
Chương 1-1: Giới thiệu
2
Chương 1-2: Xuyên thư
3
Chương 2: Trường Lưu
4
Chương 3: Thu nhận
5
Chương 4: Tuyệt Tình điện
6
Chương 5: Trúc Nhiễm
7
Chương 6: Ngũ Thượng tiên
8
Chương 7: Hợp tấu cầm tiêu
9
Chương 8: Thu nhận tân đệ tử
10
Chương 9: Khảo hạch
11
Chương 10: Lưu Hạ
12
Chương 11: Lưu Quang cầm
13
Chương 12: Sát Thiên Mạch
14
Chương 13: Lưu Hạ chết
15
Chương 14: Tìm kiếm
16
Chương 15: Thiên Sát Cô Tinh
17
Chương 16: Thấm thoắt
18
Chương 17: Sinh nhật
19
Chương 18: Rời xa
20
Chương 19: Gặp gỡ
21
Chương 20: Lại gặp lại
22
Chương 21: Quên đi
23
Chương 22: Thuyên Thiên Liên
24
Chương 23: Không quen
25
Chương 24: Tạm biệt
26
Chương 25: Sinh tử kiếp
27
Chương 26: Đường Bảo ra đời
28
Chương 27: Tại Trường Lưu Sơn
29
Chương 28: Gia nhập Trường Lưu
30
Chương 29: Tu luyện
31
Chương 30: Chịu phạt
32
Chương 31: Chưởng môn phái Thục Sơn
33
Chương 32: Tạm lưu
34
Chương 33: Lên đường
35
Chương 34: Trở về Thục Sơn
36
Chương 35: Sát tỷ tỷ
37
Chương 36: Tri kỉ
38
Chương 37: Thục Sơn gặp nạn
39
Chương 38: Sát niệm
40
Chương 39: Dị Hủ các
41
Chương 40: Người đàn ông mặc đồ đen
42
Chương 41: Tạm biệt Thục Sơn
43
Chương 42: Quay về Trường Lưu
44
Chương 43: Trước đại hội Tiên Kiếm
45
Chương 44: Đại hội Tiên Kiếm (Phần 1)
46
Chương 45: Đại hội Tiên Kiếm (Phần II)
47
Chương 46: Đại điển bái sư
48
Chương 47: Sư đồ (Phần I)
49
Chương 48: Sư đồ (Phần II)
50
Chương 49: Cảm hóa
51
Chương 50: Chuyện thường ngày
52
Chương 51: Cám dỗ
53
Chương 52: Châm độc
54
Chương 53: Thẩm vấn
55
Chương 54: Tử Mạch
56
Chương 55: Tri vi
57
Chương 56: Kết nghĩa kim lan
58
Chương 57: Xuống núi lịch luyện
59
Chương 58: Nước Thục
60
Chương 59: Rắc rối phức tạp
61
Chương 60: Thanh kiếm Mẫn Sinh (Phần I)
62
Chương 61: Thanh kiếm Mẫn Sinh (Phần II)
63
Chương 62: Quái dị
64
Chương 63: Thái Bạch gặp nguy
65
Chương 64: Đánh lùi kẻ địch
66
Chương 65: Kiểm tra
67
Chương 66: Bữa tiệc mừng
68
Chương 67: Phát hiện
69
Chương 68: Say rượu
70
Chương 69
71
Chương 70: Phát hiện
72
Chương 71
73
Chương 72: Giao chiến
74
Chương 73: Trị thương
75
Chương 74: Cảnh trong mơ
76
Chương 75: Thôn Hoa Liên
77
Chương 76: Nhớ lại
78
Chương 77: Đại điển kế nhiệm
79
Chương 78: Kế hoạch
80
Chương 79: Trúng độc
81
Chương 80: Cam kết
82
Chương 81: Nụ hôn máu
83
Chương 82: Tính sổ
84
Chương 83
85
Chương 84: Ngọc Viêm Thủy
86
Chương 85: Sóc Phong
87
Chương 86: Cướp đoạt Thần Khí (Phần I)
88
Chương 87: Cướp đoạt Thần Khí (Phần II)
89
Chương 88: Cướp đoạt Thần Khí (Phần III)
90
Chương 89: Cướp đoạt Thần Khí (Phần IV)
91
Chương 90: Tấn công Trường Lưu
92
Chương 91: Thần Khí hội tụ
93
Chương 92: Quay về chốn cũ
94
Chương 93: Động hoang phế
95
Chương 94: Yêu Thần
96
Chương 95: Ngày nơi bí cảnh
97
Chương 96: Phong ấn
98
Chương 97: Tiên lao
99
Chương 98: Buổi xét xử công khai
100
Chương 99: Đinh Tiêu Hồn
101
Chương 100: Đảo Bồng Lai
102
Chương 101: Dấu hiệu
103
Chương 102: Nụ hôn bất ngờ
104
Chương 103: Điều tra
105
Chương 104: Căn phòng bí mật
106
Chương 105: Liên Thành
107
Chương 106: Vô Cấu
108
Chương 107: Vân Nha
109
Chương 108: Hiểu nhầm
110
Chương 109: Hồ Tuyệt Tình
111
Chương 110: Sát cánh bên nhau
112
Chương 111: Lưu đày
113
Chương 112: Man Hoang
114
Chương 113: Hồng Hoang
115
Chương 114: Đông Hoa
116
Chương 115: Cái giá phải trả
117
Chương 116: Đại chiến Trường Lưu
118
Chương 117: Phá vỡ
119
Chương 118: Tương khắc