Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)

Edit: Sunlia

Trong lòng Long Phụng Ngọc không nhịn được lộp bộp.

Nói đi nói lại, nàng vẫn trách cứ hắn có nữ nhân khác. Trong lòng của nàng vẫn luôn trách hắn không yêu nàng trọn ven, Vinh Lệ mang thai, thế mà lại trở thành người nha đầu tâm kết. Chuyện Âu Dương Phi liều chết với Vinh Lệ sẽ trở thành ám ảnh vĩnh viễn trong lòng nàng.

"Thải Nhi, thật xin lỗi. Chuyện lúc trước đều là ta không tốt. Về sau, ta tuyệt sẽ không làm tiếp chuyện có lỗi với nàng. Từ nay về sau, ta nhất định sẽ yêu một mình nàng. Ta cam đoan với nàng, ta cũng sẽ không cưới thiếp. trong Cuộc sống của chúng ta, tuyệt sẽ không xuất hiện nữ nhân thứ hai." Long Phụng Ngọc ôm chặt lấy lê Thải Nhi, muốn an ủi nàng. Từ nội tâm của hắn hướng tới lê Thải Nhi sám hối về hành động hoang đường của mình đã gây ra bao tai nạn hoang đường. Mặc dù, nàng đã mất trí nhớ. Mặc dù, nàng không hiểu hàm nghĩa trong lời nói của hắn!

Nói thật, coi như Lê Thải Nhi không thèm để ý hắn có bao nhiêu thiếu nữ, Long Phụng Ngọc cũng sẽ không lấy thiếp nữa! Bởi vì, hắn không hưởng thụ được cái loại tề nhân chi phúc này. Trong vòng hơn một tháng ngắn ngủn, hắn hoàn toàn lãnh giáo loại đấu tranh tàn khốc của thê thiếp tranh thủ tình cảm này. Thậm chí, hắn đã sớm hối hận và chán ghét cuộc sống như thế. Cửa thành cháy, vạ đến cá dưới ao. Nếu như không có đám thiếp này, trong Ngọc Vương Phủ tuyệt sẽ không xảy ra nhiều chuyện máu tanh tàn khốc như vậy.

Lê Thải Nhi có chút không tin tưởng lỗ tai của mình. Người nam nhân này, thật  sự chịu vì nàng mà thay đổi phương thức sống của mình sao? Chẳng lẽ, hắn thật sự sẽ vì một cây xanh như nàng mà buông tha cả khu rừng? "Chàng nói thật chứ?"

Long Phụng Ngọc không nói tiếng nào, chỉ là trịnh trọng gật đầu một cái. Lê Thải Nhi có chút không yên lòng, lại hỏi một lần nữa: "Chàng không hối hận?"

"Không hối hận!" Long Phụng Ngọc không chút do dự gật đầu một cái, thận trọng hỏi: "Thải Nhi, nàng còn lo lắng sao?"

Ở trong lòng của Lê Thải Nhi thoáng qua một tia cảm động. Nhưng nàng vẫn còn một ít do dự, có một ít bàng hoàng: "Ngươi dám thề với Nguyệt Thần nương nương không?"

Long Phụng Ngọc biết, sau khi Lê Thải Nhi mất trí nhớ, thì tràn đầy sợ hãi và xa lạ với cái thế giới này. người Nàng tin tưởng nhiệt tình yêu thương duy nhất chính là hắn Long Phụng Ngọc. Bởi vì chuyện tình Vinh Lệ và Âu Dương Phi, hắn làm thương tổn lòng của nàng thật sâu. Nếu như không thể lấy được sự tin tưởng và lệ thuộc của nàng, hắn sẽ mất đi nàng!

Long Phụng Ngọc buông Lê Thải Nhi ra, rầm một tiếng quỳ trên mặt đất: "Nguyệt Thần nương nương minh giám, ta Long Phụng Ngọc thề với trời đất: từ nay về sau, ta sẽ không lấy thiếp nữa. Một đời một thế, chỉ thích một mình Lê Thải Nhi. Nếu như mà ta phụ Lê Thải Nhi, sẽ giống như cái cây này, không được chết tử tế." Một cái cây nhỏ bị bảo kiếm của Long Phụng Ngọc chặn ngang chặt đứt. Mà cây kia đổ xuống trước mặt hai người.

"Tốt lắm tốt lắm, không nên nói lời thề nặng thư vậy, ta tin tưởng chàng là được." Lê Thải Nhi lấy tay che môi của Long Phụng Ngọc, ngăn cản hắn nói tiếp.

"Thải Nhi, cám ơn nàng chịu tin tưởng ta. Đời này kiếp này, ta tuyệt sẽ không phụ nàng nữa." Thanh bảo kiếm của Long Phụng Ngọc được thả vào trong vỏ kiếm, dắt tay của Lê Thải Nhi, vừa đi vừa dịu dàng nói: "Thải Nhi, trời đã không sớm. Hay là chúng ta trở về vương phủ đi!"

Lê Thải Nhi do dự hồi lâu, vẫn là nhịn không được hỏi: "Trước khi ta và chàng trở về vương phủ, chàng có thể trả lời ta một chuyện không? Hơn nữa, ta muốn nghe lời thật."

"Việc gì?" Long Phụng Ngọc ngưng mắt nhìn Lê Thải Nhi, nhẹ nhàng trả lời: "Nàng hỏi đi, ta bảo đảm sẽ nói thật."

"Nữ nhân mà chàng thích nhất là người nào? Âu Dương Phi? Vinh Lệ? Hay là ta?" Lê Thải Nhi không tin Long Phụng Ngọc vì nàng mà thay đổi phương thức sống của mình, nàng muốn nghe lời thật lòng của Long phụng ngọc. Nàng rất muốn hiểu rõ, tình cảm của Long Phụng Ngọc cùng với sự si tình của nàng có phải ngang nhau không!

Giờ khắc này, Long Phụng Ngọc không thể không cảm thán: lòng của phụ nữ, thật là tỉ mỉ nhạy cảm! Long Phụng Ngọc cẩn thận suy tư lê vấn đề mà Thải Nhi một chút, thẳng thắn trả lời: "Nữ nhân mà ta yêu nhất là Lê Thải Nhi nàng."

Lời mà Long Phụng Ngọc nói đúng là xuất phát từ nội tâm. Hắn cũng không biết, từ lúc nào hắn đã yêu Lê Thải Nhi. Có lẽ, từ khi nghe tiếng tiêu thê mỹ của nàng thì hắn đã yêu nàng. Bằng không, lúc nàng vào cung, tại sao hắn phải đứng ngồi không yên như vậy? Tại sao không được nghe tiếng tiêu của nàng, hắn sẽ cảm thấy một ngày như một năm? Tim của hắn, một mặt cự tuyệt việc nàng xấu xí, mặt khác thế nhưng yêu tiếng tiêu tài hoa của nàng đến mức không có thuốc chữa. Cho nên, lúc hắn phát hiện nàng dịch dung, trong lòng mừng như điên! (#Sun: Càng edit càng cảm thấy nam chính truyện này tàn quá =)))

Truyện được Sunlia edit và đăng tải miễn phí trên

"Thật sao?" Lê Thải Nhi nhìn chằm chằm mắt của Long Phụng Ngọc, muốn từ trong ánh mắt của hắn sự chân thật bên trong lời nói của hắn: "Ta tin tưởng, chàng yêu ta nhất. Nhưng mà, chàng không phải cũng thích Âu Dương Phi và Vinh Lệ không ít đấy chứ?"

Long Phụng Ngọc nghe thấy tên tuổi Âu Dương Phi, sắc mặt lập tức nặng nề.

"Âu Dương Phi, là thị nữ của ta. Hai chúng ta, từ nhỏ cùng nhau lớn lên. Thật ra thì ta vẫn cảm thấy, nàng tựa như người thân của ta. Mất đi nàng, thật sự ta rất khổ sở. Nhưng mà không có cái loại chia ly đau đến không muốn sống đó." Long Phụng Ngọc nhắc tới Âu Dương Phi, trong lòng vẫn không cầm được khổ sở. Hắn thở dài một cái, tiếp tục nói: "Về phần Vinh Lệ, nàng chỉ là một ngoài ý muốn. Nàng chỉ là một người ngoài ý muốn, bởi vì ta không vâng lời thánh chỉ của phụ hoàng mà sống. Đối với nàng ta, từ xa lạ đến quen thuộc, cơ hồ cũng không có tình cảm gì. Nếu nói có, có cũng là hận. Ta hận nàng hại chết đứa bé của ta, cũng hận nàng nhiều lần hãm hại nàng. Nữ nhân này đã bị ta hưu. Nàng không bao giờ có thể làm xằng làm bậy nữa, sẽ không bao giờ nữa xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta. Về sau, trong sinh hoạt của ta, chỉ có một mình nàng lê Thải Nhi!"

"Về sau, nếu ta phạm sai lầm, có phải chàng cũng hưu ta không?" Nam nhân hưu nữ nhân vốn là chuyện bình thường. Nữ nhân nếu muốn hưu nam nhân, đoán chừng còn không có tiền lệ! Lê Thải Nhi rất lo lắng, Long Phụng Ngọc có thể vào một ngày nào đó cũng hưu nàng không.

"Thải Nhi, cả đời này, nàng đều là người của ta. Nếu muốn làm cho ta hưu nàng, sợ rằng phải đợi khi chết." Lúc nàng xấu xí, hắn đều không hưu nàng. Bây giờ, dĩ nhiên hơn không bỏ được! "Thải Nhi, trời không còn sớm. Chúng ta nên bái biệt nhị lão, trở về vương phủ đi!"

"Ừ, ta nghe chàng!" Lê Thải Nhi ngượng ngùng gật đầu một cái, không nói nữa.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)