Chương 103: Tự sát

Gương mặt xinh đẹp của Vinh Lệ Nhi trong thoáng chốc tái nhợt, giờ phút này nàng đã vô cùng đau khổ vì sinh non, những lời nói sắc bén của Âu Dương Phi càng khiến cho lục phủ ngũ tạng của nàng như bị thiêu đốt. Trong lòng nàng dâng lên cảm giác tuyệt vọng và hối hận. Nếu sớm biết rằng hại chết con người khác sẽ khiến cho con mình phải chịu tai bay vạ gió  thì nàng thà chịu cuộc sống an phận thủ thường. Đáng tiếc bây giờ nàng hối hận đã không còn kịp nữa rồi. Đi một bước này nàng đã không còn sự lựa chọn nào khác, việc duy nhất nàng có thể làm là đi tiếp con đường không thể trở về này. Con đường đen tối ấy là do Vinh Lệ nhi nàng chọn. Bể khổ vô biên, quay đầu là bờ tuyệt nhiên không phù hợp với  dòng máu của nàng.

Tiếng bước chân dồn dập đi đến.Long Phụng Ngọc và Lê Thải Nhi mang theo Thái y cùng chạy tới. “ Thái y, ngươi mau chẩn mạch cho Vinh phu nhân, xem đứa trẻ có thể giữ được hay không?”.

Long Phụng Ngọc nhìn vết máu trên quần áo Vinh Lệ Nhi, tâm lạnh đi một nửa. Xem ra đứa bé này không thể giữ được rồi. 

Thái y đi lên phía trước chẩn bệnh cho Vinh Lệ Nhi, một lát sau hắn lắc đầu, sắc mặt u ám: “ Vương gia, đứa trẻ này không thể giữ được nữa, vi thần kê một đơn thuốc để Vinh phu nhân bồi bổ thân thể.”

Sắc mặt long Phụng Ngọc dị thường khó coi. Tim của hắn rất đau, rất đau. Nhưng cùng với sự đau đớn ấy hắn lại có cảm giác trút được gánh nặng trên người. Chính hắn cũng không biết được tại sao lại có cảm giác như thế? Có lẽ hắn rất oán hận Vinh Lệ Nhi nhưng không biết phải làm sao với đứa bé này. Mất đi đứa trẻ này, hắn là phụ thân đương nhiên khó chịu trong lòng thế nhưng mất đi đứa trẻ này cũng sẽ có nghĩa là hắn và Vinh Lệ Nhi hoàn toàn vạch rõ giới hạn. Từ nay về sau hắn sẽ không bao giờ phải liên quan đến nữ nhân tâm địa rắn rết này nữa. Có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến hắn cảm thấy như trút được gánh nặng. 

( Đôi lời của Na Anh: Mình thấy nam 9 chả ra sao, con mình mất mf lại k quan tâm >.<)

“ Vương gia, người nhất định phải làm chủ cho ta và đứa nhỏ này. Người nhất định phải trừng phạt  hung thủ giết người Âu Dương Phi này.” Vinh Lệ nhi vừa nghe thấy con của mình đã không còn trong lòng đau như  dao cắt. Tuy rằng đã đoán trước được kết quả này nhưng khi nghe lời nói của Thái y  tựa như là phán quyết tội ác của nàng, nàng nản lòng thoái chí, trái tim cũng băng giá.

“ Vinh Lệ Nhi, Âu Dương ta từ trước đến nay dám làm dám chịu. Ta cố ý đẩy ngươi thì tuyệt đối sẽ không trốn tránh trách nhiệm. Ta đụng ngươi khiến ngươi sảy thai, ta dám thừa nhận. Vinh Lệ Nhi, ta không giống như ngươi, ta không làm con rùa đen rụt đầu. Chính mình tạo nghiệt lại muốn một ma ma già chịu tội thay. Vinh Lệ nhi, ta trả hài tử của ngươi một mạng, mạng của con ta một ngày nào đấy ngươi cũng phải trả. Nợ máu trả bằng máu, trời không giúp ta.” Âu Dương Phi tiện tay rút bảo kiếm của một thị vệ cắt một đường lên cổ. Máu đỏ sẫm theo lưỡi kiếm chảy xuống, cơ thể của Âu Dương phi cũng từ từ ngã xuống.

“ Phi nhi! “ Long Phụng Ngọc vọt lên phía trước nhưng vẫn không kịp đoạt lấy kiếm trong tay Âu Dương Phi. Lúc hắn chạy tới nơi chỉ kịp ôm lấy thân thể lạnh lẽo của Âu Dương Phi. “ Phi Nhi, Phi Nhi! Vì sao ngốc như vậy? Tại sao lại làm việc ngốc nghếch như vậy?”

Tiếng gọi thê lương của Long Phụng Ngọc vang vọng khắp  bầu trời. Lệ trong mắt hắn tí tách rơi xuống làm ướt gương mặt của Âu Dương Phi.  Muội muội này là thị nữ chơi đùa cùng Long Phụng Ngọc, nữ tử từ nhỏ không rời hắn nửa buốc này ngày hôm nay sẽ ra đi. Trong lòng hắn vô cùng  đau thương, giống như mất đi người thân thiết nhất với mình, vô cùng đau thương!

Nếu Âu Dương phi không tự sát thì hắn cũng  tuyệt đối không trừng phạt nàng. Dù sao nàng cũng là người bị hại, dù sao nàng cũng mắc bệnh nguy kịch, dù sao.. thời gian nàng sống trên đời này cũng không còn nhiều.

Âu Dương Phi mấp máy môi giống như đang muốn nói gì, nhìn khẩu hình miệng kia hình như là: “ Thực xinh lỗi!” 

“ PhiNhi, là bổn vương phải xin lỗi nàng. Nếu bổn vương bảo vệ tốt hài tử của chúng ta thì tất cả mọi chuyện đều sẽ không xảy ra.” Long Phụng Ngọc ôm lấy Âu Dương Phi, cực kì bi thương. Trên mặt Âu Dương Phi hiện lên một nụ cười thật lâu, nụ cười ấy phút chốc dừng lại vĩnh viễn. Một nữ tử xinh đẹp cứ như vậy hương tan ngọc nát, một sinh mệnh như hoa cứ thế tàn lụi. Âu Dương Phi mất đi đôi mắt xinh đẹp kia vẫn không nhắm lại. Đôi mắt nàng vẫn nhìn Long Phụng Ngọc, giống như  phải khắc sâu gương mặt ấy trong xương cốt mình.

“ Phi Nhi!” trong lòng Long Phụng Ngọc cực kì bi thương, hắn không biết chuyện này là ai đúng ai sai. Âu Dương Phi đúng hay sai? Nếu như nói nàng đúng  thì nàng đã hai chết đứa nhỏ của Vinh Lệ Nhi. Nếu như nàng sai thì nàng cũng là người bị hại, một nữ tử mất đi đứa con của mình đau khổ vô cùng. Còn Vinh Lệ Nhi thì sao? Nàng ta có phải người bị hại không? Hay là trừng phạt đúng người đúng tội rồi?

Trên đời không có chuyện hai người vô duyên vô cớ mà yêu nhau, cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà hận nhau. Nếu  Vinh Lệ Nhi không làm việc xấu thì cũng sẽ không gặp phải kết cục như hiện tại. Nếu như nàng ta gieo xuống thiện duyên thì  tuyệt đối sẽ không tạo nên nghiệt duyên với Âu Dương Phi.

Có lẽ bọn họ đều không sai. Có lẽ người thực sự sai là Long Phụng Ngọc hắn. Nếu hắn không có tam thê tứ thiếp thì sao có thể xuất hiện gió tanh mưa máu như vậy? Trong lòng Long Phụng Ngọc âm thầm thề, để giảm bớt âm mưu và mùi máu tanh trong Ngọc Vương Phủ đời này hắn sẽ không lấy thiếp nữa. Để không làm thất vọng sự tín nhiệm và ỷ lại của Lê Thải Nhi hắn tuyệt đối không true chọc nữ nhân nữa.

“ Tiểu Phượng, đỡ chủ tử của ngươi vào trong đi!” Long phụng Ngọc phân phó xong lại quay sang Vu Thừa Phong: “ Vu thị vệ, an toàn của hải Nhi giao cho ngươi. Năng lực của ngươi lớn nhất, hãy bảo vệ nàng an toàn. Nàng gặp phỉ việc gì sơ xuất ta sẽ tìm ngươi hỏi tội.”

“ Vâng, Vương gia!” Vu Thừa Phong và Tiểu Phượng cùng đáp lời.

Long Phụng Ngọc ôm di thể của Âu Dương Phi, chậm rãi rời đi, nơi đến chính là Ngưng Hương Các – nơi mà Âu Dương Phi ở khi còn sống. Bước đi của hắn vô cùng nặng nề, bóng lưng của hắn vô cùng cô đơn.

Vinh Lệ Nhi được Tiểu Phượng đỡ cũng trở về Phượng Nghi Uyển. Trong lòng của nàng vô cùng chấn động. nàng chưa bao giờ nghĩ đến Âu Dương Phi  lại tự sát. Nàng càng không nghĩ rằng Long Phụng Ngọc chán ghét nàng, oán hận nàng. Nàng sinh non, con của hắn và nàng đã không còn, thế nhưng hắn cũng không đa thương. Từ đầu đến cuối hắn không an ủi nàng một câu, từ đầu đến cuối hắn đều ở bên cạnh Âu Dương Phi.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)