Chương 95: Thử dò xét cõi lòng

[ edit: Na Anh ]          *********

Mặt trời rạng rỡ  nhẹ nhàng lộ ra, trên mặt lá sen đọng lại những hạt sương sớm long lanh. Những tia sáng của mặt trời  xuyên qua những giọt sương ấy khúc xạ lại lấp lánh ánh sáng. Một dáng người yểu điệu đi tới canh ao hoa sen, gương mặt nữ tử này xấu xí, người này đúng là Lê Thải Nhi đang nhất thời cao hứng đi tản bộ, trong tay nàng cầm một quyển sách thuốc. Nàng vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh đẹp của ao sen đến xuất thần.

Những đóa hoa sen đứng đón gió như những nữ tử xinh đẹp, khi e lệ thì giống như thiếu nữ, khi tức giận lại giống thiếu phụ. Lê thải nhi không nhịn được xúc động: một mảnh nước bùn vẩn đục lại có thể sinh ra một loài hoa cao quí thuần khiết, xinh đẹp dị thường như vậy.

Phía sau Lê Thải Nhi một nam tử ngọc thụ lâm phong đi tới, trong mắt nam tử kia  không giấu được sự ái mộ. Nam tử này không phải ai khác mà chính là người phụng mệnh bảo vệ Ngọc Vương phi Vu Thừa Phong. Vu Thừa phong yên lặng đi theo phía sau Lê Thải Nhi, duy trì khoảng cách hai, ba bước chân với nàng. Khoảng cách không xa cũng không gần này chính là khoảng cách thích hợp với thân phận và quan hệ của bọn họ. Khoảng cách ba bước đủ để có thể tránh sự mờ ám giữa nam và nữ, ba bước khoảng cách này cũng lại đủ để Vu Thừa Phong có thể đảm bảo an toàn cho nàng. Cho dù có kẻ đột nhiên tập kích  thì hắn cũng có thể đi trước một bước tới bên cạnh nàng.

“ Tiểu thư, tiểu thư.” Yến Nhi cầm áo choàng, thở hổn hển chạy tới, khi nàng đi qua Vu Thừa phong thì khẽ cười một tiếng. Trong miệng vừa khẽ gọi một tiếng Vu thị vệ thì trên mặt nàng đã xuất hiện một rặng mây hồng. Vu Thừa Phong giả vờ như không có thấy dáng vẻ của Yến Nhi, ôm quyền đáp lễ sau đó rời tầm mắt đến trước ao sen.

“ Tiểu thư, mới sáng sớm gió có chút lạnh, người vẫn là nên khoác thêm chiếc áo choàng đi, để tránh bị phong hàn, thống khổ không chịu nổi.” Yến Nhi tới đưa y phục cho Lê Thải Nhi một là sợ Lê Thải Nhi gặp phong hàn, hai là tự tạo cho mình một cơ hội tiếp xúc với Vu Thừa Phong. Cho dù không nói gì mà chỉ cần ở chung một chỗ, nàng cũng đã cảm thấy vô cùng ấm áp, hạnh phúc.

Lập  thu qua gần nửa tháng, đã đến mùa Bạch lộ( 1), bầu không khí lúc sáng ớm đúng là có hơi lạnh. Lê Thải Nhi khoác thêm chiếc áo choàng, trong lòng thấy ấm áp. Nàng thấy mặt Yến nhi đỏ ửng, trong lòng thấy khó xử. Nàng là chủ tử của Yến Nhi, nên suy nghĩ đến chuyện chung thân đại sự cả đời của Yến Nhi. Nếu như Yến Nhi thích Vu Thừa Phong, nàng là chủ tử sẽ tác thành cho Yến Nhi.Nàng muốn thay Yến Nhi tìm hiểu ý tứ của Vu Thừa Phong lại sợ hắn nói ra lời làm nàng không thể đáp lại.

Bạch lộ (tiếng Hán: 白露) là một trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam,Nhật Bản, Triều Tiên. Theo quy ước, tiết bạch lộ là khoảng thời gian bắt đầu từ khoảng ngày 7 hay 8 tháng 9 khi kết thúc tiết xử thử và kết thúc vào khoảng ngày 23 hay 24 tháng 9 trong lịch Gregory theo các múi giờ Đông Á khi tiết thu phân bắt đầu.

“ Tiểu thư, nô tỳ nghe nói Phượng Nghi Uyển có chuyện ma quái, Vinh phu nhân nhìn thấy gương mặt quỷ nhỏ dính đầy máu, hơn nữa hài tử kia còn luôn miệng lặp đi lặp lại một câu: “ Trời tạo nghiệp chướng vẫn còn đó, người tự gây nghiệt không thể sống.” Yến Nhi muốn phá tan bầu không khí trầm mặc này, làm cho nó trở nên hài hòa ấm áp một chút bèn đem chuyện ma quái bên Phượng Nghi Uyển ra bàn luận.

Chuyện ma quái? Trong lòng lê Thải Nhi nghi hoặc, trên thế giới này làm gì có ma quỷ. Chuyện này chỉ là lời nói vô căn cứ, hài tử có gương mặt đầy máu kia càng không có thật. Vậy chuyện ma quái của Phượng Nghi uyển từ đâu mà có?Chẳng lẽ đây là âm mưu quỷ kế gì? Nếu không thì là Vinh Lệ Nhi đi đêm nên mới chột dạ?

“ Tiểu thư, quỷ kia đã bị Vinh phu nhân bắt được, người đoán xem quỷ đó là ai? Chính là Vân Nhi cô nương của Ngưng Hương các  giả dạng đấy. Đêm qua Vinh phu nhân áp giải Vân Nhi tới làm náo loạn Ngưng Hương các, Vương gia không còn cách nào khác bèn đem Vân Nhi giam vào địa lao.” Yến Nhi nhìn tiểu thư một chút rồi lại nhìn sang Vu Thừa Phong, hi vọng hai bọn họ nói ý kiến của mình.

Thật ra thì Vu Thừa Phong đã sớm biết chuyện này. Đêm qua ánh lửa sáng bừng, âm thanh tranh cãi ầm ĩ, ồn ào làm sao có thể giấu diếm đôi mắt cùng đôi tai của hắn.Vu Thừa Phong chẳng qua là không muốn để ý tới tranh đấu trong nội cung, lại càng không muốn khuấy động vào bên trong ấy, hắn chỉ lặng lẽ nhìn trộm một lát rồi liền trở về.

“ Yến Nhi, ngươi nhớ kĩ, chuyện này mặc kệ có phải là thật hay không về sau không được nhắc đến nữa. Ngưng Hương các và Phượng Nghi uyển tranh đấu chúng ta tốt nhất không nên quan tâm.” Lê Thải Nhi dặn dò Yến Nhi vài câu rồi lại tiếp tục tản bộ.

Quả nhiên không ngoài suy đoán của nàng. Chuyện ma quái này quả nhiên là một trận âm mưu và tranh đấu. Người của Ngưng Hương các muốn mượn cái chết của tiểu vương gia để hù dọa Vinh Lệ Nhi, nàng ta có tật giật mình, tinh thần sẽ bị tổn hại nặng nề. Nếu Vinh Lệ Nhi bị dọa đến điên hoặc bị dọa ngốc thì nhân dịp này sẽ đổ tội là do trong tâm tư nàng ta có quỷ. Đáng tiếc Vinh Lệ Nhi lại không phải là dạng người nông cạn, tầm thường. Nàng ta thế mà lại có thể phát hiện  ra quỷ này là do người giả trang, hơn nữa lại còn có gan bắt quỷ rồi tìm Long Phụng Ngọc đòi công bằng.

Ngưng Hương các đã cao minh, Phượng Nghi uyển lại còn cao minh hơn. Các nàng đều đã sử dụng hết vốn liếng của mình để tính kế đối phương, thậm chí còn muốn đưa đối phương vào chỗ chết. Nếu như Lê Thải Nhi nàng không muốn tranh giành tình nhân thì vẫn nên tránh xa các nàng là tốt nhất, chỉ cần có cuộc sống yên bình thì Lê Thải nhi nàng không cầu mong gì hơn.

“ Vâng, tiểu thư, nô tỳ đã rõ.” Yến Nhi đồng ý một tiếng,không dám nói thêm gì nữa.

“ Yến Nhi, ta có chút đói bụng, ngươi hãy tới phòng bếp mang tới đây một chút đồ ăn đi. Ta cùng Vu thị vệ tới biệt viện trước.” Lê Thải Nhi vừa phân phó Yến Nhi vừa đi đến hướng biệt viện.

“ Vâng, nô tỳ đi chuẩn bị.” Yến Nhi đáp ứng một tiếng, hướng về phía phòng bếp mà đi tới.Lê Thải Nhi thấy Yến Nhi đã đi xa, bước chân liền chậm lại.

“ Vu thị vệ, ngươi thấy Yến Nhi thế nào?” Lê Thải nhi cố ý để Yến nhi đi chỗ khác chính là muốn thăm dò cõi lòng của Vu Thừa Phong một chút. Mặc kệ hắn có đồng ý hay không, nàng là chủ tử của Yến Nhi, nên vì nàng ấy tận tâm một chút.

“ Yến Nhi là một cô nương tố, tâm địa thiện lương, nhanh mồm nhanh miệng. Nàng ấy là người vô cùng chăm chỉ, cũng lại xinh đẹp đáng yêu.” Vu Thừa Phong không biết vì sao Lê Thải Nhi lại hỏi như vậy, thành khẩn đáp.

“ Vu thị vệ, xem ra là Yến Nhi thích ngươi, không biết ngươi có ý kiến gì không?Nếu ngươi cũng có ý này, ta sẽ đem nàng gả cho ngươi.”

“ Vương phi, Vu Thừa Phong ta vô cùng cảm tạ Yến Nhi cô nương đã ưu ái, cũng cảm tạ ý tốt của Vương phi.” Vu Thừa Phong ôm quyền hành lễ, cô đơn nói: “ Đáng tiếc, Vu Thừa Phong ta chỉ có thể phụ tấm lòng của Yến Nhi cô nương, bởi vì ta đã có người trong lòng.”

Nàng có thể nhìn ra được Yến Nhi thích Vu Thừa Phong hắn, vậy tại sao lại không nhìn ra hắn thích nàng? Biết rõ là hắn thích nàng thì sao lại có thể mai mối giúp hắn?

Vu Thừa Phong biết hắn và Lê Thải Nhi tuyệt dối không thể trở thành một đôi thần tiên quyến lữ nhưng hắn lại không có cách để buông nàng. Cái gì là từng gặp bienr xanh không muốn làm sông nhỏ, cái gì là không vờn qua núi không phải mây? Hiện tại Vu Thừa phong hắn đã hiểu rõ rồi.

Lê Thải nhi thấy ánh mắt ai oán của Vu Thừa Phong trong lòng không nhịn được run lên. Nàng âm thầm hối hận, mình không nên làm điều thừa thãi. Lê Thải Nhi không dám nói gì nữa, nàng chỉ sợ chọc thủng lớp cửa sổ giấy mỏng manh kia.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)