Chương 92: Chuyện ma quái(1)

Từ giờ mình và chị Na Anh sẽ edit tiếp chuyện này nhé~ Mong các bạn ủng hộ hết mình nhá!!!   

[Edit: liennguyen199] 

Lê Thải Nhi chạy thẳng một đường về phía Long Phượng Hiên.

Sớm biết như vậy, nàng đã không tới Ngưng Hương Các, bị tên Vương Gia ác ma làm nhục như thế, nàng thấy thật xấu hổ! Hắn nói nàng diễn trò thì cũng thôi đi, thế nhưng lại nói ra những lời vô sỉ như vậy ở ngay trước mặt Âu Dương Phi.

Lê Thải Nhi chỉ lo cúi đầu chạy, không phát hiện có người chặn đường đi của nàng.

“Ơ, Ngọc Vương Phi, người chính là nữ chủ tử của vương phủ này, thế nhưng cũng bị Âu Dương Phi đuổi về ư? Ha ha, ta còn cho là chỉ có ta bị nàng ta nhục nhã, không ngờ, nàng ta ỷ vào sự sủng ái của Vương Gia lại ức hiếp cả nữ chủ tử của vương phủ này?” Tiếng cười của Vinh Lệ Nhi giống như một cây đao, đâm sâu vào vết thương trong lòng nàng, khiến máu tươi khuất nhục từ miệng vết thương chảy ra. 

Nàng cũng không nói gì, trực tiếp vòng qua Vinh Lệ Nhi, đi về phía Long Phượng Hiên.

“Ngọc Vương Phi, người dung túng cho một thị thiếp như vậy, nàng ta sẽ cưỡi lên cổ người!” Ý định của Vinh Lệ Nhi rất rõ ràng, nàng ta muốn khơi mào chiến tranh giữa Lê Thải Nhi và Âu Dương Phi, nàng ta sẽ ngồi giữa làm ngư ông đắc lợi. Đáng tiếc chính là Lê Thải Nhi hoàn toàn không có một chút phản ứng

Trong Long Phượng Hiên, Lê ma ma an ủi chủ tử của bà: “Tiểu thư, người không nên tức giận. Vương Gia không cho người vào Ngưng Hương Các, hẳn là trong lòng ngài ấy có nỗi khổ tâm. Lẽ nào chúng ta lại không hiểu cho ngài ấy? Nói không chừng, ngài ấy không để người vào là vì muốn tốt cho người thì sao?

Lê Thải Nhi ‘hừ’ một tiếng, không nói gì.

Hắn có nỗi khổ tâm hay không, nàng không dám kết luận lại càng không dám nói bừa, nói hắn vì muốn tốt cho nàng, có đánh chết nàng, nàng cũng sẽ không tin!

“Tiểu thư, người suy nghĩ một chút: Ngày nào vị Trắc vương phi này cũng ho khan, hôm nay lại còn hộc cả máu, bệnh của nàng ta, chỉ sợ cũng không phải bệnh tốt lành gì, nói không chừng, chính là bệnh ho lao. Người nghĩ đi, nếu như bệnh của nàng ta đúng là như vậy, Vương Gia không cho người đi vào, đây tuyệt đối là có ý tốt!” Lê ma ma chỉ sợ tiểu thư và Vương Gia trống đánh xuôi kèn thổi ngược, càng chạy càng xa, cho nên bà luôn dùng mọi biện pháp nói tốt cho Long Phụng Ngọc.

“Lê ma ma, bà không cần an ủi ta nữa. Nói thật, ta không hề giận hắn, bởi vì ta vốn không quan tâm hắn, tội gì đi giận một người không quan trọng!” Nếu quả thật như Lê ma ma nói, Âu Dương Phi bị ho lao, làm sao Long Phụng Ngọc hắn có thể đi đến Ngưng Hương Các chứ? Nếu như nàng bị lây bệnh, không phải rất hợp với ý của hắn hay sao? Hoảng tử của vương triều Long Vũ, thân phận cùng thân thể tôn quý như vậy, hắn không sợ bị lây bệnh ư? Chính hắn còn không sợ bị lây bệnh, làm sao có thể sợ người không được yêu thương như nàng lây bệnh chứ?

Nếu như nàng thật sự bị lây bệnh, đó không phải là rất đúng với ý của hắn sao?

“Tiểu thư, nếu người không tin tưởng, có thể gọi Vương thái y đến hỏi.  Có thể là đúng như ma ma nói đấy!” Lê ma ma vừa khuyên nhủ vừa phân tích cho Lê Thải Nhi: “Tiểu thư, người không thể bị bề ngoài của sự việc đánh lừa, ma ma vẫn cảm thấy, Vương gia thật sự thích người!”

“Ma ma, bà đừng nhắc đến người này. Ta không có hứng thứ biết bất cứ chuyện gì của hắn, cũng sẽ không gọi Vương thái y đến hỏi.” Lê Thải Nhi cầm cây tiêu lên, đến bên cửa sổ: “Ma ma, bà không cần nói thêm gì cả, ta muốn yêb tĩnh một mình một lúc, bà lui xuống đi.”

Vương gia thích Lê Thải Nhi nàng?

Lê ma ma đã già rồi nên mắt mờ, nhìn người nhìn chuyện, có vẻ thái quá. Ác ma kia mà thích nàng, mặt trời đã mọc từ hướng tây rồi!

Đằng trước thì hắn cự tuyệt lấy nàng, đằng sau thì liền đi nạp thiếp. Đêm động phòng vứt bỏ nàng, nhưng lại ép buộc nàng viên phòng. Hắn một lần lại một lần liên túc khi dễ nàng, làm sao có thể thích nàng chứ?

Cứ coi như hắn thật sự thích nàng, vậy thì sao chứ? Hắn thích nàng, chẳng nhẽ nàng cũng phải thích hắn. Đáng tiếc, nàng sẽ không bao giờ thích loại nam nhân xấu xa như hắn!

Lê ma ma nhìn vẻ mặt của tiểu thư, biết nàng thật sự không muốn nghe chuyện của Vương gia, bà nhẹ nhàng đóng cửa lại, lui xuống. Cửa phòng đóng lại cũng không thể giam được một Lê Thải Nhi đầy ưu sầu, càng không thể giam được tiếng tiêu thê mỹ kia!

Phượng Nghi Uyển

Vinh Lệ Nhi nằm trên giường ngà voi, lăn qua lăn lại không ngủ được, mãi đến nửa đêm mới mơ mơ màng màng tiến vào mộng đẹp.

Trong lúc mông lung, một bóng dáng nho nhỏ đi đến trước giường của nàng.

“Dung phu nhân, ngươi thật là một nữ nhân độc ác, Ngươi cho rằng những chuyện ngươi làm có thể lừa gạt được mọi người sao? Ngươi cho rằng, Lam ma ma chết thay ngươi thì sẽ không có người nào biết ngươi mới là thủ phạm phía sau hại chết ta sao?” Vinh Lệ Nhi mở mắt, thấy một đứa bé trần truồng đứng trước mặt của nàng. Đứa bé này, không phải ai khác, chính là đứa bé chết yểu của Âu Dương Phi. Diện mạo của hắn, vô cũng dữ tợn, đáng sợ. Mắt hắn đang chảy máu, mũi của hắn đang chảy máu, nơi khóe miệng hắn cũng đang chảy máu.

“Tiểu vương gia, ta biết ta sai rồi. Tiểu vương gia, Vinh Lệ Nhi không nên hại chết người. Người không cần làm ta sợ, ngàn vạn lần không cần làm ta sợ! Ngày mai, ta mời người đến làm lễ cầu siêu cho người, để người có thể sớm siêu sinh, sớm được đầu thai!” Vinh Lệ Nhi nhìn thấy khuôn mặt kinh khủng kia, sợ muốn chết. Nàng quỳ gối trên giường, liên tục chắp tay cầu xin Tiểu vương gia.

“Vinh Lệ Nhi, bất kỳ chuyện xấu gì ngươi làm, ông trời đều đã ghi vào sổ, một ngày nào đó, ngươi sẽ phải chịu trừng phạt, một ngày nào đó, ngươi cũng sẽ nếm mùi vị mất đi tất cả, sớm muộn cũng sẽ có ngày ta lấy mạng của ngươi.” Âm thanh của Tiểu vương gia càng ngày càng âm trầm, mặt mũi dữ tợn kia, càng ngày càng đến gần Vinh Lệ Nhi, bàn tay nhỏ bé kia, với đến bụng của Vinh Lệ Nhi.

“Tiểu vương gia, ta biết rõ sai lầm rồi! Tiểu vương gia, người bỏ qua cho ta đi! Ta không dám, ta không dám nữa đâu! Tiểu vương gia, người thấy trong bụng ta đang mang tiểu đệ của người, người tha cho ta đi!” Vinh Lệ Nhi quá kinh sợ, lập tức từ trong mộng tỉnh lại.

Ngay lập tức, nàng đột nhiên ngồi dậy, muốn nhìn xem bên giường có cái bóng dáng đáng sợ đó hay không, ở bên giường không thấy Tiểu vương gia nhưng lại thấy hắn ở bên cửa sổ. Hắn nằm trên cửa sổ, lặp lại một câu nói: “Trời tạo nghiệt có thể sống, tự gây nghiệt không thể sống.”

“Có quỷ! Có quỷ!” Vinh Lệ Nhi bị dọa, quá mức sợ hãi, hô to lên. Tiếng kêu của nàng đánh thức Tiểu Phượng đang ngủ say. Nàng ta chạy đến trước mặt Vinh Lệ Nhi, sốt ruột hỏi thăm: “Tiểu thư, nơi này làm gì có quỷ chứ? Có phải là người đã mơ thấy ác mộng không?”

“Không phải đâu, ngoài cửa sổ thật sự có quỷ!” Vinh Lệ Nhi chỉ tay ra cửa sổ, vô cùng sợ hãi nói. Tiểu Phượng nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoại trừ Thanh Phong Minh Nguyệt và một vài cành trúc thưa thớt bên ngoài thì chẳng thấy có gì khác cả.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)