Chương 88: Tự rước lấy nhục

Long Phụng Ngọc vừa thấy Âu Dương Phi thay đổi thần sắc, không nhịn được đau lòng! Hắn biết Âu Dương Phi không thể nghe thấy tên Vinh Lệ Nhi. Hắncũng biết Âu Dương Phi không thể nhìn thấy Vinh Lệ Nhi. Nàng chỉ cầnnghe thấy tên hay nhìn thấy bóng dáng của nữ nhân đó thì trong lòng sẽtràn ngập cừu hận!

Hiện tại điều mà Long Phụng Ngọc không muốn nhìn thấy nhất đó chính là Âu Dương Phi khổ sở mà làm cho bệnh tình chuyển biến xấu!

“ Phi Nhi, đừng tức giận. Nàng nằm xuống nghỉ ngơi một chút, ta đuổi nàng ta đi!” Long Phụng Ngọc an ủi Âu Dương Phi, xoay người ra khỏi cửaphòng.

Hắn sở dĩ muốn ngăn cản Vinh Lệ Nhi đến đây là tự có nguyên nhân của hắn.

Thứ nhất: Hắn không muốn làm Âu Dương Phi đang bệnh phải tức giận. Vinh LệNhi tới Ngưng Hương các, tuyệt đối không đơn giản là đến thăm bệnh. Nàng ta sẽ ra chiêu quỷ quái gì, trong lòng hắn không đoán trước được! PhiNhi đã rất đáng thương rồi, hắn sẽ không để nàng tuyết thượng gia sương ( đã rét vì tuyết còn giá vì sương, liên tiếp gặp nạn, họa vô đơn chí)

Thứ hai: Hắn cũng sợ Vinh Lệ Nhi đang mang thai sẽ bị lây bệnh lao phổi!Nếu như là trước kia, hắn chỉ ước nàng ta mắc bệnh hiểm nghèo mà chết!Như vậy, hắn có thể không đánh mà thắng, báo thù cho nhi tử của mình!Nhưng bây giờ nàng ta mang thai hài tử của hắn, hắn sao có thể nhẫn tâmđể nàng ta cùng hài tử mạo hiểm chứ? Có đứa bé trong bụng nàng ta, ítnhất,Long Phụng Ngọc hắn sẽ không tuyệt hậu! Có hậu nhân, hắn có thể antâm rời đi cùng Âu Dương Phi. Cho dù có bị lây bệnh lao phổi của ÂuDương Phi, hắn cũng có thể nhắm hai mắt!

Long Phụng Ngọc đi rangoài sân, chạm mặt cùng Vinh Lệ Nhi và Tiểu Phượng. Hắn cách nàng tamấy bước thì dừng lại.” Vinh Lệ Nhi, ngươi tới đây làm gì?”

Hắnsở dĩ đứng cách xa nàng ta một chút chính là sợ hắn đã bị lây bệnh khuẩn lao phổi, sau đó sẽ lây bệnh cho nàng ta! Bệnh lao phổi này lây lan qua đường hô hấp, chỉ cần hít vào bệnh khuẩn lao phổi, cho dù là người khỏe mạnh cũng sẽ bị lây bệnh.

Vinh Lệ Nhi cười ha ha, tiếng cười kia cực kỳ cuồng vọng. “ Vương gia, ngài nói gì vậy? Ta tới Ngưng Hương các còn có thể vì chuyện gì? Đương nhiên là tới vấn an Vương phi tôn quý!Nghe nói Vương phi thổ huyết, thân thể có bệnh nhẹ, thị thiếp đê tiệnta đây sao có thể không đến thăm một Vương phi tôn quý chứ?”

Tiếng cười của Vinh Lệ Nhi làm cho Long Phụng Ngọc hơi nhíu mày. Nữ nhân này ỷ vào việc mình mang thai kiêu ngạo tới mức đuôi cũng vểnh lên trời rồi.Nếu không phải là nể mặt hài tử, hắn nhất định sẽ nhốt nàng ta vào đạilao! “ Vinh Lệ Nhi, ngươi trở về đi! Phi Nhi vừa mới uống thuốc, mới ngủ lúc nãy. Vấn an thăm bệnh của ngươi dừng ở đây đi!”

“ Vương giatrở về,ta liền trở về. Vương gia muốn ở lại trong Ngưng Hương các, tađây cũng sẽ ở lại trong Ngưng Hương các hầu hạ Vương phi. Mặc dù ta tay chân vụng về nhưng vẫn có thể hầu hạ người ta!” Trong giọng nói củaVinh Lệ Nhi rõ ràng có mùi vị uy hiếp. Ý tứ rất rõ ràng, Long Phụng Ngọc không trở về Phượng Nghi uyển với nàng ta, nàng ta tuyệt đối sẽ khôngtrở về.

Hỏa khí trong lòng Long Phụng Ngọc bị Vinh Lệ Nhi khơidậy. Sắc mặt của hắn trầm xuống:” Vinh Lệ Nhi, ngươi đừng cố tình gâysự! Không trở về, cẩn thận ta dùng phủ quy trừng phạt ngươi.”

“Trừng phạt ta? Vương gia, ta phạm lỗi gì? Ta tới vấn an thăm bệnh Vương phi, việc này phạm phải điều luật gì của Long Vũ vương triều?” Tiếngcười của Vinh Lệ Nhi giống như tiếng kêu của cú mèo. Chói tai mà độtngột, làm cho người ta không nhịn được nổi da gà! “ Phủ quy? Ta sợ quá!Vương gia, ngươi xem lỗi lầm của ta có đủ để xử tử hình hay không?”

Âu Dương Phi mặt mày tái nhợt, nghiêm mặt đi ra từ trong phòng. Hận ý vàlửa giận trong lòng nàng dường như sắp thiêu đốt nàng. Nếu như khôngphân cao thấp với Vinh Lệ Nhi, nàng sẽ hận chết bản thân mình.

“Vinh phu nhân, không phải ngươi vội tới vấn an bổn Vương phi sao?Bổn Vương phi đi ra, ngươi quỳ xuống hành lễ đi!” Âu Dương Phi xoayngười căn dặn Vân Nhi.” Vân Nhi, mang ghế tới cho bển Vương phi.Bổn Vương phi muốn ngồi xuống nhận bái lạy của Vinh phu nhân.”

Vân Nhi rất nhanh mang một chiếc ghế tới, đỡ Âu Dương Phi ngồi xuống.

“ Vinh phu nhân, ta chuẩn bị xong rồi. Ngươi quỳ xuống đi!”

“ Âu Dương Phi, ngươi thật sự để ta quỳ lạy ngươi! Ta là thị thiếp đêtiện, quỳ lạy ngươi cũng không có vấn đề gì. Nhưng trong bụng ta cònmang hoàng tôn,ngươi để cho hoàng tôn quỳ lạy mình thật đúng là khôngbiết lớn nhỏ! Nếu như ta động mạnh thắt lưng, động thai khí, ngươi chính là mắc phải tử tội!” Vinh Lệ Nhi vừa thấy Âu Dương Phi ra ngoài, cònbày ra trận thế bắt nàng tham bái, lập tức cảm thấy thua thiệt lớn. Nàng ta tới giễu võ dương oai chứ không phải là tới quỳ hành lễ. Thân phậncủa nàng ta không cao quý, nhưng nàng ta còn có hài tử trong bụng! Đứabé trong bụng của nàng ta chính là long tử long tôn!

“ Vinh phunhân, đúng là ngươi mang thai long tử long tôn. Còn Âu Dương Phi ta từng sinh ra long tử long tôn đây! Đừng ỷ vào hài tử trong bụng ngươi mà raoai. Âu Dương Phi ta còn không đấu lại ngươi sao?” Sau khi châm chọcVinh Lệ Nhi, Âu Dương Phi xoay người đối diện với Long Phụng Ngọc.”Vương gia, thị thiếp này của người hình như quá không có đạo lý rồi. Vẫn la hét nói muốn quỳ bái ta, ngươi ngăn cản cũng không được. Hiện tại ta đi ra, nàng ta lại muốn đổi ý. Vương gia người nói xem, ta có tư cáchnhận quỳ bái của nàng ta hay không?”

Vinh Lệ Nhi nhìn Long Phụng Ngọc, hy vọng hắn suy tính cho hài tử trong bụng nàng ta, miễn quỳ lạy cho nàng ta.

Long Phụng Ngọc cũng hận Vinh Lệ Nhi quá ngông cuồng, hắn chẳng những khôngnói thay cho Vinh Lệ Nhi, ngược lại kéo nàng ta xuống nước.” Vinh phunhân, nếu ngươi đến vấn an Trắc Vương phi,vậy ngươi quỳ xuống đi!”

“ Vương gia, hài tử trong bụng ta?” Vinh Lệ Nhi vừa nghe Long Phụng Ngọc bắt nàng ta quỳ xuống liền chỉ bụng mình nói.

“ Vinh phu nhân, bổn Vương phi tin rằng ngươi không ngu ngốc như vậy.Một mẫu thân nếu như ngay cả hài tử của mình cũng không bảo vệ được thìkhông có tư cách làm mẫu thân. Ngươi nhìn ta xem, bởi vì không bảo vệđược con mình, không phải là bị người ta độc chết ư? Thông minh nhưngươi, chắc chắn sẽ không vì quỳ xuống mà động thai khí đâu! Thai khínày, cũng là chỗ dựa của ngươi, là tư cách đại phú đại quý của ngươi!Ngươi chịu để cho động thai khí sao?” Âu Dương Phi cố nén khí huyếtnghịch chuyển trong ngực, đấu với Vinh Lệ Nhi.

Vinh Lệ Nhi khôngcòn cách nào khác chỉ đành đỡ thắt lưng, quỳ gối trước mặt Vinh Lệ Nhi. “ Vương phi. Vinh Lệ Nhi thỉnh an Vương phi!” Nàng ta vừa vấn an vừathầm mắng Âu Dương Phi. Nếu như có một ngày hài tử của Vinh Lệ Nhi nàngtrở thành chủ nhân của Ngọc Vương phủ, nàng ta nhất định sẽ làm cho ÂuDương Phi phải chết, hơn nữa chết rất khó nhìn.

“ Vinh phu nhân,Vương gia muốn ở lại Ngưng Hương các làm bạn với bổn Vương phi. Ngươimuốn lưu lại hầu hạ bổn Vương phi hay là quay lại Phượng Nghi uyển điều dưỡng thai khí đây?” giọng nói của Âu Dương Phi vô cùng âm lãnh. Trêngương mặt xinh đẹp tràn đầy thần sắc thống khổ.

“ Hồi bẩm Vươngphi, ta đây tay chân vụng về, không thích hợp hầu hạ Vương phi. Ta vẫnnên quay về Phượng Nghi uyển điều dưỡng thai khí!” Vinh Lệ Nhi dằn xuống chua sót và đau đớn ở đầu gối vì phải quỳ lạy, được Tiểu Phượng dìu đỡđứng dậy. Nàng ta mang theo Tiểu Phượng ảo não bỏ đi! Nàng ta vừa rakhỏi cửa lớn Ngưng Hương các. Âu Dương Phi liền phun ra một ngụm máutươi.

Máu tươi kia phun trên mặt đất, giống như một đóa mẫu đơn diễm lệ.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)