Chương 87: Kể chuyện xưa

Long Phụng Ngọc nhìn ráng mây hồng trên mặt Âu Dương Phi, trong lòng bất giác cảm thấy đau thương.

Nữ nhân thẹn thùng mà má ửng hồng vốn dĩ là một cảnh đẹp nhưng bây giờLong Phụng Ngọc không có ý định thưởng thức cảnh đẹp này. Hắn không biết rặng mây hồng trên mặt Âu Dương Phi là do ngượng ngùng hay là triệuchứng của bệnh?

Hắn vừa nghĩ tới căn bệnh mà Âu Dương Phi mắcphải, trong lòng không thể nén nổi thê lương thương cảm! Một sinh mạngcòn trẻ tuổi như vậy, một nữ tử xinh đẹp như vậy, sinh mệnh như đóa hoakia vẫn chưa hoàn toàn nở rộ đã bị bão táp bệnh tật tàn phá!

Đây là một chuyện tàn nhẫn cỡ nào! Đây là một chuyện bất đắc dĩ biết bao!

Trên đời này, có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ. Có một loại bất đắc dĩ là đốimặt với thân nhân sắp tử vong mà thúc thủ vô sách ( bó tay không có biện pháp)

“ Vương gia, ta buồn ngủ, rất muốn ngủ một giấc.” Trên mặt Âu Dương Phi lộ ra một nụ cười và sự áy náy.” Người cứ tự nhiên đi, Phi Nhi không thể ở bên người.”

Long Phụng Ngọc cũng đáp lại một nụcười, dịu dàng nói:” Phi Nhi, yên tâm ngủ đi! Ta ngồi ở mép giường bảovệ nàng. Thuốc sắc xong thì ta gọi nàng.

“ Được.” Âu DươngPhi ngoan ngoãn nhắm mắt lại, rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp. LongPhụng Ngọc nhìn dung nhan ngủ say của nàng, không nén được thương cảm và tịch mịch.

Mưa lớn bên ngoài không biết đã tạnh lúc nào. Nhữngcái cây đó vẫn chập chờn theo gió. Những giọt nước mưa trên lá cây theochuyển động của cây mà rơi xuống, phát ra từng tiếng vang thanh thúy.

“ Vương gia, thuốc sắc xong rồi, nên gọi Vương phi dậy, để nàng uốngthuốc lúc còn nóng mới tốt!” Vân Nhi bưng chiếc khay đi tới, trên chiếckhay là một chén thuốc. Long Phụng Ngọc nhận lấy thuốc trong tay VânNhi, nhẹ nhàng đặt lên bàn.” Vân Nhi, ngươi lui xuống đi! Phi Nhi tỉnh,tự ta sẽ bón thuốc cho nàng.”

Vân Nhi khom người hành lễ, nhẹ nhàng lui xuống.

Long Phụng Ngọc nhẹ nhàng lay lay Âu Dương Phi đang ngủ say, gọi tên củanàng. Động tác cực kỳ êm ái, giọng nói vô cùng ôn tồn:” Phi Nhi, nàngdậy đi. Thuốc sắc xong rồi, nhân lúc còn nóng mau uống đi!”

Âu Dương Phi nhu thuận mở mắt, ngắm nhìn cửa sổ.

“ Vương gia, bây giờ là giờ gì?” Bên ngoài không có mặt trời, Âu Dương Phi không cách nào biết nàng đã ngủ bao lâu!

“ Bây giờ là giờ mùi. Phi Nhi, nàng đã ngủ ba canh giờ rồi” Long PhụngNgọc nhéo nhéo chóp mũi của Âu Dương Phi, cưng chiều nói:” Mèo lười nhỏ, nàng nên dậy đi. Nào, bổn vương bón thuốc cho nàng.”

“ Được.” Âu Dương Phi cười một tiếng, nhẹ nhàng ngồi dậy.

Long Phụng Ngọc bưng chén thuốc lên, cầm thìa quấy nhẹ, hắn nhẹ nhàng múcmột thìa nhỏ, đặt ở khóe miệng thổi thổi, sau đó đặt ở bên môi thử độấm.” Ừ, không nóng. Nào, Phi Nhi, uống thuốc.”

Long Phụng Ngọccảm thấy hắn đối với Âu Dương Phi đang bị bệnh giống như thân nhân. Cólúc lại cảm thấy như đối với một tiểu muội muội. Hắn chỉ muốn tận tâmtận lực chăm sóc cho nàng. Nếu nàng có thể hạnh phúc vui vẻ rời khỏi thế giới này, có lẽ hắn sẽ bớt đi chút đau khổ và xấu hổ!

“ Vươnggia, trước kia đều là Phi Nhi hầu hạ chủ tử người. Hôm nay lại để chochủ tử bón thuốc cho nô tỳ. Phi Nhi nhìn thấy người như vậy, thật sự vôcùng cảm động vô cùng đau khổ.” Trong mắt Âu Dương Phi, thoáng qua mộttia cảm động.

“ Phi Nhi, đừng nói những lời ngốc nghếch như vậy.Hai chúng ta ở với nhau đã tám năm. Hiện tại nàng còn nói chủ tử vớikhông chủ tử cái gì, nô tỳ với không nô tỳ cái gì. Trong lòng ta, đã sớm coi nàng là thân nhân, có lúc ta cảm thấy nàng giống như là tiểu muộimuội của ta. Đáng cho ta che chở, đáng cho ta thương yêu!” Long PhụngNgọc vừa bón thuốc cho Âu Dương Phi, vừa ôn chuyện cùng nàng:” Ta nhớrõ, lúc nàng được mẫu hậu đưa tới Vương phủ, còn là một nha đầu khoảngmười tuổi. Hai chúng ta sớm chiều chung sống, bất giác đã qua tám nămrồi.”

“ Đúng vậy! Thời gian trôi qua thật nhanh. Nếu như thờigian dừng lại ở trước kia thì thật tốt biết bao!” Âu Dương Phi nhớ lạilúc nàng mới gặp hắn, ở trước mặt mọi người hắn là một Vương gia bá đạo. Sau lưng mọi người, hắn cũng chỉ là một cậu bé sợ cô độc, sợ tịch mịch. Hắn luôn quấn lấy nàng, đòi nàng kể chuyện xưa. Cứ kể cứ kể, cho đếnlúc hai người trưởng thành. Cứ kể cứ kể cho đến khi hai người có thânthiết da thịt. Nhớ tới những chuyện kia, mặt của nàng liền ửng đỏ! Nhưng trong nháy mắt lại bị tái nhợt và thê lương thay thế!

Nếu như thời gian vĩnh viễn dừng lại ở thời khắc đó, sao có thể có chuyện thương tâm chứ?

Vì sao lại phải lớn lên? Vì sao lại phải lấy vợ? Vì sao lại phải nạpthiếp? Vì sao giữa thê thiếp lại phải hãm hại nhau? Vì sao phải lục đụcvới nhau? Hài tử số khổ đáng thương của nàng, vì sao phải trở thành vậthy sinh của cung đấu?

“ Phi Nhi, có phải nàng nhớ tới chuyện kểchuyện xưa cho ta nghe không?” Âu Dương Phi nhìn vẻ mặt của Âu DươngPhi, đoán rằng nàng nhớ lại những chuyện trước kia. Khi đó thật đúng làcái gì cũng không hiểu. Một cậu bé lớn, một cô bé nhỏ. Cả ngày vành taivà tóc mai chạm vào nhau ( chỉ sự thân mật), kề đầu gối vai sóng vai.Cùng ăn cơm, cùng ngủ, vậy mà lại vô sự tự thông, đem đối phương biếnthành nam nhân và nữ nhân!

Nếu như không có thánh chỉ của phụhoàng, nếu như không phải Long Phụng Ngọc hắn quá ngu xuẩn đi nạp thiếp, trong Ngọc Vương phủ này đến nay vẫn sẽ yên bình. Hắn không ngờ sau đại hôn, trong Ngọc Vương phủ lại là chiến trường giết người không thấymáu! Hài tử đáng thương của hắn chết trên chính chiến trường này! ĐíchVương phi ( vợ cả) của hắn thiếu chút nữa bỏ mạng trên chiến trường này. Phi Nhi mà hắn coi là thân nhân lại vì vậy mà mắc bệnh lao phổi!

Long Phụng Ngọc nghĩ thế nào cũng cảm thấy vô cùng hối hận! Vì sao lại phảitam thê tứ thiếp? Tại sao lại không thể chỉ cần một nữ nhân? Nếu như hắn chỉ có một nữ nhân thì sao có thể xảy ra những chuyện tàn nhẫn như vậy?

“ Vương gia, người đoán sai rồi. Ta mới không nghĩ tới những chuyện kia!” Âu Dương Phi cười khổ một tiếng, vội vàng cười che giấu.

Thuốc của Âu Dương Phi cuối cùng cũng uống hết.

Long Phụng Ngọc nhìn chiếc chén không kia, trong lòng đau khổ không chịunổi! Hắn có thể bón thuốc cho nàng mỗi ngày, lại không thể cứu vãn tínhmạng của nàng! Bây giờ hắn ỏ bên nàng thêm một ngày, thời gian của nàngliền ít đi một ngày!

“ Vinh phu nhân tới!” Thái giám ngoài cửakéo căng họng vịt đực, lớn tiếng hô. Âu Dương Phi nghe thấy giọng nóikia, tâm trạng vừa hòa hoãn lại, trong phút chốc lại kích động. Hận ýtrong lòng lại dâng lên cuồn cuộn!

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)