Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử

Long Vũ Thiên khoát tay áo một cái, ý bảo quần thần im lặng.

“ Ngọc Nhi, ý kiến của con như thế nào?” Hoàng thượng xoay mặt, nhìn vềphía Long Phụng Ngọc. Long Phụng Ngọc là nhi tử mà Hoàng thượng vừa ýnhất. Trong tất cả nhi tử của hắn, chỉ có đứa con này là có quyết đoánvà tiền đồ nhất. Khi có chuyện, hắn luôn thích nghe cách nhìn của LongPhụng Ngọc.

“ Phụ hoàng, nhi thần nghĩ phái chủ hòa tự có đạo lícủa mình. Tránh chiến loạn, dân chúng có thể an cư lạc nghiệp. Hành sựvững chắc như vậy, không hẳn không phải là phúc của bá tính!” Lời nóicủa Long Phụng Ngọc còn chưa dứt, gương mặt nhân sĩ của phải chủ hòa đều là tự tin và vinh quang. Có được lời khẳng định của Vương gia, ngườingười đều cảm thấy có mặt mũi. Bên phía chủ chiến nghe được lời của Long Phụng Ngọc, không khỏi thất vọng. Ngay cả Hoàng thượng cũng không nhịnđược trợn to hai mắt. Nếu như lời này từ miệng Long Phụng Thần nói rathì không có gì kì lạ, nhưng từ miệng Long Phụng Ngọc nói ra thì có chút bất ngờ.

Trên triều đình lại bắt đầu vang lên tiếng nghị luậnthì thầm. Long Phụng Ngọc phất tay một cái để cho mọi người im lặng.Ngay sau đó lại chuyển đề tài đứng ở lập trường của phái chủ chiến.

“ Dĩ nhiên, phái chủ chiến cũng có lập trường và lí do của mình. Thườngnói, tráng sĩ luyện võ để báo quốc. Mỗi ngày bọn họ luyện võ, không phải để báo quốc sao? Long Vũ vương triều thần phục Mộ Dung vương triềunhiều năm, thực sự là sỉ nhục của Long Vũ vương triều! Phàm là con dâncó tâm huyết, đều không cam tâm bị ức hiếp vĩnh viễn! Cục diện lịch sửkhuất nhục này nên sớm thay đổi rồi! Dĩ nhên đây chỉ là ý kiến cá nhâncủa ta. Về phần tiếp tục khuất nhục cầu hòa hay là giữ thẳng sống lưnglàm người, còn cần mọi người hợp lòng hợp sức!” Đầu tiên Long Phụng Ngọc tán thành phái chủ hòa, sau đó lại đưa ra quan điểm của chính mình.Phái chủ hòa cảm thấy có mặt mũi, phái chủ chiến cũng rất bội phục NgọcVương gia này!

Hoàng thượng gật đầu một cái, ý bảo hắn đã nghe lọt lời can gián của Long Phụng Ngọc!

Nói thật, Hoàng thượng rất bội phục cốt khí và chủ kiến của Long PhụngNgọc, càng tán thưởng lòng can đảm và sự trầm ổn của đứa con trai này.Tán thưởng thì tán thưởng, nhưng hắn tuyệt không muốn làm theo ý kiếncủa Long Phụng Ngọc. Ý của Hoàng thượng là tương đối ủng hộ phái chủhòa. Hắn đã già, cũng không có bao nhiêu hùng tâm tráng chí nữa. Mặc dùkhông cam lòng thần phục Mộ Dung vương quốc, nhưng cũng chưa từng muốnđánh đông dẹp tây, làm dân chúng sống lầm than! Chỉ cần có thể giữ vữnggiang sơn, sống những ngày an lạc yên bình, cho dù có chịu chút uấtnhục, hắn cũng chấp nhận. Nếu như đồng ý với ý kiến của phái chủ chiến,khơi mào chiến tranh, cuộc sống sau này sẽ không được yên bình. Làm vuamất nước thì càng thảm hại hơn! Vì vậy hắn để Thái tử cưới muội muội của Mộ Dung Quân, chính là hi vọng thông qua quan hệ người thân này giữvững hoa bình lâu dài.

Nếu như ý kiến của hắn và Long Phụng Ngọckhông giống nhau, hắn sẽ trưng cầu ý kiến của Long Phụng Thần. Thái tửthân là người kế vị của Long Vũ vương triều, ý kiến của hắn càng có sứcthuyết phục:” Thái tử, ngươi có ý kiến gì?”

Long Phụng Thần tiếnlên từng bước, khom người nói:” Phụ hoàng, nhi thần vô cùng tán thưởngcach nghĩ của vương đệ. Không chủ động khơi mào chiến tranh, cũng phảinhìn sắc mặt Mộ Dung vương quốc sống qua ngày. Quà tặng sinh thần này,chuẩn bị một chút là được. Về phần mỹ nhân và vật phẩm quý trọng, lượcbớt là được rồi. Nếu như Mộ Dung Quân nổi giận tạo thành cục diện nguycấp, cái mà Long Vũ vương triều của chúng ta có là nam nhi nhiệt huyết,binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Nhi thần xin làm gương cho binhsĩ, lãnh binh giết giặc. Cho dù chết nơi chiến trường cũng hơn sốngkhuất nhục như vậy” Bây giờ Long Phụng Thần không nhịn được sự điêu ngoa của Mộ Dung Doanh cho nên hết sức tán thành chủ trương của Long PhụngNgọc.

Con mắt của Hoàng thượng lại một làn nữa mở to. Từ lúc nàonhi tử nhu nhược này lại trở nên kiên cường như vậy? Chẳng lẽ là từtrong lò luyện của Mộ Dung Doanh luyện ra sao?

Người đại diện cho phái chủ chiến- Địch Chinh, tiến lên từng bước khuyên Hoàng Thượng:”Thái tử và Vương gia anh minh, thần tán thành!” Sau lưng Địch Chinh làmột nhóm lớn nhân sĩ của phái chủ chiến:” Chúng thần tán thành!”

Người đại diện cho phái chủ hòa- Mặc Vân thấy đại thế đã qua cũng vội vàngtiến lên từng bước, khuyên Hoàng thượng:” Vi thần cũng tán thành!”

“ Nếu đã như vậy thì cứ làm theo kết quả thương nghị đi! Vinh Thừa tướng, chuyện này giao cho ngươi giải quyết!” Tuy rằng Hoàng thượng không tánthành di vuốt râu cọp nhưng vẫn truyền chỉ theo kết quả nghị luận trêntriều. Hai nhi tử có hoài bão, Long Vũ vương triều sẽ có hi vọng. LongVũ Thiên không hi vọng xa vời làm bá chủ thiên hạ, hắn chỉ phản kháng,không để cường quốc ức hiếp là được. Nếu quả thật có thể thẳng lưng làmngười, ngày đó, hắn sẽ không bao giờ lấy hạnh phúc của nhi tử để đổi lấy sự an cư lạc nghiệp của bách tính và sự an khang của giang sơn xã tắc.

“ Vi thần tuân chỉ!” Vinh Bân vốn là một thành viên của phái chủ hòanhưng hắn không dẫn đầu ra mặt. Bởi vì đã sống lâu chốn quan trường, hắn biết chuyện gì cũng không nên quá rêu rao. Người ta thường nói, cái cột ở ngoài thì sớm mục rũa, lời này là có đạo lý!”

“ Hoàng thượng có chỉ, có việc sớm tấu, không việc bãi triều!” Lý Đức Phúc dùng chất giọng vịt đực lớn tiếng hô.

Long Phụng Thần tiến lên từng bước, khom người khởi tấu:” Phụ hoàng, nhithần muốn đến Ngọc Vương phủ một thời gian ngắn. Thứ nhất, có thể trấngiữ giáo trường, nhìn Vương đệ thao luyện nhân mã. Thứ hai, cũng muốn ra ngoài hóng gió một chút”

“ Chuẩn tấu” Hoàng thượng cũng biết,Thái tử ở trong cung, thường bị Mộ Dung Doanh làm khó, hắn buồn bựckhông vui, trong lòng khẳng định cảm thấy phiền muộn nhàm chán. Nếu hắnmuốn đi ra ngoài hóng mát, giải sầu một chút, người làm phụ hoàng nhưhắn lại không ngốc không đần, đâu thể không chuẩn tấu

“ Tạ ơn phụ hoàng!” Trong lòng Long Phụng Thần không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.Hắn rốt cuôc có thể danh chính ngôn thuận xuất cung, rốt cuộc có thểchạy khỏi ma chưởng của Mộ Dung Doanh, rốt cuộc có thể rời khỏi Đôngcung thái tử trầm lặng mà khuất nhục! Cũng rốt cuộc có thể nghe thấytiếng tiêu tuyệt luân kia.

Long Phụng Ngọc liếc mắt nhìn Thái tử, tron lòng không nhịn được nổi lên nghi vấn: Thái tử đến Ngọc vương phủtrú tạm, thật sự vui như vậy sao? Chẳng lẽ hắn đang muốn tìm nha đầukia? Cái nha đầu này thật sự có sức dụ hoặc lớn như vậy sao? Chẳng lẽ,nàng có một dung nhan nghiêng nước nghiêng thành? Chẳng lẽ Thái tử đãtừng nhìn thấy dung mạo thật của Lê Thải Nhi?

Nghĩ tới đây, trong lòng Long Phụng Ngọc giống như ăn phải cây mơ, vừa chát lại vừa đắng.

“ Bãi triều!” Lúc thanh âm của Lý Đức Phúc vang lên lần nữa, bóng dángHoàng thượng đã biến mất, Long Phụng Thần kéo Long Phụng Ngọc một cái,trên mặt lộ vẻ vội vã:” Vương đệ, chúng ta đi thôi!”

“ Thái tử,mời đi trước!” Long Phụng Ngọc không nhịn được trong lòng không vui,khom người thi lễ, mời Thái tử đi trước. Hắn đi sau lưng Thái tử, sắcmặt đen giống như bầu trời ngày mưa.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)