Chương 32: Cô nam quả nữ (1)

Edit: Niệm phu nhân

Beta: Cải Trắng

Chương 32: Cô nam quả nữ (1)

Đại hội thể thao kết thúc một thời gian, Mạc Thiến trở về nhà thì nhận được bưu kiện của nhà xuất bản. Phần đầu tiểu thuyết này là cô viết trước khi hợp đồng được kí. Biên tập viên có lẽ là trước ngày Quốc Khánh đã kiểm duyệt tất cả bài viết. Vì vậy mà bản thảo của cô cũng được kiểm duyệt.

Bản thảo của cô bị trả lại.

Biên tập viên bên đó còn gửi kèm lí do trả lại bản thảo là: bản thảo này tôi đã đọc, phần đầu đọc hơi khó hiểu. Hơn nữa, lại có tới hai nam chính, nếu là nữ thì tốt hơn. Nội dung tuy rất mới lạ, nhưng cũng rất kì lạ. Cách hành văn không có logic, nếu được, hi vọng bạn hãy đọc một số tác phẩm lớn trong nước để học tập cách hành văn và xây dựng tình tiết. Nội dung của truyện có cách suy nghĩ hơi kì lạ, chỉ sợ không phù hợp với xu hướng của độc giả hiện nay. Có thể thử một nội dung gần gũi hơn như thanh xuân vườn trường chẳng hạn.

Nói không thất vọng là giả.

Lúc gửi đi, Mạc Thiến cảm thấy cực kì tự tin. Cảm thấy ý tưởng của mình rất mới lạ, nên mới cố gắng viết một đoạn mở đầu gửi cho nhà xuất bản. Bây giờ bị trả lại bản thảo, trong lòng cũng có chút chướng ngại.

Cô ban đầu là một diễn viên, lại bị nói là một diễn viên bình hoa nên cố gắng học tập rất nhiều thứ. Viết tiểu thuyết là lĩnh vực chưa bao giờ thử qua. Bây giờ thì hay rồi, vì cô tự mãn, cho rằng chỉ cần mình viết là được duyệt. Cô cũng đâu phải thần tiên, làm sao có thể nghĩ làm được biên kịch, thì viết kịch bản là một lần thành danh? Bây giờ viết tiểu thuyết, muốn làm tác giả, viết ngay một đoạn gửi đi... sẽ trở thành một tác giả nổi tiếng?

Công ty điện ảnh cũng là xem trọng ý tưởng của cô, lại nắm được thị hiếu của người xem hiện nay. Trước kia cô cũng đọc rất nhiều kịch bản, biết phải viết như thế nào, tránh được rất nhiều sai lầm trong lúc viết, bên công ty thấy vậy mới cân nhắc, rồi sau đó mới chịu kí kết với cô. Nhưng vẫn đưa lại cho cô mười mấy trang cần sửa đổi. Đó chính là tính chuyên nghiệp của công việc, cô không có tài năng trong lĩnh vực viết, có thể viết được một quyển sách thì sẽ có rất nhiều câu viết không đúng, có lỗi chính tả, nội dung không đạt được cao trào hoặc quá rập khuôn mẫu. Cũng có thể viết xong chẳng ai muốn đọc cả. Cô quá tự tin, cũng quá xem thường ngành xuất bản rồi. Bây giờ vấp phải trắc trở, tuy rằng không đến mức gục ngã, cũng đủ để cô nhìn nhận lại bản thân.

Sống lại một lần, cũng phải học được cách suy nghĩ. Muốn viết kịch bản, thì phải học những gì biên kịch cần làm. Muốn viết được tiểu thuyết, thì phải học hỏi kĩ thuật viết của các tác giả khác mới đúng.

Định thần xong, cô mới mở ra phần thư mà bên công ty điện ảnh gửi cho cô sửa. Cô vừa sửa lại kịch bản mình viết theo khả năng, chỗ nào không sửa được thì gọi điện cho thầy Ngô để hỏi. Dù sao hiện tại ông cũng là thầy của Mạc Thiến. Cho dù không cần đóng học phí, nhưng trên danh nghĩa ông vẫn là thầy của cô.

*

Ngày 2 tháng 10, gần 11h thì Cố Thù đến nhà Mạc Thiến.

Trước giờ chị em nhà Mạc Thiến rất thích ngủ nướng, nhưng hôm nay dậy từ rất sớm để chuẩn bị.

Mới sáng ra, Mạc Nhan đã được Mạc mẹ dẫn đi tới lớp học diễn xuất. Mạc Thiến ở nhà một mình, mở máy tính ra rồi bắt đầu sửa lại kịch bản. Sửa xong năm tập đầu lại tiếp tục sửa mấy tập sau, như vậy có thể tránh được vài lỗi, cũng tránh kịch bản bị lộ tình tiết.

Lúc Cố Thù đến, Mạc Thiến đã hơi mệt mỏi.

Vì sau khi cô sửa lại kịch bản, công ty điện ảnh lại tiếp tục gửi đến một phần nữa, lần này chỉ có hai trang nhưng phạm vi cần sửa lại vô cùng nhiều. Làm cho Mạc Thiến cảm thấy rất áp lực.

"Tôi mang cơm gà đến"

Cố Thù nói, rồi để đồ ăn lên bàn cơm. Anh cũng mua cho anh một phần, trên lưng mang một bao nhỏ. Năm đó, nam sinh thịnh hành mang loại ba lô hình trụ, giống như ba lô đựng dụng cụ chơi thể thao. Cố Thù cũng mang loại tương tự, không hề sặc sỡ, có thể đoán được có thể là nhà mua gì đó được tặng kèm thôi. Loại ba lô này nhìn thì đẹp mà không hữu dụng lắm, vì bên trong không đựng được nhiều sách vở, được cái là có thể treo được quần áo lên trên, nhìn cũng tiện.

"Cám ơn" Mạc Thiến đáp, ngồi trước bàn ăn rồi mở hộp cơm ra, bắt đầu ăn. Anh cũng thấy được Mạc Thiến có vẻ không khỏe lắm, nên cũng ngồi xuống nói chuyện với cô.

"Kịch bản viết không ổn à?"

"Họ không làm khó tôi, còn nói nếu viết không được thì sẽ cho người khác viết giúp. Chẳng qua là nếu tôi tự sửa lại thì lúc sau sẽ không lặp lại lỗi này nữa. Nên vẫn là tự sửa thì hơn"

Cố Thù nghe vậy gật đầu.

"Chuyện này cũng như làm bài vậy, người khác giúp cậu sửa bài thì có kết quả đúng, nhưng cậu lại không rõ lắm. Sau đó gặp lại vấn đề tương tự, cậu lại lặp lại sai lầm của mình. Không bằng tự mình làm để nhớ lâu hơn"

"Tôi hiểu, nhưng lòng vẫn không vui mấy. Lúc viết họ không nói kịch bản này có vấn đề gì cả, vừa quay đầu đã nói một đống lỗi như vậy"

"Tất cả mọi người đều nghĩ kịch bản tốt, nếu như giấu giếm lấp liếm cho qua, khi có gì đó không ổn thì càng ảnh hưởng đến cậu hơn"

"Tôi biết chứ, chẳng qua vẫn có chút bận tâm. " Mạc Thiến cảm thấy trong lòng có chút mất mát, cúi đầu ăn một miếng thịt gà.

Hiện tại cô muốn Cố Thù an ủi cô, không phải ngồi giảng đạo cho cô. Kết quả anh nói chẳng khác gì giảng đạo, trong lòng cô thật không thoải mái. Nhưng cô cũng chẳng thể làm gì khác, không chờ mong gì nữa đành tiếp tục ăn cơm.

"Cậu rất giỏi, nhất định làm được mà"

Cố Thù khó khăn tìm lời, cuối cùng nói ra một câu như vậy.

Cô nghe xong hơi nhướn mày một chút, câu này còn dễ nghe.

"Có cần tôi giúp gì không?"

Anh lại tiếp tục hỏi.

"Cậu không hiểu thì sao mà giúp?"

"Ừ..."

"Cậu mang cặp đến làm gì?"

Cố Thù nhìn cặp xách của bản thân, chần chờ một chút rồi nói.

"Có muốn đến thư viện làm bài tập không?"

"Đến thư viện làm gì? Ở đây tôi cũng sửa bản thảo được mà. Nếu được thì cậu ở đây làm bài đi, có gì còn tham khảo"

"Cũng được"

Lúc này thì đáp không chút do dự, dễ thấy chắc vì tìm lí do anh mới mang cặp đến. Điều này khiến cô mím môi nén cười.

Cơm nước xong, Mạc Thiến không còn tâm trạng đi sửa bảo thảo nữa, cô ngồi trên ghế sô pha bắt đầu làm khó Cố Thù.

"Tham gia đại hội thể thao xong, đến tận bây giờ người vẫn còn đau, khó chịu ghê"

"Có cần tôi giúp cậu xoa bóp không?" Cố Thù xung phong nhận việc.

"Được chứ, cậu giúp tôi lấy kem ở trong tủ lạnh đi, nhớ lấy thìa"

"Mới ăn cơm xong đã ăn kem có được không?"

Cô liền rầm rì kháng nghị: "Tôi mệt muốn chết rồi, cả người khó chịu... còn phải viết kịch bản. Cậu đến, tôi mới được nghỉ một chút, cậu còn muốn ngược đãi tôi"

Cố Thù không còn cách nào nói cô, đành dọn sạch sẽ bàn rồi lau sơ qua. Rửa tay xong mới lấy kem trong tủ lạnh cho Mạc Thiến. Còn cầm thêm một thìa gỗ để ăn kem, bấy giờ mới đưa cho cô. Mạc Thiến lập tức ngồi dậy, vỗ vỗ ghế sô pha:

"Ngồi đi"

Cố Thù ngồi xuống cạnh cô, lúc này cô hoành hành cạnh anh, đưa hai chân gác lên đùi anh, chỉ chỉ:

"Giúp tôi xoa bóp chân đi, nhất là đùi, đau lắm"

Hôm nay cô bận một bộ váy ngủ, dài hơn đầu gối một chút, lúc này gác lên nên mép váy vừa phủ đùi.

Anh thích nhất là chân cô, khi này nó ở ngay trước mặt anh. Chỉ cần cúi đầu có thể nhìn thấy ở vị trí rất gần, từng chi tiết nhỏ đều thấy. Làn da cô trắng trẻo, nhìn rất ướt át lại mềm mịn. Anh đặt tay lên đùi cô, cũng không dám động. Lúc này bị cô lấy thìa gỗ ăn kem đánh nhẹ. Cố Thù đưa tay bóp nhẹ mấy cái, cô cũng không phản ứng gì, rất tự nhiên. Lúc này anh mới thả lỏng người, bắt đầu xoa bóp dùm cô.

Con gái chân vừa mềm vừa mịn, không giống chân của con trai toàn thịt và thịt, cũng không thô như vậy.

"Đúng rồi, chỗ đó đó, đau lắm. Cậu nhẹ xíu, ừ... dễ chịu quá"

Mạc Thiến vừa chỉ huy vừa ăn kem, còn xúc một muỗng kem đút Cố Thù. Anh hơi chần chờ, vẫn là ăn một muỗng.

Làn môi đụng vào tấm gỗ, mặt trên còn hơi ẩm. Anh biết đây là vì cô ăn qua nên lưu lại, nghĩ đến môi cô hồng hồng đang ăn rồi đút mình, không hiểu sao da mặt dần đỏ ửng rồi lan đến bên tai.

Cô ăn tiếp một miếng, rồi cắn thìa nửa ngày không lấy ra. Rõ ràng anh không nhìn thấy cô, nhưng vẫn chú ý cử động của cô. Vì vậy không thấy ánh mắt cô đang nhìn anh chăm chú, vẫn khiến tim anh đập nhanh hơn bình thường.

Trong không gian vừa yên tĩnh lại riêng tư, trong phòng chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc, lâu lâu anh chạm vào chỗ mỏi cơ của cô. Âm thanh cô hừ hừ rất nhẹ, hai người ở rất gần nhau. Anh cảm thấy chân thật, trong lòng bắt đầu ngưa ngứa. Rõ ràng thời tiết mới sang thu, vẫn chưa đến mùa lạnh, trong phòng cũng mở điều hòa, vậy mà anh càng lúc càng thấy nóng. Giống như không khí xung quanh có hơi ấm bốc lên, như vừa ở phòng tắm hơi vậy.

Anh nuốt một ngụm nước bọt, mím môi. Sống lưng thẳng tắp, chân cũng không dám cử động. Động tác trên tay rất nhẹ nhàng, cứ nhìn chân cô, không dám nhìn lung tung, nhất là gương mặt của cô, cùng cô đối diện.

Thời điểm này, cô lại giơ chân lên, tiếp tục.

"Bắp đùi cũng đau"

Anh hơi nghiêng đầu, giúp cô xoa xoa, trong lúc lơ đãng nhìn thấy một quần lót màu hồng nhạt. Chỉ thấy máu ở đâu xộc lên đầu, càng lúc càng nóng.

Thân thể cũng có chút dao động. Nhất là một nơi nào đó...

"Cậu và Diêu Thiến Nam dạo này sao rồi?

Mạc Thiến đột nhiên hỏi vấn đề này.

"Hỏi cô ấy làm gì?"

Anh vừa đáp cô, lại phát hiện miệng đắng lưỡi khô.

"Không phải cô ấy theo đuổi cậu sao?"

"Tôi không có cảm giác với cô ấy, đã từ chối mấy lần cô ấy vẫn không bỏ, tôi không biết làm sao cũng kệ vậy"

"Cô ấy chủ động vậy, cũng rất kiên trì. Cũng rất xinh xắn, cậu không động lòng chút nào à?"

Cố Thù hơi nhíu mày, đột nhiên cảm thấy Mạc Thiến và mình đang ở riêng, cô lại nói vấn đề này thật phá không khí. Vì vậy không kiên nhẫn đáp.

"Không thích, không thích là không thích, kiên trì thêm nữa chỉ làm tôi thấy phiền thôi"

Nghe xong đáp án này, Mạc Thiến hơi yên lòng, nở nụ cười.

"Cậu cười gì?"

"Tâm trạng tốt nên cười không được sao?"

"Không phải vừa có suy nghĩ à?"

"Con gái tính cách đều như vậy, cậu không hiểu được đâu"

Anh lười tranh cãi với cô, vì vậy không hỏi nữa, tiếp tục tập trung xoa bóp. Lúc này, Mạc Thiến đã ăn xong kem rồi, vươn tay về phía Cố Thù chạm vào cần cổ của anh.

"Cần cổ của cậu rất đỏ, nóng lắm à?"

Trước đó cô vừa cầm kem, nên ngón tay rất lạnh. Đã vậy còn đưa tay chạm vào người Cố Thù đang nóng, rất nhanh cảm thấy ngón tay cô sờ vào rất dễ chịu. Làm anh không nhịn được, khẽ cọ cọ vào ngón tay của cô.

Chapter
1 Chương 1: Trở lại năm 15 tuổi
2 Chương 2: Càn quét tiệm bán lẻ
3 Chương 3: Gặp lại bạn trai cũ
4 Chương 4: Chết cũng ngạo kiều
5 Chương 5: Thêm một người trọng sinh
6 Chương 6: Chào buổi sáng ấm áp
7 Chương 7: Đoạn tuyệt
8 Chương 8: Đơn độc ước hội
9 Chương 9: Ái muội trêu chọc
10 Chương 10: Thử viết kịch bản
11 Chương 11: Khai giảng khóa huấn luyện quân sự
12 Chương 12: Gặp lại người bạn thân
13 Chương 13: Quà tặng của Cố Thù
14 Chương 14: Yêu thương to lớn
15 Chương 15: Thông báo tin ngắn
16 Chương 16: Mối tình đầu ngọt ngào
17 Chương 17: Cảm xúc nhỏ của anh
18 Chương 18: Đặc biệt tới thăm
19 Chương 19: Tin tức kịch bản
20 Chương 20: Mạc Thiến tức giận
21 Chương 21: Mạc Thiến khủng bố
22 Chương 22: Dạy bảo cậu một chút
23 Chương 23: Mỗi lần đều ngọt ngào
24 Chương 24: Khó khăn nhỏ
25 Chương 25: Trở nên nổi tiếng ngoài ý muốn
26 Chương 26: Mối tình đầu quốc dân
27 Chương 27: Cố Thù đẹp trai nhất!
28 Chương 28: Đánh là thương mắng là yêu
29 Chương 29: Đùng đùng là cái gì?
30 Chương 30: A Đạt Lý Tiểu Long
31 Chương 31: Nữ thần tao nhã
32 Chương 32: Cô nam quả nữ (1)
33 Chương 33: Cô nam quả nữ (2)
34 Chương 34: Mạc Thiến biểu diễn
35 Chương 35: Xinh đẹp cũng là sai
36 Chương 36: Nên kiếm tiền nha
37 Chương 37: Bí mật Tô Lương Ngữ
38 Chương 38: Tham muốn chiếm hữu của Cố Thù
39 Chương 39: Được xuất bản tiểu thuyết
40 Chương 40: Liếm son môi
41 Chương 41: Thích thì theo đuổi thôi
42 Chương 42: Cưỡng hôn
43 Chương 43: Chụp ảnh sticker
44 Chương 44: Bắt đầu mua nhà
45 Chương 45: Ở sát vách nhà cô
46 Chương 46: Cậu là người của tôi !
47 Chương 47: Nụ hôn đầu tiên
48 Chương 48: Sự kiện lớn nổ ra trên mạng
49 Chương 49: Lễ giáng sinh vui vẻ
50 Chương 50: Đừng khóc, Tô Lương Ngữ
51 Chương 51: Cách thể hiện tình yêu của anh
52 Chương 52: Tiểu biệt thắng tân hôn
53 Chương 53: Tẩy não việc làm sai
54 Chương 54: Bị vây ép xung quanh
55 Chương 55: Đi hẹn hò
56 Chương 56: Ảnh hậu làm thế thân
57 Chương 57: Nguyên nhân trọng sinh
58 Chương 58: Chỉ muốn ôm cậu ngủ
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93: (kết)
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: Trở lại năm 15 tuổi
2
Chương 2: Càn quét tiệm bán lẻ
3
Chương 3: Gặp lại bạn trai cũ
4
Chương 4: Chết cũng ngạo kiều
5
Chương 5: Thêm một người trọng sinh
6
Chương 6: Chào buổi sáng ấm áp
7
Chương 7: Đoạn tuyệt
8
Chương 8: Đơn độc ước hội
9
Chương 9: Ái muội trêu chọc
10
Chương 10: Thử viết kịch bản
11
Chương 11: Khai giảng khóa huấn luyện quân sự
12
Chương 12: Gặp lại người bạn thân
13
Chương 13: Quà tặng của Cố Thù
14
Chương 14: Yêu thương to lớn
15
Chương 15: Thông báo tin ngắn
16
Chương 16: Mối tình đầu ngọt ngào
17
Chương 17: Cảm xúc nhỏ của anh
18
Chương 18: Đặc biệt tới thăm
19
Chương 19: Tin tức kịch bản
20
Chương 20: Mạc Thiến tức giận
21
Chương 21: Mạc Thiến khủng bố
22
Chương 22: Dạy bảo cậu một chút
23
Chương 23: Mỗi lần đều ngọt ngào
24
Chương 24: Khó khăn nhỏ
25
Chương 25: Trở nên nổi tiếng ngoài ý muốn
26
Chương 26: Mối tình đầu quốc dân
27
Chương 27: Cố Thù đẹp trai nhất!
28
Chương 28: Đánh là thương mắng là yêu
29
Chương 29: Đùng đùng là cái gì?
30
Chương 30: A Đạt Lý Tiểu Long
31
Chương 31: Nữ thần tao nhã
32
Chương 32: Cô nam quả nữ (1)
33
Chương 33: Cô nam quả nữ (2)
34
Chương 34: Mạc Thiến biểu diễn
35
Chương 35: Xinh đẹp cũng là sai
36
Chương 36: Nên kiếm tiền nha
37
Chương 37: Bí mật Tô Lương Ngữ
38
Chương 38: Tham muốn chiếm hữu của Cố Thù
39
Chương 39: Được xuất bản tiểu thuyết
40
Chương 40: Liếm son môi
41
Chương 41: Thích thì theo đuổi thôi
42
Chương 42: Cưỡng hôn
43
Chương 43: Chụp ảnh sticker
44
Chương 44: Bắt đầu mua nhà
45
Chương 45: Ở sát vách nhà cô
46
Chương 46: Cậu là người của tôi !
47
Chương 47: Nụ hôn đầu tiên
48
Chương 48: Sự kiện lớn nổ ra trên mạng
49
Chương 49: Lễ giáng sinh vui vẻ
50
Chương 50: Đừng khóc, Tô Lương Ngữ
51
Chương 51: Cách thể hiện tình yêu của anh
52
Chương 52: Tiểu biệt thắng tân hôn
53
Chương 53: Tẩy não việc làm sai
54
Chương 54: Bị vây ép xung quanh
55
Chương 55: Đi hẹn hò
56
Chương 56: Ảnh hậu làm thế thân
57
Chương 57: Nguyên nhân trọng sinh
58
Chương 58: Chỉ muốn ôm cậu ngủ
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93: (kết)