Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết

Mới sáng sớm, tiếng gà còn chưa kịp gáy, màn đêm chưa hoàn toàn biến mất, không gian yên lặng không vương lại tiếng bước chân.
Giữa dòng nước chảy hiền hoà, hai thân người vẫn còn nắm chặt tay nhau đang lững lờ trôi theo chiều gió cuốn.
“Ông ơi! Bà ơi!”
Tiếng la thất thanh từ bên gian nhà lớn vang vọng khiến cậu Phúc bên này cũng choàng người tỉnh giấc:
“Khuyết! Khuyết! Mày đi đâu rồi!”
Thằng Khuyết ngó đầu vào qua ô cửa nhỏ, trên tay còn cầm nguyên cây chổi răng:
“Sao thế cậu? Cậu không nghỉ thêm tí nữa mà gọi con sớm chi vậy?”
“Bên kia có chuyện gì mà tao nghe thấy tiếng giọng hớt hải thế?”
Cậu Phúc nắm tay nhìn theo bước chân của thằng Khuyết khuất tầm mắt.
Căn nhà bên kia không khi nào là bớt chuyện nhưng phải tới mức hớt hải như vậy quả thực cũng rất lâu rồi cậu mới thấy.

Kể từ ngày cậu Cả được người ta khiêng về, cả thân người gần như không còn chỗ nào thôi bỏng rát, mặt mũi lem luốc biến dạng, tay chân run lên từng hơi co quắp.

Cũng từ rất lâu rồi bên gian kia lại truyền đến những tiếng bước chân dồn dập, tiếng ồn ào không hề vui tươi…
“Có phải mợ Thi…”
Thằng Khuyết vừa đặt chân qua bức rào, đã thấy cậu Phúc đứng ngay bên cửa lớn chạy vội lại.
Nó lắc đầu, ấp úng:
“Không phải mợ Thi…là…là cậu Hai.”
Cậu Phúc nghe thấy vậy mới thở dài một hơi, xoay lưng rời đi:
“Cậu Hai sao? Cậu ấy thường ngày không thích ồn ào.

Vậy mà mới sáng sớm đã làm ầm chuyện gì không biết? Tao còn tưởng là bên gian phòng thờ lại truyền tin…”
“Cậu ấy mất rồi!”
Dừng lại khoảng chừng vài giây, cậu Phúc lẫn thằng Khuyết đều im lặng.

Cậu ấy? Cậu Hai?
Mất rồi?
“Chuyện gì vậy?”
Cậu Phúc không tin vào tai mình, quay lại nắm chặt vai thằng Khuyết lắc mạnh.
Hôm qua không phải vẫn còn thấy cậu ấy cười cười nói nói với giai nhân? Không phải vẫn còn thấy cậu ấy nhìn sang đây bằng ánh mắt lạnh băng nhiều phần khó chịu? Không phải cậu ấy còn lướt qua cậu Phúc lúc chạm mặt không thèm nhìn lại một cái?
Một người vẫn còn khoẻ mạnh như thế, sao tới hôm nay lại báo tang?
Thằng Khuyết cúi người khom khom lại:
“Con nghe đám người bên kia nói…cậu ấy được khiêng về…bên cạnh còn có…con nô…hình như là…bỏ trốn.”
“Mày với tao đi qua đó!”
Trong đám đống không thể phân biệt nổi ai với ai, cậu Phúc chỉ kịp thoáng lướt thấy thân hình nhỏ nhắn quen thuộc bị che khuất hoàn toàn bên trong.

Bọn hạ nhân người khô kẻ ướt đang đứng một góc nơi phía cổng lớn mà run lên cầm cập từng hồi, mặt mũi tái nhợt cố bám vào ngọn được cháy bùng sưởi ấm.
“Cậu Hai là bị làm sao? Sao chúng mày không thay quần áo mà lại đứng đây?”
Bọn chúng thấy cậu, cũng chẳng nhiều phần kiêng nể như mấy người nhà họ Chu này, thoải mái lên tiếng:
“Hồi sáng có người đi chợ sớm mới thấy có gì đó giữa lòng sông bèn chạy qua đây bảo chúng con.

Mà ai ngờ đâu lại…lại là cậu Hai…đến khi con vớt lên mới biết là cậu Hai với con Hà.”
Cậu Phúc nhíu mày một phần khó hiểu.
Cậu Hai từ trước tới nay, từ khi cậu Phúc biết tới cậu ấy đến bây giờ đều chưa từng thấy cậu ấy tiếp xúc nữ nhi bao giờ.

Còn chưa thấy cậu ấy rời khỏi cậu Cả lấy nửa bước chân chứ đừng nói đến đi cùng một hạ nhân ra ngoài.
“Vậy là tối qua cậu ấy ra ngoài với con Hà không về.

Rồi sáng nay chúng mày thấy…”
Bọn gác cổng vội vã xua tay lùi lại bước chân, lắc đầu liên tục:
“Bọn con có canh cổng cẩn thận.

Nhưng cả hôm qua đều không thấy cậu ấy đi ra ngoài.

Không biết cậu ấy ra ngoài lúc nào.

Bọn chúng con thức suốt cả đêm, không lơ là phút nào.”
“Bọn con nói thật đó ạ! Nếu chúng con mà thấy cậu ấy ra ngoài đến muộn không về đã đi tìm từ lâu rồi! Cậu tha cho chúng con! Chúng con không hề thất trách đâu ạ.”
Cậu Phúc một lời còn chưa kịp nói đã bị đám nô vội vã thanh minh.
Cậu xoay người, liếc qua cái thân đã bị bọc chiếu kín mít nằm chỏng chơ bên ngoài cổng.
Đó là…con Hà?
Cũng đúng thôi! Nhà họ Chu này làm sao chấp nhận được chuyện người nối dõi hương khói tư tình với hạ nhân?
Nhưng chí ít cậu Hai cũng khiến con mắt của cậu mở thêm một phần kinh ngạc:
“Giấu một người trong lòng, không ai hay biết, không người nghi ngờ.

Để mọi chuyện thành thế này? Đáng thương!”
“Cậu cũng dễ cảm thấy đáng thương cho người khác quá đấy!”
Mợ Thi đứng bên cạnh từ khi nào chẳng hay, bây giờ mới lên tiếng.
Cậu Phúc cười gượng lấy một cái, vội xoa đầu:

“Không phải mợ ở bên trong kia sao? Mợ ra đây từ khi nào thế?”
“Bên trong đó giả tạo quá, tôi cũng không muốn ở lại lâu.

Hơn nữa bây giờ đang có mợ Liễu lo liệu.

Tôi ở đó chỉ tổn vướng tay chân.”
“Mợ Liễu?”
“Tôi nghe bảo cậu Hai đem rước mợ ấy ra từ đêm qua rồi.”
Mợ Thi đứng từ ngoài cổng, phóng tầm mắt vào bên trong nghe vang lên từng hồi những âm thanh thảm thương chẳng thể chạm tới lòng thật tâm.
Ông Chu một giọt nước mắt cũng chẳng buồn rơi.

Bà Cả kêu la thảm thiết như đứt từng đoạn máu mủ.

Bà Hai ngây ngốc ngồi thoáng cười một lát rồi rời đi:
“Hết nước mắt rồi! Hết nước mắt rồi! Không khóc được! Không xứng khóc!”
Chỉ còn lại đám hạ nhân thường ngày tránh người không khác tránh tà.

Sợ người không khác sợ quỷ.

Trù người chết không siêu thoát bây giờ lại quay về thảm thương hai hàng nước mắt, khoé miệng méo mó không rõ là cười hay khóc.
“Tôi có thấy qua cả người cậu ấy: cứng đờ, ướt nhẹp, mang theo cả ma vong về bên cạnh.

Là bản thân tự trầm mình xuống dòng nước lạnh khi ấy.

Bên cạnh quả thực mang theo con Hà, hai người nắm lấy tay nhau.

Nhưng…”
Câu nói ngập ngừng, cậu Phúc kéo lại mợ Thi ra chỗ khác, cách xa đám đông đang huyên náo:
“Có chuyện gì vậy? Mợ thấy điều gì không đúng phải không?”
“Hôm qua tôi có thấy cậu Hai với con Hà tình chàng ý thiếp.

Nhưng nhìn kĩ lại thấy giống như con Hà đang rất sợ hãi, cậu Hai có niềm nở với nó như thế nào, nó lại càng co rúm người lại.”
Lúc đó mợ cứ nghĩ rằng đó là do con Hà lo lắng sự nhiệt tình của cậu Hai nơi đông người có thể khiến nó thành nơi chứa đựng uất hận.

Nhưng bây giờ mới thấy thứ mợ Thi thấy chỉ là những sợ hãi hiện lên rõ nét không chút gian dối.
Nhưng tại sao cậu Hai lại phải làm như vậy?
Cậu ấy đối với con Hà ngay trước mắt khách quan lại làm cái chuyện như thế?
Ngay trước bình minh đang ló rạng lại đem con Hà thành cái xác bất động không cảm xúc?
Cậu Hai thực sư mưu tính điều gì?
Mợ Liễu đẩy cậu Cả về lại giữa sân, đứng phơi nắng trong gian hoa viên, xoay lưng về phía mợ Thi.
Một chút bất giác, mợ Thi không nhìn rõ được người đang nơi đó mà lảo đảo lùi lại vài bước chân:
“Cậu Phúc! Nơi kia…bóng lưng ấy…”
“Mợ Liễu! Lúc nãy đi qua đây mợ với mợ ấy còn cúi đầu chào nhau.

Mới đó mợ đã quên rồi sao?”
Mợ Thi lắc đầu nhìn lại nơi đó lần nữa.
Dáng người kia quả thật yểu điệu thục nữ, mình hạc xương mai.

Nhưng không thể che giấu nổi một phần thoáng những kì lạ không thể giải thích.
Nơi khóm hoa hồng vẫn còn trồng nguyên rực rỡ.

Hai người đứng ngay tại nơi đó, khoảng cách, thời gian, không gian không hề thay đổi với thường ngày cậu Hai vẫn làm.
Họ im lặng sưởi nắng, im lặng ngắm nhìn từng tán khẽ bay bay.
“Cậu có tin rằng cậu Hai thực sự chết rồi?”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2 Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3 Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4 Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5 Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6 Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7 Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8 Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9 Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10 Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11 Chương 11: 11: Gặp Quan
12 Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13 Chương 13: 13: Minh Oan
14 Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15 Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16 Chương 16: 16: Hầm Mộ
17 Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18 Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19 Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20 Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21 Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22 Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23 Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24 Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25 Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26 Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27 Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28 Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29 Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30 Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31 Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32 Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33 Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34 Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35 Chương 35: 35: Chôn Sống
36 Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37 Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38 Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39 Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40 Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41 Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42 Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43 Chương 43: 43: Đe
44 Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45 Chương 45: 45: Vợ Mới
46 Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47 Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48 Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49 Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50 Chương 50: 50: Vết Sẹo
51 Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52 Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53 Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54 Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55 Chương 55: 55: Gặp Lại
56 Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57 Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58 Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59 Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60 Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61 Chương 61: 61: Không Giam
62 Chương 62: 62: Bước Chân
63 Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64 Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65 Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66 Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67 Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68 Chương 68: 68: Người Khác
69 Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70 Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71 Chương 71: 71: Con Đào
72 Chương 72: 72: Tìm Người
73 Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74 Chương 74: 74: Tấm Bài
75 Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76 Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77 Chương 77: 77: Giếng Không
78 Chương 78: 78: Ba Người
79 Chương 79: 79: Hang Đá
80 Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81 Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82 Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83 Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84 Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85 Chương 85: 85: Cười
86 Chương 86: 86: Bà Điên
87 Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88 Chương 88: 88: Treo Cổ
89 Chương 89: 89: Hành Án
90 Chương 90: 90: Kết Cục
91 Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2
Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3
Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4
Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5
Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6
Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7
Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8
Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9
Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10
Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11
Chương 11: 11: Gặp Quan
12
Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13
Chương 13: 13: Minh Oan
14
Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15
Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16
Chương 16: 16: Hầm Mộ
17
Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18
Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19
Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20
Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21
Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22
Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23
Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24
Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25
Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26
Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27
Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28
Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29
Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30
Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31
Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32
Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33
Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34
Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35
Chương 35: 35: Chôn Sống
36
Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37
Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38
Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39
Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40
Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41
Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42
Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43
Chương 43: 43: Đe
44
Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45
Chương 45: 45: Vợ Mới
46
Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47
Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48
Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49
Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50
Chương 50: 50: Vết Sẹo
51
Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52
Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53
Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54
Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55
Chương 55: 55: Gặp Lại
56
Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57
Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58
Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59
Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60
Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61
Chương 61: 61: Không Giam
62
Chương 62: 62: Bước Chân
63
Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64
Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65
Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66
Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67
Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68
Chương 68: 68: Người Khác
69
Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70
Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71
Chương 71: 71: Con Đào
72
Chương 72: 72: Tìm Người
73
Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74
Chương 74: 74: Tấm Bài
75
Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76
Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77
Chương 77: 77: Giếng Không
78
Chương 78: 78: Ba Người
79
Chương 79: 79: Hang Đá
80
Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81
Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82
Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83
Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84
Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85
Chương 85: 85: Cười
86
Chương 86: 86: Bà Điên
87
Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88
Chương 88: 88: Treo Cổ
89
Chương 89: 89: Hành Án
90
Chương 90: 90: Kết Cục
91
Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới