Chương 180: Ám hiệu

Bà Ngô xuất viện, Ngô Sở Úy lại tới công ty làm việc, buổi tối thì về nhà với mẹ như trước.

Khương Tiểu Soái vừa nghe nói Ngô Sở Úy trở lại công ty, liền chạy ngay tới.

"Tình hình mẹ cậu sao rồi?"

Ngô Sở Úy cười nói: "Rất tốt, bệnh tình cơ bản đã được khống chế."

"Lần trước tôi vào bệnh viện thăm mẹ cậu, đã thấy có tinh thần hơn lúc mới vào viện, loại bệnh này ở trong bệnh viện lâu cũng không tốt. Hoàn cảnh bệnh viện, không bệnh cũng sinh ra bệnh, tâm tình tốt so với uống thuốc còn tốt hơn, không có việc gì thì ở cạnh mẹ cậu nhiều một chút."

Ngô Sở Úy gật đầu, "Tôi mỗi tối đều về nhà, mẹ tôi giờ giống như con nít, phải có tôi dỗ mới chịu ngủ."

"Đứa bé nhỏ, lão ngoan đồng sao."

Khương Tiểu Soái ngồi trên ghế sa lon nghỉ ngơi một lúc.

Ngô Sở Úy dọn dẹp phòng làm việc lại một chút, tuy mỗi ngày đều có người tới quét dọn, nhưng dù gì cũng là phòng của mình, có nhiều chỗ vẫn phải tự mình dọn dẹp mới thấy an tâm.

Trong khi lục lọi ngăn kéo, vô tình lại thấy cái đĩa CD.

Cầm lên nhìn, nói với Khương Tiểu Soái: "Tôi vẫn cảm thấy cái đĩa CD này có vấn đề."

"Có vấn đề gì?" Khương Tiểu Soái hỏi, "Không phải cậu đã xem rất nhiều lần sao? Đến cả số lần thở của hai người lúc ngủ cũng thuộc lòng rồi ấy chứ?"

"Chắc là tôi để sót gì đó." Ngô Sở Úy nói.

Khương Tiểu Soái thở dài, "Là do cậu muốn thấy sự việc tối hôm đó của Uông Thạc và Quách Thành Vũ, nhưng mà trong đây không có, cho nên mới cảm thấy sót gì đó, chứ thật ra cậu đều xem rồi."

"Cậu nói xem, có khi nào tôi xem một bản không đầy đủ không?"

Khương Tiểu Soái nhe răng, "Cậu hỏi ai đây? Tôi còn chưa xem qua bản gốc."

Ngô Sở Úy buồn bực, "Rõ ràng tôi đã chép lại tất cả rồi mà."

"Được rồi, nói về chuyện này." Khương Tiểu Soái vỗ tay Ngô Sở Úy, "Tôi có thể nói với cậu một sự thật."

"Sự thật gì?" Ngô Sở Úy hỏi.

Khương Tiểu Soái ngồi xuống, hắng giọng một cái, vẻ âm trầm nói: "Ngày đó Quách Tử đi tìm Uông Thạc, nói chuyện về vấn đề năm đó của hai người, Uông Thạc cơ bản đã thừa nhận nguyên nhân hành động phản bội Trì Sính là vì Quách Tử, còn về việc hai người bọn họ có xảy ra việc gì không, Uông Thạc không có thái độ rõ ràng."

"Cậu nói mấy lời này không phải là vô ích sao!" Ngô Sở Úy ngẫm nghĩ một lúc, nói: "Quách Tử này? Anh ta cũng là người trong cuộc! Có ngủ hay không anh ta cũng không biết sao?"

"Hôm đó anh ta say, say rồi thì cái gì cũng không biết, đến khi tỉnh lại thì mọi việc đã rồi." Khương Tiểu Soái nói, "Ngược lại anh ta có khẳng định là không làm, ai biết anh ta nói có thật hay không?"

Ngô Sở Úy im lặng không nói.

Khương Tiểu Soái nói tiếp: "Cậu nói xem Uông Thạc có suy nghĩ gì? Nếu anh ta không làm, sao để đến bây giờ mới làm sáng tỏ? Sau khi Trì Sính nghe xong, có thể đối với anh ta còn một chút tình cảm."

"Anh ta có nói không làm, Quách Tử cũng nói không làm, vấn đề là Trì Sính có tin không?" Ngô Sở Úy nói, "Tôi thấy giữa bệnh mù màu của tôi với chuyện của Uông Thạc không khác gì nhau?"

Khương Tiểu Soái có phần khó hiểu, "Hai chuyện này có liên quan gì?"

"Đương nhiên là có." Ngô Sở Úy nói, "Cậu nghĩ xem, tôi biết chữ trên quả trứng là do Uông Thạc viết, vì sao tôi không thể nói với Trì Sính? Sự việc xảy ra ở trên người tôi, tôi là bị cáo, tôi tự bào chữa, lời nói có hiệu lực pháp lý không? Cũng theo ý đó, Quách Tử là đồng phạm, lời của anh ta có hiệu lực pháp lý không?"

Khương Tiểu Soái nhận ra chân lý, "Cũng đúng ha, huống hồ những việc này do anh ta mà ra, dù anh ta có giải thích như thế nào đi nữa đều không tránh khỏi liên can, có nói cũng vô ích, không chừng tội còn thêm một bậc."

"Thì đó!" Ngô Sở Úy âm thầm lý sự, "Nên tên nhóc này muốn mượn tay tôi tra ra chân tướng, để tôi đưa ra chứng cứ. Là phe đối địch, lời của tôi rất có sức thuyết phục."

Khương Tiểu Soái trừng mắt, "Vậy cậu còn giúp anh ta? Đây không phải là mang đá đập chân mình sao?"

"Tôi mặc kệ." Ngô Sở Úy kiên quyết, "Việc này tôi không biết thì thôi, nếu tôi đã biết, phải làm rõ vấn để, tìm ra chân tướng sự việc."

"Cậu điều tra từ đâu?" Khương Tiểu Soái nói, "Quán rượu không may bị hủy, ông chủ cũng không biết đã chạy đi đâu, dù tìm thấy ông ấy, những chuyện phát sinh bảy năm trước, chưa chắc đã biết?"

"Uông Thạc nhất định có chứng cứ." Ngô Sở Úy ánh mắt chắc chắc.

Khương Tiểu Soái phản bác, "Nếu anh ta có chứng cứ thì sớm đã đưa ra, anh ta chính là vì không có chứng cứ, mới có ý định làm phiền cậu. Cái này gọi là đấu tranh tâm lý kéo dài, thời gian lâu dài, chỉ có một kết quả, cậu nhất định sẽ mắc bệnh tinh thần. Tin tôi đi, tôi là bác sĩ, tôi còn tự mình trải qua. Mau chóng quên đi việc này, cái gì cũng mặc kệ, nếu không người thua thiệt sẽ là cậu."

Ngô Sở Úy ngoan cố, "Anh ta nhất định có chứng cứ, chỉ là chưa đến lúc cần thiết, chỉ cần đến thời điểm anh ta nhất định sẽ đem ra."

"Nếu thật sự đến lúc đó, cậu sẽ hoàn toàn bị anh ta dắt mũi." Khương Tiểu Soái nói.

Ngô Sở Úy mắt lộ ra vẻ tinh anh, "Còn chưa biết là ai dắt mũi ai đâu."

Khương Tiểu Soái cảm thấy hơi tức ngực, đột nhiên nhớ tới một việc.

"Đúng rồi, Trì Sính đã đi gặp Uông Thạc, anh ta có nói với cậu chưa?"

Sắc mặt Ngô Sở Úy trầm xuống, "Việc này anh ta có thể nói với tôi sao?"

"Là do Uông Thạc đổ oan cho cậu, nên Trì Sính tìm Uông Thạc tính sổ." Khương Tiểu Soái nói.

Ngô Sở Úy hỏi, "Kết quả ra sao? Anh ta làm gì Uông Thạc?"

Khương Tiểu Soái ho nhẹ một tiếng, nói: "Hình như... không có."

Ngô Sở Úy ấn mạnh con dấu lên văn kiện, ấn ra một dấu đỏ au.

"Tôi biết rồi!"

Nói xong, ném con dấu sang bên, cầm văn kiện khí thế đi xuống lầu dưới, nhét vào tay Lâm Ngạn Duệ. Sau đó chạy vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh rửa mặt, tâm tình ổn định một chút mới rời đi.

"Ngô tổng, bên ngoài có người tìm."

Ngô Sở Úy ra tới cửa công ty, thấy Uông Trẫm ở phía xa, tim đập loạn.

"Thấy không?" nhỏ giọng nói với Khương Tiểu Soái, "Đây chính là thần tượng của tôi."

Khương Tiểu Soái hai mắt nổ tung, "Người này mà cậu cũng dám dây vào?"

Ngô Sở Úy đi tới chào hỏi Uông Trẫm, trong xe còn có một người khác, cứ tưởng là Uông Thạc, kết quả lại là một ông lão người nước ngoài sáu mươi bảy mươi tuổi đi tới, ôm lấy Ngô Sở Úy và Khương Tiểu Soái.

Sau khi vào trong, Uông Trẫm nói với Ngô Sở Úy: "Đây là một người bạn thân của tôi ở nước ngoài, ông ấy là chuyên gia về ung bướu tuyến tụy, tôi đã nghe nói về trường hợp của mẹ cậu, nên mời ông ấy đến khám thử."

Ngô Sở Úy lòng đầy cảm kích, đứng dậy cầm lấy tay ngài chuyên gia.

"Thật ngại quá, phiền ngài từ nước ngoài tới đây một chuyến..."

Khương Tiểu Soái khều khều Ngô Sở Úy, "Nói tiếng Anh ấy, ông ấy nghe không hiểu."

Ngô Sở Úy cố gắng gom góp vốn từ của mình, nhưng mãi cũng không nói được thành câu.

Uông Trẫm liền thay Ngô Sở Úy biểu đạt cám ơn đối với ngài chuyên gia.

Khương Tiểu Soái cũng là một bác sĩ, tự nhiên cũng tò mò với ngài chuyên gia, dùng tiếng Anh bập bẹ hỏi tên ông.

Ngài chuyên gia rất ôn hòa trả lời Khương Tiểu Soái.

Uông Trẫm nói với Ngô Sở Úy: "Ông ấy vừa xuống máy bay, tôi đưa ông ấy về nghỉ ngơi, cậu có gấp lắm không?"

"Không gấp không gấp." Ngô Sở Úy vội vàng xua tay.

Uông Trẫm không nói gì thêm, đỡ ngài chuyên gia lên xe.

Ngô Sở Úy đứng ở cửa xe, yên lặng nhìn Uông Trẫm một hồi.

"Sao lại giúp tôi?"

"Chỉ là chuyện nhỏ thôi." Uông Trẫm nói.

Ngô Sở Úy rơi nước mắt.

Uông Trẫm dùng tay vỗ nhẹ đầu Ngô Sở Úy một cái.

"Cậu vì sao gọi là Ngô Sở Úy?"

Hắc! Anh lại hỏi cái này?

Khương Tiểu Soái từ máy vi tính tra ra thông tin vị bác sĩ này, liền kinh ngạc.

"Đại Úy, cậu mau đến xem, người này có phải là ông bác sĩ vừa rồi không?"

Ngô Sở Úy nhìn thoáng qua, nói: "Hình như vậy, tôi nhìn người ngoại quốc nào cũng giống như nhau."

Khương Tiểu Soái không khỏi thán phục, "Thật lợi hại, ông ta là chuyên gia của khoa ung bướu não nổi tiếng thế giới a! Quanh năm suốt tháng đi khắp thế giới, những người có thân phận địa vị cũng chưa chắc mời được vị giáo sư lỗi lạc này!"

"Lợi hại vậy sao!" Ngô Sở Úy cũng có chút khiếp sợ.

Khương Tiểu Soái chỉ vào màn hình máy vi tính, "Cậu tự xem đi! Lần trước ông ấy tới Trung Quốc còn có lãnh đạo mời ông ấy đến giảng bài ."

Ngô Sở Úy cảm thấy kinh sợ.

"Thần tượng của cậu làm sao mời được?" Khương Tiểu Soái hỏi.

Ngô Sở Úy suy đoán, "Chẳng phải anh ta từng làm vệ sĩ cho các cấp lãnh đạo sao? Thường xuyên tiếp xúc với nhiều nhân sĩ quyền quý, tôi đoán chắc là quen biết thông qua cách này."

"Cậu thật tốt số." Khương Tiểu Soái vỗ vỗ vai Ngô Sở Úy, "Đến anh của tình địch cũng lo lắng cho cậu, khả năng đập gạch của cậu thật sự có giá trị, cậu chắc chắn phải cảm ơn Nhạc Duyệt, không có cô ấy con đường thăng tiến của cậu không thể rộng mở như bây giờ."

Trong lòng Ngô Sở Úy hơi đắc ý, nhưng không biểu hiện ra mặt.

"Tôi thắc mắc một việc, cậu nói thần tượng của tôi sao lúc nào cũng hỏi một vấn đề siêu nhàm chán chứ?"

"Vấn đề gì?" Khương Tiểu Soái hỏi.

Ngô Sở Úy nói, "Anh ta luôn hỏi tôi vì sao gọi là Ngô Sở Úy."

Khương Tiểu Soái khẽ cười khúc khích, "Chắc chắn là do thích trêu cậu rồi! Có hứng thú với cậu, thấy cậu cũng thú vị, nên mới hỏi đi hỏi lại một câu."

Ngô Sở Úy bĩu môi, "Thật không?"

"Hay đó là một ám hiệu?" Khương Tiểu Soái cười hắc hắc, "Vậy anh ta mắc bệnh nghề nặng rồi, đến giao tiếp thường ngày cũng làm cho thần bí như vậy."

Ngô Sở Úy không nói.

Khương Tiểu Soái cố ý trêu cậu, "Cậu vì sao gọi là Ngô Sở Úy?"

"Biến đi." Ngô Sở Úy cười cười tặng Khương Tiểu Soái một quyền.

Sau đó, nằm dài lên bàn, tự nhiên lại khơi ra hỏi vấn đề nhàm chán này.

Tôi vì sao gọi là Ngô Sở Úy đây? Tôi vì sao đổi tên này? Bởi vì tôi lúc trước gọi là Ngô Kỳ Khung, bị bạn gái trước đây chê cười, bị đã kích, quyết định vùng lên, vì vậy mới sửa lại thành một cái tên khiến lòng người phấn chấn...

Suy nghĩ một chút, sắc mặt Ngô Sở Úy đột nhiên thay đổi.

Khương Tiểu Soái trong nháy mắt liền ý thức được gì đó.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, trưng ra bộ dạng kinh khủng.

"Không lẽ anh ta biết vì sao cậu đổi tên?" Khương Tiểu Soái nói ra suy nghĩ trong lòng.

Tuy là Ngô Sở Úy cũng nghĩ như vậy, cùng Khương Tiểu Soái không hẹn mà cùng nói, lại khiến cậu một phen run bắn người.

"Nói cách khác, anh ta biết chuyện của tôi Nhạc Duyệt?"

Khương Tiểu Soái tiếp lời, "Uông Thạc nhất định cũng biết."

Ngô Sở Úy vừa nghĩ, Uông Thạc ở đây nửa năm...

Nửa năm a! Chuyện gì cũng có thể điều tra ra? Từ lần đầu cậu gặp Uông Trẫm, Uông Trẫm đã hỏi câu này, nói cách khác, Uông Thạc ngay từ đầu đã có chuẩn bị.

"Chẳng lẽ thật sự là ám hiệu?" Khương Tiểu Soái nghĩ không ra, "Nếu Uông Thạc biết, anh ta vì sao không vạch trần cậu?" Ngô Sở Úy kinh ngạc.

"Hẳn là chưa đến lúc."

Chapter
1 Chương 1: Chúng ta chia tay đi
2 Chương 2: Bớ người ta! Có người tự sát!
3 Chương 3: Bác sĩ trong phòng khám
4 Chương 4: Anh vẫn có thể chết vì em
5 Chương 5: Lời tự đáy lòng
6 Chương 6: Tìm mẹ mượn tiền
7 Chương 7: Biết ngay cái đầu nhà cậu sẽ trở lại!
8 Chương 8: Không còn dây chuyền
9 Chương 9: Đốt gân não cho cậu!
10 Chương 10: Tôi muốn từ chức
11 Chương 11: Xin nhận của đồ đệ một lạy!
12 Chương 12: Thay đổi triệt để, làm lại cuộc đời
13 Chương 13: Chàng rắn
14 Chương 14: Nguyện cược phục thua
15 Chương 15: Cậu còn đón đi được sao?
16 Chương 16: Đi làm thành quản cho ông!
17 Chương 17: Tôi làm người bán hàng rong
18 Chương 18: Cháo đây, một tệ một ly!
19 Chương 19: Chấp pháp bạo lực
20 Chương 20: Cạo đầu
21 Chương 21: Oan gia ngõ hẹp
22 Chương 22: Nhanh như vậy đã gặp báo ứng rồi
23 Chương 23: Cuối cùng cũng bắt được cậu
24 Chương 24: Người hiền lành
25 Chương 25: Trêu ghẹo bác sĩ
26 Chương 26: Đổi nghề
27 Chương 27: Sao chỗ nào cũng đều có anh?
28 Chương 28: Quần lót màu hồng
29 Chương 29: Phổ cập tri thức về phương diện nào đó
30 Chương 30: Quyến rũ
31 Chương 31: Thù này không báo thì không phải quân tử!
32 Chương 32: Kế hoạch báo thù
33 Chương 33: Dẫn rắn khỏi hang
34 Chương 34: Nén bi thương xuôi theo hoàn cảnh vậy!
35 Chương 35: Lần đầu tiên trao đổi bình thường
36 Chương 36: Mông cậu thật lớn!
37 Chương 37: Cậu cần mắt hay cần kẹo?
38 Chương 38: Tìm cơ hội diệt cái thứ đó!
39 Chương 39: Cậu ta nhất định là cố ý!
40 Chương 40: Sát muối lên vết thương
41 Chương 41: Đại bảo nhị bảo
42 Chương 42: Bị lừa là anh!
43 Chương 43: Phần đại lễ đầu tiên
44 Chương 44: Mượn dao giết người
45 Chương 45: Cậu xác định đây là rắn hổ mang?
46 Chương 46: Có câu oan gia ngõ hẹp
47 Chương 47: Hôm nay bầu trời thật xanh!
48 Chương 48: Chính là không buông tay
49 Chương 49: Dốc lòng tu luyện
50 Chương 50: Tà ác trong điện thoại
51 Chương 51: Có chút luyến tiếc
52 Chương 52: Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha
53 Chương 53: Bắt đầu có dục vọng với tôi từ lúc nào?
54 Chương 54: Ăn phân trưởng thành
55 Chương 55: Liên tục hù dọa
56 Chương 56: Cậu yên tâm đi đi!
57 Chương 57: Hồ ly tinh
58 Chương 58: Hai khả năng
59 Chương 59: Xem phim luyện gan
60 Chương 60: Bắt chim sẻ
61 Chương 61: Chỗ nào lớn tôi ngó chỗ đó
62 Chương 62: Tôi bóp tôi bóp tôi bóp bóp bóp!
63 Chương 63: Vô lại
64 Chương 64: Ngọn lửa không tên
65 Chương 65: Hoành đao đoạt ái
66 Chương 66: Thì ra là thế
67 Chương 67: Đừng để tôi thất vọng
68 Chương 68: Xoay chuyển chiến cục
69 Chương 69: Quấn cậu ta!
70 Chương 70: Tôi cũng thích tên trọc đó
71 Chương 71: Sao lại cảm thấy mình giống kẻ bán d*m!
72 Chương 72: Bảo vệ thức ăn
73 Chương 73: Lời khách sáo
74 Chương 74: Ai vô sỉ như thế?
75 Chương 75: Gặp trắc trở
76 Chương 76: Thổ lộ nỗi lòng
77 Chương 77: Giày vò đòi mạng
78 Chương 78: Nhất định phải giải quyết cô ta trước!
79 Chương 79: Điều chỉnh chiến thuật
80 Chương 80: Chơi tâm nhãn
81 Chương 81: Thật để tôi đi?
82 Chương 82: Cái này gọi là thoải mái!
83 Chương 83: Thiết công kê ngâm thơ đối đầu
84 Chương 84: An ủi lẫn nhau
85 Chương 85: Trút được cơn giận
86 Chương 86: Mắc kẹt
87 Chương 87: Đã lâu mới ngủ chung giường
88 Chương 88: Má nó anh là đồ súc sinh!
89 Chương 89: Mỗi người mỗi tâm tư
90 Chương 90: Trời sinh một đôi
91 Chương 91: Mãnh hổ phá cửa sổ mà vào
92 Chương 92: Xem phim vip
93 Chương 93: Vinh quang về đội
94 Chương 94: Cảnh báo vô thanh
95 Chương 95: Yêu tinh trong yêu tinh
96 Chương 96: Hoàn thành nhiệm vụ viên mãn
97 Chương 97: Thầy Trì giảng bài
98 Chương 98: Hễ chạm là phát
99 Chương 99: Chết không chỗ chôn thây
100 Chương 100: Ông đây là người khỏe mạnh!
101 Chương 101: Sớm muộn cũng là của cậu
102 Chương 102: Diệt cỏ tận gốc
103 Chương 103: Một giấc mộng xuân
104 Chương 104: Cuối cùng cũng bạo phát!
105 Chương 105: Tôi không nỡ để anh đi!
106 Chương 106: Nhổ củ cải
107 Chương 107: Cậu chính là nhóc tệ hại của tôi
108 Chương 108: Thông điệp cuối cùng
109 Chương 109: Liên tiếp xuất chiêu
110 Chương 110: Quý ông lợi hại
111 Chương 111: Thông suốt
112 Chương 112: Tiếp tay làm việc xấu
113 Chương 113: Tôi chê anh bẩn
114 Chương 114: Núi lửa Trì bùng nổ
115 Chương 115: Thong dong mà đến
116 Chương 116: Sau phút sung sướng
117 Chương 117: Làm gì sớm muộn cũng nhận quả báo
118 Chương 118: Ôm sai người rồi
119 Chương 119: Sao tôi lại xui xẻo như thế?
120 Chương 120: Che giấu huyền cơ
121 Chương 121: Trừ bỏ tâm bệnh
122 Chương 122: Bài phiến tình
123 Chương 123: Khơi chuyện
124 Chương 124: Cuộc sống tính toán tỉ mỉ
125 Chương 125: Thiết công kê nam châm
126 Chương 126: Tối hôm nay có nhiệm vụ quan trọng
127 Chương 127: Hàng thật giá thật
128 Chương 128: Đột ngột lên giọng
129 Chương 129: Cậu không có quyền phát ngôn
130 Chương 130: Còn nói không phải đến để khoe khoang?
131 Chương 131: Cảm giác an toàn
132 Chương 132: Ngô mắt to
133 Chương 133: Đồng hồ tình nhân
134 Chương 134: Thật không yên tâm được chút nào
135 Chương 135: Đây không phải là đòi mạng tôi sao?
136 Chương 136: Vậy cậu cứ đợi đó!
137 Chương 137: Thi hành trừng phạt nho nhỏ
138 Chương 138: Gia súc
139 Chương 139: Vực tinh thần lên nào!
140 Chương 140: Ném đá dò đường
141 Chương 141: Bây giờ đi thôi!
142 Chương 142: Đá tới đá lui
143 Chương 143: Gã đến chỗ tôi chính là một người chết
144 Chương 144: Quả nhiên biết hưởng thụ cuộc sống hơn tôi
145 Chương 145: Ông và cháu
146 Chương 146: Thổ lộ thật lòng
147 Chương 147: Lột bỏ từng tầng
148 Chương 148: Băng hỏa lưỡng trọng thiên
149 Chương 149: Chỉ mới giờ này thôi sao?
150 Chương 150: Dám giành đồ của tôi? Trị cô không thương lượng!
151 Chương 151: Làm ra vẻ
152 Chương 152: Tôi là dây thừng em là ngựa
153 Chương 153: Trận chiến tuyệt đẹp
154 Chương 154: Đạo cao một thước ma cao một trượng
155 Chương 155: Tự ăn "ác" quả
156 Chương Chương 156: 156: Chàng rắn
157 Chương 157: Thản nhiên một cách bất ngờ
158 Chương 158: Ba người chạm mặt
159 Chương 159: Thăm viếng "tiền bối"
160 Chương 160: Kẻ phụ tình
161 Chương 161: Thật ra người cũng có độc
162 Chương 162: Một đêm hỗn loạn
163 Chương 163: Đây là muốn tạo phản sao?
164 Chương 164: Một cái tét
165 Chương 165: Khói súng cuồn cuộn
166 Chương 166: Biến hóa
167 Chương 167: Phân tích tỉ mỉ
168 Chương 168: Chỉ hận gặp nhau quá muộn
169 Chương 169: Một trái táo dẫn phát
170 Chương 170: Sĩ khả sát bất khả nhục
171 Chương 171: Nguy cơ ẩn náu
172 Chương 172: Tiểu hộ vệ trung thành ở cửa hậu
173 Chương 173: Em tôi bị em anh lừa đi rồi
174 Chương 174: Ám toán kiểu khác
175 Chương 175: Tương kế tựu kế
176 Chương 176: Về nhà thăm mẹ
177 Chương 177: Nhân viên chuyển phát bi thúc
178 Chương 178: Hòa giải
179 Chương 179: Một câu nói còn thiếu
180 Chương 180: Ám hiệu
181 Chương 181: Cầu đại thần ân sủng
182 Chương 182: Gió nổi mây vần
183 Chương 183: Bụi bặm lắng đọng
184 Chương 184: Hiện tại bù cho cậu
185 Chương 185: Một cây kẹo đường
186 Chương 186: Ăn mì ăn ra cảm ngộ
187 Chương 187: Có gian tình
188 Chương 188: Kì đà cản mũi
189 Chương 189: Con sẽ không lấy vợ
190 Chương 190: Cuối cùng đã hòa giải
191 Chương 191: Không dỗ thì có thể làm gì?
192 Chương 192: Lướt sóng
193 Chương 193: Ngược một trận
194 Chương 194: Kém thông minh
195 Chương 195: Ngộ ra một đạo lý
196 Chương 196: Mười tệ tiêu vặt
197 Chương 197: EQ cao
198 Chương 198: Khoan gỗ lấy lửa
199 Chương 199: Cái thế vô song
200 Chương 200: Đại Bảo xuất kỳ chiêu
201 Chương 201: Tự sát
202 Chương 202: Oh yeah!
203 Chương 203: Dồn vào chỗ chết để sống lại
204 Chương 204: Lão lươn lẹo thu thập tiểu lươn lẹo
205 Chương 205: "Ma quỷ" lộng hành
206 Chương 206: Phóng sinh
207 Chương 207: Tình yêu chạy bằng xe hỏa tốc
208 Chương 208: Anh thật đủ hung!
209 Chương 209: Cậu là bắp của tôi
210 Chương 210: Một ngọn lửa vô danh
211 Chương 211: Tuyệt đối không chịu một chút thiệt thòi
212 Chương 212: Tôi thấy hết rồi
213 Chương 213: Trêu chọc
214 Chương 214: Lĩnh ngộ
215 Chương 215: Bắt tại trận
216 Chương 216: Trút giận
217 Chương 217: Ăn một gậy của lão Tôn
218 Chương 218: Cha vợ
219 Chương 219: Cách một cánh cửa
220 Chương 220: Sống cùng cha vợ
221 Chương 221: Con số đưa tình
222 Chương 222: Trùng hợp
223 Chương 223: Đừng khách sáo
224 Chương 224: Tuyệt đỉnh quanh co
225 Chương 225: Lệch pha
226 Chương 226: Cha con đại chiến
227 Chương 227: Trần truồng chạy
228 Chương 228: Hình phạt ngọt ngào
229 Chương 229: Bạn bè tốt
230 Chương 230: Thích bị ông xã 'thao' không?
231 Chương 231: Giúp người xấu làm việc ác
232 Chương 232: Làm ô che nắng cho cậu
233 Chương 233: Sợ cậu rồi
234 Chương 234: Ăn cơm nhà người khác đúng là ngon
235 Chương 235: Khóa tủ lạnh lại
236 Chương 236: Hung hăng yêu thương
237 Chương 237: Sao lại bắt con chịu trận
238 Chương 238: Thư mời hồng môn yến
239 Chương 239: Không được chấp vặt với cậu ta!
240 Chương 240: Mất tích
241 Chương 241: Chú có thể biến cháu thành trắng
242 Chương 242: Rất tốt
243 Chương 243: 'bà ngoại' cũng có kính
244 Chương 244: Chạy cấp tốc
245 Chương 245: Trì 'pháo vương' nổi giận
246 Chương 246: Tên ghen tuông tâm thần
247 Chương 247: Thật sự có tài
248 Chương 248: Không cho khách vào nhà
249 Chương 249: Trì thiếu gia hẹp hòi
250 Chương 250: Ăn không dậy nổi
251 Chương 251: Thoát chết trong gang tấc
252 Chương 252: Ăn cây táo rào cây sung
253 Chương 253: Thăm hỏi
254 Chương 254: Là cho tôi nhìn sao?
255 Chương 255: Cái miệng làm tội cái thân
256 Chương 256: Luyện đầu óc
257 Chương 257: 'sợi chỉ vụn'
258 Chương 258: Không thu hoạch được gì
259 Chương 259: Giúp tôi chuyển cho anh ấy một nụ cười
260 Chương 260: Thật sự đụng* phải
261 Chương 261: Cam tâm tình nguyện
262 Chương 262: Khó khăn càng thêm khó khăn
263 Chương 263: Đau lòng
264 Chương 264: Phá đám
265 Chương 265: Camera giám sát
266 Chương 266: Không phải là hận cậu mà là tiếc cho cậu
267 Chương 267: Cậu không phải con ruột
268 Chương 268: Tuyên bố trắng án
269 Chương 269: Ngủ
270 Chương 270: Thao cậu có sướng không?
271 Chương 271: Chồng
272 Chương 272: Không tình tứ thì chết à?
273 Chương 273: Thủ phạm
274 Chương 274: Đến lúc giải quyết vấn đề
275 Chương 275: Tỉnh lại đi anh bạn!
276 Chương 276: Ôn lại chuyện cũ
277 Chương 277: Thao
278 Chương 278: Thưởng cúc
279 Chương 279: Bởi vì tôi thích đàn ông là cậu!
280 Chương 280: Cây hạnh
281 Chương 281: Cậu có gia đình
282 Chương 282: Ông thật có tài.!
283 Chương Chương 283: kết thúc
284 Chương 284: Phiên ngoại 1: tiệc cảm ơn
285 Chương 285: Phiên ngoại 2: giông bão sau tiệc cảm ơn, chịu đựng không được phát tình
286 Chương 286: Phiên ngoại 3: giông bão sau tiệc cảm ơn (2)
287 Chương 287: Phiên ngoại 4: phản công
288 Chương 288: Phiên ngoại 5: hạnh phúc vững vàng (kết)
Chapter

Updated 288 Episodes

1
Chương 1: Chúng ta chia tay đi
2
Chương 2: Bớ người ta! Có người tự sát!
3
Chương 3: Bác sĩ trong phòng khám
4
Chương 4: Anh vẫn có thể chết vì em
5
Chương 5: Lời tự đáy lòng
6
Chương 6: Tìm mẹ mượn tiền
7
Chương 7: Biết ngay cái đầu nhà cậu sẽ trở lại!
8
Chương 8: Không còn dây chuyền
9
Chương 9: Đốt gân não cho cậu!
10
Chương 10: Tôi muốn từ chức
11
Chương 11: Xin nhận của đồ đệ một lạy!
12
Chương 12: Thay đổi triệt để, làm lại cuộc đời
13
Chương 13: Chàng rắn
14
Chương 14: Nguyện cược phục thua
15
Chương 15: Cậu còn đón đi được sao?
16
Chương 16: Đi làm thành quản cho ông!
17
Chương 17: Tôi làm người bán hàng rong
18
Chương 18: Cháo đây, một tệ một ly!
19
Chương 19: Chấp pháp bạo lực
20
Chương 20: Cạo đầu
21
Chương 21: Oan gia ngõ hẹp
22
Chương 22: Nhanh như vậy đã gặp báo ứng rồi
23
Chương 23: Cuối cùng cũng bắt được cậu
24
Chương 24: Người hiền lành
25
Chương 25: Trêu ghẹo bác sĩ
26
Chương 26: Đổi nghề
27
Chương 27: Sao chỗ nào cũng đều có anh?
28
Chương 28: Quần lót màu hồng
29
Chương 29: Phổ cập tri thức về phương diện nào đó
30
Chương 30: Quyến rũ
31
Chương 31: Thù này không báo thì không phải quân tử!
32
Chương 32: Kế hoạch báo thù
33
Chương 33: Dẫn rắn khỏi hang
34
Chương 34: Nén bi thương xuôi theo hoàn cảnh vậy!
35
Chương 35: Lần đầu tiên trao đổi bình thường
36
Chương 36: Mông cậu thật lớn!
37
Chương 37: Cậu cần mắt hay cần kẹo?
38
Chương 38: Tìm cơ hội diệt cái thứ đó!
39
Chương 39: Cậu ta nhất định là cố ý!
40
Chương 40: Sát muối lên vết thương
41
Chương 41: Đại bảo nhị bảo
42
Chương 42: Bị lừa là anh!
43
Chương 43: Phần đại lễ đầu tiên
44
Chương 44: Mượn dao giết người
45
Chương 45: Cậu xác định đây là rắn hổ mang?
46
Chương 46: Có câu oan gia ngõ hẹp
47
Chương 47: Hôm nay bầu trời thật xanh!
48
Chương 48: Chính là không buông tay
49
Chương 49: Dốc lòng tu luyện
50
Chương 50: Tà ác trong điện thoại
51
Chương 51: Có chút luyến tiếc
52
Chương 52: Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha
53
Chương 53: Bắt đầu có dục vọng với tôi từ lúc nào?
54
Chương 54: Ăn phân trưởng thành
55
Chương 55: Liên tục hù dọa
56
Chương 56: Cậu yên tâm đi đi!
57
Chương 57: Hồ ly tinh
58
Chương 58: Hai khả năng
59
Chương 59: Xem phim luyện gan
60
Chương 60: Bắt chim sẻ
61
Chương 61: Chỗ nào lớn tôi ngó chỗ đó
62
Chương 62: Tôi bóp tôi bóp tôi bóp bóp bóp!
63
Chương 63: Vô lại
64
Chương 64: Ngọn lửa không tên
65
Chương 65: Hoành đao đoạt ái
66
Chương 66: Thì ra là thế
67
Chương 67: Đừng để tôi thất vọng
68
Chương 68: Xoay chuyển chiến cục
69
Chương 69: Quấn cậu ta!
70
Chương 70: Tôi cũng thích tên trọc đó
71
Chương 71: Sao lại cảm thấy mình giống kẻ bán d*m!
72
Chương 72: Bảo vệ thức ăn
73
Chương 73: Lời khách sáo
74
Chương 74: Ai vô sỉ như thế?
75
Chương 75: Gặp trắc trở
76
Chương 76: Thổ lộ nỗi lòng
77
Chương 77: Giày vò đòi mạng
78
Chương 78: Nhất định phải giải quyết cô ta trước!
79
Chương 79: Điều chỉnh chiến thuật
80
Chương 80: Chơi tâm nhãn
81
Chương 81: Thật để tôi đi?
82
Chương 82: Cái này gọi là thoải mái!
83
Chương 83: Thiết công kê ngâm thơ đối đầu
84
Chương 84: An ủi lẫn nhau
85
Chương 85: Trút được cơn giận
86
Chương 86: Mắc kẹt
87
Chương 87: Đã lâu mới ngủ chung giường
88
Chương 88: Má nó anh là đồ súc sinh!
89
Chương 89: Mỗi người mỗi tâm tư
90
Chương 90: Trời sinh một đôi
91
Chương 91: Mãnh hổ phá cửa sổ mà vào
92
Chương 92: Xem phim vip
93
Chương 93: Vinh quang về đội
94
Chương 94: Cảnh báo vô thanh
95
Chương 95: Yêu tinh trong yêu tinh
96
Chương 96: Hoàn thành nhiệm vụ viên mãn
97
Chương 97: Thầy Trì giảng bài
98
Chương 98: Hễ chạm là phát
99
Chương 99: Chết không chỗ chôn thây
100
Chương 100: Ông đây là người khỏe mạnh!
101
Chương 101: Sớm muộn cũng là của cậu
102
Chương 102: Diệt cỏ tận gốc
103
Chương 103: Một giấc mộng xuân
104
Chương 104: Cuối cùng cũng bạo phát!
105
Chương 105: Tôi không nỡ để anh đi!
106
Chương 106: Nhổ củ cải
107
Chương 107: Cậu chính là nhóc tệ hại của tôi
108
Chương 108: Thông điệp cuối cùng
109
Chương 109: Liên tiếp xuất chiêu
110
Chương 110: Quý ông lợi hại
111
Chương 111: Thông suốt
112
Chương 112: Tiếp tay làm việc xấu
113
Chương 113: Tôi chê anh bẩn
114
Chương 114: Núi lửa Trì bùng nổ
115
Chương 115: Thong dong mà đến
116
Chương 116: Sau phút sung sướng
117
Chương 117: Làm gì sớm muộn cũng nhận quả báo
118
Chương 118: Ôm sai người rồi
119
Chương 119: Sao tôi lại xui xẻo như thế?
120
Chương 120: Che giấu huyền cơ
121
Chương 121: Trừ bỏ tâm bệnh
122
Chương 122: Bài phiến tình
123
Chương 123: Khơi chuyện
124
Chương 124: Cuộc sống tính toán tỉ mỉ
125
Chương 125: Thiết công kê nam châm
126
Chương 126: Tối hôm nay có nhiệm vụ quan trọng
127
Chương 127: Hàng thật giá thật
128
Chương 128: Đột ngột lên giọng
129
Chương 129: Cậu không có quyền phát ngôn
130
Chương 130: Còn nói không phải đến để khoe khoang?
131
Chương 131: Cảm giác an toàn
132
Chương 132: Ngô mắt to
133
Chương 133: Đồng hồ tình nhân
134
Chương 134: Thật không yên tâm được chút nào
135
Chương 135: Đây không phải là đòi mạng tôi sao?
136
Chương 136: Vậy cậu cứ đợi đó!
137
Chương 137: Thi hành trừng phạt nho nhỏ
138
Chương 138: Gia súc
139
Chương 139: Vực tinh thần lên nào!
140
Chương 140: Ném đá dò đường
141
Chương 141: Bây giờ đi thôi!
142
Chương 142: Đá tới đá lui
143
Chương 143: Gã đến chỗ tôi chính là một người chết
144
Chương 144: Quả nhiên biết hưởng thụ cuộc sống hơn tôi
145
Chương 145: Ông và cháu
146
Chương 146: Thổ lộ thật lòng
147
Chương 147: Lột bỏ từng tầng
148
Chương 148: Băng hỏa lưỡng trọng thiên
149
Chương 149: Chỉ mới giờ này thôi sao?
150
Chương 150: Dám giành đồ của tôi? Trị cô không thương lượng!
151
Chương 151: Làm ra vẻ
152
Chương 152: Tôi là dây thừng em là ngựa
153
Chương 153: Trận chiến tuyệt đẹp
154
Chương 154: Đạo cao một thước ma cao một trượng
155
Chương 155: Tự ăn "ác" quả
156
Chương Chương 156: 156: Chàng rắn
157
Chương 157: Thản nhiên một cách bất ngờ
158
Chương 158: Ba người chạm mặt
159
Chương 159: Thăm viếng "tiền bối"
160
Chương 160: Kẻ phụ tình
161
Chương 161: Thật ra người cũng có độc
162
Chương 162: Một đêm hỗn loạn
163
Chương 163: Đây là muốn tạo phản sao?
164
Chương 164: Một cái tét
165
Chương 165: Khói súng cuồn cuộn
166
Chương 166: Biến hóa
167
Chương 167: Phân tích tỉ mỉ
168
Chương 168: Chỉ hận gặp nhau quá muộn
169
Chương 169: Một trái táo dẫn phát
170
Chương 170: Sĩ khả sát bất khả nhục
171
Chương 171: Nguy cơ ẩn náu
172
Chương 172: Tiểu hộ vệ trung thành ở cửa hậu
173
Chương 173: Em tôi bị em anh lừa đi rồi
174
Chương 174: Ám toán kiểu khác
175
Chương 175: Tương kế tựu kế
176
Chương 176: Về nhà thăm mẹ
177
Chương 177: Nhân viên chuyển phát bi thúc
178
Chương 178: Hòa giải
179
Chương 179: Một câu nói còn thiếu
180
Chương 180: Ám hiệu
181
Chương 181: Cầu đại thần ân sủng
182
Chương 182: Gió nổi mây vần
183
Chương 183: Bụi bặm lắng đọng
184
Chương 184: Hiện tại bù cho cậu
185
Chương 185: Một cây kẹo đường
186
Chương 186: Ăn mì ăn ra cảm ngộ
187
Chương 187: Có gian tình
188
Chương 188: Kì đà cản mũi
189
Chương 189: Con sẽ không lấy vợ
190
Chương 190: Cuối cùng đã hòa giải
191
Chương 191: Không dỗ thì có thể làm gì?
192
Chương 192: Lướt sóng
193
Chương 193: Ngược một trận
194
Chương 194: Kém thông minh
195
Chương 195: Ngộ ra một đạo lý
196
Chương 196: Mười tệ tiêu vặt
197
Chương 197: EQ cao
198
Chương 198: Khoan gỗ lấy lửa
199
Chương 199: Cái thế vô song
200
Chương 200: Đại Bảo xuất kỳ chiêu
201
Chương 201: Tự sát
202
Chương 202: Oh yeah!
203
Chương 203: Dồn vào chỗ chết để sống lại
204
Chương 204: Lão lươn lẹo thu thập tiểu lươn lẹo
205
Chương 205: "Ma quỷ" lộng hành
206
Chương 206: Phóng sinh
207
Chương 207: Tình yêu chạy bằng xe hỏa tốc
208
Chương 208: Anh thật đủ hung!
209
Chương 209: Cậu là bắp của tôi
210
Chương 210: Một ngọn lửa vô danh
211
Chương 211: Tuyệt đối không chịu một chút thiệt thòi
212
Chương 212: Tôi thấy hết rồi
213
Chương 213: Trêu chọc
214
Chương 214: Lĩnh ngộ
215
Chương 215: Bắt tại trận
216
Chương 216: Trút giận
217
Chương 217: Ăn một gậy của lão Tôn
218
Chương 218: Cha vợ
219
Chương 219: Cách một cánh cửa
220
Chương 220: Sống cùng cha vợ
221
Chương 221: Con số đưa tình
222
Chương 222: Trùng hợp
223
Chương 223: Đừng khách sáo
224
Chương 224: Tuyệt đỉnh quanh co
225
Chương 225: Lệch pha
226
Chương 226: Cha con đại chiến
227
Chương 227: Trần truồng chạy
228
Chương 228: Hình phạt ngọt ngào
229
Chương 229: Bạn bè tốt
230
Chương 230: Thích bị ông xã 'thao' không?
231
Chương 231: Giúp người xấu làm việc ác
232
Chương 232: Làm ô che nắng cho cậu
233
Chương 233: Sợ cậu rồi
234
Chương 234: Ăn cơm nhà người khác đúng là ngon
235
Chương 235: Khóa tủ lạnh lại
236
Chương 236: Hung hăng yêu thương
237
Chương 237: Sao lại bắt con chịu trận
238
Chương 238: Thư mời hồng môn yến
239
Chương 239: Không được chấp vặt với cậu ta!
240
Chương 240: Mất tích
241
Chương 241: Chú có thể biến cháu thành trắng
242
Chương 242: Rất tốt
243
Chương 243: 'bà ngoại' cũng có kính
244
Chương 244: Chạy cấp tốc
245
Chương 245: Trì 'pháo vương' nổi giận
246
Chương 246: Tên ghen tuông tâm thần
247
Chương 247: Thật sự có tài
248
Chương 248: Không cho khách vào nhà
249
Chương 249: Trì thiếu gia hẹp hòi
250
Chương 250: Ăn không dậy nổi
251
Chương 251: Thoát chết trong gang tấc
252
Chương 252: Ăn cây táo rào cây sung
253
Chương 253: Thăm hỏi
254
Chương 254: Là cho tôi nhìn sao?
255
Chương 255: Cái miệng làm tội cái thân
256
Chương 256: Luyện đầu óc
257
Chương 257: 'sợi chỉ vụn'
258
Chương 258: Không thu hoạch được gì
259
Chương 259: Giúp tôi chuyển cho anh ấy một nụ cười
260
Chương 260: Thật sự đụng* phải
261
Chương 261: Cam tâm tình nguyện
262
Chương 262: Khó khăn càng thêm khó khăn
263
Chương 263: Đau lòng
264
Chương 264: Phá đám
265
Chương 265: Camera giám sát
266
Chương 266: Không phải là hận cậu mà là tiếc cho cậu
267
Chương 267: Cậu không phải con ruột
268
Chương 268: Tuyên bố trắng án
269
Chương 269: Ngủ
270
Chương 270: Thao cậu có sướng không?
271
Chương 271: Chồng
272
Chương 272: Không tình tứ thì chết à?
273
Chương 273: Thủ phạm
274
Chương 274: Đến lúc giải quyết vấn đề
275
Chương 275: Tỉnh lại đi anh bạn!
276
Chương 276: Ôn lại chuyện cũ
277
Chương 277: Thao
278
Chương 278: Thưởng cúc
279
Chương 279: Bởi vì tôi thích đàn ông là cậu!
280
Chương 280: Cây hạnh
281
Chương 281: Cậu có gia đình
282
Chương 282: Ông thật có tài.!
283
Chương Chương 283: kết thúc
284
Chương 284: Phiên ngoại 1: tiệc cảm ơn
285
Chương 285: Phiên ngoại 2: giông bão sau tiệc cảm ơn, chịu đựng không được phát tình
286
Chương 286: Phiên ngoại 3: giông bão sau tiệc cảm ơn (2)
287
Chương 287: Phiên ngoại 4: phản công
288
Chương 288: Phiên ngoại 5: hạnh phúc vững vàng (kết)