Chương 121: Trừ bỏ tâm bệnh

Hai người trầm mặc rất lâu, Ngô Sở Úy mở miệng tiếp.

"Theo như anh nói, anh chính là công cụ Quách Thành Vũ dùng để thu hút Trì Sính, nếu Trì Sính đã có tôi rồi, có nghĩa sẽ không có ý đồ với người yêu của anh ta nữa, anh liền không còn giá trị lợi dụng nữa, anh ta sẽ bỏ rơi anh ngay lập tức! Nhưng nhìn tình hình hiện tại, anh ta không chỉ không bỏ rơi anh, còn tận tâm tận sức che giấu anh, chuyện này anh giải thích thế nào?"

Khương Tiểu Soái ngẩn người khi nghe câu nghi vấn của Ngô Sở Úy, nghĩ kỹ lại, hình như cũng thật sự khó nói rõ.

"Có lẽ anh ta cảm thấy sở dĩ Trì Sính không quấy rối tôi, là vì tôi chưa thật sự quen anh ta, một khi tôi và anh ta xác định quan hệ, không thể đảm bảo Trì Sính có buông được hay chưa."

Ngô Sở Úy hừ một tiếng đầy thâm ý từ mũi: "Ý của anh là, một khi Quách Thành Vũ câu được anh, Trì Sính vẫn sẽ trở về làm anh sao?"

Khương Tiểu Soái cười không chút phúc hậu: "Gấp rồi! Gấp rồi kìa!"

"Ai gấp hả?" Ngô Sở Úy lạnh mặt, "Anh mau để Quách tử kích động mâu thuẫn, lôi Trì Sính khỏi người tôi đi, cúc hoa của ông đây liền triệt để đón chờ ngày xuân."

Khương Tiểu Soái bật cười, sau khi cười lại bình tĩnh suy nghĩ một chút liền cảm thấy chuyện này quả thật đáng để cân nhắc lại.

"Này, Đại Úy, cậu có cảm thấy chuyện của ba người họ hình như không bình thường không?"

Ngô Sở Úy cũng nghiêm túc lại, hỏi: "Chỗ nào không bình thường?"

"Cậu nghĩ xem, hai người họ vì chuyện của Uông Thạc mà nảy sinh mâu thuẫn, tính đến nay đã bảy năm rồi đúng không? Nhưng cậu có từng nghe họ nói, trong bảy năm nay có người nào trong số họ từng đi tìm Uông Thạc không? Không có đúng không?! Nếu Trì Sính không tìm Uông Thạc, là vì căm hận hành động của anh ta, vậy tại sao Quách Thành Vũ cũng không tìm?"

Khương Tiểu Soái nói thế, Ngô Sở Úy cũng cảm thấy nghĩ không thấu.

"Đúng vậy, nếu Quách Thành Vũ muốn báo thù Trì Sính, cách tốt nhất chính là tiếp tục ở bên Uông Thạc."

Khương Tiểu Soái gõ mạnh lên bàn: "Cho nên nói, vấn đề ở ngay chỗ này! Bình thường mà nói, quan hệ của Quách Thành Vũ và Trì Sính tốt như thế, anh ta cướp đàn ông của Trì Sính, thì phải nên hổ thẹn chứ! Chứ không phải ba lần bốn lượt mưu tính Trì Sính. Nếu nói anh ta thật sự là loại người không nghĩa khí như thế, tỏ rõ muốn gây xích mích với Trì Sính, vậy tại sao anh ta không trực tiếp ở bên Uông Thạc luôn đi?"

Ngô Sở Úy nhíu mày, hai mắt híp lại.

"Quách Thành Vũ thật sự rất mâu thuẫn! Nếu nói anh ta nhẫn tâm, thì lúc Trì Sính cướp rắn, anh ta quả thật đã giúp đỡ. Nếu nói anh ta thiện tâm, vậy đàn rắn đó lại là do anh ta cố ý giở trò để bị mang đi. Cậu nói thử xem, người này tới tới lui lui như vậy là muốn giở trò gì đây?..."

Nói một hồi, mắt Ngô Sở Úy đột nhiên lóe sáng, túm chặt tay Khương Tiểu Soái.

"Tôi nhớ ra một chuyện, hôm đó trên xe, Quách Thành Vũ từng nói với tôi một câu, anh ta nói anh ta chưa từng ngủ với Uông Thạc."

Khương Tiểu Soái vỗ mạnh lên đùi: "Vậy thì đúng rồi."

"Đúng rồi?" Ngô Sở Úy không hiểu.

Khương Tiểu Soái híp mắt, nói từ tốn: "Chân tướng của chuyện này đã có rồi, Quách Thành Vũ thích Trì Sính! Lúc trước anh ta căn bản chưa từng lên giường với Uông Thạc, sở dĩ tạo ra hiểu lầm này, chính là muốn Trì Sính tuyệt vọng với Uông Thạc. Sau đó lại xem Uông Thạc như một sợi dây thừng, buộc chặt tình cảm nhiều năm của anh ta và Trì Sính, khiến cả hai vướng mắc không rõ."

"Kiểu đi vòng này hình như hơi lớn thì phải?" Ngô Sở Úy lau mồ hôi trên trán. "Nếu anh ta thật sự thích Trì Sính, sao không quang minh chính đại nói ra, cần gì phải dùng chiêu này để hủy đi tình cảm của hai người chứ?"

"Cái này thì cậu không hiểu rồi." Khương Tiểu Soái nói rất lý lẽ: "Có người xuất chiêu thì sẽ có người phản chiêu, chuyện tình cảm này ai cũng không thể nói rõ được. Có lúc một người đối xử tốt với cậu, cậu chưa chắc thích người đó, nhưng người đó đột nhiên làm ra chuyện có lỗi với cậu, cậu lại sẽ nhớ người đó mãi."

Ngô Sở Úy không tán đồng quan điểm này, "Lúc trước khi Nhạc Duyệt đối xử với tôi vẫn còn tốt, tôi thật sự thích cô ấy, sau đó cô ấy đối xử với tôi như vậy, tôi càng lúc càng không thích cô ấy nữa."

Khương Tiểu Soái nói xa xăm: "Cậu cho rằng đầu óc của ai cũng thẳng như cậu hay sao?"

Ngô Sở Úy khựng lại, hơi không vui nói: "Tôi chỉ cảm thấy, những thứ anh nói rất có lý, nhưng nếu phủ lên người họ, thì vẫn có chút gượng ép. Quách Thành Vũ là dạng đàn ông rất khốc! Anh ta có thể nhìn trúng một người còn cứng hơn cả anh ta sao?"

"Cứng chọi cứng mới có thể tóe lửa, cậu nhìn hai người họ đi, một người thì như rắn hổ mang chúa, một người thì như mãng xà, quấn vào nhau rất mất sức!"

"Tôi không thấy vậy." Ngô Sở Úy sầm mặt, "Hai người này mà quấn vào nhau, khẳng định có một người chết."

Khương Tiểu Soái cười gằn: "Chuyện cậu không cách nào tưởng tượng được còn ở đằng sau kìa."

Ngô Sở Úy đợi Khương Tiểu Soái tiếp tục nói rõ.

"Cậu nghĩ đi, Quách Thành Vũ này không tìm Uông Thạc thì cũng thôi đi, nhưng sao Trì Sính cũng không có động tĩnh gì chứ? Còn nữa, lúc trước Quách Thành Vũ và Uông Thạc làm chuyện có lỗi với Trì Sính, rốt cuộc là ai cho Trì Sính biết? Hay là Trì Sính tận mắt nhìn thấy? Sao Trì Sính lại chẳng chút nghi ngờ dễ dàng tin tưởng vào chuyện đó như vậy? Nếu lúc trước Trì Sính vì nhất thời tức giận, mất đi lực phán đoán, vậy thì đã nhiều năm qua như thế, Trì Sính cũng đã nguôi giận bình tĩnh lại, sao không thử cân nhắc suy nghĩ lại?"

Ngô Sở Úy thở dài: "Có lẽ anh ta xem chuyện này là chuyện sỉ nhục trong lòng, không muốn lại đào ra nữa."

"Giả sử như cậu nói đúng đi." Khương Tiểu Soái tiếp tục, "Vậy tại sao Trì Sính chỉ báo thù Quách Thành Vũ, mà chưa từng xuống tay với Uông Thạc?"

Ngô Sở Úy hững hờ: "Có lẽ anh ta không nỡ."

"Cậu cảm thấy anh ta giống loại người có tính khí như thế sao?"

Khương Tiểu Soái nói thế, Ngô Sở Úy đột nhiên nghĩ đến những lời mà Trì Sính đã tâm sự với mình.

"Nếu cậu ta dám xuất hiện trước mặt tôi, ông đây lập tức gian cậu ta, thao đến khi không còn thở mới thôi!"

Khương Tiểu Soái còn đang thao thao bất tuyệt: "Hai người họ mở miệng là Uông Thạc, Uông Thạc này Uông Thạc nọ, thật ra người này thật sự quan trọng như thế sao? Tôi cảm thấy anh ta chỉ là một cái bóng mơ hồ, có lẽ nên nói là một sợi dây thừng mà Quách Thành Vũ dùng để buộc Trì Sính. Bề ngoài thì anh ta vẫn luôn bị Trì Sính tính toán, nhưng thật ra anh ta mới là kẻ chủ mưu đứng sau đưa người tình lên giường Trì Sính."

"Tại sao anh ta phải làm vậy?" Ngô Sở Úy hỏi.

Khương Tiểu Soái cười lạnh, "Rất đơn giản, chỉ có đàn ông anh ta tặng, anh ta mới yên tâm! Nhiều năm như thế, trừ bạn tình của Quách Thành Vũ, Trì Sính chưa từng quen một người bạn trai nào đúng không? Đương nhiên, cậu là ngoại lệ."

Ngô Sở Úy không cách nào gật đầu xác nhận, "Tất cả những gì anh nói đều là đứng từ góc độ của Quách Thành Vũ, nhưng anh đã quên điều kiện khách quan từ góc độ Trì Sính, anh ta không có ngốc như thế đúng không? Quách Thành Vũ nếu thật sự có tâm tư đó, không thể nào ngay cả một chút Trì Sính cũng không phát hiện được?"

Ánh mắt Khương Tiểu Soái hấp háy, "Đây chính là điểm sáng lớn nhất của chuyện bát quái lần này!"

Ngô Sở Úy ẩn ẩn có một dự cảm không hay ho gì.

Khương Tiểu Soái ghé lại gần Ngô Sở Úy, nhẹ giọng nói: "Thật ra, trong lòng Trì Sính biết rõ."

Ngô Sở Úy giật thót.

"Cậu nghĩ xem hôm đó lúc cướp rắn, hai người họ đấu với nhau, bất kể là thể lực hay kỹ năng, Quách Thành Vũ đều hơi kém hơn một bậc, nhưng hai người họ lại đánh ngang tay. Lúc đó cậu đang chuyển rắn, có vài chi tiết cậu không chú ý thấy, Trì Sính đã chiếm được tiên cơ, nhưng lại giữ nắm đấm ở ngay trước mặt Quách Thành Vũ, mà không thật sự xuống tay."

Huyệt thái dương của Ngô Sở Úy giật liên hồi: "Rốt cuộc anh muốn nói gì?"

Khương Tiểu Soái dẫm chân, đứng giữa phòng, nói đầy êm dịu.

"Thật ra, Trì Sính cũng thích Quách Thành Vũ."

Quả bom này nổ thẳng vào đầu Ngô Sở Úy.

Khương Tiểu Soái nói đầy căn cứ: "Vừa rồi tôi nói rồi, Quách Thành Vũ chính là lấy một sợi dây thừng buộc Trì Sính, trong lòng Trì Sính biết rõ, nhưng lại vờ buông để bắt. Nhiều năm như thế, anh ta lấy cớ là báo thù Quách Thành Vũ, nhưng toàn tổn thương người không liên quan, hai người họ thì hoàn hảo không bị gì."

Ngô Sở Úy phản bác một câu cuối cùng, "Nếu đã thế, vậy tại sao không bên nhau đi? Nhất định phải dùng cách này?"

Khương Tiểu Soái nhún vai: "Không cách nào bên nhau đó! Giữa hai người họ còn chen một Uông Thạc mà! Họ là người thế nào chứ? Đàn ông chân chính cứng cỏi sắt đá, có thể công khai làm chuyện này sao? Cách duy nhất chính là lấy Uông Thạc làm sợi dây gắn bó, ngoài sáng thì đấu, trong tối thì quấn."

Ngô Sở Úy bị nói đến hoàn toàn không còn từ ngữ nào.

"Nói vậy tôi là đồ trở ngại đúng không?"

Khương Tiểu Soái bật cười, "Trở về cậu thử thăm dò Trì Sính xem, cứ nói tôi đã ngủ với Quách tử rồi, cậu xem thử Trì Sính có phản ứng gì không."

"Khỏi thăm dò đi." Ngô Sở Úy cố ra vẻ phóng khoáng ngoáy mũi: "Chúng ta dứt khoát làm mai luôn đi, tác hợp họ lại với nhau, một đôi yêu nhau như thế mà."

Mắt Khương Tiểu Soái sáng lên, "Được đó! Hiện tại động thủ luôn, nào nào nào, mau nghĩ kế hoạch thiết thực chút đi."

Ngón tay Ngô Sở Úy suýt nữa chọt lủng mũi.

Thấy Ngô Sở Úy sắp không giữ được nữa, Khương Tiểu Soái cũng không trêu y nữa.

"Được rồi được rồi, tôi chỉ nói thế thôi, cậu cứ coi như nghe chuyện cười ấy mà. Rốt cuộc chuyện ra sao, chúng ta là kẻ ngoài cuộc làm sao có thể nói rõ được?"

Ngô Sở Úy nổi lửa, thao! Tôi thấy anh nói rất rõ ràng!

Khương Tiểu Soái nhìn đồng hồ: "Không còn sớm nữa, cậu mau về đi, tránh cho vị đó nhà cậu nóng ruột."

Ngô Sở Úy lúc này mới nhớ ra còn một chuyện gấp phải nói.

"Đúng rồi, Tiểu Soái, tôi hỏi anh, luôn làm chuyện đó có phải sẽ bị rò hậu môn không?"

Khương Tiểu Soái ra vẻ nghiêm túc: "Cái này, không chắc được! Đến nay không có con số chính xác chứng minh quan hệ tất nhiên tồn tại giữa quan hệ hậu mông và rò hậu môn."

Khương Tiểu Soái nói nhiều như thế, chỉ có câu này là nói đúng tâm sự của Ngô Sở Úy.

"Nói một ví dụ đơn giản đi, có một người cả ngày làm mấy lần, mông vẫn khỏe. Có người mấy tháng làm một lần, nhưng mông vẫn có lỗ."

Ngô Sở Úy vội hỏi: "Vậy anh thấy tôi giống loại nào?"

Khương Tiểu Soái nói: "Cái này thì phải xem tình trạng thực tế của cậu, nói trắng ra, chính là có liên quan đến thói quen làm tình của hai người. Có tiểu công kiên nhẫn phụ trách, mở rộng trước khi làm, mang bao trong khi làm, rửa sạch sau khi làm, trong tình trạng này thì khả năng bị nhiễm bệnh là rất thấp."

Ngô Sở Úy vẫn không yên tâm, "Nếu không thì anh xem giúp tôi đi, xem thử coi tôi có dấu hiệu đó hay không."

Tim Khương Tiểu Soái đập điên cuồng, nhân tố tà ác trong nội tâm bùng phát, nhưng vẫn nhíu mày ra vẻ thâm trầm.

"Không tốt lắm thì phải? Lỡ đâu để vị nhà cậu biết, không phải sẽ đâm cho cả người tôi là lỗ sao?"

Ngô Sở Úy đã không còn bận tâm những chuyện đó, nhất định phải giải quyết vấn đề phiền não này trước.

"Anh ta đi tận đâu rồi, anh ta lại không đến chỗ Quách tử mà."

Khương Tiểu Soái giống như phải đưa ra một quyết định gian nan.

"Vậy được rồi, tôi xem giúp cậu."

Khi xoay đi lấy thùng thuốc, mặt đã vui vẻ nở hoa.

Ngô Sở Úy nằm sấp, chủ động tuột quần xuống.

"Cậu không thể nằm sấp, cậu phải quỳ, nếu không nhìn không rõ." Khương Tiểu Soái dùng tư thái cao quý của y giả cứu người che giấu tâm tư bất lương của mình.

Vì xóa bỏ tâm bệnh, Ngô Sở Úy cũng không bận tâm mặt mũi, quỳ thì quỳ thôi.

Khương Tiểu Soái nhìn thấy dung nhan nơi đó, không khỏi giật mình. Tôi thao! Má nó cậu là cố ý muốn khoe khoang đóa cúc hoa của mình có bao nhiêu hoàn mỹ phải không? Mềm mại hồng phấn, phối với hai bờ mông chắc nịch, cái mông kim bài của Trì Sính quả nhiên danh bất hư truyền mà!

"Được chưa?" Ngô Sở Úy hỏi.

Khương Tiểu Soái giật mình hoàn hồn, một ngón tay mang bao tay đâm vào, trong lòng giật mình kêu lên: Trời ơi! Chặt quá đi?! Hơn nữa cơ vòng còn đàn hồi như thế! Cậu muốn sư phụ đã chắp tay dâng cậu cho người khác phải cảm thấy ra sao hả!

Ngô Sở Úy thở dốc nói: "Hơi đau."

Khương Tiểu Soái luyến tiếc không nỡ rút ngón tay ra, nhịn không được hỏi: "Cậu có chăm sóc không?"

Ngô Sở Úy nói oang oang: "Trì Sính luôn bôi thuốc cho tôi, bất kể có làm hay không, trước khi ngủ đều nhét vào một đống thuốc cao, sáng hôm sau tỉnh lại thì đã tan rồi, không có gì không thoải mái."

Về mặt này Khương Tiểu Soái là nhân sĩ hiểu sâu biết rộng, đương nhiên biết thuốc trong miệng Ngô Sở Úy là dùng để làm gì. Nghĩ lại tối hôm đó thấy tình cảnh hung hãn kia, và cả tiểu cúc hoa hoàn hảo không thương tổn hiện tại, liền biết Trì Sính đã tốn bao nhiêu công sức về mặt này.

"Anh ta rất săn sóc." Không khỏi cảm thán.

Ngô Sở Úy kéo quần lên, sầm mặt nói: "Nếu anh ta thật sự săn sóc, thì không nên làm chuyện này."

"Cái này khác, đây là con đường tất yếu phải đi để tăng tiến tình cảm của hai người. Có thể có một người đàn ông có lòng săn sóc cậu, nghĩ cách để cậu được thoải mái, là điều đáng quý khó có được. Nên nắm thật chắc, đại Úy, nhớ đừng để tên tiện nhân Quách tử đó cướp mất!"

Ngô Sở Úy: "..."

Chapter
1 Chương 1: Chúng ta chia tay đi
2 Chương 2: Bớ người ta! Có người tự sát!
3 Chương 3: Bác sĩ trong phòng khám
4 Chương 4: Anh vẫn có thể chết vì em
5 Chương 5: Lời tự đáy lòng
6 Chương 6: Tìm mẹ mượn tiền
7 Chương 7: Biết ngay cái đầu nhà cậu sẽ trở lại!
8 Chương 8: Không còn dây chuyền
9 Chương 9: Đốt gân não cho cậu!
10 Chương 10: Tôi muốn từ chức
11 Chương 11: Xin nhận của đồ đệ một lạy!
12 Chương 12: Thay đổi triệt để, làm lại cuộc đời
13 Chương 13: Chàng rắn
14 Chương 14: Nguyện cược phục thua
15 Chương 15: Cậu còn đón đi được sao?
16 Chương 16: Đi làm thành quản cho ông!
17 Chương 17: Tôi làm người bán hàng rong
18 Chương 18: Cháo đây, một tệ một ly!
19 Chương 19: Chấp pháp bạo lực
20 Chương 20: Cạo đầu
21 Chương 21: Oan gia ngõ hẹp
22 Chương 22: Nhanh như vậy đã gặp báo ứng rồi
23 Chương 23: Cuối cùng cũng bắt được cậu
24 Chương 24: Người hiền lành
25 Chương 25: Trêu ghẹo bác sĩ
26 Chương 26: Đổi nghề
27 Chương 27: Sao chỗ nào cũng đều có anh?
28 Chương 28: Quần lót màu hồng
29 Chương 29: Phổ cập tri thức về phương diện nào đó
30 Chương 30: Quyến rũ
31 Chương 31: Thù này không báo thì không phải quân tử!
32 Chương 32: Kế hoạch báo thù
33 Chương 33: Dẫn rắn khỏi hang
34 Chương 34: Nén bi thương xuôi theo hoàn cảnh vậy!
35 Chương 35: Lần đầu tiên trao đổi bình thường
36 Chương 36: Mông cậu thật lớn!
37 Chương 37: Cậu cần mắt hay cần kẹo?
38 Chương 38: Tìm cơ hội diệt cái thứ đó!
39 Chương 39: Cậu ta nhất định là cố ý!
40 Chương 40: Sát muối lên vết thương
41 Chương 41: Đại bảo nhị bảo
42 Chương 42: Bị lừa là anh!
43 Chương 43: Phần đại lễ đầu tiên
44 Chương 44: Mượn dao giết người
45 Chương 45: Cậu xác định đây là rắn hổ mang?
46 Chương 46: Có câu oan gia ngõ hẹp
47 Chương 47: Hôm nay bầu trời thật xanh!
48 Chương 48: Chính là không buông tay
49 Chương 49: Dốc lòng tu luyện
50 Chương 50: Tà ác trong điện thoại
51 Chương 51: Có chút luyến tiếc
52 Chương 52: Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha
53 Chương 53: Bắt đầu có dục vọng với tôi từ lúc nào?
54 Chương 54: Ăn phân trưởng thành
55 Chương 55: Liên tục hù dọa
56 Chương 56: Cậu yên tâm đi đi!
57 Chương 57: Hồ ly tinh
58 Chương 58: Hai khả năng
59 Chương 59: Xem phim luyện gan
60 Chương 60: Bắt chim sẻ
61 Chương 61: Chỗ nào lớn tôi ngó chỗ đó
62 Chương 62: Tôi bóp tôi bóp tôi bóp bóp bóp!
63 Chương 63: Vô lại
64 Chương 64: Ngọn lửa không tên
65 Chương 65: Hoành đao đoạt ái
66 Chương 66: Thì ra là thế
67 Chương 67: Đừng để tôi thất vọng
68 Chương 68: Xoay chuyển chiến cục
69 Chương 69: Quấn cậu ta!
70 Chương 70: Tôi cũng thích tên trọc đó
71 Chương 71: Sao lại cảm thấy mình giống kẻ bán d*m!
72 Chương 72: Bảo vệ thức ăn
73 Chương 73: Lời khách sáo
74 Chương 74: Ai vô sỉ như thế?
75 Chương 75: Gặp trắc trở
76 Chương 76: Thổ lộ nỗi lòng
77 Chương 77: Giày vò đòi mạng
78 Chương 78: Nhất định phải giải quyết cô ta trước!
79 Chương 79: Điều chỉnh chiến thuật
80 Chương 80: Chơi tâm nhãn
81 Chương 81: Thật để tôi đi?
82 Chương 82: Cái này gọi là thoải mái!
83 Chương 83: Thiết công kê ngâm thơ đối đầu
84 Chương 84: An ủi lẫn nhau
85 Chương 85: Trút được cơn giận
86 Chương 86: Mắc kẹt
87 Chương 87: Đã lâu mới ngủ chung giường
88 Chương 88: Má nó anh là đồ súc sinh!
89 Chương 89: Mỗi người mỗi tâm tư
90 Chương 90: Trời sinh một đôi
91 Chương 91: Mãnh hổ phá cửa sổ mà vào
92 Chương 92: Xem phim vip
93 Chương 93: Vinh quang về đội
94 Chương 94: Cảnh báo vô thanh
95 Chương 95: Yêu tinh trong yêu tinh
96 Chương 96: Hoàn thành nhiệm vụ viên mãn
97 Chương 97: Thầy Trì giảng bài
98 Chương 98: Hễ chạm là phát
99 Chương 99: Chết không chỗ chôn thây
100 Chương 100: Ông đây là người khỏe mạnh!
101 Chương 101: Sớm muộn cũng là của cậu
102 Chương 102: Diệt cỏ tận gốc
103 Chương 103: Một giấc mộng xuân
104 Chương 104: Cuối cùng cũng bạo phát!
105 Chương 105: Tôi không nỡ để anh đi!
106 Chương 106: Nhổ củ cải
107 Chương 107: Cậu chính là nhóc tệ hại của tôi
108 Chương 108: Thông điệp cuối cùng
109 Chương 109: Liên tiếp xuất chiêu
110 Chương 110: Quý ông lợi hại
111 Chương 111: Thông suốt
112 Chương 112: Tiếp tay làm việc xấu
113 Chương 113: Tôi chê anh bẩn
114 Chương 114: Núi lửa Trì bùng nổ
115 Chương 115: Thong dong mà đến
116 Chương 116: Sau phút sung sướng
117 Chương 117: Làm gì sớm muộn cũng nhận quả báo
118 Chương 118: Ôm sai người rồi
119 Chương 119: Sao tôi lại xui xẻo như thế?
120 Chương 120: Che giấu huyền cơ
121 Chương 121: Trừ bỏ tâm bệnh
122 Chương 122: Bài phiến tình
123 Chương 123: Khơi chuyện
124 Chương 124: Cuộc sống tính toán tỉ mỉ
125 Chương 125: Thiết công kê nam châm
126 Chương 126: Tối hôm nay có nhiệm vụ quan trọng
127 Chương 127: Hàng thật giá thật
128 Chương 128: Đột ngột lên giọng
129 Chương 129: Cậu không có quyền phát ngôn
130 Chương 130: Còn nói không phải đến để khoe khoang?
131 Chương 131: Cảm giác an toàn
132 Chương 132: Ngô mắt to
133 Chương 133: Đồng hồ tình nhân
134 Chương 134: Thật không yên tâm được chút nào
135 Chương 135: Đây không phải là đòi mạng tôi sao?
136 Chương 136: Vậy cậu cứ đợi đó!
137 Chương 137: Thi hành trừng phạt nho nhỏ
138 Chương 138: Gia súc
139 Chương 139: Vực tinh thần lên nào!
140 Chương 140: Ném đá dò đường
141 Chương 141: Bây giờ đi thôi!
142 Chương 142: Đá tới đá lui
143 Chương 143: Gã đến chỗ tôi chính là một người chết
144 Chương 144: Quả nhiên biết hưởng thụ cuộc sống hơn tôi
145 Chương 145: Ông và cháu
146 Chương 146: Thổ lộ thật lòng
147 Chương 147: Lột bỏ từng tầng
148 Chương 148: Băng hỏa lưỡng trọng thiên
149 Chương 149: Chỉ mới giờ này thôi sao?
150 Chương 150: Dám giành đồ của tôi? Trị cô không thương lượng!
151 Chương 151: Làm ra vẻ
152 Chương 152: Tôi là dây thừng em là ngựa
153 Chương 153: Trận chiến tuyệt đẹp
154 Chương 154: Đạo cao một thước ma cao một trượng
155 Chương 155: Tự ăn "ác" quả
156 Chương Chương 156: 156: Chàng rắn
157 Chương 157: Thản nhiên một cách bất ngờ
158 Chương 158: Ba người chạm mặt
159 Chương 159: Thăm viếng "tiền bối"
160 Chương 160: Kẻ phụ tình
161 Chương 161: Thật ra người cũng có độc
162 Chương 162: Một đêm hỗn loạn
163 Chương 163: Đây là muốn tạo phản sao?
164 Chương 164: Một cái tét
165 Chương 165: Khói súng cuồn cuộn
166 Chương 166: Biến hóa
167 Chương 167: Phân tích tỉ mỉ
168 Chương 168: Chỉ hận gặp nhau quá muộn
169 Chương 169: Một trái táo dẫn phát
170 Chương 170: Sĩ khả sát bất khả nhục
171 Chương 171: Nguy cơ ẩn náu
172 Chương 172: Tiểu hộ vệ trung thành ở cửa hậu
173 Chương 173: Em tôi bị em anh lừa đi rồi
174 Chương 174: Ám toán kiểu khác
175 Chương 175: Tương kế tựu kế
176 Chương 176: Về nhà thăm mẹ
177 Chương 177: Nhân viên chuyển phát bi thúc
178 Chương 178: Hòa giải
179 Chương 179: Một câu nói còn thiếu
180 Chương 180: Ám hiệu
181 Chương 181: Cầu đại thần ân sủng
182 Chương 182: Gió nổi mây vần
183 Chương 183: Bụi bặm lắng đọng
184 Chương 184: Hiện tại bù cho cậu
185 Chương 185: Một cây kẹo đường
186 Chương 186: Ăn mì ăn ra cảm ngộ
187 Chương 187: Có gian tình
188 Chương 188: Kì đà cản mũi
189 Chương 189: Con sẽ không lấy vợ
190 Chương 190: Cuối cùng đã hòa giải
191 Chương 191: Không dỗ thì có thể làm gì?
192 Chương 192: Lướt sóng
193 Chương 193: Ngược một trận
194 Chương 194: Kém thông minh
195 Chương 195: Ngộ ra một đạo lý
196 Chương 196: Mười tệ tiêu vặt
197 Chương 197: EQ cao
198 Chương 198: Khoan gỗ lấy lửa
199 Chương 199: Cái thế vô song
200 Chương 200: Đại Bảo xuất kỳ chiêu
201 Chương 201: Tự sát
202 Chương 202: Oh yeah!
203 Chương 203: Dồn vào chỗ chết để sống lại
204 Chương 204: Lão lươn lẹo thu thập tiểu lươn lẹo
205 Chương 205: "Ma quỷ" lộng hành
206 Chương 206: Phóng sinh
207 Chương 207: Tình yêu chạy bằng xe hỏa tốc
208 Chương 208: Anh thật đủ hung!
209 Chương 209: Cậu là bắp của tôi
210 Chương 210: Một ngọn lửa vô danh
211 Chương 211: Tuyệt đối không chịu một chút thiệt thòi
212 Chương 212: Tôi thấy hết rồi
213 Chương 213: Trêu chọc
214 Chương 214: Lĩnh ngộ
215 Chương 215: Bắt tại trận
216 Chương 216: Trút giận
217 Chương 217: Ăn một gậy của lão Tôn
218 Chương 218: Cha vợ
219 Chương 219: Cách một cánh cửa
220 Chương 220: Sống cùng cha vợ
221 Chương 221: Con số đưa tình
222 Chương 222: Trùng hợp
223 Chương 223: Đừng khách sáo
224 Chương 224: Tuyệt đỉnh quanh co
225 Chương 225: Lệch pha
226 Chương 226: Cha con đại chiến
227 Chương 227: Trần truồng chạy
228 Chương 228: Hình phạt ngọt ngào
229 Chương 229: Bạn bè tốt
230 Chương 230: Thích bị ông xã 'thao' không?
231 Chương 231: Giúp người xấu làm việc ác
232 Chương 232: Làm ô che nắng cho cậu
233 Chương 233: Sợ cậu rồi
234 Chương 234: Ăn cơm nhà người khác đúng là ngon
235 Chương 235: Khóa tủ lạnh lại
236 Chương 236: Hung hăng yêu thương
237 Chương 237: Sao lại bắt con chịu trận
238 Chương 238: Thư mời hồng môn yến
239 Chương 239: Không được chấp vặt với cậu ta!
240 Chương 240: Mất tích
241 Chương 241: Chú có thể biến cháu thành trắng
242 Chương 242: Rất tốt
243 Chương 243: 'bà ngoại' cũng có kính
244 Chương 244: Chạy cấp tốc
245 Chương 245: Trì 'pháo vương' nổi giận
246 Chương 246: Tên ghen tuông tâm thần
247 Chương 247: Thật sự có tài
248 Chương 248: Không cho khách vào nhà
249 Chương 249: Trì thiếu gia hẹp hòi
250 Chương 250: Ăn không dậy nổi
251 Chương 251: Thoát chết trong gang tấc
252 Chương 252: Ăn cây táo rào cây sung
253 Chương 253: Thăm hỏi
254 Chương 254: Là cho tôi nhìn sao?
255 Chương 255: Cái miệng làm tội cái thân
256 Chương 256: Luyện đầu óc
257 Chương 257: 'sợi chỉ vụn'
258 Chương 258: Không thu hoạch được gì
259 Chương 259: Giúp tôi chuyển cho anh ấy một nụ cười
260 Chương 260: Thật sự đụng* phải
261 Chương 261: Cam tâm tình nguyện
262 Chương 262: Khó khăn càng thêm khó khăn
263 Chương 263: Đau lòng
264 Chương 264: Phá đám
265 Chương 265: Camera giám sát
266 Chương 266: Không phải là hận cậu mà là tiếc cho cậu
267 Chương 267: Cậu không phải con ruột
268 Chương 268: Tuyên bố trắng án
269 Chương 269: Ngủ
270 Chương 270: Thao cậu có sướng không?
271 Chương 271: Chồng
272 Chương 272: Không tình tứ thì chết à?
273 Chương 273: Thủ phạm
274 Chương 274: Đến lúc giải quyết vấn đề
275 Chương 275: Tỉnh lại đi anh bạn!
276 Chương 276: Ôn lại chuyện cũ
277 Chương 277: Thao
278 Chương 278: Thưởng cúc
279 Chương 279: Bởi vì tôi thích đàn ông là cậu!
280 Chương 280: Cây hạnh
281 Chương 281: Cậu có gia đình
282 Chương 282: Ông thật có tài.!
283 Chương Chương 283: kết thúc
284 Chương 284: Phiên ngoại 1: tiệc cảm ơn
285 Chương 285: Phiên ngoại 2: giông bão sau tiệc cảm ơn, chịu đựng không được phát tình
286 Chương 286: Phiên ngoại 3: giông bão sau tiệc cảm ơn (2)
287 Chương 287: Phiên ngoại 4: phản công
288 Chương 288: Phiên ngoại 5: hạnh phúc vững vàng (kết)
Chapter

Updated 288 Episodes

1
Chương 1: Chúng ta chia tay đi
2
Chương 2: Bớ người ta! Có người tự sát!
3
Chương 3: Bác sĩ trong phòng khám
4
Chương 4: Anh vẫn có thể chết vì em
5
Chương 5: Lời tự đáy lòng
6
Chương 6: Tìm mẹ mượn tiền
7
Chương 7: Biết ngay cái đầu nhà cậu sẽ trở lại!
8
Chương 8: Không còn dây chuyền
9
Chương 9: Đốt gân não cho cậu!
10
Chương 10: Tôi muốn từ chức
11
Chương 11: Xin nhận của đồ đệ một lạy!
12
Chương 12: Thay đổi triệt để, làm lại cuộc đời
13
Chương 13: Chàng rắn
14
Chương 14: Nguyện cược phục thua
15
Chương 15: Cậu còn đón đi được sao?
16
Chương 16: Đi làm thành quản cho ông!
17
Chương 17: Tôi làm người bán hàng rong
18
Chương 18: Cháo đây, một tệ một ly!
19
Chương 19: Chấp pháp bạo lực
20
Chương 20: Cạo đầu
21
Chương 21: Oan gia ngõ hẹp
22
Chương 22: Nhanh như vậy đã gặp báo ứng rồi
23
Chương 23: Cuối cùng cũng bắt được cậu
24
Chương 24: Người hiền lành
25
Chương 25: Trêu ghẹo bác sĩ
26
Chương 26: Đổi nghề
27
Chương 27: Sao chỗ nào cũng đều có anh?
28
Chương 28: Quần lót màu hồng
29
Chương 29: Phổ cập tri thức về phương diện nào đó
30
Chương 30: Quyến rũ
31
Chương 31: Thù này không báo thì không phải quân tử!
32
Chương 32: Kế hoạch báo thù
33
Chương 33: Dẫn rắn khỏi hang
34
Chương 34: Nén bi thương xuôi theo hoàn cảnh vậy!
35
Chương 35: Lần đầu tiên trao đổi bình thường
36
Chương 36: Mông cậu thật lớn!
37
Chương 37: Cậu cần mắt hay cần kẹo?
38
Chương 38: Tìm cơ hội diệt cái thứ đó!
39
Chương 39: Cậu ta nhất định là cố ý!
40
Chương 40: Sát muối lên vết thương
41
Chương 41: Đại bảo nhị bảo
42
Chương 42: Bị lừa là anh!
43
Chương 43: Phần đại lễ đầu tiên
44
Chương 44: Mượn dao giết người
45
Chương 45: Cậu xác định đây là rắn hổ mang?
46
Chương 46: Có câu oan gia ngõ hẹp
47
Chương 47: Hôm nay bầu trời thật xanh!
48
Chương 48: Chính là không buông tay
49
Chương 49: Dốc lòng tu luyện
50
Chương 50: Tà ác trong điện thoại
51
Chương 51: Có chút luyến tiếc
52
Chương 52: Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha
53
Chương 53: Bắt đầu có dục vọng với tôi từ lúc nào?
54
Chương 54: Ăn phân trưởng thành
55
Chương 55: Liên tục hù dọa
56
Chương 56: Cậu yên tâm đi đi!
57
Chương 57: Hồ ly tinh
58
Chương 58: Hai khả năng
59
Chương 59: Xem phim luyện gan
60
Chương 60: Bắt chim sẻ
61
Chương 61: Chỗ nào lớn tôi ngó chỗ đó
62
Chương 62: Tôi bóp tôi bóp tôi bóp bóp bóp!
63
Chương 63: Vô lại
64
Chương 64: Ngọn lửa không tên
65
Chương 65: Hoành đao đoạt ái
66
Chương 66: Thì ra là thế
67
Chương 67: Đừng để tôi thất vọng
68
Chương 68: Xoay chuyển chiến cục
69
Chương 69: Quấn cậu ta!
70
Chương 70: Tôi cũng thích tên trọc đó
71
Chương 71: Sao lại cảm thấy mình giống kẻ bán d*m!
72
Chương 72: Bảo vệ thức ăn
73
Chương 73: Lời khách sáo
74
Chương 74: Ai vô sỉ như thế?
75
Chương 75: Gặp trắc trở
76
Chương 76: Thổ lộ nỗi lòng
77
Chương 77: Giày vò đòi mạng
78
Chương 78: Nhất định phải giải quyết cô ta trước!
79
Chương 79: Điều chỉnh chiến thuật
80
Chương 80: Chơi tâm nhãn
81
Chương 81: Thật để tôi đi?
82
Chương 82: Cái này gọi là thoải mái!
83
Chương 83: Thiết công kê ngâm thơ đối đầu
84
Chương 84: An ủi lẫn nhau
85
Chương 85: Trút được cơn giận
86
Chương 86: Mắc kẹt
87
Chương 87: Đã lâu mới ngủ chung giường
88
Chương 88: Má nó anh là đồ súc sinh!
89
Chương 89: Mỗi người mỗi tâm tư
90
Chương 90: Trời sinh một đôi
91
Chương 91: Mãnh hổ phá cửa sổ mà vào
92
Chương 92: Xem phim vip
93
Chương 93: Vinh quang về đội
94
Chương 94: Cảnh báo vô thanh
95
Chương 95: Yêu tinh trong yêu tinh
96
Chương 96: Hoàn thành nhiệm vụ viên mãn
97
Chương 97: Thầy Trì giảng bài
98
Chương 98: Hễ chạm là phát
99
Chương 99: Chết không chỗ chôn thây
100
Chương 100: Ông đây là người khỏe mạnh!
101
Chương 101: Sớm muộn cũng là của cậu
102
Chương 102: Diệt cỏ tận gốc
103
Chương 103: Một giấc mộng xuân
104
Chương 104: Cuối cùng cũng bạo phát!
105
Chương 105: Tôi không nỡ để anh đi!
106
Chương 106: Nhổ củ cải
107
Chương 107: Cậu chính là nhóc tệ hại của tôi
108
Chương 108: Thông điệp cuối cùng
109
Chương 109: Liên tiếp xuất chiêu
110
Chương 110: Quý ông lợi hại
111
Chương 111: Thông suốt
112
Chương 112: Tiếp tay làm việc xấu
113
Chương 113: Tôi chê anh bẩn
114
Chương 114: Núi lửa Trì bùng nổ
115
Chương 115: Thong dong mà đến
116
Chương 116: Sau phút sung sướng
117
Chương 117: Làm gì sớm muộn cũng nhận quả báo
118
Chương 118: Ôm sai người rồi
119
Chương 119: Sao tôi lại xui xẻo như thế?
120
Chương 120: Che giấu huyền cơ
121
Chương 121: Trừ bỏ tâm bệnh
122
Chương 122: Bài phiến tình
123
Chương 123: Khơi chuyện
124
Chương 124: Cuộc sống tính toán tỉ mỉ
125
Chương 125: Thiết công kê nam châm
126
Chương 126: Tối hôm nay có nhiệm vụ quan trọng
127
Chương 127: Hàng thật giá thật
128
Chương 128: Đột ngột lên giọng
129
Chương 129: Cậu không có quyền phát ngôn
130
Chương 130: Còn nói không phải đến để khoe khoang?
131
Chương 131: Cảm giác an toàn
132
Chương 132: Ngô mắt to
133
Chương 133: Đồng hồ tình nhân
134
Chương 134: Thật không yên tâm được chút nào
135
Chương 135: Đây không phải là đòi mạng tôi sao?
136
Chương 136: Vậy cậu cứ đợi đó!
137
Chương 137: Thi hành trừng phạt nho nhỏ
138
Chương 138: Gia súc
139
Chương 139: Vực tinh thần lên nào!
140
Chương 140: Ném đá dò đường
141
Chương 141: Bây giờ đi thôi!
142
Chương 142: Đá tới đá lui
143
Chương 143: Gã đến chỗ tôi chính là một người chết
144
Chương 144: Quả nhiên biết hưởng thụ cuộc sống hơn tôi
145
Chương 145: Ông và cháu
146
Chương 146: Thổ lộ thật lòng
147
Chương 147: Lột bỏ từng tầng
148
Chương 148: Băng hỏa lưỡng trọng thiên
149
Chương 149: Chỉ mới giờ này thôi sao?
150
Chương 150: Dám giành đồ của tôi? Trị cô không thương lượng!
151
Chương 151: Làm ra vẻ
152
Chương 152: Tôi là dây thừng em là ngựa
153
Chương 153: Trận chiến tuyệt đẹp
154
Chương 154: Đạo cao một thước ma cao một trượng
155
Chương 155: Tự ăn "ác" quả
156
Chương Chương 156: 156: Chàng rắn
157
Chương 157: Thản nhiên một cách bất ngờ
158
Chương 158: Ba người chạm mặt
159
Chương 159: Thăm viếng "tiền bối"
160
Chương 160: Kẻ phụ tình
161
Chương 161: Thật ra người cũng có độc
162
Chương 162: Một đêm hỗn loạn
163
Chương 163: Đây là muốn tạo phản sao?
164
Chương 164: Một cái tét
165
Chương 165: Khói súng cuồn cuộn
166
Chương 166: Biến hóa
167
Chương 167: Phân tích tỉ mỉ
168
Chương 168: Chỉ hận gặp nhau quá muộn
169
Chương 169: Một trái táo dẫn phát
170
Chương 170: Sĩ khả sát bất khả nhục
171
Chương 171: Nguy cơ ẩn náu
172
Chương 172: Tiểu hộ vệ trung thành ở cửa hậu
173
Chương 173: Em tôi bị em anh lừa đi rồi
174
Chương 174: Ám toán kiểu khác
175
Chương 175: Tương kế tựu kế
176
Chương 176: Về nhà thăm mẹ
177
Chương 177: Nhân viên chuyển phát bi thúc
178
Chương 178: Hòa giải
179
Chương 179: Một câu nói còn thiếu
180
Chương 180: Ám hiệu
181
Chương 181: Cầu đại thần ân sủng
182
Chương 182: Gió nổi mây vần
183
Chương 183: Bụi bặm lắng đọng
184
Chương 184: Hiện tại bù cho cậu
185
Chương 185: Một cây kẹo đường
186
Chương 186: Ăn mì ăn ra cảm ngộ
187
Chương 187: Có gian tình
188
Chương 188: Kì đà cản mũi
189
Chương 189: Con sẽ không lấy vợ
190
Chương 190: Cuối cùng đã hòa giải
191
Chương 191: Không dỗ thì có thể làm gì?
192
Chương 192: Lướt sóng
193
Chương 193: Ngược một trận
194
Chương 194: Kém thông minh
195
Chương 195: Ngộ ra một đạo lý
196
Chương 196: Mười tệ tiêu vặt
197
Chương 197: EQ cao
198
Chương 198: Khoan gỗ lấy lửa
199
Chương 199: Cái thế vô song
200
Chương 200: Đại Bảo xuất kỳ chiêu
201
Chương 201: Tự sát
202
Chương 202: Oh yeah!
203
Chương 203: Dồn vào chỗ chết để sống lại
204
Chương 204: Lão lươn lẹo thu thập tiểu lươn lẹo
205
Chương 205: "Ma quỷ" lộng hành
206
Chương 206: Phóng sinh
207
Chương 207: Tình yêu chạy bằng xe hỏa tốc
208
Chương 208: Anh thật đủ hung!
209
Chương 209: Cậu là bắp của tôi
210
Chương 210: Một ngọn lửa vô danh
211
Chương 211: Tuyệt đối không chịu một chút thiệt thòi
212
Chương 212: Tôi thấy hết rồi
213
Chương 213: Trêu chọc
214
Chương 214: Lĩnh ngộ
215
Chương 215: Bắt tại trận
216
Chương 216: Trút giận
217
Chương 217: Ăn một gậy của lão Tôn
218
Chương 218: Cha vợ
219
Chương 219: Cách một cánh cửa
220
Chương 220: Sống cùng cha vợ
221
Chương 221: Con số đưa tình
222
Chương 222: Trùng hợp
223
Chương 223: Đừng khách sáo
224
Chương 224: Tuyệt đỉnh quanh co
225
Chương 225: Lệch pha
226
Chương 226: Cha con đại chiến
227
Chương 227: Trần truồng chạy
228
Chương 228: Hình phạt ngọt ngào
229
Chương 229: Bạn bè tốt
230
Chương 230: Thích bị ông xã 'thao' không?
231
Chương 231: Giúp người xấu làm việc ác
232
Chương 232: Làm ô che nắng cho cậu
233
Chương 233: Sợ cậu rồi
234
Chương 234: Ăn cơm nhà người khác đúng là ngon
235
Chương 235: Khóa tủ lạnh lại
236
Chương 236: Hung hăng yêu thương
237
Chương 237: Sao lại bắt con chịu trận
238
Chương 238: Thư mời hồng môn yến
239
Chương 239: Không được chấp vặt với cậu ta!
240
Chương 240: Mất tích
241
Chương 241: Chú có thể biến cháu thành trắng
242
Chương 242: Rất tốt
243
Chương 243: 'bà ngoại' cũng có kính
244
Chương 244: Chạy cấp tốc
245
Chương 245: Trì 'pháo vương' nổi giận
246
Chương 246: Tên ghen tuông tâm thần
247
Chương 247: Thật sự có tài
248
Chương 248: Không cho khách vào nhà
249
Chương 249: Trì thiếu gia hẹp hòi
250
Chương 250: Ăn không dậy nổi
251
Chương 251: Thoát chết trong gang tấc
252
Chương 252: Ăn cây táo rào cây sung
253
Chương 253: Thăm hỏi
254
Chương 254: Là cho tôi nhìn sao?
255
Chương 255: Cái miệng làm tội cái thân
256
Chương 256: Luyện đầu óc
257
Chương 257: 'sợi chỉ vụn'
258
Chương 258: Không thu hoạch được gì
259
Chương 259: Giúp tôi chuyển cho anh ấy một nụ cười
260
Chương 260: Thật sự đụng* phải
261
Chương 261: Cam tâm tình nguyện
262
Chương 262: Khó khăn càng thêm khó khăn
263
Chương 263: Đau lòng
264
Chương 264: Phá đám
265
Chương 265: Camera giám sát
266
Chương 266: Không phải là hận cậu mà là tiếc cho cậu
267
Chương 267: Cậu không phải con ruột
268
Chương 268: Tuyên bố trắng án
269
Chương 269: Ngủ
270
Chương 270: Thao cậu có sướng không?
271
Chương 271: Chồng
272
Chương 272: Không tình tứ thì chết à?
273
Chương 273: Thủ phạm
274
Chương 274: Đến lúc giải quyết vấn đề
275
Chương 275: Tỉnh lại đi anh bạn!
276
Chương 276: Ôn lại chuyện cũ
277
Chương 277: Thao
278
Chương 278: Thưởng cúc
279
Chương 279: Bởi vì tôi thích đàn ông là cậu!
280
Chương 280: Cây hạnh
281
Chương 281: Cậu có gia đình
282
Chương 282: Ông thật có tài.!
283
Chương Chương 283: kết thúc
284
Chương 284: Phiên ngoại 1: tiệc cảm ơn
285
Chương 285: Phiên ngoại 2: giông bão sau tiệc cảm ơn, chịu đựng không được phát tình
286
Chương 286: Phiên ngoại 3: giông bão sau tiệc cảm ơn (2)
287
Chương 287: Phiên ngoại 4: phản công
288
Chương 288: Phiên ngoại 5: hạnh phúc vững vàng (kết)