Chương 41: 41: Cuộc Đời

Hứa Thành kéo Dương Hi Văn đi qua Mộ Tần một cách đơn giản chỉ bằng vài lời nói dối.

Mộ Tần quay đầu lại nhìn cả hai đang cùng nhau bước đi, cô gái đó thật sự không phải là Hi Văn của anh sao?
Hứa Thành đưa Dương Hi Văn vào xe.

Cả hai ngồi vào ghế, bầu không khí trong xe khá là ngột ngạt.

Anh mở nắp chai nước rồi đưa cho cô.
“ Uống đi rồi lấy lại bình tĩnh “ Anh nói.
“ Người nên bình tĩnh là anh ấy" Dương Hi Văn nhận lấy rồi nói.

Hứa Thành quay đầu ra cửa sổ, anh không dám nhìn thẳng vào mặt cô.

Anh đã nghĩ ra nhiều trường hợp nếu như Mộ Tần gặp cô khi về nước, nhưng anh không ngờ bản thân lại có thể nói dối trắng trợn bịa ra một câu chuyện hết sức vô lý như vừa rồi.
Dương Hi Văn bất ngờ cười lớn, cô nhìn anh:” Anh cũng tài thật đấy, phối hợp diễn theo tôi còn tạo ra một kịch bản tuyệt như vậy"
“ Cô cũng thế thôi, phản ứng nhanh như vậy, diễn còn đạt thế làm người như Mộ Tần cũng tin răm rắp qua mắt anh ta một cách dễ dàng như vậy" Hứa Thành đáp.
“ Anh đừng quên nghề cũ của tôi chính là sát thủ, ngoài kĩ năng còn phải có chút diễn xuất chứ " Dương Hi Văn bảo.
“ Thế...để vậy tốt không? Cô nghĩ mình sẽ qua mặt anh ta bao lâu?” Người như Mộ Tần nhất định không bỏ qua dễ dàng như vậy, bây giờ có thể nói dối được nhưng về sau thì...
“ Cùng lắm...chúng ta về Pháp đi “ Dương Hi Văn bình tĩnh nói.

Hứa Thành bất ngờ!" Cô chắc chứ? Không phải cô rất muốn về đây sao?”.

" Đúng là thế, tôi còn nghĩ mình sẽ không gặp được anh ấy lần nào nữa, không tin được anh ấy lại tìm ra rồi chạy đến đây sớm như vậy rồi .
Tôi trở về chỉ làm cuộc sống của mọi người xáo trộn lên hết thôi, anh đưa tôi đi được một lần thì lần hai cũng chẳng có vấn đề gì đâu nhỉ?”.
Mộ Tần thơ thơ thẩn thẩn ngồi trong xe, anh nghĩ đến những lời lúc nãy của Hứa Thành nói rồi nhớ lại hình ảnh của Dương Hi Văn.
Dáng người đó, mùi hương đó, gương mặt đó, đến cả mái tóc đó cũng chẳng thay đổi nhiều.

Đó không phải là Lina như Hứa Thành nói mà chính là Dương Hi Văn anh cần tìm.

Anh chắc chắn đấy là cô, có phải Hứa Thành đã tẩy não làm cô không nhớ đến anh và mọi người nữa không?
Tô Dược lúc này gọi đến, Mộ Tần bắt máy.
[ Thế nào rồi? ]
“ Dược, cô ấy không nhớ tôi là ai nữa rồi".
“ Hi Văn...không quen biết Mộ Tần ".
Một lúc sau.
Tô Dược nhìn Mộ Tần đang gục ở ghế, anh ngồi xuống rồi thở dài.

Người thì đã thấy rồi, bằng xương bằng thịt đứng trước mặt, cũng ôm nốt luôn rồi thế mà nói không phải là Dương Hi Văn.
Làm gì có chuyện người giống người mà giống y đúc thế kia? Hứa Thành đó chuyển sang viết kịch bản sao? Lại bịa một chuyện hết sức phi lý cho Mộ Tần này nghe vậy chứ?
" Vậy...cậu để như vậy sao?" Tô Dược hỏi.
“ Không, tôi sẽ đến tìm cô ấy" Mộ Tần nói.

Anh phải xác nhận một lần nữa, cô gái đó có phải Dương Hi Văn của anh hay không.

Hứa Thành đó, trông rất giống như nói dối.
"Làm gì cũng được, nhưng đừng tổn thương đến cô gái đó là được.

Lỡ đâu cô ấy không phải là Hi Văn của cậu thật thì Hứa Thành không để qua chuyện này đâu " Tô Dược nói.
Mộ Tần im lặng.

Con tim anh mách bảo đó nhất định là Dương Hi Văn, Hứa Thành...anh đừng nghĩ có thể cướp được nữ nhân của tôi, cô ấy vốn sinh ra là của tôi rồi.
Dương Hi Văn trở về nhà, cô ngồi trên giường, thu mình lại một góc.

Nhớ đến chuyện sáng nay khiến Dương Hi Văn không vui vẻ được bao nhiêu, trong lòng cũng rất nhiều tâm sự.

Thà đừng gặp nhau, chứ gặp thế này...cô chỉ muốn trở về bên cạnh Mộ Tần mà thôi.
Dương Hi Văn nhớ lại, cô nhớ lúc đó...
Một cô bé nhỏ đứng nép mình ở góc cây lớn, đôi mắt nhìn về phía hai bé trai đang cùng nhau chơi đùa ngoài vườn.

Bé gái đó chính là Hi Văn, còn hai cậu bé kia chính là Vệ Khanh và Mộ Tần.

Cứ mỗi tuần Dương Hi Văn luôn trốn luyện tập, chạy đến đây nhìn cả hai người bọn họ.

Cô đã chú ý đến Mộ Tần, nụ cười của anh rất ấm áp, được thấy nụ cười ấy khiến lòng cô rất vui, trái tim cũng được cứu rỗi vậy.
Một lần Mộ Tần nhìn thấy cô, trước mặt anh chỉ là một bé gái, tay chân run rẩy, quần áo trên người cũng đã rất cũ có vài chỗ bị rách.

Mộ Tần cũng chú ý đến những vết bầm tím trên người Hi Văn, bất chợt thấy tay cô đang chảy máu, anh vội lấy khăn tay của mình ra lau vết máu đó cho cô.
“ Em bị thương rồi “ Mộ Tần nắm lấy tay cô rồi bảo.
Dương Hi Văn muốn rụt tay lại nhưng anh dùng sức kéo về phía mình, lau vết máu cho cô rồi quay đầu lại” Vệ Khanh, tôi cần hộp cứu thương".
Vệ Khanh tiến đến, lên tiếng" Chỉ là một cô nhóc, việc gì cậu phải để ý, cẩn thận kẻo bẩn hết quần áo."
“Con bé đó đang luyện tập, nó trốn đến đây khi trở về vẫn bị thương mà thôi " Vệ Khanh nói, rõ ràng vô tâm đến lạ.
Bảo sao Dương Hi Văn luôn tránh xa con người này.

Mộ Tần liền không vui, anh nhìn Vệ Khanh bảo:" Vệ Khanh, đi lấy cho tôi hộp cứu thương đi"
“ Tần, con bé đó..."
"Đi mau đi ".
Vệ Khanh chậc lưỡi một cái, miễn cưỡng quay đầu rồi đi lấy đồ cho Mộ Tần.
Trong lúc chờ đợi, Mộ Tần lấy trong túi một cây kẹo rồi đưa cho Dương Hi Văn.” Cho em nè.

Ăn kẹo vào sẽ hết đau thôi"
“ Nào, không đau không đau, ngươi mau biến mất đi nào".
Nhớ lại, Dương Hi Văn bật cười nhưng chẳng hiểu sao nước mắt đã lăn dài trên má.

Cô ngẩng đầu lên đưa tay lau đi, nhìn trần nhà, cô bắt đầu thấy mình thật thảm bại.
Lần đó Mộ Tần đã trao cho cô hi vọng sống, một ý chỉ sinh tồn rất lớn.

Cô muốn gặp lại anh, muốn nhìn thấy người mình thầm thương trộm nhớ suốt thời gian dài qua.
Ấy thế mà giờ đây anh tìm thấy cô, cô lại lừa dối anh, còn cùng Hứa Thành diễn một vở kịch qua mắt Mộ Tần như vậy.

Cô ngã người mình xuống, cô không xứng đáng có được tình yêu của anh.

Dương Hi Văn cô vốn không nên nhận nhiệm vụ lần đó Vệ Khanh giao cho mình, để rồi ra cớ sự như này...rồi lại làm khổ Mộ Tần.
“ Tần, em xin lỗi, em thật lòng xin lỗi "
Phải chi...em không xuất hiện thì cuộc sống của anh đã tốt hơn rồi, phải không?
Hứa Thành ở ngoài phòng khách, anh đưa tay lên trán.

Hôm nay hai người họ đã gặp lại nhau, chắc chắn Hi Văn bây giờ cảm xúc lẫn lộn, anh biết cô muốn trở về bên cạnh Mộ Tần nhưng nỗi sợ trong lòng quá lớn đã níu kéo cô ở lại nơi này với anh.
Anh nên làm gì đây? Nên ích kỷ cố gắng níu kéo cô lại, giữ cô bên cạnh mình chỉ vì tình yêu bản thân mặc cho Dương Hi Văn đang sống trong giày vò đau khổ, đầy miễn cưỡng đến cuối đời.

Hay anh nên làm người tốt, tìm Mộ Tần nói rõ mọi việc rồi cho cả hai người họ tái hợp với nhau.
Ha...nghe như Hứa Thành anh là ông tiên vậy?
Anh sớm đã yêu sâu yêu đậm Dương Hi Văn, bây giờ anh hi sinh vì hạnh phúc của tất cả nghe thật buồn cười.

Sống vì mình thì ích kỷ, sống vì người khác thì bản thân lại chịu thiệt thòi.

Quanh đi quẩn lại, Hứa Thành anh cũng chỉ là người bị lợi dụng.
Ha, vốn dĩ anh lợi dụng cô để làm Mộ Tần sống trong đau khổ giống như anh trước đó.

Không ngờ lại thành công cụ của Dương Hi Văn, trở thành lá chân hoàn mỹ của cô.
Đúng là cuộc đời, không ai biết trước được gì mà?

Chapter
1 Chương 1: 1: Con Hẻm
2 Chương 2: 2: Gặp Một Tên Điên
3 Chương 3: 3: Kiếm Cớ
4 Chương 4: 4: Nơi Này Sẽ Sớm Loạn Thôi
5 Chương 5: 5: Định Mệnh Trời Ban
6 Chương 6: 6: Mộ Tần Trở Về
7 Chương 7: 7: Kết Cục
8 Chương 8: 8: Không Phải Công Cụ
9 Chương 9: 9: Đừng Yêu Ai Cả
10 Chương 10: 10: Trò Chơi
11 Chương 11: 11: Ai Cũng Bỏ Đi
12 Chương 12: 12: Năm Đó
13 Chương 13: 13: Dạy Học
14 Chương 14: 14: Tai Nạn Năm Đó
15 Chương 15: 15: Mộ Tiên Sinh
16 Chương 16: 16: Chuyện Xấu Sắp Xảy Ra
17 Chương 17: 17: Ông Trời Giúp Tôi
18 Chương 18: 18: Ngoan Ngoãn
19 Chương 19: 19: Rõ Ràng Là Yêu
20 Chương 20: 20: Đừng Động Vào
21 Chương 21: 21: Hủy Hoại Nữ Nhân
22 Chương 22: 22: Tai Nạn
23 Chương 23: 23: Tiếp Tục Hay Dừng Lại
24 Chương 24: 24: Đừng Bỏ Em
25 Chương 25: 25: Thân Phận
26 Chương 26: 26: Mục Tiêu Cuối Cùng
27 Chương 27: 27: Trừng Phạt
28 Chương 28: 28: Mất Trí
29 Chương 29: 29: Mùi Hoa Oải Hương
30 Chương 30: 30: Là Anh Ta
31 Chương 31: 31: Đến Lúc
32 Chương 32: 32: Tình Yêu Rẻ Mạt
33 Chương 33: 33: Có Gì Đó
34 Chương 34: 34: Đáng Mặt Đàn Ông Không
35 Chương 35: 35: Cả Đời Này
36 Chương 36: 36: Không Xứng
37 Chương 37: 37: Về Nước
38 Chương 38: 38: Bạn Gái
39 Chương 39: 39: Bóng Dáng
40 Chương 40: 40: Gặp Mặt
41 Chương 41: 41: Cuộc Đời
42 Chương 42: 42: Làm Gì Sai
43 Chương 43: 43: Sinh Con
44 Chương 44: 44: Sốt Cao
45 Chương 45: 45: Về Nhà
46 Chương 46: 46: Đều Do Cô
47 Chương 47: 47: Mang Thai
48 Chương 48: 48: Làm Cha
49 Chương 49: 49: Lần Đầu
50 Chương 50: 50: Sống Chung
51 Chương 51: 51: Lâm Ưng Còn Sống
52 Chương 52: 52: Đối Thủ
53 Chương 53: 53: Tranh Thủ Một Chút
54 Chương 54: 54: Sống
55 Chương 55: 55: Anh Sẽ Cứu Em
56 Chương 56: 56: Giao Thừa1
57 Chương 57: 57: Giao Thừa 2
58 Chương 58: 58: Khoảng Thời Gian
59 Chương 59: 59: Tần Chí Khiêm
60 Chương 60: 60: Mục Đích
61 Chương 61: 61: Công Tác
62 Chương 62: 62: Du Lịch
63 Chương 63: 63: Đã Chọn
64 Chương 64: 64: Lương Tâm Nhi
65 Chương 65: 65: Ở Lại
66 Chương 66: 66: Lại Gần Em Gái
67 Chương 67: 67: Về Mộ Gia
68 Chương 68: 68: Không Khéo
69 Chương 69: 69: Ly Hôn
70 Chương 70: 70: Nỗi Lòng Của Chí Khương
71 Chương 71: 71: Mọi Chuyện
72 Chương 72: 72: Nhà Họ Tần
73 Chương 73: 73: Biết Tất Cả
74 Chương 74: 74: Đã Lâu Không Về
75 Chương 75: 75: Mộ Gia
76 Chương 76: 76: Hạ Sinh
77 Chương 77: 77: Làm Ba Thật Khó
78 Chương 78: 78: Tai Nạn
79 Chương 79: 79: Xin Lỗi
80 Chương 80: 80: Mất Lí Trí
81 Chương 81: 81: Bạn Học Cũ
82 Chương 82: 82: Tại Sao
83 Chương 83: 83: Xuất Hiện
84 Chương 84: 84: Trái Tim
85 Chương 85: 85: Cái Nhìn
86 Chương 86: 86: Tấm Lưng
87 Chương 87: 87: Nụ Hôn
88 Chương 88: 88: Chống
89 Chương 89: 89: Dương Thiên Bác
90 Chương 90: 90: Tồn Tại
91 Chương 91: 91: Buổi Sáng
92 Chương 92: 92: Hối Hận Không Kịp
93 Chương 93: 93: Ai Đánh Anh
94 Chương 94: 94: Đòi Mạng
95 Chương 95: 95: Sống Thật
96 Chương 96: 96: Tạm Biệt
97 Chương 97: 97: Mệt Rồi
98 Chương 98: 98: Mối Quan Hệ
99 Chương 99: 99: Đau Lòng
100 Chương 100: 100: Sống Chung
101 Chương 101: 101: Anh Em
102 Chương 102: 102: Xin Lỗi
103 Chương 103: 103: Tìm Thấy Rồi
104 Chương 104: 104: Bạn Gái
105 Chương 105: 105: Em Đồng Ý
106 Chương 106: 106: Một Nhà Ba Người
107 Chương 107: 107: Đoàn Viên
108 Chương 108: 108: Bình Yên
109 Chương 109: 109: Linh Lung Gặp Nạn
110 Chương 110: 110: Bom
111 Chương 111: 111: Trả Giá
112 Chương 112: 112: Đại Kết Cục
Chapter

Updated 112 Episodes

1
Chương 1: 1: Con Hẻm
2
Chương 2: 2: Gặp Một Tên Điên
3
Chương 3: 3: Kiếm Cớ
4
Chương 4: 4: Nơi Này Sẽ Sớm Loạn Thôi
5
Chương 5: 5: Định Mệnh Trời Ban
6
Chương 6: 6: Mộ Tần Trở Về
7
Chương 7: 7: Kết Cục
8
Chương 8: 8: Không Phải Công Cụ
9
Chương 9: 9: Đừng Yêu Ai Cả
10
Chương 10: 10: Trò Chơi
11
Chương 11: 11: Ai Cũng Bỏ Đi
12
Chương 12: 12: Năm Đó
13
Chương 13: 13: Dạy Học
14
Chương 14: 14: Tai Nạn Năm Đó
15
Chương 15: 15: Mộ Tiên Sinh
16
Chương 16: 16: Chuyện Xấu Sắp Xảy Ra
17
Chương 17: 17: Ông Trời Giúp Tôi
18
Chương 18: 18: Ngoan Ngoãn
19
Chương 19: 19: Rõ Ràng Là Yêu
20
Chương 20: 20: Đừng Động Vào
21
Chương 21: 21: Hủy Hoại Nữ Nhân
22
Chương 22: 22: Tai Nạn
23
Chương 23: 23: Tiếp Tục Hay Dừng Lại
24
Chương 24: 24: Đừng Bỏ Em
25
Chương 25: 25: Thân Phận
26
Chương 26: 26: Mục Tiêu Cuối Cùng
27
Chương 27: 27: Trừng Phạt
28
Chương 28: 28: Mất Trí
29
Chương 29: 29: Mùi Hoa Oải Hương
30
Chương 30: 30: Là Anh Ta
31
Chương 31: 31: Đến Lúc
32
Chương 32: 32: Tình Yêu Rẻ Mạt
33
Chương 33: 33: Có Gì Đó
34
Chương 34: 34: Đáng Mặt Đàn Ông Không
35
Chương 35: 35: Cả Đời Này
36
Chương 36: 36: Không Xứng
37
Chương 37: 37: Về Nước
38
Chương 38: 38: Bạn Gái
39
Chương 39: 39: Bóng Dáng
40
Chương 40: 40: Gặp Mặt
41
Chương 41: 41: Cuộc Đời
42
Chương 42: 42: Làm Gì Sai
43
Chương 43: 43: Sinh Con
44
Chương 44: 44: Sốt Cao
45
Chương 45: 45: Về Nhà
46
Chương 46: 46: Đều Do Cô
47
Chương 47: 47: Mang Thai
48
Chương 48: 48: Làm Cha
49
Chương 49: 49: Lần Đầu
50
Chương 50: 50: Sống Chung
51
Chương 51: 51: Lâm Ưng Còn Sống
52
Chương 52: 52: Đối Thủ
53
Chương 53: 53: Tranh Thủ Một Chút
54
Chương 54: 54: Sống
55
Chương 55: 55: Anh Sẽ Cứu Em
56
Chương 56: 56: Giao Thừa1
57
Chương 57: 57: Giao Thừa 2
58
Chương 58: 58: Khoảng Thời Gian
59
Chương 59: 59: Tần Chí Khiêm
60
Chương 60: 60: Mục Đích
61
Chương 61: 61: Công Tác
62
Chương 62: 62: Du Lịch
63
Chương 63: 63: Đã Chọn
64
Chương 64: 64: Lương Tâm Nhi
65
Chương 65: 65: Ở Lại
66
Chương 66: 66: Lại Gần Em Gái
67
Chương 67: 67: Về Mộ Gia
68
Chương 68: 68: Không Khéo
69
Chương 69: 69: Ly Hôn
70
Chương 70: 70: Nỗi Lòng Của Chí Khương
71
Chương 71: 71: Mọi Chuyện
72
Chương 72: 72: Nhà Họ Tần
73
Chương 73: 73: Biết Tất Cả
74
Chương 74: 74: Đã Lâu Không Về
75
Chương 75: 75: Mộ Gia
76
Chương 76: 76: Hạ Sinh
77
Chương 77: 77: Làm Ba Thật Khó
78
Chương 78: 78: Tai Nạn
79
Chương 79: 79: Xin Lỗi
80
Chương 80: 80: Mất Lí Trí
81
Chương 81: 81: Bạn Học Cũ
82
Chương 82: 82: Tại Sao
83
Chương 83: 83: Xuất Hiện
84
Chương 84: 84: Trái Tim
85
Chương 85: 85: Cái Nhìn
86
Chương 86: 86: Tấm Lưng
87
Chương 87: 87: Nụ Hôn
88
Chương 88: 88: Chống
89
Chương 89: 89: Dương Thiên Bác
90
Chương 90: 90: Tồn Tại
91
Chương 91: 91: Buổi Sáng
92
Chương 92: 92: Hối Hận Không Kịp
93
Chương 93: 93: Ai Đánh Anh
94
Chương 94: 94: Đòi Mạng
95
Chương 95: 95: Sống Thật
96
Chương 96: 96: Tạm Biệt
97
Chương 97: 97: Mệt Rồi
98
Chương 98: 98: Mối Quan Hệ
99
Chương 99: 99: Đau Lòng
100
Chương 100: 100: Sống Chung
101
Chương 101: 101: Anh Em
102
Chương 102: 102: Xin Lỗi
103
Chương 103: 103: Tìm Thấy Rồi
104
Chương 104: 104: Bạn Gái
105
Chương 105: 105: Em Đồng Ý
106
Chương 106: 106: Một Nhà Ba Người
107
Chương 107: 107: Đoàn Viên
108
Chương 108: 108: Bình Yên
109
Chương 109: 109: Linh Lung Gặp Nạn
110
Chương 110: 110: Bom
111
Chương 111: 111: Trả Giá
112
Chương 112: 112: Đại Kết Cục