Chương 147: Lâu đài bí mật

Duagloth không đưa nàng tới La Mã mà lại tới một lâu đài hoàn toàn xa lạ. Nghe nói nơi này chính là cơ sở huấn luyện binh mã bí mật của hắn.

Bất tri bất giác đã qua hơn nửa tháng, Lâm Linh vẫn bị giam lỏng trong một căn phòng sâu trong lâu đài. Gian phòng hoa lệ này chính là một nhà tù nhỏ có một chiếc cửa sổ, nàng có thể thấy lờ mờ đối diện lâu đài là một vách núi cao, bên ngoài cửa sổ là một mảnh đỏ sậm.

Chưa từng thấy sự hoang vu nào lại kéo dài vô tận đến vậy, phủ lên mọi thứ một cảnh sắc cô đơn. Lâm Linh nhìn màu đỏ thắm chạy dọc chân trời, đôi mắt khô khốc. Cho dù đã ở cùng một thời gian cùng một thế giới, nhưng khoảng cách xa xôi vẫn khiến trái tim cô đơn không thôi.

Vốn nàng tính gọi cho Tề Văn Du, để xem thử có cách nào để trở về được hay không, nhưng Duagloth lại không cho phép nàng sử dụng điện thoại di động, nên con đường này chẳng thể nào thực hiện được. Từ những lời truyền miệng của mấy kỵ sĩ đến tai nàng, La Mã quả nhiên chiến bại, hoàng đế La Mã Olybrius cũng bị đệ nhất kỵ sĩ Lancelot bắt giữ. Nhưng Duagloth vẫn chưa chết tâm, tuy lần này không có được Tuyết Linh, nhưng hắn dường như vẫn tiếp tục chờ thời cơ.

Lâm Linh ngồi suy tư, một bên mặt được ánh nắng chiếu vào, mặc dù dung mạo của nàng chưa bắt đầu thay đổi, nhưng tóc hoàn toàn đã hóa thành một màu trắng.

Nàng đang không ngừng già yếu, thanh xuân của nàng đang dần biến mất. Xem ra chẳng bao lâu nữa, nàng sẽ trở thành một bà lão mặt đầy nếp nhăn.

Mọi việc mình tính đều có sai lầm, nhưng nàng tuyệt sẽ không hối hận chút nào. Nàng không hối hận đã dùng thanh xuân đổi lấy Tuyết Linh, không hối hận việc nửa đời sau có lẽ phải lấy thân phận và dung mạo này sống tiếp, nàng cũng không hối hận đã rời xa Arthur, bởi vì chỉ có như vậy nàng mới có thể mãi tồn tại hình thái đẹp nhất trong mắt đối phương.

Nếu để cho Arthur nhìn thấy bộ dáng già yếu của nàng, nhất định sẽ khiến cho nàng đau đớn còn hơn cả cái chết.

Để cho nàng tự sinh tự diệt trong thế giới này là tốt rồi. Đợi đến khi nàng chết đi trong thế giới này, là trở về được với hiện thực rồi.

Nếu không có gì ngoài ý muốn, chắc ngoài đó vẫn y nguyên như cũ.

Đột nhiên cánh cửa mở ra.

Lâm Linh không cần quay đầu lại cũng biết là ai đang đi vào, mấy ngày nay đầu là Duagloth tới đưa cơm cho nàng.

“Lâm Linh, đến giờ cơm chiều rồi.” Hắn đặt đồ ăn xuống, bước tói sau nàng,“Nếu không ngoan ngoãn ăn cơm, ta sẽ tự mình đút nàng đấy.”

“Duagloth, tại sao lại đưa ta tới đây? Nhốt ta ở đây đâu có ý nghĩa gì với ngươi?” Hai tay nàng bấu chặt cửa sổ,“Ta rồi nhanh chóng sẽ già đi, chẳng lẽ ngươi nguyện ý ngày nào cũng ở cạnh một bà lão sao?”

“Ta tuyệt đối sẽ không để cho nàng rời đi, dù nàng có trở thành một bà lão, ta cũng sẽ không để nàng rời đi. Huống chi, ta sẽ không để cho nàng thành một bà lão.” Hắn vòng hai tay qua thắt lưng nàng, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai nàng, khiến nàng có cảm giác bị trói chặt không buông. Duagloth thuận thế đè vai nàng xuống, nhẹ nhàng xoay người nàng đối mặt với mình.

“Lâm Linh, nàng hiểu chưa? Chắc nàng cũng hiểu là ta yêu nàng.”

Đây là lần thứ hai nàng nghe hắn nói hắn yêu nàng, Lâm Linh lại ngạc nhiên ngẩn đầu lên, màu sắc của trời chiều bao phủ lấy hắn, hình thành một mảng âm u kiều diễm trên gương mặt hắn.

“Duagloth, mặc dù ta không biết mục đích của ngươi là gì, nhưng ngươi đừng đùa như thế nữa, dù ngươi nói thế nào ta cũng không tin…… Ta……”

Nàng còn chưa nói hết thì đã thấy tia tức giận xẹt qua mặt hắn. Còn chưa kịp kinh ngạc, môi nàng đã bị xâm chiếm, Lâm Linh hồi thần cắn mạnh vào môi hắn, nhưng hắn không thèm để ý.

Trong cổ họng dâng lên một mùi máu nồng đậm, nàng mở to mắt, đôi môi bị hắn hút vào, lưỡi hắn không hề kiêng kỵ liếm vào khe hở, như muốn thông qua nụ hôn này muốn nói với nàng điều gì đó.

Nụ hôn này khiến Lâm Linh khó thở và rơi vào cảm giác sợ hãi, nàng giãy dụa vươn tay của mình, nhắm ngay mặt hắn, dùng sức đánh xuống.

“Chát!” Một cái tát thấu xương vang lên một tiếng trong trẻo!

Cái tát này tốn hết hai trăm phần khí lực của nàng, cả cánh tay như run lên, lồng ngực vì thiếu khí hô hấp mạnh.

Hắn mới buông tay nàng ra, không thèm để ý vết thương trên mặt, còn noi thêm một câu như hứa hẹn:“Lâm Linh, ta nhất định sẽ không để nàng thành một bà lão.”

Hắn không nói thêm lời nào lặng lẽ rời đi, trong lòng lóe lên hy vọng nhỏ nhoi Lâm Linh sẽ gọi hắn lại, dù là là lớn tiếng trách hắn, với hắn cũng không sao cả, hắn chỉ có một tia khao khát mong nàng gọi lại, kêu gọi chính mình, không hơn.

Nhưng, hắn chẳng nghe thấy một âm thanh nào.

Vương cung Camelot England.

Bên trong gian phòng bao phủ một màu u ám và ảm đạm. Ánh trăng tròn lạnh lẽo treo trên bầu trời, như con mắt một một kẻ xem lạnh lùng. Quốc vương trẻ tuổi nhìn ánh trăng ảm đạm trên ly rượu, suy nghĩ trống rỗng, mọi thứ mờ mịt, chỉ có cảm giác đau đớn như dao cắt lan tràn khắp cơ thể mình. Sau lưng hắn là một thiếu niên đứng im không nhúc nhích.

“Parsifal, có tin gì của nàng chưa?” Quốc vương uống một hơi cạn sạch ly rượu, trong nháy mắt chất lỏng trôi xuống cổ họng, đại não tê liệt, tâm can đau đớn.

Sau khi nghe Parsifal kể lại mọi chuyện, nhất là khi hắn nghe thấy mình đã dùng chính thanh kiếm của mình đâm người yêu, tim hắn như bị kéo vào đáy biển lạnh giá, hàng loạt những xúc tu liên tục quấn lấy, cuối cùng hoàn toàn bị kéo xuống. Ngoại trừ cảm giác hối hận thấu tam can, hắn thật muốn chém phăng cánh tay kia của mình.

“Còn nữa, hắc công tước cũng biến mất tích.” Vẻ mặt Parsifal bình tĩnh nhìn hắn,“Bệ hạ, khi đó người hoàn toàn mất đi toàn bộ trí nhớ về Lâm Linh, nên cũng chẳng thể trách ngài được. Nhưng, hiện giờ ngài chẳng những nhớ lại Lâm Linh, mà còn chẳng nhớ những chuyện trước kia, kể cả đánh thắng người La Mã như thế nào, ngài không cảm thấy kỳ lạ sao?”

“Ta cũng chẳng hiểu rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.” Ánh mắt Arthur ảm đạm,“Tuy nhiên, Lâm Linh nhất định là bởi vậy nên mới oán hận ta, nên mới tình nguyện đi theo hắc công tước mà không chịu ở lại.” Vừa nghĩ tới bộ dáng thương tâm của nàng, trái tim của hắn lại bắt đầu co rút, khiến đôi bàn tay của hắn lại nắm chặt run rẩy.

Tại sao hắn lại có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy? Tại sao lại có thể quên đi người quan trọng nhất của mình?

Hắn chưa bao giờ cảm thấy hận bản thân mình đến như vậy.

“Bệ hạ, ngài nhầm rồi.” Parsifal lắc lắc đầu,“Nếu nàng hận ngài, nàng sẽ không đến cúu ngài.”

Arthur buông ly rượu, khẽ nhíu mi:“Tóm lại cho dù phải làm gì, ta cũng phải tìm cách mang nàng về. Ta tuyệt đối sẽ không đưa nàng cho bất kỳ kẻ nào.” Giọng hắn lại lặp lại lần nữa,“Bất kỳ kẻ nào.”

“Bệ hạ, ta nhất định sẽ toàn lực giúp đỡ ngài.”

Đột nhiên ngoài cửa truyền đến giọng của Lancelot nói chuyện với thị vệ, Parsifal liếc Arthur một cái, lại thối lui đứng im sang bên cạnh. Lancelot vừa vào thì hành lễ rồi nói:“Bệ hạ, thần đã tuân theo ý ngài phái người đưa công chúa Guinevere. Tuy nhiên Morgan phu nhân tỷ tỷ ngài biết ngài hủy hôn ước thì vô cùng tức giận.”

“Vậy sao?” Arthur không yên lòng đáp lời.

“Bệ hạ, lần quyết định này của ngài là chắc chắn chứ?” Lancelot thấp giọng hỏi.

“Lancelot, không phải ngươi cũng không tán thành chuyện ta cưới Guinevere sao? Ta làm như vậy hẳn ngươi phải vui mới đúng chứ.”

Arthur chẳng muốn nghĩ tiếp tới chuyện này nữa.

“Mặc dù thần vẫn không tán thành, nhưng thần nghĩ ngài biết nguyên nhân.” Lancelot thoáng lo lắng nhìn hắn,“Bệ hạ, từ sau lúc ngài hồi phục sau trúng độc, dường như ngài có tâm sự. Ta nghe nói, có người thấy một cô gái đi cùng với hắc công tước…… ”

“Được rồi.” Arthur đột nhiên cắt đứt lời hắn,“Lancelot kỵ sĩ, nếu không còn chuyện gì, ngươi có thể lui xuống.”

“Vâng, bệ hạ.” Lancelot bất đắc dĩ xoay người bước ra khỏi cửa.

“Parsifal, xem ra ngoại trừ ta, người khác vẫn không nhớ đến sự tồn tại của Lâm Linh.” Nhìn bóng lưng Lancelot, vẻ mặt Arthur phức tạp, đôi mắt tím sáng ngời ảm đạm.

“Bệ hạ, chuyện này đúng là có nhiều vấn đề.” Parsifal giương mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, khóe môi giương lên một nụ cuời không rõ ý tứ,“Tuy nhiên, có lẽ chúng ta sẽ nhanh chóng tì ra được Lâm Linh.”

Lời nói của hắn vừa dứt, bên ngoài cửa sổ đột nhiên bay tới một con chim bồ câu màu xám. Chú chim đáp lên vai của Pasifal, thân thiết cọ cọ vào cổ hắn. Vẻ mặt của hắn cũng hiện lên ý cười, dùng một thứ ngôn ngữ kỳ quái nói vài câu gì đó với bồ câu, bồ câu nghe như hiểu líu ríu lại vài hồi với hắn.

“Bệ hạ, Lâm Linh dùng Tuyết Linh cứu ngài. Tuy nhiên nghe nói nếu muốn lấy được Tuyết Linh từ Tuyết thiếu niên, nhất định phải dùng ột thứ quan trọng gì đó để trao đổi, không biết có phải là thật không.” Parsifal nghe bồ câu kêu vài tiếng, một tia mừng rỡ xẹt qua mắt hắn,“Bệ hạ, quả nhiên nó biết Lâm Linh ở đâu!”

“Nàng ở đâu?”

“Hóa ra hắc công tước đem nàng giấu trên đỉnh của Thụy thành bảo, đó là một căn cứ huấn luyện bí mật của hắn, bình thường không ai có thể tới được đó. Tôi cũng mới đi ngang qua có mấy lần.”

“Chúng ta lập tức xuất phát!” Arthur mừng như điên đứng dậy, vừa đi vài bước còn nói thêm,“Không nên nhiều người, Parsifal, hai ta thôi.”

“Vâng, bệ hạ.”

Parsifal hơi khom lưng.

Arthur gật đầu, đang định cho hắn lui ra, đột nhiên hỏi lại:“Parsifal, ngươi biết điểu ngữ?”

“Bệ hạ, ta chỉ hiểu điểu ngữ của bồ câu.” Parsifal cười,“Vì bồ câu bên người hắc công tước là do ta huấn luyện.”

Chapter
1 Chương 1: Cô gái luôn xui xẻo
2 Chương 2: Búp bê, hay là ác nữ?
3 Chương 3: Trò chơi khó tin
4 Chương 4: Vị pháp sư kì quái trong rừng
5 Chương 5: Kẹo trong phòng vu bà
6 Chương 6: Arthur vương, vận mệnh không hẹn mà gặp
7 Chương 7: Đây thật sự là một lâu đài
8 Chương 8: Trứng gà, ta muốn trứng gà!
9 Chương 9: Vương của các vị vua
10 Chương 10: Có thể trở về hay không?
11 Chương 11: Tại sao vừa đi đã quay lại
12 Chương 12: Bắt đầu cuộc huấn luyện địa ngục
13 Chương 13: Tiếp tục cuộc tôi luyện thống khổ
14 Chương 14: Thông điệp của hoa Cosmos (một loại hoa cúc)
15 Chương 15: BBQ thời Trung cổ
16 Chương 16: Cuộc săn bắt quý tộc
17 Chương 17: Chàng kỵ sĩ bị hấp dẫn
18 Chương 18: Sao nàng có thể khinh rẻ tình yêu của ta
19 Chương 19: Nam tử tóc đen thần bí
20 Chương 20: Xin lỗi, ta muốn trở về
21 Chương 21: Bài thi học kỳ đáng ghét
22 Chương 22: Phúc hắc chẳng khác Tam công tử
23 Chương 23: Hầu tước đại nhân
24 Chương 24: Hồ dưới lâu đài
25 Chương 25: Xuất phát đến hồ tìm kỵ sĩ
26 Chương 26: Người khổng lồ một mắt trong truyền thuyết
27 Chương 27: Lần đầu kề vai chiến đấu
28 Chương 28: Vị lục y kỵ sĩ cổ quái
29 Chương 29: Bá tước phu nhân trong lâu đài màu xanh
30 Chương 30: Kỵ sĩ Lancelot xuất hiện
31 Chương 31: Cô gái thích quăng rác bừa bãi
32 Chương 32: 1500m đáng sợ
33 Chương 33: Kỵ sĩ Lancelot, cứu mạng!
34 Chương 34: Kỵ sĩ tương lai chỉ nói “Tam tự kinh”
35 Chương 35: Chú chó săn bị trúng ma pháp
36 Chương 36: Cái bẫy trong rừng
37 Chương 37: Kỵ sĩ Arthur
38 Chương 38: Lời mời dự vũ hội hoàng gia
39 Chương 39: Hoàng cung Camelot
40 Chương 40: Nam tử thần bí trong yến hội
41 Chương 41: Hầu tước đại nhân xui xẻo
42 Chương 42: Vương hậu tương lai của Arthur
43 Chương 43: Bảo thạch bị mất trộm
44 Chương 44: Thân phận thật sự của hắc y kỵ sĩ
45 Chương 45: Hắc công tước
46 Chương 46: Tin dữ từ hoàng cung
47 Chương 47: Thanh kiếm cắm trong đá
48 Chương 48: Ma pháp đáng sợ
49 Chương 49: Bộ sưu tập của hầu tước biến thái
50 Chương 50: Đỗ toa chi cảnh
51 Chương 51: Lancelot bị biến thành tượng đá
52 Chương 52: Một đêm trong rừng
53 Chương 53: Quán rượu kỳ quái
54 Chương 54: Bị ám sát trong đêm khuya
55 Chương 55: Thiên thần gãy cánh
56 Chương 56: Arthur trở thành quốc vương
57 Chương 57: Tôi thích cậu
58 Chương 58: Bị bắt làm người hầu
59 Chương 59: Thịt bò giá trên trời
60 Chương 60: Đội thân vệ của Tam công tử
61 Chương 61: Lãnh chúa Wales
62 Chương 62: Quy luật đêm đầu tiên khủng bố
63 Chương 63: Gặp lại cố nhân
64 Chương 64: Gặp lại Mặc Lâm trong sơn cốc
65 Chương 65: Kỵ sĩ Lancelot, tỉnh lại đi!
66 Chương 66: Lời cầu hôn ngoài ý muốn
67 Chương 67: Quý tộc nổi loạn
68 Chương 68: Sự đổi người bất đắc dĩ
69 Chương 69: Gặp lại công chúa Guinevere
70 Chương 70: Vương hậu tương lai
71 Chương 71: Trứng gà là đáng yêu nhất
72 Chương 72: Thiên mệnh chi kiếm và trứng gà
73 Chương 73: Quyết định của Arthur vương
74 Chương 74: Chiến đấu với người chim Salian
75 Chương 75: Biển băng Seberia
76 Chương 76: Hải cung dưới đáy biển
77 Chương 77: Không gian thở dài
78 Chương 78: Hạt giống thần mộc
79 Chương 79: Người cầu hôn không mời
80 Chương 80: Excalibur – Vương giả chi kiếm
81 Chương 81: Gặp lại anh em kỵ sĩ
82 Chương 82: Gặp lại A Hoa
83 Chương 83: Bị biến thành một con cóc
84 Chương 84: Chỗ ngồi nguy hiểm
85 Chương 85: Chiến tranh
86 Chương 86
87 Chương 87: Trên chiến trường
88 Chương 88: Đánh lén
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123: Nguyệt thực
124 Chương 124: Học may
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127: Vạch trần
128 Chương 128: Gặp chuyện ở giáo đường
129 Chương 129: Quay về
130 Chương 130: Học bài chung ở nhà
131 Chương 131: Lạc lâm
132 Chương 132: Sự tồn tại bị xóa đi (1)
133 Chương 133: Sự tồn tại bị xóa đi (2)
134 Chương 134: Sự tồn tại bị xóa đi (3)
135 Chương 135: Tuyệt vọng
136 Chương 136: Hoàng đế la mã
137 Chương 137: Bữa tiệc bóng tối
138 Chương 138: Chiếc điện thoại đã bị mất
139 Chương 139: Tâm tình của Parsifal
140 Chương 140: Đĩa trò chơi bị hỏng
141 Chương 141: Tuyết thiếu niên và Tuyết Linh
142 Chương 142: Đôi vợ chồng già
143 Chương 143: Lâu đài băng
144 Chương 144
145 Chương 145: Cứu Arthur
146 Chương 146: Cái giá đã trả của Lâm Linh
147 Chương 147: Lâu đài bí mật
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153: Hôn ước bất ngờ
154 Chương 154: Tâm tư của Lancelot
155 Chương 155: Âm mưu của Morgan phu nhân
156 Chương 156: Lâm Linh gặp nguy
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162: Đại kết cục
Chapter

Updated 162 Episodes

1
Chương 1: Cô gái luôn xui xẻo
2
Chương 2: Búp bê, hay là ác nữ?
3
Chương 3: Trò chơi khó tin
4
Chương 4: Vị pháp sư kì quái trong rừng
5
Chương 5: Kẹo trong phòng vu bà
6
Chương 6: Arthur vương, vận mệnh không hẹn mà gặp
7
Chương 7: Đây thật sự là một lâu đài
8
Chương 8: Trứng gà, ta muốn trứng gà!
9
Chương 9: Vương của các vị vua
10
Chương 10: Có thể trở về hay không?
11
Chương 11: Tại sao vừa đi đã quay lại
12
Chương 12: Bắt đầu cuộc huấn luyện địa ngục
13
Chương 13: Tiếp tục cuộc tôi luyện thống khổ
14
Chương 14: Thông điệp của hoa Cosmos (một loại hoa cúc)
15
Chương 15: BBQ thời Trung cổ
16
Chương 16: Cuộc săn bắt quý tộc
17
Chương 17: Chàng kỵ sĩ bị hấp dẫn
18
Chương 18: Sao nàng có thể khinh rẻ tình yêu của ta
19
Chương 19: Nam tử tóc đen thần bí
20
Chương 20: Xin lỗi, ta muốn trở về
21
Chương 21: Bài thi học kỳ đáng ghét
22
Chương 22: Phúc hắc chẳng khác Tam công tử
23
Chương 23: Hầu tước đại nhân
24
Chương 24: Hồ dưới lâu đài
25
Chương 25: Xuất phát đến hồ tìm kỵ sĩ
26
Chương 26: Người khổng lồ một mắt trong truyền thuyết
27
Chương 27: Lần đầu kề vai chiến đấu
28
Chương 28: Vị lục y kỵ sĩ cổ quái
29
Chương 29: Bá tước phu nhân trong lâu đài màu xanh
30
Chương 30: Kỵ sĩ Lancelot xuất hiện
31
Chương 31: Cô gái thích quăng rác bừa bãi
32
Chương 32: 1500m đáng sợ
33
Chương 33: Kỵ sĩ Lancelot, cứu mạng!
34
Chương 34: Kỵ sĩ tương lai chỉ nói “Tam tự kinh”
35
Chương 35: Chú chó săn bị trúng ma pháp
36
Chương 36: Cái bẫy trong rừng
37
Chương 37: Kỵ sĩ Arthur
38
Chương 38: Lời mời dự vũ hội hoàng gia
39
Chương 39: Hoàng cung Camelot
40
Chương 40: Nam tử thần bí trong yến hội
41
Chương 41: Hầu tước đại nhân xui xẻo
42
Chương 42: Vương hậu tương lai của Arthur
43
Chương 43: Bảo thạch bị mất trộm
44
Chương 44: Thân phận thật sự của hắc y kỵ sĩ
45
Chương 45: Hắc công tước
46
Chương 46: Tin dữ từ hoàng cung
47
Chương 47: Thanh kiếm cắm trong đá
48
Chương 48: Ma pháp đáng sợ
49
Chương 49: Bộ sưu tập của hầu tước biến thái
50
Chương 50: Đỗ toa chi cảnh
51
Chương 51: Lancelot bị biến thành tượng đá
52
Chương 52: Một đêm trong rừng
53
Chương 53: Quán rượu kỳ quái
54
Chương 54: Bị ám sát trong đêm khuya
55
Chương 55: Thiên thần gãy cánh
56
Chương 56: Arthur trở thành quốc vương
57
Chương 57: Tôi thích cậu
58
Chương 58: Bị bắt làm người hầu
59
Chương 59: Thịt bò giá trên trời
60
Chương 60: Đội thân vệ của Tam công tử
61
Chương 61: Lãnh chúa Wales
62
Chương 62: Quy luật đêm đầu tiên khủng bố
63
Chương 63: Gặp lại cố nhân
64
Chương 64: Gặp lại Mặc Lâm trong sơn cốc
65
Chương 65: Kỵ sĩ Lancelot, tỉnh lại đi!
66
Chương 66: Lời cầu hôn ngoài ý muốn
67
Chương 67: Quý tộc nổi loạn
68
Chương 68: Sự đổi người bất đắc dĩ
69
Chương 69: Gặp lại công chúa Guinevere
70
Chương 70: Vương hậu tương lai
71
Chương 71: Trứng gà là đáng yêu nhất
72
Chương 72: Thiên mệnh chi kiếm và trứng gà
73
Chương 73: Quyết định của Arthur vương
74
Chương 74: Chiến đấu với người chim Salian
75
Chương 75: Biển băng Seberia
76
Chương 76: Hải cung dưới đáy biển
77
Chương 77: Không gian thở dài
78
Chương 78: Hạt giống thần mộc
79
Chương 79: Người cầu hôn không mời
80
Chương 80: Excalibur – Vương giả chi kiếm
81
Chương 81: Gặp lại anh em kỵ sĩ
82
Chương 82: Gặp lại A Hoa
83
Chương 83: Bị biến thành một con cóc
84
Chương 84: Chỗ ngồi nguy hiểm
85
Chương 85: Chiến tranh
86
Chương 86
87
Chương 87: Trên chiến trường
88
Chương 88: Đánh lén
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123: Nguyệt thực
124
Chương 124: Học may
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127: Vạch trần
128
Chương 128: Gặp chuyện ở giáo đường
129
Chương 129: Quay về
130
Chương 130: Học bài chung ở nhà
131
Chương 131: Lạc lâm
132
Chương 132: Sự tồn tại bị xóa đi (1)
133
Chương 133: Sự tồn tại bị xóa đi (2)
134
Chương 134: Sự tồn tại bị xóa đi (3)
135
Chương 135: Tuyệt vọng
136
Chương 136: Hoàng đế la mã
137
Chương 137: Bữa tiệc bóng tối
138
Chương 138: Chiếc điện thoại đã bị mất
139
Chương 139: Tâm tình của Parsifal
140
Chương 140: Đĩa trò chơi bị hỏng
141
Chương 141: Tuyết thiếu niên và Tuyết Linh
142
Chương 142: Đôi vợ chồng già
143
Chương 143: Lâu đài băng
144
Chương 144
145
Chương 145: Cứu Arthur
146
Chương 146: Cái giá đã trả của Lâm Linh
147
Chương 147: Lâu đài bí mật
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153: Hôn ước bất ngờ
154
Chương 154: Tâm tư của Lancelot
155
Chương 155: Âm mưu của Morgan phu nhân
156
Chương 156: Lâm Linh gặp nguy
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162: Đại kết cục