Chương 42: Trộm

Phó Thành cảm thấy khá bất ngờ, cô rất ướŧ áŧ, qυầи ɭóŧ đã thấm ướt, toàn bộ âm hộ cũng đầy nước.

Cảm giác trơn trượt dưới bàn tay và tê dại trên lỗ tai đồng thời kíƈɦ ŧɦíƈɦ du͙ƈ vọиɠ, anh cũng có chút không kiềm chế nổi nữa.

Nhưng rốt cuộc vẫn không thể làm bất cứ chuyện gì, chỉ có thể hôn môi.

Giường của nhà họ Từ làm từ ván gỗ, vách tường cũng mỏng, không che được âm thanh.

Anh Hiền biết anh đang sợ cái gì, cô cũng không có hứng thú biểu diễn phim cấm trực tiếp, bèn cắn lỗ tai anh nhỏ giọng nói: “Không cắm vào, chỉ dùng tay thôi, được không?”

Dứt lời, cô dùng mũi cọ nhẹ lên gương mặt anh.

Rất hiếm khi cô lưu luyến, và cũng chỉ khi ở trên giường cô mới làm như vậy, Phó Thành vừa yêu vừa hận, ngón tay vẫn quyết định động đậy, giữ lấy huyệŧ rồi xoa nắn.
Anh Hiền nức nở một tiếng, cắn môi lấp kín những tiếng rêи ɾỉ ở phía sau, cơ thể run rẩy, Phó Thành nhân cơ hội cắm một lóng tay vào.

Bên trong huyệt nhỏ càng ướŧ áŧ và nóng bỏng hơn, như đang đắm mình vào một hồ nước nóng, vừa cắm nhẹ ngón tay vào là có thể chảy nước ra. Nước xuân chảy dọc theo ngón tay của Phó Thành, tụ tập ở khe hở của ngón tay, đổ xuống lòng bàn tay.

Đầu lưỡi của anh cũng có tần suất giống như ngón tay, đồng thời đưa đẩy ở cả hai huyệt trên và dưới của cô.

Huyệt nhỏ rất nhanh đã thích ứng được ngón tay, dần dần thả lỏng ra, thành thạo mấp máy cuốn lấy ngón tay của anh.

Phó Thành biết cô đã chuẩn bị tốt, lại cắm ngón tay thứ hai vào.

Cửa động nhỏ hẹp bị căng ra trong nháy mắt, cắn chặt lấy thứ thô dài đang xâm lấn, không trừ một chút khe hở nào, kéo theo thịt non bên trong cũng bắt đầu co rút lại.
“Ưm!” Anh Hiền kêu rên thành tiếng, cũng may miệng bị anh lấp kín, âm thanh phát ra cũng không lớn.

Phó Thành không cho cô quá nhiều thời gian để thích ứng, đốt ngón tay cọ qua thịt non, chậm rãi đưa đẩy. Cửa động kẹp quá chặt, cũng phập phồng theo tiết tấu của ngón tay.

Anh Hiền không thể kêu cũng không thể động đậy, há to miệng biến khách thành chủ, ngậm lấy đầu lưỡi của Phó Thành liếʍ ʍúŧ, nuốt nước bọt của anh vào để giải ngứa.

Sức mút của cô rất nhẹ, giống như cào ngứa, Phó Thành cảm giác không đã nghiền, lại thích dáng vẻ đê mê của cô, lấy tay làm đao, bổ ra tầng tầng thịt non đang bao vây lấy anh.

Rõ ràng là chặt như vậy, mềm như vậy, nhưng dù cắm như thế nào cũng không hỏng.

Chờ khi cô hơi thả lỏng ra, ngón tay thứ ba cũng thử đâm thọc vào cửa động.
Cơ thể Anh Hiền liền cứng đờ, thở hổn hển nói: “Không được, ưʍ.. có thể sẽ rách mất.”

Phó Thành nuốt một ngụm nước bọt, trầm giọng nói: “Nếu đau, vậy tôi sẽ rút ra.”

Đêm tối nhuộm đen đôi mắt của anh, đồng tử nhạt màu xoáy sâu thành màu sắc nồng đậm.

Anh Hiền hô hấp dồn dập, rũ lông mi, cực kỳ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.

Hai ngón tay ở bên trong căng huyệt nhỏ ra, làm chuẩn bị cho ngón tay thứ ba tiến vào. Phó Thành không dám dùng sức quá mạnh, chà xát hồi lâu mà chỉ căng ra được một khe hở nhỏ tinh tế.

Phó Thành híp híp mắt, du͙ƈ vọиɠ thúc giục anh nảy sinh xấu xa, ba ngón tay đút hẳn vào bên trong, xoa đè điểm mẫn cảm, xoay tròn qua lại.

Kɦoáı ƈảʍ mãnh liệt kíƈɦ ŧɦíƈɦ khiến đường đi run rẩy, thậm chí Anh Hiền cảm giác trực tràng của mình cũng co rụt lại. Cô cong người lên, nhíu chặt mày, khó nhịn mà thở dốc ngắn ngủi.
“Có thể chứ?” Phó Thành hỏi.

Anh Hiền không dám há miệng, sợ bản thân sẽ không nhịn được mà thét chói tai ra tiếng, dùng nụ hôn để trả lời anh.

Ngón tay gian nan thọc vào rút ra, tốc độ chầm chậm, biên độ cũng nhỏ, nhưng vẫn cắm ra tiếng nước. Trong căn phòng nhỏ hẹp đơn sơ, ngay cả trong không khí cũng tràn đầy mùi vị tìиɦ ɖu͙ƈ. Nước xuân quá nhiều, mông của Anh Hiền cũng ướt đẫm.

Cả người cô run rẩy, mồ hôi đầm đìa, không bao lâu sau, cô co rút kẹp chặt tay Phó Thành, tiết ra một luồng chất lỏng lớn.

Phó Thành hôn lên gương mặt nóng bỏng của cô, rút tay ra, chỉ chừa một ngón tay tiếp tục vuốt ve trong huyệt nhỏ đang cao trào.

Có lẽ bởi vì áp lực, lại có lẽ vì tay anh, thời gian cao trào của lần này giằng co rất lâu.

Anh Hiền nhịp nhàng thở dốc, chờ đợi khi sương trắng trong đầu tan đi mới chậm rãi mở mắt ra.

Cô vuốt ve cánh tay đang ôm lấy đùi mình, xốc chăn lên, chui xuống dưới.

Quần huấn luyện dã ngoại vừa bị kéo xuống, vật lớn dữ tợn liền nhảy ra, Anh Hiền giữ lấy phần gốc của ƈôи ŧɦịŧ, há miệng ngậm lấy qυყ đầυ.

Hơi thở mãnh liệt khiến cô không tự chủ được mà nuốt nước bọt, đồng thời khoang miệng tiết ra một lượng lớn nước bọt, xối lên toàn bộ qυყ đầυ, sau đó cô lại liếm đi chất lỏng ở trên đó, nhằm giải khát cho yết hầu của chính mình.

Sau eo của Phó Thành tê dại, môi mỏng dùng sức mím chặt lại, lời từ chối cứ như vậy bị nuốt xuống.

Anh Hiền từ từ nuốt ƈôи ŧɦịŧ vào miệng, đầu lưỡi nhiệt tình liếʍ ɭáρ qua lại, hai tay cũng không nhàn rỗi, một bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp phần gốc của ƈôи ŧɦịŧ, một bàn tay khác nắm lấy tinh hoàn thưởng thức.
Tuy rằng không nuốt vào toàn bộ, nhưng lại chăm sóc đến hết mọi ngóc ngách của ƈôи ŧɦịŧ.

Phó Thành bị cô làm cho chóp mũi đổ mồ hôi, thật sự không muốn quan tâm gì nữa mà đi vào. Cuối cùng khi cô mút vào càng sâu, lý trí lơi lỏng, anh thẳng lưng đẩy về phía trước.

Anh Hiền cuống quýt dùng đôi tay giữ lấy ƈôи ŧɦịŧ, nhưng mà kích cỡ đáng sợ đã chạm đến chỗ sâu trong khoang miệng, đâm cho cô khó chịu. Trong cảm giác khó chịu còn có một loại kích động thối nát, cùng với xúc động muốn tự hủy.

“Ưm…” Anh Hiền phát ra tiếng kêu rên như than khóc, nhưng thực tế cô đang rất hưng phấn.

“Xin lỗi.” Phó Thành thành thật xin lỗi cô, giọng nói khàn đến cực điểm, duỗi tay cắm vào tóc cô vuốt ve.

Cảm giác mềm nhẹ trên da đầu khiến Anh Hiền buông bỏ chống cự. Đầu lưỡi mềm mại liếʍ ʍúŧ mã mắt trong không gian hạn hẹp, sau khi nếm được vị mặn thì càng thêm hưng phấn mà nuốt xuống.
Cô vừa nuốt xuống thì lập tức có một lực hút đẩy lên, giống như muốn ép tϊиɦ ɖϊƈh͙ đi ra ngoài. Dưới sự kíƈɦ ŧɦíƈɦ cực hạn của kɦoáı ƈảʍ, Phó Thành ôm lấy đầu của Anh Hiền, rút ƈôи ŧɦịŧ ra một chút rồi lại đâm vào trong miệng cô, sau đó không hề yên lặng bất động nữa mà chậm rãi đưa đẩy.

Anh Hiền nuốt không kịp, nước miếng chảy ra dọc theo khóe miệng rớt xuống, bôi cho toàn bộ ƈôи ŧɦịŧ sáng bóng trong suốt. Cô bắt lấy túi cầu của người đàn ông, theo tiết tấu của anh mà lôi kéo xoa bóp.

Phó Thành càng đẩy càng nhanh, qυყ đầυ cũng đâm càng lúc càng sâu. Anh Hiền biết bây giờ mình phát ra tiếng thì anh sẽ lập tức dừng lại, nhưng cô không muốn lên tiếng, càng ra sức xoa nắn tinh hoàn của anh.

Cùng với một tiếng rêи ɾỉ đầy kìm nén, đầu của Anh Hiền bị anh dùng sức ép xuống. Tϊиɦ ɖϊƈh͙ phun vào trong miệng, từng luồng từng luồng chảy ra khỏi khóe miệng đỏ tươi.
Anh Hiền vội vàng khép môi lại, nuốt vào một phần nhỏ, dùng tay hứng tϊиɦ ɖϊƈh͙ đã chảy ra, đề phòng lại làm dơ khăn trải giường.

Cho đến khi ƈôи ŧɦịŧ có chút mềm hơn, cô mới cẩn thận liếm đi tϊиɦ ɖϊƈh͙ còn sót lại, sau đó ngẩng đầu lên, dưới ánh nhìn chăm chú của Phó Thành mà dùng sức nuốt xuống.

Cô mở miệng cho anh xem khoang miệng sạch sẽ, sau đó cố ý hỏi: “Thích không?” Khóe mắt và đuôi lông mày đều là vẻ lẳиɠ ɭơ quyến rũ.

Trêu đùa anh.

Khiến cô bất ngờ ngoài ý muốn chính là, người đàn ông chăm chú nhìn cô, yết hầu khẽ động đậy vài cái, duỗi tay xoa miết môi cô, cất giọng khàn khàn nói:

“Thích.”

Trang 2 / 2

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ
2 Chương 2: Gặp lại
3 Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4 Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5 Chương 5: Hứng thú
6 Chương 6: Chơi rất vui.
7 Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8 Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9 Chương 9: Mượn một người
10 Chương 10
11 Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12 Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13 Chương 13: Mua thuốc
14 Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15 Chương 15: Tính mạng của bản thân
16 Chương 16: Càng hạ tiện.
17 Chương 17: Lên cơn gì đấy
18 Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19 Chương 19: Ngứa (H)
20 Chương 20
21 Chương 21: Bữa cơm gia đình
22 Chương 22: Lòng tham
23 Chương 23: Thật ngại quá
24 Chương 24: Chơi một trò chơi
25 Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26 Chương 26: Điên cuồng.
27 Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28 Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29 Chương 29: Chân không
30 Chương 30: Đúng mực
31 Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32 Chương 32: Rắc rối nhỏ
33 Chương 33: Chơi càng vui
34 Chương 34: Đồi bại
35 Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36 Chương 36: Kháng nghị
37 Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38 Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39 Chương 39: Bề bộn
40 Chương 40: Hôn
41 Chương 41: Tâm tư nhỏ
42 Chương 42: Trộm
43 Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44 Chương 44: Rồng ác
45 Chương 45: Diễn trò
46 Chương 46: Công lý
47 Chương 47: Tin tưởng
48 Chương 48: Ảnh chụp
49 Chương 49: Không phải người tốt.
50 Chương 50: Bạn gái nhỏ
51 Chương 51: Chiếm hữu
52 Chương 52: Chưa chơi đủ
53 Chương 53: Chỉ có anh.
54 Chương 54: Không có khả năng
55 Chương 55: Manh mối
56 Chương 56: Dò xét
57 Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58 Chương 58: Dừng đúng chỗ
59 Chương 59: Quần lọt khe
60 Chương 60: Bình thường
61 Chương 61: Tiễn một đoạn
62 Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63 Chương 63: Canh đuôi bò
64 Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65 Chương 65: Xem phim trước đi
66 Chương 66: Biết hết rồi
67 Chương 67: Người ngoài
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70: Vội vàng
71 Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72 Chương 72: Bị tập kích
73 Chương 73: Cô nàng
74 Chương 74: Dân tộc
75 Chương 75: Bảo vệ
76 Chương 76: Giằng co
77 Chương 77: Phẫn nộ
78 Chương 78: Không chờ nổi (H)
79 Chương 79: Không đợi được nữa
80 Chương 80: Không giống nhau
81 Chương 81: Nhớ
82 Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83 Chương 83: Quá giới hạn (H)
84 Chương 84: Trai tân
85 Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86 Chương 86: Đừng đùa
87 Chương 87: Nghiêm túc
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92: Điện thoại
93 Chương 93: Điện thoại (Hai)
94 Chương 94: Điện thoại (H)
95 Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96 Chương 96: Người một nhà
97 Chương 97: Lao lực mà chết
98 Chương 98: Thuốc gì? [H]
99 Chương 99: Yêu (H) - 3
100 Chương 100: Tính kế
101 Chương 101: Tác dụng phụ
102 Chương 102: Giới hạn tối đa
103 Chương 103: Loá mắt
104 Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112 Chương 112: Phiên ngoại 1
113 Chương 113: Phiên ngoại 2
114 Chương 114: Phiên ngoại 3
115 Chương 115: Phiên ngoại 4
116 Chương 116: Phiên ngoại 5
117 Chương 117: Phiên ngoại 6
118 Chương 118: Phiên ngoại 7
119 Chương 119: Phiên ngoại 8
120 Chương 120: Phiên ngoại 9
121 Chương 121: Phiên ngoại 10
122 Chương 122: Phiên ngoại 11
123 Chương 123: Phiên ngoại 12
124 Chương 124: Phiên ngoại 13
125 Chương 125: Phiên ngoại 14
126 Chương 126: Phiên ngoại 15
127 Chương 127: Phiên ngoại 16
128 Chương 128: Phiên ngoại 17
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ
2
Chương 2: Gặp lại
3
Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4
Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5
Chương 5: Hứng thú
6
Chương 6: Chơi rất vui.
7
Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8
Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9
Chương 9: Mượn một người
10
Chương 10
11
Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12
Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13
Chương 13: Mua thuốc
14
Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15
Chương 15: Tính mạng của bản thân
16
Chương 16: Càng hạ tiện.
17
Chương 17: Lên cơn gì đấy
18
Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19
Chương 19: Ngứa (H)
20
Chương 20
21
Chương 21: Bữa cơm gia đình
22
Chương 22: Lòng tham
23
Chương 23: Thật ngại quá
24
Chương 24: Chơi một trò chơi
25
Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26
Chương 26: Điên cuồng.
27
Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28
Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29
Chương 29: Chân không
30
Chương 30: Đúng mực
31
Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32
Chương 32: Rắc rối nhỏ
33
Chương 33: Chơi càng vui
34
Chương 34: Đồi bại
35
Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36
Chương 36: Kháng nghị
37
Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38
Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39
Chương 39: Bề bộn
40
Chương 40: Hôn
41
Chương 41: Tâm tư nhỏ
42
Chương 42: Trộm
43
Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44
Chương 44: Rồng ác
45
Chương 45: Diễn trò
46
Chương 46: Công lý
47
Chương 47: Tin tưởng
48
Chương 48: Ảnh chụp
49
Chương 49: Không phải người tốt.
50
Chương 50: Bạn gái nhỏ
51
Chương 51: Chiếm hữu
52
Chương 52: Chưa chơi đủ
53
Chương 53: Chỉ có anh.
54
Chương 54: Không có khả năng
55
Chương 55: Manh mối
56
Chương 56: Dò xét
57
Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58
Chương 58: Dừng đúng chỗ
59
Chương 59: Quần lọt khe
60
Chương 60: Bình thường
61
Chương 61: Tiễn một đoạn
62
Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63
Chương 63: Canh đuôi bò
64
Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65
Chương 65: Xem phim trước đi
66
Chương 66: Biết hết rồi
67
Chương 67: Người ngoài
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70: Vội vàng
71
Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72
Chương 72: Bị tập kích
73
Chương 73: Cô nàng
74
Chương 74: Dân tộc
75
Chương 75: Bảo vệ
76
Chương 76: Giằng co
77
Chương 77: Phẫn nộ
78
Chương 78: Không chờ nổi (H)
79
Chương 79: Không đợi được nữa
80
Chương 80: Không giống nhau
81
Chương 81: Nhớ
82
Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83
Chương 83: Quá giới hạn (H)
84
Chương 84: Trai tân
85
Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86
Chương 86: Đừng đùa
87
Chương 87: Nghiêm túc
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92: Điện thoại
93
Chương 93: Điện thoại (Hai)
94
Chương 94: Điện thoại (H)
95
Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96
Chương 96: Người một nhà
97
Chương 97: Lao lực mà chết
98
Chương 98: Thuốc gì? [H]
99
Chương 99: Yêu (H) - 3
100
Chương 100: Tính kế
101
Chương 101: Tác dụng phụ
102
Chương 102: Giới hạn tối đa
103
Chương 103: Loá mắt
104
Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112
Chương 112: Phiên ngoại 1
113
Chương 113: Phiên ngoại 2
114
Chương 114: Phiên ngoại 3
115
Chương 115: Phiên ngoại 4
116
Chương 116: Phiên ngoại 5
117
Chương 117: Phiên ngoại 6
118
Chương 118: Phiên ngoại 7
119
Chương 119: Phiên ngoại 8
120
Chương 120: Phiên ngoại 9
121
Chương 121: Phiên ngoại 10
122
Chương 122: Phiên ngoại 11
123
Chương 123: Phiên ngoại 12
124
Chương 124: Phiên ngoại 13
125
Chương 125: Phiên ngoại 14
126
Chương 126: Phiên ngoại 15
127
Chương 127: Phiên ngoại 16
128
Chương 128: Phiên ngoại 17