Chương 17: Lên cơn gì đấy

Anh đã đẩy cô ra rất nhiều lần, nhưng lúc này là lần lạnh lùng cũng như thô bạo nhất.

Anh Hiền lảo đảo lui về sau, ngã quỵ ở trên mặt đất, nếu không có sô pha làm đệm lưng thì không biết có bao nhiêu chật vật. Tuy là như thế nhưng cảm giác đau đớn khi cổ tay đụng phải sô pha cũng đủ làm cô la lên thất thanh: “Á!”

Sô pha bị cô ngã làm cho lệch đi, chân ghế cọ xát với sàn nhà phát ra tiếng vang chói tai.

Anh Hiền xoa cổ tay, khóe mắt ướŧ áŧ nhìn về phía người đàn ông đang tỏ ra lạnh lùng, giận dữ nói, “Phó Thành, anh lại lên cơn gì đấy?” Bởi vì đau đớn cho nên giọng của cô có chút run rẩy mơ hồ, vừa nghe đã thấy yếu ớt lại tủi thân.

Một câu này kéo lại lí trí của anh, Phó Thành đứng trên cao nhìn xuống cô, trong lòng giãy dụa.

Anh biết mình xuống tay quá nặng, nhưng mà…là cô tới trêu chọc anh, là cô ép anh đến bước đường này, là cô….
Nhưng chung quy lại đạo đức thâm nhập cốt tủy khiến anh không có cách nào tiếp nhận chuyện mình đánh phụ nữ, vì thế khi cô thở phì phì nói “Giúp tôi một chút”, mặc dù rất giận nhưng anh vẫn tiến tới bế cô lên.

Anh Hiền thuận thế ngồi lên đùi anh, trên mặt có vẻ uất ức, có mờ mịt cũng có tức giận, “Vì sao anh lại tức giận? Còn xuống tay nặng như vậy nữa?” Không có được câu trả lời, cô dứt khoát quay đầu lại lườm anh, “Nói chuyện.”

Cô rất ít khi lộ ra vẻ mặt này, đa số thời gian cô vẫn rất thành thạo, thong thả ung dung. Nhưng mà hiện tại, cô cau mày, trên lông mi cong vút còn treo nước mắt. Mắt phượng tràn đầy tức giận nhưng bởi vì hốc mắt còn một tầng hơi nước, nên cũng không có lực sát thương mấy.

Phó Thành rũ mắt, hai tay cẩn thận nắm lấy cổ tay bị thương của cô, mân mê phía trước rồi lại nắn nắn phía sau, vừa sờ nắn vừa hỏi, “Đau sao?”
“Đau.”

“Đau.”

Anh Hiền không cần suy nghĩ mà nói luôn hai câu đau.

Phó Thành đã gặp qua, cũng đã cấp cứu xử lý rất nhiều trường hợp trật khớp, gãy xương, vừa sờ một cái là biết gân cốt không có việc gì.

Cô còn đang nổi nóng, lại hỏi một lần nữa: “Anh nói đi, vì sao đột nhiên đẩy tôi ra?”

Phó Thành tâm phiền ý loạn, không muốn nói ra nguyên nhân châm ngòi lửa giận của mình, thế nên chỉ có thể ở trong thung lũng đạo đức, bị cô áp chế gắt gao.

Im lặng một hồi lâu, anh mới mở miệng nói: “Tôi đi mua miếng dán giảm đau.”

Cô lại cố ý dùng sức ngồi xuống, mông chặn đùi anh lại, làm anh không thể động đậy, “Tôi không cần miếng dán giảm đau.”

Giữa mày Phó Thành căng thẳng, mơ hồ đoán được chuyện gì.

Đúng thật là vậy, chân mày của cô nhẹ nhàng nhếch lên, cầm lấy cổ tay trực tiếp đưa đến bên môi anh, vừa như dụ dỗ vừa như cưỡng ép mà nói: “Anh thổi giúp thôi đi.”
Không phải là yêu cầu gì quá mức.

Phó Thành nâng mắt lên liếc nhìn cô một cái, nhẹ nhàng thổi ra một hơi.

“Có lệ.” Cô kén cá chọn canh, mặt mày sắc bén, khóe miệng lại cong lên, “Thổi nghiêm túc vào.”

Anh lại thổi vài cái, cô vẫn không hài lòng, cổ tay dán lên môi anh, trong mắt nổi lên gợn sóng quyến rũ: “Lại liếm giúp tôi đi.”

Phó Thành nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.

Lúc thanh tỉnh cô sẽ không sợ, càng đừng nói đến bây giờ có cồn kíƈɦ ŧɦíƈɦ. Có vết xe đổ, Anh Hiền đột nhiên nghĩ ra, đổi phương pháp cưỡng ép. Cô hôn lên khóe miệng của anh, giọng nói triền miên: “Phó Thành, tôi muốn anh liếm tôi.”

Ánh mắt Phó Thành tối sầm lại, trong đầu hiện lên hình ảnh không nên có: Cô tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đứng dưới vòi hoa sen, nước ấm tụ tập ở núm ti của cô thành hai dòng suối nhỏ, cọ rửa bụng nhỏ và rốn của cô, cuối cùng dừng lại trên mặt anh. Cô dùng ngón tay đẩy âm hộ non mềm ra, nói với anh: “Cho anh ăn đấy.”
Nói là ăn nhưng thật ra là liếm. Anh dùng đầu lưỡi liếm âm hộ của cô một lần rồi lại một lần.

Càng không muốn nghĩ thì hình ảnh đấy lại càng rõ ràng.

Cơ thể của Phó Thành cứng đờ, giống như nhập ma vậy, tách môi ra.

Làn da của cô hơi lạnh, môi lưỡi của anh lại nóng bỏng. Cảm giác tê dại lan tràn từ cổ tay cô cho đến bụng nhỏ.

Không biết từ khi nào, từ nhẹ nhàng liếʍ ʍúŧ biến thành gặm cắn. Cổ tay của Anh Hiền toàn là nước bọt của người đàn ông, ướt dầm dề dính nhớp, ngay cả làn da ở phía trong sườn cũng bị anh mút đỏ.

“Ưm…” Tiếng thở dốc của cô ngọt đến mức chảy nước, chợt rút tay về, nhân lúc anh không chú ý, ngón trỏ chui vào trong miệng anh, kẹp lấy đầu lưỡi của anh quấy loạn lên.

Động tác có tính ám chỉ mãnh liệt, làm cho cả hai người đều chấn động.
Phó Thành đột nhiên buộc chặt khớp hàm, làm bộ muốn cắn, cô lại không né tránh, ngược lại vẻ quyến rũ càng đậm, móng tay không yên phận mà tiếp tục câu lấy đầu lưỡi của anh.

“Ăn ngon không?” Cô cố ý hỏi anh, ngay sau đó rút ngón tay bị anh liếm ướt ra, để vào trong miệng của mình, “Tôi cũng nếm thử.” Nói xong dừng sức mút một chút.

Yết hầu của Phó Thành căng chặt.

Ánh mắt của anh quá trực tiếp, làm cho Anh Hiền cũng kích động. Hai mắt cô mê ly, quyến rũ hỏi: “Có muốn ăn thứ gì khác không?”

Cái hộp nhỏ đựng Mont Blanc đang xiêu vẹo nằm ở dưới chân hai người, khi cô té ngã, bánh kem trong tay cũng rớt theo.

Anh Hiền khom lưng nhặt hộp lên, thật cẩn thận mở ra, bánh kem bên trong đã rơi rớt tan tác, loạn thành một đống.

Cô liếc mắt nhìn anh một cái, im lặng mà khiển trách chuyện tốt anh làm. Sau đó lấy ngón tay quết một miếng kem, rồi đưa đến bên miệng của người đàn ông.
Thì ra cái khác mà cô nói chỉ là bánh kem.

Anh nên thở phào một hơi mới đúng.

Hương vị ngọt ngào của hạt dẻ tràn đầy trong khoang miệng, nhưng Phó Thành lại thất thần, lực chú ý của anh đều ở trên ngón tay kia.

“Ăn ngon không?”

Người đàn ông vẫn im lặng như cũ, nhưng lúc cô quết thêm một miếng nữa đưa đến bên miệng anh, thì anh lại không từ chối.

Đột nhiên Anh Hiền cũng có chút đói.

Đến lần thứ ba đút “bánh kem ngón tay”, cô dường như không cẩn thận nghiêng một chút, quẹt một khối bơ nhỏ dính lên cằm anh.

Không chờ Phó Thành phản ứng, đôi môi mềm mại của người phụ nữ đã tiến lên, tinh tế liếm đi khối bơ kia, trước khi rời đi còn cắn anh một ngụm.

Cô liếm môi nhìn anh, dùng ánh mắt nói cho anh, trò chơi của cô bắt đầu rồi.

Khóe môi, yết hầu, xương quai xanh, cô quết bơ lên trước rồi liếm đi, chậm rãi hưởng thụ. Cuối cùng cô nhấc áo thun của anh lên, quết bơ lên một bên đầṳ ѵú của anh.
Ngón tay non mịn khảy nhẹ viên nhỏ kia, tùy ý quét vài cái, chỗ nào cũng có vết bơ.

Trong bóng đêm, đôi mắt của Phó Thành lúc sáng lúc tối, hô hấp cũng dần dần thở nặng hơn.

Chỉ là nhìn phản ứng này của anh mà Anh Hiền cũng đã ướt. Huyệt nhỏ khát khao mà co rụt lại, cảm giác hư không cũng tự nhiên xuất hiện.

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ
2 Chương 2: Gặp lại
3 Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4 Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5 Chương 5: Hứng thú
6 Chương 6: Chơi rất vui.
7 Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8 Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9 Chương 9: Mượn một người
10 Chương 10
11 Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12 Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13 Chương 13: Mua thuốc
14 Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15 Chương 15: Tính mạng của bản thân
16 Chương 16: Càng hạ tiện.
17 Chương 17: Lên cơn gì đấy
18 Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19 Chương 19: Ngứa (H)
20 Chương 20
21 Chương 21: Bữa cơm gia đình
22 Chương 22: Lòng tham
23 Chương 23: Thật ngại quá
24 Chương 24: Chơi một trò chơi
25 Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26 Chương 26: Điên cuồng.
27 Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28 Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29 Chương 29: Chân không
30 Chương 30: Đúng mực
31 Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32 Chương 32: Rắc rối nhỏ
33 Chương 33: Chơi càng vui
34 Chương 34: Đồi bại
35 Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36 Chương 36: Kháng nghị
37 Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38 Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39 Chương 39: Bề bộn
40 Chương 40: Hôn
41 Chương 41: Tâm tư nhỏ
42 Chương 42: Trộm
43 Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44 Chương 44: Rồng ác
45 Chương 45: Diễn trò
46 Chương 46: Công lý
47 Chương 47: Tin tưởng
48 Chương 48: Ảnh chụp
49 Chương 49: Không phải người tốt.
50 Chương 50: Bạn gái nhỏ
51 Chương 51: Chiếm hữu
52 Chương 52: Chưa chơi đủ
53 Chương 53: Chỉ có anh.
54 Chương 54: Không có khả năng
55 Chương 55: Manh mối
56 Chương 56: Dò xét
57 Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58 Chương 58: Dừng đúng chỗ
59 Chương 59: Quần lọt khe
60 Chương 60: Bình thường
61 Chương 61: Tiễn một đoạn
62 Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63 Chương 63: Canh đuôi bò
64 Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65 Chương 65: Xem phim trước đi
66 Chương 66: Biết hết rồi
67 Chương 67: Người ngoài
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70: Vội vàng
71 Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72 Chương 72: Bị tập kích
73 Chương 73: Cô nàng
74 Chương 74: Dân tộc
75 Chương 75: Bảo vệ
76 Chương 76: Giằng co
77 Chương 77: Phẫn nộ
78 Chương 78: Không chờ nổi (H)
79 Chương 79: Không đợi được nữa
80 Chương 80: Không giống nhau
81 Chương 81: Nhớ
82 Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83 Chương 83: Quá giới hạn (H)
84 Chương 84: Trai tân
85 Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86 Chương 86: Đừng đùa
87 Chương 87: Nghiêm túc
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92: Điện thoại
93 Chương 93: Điện thoại (Hai)
94 Chương 94: Điện thoại (H)
95 Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96 Chương 96: Người một nhà
97 Chương 97: Lao lực mà chết
98 Chương 98: Thuốc gì? [H]
99 Chương 99: Yêu (H) - 3
100 Chương 100: Tính kế
101 Chương 101: Tác dụng phụ
102 Chương 102: Giới hạn tối đa
103 Chương 103: Loá mắt
104 Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112 Chương 112: Phiên ngoại 1
113 Chương 113: Phiên ngoại 2
114 Chương 114: Phiên ngoại 3
115 Chương 115: Phiên ngoại 4
116 Chương 116: Phiên ngoại 5
117 Chương 117: Phiên ngoại 6
118 Chương 118: Phiên ngoại 7
119 Chương 119: Phiên ngoại 8
120 Chương 120: Phiên ngoại 9
121 Chương 121: Phiên ngoại 10
122 Chương 122: Phiên ngoại 11
123 Chương 123: Phiên ngoại 12
124 Chương 124: Phiên ngoại 13
125 Chương 125: Phiên ngoại 14
126 Chương 126: Phiên ngoại 15
127 Chương 127: Phiên ngoại 16
128 Chương 128: Phiên ngoại 17
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ
2
Chương 2: Gặp lại
3
Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4
Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5
Chương 5: Hứng thú
6
Chương 6: Chơi rất vui.
7
Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8
Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9
Chương 9: Mượn một người
10
Chương 10
11
Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12
Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13
Chương 13: Mua thuốc
14
Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15
Chương 15: Tính mạng của bản thân
16
Chương 16: Càng hạ tiện.
17
Chương 17: Lên cơn gì đấy
18
Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19
Chương 19: Ngứa (H)
20
Chương 20
21
Chương 21: Bữa cơm gia đình
22
Chương 22: Lòng tham
23
Chương 23: Thật ngại quá
24
Chương 24: Chơi một trò chơi
25
Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26
Chương 26: Điên cuồng.
27
Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28
Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29
Chương 29: Chân không
30
Chương 30: Đúng mực
31
Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32
Chương 32: Rắc rối nhỏ
33
Chương 33: Chơi càng vui
34
Chương 34: Đồi bại
35
Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36
Chương 36: Kháng nghị
37
Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38
Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39
Chương 39: Bề bộn
40
Chương 40: Hôn
41
Chương 41: Tâm tư nhỏ
42
Chương 42: Trộm
43
Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44
Chương 44: Rồng ác
45
Chương 45: Diễn trò
46
Chương 46: Công lý
47
Chương 47: Tin tưởng
48
Chương 48: Ảnh chụp
49
Chương 49: Không phải người tốt.
50
Chương 50: Bạn gái nhỏ
51
Chương 51: Chiếm hữu
52
Chương 52: Chưa chơi đủ
53
Chương 53: Chỉ có anh.
54
Chương 54: Không có khả năng
55
Chương 55: Manh mối
56
Chương 56: Dò xét
57
Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58
Chương 58: Dừng đúng chỗ
59
Chương 59: Quần lọt khe
60
Chương 60: Bình thường
61
Chương 61: Tiễn một đoạn
62
Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63
Chương 63: Canh đuôi bò
64
Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65
Chương 65: Xem phim trước đi
66
Chương 66: Biết hết rồi
67
Chương 67: Người ngoài
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70: Vội vàng
71
Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72
Chương 72: Bị tập kích
73
Chương 73: Cô nàng
74
Chương 74: Dân tộc
75
Chương 75: Bảo vệ
76
Chương 76: Giằng co
77
Chương 77: Phẫn nộ
78
Chương 78: Không chờ nổi (H)
79
Chương 79: Không đợi được nữa
80
Chương 80: Không giống nhau
81
Chương 81: Nhớ
82
Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83
Chương 83: Quá giới hạn (H)
84
Chương 84: Trai tân
85
Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86
Chương 86: Đừng đùa
87
Chương 87: Nghiêm túc
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92: Điện thoại
93
Chương 93: Điện thoại (Hai)
94
Chương 94: Điện thoại (H)
95
Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96
Chương 96: Người một nhà
97
Chương 97: Lao lực mà chết
98
Chương 98: Thuốc gì? [H]
99
Chương 99: Yêu (H) - 3
100
Chương 100: Tính kế
101
Chương 101: Tác dụng phụ
102
Chương 102: Giới hạn tối đa
103
Chương 103: Loá mắt
104
Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112
Chương 112: Phiên ngoại 1
113
Chương 113: Phiên ngoại 2
114
Chương 114: Phiên ngoại 3
115
Chương 115: Phiên ngoại 4
116
Chương 116: Phiên ngoại 5
117
Chương 117: Phiên ngoại 6
118
Chương 118: Phiên ngoại 7
119
Chương 119: Phiên ngoại 8
120
Chương 120: Phiên ngoại 9
121
Chương 121: Phiên ngoại 10
122
Chương 122: Phiên ngoại 11
123
Chương 123: Phiên ngoại 12
124
Chương 124: Phiên ngoại 13
125
Chương 125: Phiên ngoại 14
126
Chương 126: Phiên ngoại 15
127
Chương 127: Phiên ngoại 16
128
Chương 128: Phiên ngoại 17