Chương 3: Điểm yếu nhỏ

“Anh Phó, xin chào anh, rất xin lỗi vì đã quấy rầy anh vào lúc này, nhưng mà xử lý sự việc của em gái anh càng sớm thì càng tốt đối với tất cả mọi người chúng ta…”

Kha Nhụy tiến lên giải thích tình huống trước, nhưng im bặt không hề nhắc tới tên của Lục Hiên, cũng không nói về nguyên nhân gây ra tai nạn xe cộ, chỉ nói hiện tại nên làm cái gì.

Phó Thành cũng không phải đồ ngốc, anh nghe hiểu được ẩn ý ở trong lời nói của Kha Nhụy. Cô ấy đang uyển chuyển nói cho anh rằng: Tai nạn xe cộ không có liên quan gì với chủ xe, nhưng người lái xe thì họ không tìm thấy, chi bằng ngoan ngoãn câm miệng lại lấy tiền, có thể lấy được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.

Đôi môi mỏng của Phó Thành mím chặt lại, không nói một lời, cảm giác nhục nhã cùng với lửa giận thiêu đốt quay cuồng ở trong lồng ngực anh. Chờ đối phương nói xong, anh lạnh lùng mở miệng: “Mời về cho.”
Kha Nhụy sửng sốt, trong lúc nhất thời không biết nên xử lý chuyện này thế nào, không biết mình nên khuyên người này ra sao để người này hiểu rõ hai chữ “hiện thực”. Cô ấy còn định khuyên tiếp thì chạm phải tầm mắt của người đàn ông, bỗng nghẹn lại một chút, khí thế lập tức yếu xuống.

Thấy vậy, Anh Hiền lên tiếng: “Anh Phó, hành động theo cảm tính không có lợi gì cho em gái anh đâu. Theo tôi được biết thì tình huống của cô ấy không quá lạc quan, sau khi phẫu thuật yêu cầu phải nằm viện một thời gian rất dài, dùng thuốc, thực hiện trị liệu, những chuyện đó đều không miễn phí.”

Đôi môi của người đàn ông mím càng chặt, nhìn thẳng vào cô, trong ánh mắt tràn đầy tơ máu, “Tự tôi sẽ nghĩ cách chữa khỏi cho em ấy.”

Anh Hiền lấy hợp đồng từ trong tay Kha Nhụy đi tới trước mặt anh, giọng nói vô cùng dịu dàng hiền hòa: “Anh Phó, chúng tôi tuyệt đối không có ý tứ hạ nhục em gái anh, chỉ là muốn cố gắng bỏ ra một chút bồi thường mà thôi.”
Cô cầm một hồi, thấy anh thật sự không có ý muốn nhận lấy, bèn thu tay lại, móc ra một tấm card đưa tới trước mặt anh.

“Anh Phó, đây là danh thϊếp của tôi, có yêu cầu gì thì anh cứ liên lạc với tôi. Chỉ là, hiện tại tôi có việc muốn nhờ anh nên quyền chủ động ở trên tay anh, chờ đến khi anh tìm tôi thì thân phận lập trường của chúng ta sẽ có thay đổi. Anh thật sự không suy nghĩ lại một chút sao?”

Cô rất ít khi khuyên người khác, đáng tiếc lại phản tác dụng, Phó Thành dùng hành động ném danh thϊếp xuống để trả lời cô.

Anh Hiền cũng không hề nhiều lời, nói câu gặp lại sau rồi xoay người rời đi.

Bên trong xe, khuôn mặt Kha Nhụy u sầu, “Sếp, hiện tại nên làm thế nào bây giờ?”

Nếu đổi lập trường, cô ấy sẽ bội phục Phó Thành nghèo mà không hèn, không cúi đầu trước phú quý, nhưng hiện tại cô ấy là thư ký của Tưởng Anh Hiền, cho nên chỉ biết chán ghét xương cốt anh quá cứng.
Anh Hiền cúi đầu, lật xem văn kiện dùng cho cuộc họp trong lát nữa, nhẹ giọng nói, “Không vội.”

Phó Thành đứng trước tòa nhà của tổng công ty Tưởng thị, ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc cao đến tầng mây, nhấc chân bước nhanh đi vào trong.

Cuối cùng thì anh vẫn tìm tới cô.

Sau khi nhận được điện thoại của nhân viên lễ tân, Kha Nhụy tự mình xuống lầu đón người, sắp xếp cho anh ở phòng nghỉ ngơi cạnh phòng họp, nói với anh là sếp mở họp xong sẽ gặp anh.

Phó Thành ngồi xuống đợi, đợi đến tận khi trời tối, ngoài cửa sổ đã thấy đèn đuốc sáng trưng thì Kha Nhụy mới xuất hiện.

Hai người một trước một sau đi vào văn phòng ở cuối hành lang, Kha Nhụy đẩy cửa ra, ý bảo anh đi vào, sau đó đóng cửa kỹ rồi rời đi.

Trong văn phòng, một cô gái trẻ đang ký tên trên văn kiện, sau khi cất bút máy mới ngẩng đầu nhìn anh, chào hỏi như hai người là bạn bè vậy, “Anh Phó, đã lâu không gặp.”
Phó Thành không biết thái độ của cô là có ý gì, vì thế lựa chọn cách im lặng.

“Mời ngồi, anh muốn uống gì, Kim Tuấn Mi(*) có được không?”

(*) Kim Tuấn Mi: Một loại trà quý thuộc họ Hồng trà.

“Không cần phiền toái.”

Anh Hiền quyết định thay anh, ấn điện thoại bàn nói: “Kha Nhụy, đưa hai ly nước vào đây.” Trực giác nói cho cô, so với cà phê hoặc trà thì anh càng thích nước lọc hơn.

Rất nhanh sau đó Kha Nhụy đã gõ cửa đi vào, đặt một ly nước trước mặt Phó Thành.

Chờ khi cửa văn phong đóng lại lần nữa, Anh Hiền mới đứng dậy đi lại sô pha đối diện với anh, ngồi xuống, không tránh không né mà đón nhận ánh mắt của anh.

Cô có một gương mặt xinh đẹp cổ điển, mày lá liễu, mắt phượng, mũi và môi đều nhỏ và tinh xảo, dịu dàng thanh nhã, đẹp mà không có bất kỳ cảm giác xâm lược hay sắc lạnh nào.
Phó Thành là người đã chân chính trải qua mưa bom bão đạn, cảm giác nhạy bén với nguy hiểm đã trở thành trực giác. Anh không rõ vì sao mà cô gái nói năng nhẹ nhàng trước mắt này lại làm trực giác của anh phát tác.

“Cô Tưởng, cô cũng biết vì sao mà tôi tới đây.”

Anh Hiền gật đầu.

Đã gần nửa năm từ lúc xảy ra tai nạn xe cộ, Phó Chi vẫn ở trong trạng thái hôn mê như cũ, viện phí của phòng ICU đơn cũng đủ để kéo sụp anh. Anh Hiền cho rằng nhiều nhất là anh chỉ kiên trì được một tháng thôi, không nghĩ tới anh lại có thể kiên trì được lâu như vậy.

Thấy cô không nói lời nào, Phó Thành gian nan mở miệng: “Tôi cần tiền.”

Thoáng nhìn qua bàn tay của người đàn ông chợt nắm chặt lại, cô vội nói: “Xin lỗi, ý của tôi là ý khác.” Cô cũng không giải thích nhiều mà thay đổi đề tài, “Đề nghị lúc trước ở bệnh viện vẫn còn dùng được, tiền thuốc men, tiền bồi thường thiệt hại tinh thần…”
“Không cần,” Anh ngăn lại lời cô nói, “Tiểu Chi không cần bố thí. Hôm nay tôi tới chỉ vì mượn tiền thuốc men mà thôi, những khoảng tiền này nhất định tôi sẽ trả lại cho cô.”

Anh Hiền hơi tạm dừng, nói: “Anh Phó, nói miệng không có bằng chứng.” Cô cơ bản là không cần anh trả tiền, nhưng cô sẽ không làm người tốt khi đang đàm phán.

Mà người từng lên chiến trường này có vẻ cũng không quá hiểu biết về giới kinh doanh, không chỉ không biết cầu xin người khác mà còn không biết đàm phán.

“Chúng ta viết giấy nợ, lãi thì tính theo ngân hàng.”

Anh Hiền rất có hứng thú nhìn anh: “Nhưng mà, anh Phó, tôi cũng không thiếu tiền, yêu cầu của tôi là anh sẽ giữ chuyện này kín như bưng.”

“Tôi sẽ không…”

Lần này đổi lại là cô chặn miệng anh lại: “Lời nói thì không bằng chứng, không phải sao?”
Phó Thành lập tức nheo mắt lại, trầm giọng hỏi: “Cô muốn tôi làm gì?”

“Anh có thể làm gì cho tôi?”

“Chỉ cần là việc tôi có thể làm được.”

“Vậy… giúp tôi gϊếŧ một người thì như thế nào?”

Hơi thở của người đàn ông bỗng rùng mình.

Anh Hiền chỉ là thuận miệng nói mà thôi, thấy anh như vậy thì lại nhịn không được mà cười cười: “Chỉ đùa một chút thôi. Tôi cần một bảo đảm, ví dụ như, một chút điểm yếu của anh.”

Điểm yếu?

“Anh có điểm yếu gì có giá trị ngang với tiền thuốc men không?”

Hiển nhiên là không có.

Anh Hiền đã sớm đoán được anh không có, thuận thế cầm di động lên, để camera nhắm thẳng vào anh, “Anh Phó, mời anh cởi hết quần áo trên người anh ra.”

Phó Thành mím môi, lần đầu tiên trong cuộc đời anh hoài nghi lỗ tai của mình có vấn đề, “Cô vừa nói cái gì?”
“Tôi nói, mời anh cởi hết quần áo trên người anh ra.” Cô quơ quơ di động, sắc mặt không thay đổi, “Một chút điểm yếu nhỏ thôi. Yên tâm đi. Chỉ cần tôi không nghe được lời đồn đại kỳ quái gì thì người xem được đoạn video ngắn này cũng chỉ có một mình tôi thôi.”

Phó Thành mơ hồ đoán ra được cô muốn làm gì, học theo cách nói của cô, “Nói miệng không có bằng chứng.”

“Hiện tại là anh có việc nhờ tôi. Đương nhiên, chúng ta cũng có thể tiếp tục thảo luận phương án khác, chỉ là khả năng Phó Chi không chờ được lâu như vậy.”

Một câu gắt gao nắm chặt bảy tấc (*) của anh.

(*) Bảy tấc: Điểm yếu quan trọng nhất trên cơ thể người.

Anh bỗng nhiên nhớ tới những lời mà cô đã nói qua khi ở trong bệnh viện, chờ đến khi anh đến tìm cô thì thân phận lập trường của bọn họ đã thay đổi.
Áp xuống các loại cảm xúc trong lòng, Phó Thành làm ra vẻ không sao cả: “Tôi là đàn ông, ngay cả khi đoạn video này có bị tung lên trên mạng thì tôi cũng không có bất cứ tổn thất nào.”

“Một khi đã như vậy thì mời anh cởi đi.”

Khớp hàm của người đàn ông dần dần căng chặt, làm cho đường cong của hàm dưới đã rõ ràng nay lại càng thêm lưu loát.

Anh càng như vậy thì Anh Hiền càng thêm tin tưởng suy nghĩ của mình. So với tiền thì anh càng coi trọng tôn nghiêm hơn, như vậy so với tiền vi phạm hợp đồng thì một đoạn video anh tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ càng có hiệu quả kiềm chế anh.

Cô rất có kiên nhẫn, lẳng lặng chờ đợi.

Sau một lúc giằng co rất lâu, cuối cùng Phó Thành vẫn đứng dậy, trở tay cởϊ áσ trên ra, lộ ra nửa người trên dưới ánh mắt của cô và camera.

Cơ bắp của anh rất đẹp, rắn chắc lại thon dài, vừa nhìn đã biết đây không phải là loại được luyện ra ở trong phòng tập thể thao. Trước ngực và bụng nhỏ có vài vết thương cũ dài ngắn khác nhau, cánh tay trái còn có một vết sẹo hình tròn, hình như là vết thương do súng gây ra.
Anh Hiền cảm thấy một tia mới lạ, không ngờ trong thời đại hòa bình này còn có thể nhìn thấy vết thương do súng gây ra.

Không biết là do lạnh hay do khẩn trương, hoặc là do phẫn nộ mà hai hạt đậu trước ngực anh dần dần co rút, cứng lên trước cái nhìn chăm chú của cô.

Thế nhưng cô lại bị phản ứng này của anh lấy lòng, quay video tống tiền một cách công tư phân minh, đột nhiên lại thêm vài phần thú vị nhếch nhác.

Anh Hiền giương mắt nhìn thẳng vào anh.

Phó Thành hiểu được, sắc mặt lại càng lạnh hơn, đôi tay đi xuống mở dây lưng ra.

Rất nhanh, toàn thân trên dưới anh cũng chỉ còn thừa lại một cái qυầи ɭóŧ, thứ đồ vật giữa hai chân làm căng vải dệt, thấp thoáng có thể thấy được hình dạng.

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ
2 Chương 2: Gặp lại
3 Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4 Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5 Chương 5: Hứng thú
6 Chương 6: Chơi rất vui.
7 Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8 Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9 Chương 9: Mượn một người
10 Chương 10
11 Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12 Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13 Chương 13: Mua thuốc
14 Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15 Chương 15: Tính mạng của bản thân
16 Chương 16: Càng hạ tiện.
17 Chương 17: Lên cơn gì đấy
18 Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19 Chương 19: Ngứa (H)
20 Chương 20
21 Chương 21: Bữa cơm gia đình
22 Chương 22: Lòng tham
23 Chương 23: Thật ngại quá
24 Chương 24: Chơi một trò chơi
25 Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26 Chương 26: Điên cuồng.
27 Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28 Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29 Chương 29: Chân không
30 Chương 30: Đúng mực
31 Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32 Chương 32: Rắc rối nhỏ
33 Chương 33: Chơi càng vui
34 Chương 34: Đồi bại
35 Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36 Chương 36: Kháng nghị
37 Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38 Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39 Chương 39: Bề bộn
40 Chương 40: Hôn
41 Chương 41: Tâm tư nhỏ
42 Chương 42: Trộm
43 Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44 Chương 44: Rồng ác
45 Chương 45: Diễn trò
46 Chương 46: Công lý
47 Chương 47: Tin tưởng
48 Chương 48: Ảnh chụp
49 Chương 49: Không phải người tốt.
50 Chương 50: Bạn gái nhỏ
51 Chương 51: Chiếm hữu
52 Chương 52: Chưa chơi đủ
53 Chương 53: Chỉ có anh.
54 Chương 54: Không có khả năng
55 Chương 55: Manh mối
56 Chương 56: Dò xét
57 Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58 Chương 58: Dừng đúng chỗ
59 Chương 59: Quần lọt khe
60 Chương 60: Bình thường
61 Chương 61: Tiễn một đoạn
62 Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63 Chương 63: Canh đuôi bò
64 Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65 Chương 65: Xem phim trước đi
66 Chương 66: Biết hết rồi
67 Chương 67: Người ngoài
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70: Vội vàng
71 Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72 Chương 72: Bị tập kích
73 Chương 73: Cô nàng
74 Chương 74: Dân tộc
75 Chương 75: Bảo vệ
76 Chương 76: Giằng co
77 Chương 77: Phẫn nộ
78 Chương 78: Không chờ nổi (H)
79 Chương 79: Không đợi được nữa
80 Chương 80: Không giống nhau
81 Chương 81: Nhớ
82 Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83 Chương 83: Quá giới hạn (H)
84 Chương 84: Trai tân
85 Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86 Chương 86: Đừng đùa
87 Chương 87: Nghiêm túc
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92: Điện thoại
93 Chương 93: Điện thoại (Hai)
94 Chương 94: Điện thoại (H)
95 Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96 Chương 96: Người một nhà
97 Chương 97: Lao lực mà chết
98 Chương 98: Thuốc gì? [H]
99 Chương 99: Yêu (H) - 3
100 Chương 100: Tính kế
101 Chương 101: Tác dụng phụ
102 Chương 102: Giới hạn tối đa
103 Chương 103: Loá mắt
104 Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112 Chương 112: Phiên ngoại 1
113 Chương 113: Phiên ngoại 2
114 Chương 114: Phiên ngoại 3
115 Chương 115: Phiên ngoại 4
116 Chương 116: Phiên ngoại 5
117 Chương 117: Phiên ngoại 6
118 Chương 118: Phiên ngoại 7
119 Chương 119: Phiên ngoại 8
120 Chương 120: Phiên ngoại 9
121 Chương 121: Phiên ngoại 10
122 Chương 122: Phiên ngoại 11
123 Chương 123: Phiên ngoại 12
124 Chương 124: Phiên ngoại 13
125 Chương 125: Phiên ngoại 14
126 Chương 126: Phiên ngoại 15
127 Chương 127: Phiên ngoại 16
128 Chương 128: Phiên ngoại 17
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ
2
Chương 2: Gặp lại
3
Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4
Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5
Chương 5: Hứng thú
6
Chương 6: Chơi rất vui.
7
Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8
Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9
Chương 9: Mượn một người
10
Chương 10
11
Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12
Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13
Chương 13: Mua thuốc
14
Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15
Chương 15: Tính mạng của bản thân
16
Chương 16: Càng hạ tiện.
17
Chương 17: Lên cơn gì đấy
18
Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19
Chương 19: Ngứa (H)
20
Chương 20
21
Chương 21: Bữa cơm gia đình
22
Chương 22: Lòng tham
23
Chương 23: Thật ngại quá
24
Chương 24: Chơi một trò chơi
25
Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26
Chương 26: Điên cuồng.
27
Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28
Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29
Chương 29: Chân không
30
Chương 30: Đúng mực
31
Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32
Chương 32: Rắc rối nhỏ
33
Chương 33: Chơi càng vui
34
Chương 34: Đồi bại
35
Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36
Chương 36: Kháng nghị
37
Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38
Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39
Chương 39: Bề bộn
40
Chương 40: Hôn
41
Chương 41: Tâm tư nhỏ
42
Chương 42: Trộm
43
Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44
Chương 44: Rồng ác
45
Chương 45: Diễn trò
46
Chương 46: Công lý
47
Chương 47: Tin tưởng
48
Chương 48: Ảnh chụp
49
Chương 49: Không phải người tốt.
50
Chương 50: Bạn gái nhỏ
51
Chương 51: Chiếm hữu
52
Chương 52: Chưa chơi đủ
53
Chương 53: Chỉ có anh.
54
Chương 54: Không có khả năng
55
Chương 55: Manh mối
56
Chương 56: Dò xét
57
Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58
Chương 58: Dừng đúng chỗ
59
Chương 59: Quần lọt khe
60
Chương 60: Bình thường
61
Chương 61: Tiễn một đoạn
62
Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63
Chương 63: Canh đuôi bò
64
Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65
Chương 65: Xem phim trước đi
66
Chương 66: Biết hết rồi
67
Chương 67: Người ngoài
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70: Vội vàng
71
Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72
Chương 72: Bị tập kích
73
Chương 73: Cô nàng
74
Chương 74: Dân tộc
75
Chương 75: Bảo vệ
76
Chương 76: Giằng co
77
Chương 77: Phẫn nộ
78
Chương 78: Không chờ nổi (H)
79
Chương 79: Không đợi được nữa
80
Chương 80: Không giống nhau
81
Chương 81: Nhớ
82
Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83
Chương 83: Quá giới hạn (H)
84
Chương 84: Trai tân
85
Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86
Chương 86: Đừng đùa
87
Chương 87: Nghiêm túc
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92: Điện thoại
93
Chương 93: Điện thoại (Hai)
94
Chương 94: Điện thoại (H)
95
Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96
Chương 96: Người một nhà
97
Chương 97: Lao lực mà chết
98
Chương 98: Thuốc gì? [H]
99
Chương 99: Yêu (H) - 3
100
Chương 100: Tính kế
101
Chương 101: Tác dụng phụ
102
Chương 102: Giới hạn tối đa
103
Chương 103: Loá mắt
104
Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112
Chương 112: Phiên ngoại 1
113
Chương 113: Phiên ngoại 2
114
Chương 114: Phiên ngoại 3
115
Chương 115: Phiên ngoại 4
116
Chương 116: Phiên ngoại 5
117
Chương 117: Phiên ngoại 6
118
Chương 118: Phiên ngoại 7
119
Chương 119: Phiên ngoại 8
120
Chương 120: Phiên ngoại 9
121
Chương 121: Phiên ngoại 10
122
Chương 122: Phiên ngoại 11
123
Chương 123: Phiên ngoại 12
124
Chương 124: Phiên ngoại 13
125
Chương 125: Phiên ngoại 14
126
Chương 126: Phiên ngoại 15
127
Chương 127: Phiên ngoại 16
128
Chương 128: Phiên ngoại 17