Quyển Chương 12 – 57: Đột ngột

Sự việc vỡ lở, Xán Xán bị áp tải về nhà đóng cửa tự kiểm điểm.

Về đến nhà, bố mẹ đưa cho Xán Xán một giáo trình chính trị dày sụ, dạy đủ các kiến thức. Đọc vào Xán Xán nhận thấy người như cô là trở ngại cho bước tiến của xã hội, phá hoại hòa bình thế giới, ngoài ra còn làm hư hỏng trẻ em.

Lĩnh hội xong giáo trình này, bà mẹ quy định nội dung của lần đóng cửa tự kiểm này, bao gồm: viết kiểm điểm mười ngàn chữ trở lên, nội dung nhất định phải có tiêu đề, tóm tắt, từ khóa, phần nội dung, có dẫn tài liệu nào thì phải chú thích bên ngoài, nếu không sẽ bị xử lý nặng. Bản kiểm điểm này phải viết tay, nét chữ rõ ràng, thái độ thẳng thắn. Thêm nữa, trong thời gian đóng cửa tự kiểm, chưa được phép thì không được ra ngoài, không được sử dụng bất kỳ công cụ truyền tin nào, nếu bị phát hiện bất cứ hiện tượng vi phạm nào, số trang kiểm điểm sẽ tăng gấp bội và còn phải dịch ra tiếng Anh.

Với phán quyết này, không được trái lời, nếu vi phạm, hậu quả tự chịu.

Khi giấy và bút được đưa vào phòng, cửa phòng lập tức bị khóa trái một cách lạnh lùng, cô cảm thây mình đang phải nếm quả đắng do chính mình gieo trồng. Mười ngàn chữ không có gì phải lo,

đáng sợ là không thể dùng máy tính. Cầm cây bút, mắt đờ đẫn nhìn trang giấy trắng trước mắt, đầu óc cô trống rỗng.

Bản kiểm điểm cần phải viết thế nào? Chắc là phải mở đầu, thân bài và kết luận? Cô ôm đầu, cố gắng nhớ lại khởi đầu sự việc…

Lóe lên trong óc là tờ giấy màu đỏ. Bỗng nhiên cô nhớ ra, ngày hôm đó hai người đi đến Cục Dân chính làm thủ tục kết hôn, trông Triệu Noãn Noãn rất buồn cười, nhất là khi chụp ảnh, chưa bao giờ thấy anh căng thẳng thế…

Nói đúng lương tâm, nếu anh không GAY, anh có thể làm một ông chồng rất tuyệt. Sai! Phải nói là hàng tuyển trong số tuyển! Thời này mà còn có được ngươi đàn ông như anh, đẹp trai, giỏi kiếm tiền, tinh thần lành mạnh lại không nghiện hút gì, đặc biệt lại nấu ăn quá ngon. Bất cứ lúc nào nhớ đến điều này, Xán Xán đều nuốt nước bọt ừng ực.

Cùng là đàn ông nhưng Cao Vũ quá ác miệng, Lạc Thiếu Tuấn thì quá nham hiểm. Chỉ có Triệu Noãn Noãn, khi anh cáu giận cô chỉ cần nũng nịu một tý là được, không sợ bị anh ghét bỏ. Nhưng lần này, nếu bị anh ghét thì sao? Nghĩ đến đây, tự nhiên cô thấy tim đau nghẹt.

Lúc đầu nếu không phải là cô ép anh làm giấy kết hôn thì bây giờ đâu có xảy ra cơ sự, mẹ anh cũng đâu phải đau lòng đến vậy? Nhớ lại ánh mắt thất vọng của mẹ anh và những nắm đấm bà đâm lên người con trai bà, thực ra có khác gì bà tự đánh vào tim mình? Tất cả đều là lỗi của cô.

Từ nhỏ đến lớn, Xán Xán chưa từng biết tự trách mình như hôm nay, nếu bố mẹ không khóa cửa giam cô, cô cũng chẳng có mặt mũi nào gặp lại Triệu Noãn Noãn. Càng viết kiểm kiểm, càng cảm thấy lỗi của mình quá nghiêm trọng, cuối cùng, Xán Xán không thiết đến ăn uống nữa.

* * *

Một ngày sau.

- Ông à, lần này vợ chồng mình liệu có quá nghiêm khắc với nó không nhỉ? – Dù sao cũng là con gái mình, dù lỗi của nó to thế nào cũng không nhẫn tâm nhìn nó bỏ ăn được.

- Với nó không nghiêm khắc một chút, sau này làm sao nó nghiêm túc lại được?

- Nhưng mà… Đã mấy ngày nay nó chẳng ăn bữa cơm nào ra hồn, người gầy hẳn đi rồi…

- Cái này… - Ông bố họ Tô cũng băn khoăn – Cứ như bà nói, thì biết tính sao đây?

- Cứ thế này không được! – Bà mẹ họ Tô kiên quyết – Việc đến mức này cũng là do hai vợ chồng mình quá lơ là. Họ hàng thân thích hầu như đã biết nhà ta sắp tổ chức lễ cưới, giờ thì hay rồi, ông với tôi còn mặt mũi nào nữa đây? Nói gì thì nói cũng không thể để con bé ngốc nghếch nhà mình cứ như thế này được!

Bà mẹ nói rồi, ông bố cũng trở nên trầm ngâm, suy tư rất lâu. Ông thấy cũng không cam lòng, ngẩng lên nói:

- Bà nó à, bà bảo Xán Xán nhà mình với Noãn Noãn… liệu có thật chưa làm gì nhau? Nói sao thì chúng nó cũng trai trẻ gái đương thì sống cạnh nhau cả hơn nửa năm trời, dù Noãn Noãn nó không động tĩnh gì thì Xán Xán liệu có một lần nào quá đà không?

- Tôi biết sao được? Chuyện bọn trẻ thời nay tôi càng không hiểu, ông bảo Xán Xán nhà ta sắc vóc có thế ấy, ngoại tình đâu đến lượt nó? Thêm nữa tôi thấy cái anh chàng kia cũng chẳng kém gì Noãn Noãn, dễ gì nó chấm Xán Xán nhà ta?

Ông bố tỏ ý đồng tình sâu sắc:

- Nếu mà ngoại tình, đúng ra là Noãn Noãn mới phải!

Đúng lúc hai ông bà đang hào hứng bàn bạc thì chuông cửa chợt reo vang.

- Ông à, ông bảo liệu có phải Noãn Noãn nghĩ thông rồi, trở lại tìm Xán Xán nhà mình không?

- Có thể lắm! – Ông bố gật đẩu – Bà nó, con gái nhà mình ngoại hình dù không được bằng ai, nhưng tôi nghe nói đàn ông con trai bây giờ cũng thích đứa con gái ngờ nghệch một chút, cho dễ dạy bảo!

- Thật hả? – Bà mẹ vui hẳn lên, đi như bay ra cửa.

Cửa mở ra, hy vọng tiêu tan. Bà mẹ nghi ngờ nhìn người đứng ngoài cửa:

- Xin hỏi là…

- Chào bác, cháu xin hỏi Tô Xán Xán có nhà không?

- Xán Xán? – Bà mẹ trấn tĩnh lại trong cơn ngạc nhiên – Thưa quý khách, Xán Xán mà anh chính xác muốn tìm là Tô Xán Xán, chữ Tô trong địa danh Tô châu, chữ Xán trong tính từ Xán lạn phải không?

- Phải ạ. – Người khách cười mỉm rất lễ phép – Xin hỏi cô ấy có nhà không?

- Anh đợi một chút!

- Ông à, ông vừa nói gì nhỉ? Đàn ông thời nay thực sự thích đứa con gái ngờ nghệch một chút phải không?

- Phải đấy! – Ông bố gật gù – Thế sao?

- Ngoài kia hình như lại có một anh thích loại ngờ nghệch…

Khi Xán Xán bị mẹ lôi từ trong phòng ra, cô phát hiện ánh mắt mẹ rất kỳ lạ. Nhưng vì không ăn nên cô chỉ yếu ớt se sẽ hỏi:

- Mẹ, sao vậy?

Bà mẹ hạ giọng:

- Xán Xán, con nói thực cho mẹ biết, rốt cuộc đã cắm sừng Noãn Noãn bao nhiêu lần rồi?

Xán Xán ngơ ngác:

- Mẹ nói gì vậy?

- Con đừng cuống lên, mẹ biết con với Noãn Noãn không phải là thật, mẹ có trách con nữa cũng bằng không. Mà sự tình giờ đã đến thế này, con với nó… sớm muộn cũng phải ly hôn…

Vừa nghe đến hai chữ này, Xán Xán thấy tim bị bóp nghẹt:

- Mẹ, rốt cuộc mẹ muôn nói gì?

- Mẹ nói là quá khứ coi như bỏ qua đi. Nếu con có người khác, mẹ cũng không phản đối…

Nói rồi bà đưa mắt nhìn ra phòng khách đầy ý vị.

Xán Xán cũng ý thức được điều gì đó, vội quay đầu nhìn theo, thoắt cái sững sờ. Chỉ thấy một vóc dáng quen thuộc ngồi trên sô- pha, trong khoảnh khắc ánh mắt cô nhìn tới, người đó ngoảnh mặt lại phía cô cười khẽ

- Xán Xán, lâu rồi không gặp.

Lạc Thiêu Tuấn!!! Anh ta tới đây làm gì? Vì sao anh ta tới? Anh ta định làm gì? Vô số câu hỏi xoay mòng mòng trong đầu Xán Xán, đầu óc vốn đã rối bời giờ càng rối hơn.

- Anh đến làm gì? Ui da! – Một tiếng kêu đau đớn, cô xoa lưng, ngoảnh lại nhìn mẹ. – Mẹ! Sao mẹ cấu con? – Eo lưng cô bây giờ chẳng còn mấy mỡ, bị cấu sẽ rất đau.

Bà mẹ trừng mắt lườm cô, sau đó nhanh nhất có thể nở nụ cười:

- Anh Lạc, Xán Xán mấy hôm nay ốm, đầu óc có hơi chao đảo, anh đừng trách em nó.

- Ốm sao? – Lạc Thiêu Tuân lo lắng đứng dậy – Xán Xán, sao em gầy thế này?

Lắm lời! Không ăn thì anh có béo được không? Xán Xán bực mình lườm anh. Sau khi Lạc Thiêu Tuấn bôi nhọ cô ở công ty, hình ảnh của anh trở nên rất khốn nạn trong mắt cô. Kẻ tâm địa xấu xa vĩnh viễn không thê tốt được!

- Không phải vì ốm, mà vì không ăn được. – Bà mẹ đứng bên cạnh giải thích.

- Xán Xán, em không ăn à?

Không phải không ăn, chỉ là ăn ít hơn bình thường một chút, có gì phải kinh ngạc vậy? Thêm nữa, món ăn mẹ nấu chắc chắn kém xa những bữa cơm Triệu Noãn Noãn làm…

- Thế này không được! – Lạc Thiếu Tuấn tóm lấy tay cô – Đi! Anh đưa em đi ăn!

Chưa kịp đợi Xán Xán hiểu ra, bà mẹ đã ra sức gật đầu:

- Anh Lạc, Xán Xán nhà chúng tôi lần này làm phiền anh để mắt đấy.

- Bác yên tâm ạ, cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Xán Xán.

- Xán Xán chỉ có thể đứng đó, im lặng, im lặng và im lặng.

* * *

Tuy bị Lạc Thiêu Tuấn cưỡng bức ra ngoài nhưng không còn bị đóng cửa tự vấn lương tâm thì cũng có phần được an ủi. Ánh nắng lâu ngày không gặp tỏa chiếu trên mình, gió mơn man trên mặt những làn hơi ấm áp, luồn qua tóc, thổi bay bay, đúng là tiết trời đào hồng liễu biếc. Cô cứ cắm cúi bước, không để tâm đến người theo sau.

- Xán Xán! – Lạc Thiếu Tuấn rảo chân mấy bước gọi cô.

Xán Xán quay lại, cảnh giác nhìn:

- Làm gì vậy?

- Chuyện hôm đó, anh xin lỗi… – Tất nhiên là anh muốn nói cái hôm anh cố ý bôi nhọ cô trước mặt Triệu Noãn Noãn, khiến cô phẫn nộ một đi không trở lại.

- Chẳng có gì phải xin lỗi. – Xán Xán lãnh đạm đáp – Với lại… chẳng quan trọng nữa. – Triệu Noãn Noãn bây giờ nhất định ghét cô lắm. Đến gặp cũng không muốn gặp cô nữa mà…

Cô trả lời vậy làm Lạc Thiêu Tuấn vui hẳn lên:

- Em tha thứ cho anh rồi?

- Ừ.

- Vậy chúng mình bắt đầu lại nhé? – Anh vội vàng nói ra điều chôn tận đáy lòng, không âm mưu, không quỷ kế, chỉ tràn đầy chân thành.

Xán Xán chau mày:

- Tôi không hiểu anh đang nói gì?

Lạc Thiêu Tuân cuống lên, kéo cô:

- Xán Xán, anh thích em! Như vậy vẫn chưa đủ rõ ràng sao?

Bộc bạch giữa đường phố; cớ sao trong lòng cô chẳng có một chút gì vui?

- Xin lỗi…

- Xán Xán! Đừng từ chối anh được không? – Ánh mắt Lạc Thiếu Tuấn ánh lên vẻ khẩn cầu.

Cô chẳng nói gì, lẳng lặng nhìn anh, lâu sau mới chậm rãi nói ra một câu:

- Anh có biết thế nào mới thực sự là thích một ai đó không?

Lạc Thiếu Tuấn bị hỏi thành ớ người ra. Thích một ai đó? Anh chỉ biết những năm vừa rồi anh chưa bao giờ quên cô, không chỉ nhớ nét mặt kiên định của cô khi lớn tiếng trách anh, nhớ mãi không quên, mà còn nhớ nụ cười xán lạn như ánh mặt trời trong cái buổi trưa hôm ấy ở phòng học. Luôn luôn nhớ, chưa từng quên. Lẽ nào như thế không phai là thích?

- Tôi chỉ biết yêu một người thì nên thực lòng hết thảy với ngươi ấy. – Xán Xán nhìn Lạc Thiêu Tuấn, khi anh chọn cách lừa cô, tất cả đã kết thúc.

- Vì vậy, xin lỗi.- Cô nói rồi quay mình đi.

- Đợi đã! – Lạc Thiếu Tuấn gọi lại – Em thích Triệu Noãn Noãn, đúng không?

Bước chân đã đi đột nhiên dừng lại.

- Như em nói, nếu em không chịu thừa nhận chứng tỏ thực ra em không thích anh ta, đúng không? – Ánh mắt anh chan chứa hy vọng, hy vọng cô quay lại, nhìn mình.

Nhưng cô không hề quay lại.

- Đúng, tôi thích anh ấy.

Xán Xán lẳng lặng bỏ đi. Cô lẫn vào đường phố người đông như mắc cửi, rất nhanh chóng biến mất.

Chí còn lại Lạc Thiếu Tuấn chơ vơ đứng trên đường, bên cạnh người qua lại vẫn hối hả, chẳng ai để ý tới ánh mắt tuyệt vọng cúa anh. Anh nhắm mắt, mọi thứ chuyển động bất tận trước mặt anh đều hóa thành nụ cười rạng rỡ của Xán Xán.

Tất cả đều không bắt đầu lại, mọi thứ chưa bao giờ bắt đầu…

Chapter
1 Quyển Chương 1 - 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
2 Quyển Chương 1 - 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
3 Quyển Chương 1 - 3: Phụ nữ thiệt thòi
4 Quyển Chương 2 - 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
5 Quyển Chương 2 - 5: Thì ra nhục thế!
6 Quyển Chương 2 - 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
7 Quyển Chương 2 - 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
8 Quyển Chương 2 - 8: Chó cắn áo rách
9 Quyển Chương 3 - 9: Môn đăng hộ đối
10 Quyển Chương 3 - 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
11 Quyển Chương 3 - 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
12 Quyển Chương 3 - 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
13 Quyển Chương 3 - 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
14 Quyển Chương 4 - 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
15 Quyển Chương 4 - 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
16 Quyển Chương 4 - 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
17 Quyển Chương 5 - 17: Chẳng lẽ bon họ định vào hùa đập chết cô, sau đó về chung môt nhà với nhau?
18 Quyển Chương 5 - 18
19 Quyển Chương 5 - 19: Khó tả
20 Quyển Chương 5 - 20: Đem thân đánh đổi cũng chẳng sai, người ta dù sao cũng là anh chàng đep trai…
21 Quyển Chương 5 - 21: Phu nữ không đẹp, không tiền, không sexy, đàn ông tốt với họ chỉ vì một nguyên nhân!
22 Quyển Chương 5 - 22: Thiếu chút nữa, cô ấy cướp ban trai của… anh Noãn Noãn
23 Quyển Chương 6 - 23: Như sợi bún, ba phút là mềm nhũn?
24 Quyển Chương 6 - 24: Đep trai đáng mấy xu? Đẹp trai có mài ra mà ăn được không?
25 Quyển Chương 6 - 25: Thích cô ấy ư? Tôi vốn không mê phụ nữ mà!
26 Quyển Chương 6 - 26: Tình một đêm cũng được, đối tượng là GAY mà!
27 Quyển Chương 6 - 27: Đàn ông mỗi tháng có vài ngày mừng giận bất thường
28 Quyển Chương 7 - 28: Em đừng vào lúc anh đang tắm, có được không?
29 Quyển Chương 7 - 29: Mặc quá đẹp, nhỡ bị đàn ông để mắt thì sao?!
30 Quyển Chương 7 - 30: Không những đẹp trai mà còn hoc vấn cao, nói đơn giản là Einstein trong đám mỹ nam
31 Quyển Chương 7 - 31: Một cuộc hẹn hò rốt cuộc thành một mâm đấu khẩu
32 Quyển Chương 7 - 32: Chẳng lẽ bọn họ thành đôi, còn cô không được tìm một ai đấy?
33 Quyển Chương 8 - 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
34 Quyển Chương 8 - 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
35 Quyển Chương 8 - 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
36 Quyển Chương 8 - 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
37 Quyển Chương 8 - 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
38 Quyển Chương 8 - 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
39 Quyển Chương 8 - 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
40 Quyển Chương 8 - 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
41 Quyển Chương 9 - 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
42 Quyển Chương 9 - 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
43 Quyển Chương 9 - 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
44 Quyển Chương 9 - 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
45 Quyển Chương 9 - 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
46 Quyển Chương 9 - 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
47 Quyển Chương 9 - 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
48 Quyển Chương 9 - 48: Mới được mấy phút thôi à? Bản thân từ chỗ là người bị hại, biến thành kẻ biến thái xấu xa
49 Quyển Chương 10 - 49: Mỗi phụ nữ đều nên có một đôi giày thuộc về mình, cũng như mỗi chị em đều nên có một người đàn ông che chở m
50 Quyển Chương 10 - 50: Hôm nay sinh nhật, em phải đi tìm lại tuổi thanh xuân đã trôi qua
51 Quyển Chương 10 - 51: Chơi trò tuổi trẻ
52 Quyển Chương 10 - 52: Chỗ ấy là vườn vui chơi, chính xác là chỗ chơi hết mình
53 Quyển Chương 11 - 53: Anh lớn, anh không chấp, nhưng em chấp
54 Quyển Chương 11 - 54: Anh Noãn Noãn! Anh không thể không cần em được!
55 Quyển Chương 11 - 55: Danh tiết 25 năm trời của Tô Xán Xán tiêu tan trong chớp mắt
56 Quyển Chương 11 - 56: Mẹ không phải người ưa bao lưc, vì khi bạo lực me không phải là người
57 Quyển Chương 12 - 57: Đột ngột
58 Quyển Chương 12 - 58: Điều khó hiểu nhất trên đời là bạn bỗng nhiên nhận ra đã yêu một người chưa bao giờ nghĩ là yêu
59 Quyển Chương 12 - 59: Đàn ông nói chả tin được câu nào! Hành động mới có thể chứng tỏ họ thành thực
60 Quyển Chương 12 - 60: Anh Noãn Noãn… Anh… Anh bị đụng xe thành phụ nữ à?
61 Quyển Chương 12 - 61: Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết cô ấy sắp cưới chồ
62 Quyển Chương 12 - 62: Động phòng! Em muốn động phòng!
63 Quyển 1 - Chương 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
64 Quyển 1 - Chương 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
65 Quyển 1 - Chương 3: Phụ nữ thiệt thòi
66 Quyển 2 - Chương 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
67 Quyển 2 - Chương 5: Thì ra nhục thế!
68 Quyển 2 - Chương 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
69 Quyển 2 - Chương 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
70 Quyển 2 - Chương 8: Chó cắn áo rách
71 Quyển 3 - Chương 9: Môn đăng hộ đối
72 Quyển 3 - Chương 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
73 Quyển 3 - Chương 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
74 Quyển 3 - Chương 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
75 Quyển 3 - Chương 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
76 Quyển 4 - Chương 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
77 Quyển 4 - Chương 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
78 Quyển 4 - Chương 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
79 Quyển 8 - Chương 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
80 Quyển 8 - Chương 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
81 Quyển 8 - Chương 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
82 Quyển 8 - Chương 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
83 Quyển 8 - Chương 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
84 Quyển 8 - Chương 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
85 Quyển 8 - Chương 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
86 Quyển 8 - Chương 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
87 Quyển 9 - Chương 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
88 Quyển 9 - Chương 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
89 Quyển 9 - Chương 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
90 Quyển 9 - Chương 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
91 Quyển 9 - Chương 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
92 Quyển 9 - Chương 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
93 Quyển 9 - Chương 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Quyển Chương 1 - 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
2
Quyển Chương 1 - 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
3
Quyển Chương 1 - 3: Phụ nữ thiệt thòi
4
Quyển Chương 2 - 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
5
Quyển Chương 2 - 5: Thì ra nhục thế!
6
Quyển Chương 2 - 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
7
Quyển Chương 2 - 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
8
Quyển Chương 2 - 8: Chó cắn áo rách
9
Quyển Chương 3 - 9: Môn đăng hộ đối
10
Quyển Chương 3 - 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
11
Quyển Chương 3 - 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
12
Quyển Chương 3 - 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
13
Quyển Chương 3 - 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
14
Quyển Chương 4 - 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
15
Quyển Chương 4 - 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
16
Quyển Chương 4 - 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
17
Quyển Chương 5 - 17: Chẳng lẽ bon họ định vào hùa đập chết cô, sau đó về chung môt nhà với nhau?
18
Quyển Chương 5 - 18
19
Quyển Chương 5 - 19: Khó tả
20
Quyển Chương 5 - 20: Đem thân đánh đổi cũng chẳng sai, người ta dù sao cũng là anh chàng đep trai…
21
Quyển Chương 5 - 21: Phu nữ không đẹp, không tiền, không sexy, đàn ông tốt với họ chỉ vì một nguyên nhân!
22
Quyển Chương 5 - 22: Thiếu chút nữa, cô ấy cướp ban trai của… anh Noãn Noãn
23
Quyển Chương 6 - 23: Như sợi bún, ba phút là mềm nhũn?
24
Quyển Chương 6 - 24: Đep trai đáng mấy xu? Đẹp trai có mài ra mà ăn được không?
25
Quyển Chương 6 - 25: Thích cô ấy ư? Tôi vốn không mê phụ nữ mà!
26
Quyển Chương 6 - 26: Tình một đêm cũng được, đối tượng là GAY mà!
27
Quyển Chương 6 - 27: Đàn ông mỗi tháng có vài ngày mừng giận bất thường
28
Quyển Chương 7 - 28: Em đừng vào lúc anh đang tắm, có được không?
29
Quyển Chương 7 - 29: Mặc quá đẹp, nhỡ bị đàn ông để mắt thì sao?!
30
Quyển Chương 7 - 30: Không những đẹp trai mà còn hoc vấn cao, nói đơn giản là Einstein trong đám mỹ nam
31
Quyển Chương 7 - 31: Một cuộc hẹn hò rốt cuộc thành một mâm đấu khẩu
32
Quyển Chương 7 - 32: Chẳng lẽ bọn họ thành đôi, còn cô không được tìm một ai đấy?
33
Quyển Chương 8 - 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
34
Quyển Chương 8 - 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
35
Quyển Chương 8 - 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
36
Quyển Chương 8 - 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
37
Quyển Chương 8 - 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
38
Quyển Chương 8 - 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
39
Quyển Chương 8 - 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
40
Quyển Chương 8 - 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
41
Quyển Chương 9 - 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
42
Quyển Chương 9 - 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
43
Quyển Chương 9 - 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
44
Quyển Chương 9 - 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
45
Quyển Chương 9 - 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
46
Quyển Chương 9 - 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
47
Quyển Chương 9 - 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
48
Quyển Chương 9 - 48: Mới được mấy phút thôi à? Bản thân từ chỗ là người bị hại, biến thành kẻ biến thái xấu xa
49
Quyển Chương 10 - 49: Mỗi phụ nữ đều nên có một đôi giày thuộc về mình, cũng như mỗi chị em đều nên có một người đàn ông che chở m
50
Quyển Chương 10 - 50: Hôm nay sinh nhật, em phải đi tìm lại tuổi thanh xuân đã trôi qua
51
Quyển Chương 10 - 51: Chơi trò tuổi trẻ
52
Quyển Chương 10 - 52: Chỗ ấy là vườn vui chơi, chính xác là chỗ chơi hết mình
53
Quyển Chương 11 - 53: Anh lớn, anh không chấp, nhưng em chấp
54
Quyển Chương 11 - 54: Anh Noãn Noãn! Anh không thể không cần em được!
55
Quyển Chương 11 - 55: Danh tiết 25 năm trời của Tô Xán Xán tiêu tan trong chớp mắt
56
Quyển Chương 11 - 56: Mẹ không phải người ưa bao lưc, vì khi bạo lực me không phải là người
57
Quyển Chương 12 - 57: Đột ngột
58
Quyển Chương 12 - 58: Điều khó hiểu nhất trên đời là bạn bỗng nhiên nhận ra đã yêu một người chưa bao giờ nghĩ là yêu
59
Quyển Chương 12 - 59: Đàn ông nói chả tin được câu nào! Hành động mới có thể chứng tỏ họ thành thực
60
Quyển Chương 12 - 60: Anh Noãn Noãn… Anh… Anh bị đụng xe thành phụ nữ à?
61
Quyển Chương 12 - 61: Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết cô ấy sắp cưới chồ
62
Quyển Chương 12 - 62: Động phòng! Em muốn động phòng!
63
Quyển 1 - Chương 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
64
Quyển 1 - Chương 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
65
Quyển 1 - Chương 3: Phụ nữ thiệt thòi
66
Quyển 2 - Chương 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
67
Quyển 2 - Chương 5: Thì ra nhục thế!
68
Quyển 2 - Chương 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
69
Quyển 2 - Chương 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
70
Quyển 2 - Chương 8: Chó cắn áo rách
71
Quyển 3 - Chương 9: Môn đăng hộ đối
72
Quyển 3 - Chương 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
73
Quyển 3 - Chương 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
74
Quyển 3 - Chương 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
75
Quyển 3 - Chương 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
76
Quyển 4 - Chương 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
77
Quyển 4 - Chương 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
78
Quyển 4 - Chương 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
79
Quyển 8 - Chương 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
80
Quyển 8 - Chương 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
81
Quyển 8 - Chương 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
82
Quyển 8 - Chương 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
83
Quyển 8 - Chương 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
84
Quyển 8 - Chương 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
85
Quyển 8 - Chương 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
86
Quyển 8 - Chương 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
87
Quyển 9 - Chương 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
88
Quyển 9 - Chương 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
89
Quyển 9 - Chương 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
90
Quyển 9 - Chương 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
91
Quyển 9 - Chương 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
92
Quyển 9 - Chương 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
93
Quyển 9 - Chương 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!