Quyển Chương 9 – 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!

Bị Cao Vũ kéo đi rất lâu, đến khi hai người dừng lại thì Xán Xán vẫn bàng hoàng chưa định thần.

- Đã khá hơn chưa? – Cao Vũ đến gần cô, nhìn kỹ một lượt, thấy may vì mình đến kịp lúc, nếu không cô ngốc này chắc chắn đã bị nuốt sống rồi.

Xán Xán lúc lắc đầu, yếu ớt đáp:

- Chưa khá…

- Thấy sao? – Cao Vũ bỗng thấy hồi hộp – Bị thương ở đâu? Để anh xem.

- Em… em buồn nôn…

Khuôn mặt tuấn tú của Cao Vũ tối sầm đi, xót xa thay cho cô, cô ngốc này uống nhiều quá rồi. Trong đầu anh hiện lại ký ức đau buồn đã qua, nghiêm mặt:

- Em muốn nôn thì ra xa kia!

- Ọe… – Xán Xán quay cuồng đầu óc, cúi mình nôn thốc nhưng đứng không vững, đầu chúi xuống.

- Cẩn thận nào! – Cao Vũ nhanh tay nhanh mắt nâng cô.

Woa… Con phố tĩnh mịch vang lên tiêng kêu ai oán:

- Tô Xán Xán, em đúng là đứa ngốc!

* * *

Khi Xán Xán tỉnh táo lại, nhận ra mình ngồi bên vệ vườn hoa bên đường, Cao Vũ ngồi bên cạnh, tay cầm giấy ăn đang lau mặt cho cô, dưới ánh sáng đèn đường, cô có thể nhìn rõ ngón tay anh trắng trẻo, thon dài, đốt ngón rõ ràng.

- Em… em thấy khỏe rồi! – Cô giật giấy ăn trong tay anh, lau loạn xạ lên mặt mình.

Trông cô như thế, Cao Vũ bất giác thở dài Đúng là ngốc chết . Rồi anh giằng lại giấy ăn từ tay cô nhẹ nhàng lau cho cô mép, gò má… Khi ngón tay anh chạm vào đuôi mắt cô, bỗng nhiên anh dừng lại. Ngấn lệ! Cô ngốc này vừa mới khóc! Không biết vì sao, tim anh chợt nhói đau, ánh mắt cũng chùng lại.

- Sao thế?? – Xán Xán mơ hồ nhìn anh, sao lại không lau nữa? Cao Vũ lặng im, vẫn giữ nguyên tay, ánh mắt dừng lại rất lâu trên mặt cô. Lâu lắm không gặp, cô ngốc này có vẻ gầy đi, mặt thon lại, mắt cũng to ra, mũi thẳng lên, nhưng vẫn dễ thương thế.Đến đôi môi cũng bớt dầy đi, đầu óc thì vẫn ngốc như cũ. Thực ra những dáng vẻ vừa đáng thương vừa ngờ nghệch của cô, người ta có khi chẳng nén được ham muốn vỗ về ân cần, đụng chạm.

Đột nhiên, âm thanh khe khẽ cắt ngang dòng tưởng tượng anh:

- Anh Cao Vũ, anh mặc mỗi áo sơ-mi mà không lạnh à? Em nhớ là anh có mặc áo khoác… – Chính xác, chắc là mới rồi cô đã nôn vào áo khoác ngoài của anh.

Cao Vũ sa sẩm mặt:

- Em nhớ nhầm rồi.

- Thế ạ? Em nhớ rõ là mới rồi anh mặc áo khoác màu trắng đục. – Cô vừa nói vừa xòe tay đếm.

- Tưởng tượng rồi.

- Dạ?

- Đứng lên, đi nào! – Cao Vũ đứng dậy, thở dài nặng nề, cùng lúc anh hiểu ra, khi ở bên cạnh Xán Xán, mọi thứ giờ tốt cảnh đẹp đều chỉ là hư ảo, vì cô có thể trong chớp mắt hủy hết tưởng tượng của người ta.

- Anh Cao Vũ, anh đừng đi nhanh như thế!

Cao Vũ không đoái hoài, cứ sải bước đi trước.

- Anh giận à? Em chỉ nhớ nhầm thôi mà. – Xán Xán hổn hển rảo bước đằng sau – Nhưng lần sau anh phải nhớ buổi tối ra ngoài cần mặc nhiều áo vào, không thì bị lạnh đấy! Anh có thể không thấy lạnh nhưng sẽ mang bệnh, có bệnh lại phải chữa trị, chữa trị không tốt có khi thành viêm phổi đấy…

- Em nói xong chưa? – Người ta không ai kiên nhẫn mãi được.

- Người ta… người ta chỉ lo cho anh thôi mà…

Xán Xán, sau này em đừng có lo cho anh kiểu đó, được không? Cao Vũ dở khóc dở mếu nhìn cô, chán nản lắc đầu:

- Lại đây, anh đưa em về nhà.

Rồi rất tự nhiên, tay anh dắt cô, nhưng bị cô né đi. Trên mặt anh thoáng hiện vẻ thất vọng kín đáo, anh quay đi, lạnh lùng nói:

- Đi nào!

* * *

Đường phố tối khuya, bóng hai người một trước một sau, trước cao lớn, thanh nhã, phóng khoáng, sau thấp nhỏ, lếch thếch, lũn cũn đến… đáng yêu. Hai người đi trong trầm ngâm, được một lúc Xán Xán nín không nổi, bước nhanh lên trước:

- Anh Cao Vũ, vừa xong sao anh xuất hiện đột ngột vậy?

Cao Vũ bước chậm lại:

- Tình cờ.

- Tình cờ? – Không thể nào! Nửa đêm nửa hôm, anh làm gì ở bãi để xe?

- Đúng thế. – Cao Vũ dừng bước, nghiêm túc nhìn cô – Vì thế hôm nay may cho em gặp được anh, nếu còn có lần sau thì không may thế nữa đâu. – Nói câu này, ánh mắt anh trông rỗng, không biết vì sao hôm nay anh cứ bị thôi thúc đến tòa nhà viễn thông Tuấn Vũ tìm cô. Nghe nói cô đi với Lạc Thiếu Tuấn, anh đã vội vã đuổi theo thì kịp ngăn sự việc diễn ra. Đương nhiên, việc này có nói cô cũng không hiểu đâu.

- Sẽ không có lần sau đâu! – Xán Xán bị anh nói đến sợ, cảnh tượng lúc này diễn ra rành mạch trong đầu, khoảnh khắc đó, ánh mắt Lạc Thiếu Tuấn trở nên thật đáng sợ, như trở thành một người khác – Sau này em tuyệt đối không đi ăn cơm với anh ta nữa!

- Không chỉ không ăn cơm, sau này không được đi đâu một mình với anh ta! – Khi Cao Vũ nói câu này, sắc mặt rất nghiêm túc, nói xong, dường như thấy chưa đủ an tâm, lại nói thêm. – Anh thấy em nghỉ việc đi, kẻ đó nguy hiểm lắm.

- Không được đâu… – Xán Xán chau mày, lại nhớ đến 30 ngàn tệ, nghỉ việc phải bồi thường 30 ngàn tệ, có bán cả cô đi cũng không đủ, nhưng tỉ mẩn ra cũng có thể đắt hơn một chút…

- Có gì mà không được? – Thấy cô do dự, Cao Vũ bỗng khó chịu – Chẳng lẽ việc đã như thế, em còn muốn lặp lại lần nữa?

Xán Xán hãi quá:

- Chắc… chắc không có lần thứ hai đâu…

- Xán Xán! – Giọng Cao Vũ nặng nề, cô ngốc này rốt cuộc vẫn chưa ý thức được tình cảnh bản thân! Anh không chịu nổi nữa. Hít một hơi dài, anh quyết định nó

i rõ chân tướng với cô – Anh ta là anh họ của Lạc Yên.

- Anh họ?

- Chính xác. – Cao Vũ gật đầu. – Em còn nhớ người phụ nữ gây sự trong quán rượu hôm trước không? Cô ấy là Lạc Yên, Lạc Thiếu Tuấn là anh họ cô ấy mới từ nước ngoài về, anh thoạt nghe họ tên anh ta đã thấy hoài nghi. Cái hôm Lạc Yên tới quán rượu tìm anh, hiểu lầm em là bạn gái anh, nên đã nhờ anh họ cô ấy cưa cẩm em. Nói đến đây, cảm thấy u uất, nếu hôm đó qua chat Xán Xán không nói đến công ty viễn thông Tuấn Vũ, có lẽ anh đã không biết được quan hệ của anh em họ. – Anh em họ đều rất cố chấp, thù dai nhớ lâu, để đạt mục đích không từ thủ đoạn nào, em tuyệt đối không thể đến đó làm việc nữa! Nghe rõ chưa hả?

Xán Xán hoang mang chớp chớp mắt:

- Nghe rõ rồi… nhưng em có mấy câu hỏi.

- Nói đi.

- Lạc Yên là ai? Còn việc ở quán rượu là thế nào?

Cô ngốc này, đã quên hết mọi việc rồi.

Gió xuân vẫn thế, trăng sao vẫn vậy, riêng có Cao Vũ sống 27 năm trên cõi đời này lần đầu tiên cảm thấy mình sống chẳng để làm gì…

Anh gượng quay người, bước đi.

- Anh Cao Vũ, anh đừng đi! Anh còn chưa nói rõ cho em đừng đi mà! – Có người hiếu kỳ, hối hả chạy theo đuôi. – Anh không thể nói nửa chừng rồi thôi được! Em sẽ không ngủ được, sẽ mất ngủ, sẽ ăn không tiêu…

- Anh xin em, em đừng kéo nữa… – Cao Vũ mếu máo, Xán Xán, hôm nay anh chỉ còn có một cái áo sơ-mi này.

* * *

Triệu Noãn Noãn ngồi trong sô-pha liên tục nhìn đồng hồ treo tường lo lắng ngày càng tăng. Sao giờ này cô còn chưa gọi điện thoại? Mấy giờ rồi chứ? Đã không gọi về, thì anh phải gọi. Nghĩ thế, anh nhấc điện thoại bên mình, vừa mở bàn phím thì chuông cửa reo. Anh đứng lên, chạy ra mở cửa, sững sờ, chau mày không vui:

Mấy giờ rồi? Em làm gì mà về muộn vậy? Không gọi điện cho anh để anh đi đón là sao?

- Em xin lỗi! – Xán Xán thè lưỡi – Xảy ra việc ngoài ý muốn.

- Cái gì? – Triệu Noãn Noãn giật mình, đang định cật vấn bỗng nhiên bàng hoàng.

Cao Vũ hai tay đút túi quần, từ tốn thong thả ngoài hành lang:

- Em đừng lo, anh đưa cô ấy về rồi.

- Vâng ạ; hôm nay làm phiền anh Cao Vũ rồi! – Xán Xán vội gật gật – Em vào trước đây, lát nữa sẽ nói chuyện với anh… – Rồi định lủi vào trong.

- Đợi đã! – Triệu Noãn Noãn gọi lại – Em uống rượu hả?

- Em… – Xán Xán bị anh nhìn sợ quá, nhất thời nói không nên lời.

- Em nói là làm thêm giờ cơ mà?

- Ban đầu là làm thêm giờ… Không phải! Hôm nay em không làm thêm giờ, cũng không phải! Thực ra là… – Cô càng nói càng

Bí, mà ánh mắt Triệu Noãn Noãn càng lúc càng nặng trĩu.

- Em vào đi! – Anh cắt lời.

- Còn anh? – Cao Vũ cười mỉm, không hề có ý đi.

Triệu Noãn Noãn không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn:

- Vào đi.

Vừa vào cửa, Triệu Noãn Noãn mặt lạnh lùng đưa cho cô đống quần áo:

- Đi thay đồ đi đã.

- Nhưng mà…

Anh kiên quyết cắt lời:

- Anh không muốn ngửi thấy mùi rượu từ em.

Giọng nói không chút nhân nhượng làm Xán Xán sợ, cô ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt anh, đứng đờ ra. Cô chưa bao giờ thấy anh nhìn như thế, không phải trách móc, không phải giận dữ, ánh mắt mắt lạnh lẽo mà lại… chán ghét?

Xán Xán buốt ruột, trong lòng chợt trào lên một cảm giác khó tả, khổ sở, nặng nề. Cảm giác cứ như bị ai siết chặt khiến cô thở không nổi. Cô không nói gì nữa, im lặng cúi đầu cầm quần áo đi vào phòng tắm. Cô trở nên như một người máy. Cứng nhắc, cô cởi tuột bộ quần áo đầy hơi rượu, đờ đẫn nhìn nước chảy vào bồn, rồi cứ thế bước vào bồn tắm…

- Á! – Khi người ta mất cảm giác, sẽ xảy ra sai lầm. Xán Xán chẳng may trượt chân, ngã dúi vào bồn tắm.

- Xán Xán!

- Sao thế?

Cửa phòng tắm bị mở toang, Triệu Noãn Noãn và Cao Vũ cùng xông vào.

Hơi nóng bốc mù mịt, ba người chìm nghỉm trong làn hơi mù mịt ấy. Xán Xán tồng ngồng nằm còng queo trong bồn tắm, khăn tắm rớt bên ngoài. Trong đầu cô lướt qua vô số giải pháp cho tình thế này. Cô quyết định: mê man đi! Vậy là cô ngất đi.

Chapter
1 Quyển Chương 1 - 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
2 Quyển Chương 1 - 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
3 Quyển Chương 1 - 3: Phụ nữ thiệt thòi
4 Quyển Chương 2 - 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
5 Quyển Chương 2 - 5: Thì ra nhục thế!
6 Quyển Chương 2 - 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
7 Quyển Chương 2 - 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
8 Quyển Chương 2 - 8: Chó cắn áo rách
9 Quyển Chương 3 - 9: Môn đăng hộ đối
10 Quyển Chương 3 - 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
11 Quyển Chương 3 - 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
12 Quyển Chương 3 - 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
13 Quyển Chương 3 - 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
14 Quyển Chương 4 - 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
15 Quyển Chương 4 - 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
16 Quyển Chương 4 - 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
17 Quyển Chương 5 - 17: Chẳng lẽ bon họ định vào hùa đập chết cô, sau đó về chung môt nhà với nhau?
18 Quyển Chương 5 - 18
19 Quyển Chương 5 - 19: Khó tả
20 Quyển Chương 5 - 20: Đem thân đánh đổi cũng chẳng sai, người ta dù sao cũng là anh chàng đep trai…
21 Quyển Chương 5 - 21: Phu nữ không đẹp, không tiền, không sexy, đàn ông tốt với họ chỉ vì một nguyên nhân!
22 Quyển Chương 5 - 22: Thiếu chút nữa, cô ấy cướp ban trai của… anh Noãn Noãn
23 Quyển Chương 6 - 23: Như sợi bún, ba phút là mềm nhũn?
24 Quyển Chương 6 - 24: Đep trai đáng mấy xu? Đẹp trai có mài ra mà ăn được không?
25 Quyển Chương 6 - 25: Thích cô ấy ư? Tôi vốn không mê phụ nữ mà!
26 Quyển Chương 6 - 26: Tình một đêm cũng được, đối tượng là GAY mà!
27 Quyển Chương 6 - 27: Đàn ông mỗi tháng có vài ngày mừng giận bất thường
28 Quyển Chương 7 - 28: Em đừng vào lúc anh đang tắm, có được không?
29 Quyển Chương 7 - 29: Mặc quá đẹp, nhỡ bị đàn ông để mắt thì sao?!
30 Quyển Chương 7 - 30: Không những đẹp trai mà còn hoc vấn cao, nói đơn giản là Einstein trong đám mỹ nam
31 Quyển Chương 7 - 31: Một cuộc hẹn hò rốt cuộc thành một mâm đấu khẩu
32 Quyển Chương 7 - 32: Chẳng lẽ bọn họ thành đôi, còn cô không được tìm một ai đấy?
33 Quyển Chương 8 - 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
34 Quyển Chương 8 - 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
35 Quyển Chương 8 - 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
36 Quyển Chương 8 - 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
37 Quyển Chương 8 - 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
38 Quyển Chương 8 - 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
39 Quyển Chương 8 - 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
40 Quyển Chương 8 - 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
41 Quyển Chương 9 - 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
42 Quyển Chương 9 - 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
43 Quyển Chương 9 - 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
44 Quyển Chương 9 - 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
45 Quyển Chương 9 - 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
46 Quyển Chương 9 - 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
47 Quyển Chương 9 - 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
48 Quyển Chương 9 - 48: Mới được mấy phút thôi à? Bản thân từ chỗ là người bị hại, biến thành kẻ biến thái xấu xa
49 Quyển Chương 10 - 49: Mỗi phụ nữ đều nên có một đôi giày thuộc về mình, cũng như mỗi chị em đều nên có một người đàn ông che chở m
50 Quyển Chương 10 - 50: Hôm nay sinh nhật, em phải đi tìm lại tuổi thanh xuân đã trôi qua
51 Quyển Chương 10 - 51: Chơi trò tuổi trẻ
52 Quyển Chương 10 - 52: Chỗ ấy là vườn vui chơi, chính xác là chỗ chơi hết mình
53 Quyển Chương 11 - 53: Anh lớn, anh không chấp, nhưng em chấp
54 Quyển Chương 11 - 54: Anh Noãn Noãn! Anh không thể không cần em được!
55 Quyển Chương 11 - 55: Danh tiết 25 năm trời của Tô Xán Xán tiêu tan trong chớp mắt
56 Quyển Chương 11 - 56: Mẹ không phải người ưa bao lưc, vì khi bạo lực me không phải là người
57 Quyển Chương 12 - 57: Đột ngột
58 Quyển Chương 12 - 58: Điều khó hiểu nhất trên đời là bạn bỗng nhiên nhận ra đã yêu một người chưa bao giờ nghĩ là yêu
59 Quyển Chương 12 - 59: Đàn ông nói chả tin được câu nào! Hành động mới có thể chứng tỏ họ thành thực
60 Quyển Chương 12 - 60: Anh Noãn Noãn… Anh… Anh bị đụng xe thành phụ nữ à?
61 Quyển Chương 12 - 61: Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết cô ấy sắp cưới chồ
62 Quyển Chương 12 - 62: Động phòng! Em muốn động phòng!
63 Quyển 1 - Chương 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
64 Quyển 1 - Chương 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
65 Quyển 1 - Chương 3: Phụ nữ thiệt thòi
66 Quyển 2 - Chương 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
67 Quyển 2 - Chương 5: Thì ra nhục thế!
68 Quyển 2 - Chương 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
69 Quyển 2 - Chương 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
70 Quyển 2 - Chương 8: Chó cắn áo rách
71 Quyển 3 - Chương 9: Môn đăng hộ đối
72 Quyển 3 - Chương 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
73 Quyển 3 - Chương 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
74 Quyển 3 - Chương 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
75 Quyển 3 - Chương 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
76 Quyển 4 - Chương 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
77 Quyển 4 - Chương 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
78 Quyển 4 - Chương 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
79 Quyển 8 - Chương 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
80 Quyển 8 - Chương 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
81 Quyển 8 - Chương 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
82 Quyển 8 - Chương 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
83 Quyển 8 - Chương 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
84 Quyển 8 - Chương 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
85 Quyển 8 - Chương 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
86 Quyển 8 - Chương 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
87 Quyển 9 - Chương 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
88 Quyển 9 - Chương 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
89 Quyển 9 - Chương 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
90 Quyển 9 - Chương 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
91 Quyển 9 - Chương 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
92 Quyển 9 - Chương 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
93 Quyển 9 - Chương 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Quyển Chương 1 - 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
2
Quyển Chương 1 - 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
3
Quyển Chương 1 - 3: Phụ nữ thiệt thòi
4
Quyển Chương 2 - 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
5
Quyển Chương 2 - 5: Thì ra nhục thế!
6
Quyển Chương 2 - 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
7
Quyển Chương 2 - 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
8
Quyển Chương 2 - 8: Chó cắn áo rách
9
Quyển Chương 3 - 9: Môn đăng hộ đối
10
Quyển Chương 3 - 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
11
Quyển Chương 3 - 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
12
Quyển Chương 3 - 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
13
Quyển Chương 3 - 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
14
Quyển Chương 4 - 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
15
Quyển Chương 4 - 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
16
Quyển Chương 4 - 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
17
Quyển Chương 5 - 17: Chẳng lẽ bon họ định vào hùa đập chết cô, sau đó về chung môt nhà với nhau?
18
Quyển Chương 5 - 18
19
Quyển Chương 5 - 19: Khó tả
20
Quyển Chương 5 - 20: Đem thân đánh đổi cũng chẳng sai, người ta dù sao cũng là anh chàng đep trai…
21
Quyển Chương 5 - 21: Phu nữ không đẹp, không tiền, không sexy, đàn ông tốt với họ chỉ vì một nguyên nhân!
22
Quyển Chương 5 - 22: Thiếu chút nữa, cô ấy cướp ban trai của… anh Noãn Noãn
23
Quyển Chương 6 - 23: Như sợi bún, ba phút là mềm nhũn?
24
Quyển Chương 6 - 24: Đep trai đáng mấy xu? Đẹp trai có mài ra mà ăn được không?
25
Quyển Chương 6 - 25: Thích cô ấy ư? Tôi vốn không mê phụ nữ mà!
26
Quyển Chương 6 - 26: Tình một đêm cũng được, đối tượng là GAY mà!
27
Quyển Chương 6 - 27: Đàn ông mỗi tháng có vài ngày mừng giận bất thường
28
Quyển Chương 7 - 28: Em đừng vào lúc anh đang tắm, có được không?
29
Quyển Chương 7 - 29: Mặc quá đẹp, nhỡ bị đàn ông để mắt thì sao?!
30
Quyển Chương 7 - 30: Không những đẹp trai mà còn hoc vấn cao, nói đơn giản là Einstein trong đám mỹ nam
31
Quyển Chương 7 - 31: Một cuộc hẹn hò rốt cuộc thành một mâm đấu khẩu
32
Quyển Chương 7 - 32: Chẳng lẽ bọn họ thành đôi, còn cô không được tìm một ai đấy?
33
Quyển Chương 8 - 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
34
Quyển Chương 8 - 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
35
Quyển Chương 8 - 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
36
Quyển Chương 8 - 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
37
Quyển Chương 8 - 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
38
Quyển Chương 8 - 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
39
Quyển Chương 8 - 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
40
Quyển Chương 8 - 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
41
Quyển Chương 9 - 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
42
Quyển Chương 9 - 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
43
Quyển Chương 9 - 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
44
Quyển Chương 9 - 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
45
Quyển Chương 9 - 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
46
Quyển Chương 9 - 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
47
Quyển Chương 9 - 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
48
Quyển Chương 9 - 48: Mới được mấy phút thôi à? Bản thân từ chỗ là người bị hại, biến thành kẻ biến thái xấu xa
49
Quyển Chương 10 - 49: Mỗi phụ nữ đều nên có một đôi giày thuộc về mình, cũng như mỗi chị em đều nên có một người đàn ông che chở m
50
Quyển Chương 10 - 50: Hôm nay sinh nhật, em phải đi tìm lại tuổi thanh xuân đã trôi qua
51
Quyển Chương 10 - 51: Chơi trò tuổi trẻ
52
Quyển Chương 10 - 52: Chỗ ấy là vườn vui chơi, chính xác là chỗ chơi hết mình
53
Quyển Chương 11 - 53: Anh lớn, anh không chấp, nhưng em chấp
54
Quyển Chương 11 - 54: Anh Noãn Noãn! Anh không thể không cần em được!
55
Quyển Chương 11 - 55: Danh tiết 25 năm trời của Tô Xán Xán tiêu tan trong chớp mắt
56
Quyển Chương 11 - 56: Mẹ không phải người ưa bao lưc, vì khi bạo lực me không phải là người
57
Quyển Chương 12 - 57: Đột ngột
58
Quyển Chương 12 - 58: Điều khó hiểu nhất trên đời là bạn bỗng nhiên nhận ra đã yêu một người chưa bao giờ nghĩ là yêu
59
Quyển Chương 12 - 59: Đàn ông nói chả tin được câu nào! Hành động mới có thể chứng tỏ họ thành thực
60
Quyển Chương 12 - 60: Anh Noãn Noãn… Anh… Anh bị đụng xe thành phụ nữ à?
61
Quyển Chương 12 - 61: Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết cô ấy sắp cưới chồ
62
Quyển Chương 12 - 62: Động phòng! Em muốn động phòng!
63
Quyển 1 - Chương 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
64
Quyển 1 - Chương 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
65
Quyển 1 - Chương 3: Phụ nữ thiệt thòi
66
Quyển 2 - Chương 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
67
Quyển 2 - Chương 5: Thì ra nhục thế!
68
Quyển 2 - Chương 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
69
Quyển 2 - Chương 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
70
Quyển 2 - Chương 8: Chó cắn áo rách
71
Quyển 3 - Chương 9: Môn đăng hộ đối
72
Quyển 3 - Chương 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
73
Quyển 3 - Chương 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
74
Quyển 3 - Chương 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
75
Quyển 3 - Chương 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
76
Quyển 4 - Chương 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
77
Quyển 4 - Chương 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
78
Quyển 4 - Chương 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
79
Quyển 8 - Chương 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
80
Quyển 8 - Chương 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
81
Quyển 8 - Chương 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
82
Quyển 8 - Chương 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
83
Quyển 8 - Chương 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
84
Quyển 8 - Chương 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
85
Quyển 8 - Chương 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
86
Quyển 8 - Chương 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
87
Quyển 9 - Chương 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
88
Quyển 9 - Chương 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
89
Quyển 9 - Chương 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
90
Quyển 9 - Chương 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
91
Quyển 9 - Chương 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
92
Quyển 9 - Chương 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
93
Quyển 9 - Chương 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!